Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 11


“Thật tàn nhẫn mà... A Nghiên.” Ân Thù chậm rãi buông đôi bàn tay đang che mặt xuống, làn môi tái nhợt khẽ nhấp nháy, cậu thầm nỉ non bằng âm thanh chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.


Họ đã từng thảo luận về chuyện này.


Thể chất của Ân Thù vốn không tốt, từ lúc chưa ở bên nhau, Ôn Nghiên đã thường xuyên lấy đủ loại danh nghĩa để lừa cậu đi gặp bác sĩ. Những năm qua, cậu đã khám qua hàng trăm danh y lớn nhỏ, nhưng kết luận vẫn chẳng có gì thay đổi.


Tất cả đều nói rằng cậu chẳng thể sống được bao lâu.


Mắt thấy ngày tử thần gõ cửa càng lúc càng gần, Ôn Nghiên trở nên lo âu hơn bao giờ hết, thời gian anh ở nhà ít dần đi còn thời gian đi làm nhiệm vụ lại tăng lên.


Cứ như thể anh đang gửi gắm hy vọng vào một điều gì đó bất khả thi vậy.


Ân Thù không thích anh như thế.


Vào một buổi chiều nắng đẹp, lần đầu tiên cậu chủ động nhắc với Ôn Nghiên về cái chết.


“Hình như anh rất sợ em sẽ chết.” Trong nhà kính trồng hoa, trên chiếc ghế nằm đôi rộng rãi, Ân Thù tựa vào lòng Ôn Nghiên rồi đột ngột thốt lên.


Cậu có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Ôn Nghiên chợt cứng đờ.


Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính phủ lên người họ, nhưng vòng tay vốn luôn ấm sực mọi khi giờ lại lạnh lẽo đến đáng sợ.


Nửa ngày sau, Ôn Nghiên mới giơ tay ôm cậu chặt hơn: “Em sẽ không chết.”


“Mấy ông bác sĩ đó đều nói em sắp chết rồi.” Giọng điệu Ân Thù bình thản như thể đang nói tối nay muốn ăn món gì vậy.


Ôn Nghiên nghiến răng: “Anh sẽ không để em chết.”


Ân Thù ngửa đầu, nhìn gương mặt khó coi như sắp khóc đến nơi của Ôn Nghiên rồi bỗng nhiên bật cười.


Cậu vốn chẳng phải người hay cười, nhưng từ khi gặp Ôn Nghiên, dường như lúc nào cậu cũng cười.


—— Đều tại Ôn Nghiên buồn cười quá mà.


“Hình như anh thấy em sẽ bỏ rơi anh nhỉ.” Cậu khẽ hôn lên môi Ôn Nghiên một cái.


“Em mới không thèm đâu.”


Nếu em mà chết, nhất định em sẽ giết anh trước khi nhắm mắt.


Ôn Nghiên lại hiểu sang một ý nghĩa khác, anh tưởng Ân Thù đang an ủi mình rằng cậu sẽ không sao.


Anh khẽ “ừ” một tiếng xem như đáp lại.


Ân Thù vẫn không chịu buông tha, ngược lại còn đầy hứng thú hỏi: “Nếu, em nói là nếu thôi nhé... Nếu một ngày nào đó anh thấy mình sắp chết, anh sẽ làm gì?”



Ôn Nghiên hơi xuất thần: “Anh sẽ chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho em.”


“Ví dụ như?”


“Em lúc nào cũng chẳng thèm để ý đến sức khỏe của mình. Nếu anh chết rồi thì có lẽ em sẽ càng tùy tiện hơn, hoặc là dứt khoát...”


“Anh sẽ đảm bảo sau khi mình đi rồi vẫn có người chăm sóc em chu đáo. Sau đó... chắc anh sẽ sắp xếp vài điều bất ngờ, để dù anh đã mất, em vẫn có thể thường xuyên nhận được quà của anh. Như vậy sẽ giống như anh vẫn luôn ở bên cạnh em.”


“Ngay cả khi muốn đi theo anh, thì ít nhất cũng hãy nhận hết quà của anh đã chứ.”


Ân Thù nghe vậy lại cười rộ lên: “Đúng là vĩ đại thật đấy.”


Ôn Nghiên nheo mắt, véo má cậu một cái: “Bé yêu, giọng điệu của em không đúng lắm nha.”


Ân Thù nói lẫy: “Hừ, em cảm động quá đi mất!”


“Em chẳng vĩ đại được như anh đâu. Một phút trước em còn đang nghĩ, nếu em mà chết, em nhất định phải giết anh trước để anh tuẫn tiết cùng em.”


Ôn Nghiên dường như bị chấn động, anh im lặng vài giây rồi khẽ xoa đầu cậu.


Anh chẳng đưa ra bất cứ nhận xét nào về ý nghĩ đó của cậu cả.


Ân Thù cũng không ngờ rằng, cái người nhìn qua thì có vẻ chính nhân quân tử như thế lại tiêu chuẩn kép đến vậy, một mặt thì sợ người yêu chết, mặt khác lại âm thầm lên kế hoạch cho hậu sự của chính mình.


Giữa không trung bỗng chốc chiếu ra hình ảnh của Ôn Nghiên. Anh đứng cạnh chiếc bánh kem, dịu dàng nhìn về phía trước với giọng nói ấm áp xen lẫn vài phần ý cười.


“Bé cưng, sinh nhật vui vẻ.”


“Đây là năm đầu tiên chúng ta xa nhau, anh rất vui vì bé cưng có thể nhìn thấy đoạn phim này. Để khen thưởng, anh sẽ nói cho em biết một bí mật nhé.”


Ôn Nghiên tinh nghịch nháy mắt: “Anh có một cuốn nhật ký tên là —— Nhật ký quan sát Nấm Nhỏ. Trong đó có ghi lại vài điều mà anh thấy rất thú vị, anh đã giấu nó ở trong nhà mình.”


“Tất nhiên nếu em không tìm thấy cũng chẳng sao, lần tới gặp mặt anh sẽ tặng nó làm quà cho em.”


“Còn bây giờ, chúng ta cùng thổi nến nhé.”


Nói xong, Ôn Nghiên chăm chú nhìn về phía trước rồi khẽ ngân nga bài hát mừng sinh nhật.


Dưới sự chứng kiến của mọi người, chàng thanh niên với dung mạo thoát tục dẫm lên những mảnh vụn màu sắc, từng bước tiến về phía chiếc bánh kem.


Đồng thời, cậu cũng càng lúc càng gần cái ảo ảnh hư ảo kia.


Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên người cậu nhưng chẳng thể ánh lên lấy một chút hơi ấm nào.


Cậu đứng trước bánh kem, khẽ nghiêng đầu, đôi đồng tử đen nhánh nhìn chằm chằm vào ảo ảnh.


Hình chiếu kia như đã dự đoán được cảnh này, bỗng nhiên cũng nghiêng đầu nhìn về phía cậu.



Cánh tay bên cạnh đưa tới một chiếc mũ sinh nhật, Ân Thù khẽ cúi người để chiếc mũ đặt lên đầu mình.


Sau đó cậu cúi xuống, dùng sức thổi tắt toàn bộ nến, chắp tay trước ngực nhắm mắt cầu nguyện.


Nguyện vọng của tôi là... mãi mãi, mãi mãi dây dưa cùng A Nghiên không rời.


A Nghiên, là anh trêu chọc em trước.


Ân Thù chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen lánh hơi chuyển động, ánh sáng le lói dưới đáy mắt phản chiếu hình ảnh Ôn Nghiên rực rỡ nhưng hư ảo, đối lập với tấm di ảnh đen trắng đầy chân thực.


Ôn Nghiên trong hình chiếu tiếp tục vui vẻ nói: “Năm mới, bé cưng đã ước điều gì vậy?”


“Dù là gì đi nữa, cũng chúc ước mơ của bé cưng thành sự thật, mãi mãi vui vẻ.”


“Sinh nhật của em, tất nhiên anh cũng chuẩn bị quà rồi, đó là một... con búp bê bông rất giống anh.”


“Anh đã ghi âm rất nhiều truyện cổ tích vào đó, lúc nào không ngủ được em có thể mở lên nghe. Đừng lo nó hết điện, khi nào trời đẹp em cứ đem nó ra phơi nắng là được.”


Dứt lời, một nhân viên trong bộ đồ thú bông đưa tới một hộp quà, Ân Thù giơ tay nhận lấy.


“Cuối cùng.” Ôn Nghiên mỉm cười, “Bé cưng, hãy ăn uống thật tốt, ngủ thật ngon nhé, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.”


“Hẹn gặp lại.” Ân Thù nhìn hình chiếu biến mất, nhìn tấm di ảnh đen trắng đặt giữa không gian sinh nhật vui vẻ, không hiểu sao Ôn Nghiên lại có thể nói ra những lời như vậy.


Ở bên nhau lâu như thế, dù đôi lúc cậu có giấu giếm vài điều, nhưng chẳng lẽ đến tận bây giờ anh vẫn không hiểu cậu là người thế nào sao?


Nếu là người khác, có lẽ họ đã cảm động đến phát khóc, nhưng tiếc thay đối tượng diễn kịch của anh lại là Ân Thù.


Ân Thù không thấy cảm động, cậu chỉ thấy anh càng thêm đáng ghét.


Cậu bắt đầu liên tưởng, Ôn Nghiên đã quay đoạn phim này từ bao giờ.


—— Anh đã bắt đầu chuẩn bị rời bỏ cậu từ lúc nào?


Là vào một buổi sáng sau khi hai người ôm nhau ngủ say, hay là vào một buổi chiều sau khi anh nói lời yêu thương với cậu?


Mấy nhân viên công tác mặc đồ thú bông kỳ quặc, trông thì vui vẻ đáng yêu nhưng lại đang nơm nớp quan sát Ân Thù.


Ban đầu thấy đối tượng nhiệm vụ cười như phát điên, họ còn tưởng phi vụ này hỏng bét rồi, chắc chắn sẽ bị bảo vệ lôi cổ ra ngoài, nặng hơn có khi còn bị ăn đòn.


Nhưng đối phương lại phối hợp đến lạ lùng, không chỉ nghe hết đoạn phim mà còn nghiêm túc thổi nến, cầu nguyện và nhận quà!


Trải qua một quy trình thế này, dù ban đầu có giận đến mấy thì giờ cũng phải cảm động đến phát khóc chứ!


Nhân viên mặc bộ đồ bọt biển SpongeBob hẩy mông đẩy những người khác ra, dùng giọng điệu hớn hở đầy kịch tính nói lớn:


“Chủ nhân buổi tiệc đã ước xong rồi, tiếp theo là tiết mục cắt bánh kem! Nghe nói ai nhận được miếng bánh đầu tiên từ tay chủ tiệc sẽ gặp may mắn suốt cả tuần tới, nào hãy cùng xem ai là người may mắn đó đây!”



Trong cái cảnh tượng hoang đường này, người nhà họ Ôn tất nhiên không ai lên tiếng, thế là nhân viên của studio đành cắn răng “phấn khích” để khuấy động bầu không khí.


Gương mặt Ân Thù mang theo nụ cười nhàn nhạt, cứ như thể cậu đang đón một sinh nhật hết sức bình thường.


Cậu nhận lấy con dao nhựa, cắt miếng bánh đầu tiên đưa cho mẹ Ôn.


Sau đó, cậu mỉm cười đặt dao xuống và nói: “Mọi người ăn trước đi, con đi vệ sinh một chút.”


Dưới ánh nhìn của mọi người, cậu bước đi vững vàng, thong thả từng bước vào nhà vệ sinh.


Giây phút cánh cửa đóng lại, nụ cười trên mặt cậu biến mất ngay tức khắc. Cậu đổ gục xuống bồn rửa tay, nôn ra một búng máu đỏ tươi.


Hai tay cậu chống lên thành bồn, lặng lẽ ngước mắt nhìn bóng mình chật vật trong gương.


Cậu thấy rõ ràng trong đôi mắt đen nhánh kia là d*c v*ng yêu đương điên cuồng, vặn vẹo cùng nỗi hận thấu tận trời xanh.


Và cả một sự ghen tị không lời.


Rõ ràng ngay từ đầu cậu đã biết mình và Ôn Nghiên là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.


Nhưng trong quá trình chung sống, vào những khoảnh khắc cực kỳ hiếm hoi, cậu vẫn không kiềm được mà nghĩ:


Nếu như, nếu như ban đầu người Ôn Nghiên yêu không phải là cậu, mà là một người nào đó cũng lạc quan, tích cực, xung quanh luôn có bạn bè người thân vây quanh.


Người đó có thể thấu hiểu sự lương thiện và đại nghĩa của anh, có thể hào phóng mỉm cười với người thân của anh và chân thành đón nhận họ.


Người đó sẽ không giống như cậu, lấy oán báo ân, một mặt hưởng thụ sự tử tế của anh, mặt khác lại thống hận sự tử tế mà anh dành cho người khác.


Người đó, vào lúc này chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt, rồi lùng sục khắp nhà để tìm cho bằng được cuốn nhật ký bất ngờ kia.


Nhưng trớ trêu thay, người anh gặp lại là Ân Thù.


Một kẻ lấy oán báo ân, lòng dạ hẹp hòi lại còn hay thù vặt như cậu sẽ chẳng bao giờ thấy cảm động, mà chỉ thấy hận đến nghiến răng nghiến lợi thôi.


Mặt gương đột nhiên gợn lên từng vòng sóng, khuôn mặt xinh đẹp kia dần hóa thành một gương mặt quỷ mị khác.


Người phụ nữ đó sở hữu mái tóc xoăn dài tuyệt đẹp, làn da trắng nõn mịn màng như sữa, đôi môi đỏ mọng đầy đặn vô cùng quyến rũ, nhưng vừa mở miệng đã là những lời châm chọc không nương tình.


“Ân Thù, nhìn cái bộ dạng chật vật của mày kìa.”


“Từ chối chúng ta để chọn tên nhân loại đó, đây chính là hạnh phúc mà mày theo đuổi sao?”


Phía sau Ân Thù, làn sương đen bỗng chốc tràn ngập, những xúc tu tạo thành từ các dãy số đang rục rịch xuất hiện giữa không trung.


Cùng lúc đó, trên bầu trời phía trên biệt thự, tiếng cảnh báo sắc nhọn lại một lần nữa vang vọng khắp màn đêm.


Người phụ nữ khẽ nhấc tay, tiếng cảnh báo đột ngột im bặt.



Ân Thù nhíu mày: “Rốt cuộc cô đến đây làm gì?”


“Ta nghe nói ngươi đã giết Chín Quạ.”


—— Vút! Một chiếc xúc tu lao đi nhanh đến mức gần như không thấy bóng, chỉ nghe thấy tiếng gió rít.


Mặt gương vỡ tan tành ngay lập tức.


Nhưng rồi nó lại nhanh chóng liền lại thành một mặt gương mới tinh.


“Được rồi, được rồi, ta không nói nhiều nữa.”


“Chín Quạ đã sống lại rồi.” Sắc mặt người phụ nữ trở nên nghiêm túc, “Với thân phận là một Quái đàm.”


“Cũng bình thường thôi.” Ân Thù mặt không cảm xúc.


Với hạng người như bọn họ, d*c v*ng vốn đã mãnh liệt hơn người thường, sau khi chết có thể sống lại dưới hình hài Quái đàm thì có gì lạ đâu.


“Ý ta là, hắn sống lại với ký ức và ý thức hoàn toàn nguyên vẹn.”


Ân Thù hơi khựng lại một chút, thấy người phụ nữ vẫn chưa chịu đi, cậu nhíu mày, những xúc tu phía sau lại bắt đầu ngứa ngáy: “Còn chuyện gì nữa?”


“Còn nữa là, Cục Quản lý Quái đàm đã khởi động lại các thí nghiệm về Quái đàm.”


“Bọn họ chuẩn bị công khai lập phòng thí nghiệm, lừa gạt những kẻ ngu ngốc suốt ngày hô hào vì nhân loại, vì quốc gia vì đại nghĩa để chúng tự nguyện trở thành vật thí nghiệm.”


“Ân Thù, dù ngươi có muốn thừa nhận hay không thì ngươi cũng cùng một loại với bọn ta thôi, ngươi nên về phe chúng ta đi.”


"Ngươi biết mà, mọi người đều coi ngươi là đại ca đấy.”


Ân Thù hững hờ đáp: “Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?”


Người phụ nữ im lặng nhìn chằm chằm cậu, bóng dáng dần tan biến, chỉ còn một giọng nói vẩn vương bên tai Ân Thù: “Tất cả chúng ta đều đang đợi ngươi.”


*


Ân Thù đẩy cửa nhà vệ sinh đi ra, vừa mới bước ra ngoài đã thấy một con gấu bông rách nát đang đứng ở góc tường.


Gấu bông thấy cậu ra, lập tức chạy những bước ngắn cũn cỡn đến bên cạnh, ngửa đầu nhấn mạnh: “Ta không có lười biếng đâu nha, ta cảm nhận được hơi thở của anh nên mới ra đây tìm đấy!”


Ân Thù liếc nhìn nó một cái: “Bây giờ mày ra ngoài đi, hóa thành hình người rồi nhấn chuông cửa, nói là tới tìm tao.”


“... Nhớ kỹ, thân phận bây giờ của mày là một kẻ thế thân mà tao tìm tới để an ủi trong lúc đang vô cùng đau khổ hiểu chưa?”


Gấu bông gật đầu cái rụp: “Rõ!”


Nó tất nhiên chẳng muốn làm cái việc thiếu đạo đức là khiến tên nhân loại kia đau lòng đâu, nhưng nó chẳng còn cách nào khác.


Nếu đắc tội với cái con đại quái vật tà ác này thì chủ nhân của nó sẽ chẳng thể chờ được nó về nữa, mà chủ nhân thì sẽ buồn lắm.


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 11
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...