Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 13


“Chát!”


Ân Thù quay mặt đi, trên gò má trắng nõn hiện rõ dấu năm ngón tay đỏ ửng, trông đến là kinh người.


Ôn Họa đứng trước mặt cậu, bàn tay giơ lên vẫn chưa hạ xuống, gương mặt vẫn hừng hực lửa giận.


Mẹ Ôn đứng phía sau cô, dường như muốn ngăn cản nhưng đã chậm một bước. Cha Ôn thì sa sầm nét mặt, ra hiệu cho những nhân viên tổ chức buổi sinh nhật hoang đường này rời đi, không để họ vây xem trò cười của gia đình mình thêm nữa.


Nhưng điều thú vị nhất lại nằm ở chỗ Ôn Nghiên.


Ngay khoảnh khắc Ôn Họa lao đến giơ tay lên, anh đã cuống cuồng chắn trước mặt Ân Thù để ngăn cản.


Giờ đây, anh lại càng ra sức dùng cơ thể mờ ảo của mình để chạm vào gương mặt cậu.


Đôi mắt đen kịt của Ân Thù phản chiếu bóng đen trong suốt ấy, cậu l**m vết máu nơi khóe môi, đột nhiên bật cười.


Hóa ra trên đời này thực sự có người ngốc đến nhường này.


Ôn Họa thấy cậu bị đánh mà chẳng những không thu mình lại, trái lại còn cười rạng rỡ, đôi mắt mở to.


Điên rồi, người này đúng là điên thật rồi!


“Cậu cười cái gì?”


Cười cái gì ư?


Ân Thù giơ tay, nhẹ nhàng v**t v* gò má sưng đỏ của mình. Những ngón tay trắng trẻo được Ôn Nghiên chăm chút kỹ lưỡng chồng khít lên bóng đen trong suốt, tựa như một cử chỉ âu yếm bình thường nhất giữa hai người.


“Cười A Nghiên ngu ngốc.”


“Trên đời này sao lại có người ngốc như vậy chứ. Chị xem, anh ta tự cho là đúng mà sắp xếp mọi chuyện sau khi chết, cứ ngỡ làm vậy là có thể bình yên bảo vệ tôi suốt quãng đời còn lại. Kết quả là anh ta chết chưa đầy hai ngày đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.”



Ôn Họa nhíu mày, cho rằng Ân Thù đang mỉa mai mình nên phản bác: “Chẳng phải tại cậu làm quá đáng sao, nếu không tôi đánh cậu làm gì?”


Ân Thù hơi nghiêng đầu, vẻ mặt có chút thắc mắc: “Quá đáng?”


Cậu tiến lại gần Ôn Họa một bước: “Tôi quá đáng chỗ nào?”


Hơn nữa, cậu nhẹ giọng than vãn: “Chị ơi, chị đánh nhẹ quá.”


Giây tiếp theo, một con dao gọt hoa quả được nhét vào tay Ôn Họa. Cảm giác lạnh lẽo, cứng nhắc khiến đồng tử của cô co rụt lại.


Giọng nói hoa lệ mà quỷ dị của Ân Thù vang lên bên tai: “Đối với kẻ mình chướng mắt, phải làm thế này mới đúng.”


Cơ thể Ôn Họa cứng đờ, theo bản năng muốn thoát ra nhưng lại bị một luồng sức mạnh kìm chặt, đẩy con dao găm thẳng vào bụng Ân Thù.


Máu tươi bắn tung tóe lên người cô.


Không gian như lặng đi một giây.


Ngay sau đó, cả căn phòng rơi vào hỗn loạn.


Mẹ Ôn hét lên một tiếng rồi lao đến kéo Ôn Họa ra. Cha Ôn thì nhanh chóng giữ chặt lấy Ân Thù để ngăn cậu không nghĩ quẩn mà rút dao ra gây mất máu cấp.


Ôn Họa gần như phát điên: “Cậu có biết mình đang làm gì không!”


“Tôi chỉ tát cậu một cái, cậu có nhất thiết phải đem mạng sống ra đùa giỡn để tống tôi vào tù không!”


Cha Ôn ôm chặt Ân Thù trong lòng, người vốn luôn nghiêm túc ổn trọng giờ chẳng màng hình tượng mà gào lên: “Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ đến đây!”


Ân Thù không hề giãy giụa, chỉ chớp mắt lặng lẽ nhìn bóng đen trong suốt đang vặn vẹo, cố gắng tiếp cận mình.


Đối phương trông có vẻ đang cực kỳ kích động, cơ thể biến dạng không còn ra hình thù gì.


Nhưng dù là vậy, từ trường của căn biệt thự này vẫn chẳng hề thay đổi.



Cơ thể trong suốt ấy vẫn cứ trong suốt đến mức người thường không thể thấy, chẳng hề có lấy một tia ngưng tụ nào.


—— Chẳng có lấy một dấu hiệu nào của việc hóa thành thực thể kỳ quái.


“Giả dối.”


Ân Thù khẽ lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.


Điều này chỉ chứng tỏ một việc, dù đã đến nước này, dù cậu có sắp chết đi nữa thì Ôn Nghiên cũng chỉ dành cho cậu sự đau lòng hời hợt và mông lung, chứ chẳng hề nảy sinh bất kỳ d*c v*ng muốn quay trở lại nào.


Đã vậy, cậu cũng chẳng thèm ôm ảo tưởng về anh nữa.


Ân Thù nói không lớn, nhưng lúc này mọi sự chú ý đều dồn vào cậu nên ai cũng nghe thấy.


Mọi người nhìn nhau ngơ ngác.


Ôn Họa tưởng cậu đang mắng mình, tức đến run người. Cô từng nói sẽ coi Ân Thù như em trai ruột, nhưng hãy nhìn những việc đồi bại cậu ta làm xem, cậu ta lấy tư cách gì mà mắng cô?


Bác sĩ gia đình vội vàng xách hộp y tế chạy tới: “Mau đỡ tiểu tiên sinh ngồi xuống sofa, tôi chỉ có thể băng bó đơn giản thôi, phải đến bệnh viện mới rút dao ra được.”


Quản gia không biết đã xuất hiện cạnh sofa từ lúc nào: “Tôi đã liên hệ bệnh viện rồi, tài xế đã đỗ xe ở cửa, có thể đi ngay.”


"Cái đồ này tuyệt đối có bệnh!" Ôn Họa tức giận nói với mẹ Ôn: “Năm đó đã thấy cậu ta kỳ quặc, cứ như người giả ấy, nếu không phải vì A Nghiên thích cậu ta thì tôi đã...”


Mẹ Ôn vội bịt miệng cô lại: “Đừng nói nữa, con làm vậy chỉ trúng kế cậu ta thôi.”


Đôi mắt Ôn Họa lại trợn tròn: “Cái... cái gì cơ?”


Mẹ Ôn thở dài.


Đứa con gái này của bà và bà đúng là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Cô quá bản năng, bốc đồng và chẳng mấy khi nhạy cảm với cảm xúc của người khác.


Cách đối nhân xử thế thì có thể dạy, nhưng gặp phải loại người không theo lẽ thường như Ân Thù thì hoàn toàn bó tay.



“A Nghiên quá để ý đến cậu ta. Nếu lúc này A Nghiên còn ý thức và nhìn thấy mọi chuyện, thì việc cậu ta tự làm mình bị thương chính là đòn trả thù tàn khốc nhất đối với A Nghiên. Còn thái độ của con chỉ khiến nó thêm đau lòng thôi.”


“Nhưng trước đó cậu ta còn định ngoại tình để trả thù nó mà. Cậu ta lấy đâu ra tự tin rằng sau khi nói những lời đó, nó vẫn vì cậu ta bị thương mà đau khổ?”


Mẹ Ôn ngược lại thấy khó hiểu: “Tại sao lại không chứ?”


“Đừng nói đến màn kịch vụng về này, bản thân tình yêu của A Nghiên đã là một thái cực khác rồi.”


Mẹ Ôn vốn đang nhìn Ân Thù, lúc này lại chuyển sang nhìn Ôn Họa, đáy mắt hiện lên tia lo lắng.


Ôn Họa: “... Mẹ ơi, con cảm giác mẹ đang nhìn con như nhìn một đứa đần ấy.”


Mẹ Ôn dịu dàng đáp: “Con yêu, đó là ảo giác của con thôi.”


Bác sĩ gia đình thao tác rất nhanh, chẳng mấy chốc đã băng bó xong. Ông ra hiệu cho người đẩy chiếc xe lăn mà tiên sinh từng dùng tới cạnh sofa, cùng quản gia chuẩn bị đỡ Ân Thù lên.


Ai ngờ vừa chạm tay vào đã bị cậu gạt phăng đi.


Bác sĩ gia đình cũng đã làm việc ở đây mấy năm, nhìn bộ dạng này là biết có điềm rồi.


Thôi xong, lại sắp giở chứng đây.


Mọi khi cậu chủ nhỏ chỉ làm mình làm mẩy trước mặt tiên sinh, giờ cậu chủ không còn ở đây, chuyện liên quan đến mạng người thế này mà cậu còn định làm trò gì nữa!


“Cậu chủ nhỏ, vết thương chưa phạm vào chỗ hiểm nhưng máu vẫn chảy mãi thế này không ổn đâu, chúng ta phải nhanh chóng đến bệnh viện rút dao ra.”


Ân Thù không mảy may lay chuyển, lại một lần nữa gạt tay ông ra: “Vân Miên Miên đâu?”


Vân Miên Miên ló đầu ra từ cầu thang tầng hai: “Tôi ở đây.”


“Lại đây, bế tôi ra xe.”


Vân Miên Miên lạch bạch chạy xuống, cúi người định bế.



Bác sĩ gia đình vội can ngăn: “Đừng đừng đừng! Nhìn cái thân hình nhỏ thó của cậu kìa, có sức không đấy, đừng có làm động vào vết thương của tiểu tiên sinh.”


Vân Miên Miên dừng lại, nhìn Ân Thù.


Ân Thù vô cảm nhắc lại: “Bế tôi ra xe.”


“Trước đây mỗi khi tôi ốm đau đều là A Nghiên bế tôi đi. Cậu là bạn trai mới của tôi, cũng phải làm được như thế.”


Con quái vật này tâm trạng đang không tốt, Vân Miên Miên đương nhiên không dám vuốt râu hùm, lập tức cúi xuống định bế cậu lên, chỉ là…


Dưới sự khuyên ngăn của bác sĩ và quản gia, cùng tiếng lảm nhảm của cha mẹ Ôn, một phút đã trôi qua.


Vân Miên Miên vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.


Ân Thù mỉm cười nhìn cậu ta, nhưng ánh mắt ngày càng lạnh lẽo: “Cậu đang làm cái gì thế?”


Vân Miên Miên: “Anh... hơi nặng.”


Câu nói vừa thốt ra, bầu không khí xung quanh lập tức trở nên sượng sùng.


Bác sĩ gia đình thẳng tay đẩy Vân Miên Miên ra, cùng quản gia chẳng màng Ân Thù phản đối, xốc cậu đặt lên xe lăn rồi đẩy thẳng ra ngoài.


Đôi mắt đen của Ân Thù phản chiếu bóng dáng ngày càng vặn vẹo dữ dội của người kia, tâm trạng càng thêm tồi tệ.


Suy từ mình ra người, cậu cảm thấy Ôn Nghiên đang nhạo báng mình.


Nhạo báng cậu tìm được một tên yếu xìu như thế.


Vân Miên Miên lủi thủi đi sau, cảm nhận được trong bầu không khí phức tạp của sự đau lòng và bi thương bỗng chốc có thêm một phần phẫn nộ, cậu ta không khỏi gãi đầu.


Bây giờ mới biết tức giận vì vợ mình vừa qua đời đã tìm nhân tình, liệu có hơi muộn không?


Hay là việc nhân tình bế không nổi vợ là chuyện gì đó đáng để phẫn nộ lắm sao?


Chịu thôi, chẳng hiểu nổi.


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 13
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...