Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 51: Ngoại truyện 5: Thẩm Mật thừa nhận bản thân là kẻ háo sắc
Đã là mười giờ rưỡi, các quán ăn sáng ven đường đã lần lượt dọn quầy, tiệm mà Thẩm Mật yêu thích cũng đã bán hết rồi đóng cửa.
“Dậy muộn, trách ai đây?” Thẩm Mật xoa xoa cái bụng xẹp lép của mình, chờ đợi được cho ăn.
Tạ Dung Trác nắm tay cô đi ngược về nhà: “Bánh bột chiên do dì giúp việc ở nhà làm cũng không tệ mà.”
Cây hòe cổ thụ trong hẻm che khuất ánh nắng, Thẩm Mật đi chầm chậm: “Em chỉ ăn cái thứ xếp hàng mua được thôi, cái mà em ăn là bầu không khí đó.”
“Em là thích ăn cái thứ anh xếp hàng mua cho,” Tạ Dung Trác búng nhẹ trán cô: “Hành hạ anh có thể khiến cho em vui à?”
Thẩm Mật nghiêng đầu cười: “Vui!”
Mặc dù biết Tạ Dung Trác rất cưng chiều cô, nhưng mỗi khi nhìn thấy anh mặc vest chỉnh tề đi xếp hàng mua đồ ăn vặt cho cô, Thẩm Mật vẫn luôn tràn ngập cảm giác hạnh phúc mãnh liệt rằng mình đang được yêu thương sâu sắc.
Sau khi chìm đắm trong tình yêu cô bắt đầu trở nên nhạy cảm, dễ bị những chi tiết nhỏ làm cho xúc động.
Cô đi chầm chậm, Tạ Dung Trác cố tình thả chậm tốc độ chờ cô.
“Thẩm Mật.” Anh đột nhiên nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc, chậm rãi hỏi: “Chuyện sáng nay ba nói, em là đang nghiêm túc sao?”
“Đương nhiên là nghiêm túc rồi,” Thẩm Mật cười xấu xa: “c*̣c cưng của anh tham tiền mà.”
“Em mà tham tiền, thì đã bị anh ngủ cả vạn lần tự bao giờ rồi.”
Tạ Dung Trác mặt không đổi sắc nói ra tình hình thực tế: “Anh còn cần phải theo đuổi em lâu đến vậy sao?”
“Thôi được rồi, tại sao anh lại nghĩ em không nghiêm túc?” Thẩm Mật nghiêm nghị nói: “Tạ Dung Trác, là anh không có lòng tin vào em hay không có lòng tin vào chính mình? Phụ nữ chỉ khi yêu rất rất yêu một người đàn ông mới sẵn lòng sinh con cho anh ta, đặc biệt là phụ nữ không thiếu tiền. Em nghĩ chuyện này không cần phải nói ra.”
Nói xong cô mới ý thức được, câu hỏi này trong lòng cô vốn đã có một đáp án quá chủ quan và phiến diện.
Giống như sáu năm trước Tạ Dung Trác thích cô, mà cô phải mất đến bốn năm mới tiếp nhận được tín hiệu. Chuyện thích một người đôi khi không chỉ cần hành động, mà còn cần phải làm trên giường, và còn cần giao tiếp bằng lời nói, cần sự khẳng định và lời hứa hẹn.
Tạ Dung Trác khẽ mấp máy môi, bị cô giơ tay lên ngắt lời: “Em hiểu ra rồi.”
Thẩm Mật nói: “Sau này mỗi ngày em sẽ nói yêu anh một lần.”
Khóe miệng Tạ Dung Trác cong lên một đường cong nhợt nhạt, vẻ mặt vui sướng, biếng nhác liếc nhìn cô: “Hôm nay đâu?”
Thẩm Mật nhảy lên trước hai bước, xoay người như một chú thỏ nhỏ, đối diện với anh, kiễng mủi chân, ngẩng đầu, môi dán vào tai anh, nói từng chữ một: “Tạ Dung Trác.”
“Em, yêu, anh.”
Hai tay Tạ Dung Trác ôm eo cô, ấn cô vào lòng anh.
Thời tiết Bắc Kinh lạnh, anh mặc một chiếc áo len cổ cao màu đen, cổ áo đứng ôm sát chiếc cằm tinh tế làm tôn lên làn da càng thêm phần trắng lạnh, áo khoác dính chút sương mỏng, Thẩm Mật bị kéo áp vào vô tình đâm vào lòng anh, chóp mũi thoang thoảng mùi hương gỗ xen lẫn sự mát lạnh.
Tạ Dung Trác cúi người, chóp mũi lướt qua má cô, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua tai.
“Anh cũng yêu em,” anh khẽ nói: “c*̣c cưng.”
Thẩm Mật thích nhất là khi Tạ Dung Trác gọi cô là c*̣c cưng, cô sẽ có cảm giác được cưng chiều.
Thời đại học cô ghét nhất những người đàn ông phù phiếm cứ một câu c*̣c cưng hai câu c*̃ng c*̣c cưng, điều khiến cô khó hiểu là, các cô gái lại luôn bị dỗ ngọt đến nở hoa trong lòng, hết lần này đến lần khác lao đầu vào mắc bẫy. Giờ thì cô đã hiểu, được người mình thích gọi là c*̣c cưng, cũng giống như việc nói lời tục tĩu thích hợp trên giường, là chất xúc tác tăng thêm hương vị và sự hưng phấn, chỉ những người trong cuộc mới ăn ngon bén mùi, cam tâm tình nguyện, sa vào, vui đến quên lối về.
“Cười ngốc nghếch gì thế.”
Tạ Dung Trác nghi ngờ, đưa tay nâng mặt cô lên: “Vì anh gọi em là c*̣c cưng à?”
Thẩm Mật búi tóc lên trông rất quyến rũ, nhưng sự tinh quái trong mắt cô vẫn giữ được nét thiếu nữ, khi cô cười rộ lên mày mắt cong cong, hệt như một đứa trẻ tinh nghịch vừa đạt được điều mình muốn, chiếc sườn xám xẻ tà khoác lên người cô rõ là lụa đẹp vì người chứ nào phải người đẹp vì lụa, dưới ánh mặt trời, cô rạng rỡ yêu kiều như một tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người.
Tạ Dung Trác sẽ không trách cô không đứng đắn, hay yêu cầu cô phải đoan trang, chững chạc như một người vợ, anh thích một Thẩm Mật hoạt bát hơn cả thế.
Nhìn nhau vài giây.
“Em đột nhiên cảm thấy,” Thẩm Mật nhìn vào mắt anh: “Em quá đẹp trong mắt anh.”
Tạ Dung Trác nở nụ cười, sương tuyết lạnh lùng giữa lông mày như hòa chảy.
“Thế nên?”
Thẩm Mật: “Tranh thủ lúc em đẹp không tả xiết, mau mau chụp cho em một tấm ảnh, ghi lại khoảnh khắc tuyệt đẹp này đi nào.”
Tạ Dung Trác nhướng mày, Thẩm Mật có hàng ngàn cách để thể hiện sự đỏm dáng, nhưng điều cô thích chụp nhất là cơ thể của anh.
Có đôi khi làm được một nửa Thẩm Mật sẽ nằng nặc đòi anh dừng lại, trèo lên ngồi trên người anh, cầm điện thoại lên, nhìn biểu cảm của anh qua ống kính.
Đó quả thực là một loại cực hình.
Cô nói biểu cảm của anh quá lạnh nhạt, phải quay lại xem thật kỹ, chậm rãi thưởng thức thì mới moi ra được những chi tiết cho thấy anh cũng yêu cô.
Đều là cái cớ.
Khi khao khát cơ thể anh, Thẩm Mật sẽ dùng đủ mọi lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành anh.
Mấu chốt là anh lại chịu mắc bẫy của cô, biết rõ bị lừa, vẫn dung túng chơi những trò vô vị với cô.
Cô luôn mang đến cho anh những bất ngờ không ngừng nghỉ.
Để anh thấy được một mặt đáng yêu hơn của một cô gái.
Có đôi khi cô xấu hổ đến luống cuống, có đôi khi lại phóng khoáng đến mức khiến anh bất ngờ.
Tuy nhiên tất cả những điều này đều nằm trong dự đoán của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật chính là một cô gái có lòng hiếu kỳ rất mạnh, làm bất cứ chuyện gì cũng phải nghiên cứu cho tường tận mới chịu thôi.
Ảnh cơ bụng của Tạ Dung Trác được lưu trữ trong album ảnh của Thẩm Mật lên đến mấy chục GB.
Thẩm Mật thừa nhận bản thân chính là một kẻ háo sắc.
Nhưng cô sẽ nói rằng cô bị vẻ đẹp của Tạ Dung Trác chinh phục.
Dù sao thì lời lẽ của cô cũng không bao giờ thua.
Kỹ năng chụp ảnh của Tạ Dung Trác trong hai năm bị Thẩm Mật chê bai không ngừng, đã dần thoát khỏi ‘góc chụp trai thẳng, chụp cô ra ảo giác đôi chân dài mét bảy.
“Đẹp quá đi mất, tiếc thật.” Thẩm Mật tiếc nuối nói: “Sớm biết em mặc sườn xám đẹp như vậy, đáng lẽ nên mang theo máy ảnh SLR.”
Tạ Dung Trác cười khẩy một tiếng, chỉ vào căn nhà phía trước: “Tần Chi Mặc về rồi, anh qua mượn máy ảnh của cậu ta dùng nhé?”
Thẩm Mật vội vàng xua tay: “Thôi thôi, đột nhiên cảm thấy… bình thường em cũng đã khá đẹp rồi, cũng không nhất thiết phải ghi lại khoảnh khắc này.”
Máy ảnh của Tần Chi Mặc là loại dùng để điều tra của đơn vị mà cậu làm, bên trong toàn là hiện trường án mạng, ai dám dùng chứ.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, cánh cửa lớn bên cạnh được mở ra, Tần Chi Mặc một tay xách hộp dụng cụ, một tay xách máy ảnh bước ra, thấy hai người xuất hiện trước cửa nhà mình, dường như có vẻ hơi bất ngờ.
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Thẩm Mật liếc nhìn hộp dụng cụ của cậu, nuốt nước bọt.
Tạ Dung Trác: “Có nhiệm vụ à?”
“Ừm.” Tần Chi Mặc nhìn họ: “Hai người…”
“Bọn tôi không có gì đâu!” Nói thật thì Thẩm Mật có phần kính sợ cậu: “Cậu cứ đi làm đi bác sĩ Tần, đừng làm lỡ việc án tử.”
Tần Chi Mặc: “Được.”
“Khoan đã,” Thẩm Mật chỉ vào cánh cửa nhà cậu: “Cửa nhà cậu, không khóa.”
Tần Chi Mặc: “Trương Chỉ Thanh ở bên trong.”
Thẩm Mật nhìn bóng lưng cậu, nhỏ giọng hỏi: “Bây giờ là buổi sáng mà, đúng không? Nói cách khác, Thanh Thanh đã qua đêm ở nhà Tần Chi Mặc?”
Tạ Dung Trác: “Họ lớn lên cùng nhau, ở lại đây qua đêm là chuyện thường tình.”
“Nhưng Thanh Thanh có hôn phu mà, cậu ấy không phải là cô gái không biết tránh hiềm nghi.” Thẩm Mật càng nghĩ càng thấy không đúng: “Gần đây hình như cậu ấy c*̃ng không đến tìm em, gặp mặt cũng không còn hay cười nữa, có khi nào chuyện tình cảm có vấn đề gì rồi không?”
Về những chuyện thế này Tạ Dung Trác rất khó phát hiện, Trương Chỉ Thanh trước mặt anh luôn tỏ vẻ ngoan ngoãn, bản thân cô ấy vốn không dám cười nhiều.
“Nếu không yên tâm, em đi nói chuyện với con bé xem thế nào? Anh về bảo dì giúp việc làm bánh bột chiên cho em.”
“Được.”
Thẩm Mật đẩy cánh cửa sơn đỏ bước vào.
Thẩm Mật nhớ Trương Chỉ Thanh thích hoa hải đường, cây hải đường được chăm sóc cẩn thận kia ngay lập tức mang hàm ý sâu xa.
Ánh mắt cô nhìn quanh, thấy bóng dáng quen thuộc bên cửa sổ đang mở của căn phòng bên phải, Thẩm Mật bước tới.
“Thanh Thanh?”
Trương Chỉ Thanh ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên và bàng hoàng vì bị gọi tên khi đang thất thần, cô ấy sững sờ: “Mật Mật? Sao cậu lại đến đây? Chú út đâu?”
Giọng cô ấy cố tỏ ra vui vẻ, nhưng nét mặt vẫn ủ rũ.
“Về làm bánh bột chiên rồi.” Thẩm Mật đưa mu bàn tay ra, thăm dò trán cô ấy.
“Tớ không bị ốm.”
Trương Chỉ Thanh nắm tay cô, nở một nụ cười yếu ớt: “Tớ chỉ đang buồn chán, nên đến đây ngồi chơi, xem ảnh hồi nhỏ thôi.”
Thẩm Mật đánh giá cô ấy chừng vài giây: “Chắc chắn là cậu có chuyện gì đó rồi. Rốt cuộc là gì, nếu cậu coi tớ là bạn, hãy nói thật cho tớ biết được không?”
Trương Chỉ Thanh đứng dậy, nhanh chóng bước ra, kéo Thẩm Mật vào nhà ngồi xuống, nói: “Cũng không có gì, chỉ là đột nhiên có một loại ảo giác, tớ hình như đã chọn nhầm người mình thích mất rồi.”
“Vậy thì cứ coi là ảo giác, quên anh ta đi.”
Thẩm Mật nhìn bố cục tông màu ấm áp trong phòng: “Đây là thư phòng của Tần Chi Mặc à?”
“Đều là tớ tự sắp xếp đó.”
Trương Chỉ Thanh chỉ vào chiếc khăn trải bàn màu trắng xanh trên bàn học: “Làm cho cậu ấy từ hồi còn nhỏ xíu, mười mấy năm rồi cũng không thay, cậu ấy là người keo kiệt, còn bủn xỉn nữa. Công ty của bác trai không kém cạnh gì công ty của chú út đâu, bảo cậu ấy tiếp quản, cậu ấy lại không chịu, cứ thích làm những chuyện liều mạng. Cũng thích, làm một số chuyện khiến tớ ghét nhưng lại chẳng thể khước từ nữa.”
Cô ấy cụp mắt: “Nhưng cậu ấy là người bạn tốt nhất của tớ. Đôi khi tớ không phân biệt được, rốt cuộc cậu ấy đóng vai trò gì trong cuộc đời tớ nữa.”
Thẩm Mật: “Tối qua cậu ngủ ở nhà cậu ta à?”
“Không chỉ tối qua đâu, mấy năm trước khi cậu ấy không ở đây tớ cũng thường xuyên đến ở, nhà cậu ấy yên tĩnh.” Vẻ mặt Trương Chỉ Thanh thất vọng: “Nhưng bạn trai tớ không hề tức giận, cũng không hề đến đưa tớ đi, anh ta thậm chí còn chẳng ghen nữa. Lần trước, à, đã là chuyện hai năm trước rồi, tớ bảo anh ta về thăm tớ vào kỳ nghỉ hè, anh ta có về đấy, sau đó năm nào cũng về, nhưng thời gian chúng tớ gặp nhau cũng chỉ giới hạn trong mỗi kỳ nghỉ hè hàng năm. Tớ hỏi anh ta có còn thích tớ không, anh ta lại nói anh ta yêu tớ, rằng cả đời này trái tim anh ta chỉ thuộc về mình tớ thôi.”
“Thế nên tớ mới hoang mang, đã yêu nhiều như vậy, tại sao ngay cả đám cưới của hai người mà anh ta cũng không đến tham dự? Anh ta là hôn phu của tớ, đây là đám cưới của chú út tớ, chú út cũng là chú út của anh ta, ngày quan trọng như vậy, rốt cuộc anh ta đang bận cái gì được chứ.”
Thẩm Mật đại khái đã đoán được kết cục, nhưng cô không lên tiếng ngắt lời.
“Anh ta nói điều kiện gia đình c*̉a anh ta không tốt,” Trương Chỉ Thanh tiếp tục nói: “Cố gắng kiếm tiền là vì không muốn bị ông nội tớ xem thường. À, cậu còn chưa biết, ông nội tớ không ưa anh ta, ngay từ đầu đã không đồng ý hôn sự của chúng tớ rồi, là tớ tự mình kiên trì, ông nội mới miễn cưỡng đồng ý.”
“Ngày đính hôn ông nội và chú út đều không ra ăn cơm, không chúc phúc cho chúng tớ, tớ cho rằng anh ta có chăng là đã bị tổn thương đến lòng tự trọng, điên cuồng tìm lý do bào chữa cho anh ta, đồng cảm với anh ta, thương hại anh ta, sau đó tự tìm nguyên nhân ở bản thân, tự kiểm điểm, cảm thấy tội lỗi, thật nực cười.”
“Biết là nực cười, tớ vẫn không từ bỏ anh ta, tớ bắt đầu có ý định xóa đói giảm nghèo, khuyến khích anh ta, ủng hộ anh ta, hy vọng anh ta có thể thấy rằng trên đời này không phải mọi cô gái nhà giàu đều có định kiến với đàn ông bình thường, để anh ta tin vào tình yêu, tớ đã cố gắng rất nhiều, đúng là tình mẫu tử bao la, đần độn biết chừng nào chứ, tại sao lại nói là đần độn ấy à…”
Giọng Trương Chỉ Thanh bình thản: “Anh ta ngoại tình rồi.”
Câu trả lời nằm trong dự đoán.
Một cô gái vốn hoạt bát cởi mở sau khi yêu lại đột nhiên trở nên trầm lặng, chắc chắn là đã gặp sai người.
“Ngay trước vài ngày cậu và chú út chuẩn bị đám cưới.” Trương Chỉ Thanh nói, “Đối tượng ngoại tình là chị họ tớ. Một người chị họ có quan hệ hai đời, cả gia đình họ đều dựa vào sự tài trợ của ông nội tớ, tiền chị ta học đại học là tớ trả, xe chị ta đi là tớ tặng, ngay cả tiền đặt cọc căn nhà họ lén lút bên nhau cũng là do tớ, một đứa ngu gánh nồi này trả.”
Nghe đến đây, Thẩm Mật không thể bình tĩnh lắng nghe thêm nữa, đột ngột đứng dậy, tức đến mức không thở nổi: “Người phụ nữ đó tên gì, nhà ở đâu?!”
“Xem đi, lẽ ra tớ không nên nói cho cậu biết.” Trương Chỉ Thanh kéo cô lại, giọng bình tĩnh: “Chuyện đã qua hơn một tháng rồi, tớ đã nghĩ thông suốt.”
Thẩm Mật ôm Trương Chỉ Thanh: “Cậu ngốc quá, cậu có thấy mình ngốc không hả, tại sao không nói cho tớ sớm hơn, tớ đi g**t ch*t đôi chó kia đó!”
“Chính vì biết tính cách cậu như vậy, ngày vui của cậu, sao tớ dám nói những chuyện này ra được chứ.” Trương Chỉ Thanh nở một nụ cười ngoan ngoãn và yếu ớt: “Tớ chỉ muốn Mật Mật của chúng ta làm cô dâu xinh đẹp thôi.”
Thẩm Mật tức điên người: “Sao cậu lại chẳng biết nghĩ cho bản thân chút nào vậy? Chịu ấm ức lớn chừng đó, dì út như tớ đây mà không ra mặt cho cậu, người ta còn tưởng con gái nhà họ Tạ chúng ta dễ bị bắt nạt!!”
“Tớ không phải là cái loại bánh bao mặc cho người khác nhào nặn đâu nhé.” Trương Chỉ Thanh kiêu hãnh hất cái cằm nhỏ lên: “Tớ đã đánh cho gã đàn ông đó bầm dập mặt mày rồi, người phụ nữ kia thì không đánh, tớ không đánh phụ nữ. Ruồi bọ không bu vào trứng thối, tớ còn khuyến khích cô ta tiếp tục tiến tới ấy chứ, dù sao thì tớ cũng không cần người đàn ông đã bị kẻ khác dùng qua, bẩn.”
Thẩm Mật nghiến răng: “Nhà, xe thì sao? Không thể cho cô ta bất cứ thứ gì, một xu cũng không được cho!”
“Yên tâm đi,” Trương Chỉ Thanh an ủi cô: “Trước đó chú út đã từng nhắc nhở tớ, khi mua những thứ này tớ đều giữ lại bằng chứng thanh toán, luật sư lấy lại cho tớ c*̃ng dễ như bỡn thôi.”
“Thế thì còn được.”
Thẩm Mật vẫn rất tức giận: “Không được! Không thể cứ thế mà cho qua được, bé ba kia chưa bị đánh, tớ không nuốt trôi cục tức này, tớ phải đánh thay cậu.”
Trương Chỉ Thanh: “Tớ không muốn đánh cô ta nữa, cái cảm giác uất ức vì bị phản bội đó đã biến mất, kỳ lạ thật, hình như tớ chưa từng yêu.”
Thẩm Mật: “Thật không?”
“Thật đó. Tớ nghi ngờ, là vì cái này.” Trương Chỉ Thanh nói rồi liền vén áo lên, cởi móc nội y: “Cậu xem.”
Thẩm Mật nhìn kỹ: “Lớn quá.”
Trương Chỉ Thanh: “Nhìn lên trên.”
Thẩm Mật: “….Nhìn nhầm rồi, xem lại.”
Vết đỏ trên da Trương Chỉ Thanh Thẩm Mật quen thuộc đến mức chẳng thể quen hơn, hơn nữa vị trí này vô c*̀ng kín đáo, nếu không phải lúc làm chuyện đó thuận tiện cắn một lát, thì về cơ bản là không thể lưu lại được.
Cô ấy chia tay bạn trai cũ đã hơn một tháng, người có thể để lại dấu vết mới như vậy trên người cô ấy, chỉ có thể là chủ nhân của căn nhà này mà thôi.
“Cậu và Tần Chi Mặc… làm chuyện đó rồi à?”
Thẩm Mật hỏi một câu thừa thãi.
Trương Chỉ Thanh chống cằm, thở dài: “Tối hôm đó tớ say quá, nửa đêm chui vào chăn c*̉a cậu ấy, bị cậu ấy lạnh lùng lôi ra, tớ bướng bỉnh chui vào lại, ép cậu ấy phải làm với tớ. Cậu ấy lại chẳng hề khách khí tí nào, ngủ với tớ suốt cả đêm.”
“…”
Thẩm Mật im lặng.
Trương Chỉ Thanh: “Có lẽ chúng tớ quá quen thuộc, tớ không bài xích việc thân mật với cậu ấy.”
Thẩm Mật hỏi: “Không phải là cậu định dùng chuyện tình mới, để quên đi người c*̃ đấy chứ?”
Trương Chỉ Thanh lắc đầu: “Chúng tớ không tính là tình cảm gì cả, chỉ là cùng nhau sống qua ngày thôi, Tần Chi Mặc rất thích hợp để kết hôn.”
“Cùng nhau sống qua ngày?” Thẩm Mật sững sờ hai giây: “Các cậu không phải đã…”
Trương Chỉ Thanh: “Ừm nha, chúng tớ đăng ký kết hôn rồi.”
Thẩm Mật: ???
Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi, cô đã trải qua những tình tiết quay ngoắt gì thế này??
Trương Chỉ Thanh dường như chẳng hề thấy có gì không ổn: “Kết hôn với Tần Chi Mặc thực sự rất tốt, cậu ấy bận rộn đủ việc, không có thời gian quản tớ, tớ có thể tự do tự tại làm những điều mình thích, đi homestay, đi quán trà sữa, thỉnh thoảng còn ra nước ngoài xem show, muốn ở đâu thì cứ ở đó là được. Cậu ấy còn biết tâm lý học, biết làm phẫu thuật ngoại khoa, hiểu rõ về cơ thể con người, dĩ nhiên, chỉ cần cậu ấy đừng coi tớ thành mẫu vật là được.”
Thẩm Mật mất một lúc mới tiêu hóa hết những thông tin này.
“Chuyện của các cậu, ông nội cậu biết không?”
“Biết chứ,” Trương Chỉ Thanh nói: “Sổ hộ khẩu còn là do ông nội tự tay mang đến mà. Ông quý Tần Chi Mặc lắm, từ lâu đã muốn chiêu cậu cháu rể này về nhà rồi.”
Thẩm Mật: “Vậy là chuyện này chỉ có tớ và Tạ Dung Trác không biết thôi à?”
Trương Chỉ Thanh nói: “Các cậu mới cưới, những chuyện rắc rối như thế này biết càng ít càng tốt, không thể để ảnh hưởng đến tâm trạng.”
Thẩm Mật: “Vẻ mặt tiều tụy không vui này c*̉a cậu, không phải là vì đôi chó má kia đấy chứ?”
“Đương nhiên không phải, tớ là nghỉ ngơi không đầy đủ, đêm hôm qua Tần Chi Mặc như phát điên ấy.” Trương Chỉ Thanh nói, trên mặt cuối cùng cũng xuất hiện chút huyết sắc.
Thẩm Mật hiểu ngay: “Cậu nói xem đàn ông bọn họ sao lại có thể hăng hái như thế chứ.”
Trương Chỉ Thanh giống như một bức tượng đẹp không có cảm xúc, đôi mắt mệt mỏi mang theo chút ngây thơ và vô tình: “Không hăng hái, vậy thì còn cần họ làm gì?”
“…”
Thẩm Mật thắp một ngọn nến cho Tần Chi Mặc.
Trước khi đi, Thẩm Mật hỏi: “Tớ có thể kể chuyện của các cậu cho Tạ Dung Trác không?”
“Tớ đang buồn nẫu ruột không biết làm sao để vượt qua cửa ải chú út đây.” Trương Chỉ Thanh lại hoạt bát trở lại, “Nếu là cậu đi nói, chú út hẳn là sẽ không tức giận đâu.”
Thẩm Mật: “Được.”
Trương Chỉ Thanh dặn dò: “Lúc kể, nhớ miêu tả tớ thông minh một chút đấy nhé.”
Có thể nói những lời này, xem ra quả thật không có chuyện gì rồi.
Mẹ nuôi từng nói, an ủi một cô gái bị tổn thương, chỉ cần một người đàn ông đẹp trai và khỏe mạnh.
Thẩm Mật đột nhiên cảm thấy câu này thật sâu sắc.
Trương Chỉ Thanh vốn không ngốc, cô ấy chỉ là không nghĩ về người khác theo chiều hướng xấu mà thôi.
Thẩm Mật giơ ngón tay làm ký hiệu OK: “Đơn giản.”
*
Nín nhịn đến tối, Thẩm Mật đã nghiền ngẫm xử lý lại chuyện của Trương Chỉ Thanh trong đầu một lượt, rồi dùng phiên bản đã được trau chuốt chuyển thành lời nói, kể lại cho Tạ Dung Trác nghe..
“Thanh Thanh lúc đó đã đánh cho tên đàn ông khốn nạn đó một trận tơi bời rồi, còn chỉ thẳng vào mũi gã ta nói, bà đây sớm đã nhìn thấu chiêu trò của anh rồi, không thèm anh! Anh nghĩ bà đây không có hậu cung sao? Nực cười! Rồi thu hồi nhà, xe, đuổi cổ ả đàn bà không biết xấu hổ kia ra ngoài!”
“Nông dân bị rắn cắn.”
Tạ Dung Trác bình thản nói: “Chuyện này em đừng lo, để anh xử lý.”
Tạ Dung Trác có vẻ ngoài nho nhã, nhưng khi ra tay đối phó với người khác lại lạnh lùng vô tình, thủ đoạn của anh Thẩm Mật đã từng được chứng kiến qua, với kẻ thù anh có cả một bộ chiến thuật riêng, đến khi đối phương bị anh hành cho ra bã còn phải mang ơn anh. Thẩm Mật gọi anh là sư phụ đã ngần ấy năm, đến nay vẫn chưa học nổi mấy chiêu hiểm hóc âm thầm ấy của anh.
Trên đời này không có mối thù nào mà anh không trả được.
Kể tội xong, đến lúc xin xỏ cho Trương Chỉ Thanh.
Thẩm Mật thuận tiện khen luôn Tạ Dung Trác: “Quả nhiên không hổ là cháu gái của anh, hành động dứt khoát, ngay tức khắc tìm được một người đàn ông tốt hơn cái gã khốn ngoại tình kia gấp trăm lần—” Cô liếc nhìn sắc mặt Tạ Dung Trác, hạ giọng: “… để kết hôn.”
“Kết hôn?”
Tạ Dung Trác nhíu mày hỏi.
Thẩm Mật nói bừa: “Thanh Thanh muốn đuổi kịp tiến độ, kết hôn cùng lúc với em… nên tốc độ nhìn có vẻ, hơi vội vàng một xíu xiu.”
Tạ Dung Trác: “Với Tần Chi Mặc?”
Thẩm Mật: “Vâng…”
Tạ Dung Trác: “Rất tốt.”
“Ơ.” Thẩm Mật ngạc nhiên: “Anh không giận cậu ấy à?”
“Hai đứa nó có thể đăng ký kết hôn, chứng tỏ ba đã ngầm cho phép rồi,” Tạ Dung Trác nói: “Vì ba đã đồng ý, anh thân là chú nó đương nhiên phải chúc phúc.”
Mọi chuyện được giải quyết dễ dàng, Thẩm Mật thả lỏng.
“Sư phụ à.” Cô chớp chớp mắt, khen ngợi: “Anh quả là một người lớn tuổi cởi mở.”
Tạ Dung Trác nắm cằm cô, cúi đầu cắn vào tai cô: “Chê anh già à?”
“Nào có nào có,” Thẩm Mật ngứa ngáy cười khúc khích: “Sư phụ gừng càng già càng cay, siêu lợi hại luôn.”
“Làm không?” Tạ Dung Trác nâng cằm cô lên, chuyển chủ đề.
“Không phải muốn số tiền kia sao? Anh giúp em.”
Thẩm Mật: “Mấy ngày này là thời kỳ an toàn của em, anh có cố gắng gieo hạt cũng chưa chắc đã nảy mầm đâu.”
Tạ Dung Trác khản giọng: “Thế thì càng tốt.”
*
Sau khi kết thúc, Thẩm Mật thực sự mệt đến lả người, Tạ Dung Trác ôm cô vào phòng tắm, bồn tắm đã được cho đầy nước, nhiệt độ thoải mái, Thẩm Mật nằm xuống, Tạ Dung Trác rất kiên nhẫn, giúp cô kỳ cọ làm sạch, hỏi: “Ngày mai em muốn ăn gì?”
Thẩm Mật nheo mắt tận hưởng sự vỗ về dịu dàng của anh, lười biếng đáp: “Lẩu cừu bằng nồi đồng, lẩu cừu Bắc Kinh của các anh là ngon nhất.”
Tạ Dung Trác sửa lại lời cô: “Là của chúng ta.”
Thẩm Mật mở mắt ra, đôi mắt long lanh lay động: “Ừm nha, của chúng ta.”
Tạ Dung Trác giúp cô xoa bóp toàn thân, cả tay lẫn chân cô đều rất mảnh khảnh, anh không dám dùng sức quá mạnh. Có lẽ Thẩm Mật mang cơ địa dễ để lại sẹo, trên cánh tay, hõm eo, cả phần hông đều chi chít những vết hằn từ ngón tay mà anh vừa để lại.
Anh khẽ nói: “Lần sau em ngồi lên trên nhé? Tránh làm em bị thương.”
Không nhận được hồi đáp, Tạ Dung Trác ngước mắt nhìn lên, cô gái trong lòng anh thở nhè nhẹ, đã ngủ say.
Tạ Dung Trác lặng lẽ nhìn cô một lúc, ánh mắt cưng chiều, vớt cô ra khỏi nước, ôm về phòng, kéo chăn đắp lên người cô, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.
“Ngủ ngon nhé c*̣c cưng.”
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 51: Ngoại truyện 5: Thẩm Mật thừa nhận bản thân là kẻ háo sắc
10.0/10 từ 22 lượt.
