Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 55: Ngoại truyện 9: Không làm bẩn anh


Thẩm Mật hẹn gặp Ôn Ninh Hàm tại tiệm trà sữa của nhà mình.


Đi đánh bé ba cũng không quên tăng doanh thu cho cửa hàng.


Hôm nay Thẩm Mật ăn diện đặc biệt quyến rũ, mái tóc dài uốn lượn như thác nước buông xõa ngang eo, chiếc áo ôm sát tôn lên vòng eo thon gọn chỉ bằng một nắm tay, váy nhung bao bọc đôi chân dài trắng nõn, đôi giày cao gót cùng tông màu son môi, chiếc đồng hồ có giá trị bằng cả một căn nhà, chiếc túi da hàng hiếm phiên bản giới hạn toàn cầu, ngay cả chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út cũng như đang nhắc nhở đối phương đừng có không biết điều, khí chất của cô trực tiếp đè bẹp người phụ nữ đối diện thành tro bụi.


“Cô tự thanh toán đi, tôi không mời đâu.”


Cô cắn ống hút, đôi môi đỏ mọng kiều diễm, đôi mắt xinh đẹp bình thản nhìn người phụ nữ đối diện: “Bởi vì cô là một kẻ thứ ba đạo đức suy đồi, cho dù cô có lớp ngụy trang em gái c*̉a cánh đàn ông đi chăng nữa, cũng không thoát khỏi đôi mắt của người thông minh đâu.”


Ôn Ninh Hàm đối diện mỉm cười: “Cô Thẩm này, nếu cô đến đây để cãi nhau với tôi, vậy thì xin lỗi nhé, tôi rất bận, còn cả một đống công việc đang chờ tôi về xử lý, không rảnh tiếp đón cô.”


Ả thứ ba này vô cùng kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức khiến người ta nghi ngờ không biết đầu óc cô ta có bình thường hay chăng.


Thẩm Mật ngạc nhiên: “Tôi đến đây để cãi nhau với cô sao? Chẳng lẽ cô không nghe ra, tôi đang muốn nhục mạ cô à?”


Ôn Ninh Hàm trông như chẳng hề bận tâm đến những lời nói thiếu khách sáo của cô: “Vậy thì e là làm cô thất vọng rồi, những lời nhục mạ như thế này tôi nghe quen lắm rồi, chúng chẳng có tác dụng gì với tôi cả. Tôi khuyên cô nên đổi chiêu khác đi, dùng những lời mắng chửi có tính công kích thực chất hơn, khiến tôi đau lòng, khiến tôi suy sụp ấy. Nhưng tôi nghĩ cô chẳng thể làm được đâu.”


Kiêu ngạo, cực kỳ kiêu ngạo.


Thẩm Mật nén cơn giận vào lòng, mỉm cười: “Mắng chửi? Thế thì không được, tôi không thể nói lời th* t*c, cô không xứng để tôi mắng, vả lại tôi là người thanh lịch đoan trang.”


“Em gái năm nay được bao tuổi rồi? Chắc cũng tầm tuổi Trương Chỉ Thanh nhỉ?” Ôn Ninh Hàm bày ra dáng vẻ của một người chị cả chín chắn, khuyên bảo: “Cô bé à, trước khi nói năng làm việc gì thì cũng phải động não một chút, nếu không chỉ tổ khiến người ta cười rụng răng thôi.”


Cô ta dùng biểu cảm của một “kẻ thông thái” tự cho là thấu hiểu mọi chuyện, lấy ưu thế lớn hơn vài tuổi ra để nói năng không ngừng: “Anh đây không có thời gian chơi trò đấu khẩu vô vị với em, mấy cái trò chơi vặt vãnh này của em đều là trò anh chơi chán từ đời tám hoánh rồi.”


???


Cô ta còn xưng ‘anh’?


“Tôi nói chuyện không thích vòng vo, mấy trò làm bộ làm tịch của đám con gái các cô tôi không nuốt nổi, nói thẳng đi.” Ôn Ninh Hàm bắt chước vẻ dứt khoát của đàn ông, khinh miệt nói: “Cô tìm tôi tới là muốn gặp tôi, xem xem người phụ nữ cướp mất đàn ông của bạn thân cô trông như thế nào đúng không? Vậy giờ cô cũng đã thấy rồi đấy. Học vấn tôi cao hơn Trương Chỉ Thanh, tôi có bằng Tiến sĩ, năng lực làm việc giỏi giang hơn Trương Chỉ Thanh, cuộc sống thì sảng khoái hơn nó. Tính cách tôi thẳng thắn, đàn ông đều thích chơi với tôi, bạn bè tôi hầu hết là nam giới, họ có vợ, có bạn gái, nhưng vẫn xưng anh gọi em với tôi không có gì là giấu giếm nhau, thậm chí tôi chỉ cần nói một câu là họ sẽ chia tay đối tượng c*̉a họ ngay, đó chính là sức hút mà tôi có còn Trương Chỉ Thanh thì không. Đã hiểu cả chưa? Tu luyện thêm đi em gái nhỏ.”


 “Bội phục, bội phục.” Thẩm Mật vỗ tay: “Cô tự tin mù quáng quá nhỉ, ông anh không có cây xúc xích. Nhưng tôi có một thắc mắc…” Cô nhíu mày, ra vẻ khá khổ tâm: “Trước mặt chồng tôi, sao cô không giả làm nữ hán tử nữa đi? Nghe nói năm đó ông anh đi đường chập chững, không hụt chân cầu thang thì cũng ngã sõng soài trên sàn bằng, đi đi đứng đứng thì váy ngủ còn có thể ‘vô tình’ tuột xuống, để lộ ra cái thân xác méo mó chẳng ra nam chẳng ra nữ của ông anh. Giải thích nghe xem chứ?”


Ôn Ninh Hàm rõ ràng không lường trước được Thẩm Mật lại biết được những chuyện này, biểu cảm kiêu ngạo thoáng thay đổi, ánh mắt nhìn kỹ lại Thẩm Mật một lần nữa như sực nhớ ra điều gì, cô ta quay đầu nhìn về phía Tạ Dung Trác đang ngồi ở một chiếc bàn trong góc cách đó không xa.


Bỗng chốc cô ta hiểu ra vì sao lại gặp được anh ở đây.


Một lúc sau, cô ta cười nhạo: “Hóa ra cô chính là người phụ nữ nông thôn môn không đăng hộ không đối mà Tạ Dung Trác cưới về đấy à.”


“Cô có biết tại sao anh ấy còn chẳng thèm nhìn cô bằng nửa con mắt không?” Thẩm Mật không thèm để ý lời cô ta, mỉm cười tiếp tục chủ đề ban nãy: “Bởi vì chồng tôi thích những cô gái sạch sẽ, ồ, nhấn mạnh một chút nhé, không phải nói cô không còn trinh, mà sạch ở đây là tâm hồn, tâm của cô bẩn thỉu nên cái mặt trông cũng xấu xí tệ hại. Anh ấy thích những cô gái đáng yêu, giống như tôi vậy.”


Ôn Ninh Hàm lắc đầu, cười: “Cô cho rằng nói thế này là khiến tôi đau lòng được sao? Ngại quá, khiến cô phải thất vọng rồi. Từ nhỏ tôi đã thích chơi với đàn ông hơn, đàn ông không yếu đuối làm bộ làm tịch như đám phụ nữ các cô, hở tí là chia bè kết phái. Không giấu gì cô, ngay từ đầu tôi và Cố Thâm vốn chính là anh em tốt, anh ta gọi tôi một tiếng anh, những suy nghĩ, khó khăn hay lúc gặp khủng hoảng của anh ta, tôi đều có thể giúp đỡ, cổ vũ, khai sáng, làm người dẫn dắt tâm hồn cho anh ta ngay lập tức, còn Trương Chỉ Thanh chỉ biết giận dỗi, không ngừng gây áp lực khiến anh ta kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Nếu cô là anh ta, cô sẽ chọn ai?”


Thẩm Mật cũng cười: “Có khả năng nào là, khi đối mặt với Trương Chỉ Thanh, anh ta cực kỳ tự ti, đau khổ, cảm thấy bản thân không xứng với cậu ấy. Còn khi đối mặt với cô thì sao, anh ta lập tức trở nên tự tin, vì cô khiến anh ta cảm thấy mình cũng chưa đến mức là phế vật, anh ta thầm nghĩ trên đời này hóa ra lại có thứ hèn hạ ti tiện còn phế hơn để làm nền cho mình, thế là anh ta tràn đầy tự tin? Ngại ngùng chứ ông anh này, tôi nói chuyện hơi trà xanh một chút, , so với cái kiểu thẳng thắn được cho là sảng khoái của mấy cái loại em gái c*̉a đàn ông như các cô, thì hơi bị ủy mị quá.”


Ôn Ninh Hàm thắc mắc: “Tạ Dung Trác rốt cuộc nhìn trúng cô ở điểm nào? Nhìn trúng cái sự làm bộ làm tịch c*̉a cô, cái vẻ quái gỡ c*̉a cô, hay nhìn trúng cái nét b*nh h**n của cô?”


Thẩm Mật chớp mắt vô tội, lẩm bẩm: “Dù sao thì c*̃ng không thể là nhìn trúng cái vẻ bé ba rồi.”


“Có câu nói rất hay, đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông. Chỉ cần chinh phục được một người đàn ông ưu tú, là có tất cả. Chẳng qua tôi vì để được thành công mà sử dụng một vài thủ đoạn thích hợp mà thôi.” Ôn Ninh Hàm ám chỉ: “Kiểu đi đường tắt để vượt qua tầng lớp này, hẳn là cô Thẩm phải hiểu rõ hơn tôi chứ. Cái vị trí bà Tạ ấy của cô từ đâu mà có, chắc không cần tôi phải nói toạc ra đâu nhỉ?”


Cô ả nhìn về phía Tạ Dung Trác, lạnh lùng chế giễu: “Tôi cứ ngỡ người đàn ông như Tạ Dung Trác thì tầm mắt phải cao lắm, không ngờ rằng, vậy mà c*̃ng thích loại phụ nữ lẳng lơ như cô, chẳng khác gì những gã đàn ông khác.”


Thẩm Mật đưa tay hất mái tóc dài ra sau lưng, nghiêng đầu nhếch khóe mắt, nở nụ cười đầy phong tình vạn chủng: “Cảm ơn đã khen, trên giường anh ấy cũng thích dùng từ đó để miêu tả tôi đấy, bảo tôi là yêu tinh nhỏ của anh ấy đấy.”


“Đời còn dài lắm, cô cũng đừng có mà đắc ý quá sớm.” Ôn Ninh Hàm rõ ràng là đã ghen tị, ả cay nghiệt nói: “Biết đâu chừng chẳng bao lâu nữa, bên cạnh anh ta sẽ đổi thành những người phụ nữ xinh đẹp khác, thậm chí còn lẳng lơ hơn cô. Cô chẳng qua cũng chỉ là con chim hoàng yến được anh ta nuôi nhốt mà thôi.”


Nói rồi, ả nhìn về phía Tạ Dung Trác.


Ôn Ninh Hàm quả thực đã từng điên cuồng say đắm anh.


Mọi người đều nói ả vì tiền, trên thực tế thì không phải, ả từng thật lòng yêu Tạ Dung Trác. Tiếc thay người đàn ông này không hiểu phong tình, có thả thính thế nào cũng vô dụng, chưa từng một lần nhìn ả dẫu chỉ là cái liếc, nên ả mới đành buông bỏ.


Còn ả và Cố Thâm, hoàn toàn là một sự cố ngoài ý muốn.


Đêm đó ả mặc chiếc váy đắt tiền mà Trương Chỉ Thanh không cần nữa, Cố Thâm uống quá chén, nhận nhầm ả thành Trương Chỉ Thanh, khi quan hệ với ả, anh ta luôn miệng gọi tên Trương Chỉ Thanh, luôn miệng nói yêu cô ấy, sẽ cưới cô ấy, bảo cô ấy đợi đến khi anh ta kiếm được tiền rồi sẽ kết hôn.


Nực cười chết đi được, yêu người ta mà còn nhận nhầm người, lại còn đem chuyện tình cảm riêng tư kể cho kẻ thứ ba như ả nghe? Mỗi lần cãi nhau với Trương Chỉ Thanh, Cố Thâm đều tìm ả tâm sự rất lâu, hỏi ả phải dỗ dành thế nào, anh ta bảo Trương Chỉ Thanh tin tưởng người chị họ này nên anh ta sẽ nghe theo lời khuyên một cách chừng mực; có khi nói chuyện là nói suốt cả đêm.


Chuyện này đã có lần một thì sẽ có lần hai, ả và Cố Thâm trở thành bạn giường.


Khi đó anh ta và Trương Chỉ Thanh vẫn chưa chia tay, anh ta tách biệt tình yêu và t*nh d*c, một mặt lên giường với ả, một mặt lại hỏi ả làm sao để dỗ Trương Chỉ Thanh quay lại, thật là nực cười hết chỗ nói.


Ban đầu ả chỉ muốn chơi bời qua đường, nhưng ả chướng mắt phong thái đại tiểu thư của Trương Chỉ Thanh, ghét nhất cái vẻ thương hại, ở tít trên cao khi Trương Chỉ Thanh “ban phát” cho ả đống rác đắt tiền kia.


Cùng là con người, dựa vào cái gì mà Trương Chỉ Thanh có tất cả, còn ả thì không?


Ả muốn có tất cả của Trương Chỉ Thanh. Tiền của cô ấy, đống váy áo, trang sức, túi xách đắt tiền, và cả người đàn ông của cô ấy nữa.


Trên thực tế, người ả muốn có nhất chính là Tạ Dung Trác.


Có được Tạ Dung Trác, ả không chỉ có thể làm trưởng bối của Trương Chỉ Thanh để chèn ép cô ấy, mà còn có thể chia được khối tài sản khổng lồ của nhà họ Tạ. So với cái danh bà Tạ, thì cái thân phận đại tiểu thư của Trương Chỉ Thanh là cái thá gì chứ.


Một ly nước đá hắt thẳng từ trên đầu xuống.


Mặt Ôn Ninh Hàm bị tạt đầy nước, đột ngột đứng phắt dậy, vỗ vỗ nước trên người, mắng: “Cô điên rồi à?”


“Làm phiền cô đừng dùng ánh mắt đó nhìn chồng tôi.”


Thẩm Mật giả vờ dùng ánh mắt ngây thơ, giọng điệu hối lỗi: “Ngại quá nhé, tôi là hũ giấm chua, cô cứ nhìn chằm chằm vào chồng tôi làm tôi không nhịn được, lỡ tay tạt cô.”


Cô thở dài, chỉ vào chiếc ly thủy tinh trống không: “Cô mời tôi uống thêm ly nữa đi, c*̃ng ba mươi phần trăm đường như c*̃, cảm ơn nhé.”


Tóc tai và quần áo của Ôn Ninh Hàm đều ướt sũng, trông thảm hại không để đâu cho hết, nhưng ả đã kiềm chế được cảm xúc, bỗng cười lạnh một tiếng, ghé sát vào Thẩm Mật, nói bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Leo lên giường Tạ Dung Trác chắc cô cũng tốn không ít tâm tư nhỉ? Cô chắc chắn muốn làm ra mấy trò vô lý gây sự trước mặt anh ấy chứ?”



Dù Tạ Dung Trác không thân với ả, nhưng Ôn Ninh Hàm từng thích anh một thời gian nên cũng có chút hiểu biết về sở thích của anh. Tạ Dung Trác ghét những người phụ nữ quấy rối vô lý, đặc biệt phản cảm với kiểu kiêu căng, thích làm mình làm mẩy kia, anh đánh giá cao những phụ nữ độc lập và tỉnh táo.


Với thân phận và địa vị như Tạ Dung Trác, một công tử hào môn thuộc giới thượng lưu Bắc Kinh coi trọng thể diện hơn ai hết, hôm nay anh chịu đi cùng Thẩm Mật, xem như đã là nể mặt người vợ này lắm rồi, nhưng nếu Thẩm Mật còn tiếp tục làm ầm ĩ như vậy nữa, chỉ e sẽ khiến Tạ Dung Trác sinh ra khó chịu và mất kiên nhẫn.


Người như anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chẳng hà tất gì phải dung túng không giới hạn cho một người phụ nữ kiêu căng.


“Chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi của người giàu, cô tỏ ra thanh cao cái gì?” Ôn Ninh Hàm khiêu khích: “Cô có tin không, chỉ cần hôm nay cô động tay với tôi, hình tượng của cô trong lòng Tạ Dung Trác sẽ sụt giảm nghiêm trọng, có lẽ rất nhanh thôi anh ấy sẽ tìm một người phụ nữ xinh đẹp hơn, trẻ trung hơn, dáng chuẩn hơn cô để dẫn theo bên mình. Cô dám thử không?”


Thẩm Mật cười hi hí: “Cô đoán xem.”


Ôn Ninh Hàm nói bằng giọng điệu chắc nịch, rõ ràng cố ý muốn chọc giận cô: “Tôi đoán, cô không dám—”


“Chát”—–


Thẩm Mật tát thẳng một cái vào mặt ả.


“Dạo này Tạ Dung Trác rất cưng chiều tôi, hầu như là mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm.” Thẩm Mật nở nụ cười ngọt ngào, biểu cảm dịu dàng đáng yêu hoàn toàn trái ngược với hành động đầy tính công kích.


Nói xong, lại bồi thêm một cái tát không chút nương tay.


Ôn Ninh Hàm còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị tát thêm cái nữa. Dường như không thể tin nổi, ả ta ngẩn người ra ngay tại chỗ, quên cả việc đánh trả.


“Lạ thật,” Thẩm Mật lộ vẻ bối rối: “Sao cô lại có yêu cầu này nhỉ? Nếu cô đã tò mò như vậy thì tôi đành miễn cưỡng giúp cô thử phản ứng của anh ấy vậy.”


“Chát”—–


“Chát chát”—–


Lại thêm hai cái tát nữa.


“Cô—” Ôn Ninh Hàm tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, giơ tay định tát lại, song tay ả còn chưa kịp vung ra, hai vệ sĩ áo đen đã mạnh mẽ chắn trước mặt Thẩm Mật, ánh mắt cảnh cáo tỏ rõ rằng nếu ả dám đụng vào bà chủ một cái thôi, thì sẽ cho ả nằm cáng khi ra khỏi đây.


Thẩm Mật cười: “Anh Hàm à, yêu cầu của ông anh kỳ lạ thật đấy.”


Đây là lần đầu tiên cô “cậy thế h**p người”, nhưng để dọn dẹp loại bé ba mà pháp luật không thể trị được này thì chỉ có cách dùng phương pháp đặc biệt này thôi.


“Các người, các người điên rồi sao!?” Ôn Ninh Hàm quay đầu nhìn Tạ Dung Trác, không giả làm nữ hán tử nữa, ánh mắt tỏ vẻ đáng thương, dường như muốn nhận được sự đồng cảm từ anh.


Tiếc thay Tạ Dung Trác chỉ nhìn Thẩm Mật, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm chia cho ả.


“Này, bé ba, tôi biết chồng mình rất đẹp trai, nhưng cô có thể đừng nhìn anh ấy chằm chằm mãi thế được không? Phiền chết đi được.” Thẩm Mật chắn tầm mắt của người phụ nữ đối diện, vẻ mặt đầy ghét bỏ.


“Còn nữa, tôi không đồng ý với quan điểm ‘đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông’ của cô, tôi thích kiểu ‘phụ nữ chinh phục thế giới, thuận tiện chinh phục đàn ông’ hơn.”


“Tôi cũng chẳng phải chim hoàng yến gì sất, tôi là nữ hoàng của anh ấy, cái gì của tôi là của tôi, cái gì của anh ấy cũng là của tôi nốt.”


“Tính ra thì tôi còn giàu hơn Tạ Dung Trác đấy.”


“Còn về việc cô nói Tạ Dung Trác sẽ phản cảm tôi…” Thẩm Mật nghiêng đầu, suy nghĩ thật kỹ càng, rồi gật đầu đồng ý: “Hành động vừa rồi của tôi đúng là không được nhã nhặn cho lắm, nhưng đó không phải là yêu cầu của cô sao? Con người c*̉a tôi thích giúp người khác thực hiện tâm nguyện nhất đấy. Không thì, làm thêm vài cái nữa nhé?”


“Cô dám!” Ánh mắt Ôn Ninh Hàm cuối cùng cũng lộ ra vẻ kích động không giấu giếm được, không còn dáng vẻ kiêu ngạo ban nãy, ả che lấy gương mặt đau rát, phẫn nộ chỉ trích: “Tạ Dung Trác, người phụ nữ của anh phát điên thế này mà anh xác định mặc kệ ư?”


Tạ Dung Trác làm như không nghe thấy.


Tầm mắt anh vẫn dừng trên người Thẩm Mật, ánh mắt cưng chiều xen lẫn nụ cười bao dung.


Nhìn Thẩm Mật làm loạn như một tiểu yêu tinh, anh cảm thấy cô đáng yêu cực kỳ.


Trước kia, khi một mình lên Bắc Kinh bươn chải, không có ai đứng ra chống lưng cho cô, cô chỉ có thể kìm nén bản tính thật của mình, làm gì cũng cẩn trọng, sống một cách dè dặt, thận trọng từng li từng tí.


Một Thẩm Mật sống động, bốc đồng như thế này, Tạ Dung Trác mới chỉ thấy trong game.


Anh rất vinh hạnh, khi có thể cho cô nguồn sức mạnh để cô có thể tùy ý quậy như thế.


Nụ cười bao dung trong mắt Tạ Dung Trác đã nói lên tất cả.


Bất kể hôm nay ai đúng ai sai, anh đều sẽ bảo vệ, cưng chiều Thẩm Mật.


Vẻ mặt Ôn Ninh Hàm tràn ngập vẻ không thể tin nổi: “Điên rồi! Tất cả điên hết rồi!”


Ả muốn bỏ chạy.


Thẩm Mật vừa huơ tay, hai vệ sĩ lập tức bước lên chặn đường ả.


“Tôi đã cho cô đi rồi à?” Thẩm Mật đanh mặt lại, khoanh tay dựa vào bàn, ánh mắt không hệ có tí độ ấm nào: “Thanh Thanh nhà tôi tâm tính hiền lành, cậu ấy có thể làm cá mặn xem như không quan tâm, nhưng tôi thân là cô út thì không thể ngồi yên nhìn người khác bắt nạt cậu ấy được. Về nhắn với người đàn ông của cô một câu, nói là, Thẩm Mật tôi nhất định sẽ khiến anh ta, thân bại danh liệt.”


Nói xong, cô hừ lạnh một tiếng, chớp mắt mấy cái, cong môi, biểu cảm thay đổi xoành xoạch, cất giọng nũng nịu: “Chồng ơi~ anh qua đây.”


Tạ Dung Trác đặt tách trà xuống, đứng dậy đi đến bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.


“Sao vậy? Nữ hoàng đại nhân.”


Thẩm Mật tựa vào lòng anh, ấm ức nói: “Mặt người đàn bà này dày thật đấy, đánh làm em đau hết cả tay, phải chồng thổi thổi cho em cơ.”


Tạ Dung Trác nắm lấy ngón tay cô, c*̣p mắt kiểm tra, thấy lòng bàn tay hơi ửng đỏ thì nhíu mày: “Lần sau không được tùy tiện ra tay nữa.”


Nói rồi anh cúi đầu, thổi nhẹ vào lòng bàn tay cô, sau đó rút khăn giấy ướt ra tỉ mỉ lau sạch từng chút một.


“Người bẩn như thế này, em cũng dám chạm vào à?”


Ôn Ninh Hàm như vừa chịu phải một nỗi nhục nhã ê chề: “Tạ Dung Trác! Anh—”


“Cho cô mặt mũi.”


Biểu cảm của Tạ Dung Trác bình thản, nhưng giọng nói đột nhiên lạnh lùng xuống vài phần: “Đừng không cần.”


Nếu không phải để Thẩm Mật trút giận thì người này thậm chí còn không có cơ hội đứng trước mặt cô mà nói chuyện.



Thẩm Mật ôm eo Tạ Dung Trác, quay đầu lại, biểu cảm như một yêu phi đang cậy cưng chiều mà kiêu ngạo: “Cút đi đồ bé ba thối tha! Không được gọi tên chồng tôi, hừ!”


Ôn Ninh Hàm mang theo gương mặt đầy dấu tay, lếch thếch rời khỏi tiệm trà sữa, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ kiêu ngạo khi mới đến.


“Em diễn thế nào? Có diễn ra được cái tinh túy của một yêu phi kiêu căng hống hách không?”


Mắt Thẩm Mật sáng rực, mong chờ Tạ Dung Trác nhận xét về kỹ năng diễn xuất của mình.


Dáng vẻ bây giờ của cô rất giống một đứa trẻ được nuông chiều, tinh nghịch, ngoan ngoãn, khiến người ta muốn yêu thương hết mực.


Tạ Dung Trác giữ lấy gáy cô, ngón cái nâng cằm cô lên, không kìm lòng được mà cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái.


“Có.” Anh vuốt tóc cô, giọng trầm trầm: “Giống như một yêu tinh nhỏ chuyên đi câu hồn người ta vậy.”


Nhưng anh nghĩ cô chỉ là đang bộc lộ bản tính thật của mình.


Đó là tính cách thật sự vốn bị kìm nén bấy lâu nay của cô.


Thẩm Mật vốn dĩ rất trẻ con.


Còn Tạ Dung Trác cũng luôn coi cô như một cô bé mà dỗ dành cưng chiều.


Được khen, Thẩm Mật vui đến mức xoay vòng tại chỗ.


Cô ngước mặt lên khen anh: “Kỹ năng diễn xuất của anh cũng giỏi lắm, nhất là lúc gọi em là Nữ hoàng đại nhân ấy, làm mụ đàn bà xấu xa không biết xấu hổ kia tức chết đi được.”


“Bẩn thật đấy, đi rửa tay thôi.”


Tạ Dung Trác nắm lấy ngón tay cô, dắt cô đi về phía nhà vệ sinh.


Anh không hề diễn.


Bất kể Thẩm Mật muốn làm gì, anh đều sẽ dung túng cô như thế.


“Nhưng mà hình như em lỡ buông lời độc địa hơi quá rồi,” Thẩm Mật nói: “Em bảo sẽ khiến người đàn ông của ả thân bại danh liệt, trên thực tế làm gì mà dễ như thế, nếu không thành công thì chẳng phải em sẽ mất mặt lắm sao?”


“Anh giúp em.”


Tạ Dung Trác mở vòi nước, kéo tay lại Thẩm Mật kiên nhẫn xoa rửa.


Rửa ba lần, rửa cho thơm phức rồi mới từ từ bôi kem dưỡng tay.


Tay của Thẩm Mật cũng hệt như cơ thể cô, được Tạ Dung Trác nuôi dưỡng rất non mềm.


“Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.” Tạ Dung Trác hôn lên lòng bàn tay mịn màng của cô: “Mặt của người khác thực sự rất bẩn, tay em là để chạm vào anh, em muốn chỗ đó của chồng em bị làm bẩn sao?”


“… Nào có nghiêm trọng thế chứ.”


Nhân viên vẫn còn ở bên ngoài, Thẩm Mật hơi thẹn thùng: “Biết rồi, sau này em không đánh người nữa, không làm bẩn anh.”


Tạ Dung Trác: “Ngoan.”


“Giận cũng trút, người cũng đánh, c*̣c cưng của anh nên làm gì đây?”


Tạ Dung Trác giơ tay, dùng ngón trỏ gõ gõ lên môi: “Hả?”


Thẩm Mật hiểu ý, kiễng chân lên, ngước đầu chạm nhẹ vào môi anh.


Khi định rút lui thì bị Tạ Dung Trác ấn gáy cô lại, cạy mở răng cô ra để làm sâu thêm nụ hôn này.


Thẩm Mật hiếu động, từ nhỏ đã siêng năng làm việc trên núi dưới đồng nên cô không phải kiểu con gái yếu ớt, ngược lại, cô còn luyện được cả cơ bụng số 11, đường cong cơ thể rất đẹp, vòng một đầy đặn rất săn chắc, đường cong ấy giống như một quả đào mật chín mọng.


Tạ Dung Trác nhìn nó, yết hầu không tự chủ được mà lăn trượt một cái.


“Anh mua váy mới cho em rồi,” Tạ Dung Trác nói: “Kiểu dáng khác nhau, tối nay về ngủ với anh nhé?”


Thẩm Mật gật đầu: “Vâng.”


Về đến khách sạn, sau khi tắm xong, Thẩm Mật đặt sẵn băng vệ sinh hàng ngày. Cô hiểu rõ cơ thể mình, chỉ cần bị Tạ Dung Trác trêu chọc vài cái là dễ mất kiểm soát làm vương vãi lên người anh.


Cô không muốn nửa đêm lại phải dậy thay ga giường nữa.


“Người phụ nữ kia nói, em là chim hoàng yến được anh nuôi dưỡng.”


Thẩm Mật thích làm nũng với Tạ Dung Trác vào những lúc như thế này, thích nhìn anh vì cô mà trở nên mất bình tĩnh, trong mắt chỉ có cô, vừa thô bạo vừa dịu dàng dỗ dành cô.


Tạ Dung Trác nói: “Không cần để ý đến cái nhìn của người khác.”


“Nhưng em để ý cái nhìn của anh,” Thẩm Mật kẹp chặt anh: “Nói mau đi, em có phải chim hoàng yến mà anh nuôi không?”


Tạ Dung Trác bị đau, nhưng lại say mê cảm giác được cô bao bọc chặt chẽ: “Em là vợ hợp pháp của anh, có tự do về nhân thân, tài sản và ngôn luận, có thể bay lên những nơi cao hơn, không phải chim hoàng yến gì cả.”


Trong lúc nói chuyện, anh lại to lên một vòng, Thẩm Mật cảm nhận được hình dáng những đường gân nổi lên của anh, thoải mái vui sướng và thỏa mãn, nhịp thở đứt quãng dồn dập: “Sếp Tạ giỏi quá chừng, em thích lắm.”


Cô lại bắt đầu trêu chọc anh.


“Thích anh ở chỗ nào?” Tạ Dung Trác th*c m*nh vào cô: “Chỗ này sao? Vậy em đừng nghịch, để anh cho em.”


“Cho em đi.”


Thẩm Mật nhìn khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của anh, trong mắt dần phủ một lớp nước.


*


Đến tận trưa hôm sau Thẩm Mật mới đến tiệm net.


Chỉ còn hai ngày nữa là đến trận đấu. Hôm nay quán net không mở cửa, Thẩm Mật vừa bước vào đã bị Bóng Đèn kéo lại.



“Sau đây xin mời bà chủ Thẩm chứng kiến thành tích kinh người của chúng tôi!” Bóng Đèn khoe khoang trịnh trọng: “Xem này, thế nào? Thế nào!”


Thẩm Mật nhìn lịch sử thắng trận của cậu ta: “Cậu thức thâu đêm đấy à?”


Mạc Ưu: “Chỉ đêm nay thôi, hai ngày tới sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức để chuẩn bị chiến đấu.”


Thẩm Mật gõ đầu cậu: “Cậu cũng thức khuya?”


“Chẳng phải là do chị khơi mào trước sao.” Mạc Ưu xoa đầu: “Hai thằng đàn ông bọn em c*̃ng đâu thể để một người con gái như chị thức khuya được, chị đến đây để hưởng tuần trăng mật, ấy thế mà ngày nào cũng ở đây chơi game, đại thần sẽ không vui nữa. Nhỡ đâu ảnh hưởng đến hôn nhân của hai người, tên giật giây tham gia trận đấu này là em đây chẳng phải sẽ trở thành tội nhân sao.”


Thẩm Mật: “Chị và anh ấy—”


Thôi bỏ đi.


“Chờ trận đấu kết thúc, cậu bớt ra chút thời gian tìm bạn gái đi Mạc Ưu, thật đấy.”


Mạc Ưu: “Em không tìm đâu, mục tiêu của em là đứng đầu toàn server! Đánh bại Năm Con A, trở thành streamer lớn.”


Thẩm Mật: “c*̃ng chỉ có chừng đó tiền đồ.”


Bóng Đèn: “Em lại thấy thằng bé có ý tưởng đấy chứ.”


Thẩm Mật: “Đúng rồi, ai mà như cậu, ngày nào c*̃ng duyên qua mạng, ngày nào c*̃ng duyên chết.”


Bóng Đèn: “Đừng nhắc nữa, gần đây vì trận đấu này mà lại chết thêm một người nữa rồi.”


Mạc Ưu: “Chẳng hiểu sao anh lấy đâu ra lắm tình duyên để chết thế không biết.”


Giọng của mấy người béo thường nghe không tệ, giọng Bóng Đèn trong micro cực kỳ hay, rất có khả năng khơi gợi trí tưởng tượng, cộng thêm kỹ thuật chơi game giỏi, nên số lượng em gái chủ động thả thính cậu ta nhiều không đếm xuể.


Qua lại vài câu, ba người chuẩn bị lập đội tập luyện.


“Chị Mật Mật, vào nhóm đi, đợi mỗi chị thôi.”


Sau khi Thẩm Mật vào nhóm, thấy một ID lạ trong đội liền hỏi: “Đây là bạn của ai trong hai người thế?”


Mạc Ưu: “Đây là người anh em tụi em mời về giúp đấu giải đấy, tài bắn súng phải nói là đỉnh c*̉a chóp luôn, em với Bóng Đèn đã chơi cùng anh ấy mấy ngày rồi, chị luyện tập thêm với anh ấy đi.”


“Được.”


Chơi ba ván.


Cả ba ván đều đứng hạng nhất.


Ván duy nhất bị thua là do Thẩm Mật sai sót khi nhảy dù nên bị ngã chết.


Thẩm Mật liếc nhìn ID của đối phương: Người Bí Ẩn.


ID của Thẩm Mật là “Gà Mờ Nhỏ Bí Ẩn”, của Mạc Ưu là “Phụ Kiện Nhỏ Bí Ẩn”, của Bóng Đèn là “Người Hầu Nhỏ Bí Ẩn”.


Cái tên “Người Bí Ẩn” này lấy ID cũng khá đúng định dạng của “Gia đình Bí ẩn” nhà họ.


Thẩm Mật lại nhớ đến câu nói năm xưa của Tạ Dung Trác “Nhìn thế này là thấy ngay chúng ta cùng một hội rồi”.


Nhưng Tạ Dung Trác không chơi game bắn súng, hơn nữa anh rất bận rộn, không thể là anh được.


Chơi cùng “Người Bí Ẩn” suốt nửa ngày, Thẩm Mật cảm thấy mình đã bám được đùi to rồi, không ngờ Mạc Ưu lại quen biết cao thủ đẳng cấp như vậy đấy.


Vừa lơ đễnh một chút, cô đã bị một đám người bên phe đối phương bao vây.


Chỉ còn lại một hơi máu tàn Thẩm Mật sợ hãi vội vàng chui vào trong nhà ẩn nấp.


Tiếc thay mọi thứ đã quá muộn màng, cô đã bị đối phương phát hiện ra vị trí, đội kia lao thẳng đến căn nhà nhỏ nơi cô đang trốn, tiếng bước chân khiến Thẩm Mật căng thẳng vô cùng.


Đột nhiên bên ngoài vang lên vài tiếng súng, tiếng bước chân của quân đoàn kia biến mất.


Thẩm Mật được cứu rồi.


“Người Bí Ẩn” từ trên trời rơi xuống, nhảy qua cửa sổ vào trong đỡ cô dậy, lặng lẽ giúp cô hồi đầy thanh máu.


Cảm giác được anh lớn bảo kê khi chơi game này thật quen thuộc.


Thẩm Mật nhớ lại nhiều năm trước khi vừa mới bước chân vào giới game online, vì một món đạo cụ nhiệm vụ mà đắc tội với phu nhân bang chủ của một bang lớn, bị người đàn ông của cô ta dẫn theo cả bang đè đầu cưỡi cổ đánh cho đến mức không dám lên game. Một ngày nọ vừa than phiền xong với sư phụ, cô run như cầy sấy đăng nhập game, định bán chút thuốc kiếm tiền mạng, kết quả lại bị chính vị phu nhân bang chủ kia vây giết.


Vợ bang chủ rất giàu, đạo cụ mấy trăm tệ một cái cứ thế dùng vô tội vạ, cô bị cưỡng chế hồi sinh mười mấy lần, trong thời gian bị cưỡng chế hồi sinh thì không thể đăng xuất, nếu không những vật phẩm quý trên người sẽ rơi vào tay người cưỡng chế mình, cực chẳng đã Thẩm Mật đành phải để đối phương giết.


Ngay vào một giây trước khi cô lại bị cưỡng chế hồi sinh và sắp chầu trời, một kiếm khách áo đen từ trên trời rơi xuống, bật chế độ tấn công cưỡng chế đối với toàn bộ người chơi trong khu vực.


Khoảnh khắc ấy, Thẩm Mật cảm thấy mình đã yêu rồi.


Cô nhóc loli tóc đuôi ngựa ngày nào cũng chạy theo sau kiếm khách áo đen, hận không thể treo luôn trên người anh, cử chỉ vô cùng phóng khoáng.


Nhưng rất nhanh sau đó, kiếm khách áo đen đổi sang một tài khoản mới, là một chị đại lạnh lùng quyến rũ, cao quý gửi cho cô một tin nhắn riêng: Đừng có gắn bộ lọc vào cho nhân vật.


Sư phụ bảo: Đàn ông trong game chẳng có mấy ai là kẻ tốt lành đâu.


Thẩm Mật không kìm được bắt đầu đưa não đi chơi xa, hẳn là trước đây sư phụ từng gắn bộ lọc vào cho nhân vật, khi gặp ngoài đời thì bị dọa cho khiếp vía vì quá xấu, hoặc không thì bị đàn ông làm tổn thương nên mới nói vậy, cô còn nghi ngờ sư phụ thuộc hệ Lý Mạc Sầu.


Sau đó cô hoàn toàn coi “người đó” là con gái.


Nhưng “Người Bí Ẩn” này chắc không phải là con gái đâu.


Thẩm Mật hỏi Mạc Ưu: “Người bạn này của cậu bình thường chơi khi với cậu cũng không mở mic sao?”


Mạc Ưu: “Có mở chứ, không mở thì đánh thế nào được? Nhưng hôm nay đánh thuận lợi, không có gì khó khăn nên anh ấy không thích nói chuyện thôi.”


Thẩm Mật: “Người trâu bò thế này, gọi anh ta qua đây đi, chị trả lương cao cho.”



Bóng Đèn: “Không gọi được, anh ấy không thiếu tiền.”


“Thôi được rồi.” Thẩm Mật không phân tâm nữa, tránh làm vướng chân khiến anh lớn không hài lòng.


Nhưng anh lớn gần như suốt cả quá trình đều bảo vệ cô, Thẩm Mật nhặt được một thân trang bị xịn, nhưng lại chẳng có đất dụng võ, đầu người dọc đường đều bị “Người Bí Ẩn” lấy hết.


Anh ta giống như một bóng ma, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào nhưng lại không mang đến cảm giác tồn tại rõ rệt cho lắm.


Hai ngày sau, trận đấu chính thức bắt đầu.


Nhưng vẫn còn thiếu một cái tên đội.


Thẩm Mật định dùng bừa tên “SMJZ” (Gia Tộc Thần Bí), Mạc Ưu bảo tên dài quá, trông không được thông minh cho lắm, đề nghị bỏ hai chữ cái cuối, gọi là “SM”.


Thẩm Mật gửi tên đội cho Tạ Dung Trác, muốn xem ý kiến c*̉a anh như thế nào.


Tạ Dung Trác bảo “SM” hơi không được lành mạnh, dễ bị nhầm lẫn với tên viết tắt của một số kh*** c*m và đau đớn nào đó.


Thẩm Mật: “…”


Hóa ra tên viết tắt của cô lại giàu ý nghĩa sâu xa đến thế.


Không đúng, sao cái gì Tạ Dung Trác cũng hiểu hết vậy!?


Lại lén lút học tập sau lưng cô rồi!


Không kịp truy cứu, Thẩm Mật nhanh chóng đổi tên đội: SZ. Đây là tên viết tắt của Gia Tộc Thần Bí, nhưng cũng có thể dịch thành “Hạng nhất”, ý chỉ giành lấy ngôi vị quán quân.


Rất lành mạnh.


Thế là tên đội đã ra đời một cách cẩu thả như thế.


Để trông không quá quê mùa, Thẩm Mật còn đặt may đồng phục đội cho mỗi người, gọi cả mấy em gái ở tiệm trà sữa đến làm đội cổ động viên cho bọn họ.


Fan của Năm Con A đến hiện trường khá đông, gần như lấp kín chỗ. Để tạo thanh thế, họ còn mời vài đơn vị truyền thông đến.


Các em gái trong đội của Thẩm Mật ai cũng xinh đẹp, mang giày cao gót nhỏ, mặc váy ngắn, tay cầm bảng đèn có dòng chữ mạ vàng ‘SZ’ của ‘Gia tộc Thần Bí’, vừa nhảy nhót vừa cổ vũ, nổi bật khỏi phải bàn, ống kính tại hiện trường gần như đều chĩa cả về phía họ.


Năm Con A bị ngó lơ bực bội cười lạnh: “Màu mè hoa lá.”


Fan lập tức sôi sục: “Aaaaaaa anh nhà ngầu quá, chẳng thèm nhìn người đẹp luôn kìa! Quả nhiên chúng ta không hâm mộ nhầm người, tuyệt đối không bị sập nhà đâu hu hu hu yêu quá yêu quá.”


Thẩm Mật: “…”


Còn ba mươi phút nữa là bắt đầu trận đấu, thành viên chiến đội SZ vẫn còn thiếu một người.


Thẩm Mật không ngừng thúc giục: “Người anh em đó của cậu không phải là cho chúng ta leo cây đấy chứ? Cậu chẳng bảo anh ta tới từ sớm rồi sao?”


“Không nên thế chứ,” Mạc Ưu cũng rất sốt ruột: “Anh ấy nói vậy mà, nhưng bây giờ điện thoại đột ngột không gọi được…”


Thẩm Mật lo lắng nói: “Không phải là gián điệp do đối phương cài cắm vào đấy chứ?”


Nếu đúng thế thì thật là đau lòng quá đi.


Bóng Đèn gọi điện xong, quay lại chỗ ngồi, bình tĩnh thản nhiên nói: “Yên tâm, người chắc chắn sẽ đến.”


Thẩm Mật liếc nhìn điện thoại cậu ta: “Cậu gọi được rồi à?”


Bóng Đèn: “Chưa.”


Thẩm Mật: “Vậy cậu thả rắm gì ở đây!”


Chiến đội Năm Con A đã bắt đầu ăn mừng, hoàn toàn không coi Mạc Ưu và Bóng Đèn ra gì, đồng đội của hắn ta còn giơ ngón tay thối về phía họ, Thẩm Mật giận dữ giơ lại.


Mạc Ưu và Bóng Đèn đeo tai nghe, bắt đầu thử mic.


Thẩm Mật đang rất nghiêm túc kiểm tra chuột và bàn phím.


Một tên bên đối diện bước qua, mắt nhìn chằm chằm vào chân cô: “Người đẹp này, không ấy em theo anh đi, anh có thể bảo Thần A nhường cho bọn em một ván.”


Thẩm Mật mắng: “Đồ xấu xí, cút.”


“Thật là bướng bỉnh.” Tên kia cười bỉ ổi rồi bỏ đi.


Sự coi thường của chiến đội Năm Con A chỉ kéo dài đến mười phút trước khi khai mạc.


Sau khi Tạ Dung Trác xuất hiện, cục diện hiện trường bị đảo ngược.


Bởi vì người đàn ông đi bên cạnh anh.


Đó là đội trưởng chiến đội KX, một tuyển thủ thể thao điện tử đã giải nghệ, từng giành nhiều giải thưởng lớn tại các giải đấu quốc tế, phòng livestream có hơn năm mươi triệu người theo dõi.


Cái cmn chứ thế này chẳng phải là anh cả cấp max đi tàn sát dân mới vào nghề đấy sao??


Cái tầm sức chiến đấu rác rưởi như Năm Con A chỉ để đủ để lừa lọc mấy em gái nhỏ thôi, lấy gì mà so với đội trưởng chiến đội KX?


Mọi ánh mắt đều tập trung vào hai người đàn ông đang chậm rãi bước lên sân khấu, một người là streamer e-sports nổi tiếng, người kia còn đẹp trai hơn cả ngôi sao hàng đầu.


Về phần Năm Con A, bất kể là kỹ thuật hay nhan sắc đều bị nghiền nát thành rác rưởi, fan nữ tại hiện trường đã bắt đầu hò hét cho đội trưởng KX và anh chàng đẹp trai nghiệp dư, hò hét vé vào cửa quá hời.


Thẩm Mật nhìn Tạ Dung Trác.


Anh mặc chiếc áo khoác gió đồng phục màu đen của đội, khóa kéo kéo sát lên tận cổ, đường cong cằm trắng lạnh được tôn lên càng thêm phần đẹp đẽ, lọn tóc trước trán rủ xuống sát khóe mắt hơi xếch, mày thưa mắt lạnh, nhàn nhạt nhìn về phía trước một thoáng, mấy tên bên phía đối phương đã lần lượt cúi đầu xuống, sợ đến mức không dám chạm ánh mắt với anh.


Tạ Dung Trác đi thẳng đến bên cạnh cô, khẽ hỏi: “Căng thẳng à?”


Thẩm Mật gật đầu, ngạc nhiên nói: “Anh chính là Người Bí Ẩn sao?”


Tạ Dung Trác: “Ừ, anh chính là người của Thẩm Mật.”


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 55: Ngoại truyện 9: Không làm bẩn anh
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...