Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 57: Ngoại truyện 11: Chuẩn bị mang thai
Một ngày trước khi về lại Tuệ Thành, Thẩm Mật đến gặp Trương Chỉ Thanh.
Sau khi kết hôn với Tần Chi Mặc Trương Chỉ Thanh đã nghỉ việc, chuyên tâm trông coi cửa hàng và quản lý “Thanh Bách Mật”.
Tài khoản này do Trương Chỉ Thanh, Triệu Bách Lạp và Thẩm Mật cùng nhau gầy dựng. Trương Chỉ Thanh phụ trách chia sẻ cách phối đồ, ẩm thực và dạy các cô gái làm đẹp.
Triệu Bách Lạp phụ trách viết về những tâm đắc trong tình cảm, bí kíp hành hạ mất kẻ khốn nạn. Thỉnh thoảng khi rảnh rỗi, cô ấy còn livestream kết nối trực tiếp để hướng dẫn tại chỗ các tuyệt chiêu dạy chồng.
Còn Thẩm Mật phụ trách giúp đỡ các cô gái mới bước chân vào xã hội giải quyết các vấn đề nơi công sở, nếu gặp ai có chuyên môn phù hợp, cô sẽ trực tiếp tuyển vào công ty.
Thông qua tài khoản này, người hâm mộ có thể thấy được hiện trạng chân thực của những cuộc hôn nhân thương mại theo hình thức c*̉a giới nhà giàu, được xem các buổi tiệc tối của giới thượng lưu, các thương hiệu xa xỉ cao cấp, siêu xe đắt tiền, ba nữ sếp tổng này lại sống rất khiêm tốn, họ vẫn ăn quán vỉa hè, uống trà sữa hai mươi tệ, đến dịp 11/11 còn gộp đơn để tính cộng trừ săn sale, cũng đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo, lại chẳng hề làm cao, thấu hiểu nỗi khổ của cuộc sống đời thường, nên cực kỳ được lòng fan.
Tất nhiên, lập trang web không phải để làm từ thiện, các cô chắc chắn cũng phải kiếm tiền rồi. Nhờ vào sức nóng từ trận thi đấu thể thao điện tử hôm qua, lượng người dùng mới đăng ký của “Thanh Bách Mịch” tăng vọt, người đến nhận voucher đổi trà sữa rất đông, Trương Chỉ Thanh đã bận rộn suốt cả buổi sáng.
“Cậu sắp đến kỳ kinh nguyệt rồi, uống cà phê dễ bị lo âu tiền kinh nguyệt đấy.” Cô ấy làm cho Thẩm Mật một ly trà sữa trân châu đường đen, mang đến đặt lên bàn: “Cốt trà không đậm, không ảnh hưởng đến giấc ngủ đâu.”
“Dạo này cậu bắt đầu dưỡng sinh à? Biết nhiều thế.”
Thẩm Mật bưng ly trà sữa nóng hôi hổi uống một ngụm nhỏ, để làm Trương Chỉ Thanh vui, cô khen ngợi: “Tay nghề của quản lý Trương càng ngày càng lên hạng rồi nha.”
“Gần đây tớ có quen được một blogger về dưỡng sinh, ngày nào cũng đọc bài của cô ấy nên học được, cậu cũng có thể theo dõi thử, trong đó có cả kiến thức vặt về chuẩn bị mang thai đấy.” Trương Chỉ Thanh giới thiệu blogger đó cho Thẩm Mật, “Ông nội dạo này cứ thúc giục chú út suốt thôi, bảo rằng cậu đã đồng ý rồi mà chú ấy cứ cố chấp, sắp ba mươi đến nơi rồi, mà vẫn chưa được làm ba. Với tốc độ thúc giục sinh con thế này, biết đâu chẳng bao lâu nữa hai người sẽ dùng đến mấy kiến thức đó.”
Đúng nhỉ, Tạ Dung Trác đã ba mươi tuổi rồi.
Thẩm Mật thầm nghĩ, cũng đã đến lúc để anh được làm ba rồi.
Cô gửi tài khoản đó cho Tạ Dung Trác.
Anh vốn tỉ mỉ, những vấn đề chi tiết quyết định thành bại thế này, anh chắc chắn sẽ nghiên cứu thấu đáo hơn cô.
Trương Chỉ Thanh lại mang cho Thẩm Mật một miếng bánh ngọt nhỏ, hỏi: “Ngày mai mấy giờ hai người bay? Có cần tớ lái xe tiễn không?”
Thẩm Mật xúc một miếng nếm thử, bánh ngọt mà không ngấy, rất ngon, cô định mang một miếng về cho Tạ Dung Trác ăn thử.
“Không cần đâu, sớm lắm, cậu cứ ngủ thêm đi một chút đi, để Bóng Đèn đưa bọn tớ đi là được.”
“Được rồi.”
Trương Chỉ Thanh vẫn chẳng có chút sức sống nào, vẫn là dáng vẻ lười biếng uể oải và thiếu sức sống đó, Thẩm Mật vỗ nhẹ nơi mu bàn tay cô ấy, an ủi: “Tuần trước tớ đã giúp cậu xử lý bé ba rồi, Tạ Dung Trác chống lưng cho tớ đấy, sướng lắm. Hot search hôm qua chắc cậu đã thấy rồi chứ? Những ngày tốt đẹp của Cố Thâm cũng coi như đến hồi kết rồi. Chú út của cậu ngoài miệng tuy không nói gì nhưng vẫn luôn âm thầm đòi lại công bằng cho cậu. Yên tâm đi, cả hai kẻ đó sẽ chẳng có kết cục tốt đâu, cậu không cần để tâm đến chuyện đó nữa, cứ sống sao cho thật tốt với Tần Chi Mặc là được.”
Trương Chỉ Thanh: “Nửa tháng trăng mật ấy c*̉a cậu, đã dành non nửa thời gian xử lý kẻ thứ ba, nửa thời gian còn lại thì xử gã tồi. Chú út không đánh chết tớ, thật sự là mạng tớ lớn mà.”
Thẩm Mật: “Sao tớ có thể trơ mắt nhìn cậu cứ mãi suy sụp như thế, mặc kệ đôi mèo mả gà đồng Cố Thâm và Ôn Ninh Hàm tùy ý khiêu khích cậu được chứ. Với tư cách là thím út của cậu, tớ không làm được.”
“Thím út ơi, cảm xúc của tớ không phải vì sự đâm sau lưng của Ôn Ninh Hàm, cũng chẳng phải vì sự phản bội của Cố Thâm đâu.” Trương Chỉ Thanh mỉm cười nói: “Cậu thấy tớ rất suy sụp sao? Thật ra tớ chỉ là mệt mỏi quá, muốn dừng lại để suy nghĩ kỹ về con đường tương lai mà thôi.”
“Trước kia có ông nội, có chú út giúp tớ an bài tất thảy mọi chuyện, tớ chẳng mảy may phải lo nghĩ hay bận tâm gì cả, muốn làm gì thì cứ làm càn thôi, tớ không có mục tiêu, cũng chẳng đặt ra yêu cầu gì cho bản thân, sống rất mông lung. Qua chuyện này, tớ đã cảm nhận được sự phức tạp của lòng người. Tớ nghĩ có lẽ… đã đến lúc nên dùng cái đầu óc này của mình rồi.”
Thẩm Mật: “Ông nội cậu, ba cậu và chú út của cậu đều là những người học cao hiểu rộng, ưu tú thông minh chừng ấy, não của cậu chắc chắn cũng không kém cạnh đâu.”
Trương Chỉ Thanh: “Não có tốt đến mấy, cũng phải dùng mới được.”
Thẩm Mật hỏi: “Vậy cậu dùng mấy tháng nay rồi, cảm tưởng thế nào?”
Trương Chỉ Thanh thở dài: “Thôi thì tốt nhất là không nên dùng vẫn hơn.”
“…”
Đây là căn bản vẫn chưa thông suốt?
Thẩm Mật quyết định nhân cơ hội này trò chuyện tử tế với cô ấy, giúp cô ấy tháo gỡ nút thắt lòng: “Vậy cậu đang buồn vì chuyện gì?”
“Tớ không buồn,” Trương Chỉ Thanh lắc đầu: “Tớ đang thấy mông lung.”
Thẩm Mật: “Không phải đã dùng não rồi sao, vẫn chưa nghĩ thông à?”
“Ừm…” Trương Chỉ Thanh gật đầu: “Nghĩ mãi không thông. Vì bị não của đối phương nghiền nát, nên mới nghĩ không thông.”
Thẩm Mật: “Là Tần Chi Mặc? Mấy tháng nay cậu buồn bã là vì Tần Chi Mặc ư?”
“Không thì ai?” Ánh mắt c*̉a Trương Chỉ Thanh tỏ vẻ nghi hoặc: “Chẳng lẽ tớ lại đi đau lòng vì những người không liên quan sao? Đương nhiên là vì người chồng hợp pháp của tớ rồi.”
“c*̃ng may là bây giờ cậu mới nói cho tớ biết,” Thẩm Mật đặt thìa xuống: “Nếu cậu nói sớm, tớ đã không đi đánh bé barồi.” Nói đến đây, cô không nhịn được mà phàn nàn: “Da mặt dày đến mức nếu cậu nghe thấy những phát ngôn lệch lạc của cô ta cậu sẽ nghi ngờ cái cuộc đời này luôn đấy. Cậu không biết đâu, tát cô ta mà tay tớ đau cực kỳ.”
“Mật Mật ngoan.” Trương Chỉ Thanh nắm lấy tay Thẩm Mật, cúi đầu thổi hơi: “Thổi thổi là hết đau ngay.”
“Vậy nên là cậu đang trăn trở điều gì? Tớ thấy cậu như thể sắp trầm cảm đến nơi rồi, tớ và chú út cậu đều rất lo lắng. Là cuộc sống vợ chồng không hòa hợp? Hay là, Tần Chi Mặc chọc cậu giận, làm cậu buồn?” Thẩm Mật vào thẳng vấn đề, ân cần hỏi: “Có gì cần tớ giúp không?”
Trương Chỉ Thanh chống cằm, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn đầy vẻ u sầu, cái mũi nhăn tít lầm bầm: “Cậu ấy không thèm để ý đến tớ.”
“Hả,” Thẩm Mật ngẩn ra: “Không phải cậu ấy chủ động kết hôn với cậu sao? Sao lại không để ý đến cậu, nói gì thì c*̃ng phải có lý do chứ?”
“Chính vì không biết lý do nên tớ mới mông lung đấy.” Trương Chỉ Thanh nghiêng đầu, lại thở dài một tiếng: “Đúng đêm đám cưới của cậu và chú út, cậu ấy làm với tớ hai lần, về sau này, cậu ấy không chạm vào tớ thêm một lần nào nữa.”
Thẩm Mật ước tính thời gian từ lúc đám cưới c*̉a mình và Tạ Dung Trác, đã qua hơn nửa tháng rồi.
Về nhu cầu c*̉a Tạ Dung Trác trong chuyện này rất lớn, sáng tối đều muốn làm một lần, không thể lấy làm tham chiếu, nhưng ngay cả vợ chồng bình thường thì ít nhất một tuần cũng phải có hai ba lần mới được xem như bình thường chứ?
Thẩm Mật nhìn trái ngó phải, hạ thấp giọng: “Không phải là vì cậu ta không được đấy chứ?”
Trương Chỉ Thanh khẳng định: “Cậu ấy được, rất được cơ.”
“Vậy là các cậu đang chiến tranh lạnh, mà cậu còn không biết nguyên nhân.” Thẩm Mật hỏi: “Sao cậu không đi hỏi thẳng cậu ấy? Giữa vợ chồng với nhau quan trọng nhất chính là giao tiếp.”
“Tớ với cậu ấy không có cách nào để giao tiếp được,” Trương Chỉ Thanh nói: “Từ nhỏ cậu ấy đã thế rồi, có chuyện gì cũng giữ kín như bưng ở trong lòng, rất giỏi nhẫn nhịn, dù trời có sập xuống chắc đi chăng nữa cậu ấy cũng chỉ nhíu mày một cái, rồi tiếp tục làm thí nghiệm của mình.”
Thẩm Mật: “…”
Trương Chỉ Thanh chống cằm, ánh mắt đờ đẫn, lẩm bẩm: “Chỉ là trước đây tớ không quan tâm đến cậu ấy, nên tính cách hay thái độ của cậu ấy có thế nào cũng chẳng sao cả, mười ngày nửa tháng cậu ấy không thèm nhìn tớ lấy một cái tớ cũng không có cảm giác gì, quen rồi. Thế nhưng, chẳng rõ từ lúc nào, tớ bắt đầu để ý đến thái độ và tâm trạng của cậu ấy. Lạ thật đấy Mật Mật, tớ thế mà lại thấy nhớ cậu ấy, lo lắng cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm, rõ ràng trước đây chúng tớ còn không liên lạc lâu hơn thế này nhiều.”
Thẩm Mật: “Tớ đoán là cậu thích cậu ấy rồi.”
Trương Chỉ Thanh bối rối: “Nhưng đã nhiều năm rồi tớ không còn thích cậu ấy nữa rồi mà.”
Thẩm Mật ngạc nhiên: “Cậu từng thích cậu ấy à?”
“Ừ, hồi cấp ba tớ từng có ám chỉ với cậu ấy rồi, bị cậu ấy từ chối, sau đó tớ liền quen bạn trai.” Trương Chỉ Thanh thu tay về, nâng cốc trà sữa lên, ánh mắt đã lấy lại chút thần sắc: “Dù sao thì cuộc đời tớ ngoài đàn ông ra còn rất nhiều thứ mới mẻ thú vị để thử, chẳng cần thiết phải vì một người đàn ông mà khiến bản thân mình trở nên hèn mọn như vậy. Nhưng, điều kỳ lạ c*̃ng chính là ở chỗ đó. Rõ ràng tớ đã không còn quan tâm, tớ còn yêu đương với người khác rồi, sao giờ lại bắt đầu để ý? Ngủ với đàn ông cũng sẽ bị nghiện à?”
“Đương nhiên là sẽ!” Thẩm Mật khẳng định chắc nịch, “Trừ khi trải nghiệm người đàn ông đó mang lại cho cậu không ra gì, nếu không chắc chắn là sẽ cứ muốn ngủ mãi thôi, tớ đối với Tạ Dung Trác chính là như vậy đấy.”
“Á, vậy chắc chắn là tớ bị bệnh rồi.” Trương Chỉ Thanh khổ sở, “A Lạp nói đúng, đàn ông là vật cản đường, không thể dính vào, dính vào là dễ phát bệnh.”
Thẩm Mật bổ sung: “Nhưng, tiền đề của sự gây nghiện là tớ thích anh ấy, có lẽ cậu chưa nhận ra thực chất cậu vẫn còn thích cậu ấy đấy thôi.”
“Có lẽ là vậy.” Trương Chỉ Thanh mím môi, “Tớ sẽ nghiên cứu kỹ lại xem sao.”
Thẩm Mật: “Nghiên cứu thì nghiên cứu, cậu đừng có khiến cho bản thân trở nên tang tóc như thế này, thoát khỏi hố lửa này lại nhảy vào hố lửa khác, không đáng. Cậu cũng nói rồi đó, trên đời ngoài đàn ông ra còn nhiều thứ mới mẻ để thử, vui vẻ lên.”
Thẩm Mật nhớ đến lời mẹ nuôi nói rằng “Muốn an ủi một người, con chỉ cần nhớ kỹ hãy kể về mình thảm hơn chính họ là sẽ thành công.”
Cô hắng giọng, phàn nàn: “Đàn ông sau khi kết hôn đều thế cả, kẻ lạnh nhạt thì quá lạnh nhạt, mà kẻ dính người thì lại quá dính, Tạ Dung Trác chính là kiểu dính chết người. Cậu không biết mỗi ngày trên giường tớ đã mệt đến nhường nào đâu, hôm sau đến văn phòng còn phải lo lắng Tạ Dung Trác đột ngột kéo tớ vào trong mà sờ trên mò dưới, ngày nào cũng sống trong nơm nớp, ăn cơm thì luôn bị anh ấy nhìn chằm chằm, ăn ít một chút là lại bảo tớ giảm cân mù quáng, quá gầy sờ không sướng tay, đã không sướng tay rồi thì anh ấy đừng có sờ tớ chứ!”
Cô cố gắng nhớ lại xem còn trải nghiệm hôn nhân nào không hài lòng để kể nữa không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thế mà không bới ra được khuyết điểm nào của Tạ Dung Trác.
Im lặng vài giây.
Trương Chỉ Thanh: “Cậu đang khoe mát đúng không Mật Mật.”
Thẩm Mật: “…”
“Không cần an ủi tớ đâu, tớ không bị trầm cảm, chỉ là đột nhiên đổi người đàn ông khác, tớ hơi chưa thích nghi kịp thôi.”
Trương Chỉ Thanh đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “A, tớ biết rồi, hình như có một đêm nào đó tớ đã gọi tên Cố Thâm, Tần Chi Mặc nằm ngay bên cạnh tớ, cậu ấy nghe thấy rồi.”
???
Thẩm Mật: “Cậu nằm trong lòng chồng mình mà gọi tên người yêu cũ??”
Chuyện này đổi thành cô làm, chẳng phải sẽ khiến Tạ Dung Trác phát điên sao?
“Cũng không phải gọi kiểu tình tứ gì cả, tớ mơ thấy anh ta gây bất lợi cho Tần Chi Mặc, trong mơ tớ đang cảnh cáo anh ta, đe dọa anh ta đừng có đụng đến Tần Chi Mặc… Không biết lúc bật ra miệng thì hiệu quả sẽ trở nên như thế nào thôi.”
Nói đến đây, Trương Chỉ Thanh đứng vụt dậy, như thể được hồi sinh ngay lập tức: “Tớ đi tìm Tần Chi Mặc giải thích đây!”
Thẩm Mật: “…”
Đôi trẻ thích thật đó, mơ một giấc mơ cũng phải đi giải thích một phen.
*
Quay về Tuệ Thành, mọi thứ đi vào quỹ đạo.
Tạ Dung Trác bắt đầu bận rộn, nhưng đi đâu anh cũng mang Thẩm Mật theo.
Hôm nay, sau khi đọc xong mấy bài viết Thẩm Mật gửi qua, Tạ Dung Trác hỏi cô: “Muốn có con?”
Thẩm Mật gật đầu: “Em thấy blogger này nói, ít nhất c*̃ng phải chuẩn bị trước một năm, lo trước khỏi họa, nhưng anh không hút thuốc cũng ít uống rượu, chắc là không vấn đề gì.”
“Nghĩ kỹ chưa?”
Tạ Dung Trác hỏi.
Thẩm Mật: “Nghĩ kỹ rồi ạ.”
“Được.” Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm cô: “Vậy bắt đầu từ tối nay, không cần dùng bao nữa nhé?”
Thẩm Mật đỏ mặt: “… Anh sao thế hả! Em đang quy hoạch đại sự cuộc đời, anh thì chỉ nghĩ làm sao cho sướng thôi!”
“Nào có.” Tạ Dung Trác cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cô, “Anh đang nghĩ làm sao để em sướng hơn.”
*
Chiều hôm đó Tạ Dung Trác có một dự án cần đàm phán, Thẩm Mật đi cùng, sau khi kết thúc, hai người cùng nhau về nhà.
Mỗi khi đưa Thẩm Mật đi tiếp khách, Tạ Dung Trác thường không mang theo tài xế, hơn nữa thời gian này Thẩm Mật rất thích ở trong xe.
Thời gian trước Thẩm Mật bỗng nhiên bắt đầu nảy sinh hứng thú với xe cộ, Tạ Dung Trác đưa về rất nhiều mẫu xe mà con gái thường thích, trong đó Bentley Continental là chiếc Thẩm Mật yêu thích nhất, sau khi ở bên Tạ Dung Trác, cô ngày càng thích những gam màu hồng phấn, Tạ Dung Trác cũng luôn khen cô đáng yêu, nói cô vẫn còn nhỏ, không cần vì đã kết hôn mà phải giả vờ trưởng thành hay che giấu bản thân, cô muốn làm gì cũng được, như thể anh đang giúp cô tìm lại cô thiếu nữ đã đánh mất cả một tuổi thơ.
Thẩm Mật ở tuổi hai mươi lăm, sống như dáng vẻ của năm lên mười tám.
Hôm nay Thẩm Mật lái chiếc Continental mà cô thích nhất, nhưng người ngồi ở ghế lái là Tạ Dung Trác, còn cô thì ngồi trên đùi anh.
Mười phút sau, Tạ Dung Trác tiến vào cơ thể cô, anh nhanh chóng vào trạng thái, đâm rất sâu, cô có hơi không chịu nổi, tiếng r*n r* thoát ra từ kẽ tay: “Không được.”
Tạ Dung Trác vén những sợi tóc trên má cô ra, môi dán vào cổ và vai cô, hỏi: “Sao thế?”
Thẩm Mật: “Có hơi sâu.”
“Không phải em thích sao.” Tạ Dung Trác giữ chặt cô, bất động, đợi cô thích nghi.
Đã bao nhiêu lần rồi, cô vẫn nhỏ đến mức không chứa nổi anh.
Anh ở bên trong mười phút mới thúc vài cái, đến khi cô tự mình không nhịn được mà trước sau cọ xát, anh mới dám dồn sức mà đâm vào lút cán.
Hệ thống sưởi ấm trong xe đầy đủ, áo sơ mi tuột xuống khuỷu tay cô cũng không thấy lạnh, Tạ Dung Trác nâng cô lên cao, cúi đầu cắn nhẹ vành tai cô, môi răng men theo cổ vai dần dần đi xuống, cô ngửa đầu ra sau, còi xe bị ép vang lên, cô khẽ rên một tiếng, mái tóc dài khẽ lay động.
Chịu lực mấy chục c*́ nhấp, cô không trụ vững được nữa mà đổ gục lên người Tạ Dung Trác, anh giơ tay đón lấy cô.
Đợi cô ngồi vững, lại là một cú đâm rất sâu, Thẩm Mật lùi về sau một thoáng, Tạ Dung Trác ấn chặt không cho, nhìn thẳng vào mắt cô, từng chút từng chút một đẩy hết vào trong.
Mười phút sau Thẩm Mật nói không nên lời, Tạ Dung Trác ấn cô lại bảo cô chờ vài phút.
Chờ khoảng hơn hai mươi phút, Tạ Dung Trác đột ngột rút ra, khuôn mặt tuấn tú không biểu lộ cảm xúc gì, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, thứ ấy chảy tràn trong lòng bàn tay cô.
Thẩm Mật suýt thì bị dáng vẻ người đẹp lạnh lùng này của anh mê hoặc đến chết.
Hoàn hồn, cô hỏi: “Tại sao không bắn vào bên trong?”
Tạ Dung Trác vươn tay cầm khăn giấy ướt lên, nắm lấy tay cô, cúi đầu từ tốn lau chùi, đôi mắt đen sâu thẳm, “Muốn nhìn em cầm giúp anh.”
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 57: Ngoại truyện 11: Chuẩn bị mang thai
10.0/10 từ 22 lượt.
