Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 48: Ngoại truyện 2: Anh thích tự tay mặc nó cho cô
Chạng vạng ngày hôm sau.
Thẩm Mật trang điểm xong, đứng trong phòng thay đồ chọn váy dự tiệc, cả căn phòng thay đồ rộng lớn như vậy, bên trái treo gọn gàng những bộ vest và cà vạt của Tạ Dung Trác, hai phần ba không gian còn lại đều bị váy áo của Thẩm Mật chiếm lĩnh.
Trước đây khi vừa mới đến nhà Tạ Dung Trác, Thẩm Mật đã rất kinh ngạc và tán thán trước số lượng quần áo của người đàn ông này, cách sắp xếp tỉ mỉ, và sự cao cấp trong cách phối đồ, không ngờ bây giờ nơi đây lại bị cô chiếm đóng.
Điều quan trọng là Thẩm Mật lại không hề thấy quần áo quá nhiều, cô cho rằng mỗi bộ đều có ý nghĩa riêng của nó, và tuyệt đối không thể thay thế.
Quả nhiên, có tiền vào là con người sẽ trở nên cầu kỳ hơn.
Nhưng đành phải cầu kỳ.
Kịch bản nữ chính ngây thơ ngốc nghếch, mặt mộc, mang quần jean đi dự tiệc tối mà vẫn thu hút mọi ánh nhìn, được các công tử nhà giàu yêu mến, chỉ có thể xuất hiện trong những bộ phim thần tượng mà thôi, trong thực tế, hành vi như vậy thật sự là rất vô lễ.
Nhập gia tùy tục, quy tắc xã giao của bất kỳ giới nào cũng nên được tôn trọng.
Thẩm Mật cũng không hề cho rằng bản thân cao quý hơn người khác, cô hiểu rất rõ ràng, chính nhờ vào các mối quan hệ của Tạ Dung Trác mà cô mới có thể thuận buồm xuôi gió trong chốn danh lợi, dù cho năng lực của cô có mạnh đến đâu, thậm chí có bản lĩnh thông thiên đi nữa, thì với thân phận con gái nhà nông bình thường, cô cũng chẳng thể vượt qua bức tường giai cấp để chen chân vào giới thượng lưu được.
Việc cô kiên trì trả lại số tiền đó cho Tạ Dung Trác không phải để làm cho ai xem, mà là để không phụ tấm lòng ban sơ. Cũng là để tự nhắc nhở mình, Tạ Dung Trác càng ưu tú, cô càng không được tham lam ngồi mát ăn bát vàng được.
Bởi vì chỉ có người ưu tú mới có thể hấp dẫn lẫn nhau.
Điện thoại hiển thị thông báo ‘ông xã’ gọi đến.
Đây là ghi chú mà Tạ Dung Trác tự tay sửa.
Bỏ chữ ‘sếp’ trong ông sếp đi, thay thành ‘xã’, vừa nhanh vừa tiện.
Thẩm Mật nghe máy: “Sư phụ ạ.”
“Mọi chuyện xử lý xong chưa?”
Bên Tạ Dung Trác có tiếng còi xe, hẳn là anh đang ở bên ngoài: “Cần anh giúp không?”
Vì để tạo cho anh niềm vui bất ngờ, Thẩm Mật gạt anh nói mình phải đến Thành Đô giải quyết vấn đề chi nhánh, ngày mai mới về được.
“Xong rồi ạ, vấn đề nhỏ thôi.”
Cô nhấc tà váy bước ra ngoài: “Anh thì sao? Đến câu lạc bộ c*̉a bác Chung chưa.”
Tạ Dung Trác: “Sắp rồi.”
Nghe thấy tiếng giày cao gót của cô: “Sắp ra ngoài à?”
Thẩm Mật: “…Vâng, ra ngoài ngắm cảnh.”
Tạ Dung Trác nhắc nhở: “Trời sắp tối rồi, chú ý an toàn.”
“Biết rồi!”
Thẩm Mật đi xuống lầu, xe của Trương Chỉ Thanh đã đỗ ở đầu ngõ.
Một cái đầu nhỏ thò ra từ cửa sổ ghế lái: “Hi~ người đẹp ơi, đi đâu đấy tớ đưa cậu đi.”
“Đến câu lạc bộ Nam Môn.” Thẩm Mật ngồi vào trong xe, nghiêng đầu cười nói: “Tiện đường chứ?”
Trương Chỉ Thanh giơ một ngón tay chọc chọc chiếc kính râm: “Vậy thì phải hỏi vị khách còn lại có đồng ý không đã.”
Thẩm Mật tỏ vẻ ngoan ngoãn: “Mẹ nuôi ơi, có tiện đường không ạ?”
“Con xinh đẹp thế này, không tiện đường cũng phải tiện thôi.”
Mẹ nuôi cũng được mời đến dự tiệc tối, mặc một chiếc váy dài thanh lịch, trang điểm nhã nhặn quý phái, tóc búi đơn giản, không có chút dấu hiệu nào để nhìn ra bà đã ngoài năm mươi.
Thẩm Mật mắt sáng rỡ nhìn bà ấy: “Hôm nay mẹ nuôi xinh đẹp quá ạ.”
Mẹ nuôi nâng cằm cô lên: “Con nói lại xem, có ngày nào mà mẹ không đẹp?”
Thẩm Mật: “Ngày nào mẹ cũng đẹp!”
“Chỉ được cái dẻo miệng thôi.”
Trong xe tiếng cười nói không ngớt.
Rất nhanh đã đến câu lạc bộ.
Đây là buổi tiệc tối do Chung Quang Phố tổ chức dưới danh nghĩa của Chung Tự, dự định nhân dịp này tuyên bố giao lại quyền lực cho con trai, những người được mời đến đều là giới giàu sang quyền quý.
Trương Chỉ Thanh ném chìa khóa xe cho nhân viên phục vụ lái về bãi đỗ xe.
Đúng lúc Thẩm Mật nhận được một cuộc điện thoại: “A Lạp gọi đến. Là chuyện công việc, tớ nghe máy đã, hai người vào trước đi.”
Trương Chỉ Thanh: “Bà dì Ba ơi, mình đi thôi ạ.”
Mẹ nuôi mỉm cười: “Được, Mật Mật nhanh lên nhé con.”
“Vâng ạ.” Thẩm Mật nhìn bóng dáng họ rồi cười, nghe máy: “A lô A Lạp?”
“Quản lý homestay nghỉ việc rồi sao? Tại sao? Ồ, ra vậy, vậy thì đúng thật là người ta phải về, chăm sóc người già là quan trọng hơn, ừm, vậy để tôi xem, có người phù hợp sẽ gọi điện cho cậu, được.”
“À đúng rồi A Lạp.”
Thẩm Mật nhìn về phía cổng câu lạc bộ: “Hôm nay là tiệc tối công bố người kế nhiệm của Chung Tự, cậu không đến à? Không, không phải anh ấy hỏi, là tôi hỏi thôi, hôm qua tôi còn tưởng là cậu sẽ đến cơ.”
Không ngờ lễ cưới đã tổ chức xong nửa năm rồi mà hai vợ chồng này vẫn chỉ là trên hình thức thôi.
Chuyện tình cảm vợ chồng người ngoài không tiện can thiệp, Thẩm Mật không hỏi thêm nữa, tiếp tục nói vài câu về chuyện công việc: “Được, vậy tôi vào trước nhé, tạm biệt.”
Vừa quay người lại, cô nhìn thấy một cặp mẹ con đang đứng giữa đường.
Là Kha Triển và mẹ anh ta.
Thẩm Mật bày ra vẻ mặt xui xẻo như gặp phải kẻ đòi nợ, không định gây xung đột với họ, không chớp mắt mà đi vòng sang bên để vào câu lạc bộ.
Ai ngờ mẹ Kha lại đột nhiên chặn đường cô lại.
???
Thẩm Mật ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Dì, đã lâu không gặp.”
Nhưng nét mặt c*̉a cô tỏ rõ ‘bà vẫn bất lịch sự trước sau như một nhỉ’.
“Bộ đồ này của cô là đi thuê đúng không?” Mẹ Kha đánh giá cô từ trên xuống dưới, khinh thường nói: “Đây là câu lạc bộ tư nhân của ông Chung, muốn vào sao? Cô có thư mời không? Không có thì không được vào đâu.”
Thẩm Mật quả thực đúng là không có.
Để tạo bất ngờ cho Tạ Dung Trác, lúc Chung Tự gửi thư mời cho cô, cô đã từ chối.
Thấy cô không nói năng gì, mẹ Kha cười lạnh: “Người nhà quê vẫn là người nhà quê, chứ bản chất là ngan là vịt thì làm sao là cốt cách của con công con phụng. Nhớ kỹ, giai cấp là thứ vĩnh viễn không bao giờ vượt qua được, cố gắng đi làm kiếm sống đi cô gái trẻ, đừng dành cả ngày để mơ mộng câu được đại gia nữa!”
Đúng lúc này, hai nhân viên của câu lạc bộ chạy nhanh tới, giọng nói kính cẩn: “Thư ký Thẩm, hôm nay sao cô không đi cùng ngài Tạ đến thế ạ?”
“Có chút việc nên đến muộn.”
Thẩm Mật mỉm cười: “Tôi không mang theo thư mời, có thể vào được không?”
Có người phải cần thư mời, nhưng Thẩm Mật ra vào đủ loại câu lạc bộ cao cấp c*̃ng chỉ dùng ‘quét mặt’ là được.
“Đương nhiên là không sao cả ạ, ai mà chẳng biết đến thư ký Thẩm chứ, mời cô vào trong.”
“Cảm ơn nhé.”
Thẩm Mật ngoái lại nhìn về phía mẹ Kha, mặt không đổi sắc nói: “Ngại quá, tôi đến tìm chồng c*̉a tôi. Còn về phần ‘đại gia’ mà bà nói ấy à, có khả năng là tôi với không tới.”
Kha Triển cúi gầm đầu không dám nhìn thẳng vào cô.
Trước mặt Tạ Dung Trác anh ta chẳng là cái thá gì cả, chen mỗi khúc đầu cũng chẳng lọt được vào cái giới của họ, thư mời tối nay là do nhờ người bác trai mới khó khăn lắm mới xin được.
Khoảng cách giai cấp giữa anh ta và Tạ Dung Trác mới thực sự là thứ không thể vượt qua.
Mẹ Kha với tư cách người nhà đi theo Kha Triển bước vào câu lạc bộ.
“Nó vừa nói nó có chồng sao, là ai thế?” Mẹ Kha chua ngoa cay nghiệt: “Đằng trai chắc cũng lớn tuổi lắm nhỉ?”
Kha Triển chỉ cảm thấy xấu hổ, cầu xin: “Mẹ đừng nói nữa.”
Mẹ Kha: “Tại sao mẹ không được nói? Một đứa con gái nhà quê lừa tiền bạn trai ngay khi mới vào đại học, ngoài việc bám víu vào đại gia ra thì còn có thể làm được gì nữa?”
“Bà dì này, đừng nghĩ rằng mình lớn tuổi là có thể tùy tiện hất nước bẩn vào người khác nhé.”
Trương Chỉ Thanh ưỡn cái cằm thon gọn, trợn mắt, vẻ mặt chán ghét.
Thấy cô ấy toàn thân mặc đồ hàng hiệu xa xỉ trên tay lại xách túi Hermès phiên bản giới hạn, tuổi còn trẻ mà đã có thể xuất hiện ở những nơi như thế này, lại còn tự tin như vậy, vừa nhìn là biết xuất thân không tầm thường, mẹ Kha lo rằng sẽ đắc tội với người có thế lực, bèn rặn ra nụ cười, hỏi: “Cô gái, Thẩm Mật là gì c*̉a cô thế? Sao cô lại nói giúp cho nó thế chứ?”
Trương Chỉ Thanh giơ tay lên, để lộ chiếc đồng hồ Patek Philippe đính kim cương trên cổ tay, thổi thổi móng tay vừa làm, không thèm nhìn thẳng bà ta, cứ như việc trả lời câu hỏi của bà ta cũng là một ân huệ: “Ồ, Thẩm Mật là thím út của tôi đấy.”
Vậy Thẩm Mật gả cho chú cô gái này sao?
Mẹ Kha kéo tay áo con trai, nhỏ giọng lạnh lùng châm chọc: “Thấy chưa, tìm được lão già còn giả vờ thanh cao.”
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa.” Kha Triển hối hận vì đã đưa mẹ đến, vẻ mặt khó coi, hạ giọng: “Chú c*̉a cô ấy là Tạ Dung Trác, tổng giám đốc ngân hàng Duệ Hưng đấy.”
Mẹ Kha bĩu môi: “Tổng giám đốc ngân hàng? Vậy thì chắc phải lớn tuổi lắm? Đồ vô liêm sỉ.”
“Cũng xấp xỉ tuổi tôi đấy.”
“Sao có thể?”
Kha Triển không muốn mẹ gây thêm chuyện rồi lại làm mất lòng Thẩm Mật, bèn giải thích tình hình: “Tổng giám đốc Tạ cho Thẩm Mật vay hai mươi triệu để khởi nghiệp, cô ấy dựa vào số tiền đó lập nên nền tảng Short video kiếm được một khoản lớn, tòa nhà chúng ta vừa đi qua chính là cô ấy đầu tư. Cô ấy còn đầu tư vào chuỗi cửa hàng trà sữa, homestay, khách sạn nghỉ dưỡng ở khu du lịch, tất cả đều sinh lời rất nhiều.”
Thẩm Mật năm nay cũng mới hai mươi lăm tuổi, còn nhỏ hơn Kha Triển hai tuổi.
Sắc mặt mẹ Kha thay đổi, khinh thường: “Thế c*̃ng vẫn dựa vào đàn ông thôi, có gì ghê gớm hơn người đâu!”
Trương Chỉ Thanh vốn không muốn để ý đến cặp mẹ con này nữa, miễn cho làm giảm đẳng cấp của mình rồi lại nâng họ lên, đi được vài bước thì nghe thấy những lời này, bèn quay lại.
“Thẩm Mật vay chú út của tôi hai mươi triệu để khởi nghiệp, nhưng bây giờ cô ấy đã trả đủ cả vốn lẫn lãi rồi. Chú út tôi ăn lợi tức, lại còn có được một cô vợ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, nhìn thế nào cũng là chú út c*̉a tôi hời hơn còn gì? Ấy thế mà sao đến miệng dì, lại thành Thẩm Mật dựa vào đàn ông? Dì này, logic của dì có vấn đề à?”
Dù sao thì cũng đã đắc tội với cô ấy rồi, mẹ Kha không chịu thua: “Nếu không phải vì nó dùng thủ đoạn hèn hạ quyến rũ đàn ông, thì chú út của cô sao có thể cho nó vay nhiều tiền như vậy được chứ?”
“Nhiều à? Không phải ai cũng coi hai mươi triệu là con số trên trời đâu.”
Mẹ Kha: “Cô…”
“Cô cái gì mà cô?” Trương Chỉ Thanh ngắt lời bà ta, cái miệng nhỏ tía lia: “Đất nước đang khuyến khích khởi nghiệp và nghiên cứu phát triển, đến cái mồm dì lại thành vay tiền khởi nghiệp là thủ đoạn không chính đáng, dì đang nghi ngờ lãnh đạo à? Hơn nữa, tài sản ròng hiện tại của Thẩm Mật gấp ba mươi lần con trai cưng của dì đấy, dì mà c*̃ng có tư cách chỉ trỏ cậu ấy á?”
Mẹ Kha chỉ vào cô: “Đồ mất dạy! Có ai nói chuyện với người lớn tuổi như cô không?”
“Thanh Thanh, đang nói chuyện với ai đấy?”
Mẹ nuôi đi đến.
Mẹ Kha chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra bà: “Cô Tô? Cô là cô Tô phải không ạ? Tôi thường xem phỏng vấn của cô trên TV.”
Mẹ nuôi nghiêng đầu, dùng ánh mắt hỏi Trương Chỉ Thanh người này có quan hệ gì với bà.
“Bà dì Ba,” Trương Chỉ Thanh mách lẻo: “Bà ta chính là người mẹ độc ác của kẻ theo đuổi dùng tiền đập Mật Mật đó ạ!”
Mẹ nuôi lập tức thu lại vẻ mặt: “Tôi tưởng là ai chứ, hóa ra là kẻ ức h**p con gái tôi đấy à.”
Mẹ Kha bị sốc nặng: “Thẩm Mật kia, là con gái của cô ạ?”
“Sao nào?” Mẹ nuôi từ trên ngạo nghễ nhìn xuống bà ta: “Tôi không được phép có con gái à?”
“Tôi không có ý nói cô không sinh được, ý tôi là…” Mẹ Kha lẩm bẩm: “Cô ta không phải kẻ nhà nông sao.”
Mẹ nuôi cười lạnh một tiếng, liếc nhìn Kha Triển, đánh giá từ trên xuống dưới, lười biếng nói: “Tự soi gương đi, cái dạng này mà cũng muốn trèo cao theo đuổi con gái tôi, không biết tự lượng sức mình.”
Nói rồi bà ưỡn eo bỏ đi.
*
Trương Chỉ Thanh thúc giục: “Nói mau nào, vừa rồi biểu hiện c*̉a tớ thế nào? Đủ kiêu ngạo ngỗ ngược chưa?”
Thẩm Mật khen ngợi: “Đủ! Siêu tuyệt vời, chỉ là hơi phóng đại quá, tiền tiết kiệm của tớ chắc không gấp ba mươi lần anh ta được đâu.”
Trương Chỉ Thanh hừ nhẹ: “Kệ chứ, nói nhiều hơn một tí thì có làm sao.”
Thẩm Mật không bận tâm là mấy đến đôi mẹ con họ Kha, bóng ma mà mẹ Kha để lại cho cô c*̃ng đã là chuyện c*̉a quá khứ rồi, dù là về tài lực hay các mối quan hệ, bà ta đều không còn tư cách để so bì với cô nữa, hôm nay cô còn có việc quan trọng hơn.
Cô cầm cốc nước trái cây biếng nhác uống.
Đại sảnh tiệc tùng náo nhiệt, Thẩm Mật chống cằm nhìn về phía xa xa, Tạ Dung Trác vẫn chưa biết cô đến, đang nói chuyện với mấy người bên Chung Tự.
Vài phút sau, Thẩm Mật đứng dậy: “Tớ qua tìm anh ấy.”
Vừa đi được hai bước, cô đã thấy Kha Triển và một người đàn ông trung niên đứng cạnh Tạ Dung Trác.
Người đàn ông trung niên hẳn là người bác mà Kha Triển từng nhắc đến, ông ta cầm ly rượu vang đỏ, miệng không ngừng nói, nhìn biểu cảm thì hẳn là đang cố gắng lấy lòng Tạ Dung Trác.
Nhưng lại bị Tạ Dung Trác phớt lờ.
Người đàn ông trung niên có phần lúng túng quay đầu, tiếp tục bắt chuyện với Chung Tự.
Chung Tự nhìn Tạ Dung Trác, dường như đã hiểu ra điều gì đó, chỉ lịch sự nâng ly, không tỏ ra quá nhiệt tình.
Người đàn ông trung niên tiếp tục nói gì đó.
“Cậu Tạ tuổi trẻ tài cao, ngưỡng mộ đã lâu…”
Tạ Dung Trác được vây quanh giữa đám đông, ánh đèn ấm áp phủ lên bộ vest được cắt may vừa vặn của anh, ánh sáng lạnh phản chiếu trên gọng kính dao động, sống mũi cao thẳng, khóe môi thanh tú khẽ mím chặt, biểu cảm đã thoáng chút mất kiên nhẫn.
“Từ lâu muốn làm quen với cậu, không bằng nhân dịp hôm nay…”
“Xin lỗi, ông họ gì?”
Tạ Dung Trác lạnh nhạt hỏi.
Không phải là cố ý không nể mặt người ta, nhưng anh thật sự không biết người này.
Không có người giới thiệu mà tự mình bắt chuyện đã bất lịch sự lắm rồi, tự giới thiệu xong kết quả Tạ Dung Trác người ta lại không hề quen biết, bẽ mặt biết bao.
Các phu nhân đã bắt đầu bàn tán: “Người kia là ai thế? Buồn cười thật.”
“Nghe nói cháu trai ông ta theo đuổi Thư ký Thẩm thất bại, liền đi hất nước bẩn rằng Thư ký Thẩm quyến rũ anh ta.”
“Còn có chuyện này nữa sao?”
“Hình như là một mama boy đấy, đi đâu cũng dắt mẹ theo, chị tôi nghe nói, hồi Thư ký Thẩm mới lên đại học đã bị cặp mẹ con nhà này ức h**p thảm hại, đến nỗi để lại bóng ma tâm lý, ngay cả yêu đương cũng không dám!”
“Lố bịch thật, chẳng phải chỉ mở một cái công ty nhỏ xíu thôi sao? Lấy đâu ra cái kiểu tự cao tự đại thế?”
“Cười chết mất, ông ta nghĩ Tạ Dung Trác là ai chứ, nói vài câu là muốn hợp tác à? Cũng không xem lại bản thân như thế nào nữa.”
“Đúng vậy, xếp hàng cũng không đến lượt ông ta, công ty bên phía chồng tôi vẫn còn đang chờ kia kìa.”
“Tạ Dung Trác không thèm để ý đến ông ta, lão thành trò cười rồi.”
“Sao Chung Tự lại mời loại người này đến nhỉ.”
“Đúng vậy.”
…
Ngụ ý là “Tôi là chủ nhân của bữa tiệc tối nay mà còn không quen biết ông, xin hỏi ông làm sao có được thư mời ấy nhỉ”?
Hóa ra Chung Tự không gửi thư mời cho ông ta?
Trò vui như thế này sao có thể thiếu những người đứng xem, tuy mọi người đều không tỏ ra khinh miệt một cách rõ ràng, nhưng chỉ riêng những nụ cười im lặng ấy cũng đủ khiến Kha Triển không có chỗ dung thân.
Thấy con trai bị mọi người lạnh nhạt, mẹ Kha tức giận chen vào đám đông: “Chúng tôi lấy thư mời từ cậu cả Tất vào được đây, ai có ý kiến gì sao?”
Những người khác: “Thì ra là trà trộn vào…”
Tạ Dung Trác nhìn Chung Tự.
“Sao người nào c*̃ng cho vào vậy? Đuổi ra ngoài.”
Chung Tự: “…”
Anh muốn báo thù giúp vợ, sao lại sai bảo tôi chứ hả!
Trên thực tế việc chuyển tặng thư mời là điều thường xuyên xảy ra, đều là người trong cùng một giới, bình thường sẽ nể tình cho qua coi như không thấy, nhưng cái nồi này hôm nay Chung Tự bắt buộc phải đội, ai bảo đây là địa bàn của anh ta cơ chứ.
“Ngại quá, thư chuyển tặng không có giá trị ở chỗ chúng tôi.”
Mẹ Kha nổi trận lôi đình: “Ý gì đây? Thái độ phục vụ c*̉a anh là gì thế này? Quản lý đâu? Gọi quản lý các người ra đây! Có ai lại đi đối xử với khách như mấy người vậy không? Tôi muốn khiếu nại!”
Chung Tự đau đầu xoa xoa trán.
“Dì à, đây là tiệc tối tư nhân. Nói cách khác, đây là nhà tôi. Dì ăn trộm thư mời của người khác mạo danh vào đây, thuộc vào hành vi phạm pháp, tôi có thể báo cảnh sát đấy.”
Mẹ Kha lập tức xụi lơ.
Chung Tự gọi bảo vệ tới, mời người ra ngoài.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Thẩm Mật chỉ cảm thấy cuộc đời thật kỳ diệu.
Khi vừa từ làng quê lên thành thị, trong mắt cô mẹ Kha mặc vàng đeo bạc, là người địa phương, có nhà có xe, mắt nhìn người cao hơn đỉnh đầu.
Giờ đây vị thế đổi dời, mẹ Kha trở thành người bị chế giễu ấy.
Hóa ra, chỉ cần kiên trì không bỏ cuộc, vượt qua được ngưỡng đó, nhìn lại những người từng lớn tiếng với mình, cuộc sống của họ còn chẳng bằng mình.
“Đồng cảm với bà ta à?”
Chẳng biết từ lúc nào Tạ Dung Trác đã đứng bên cạnh cô.
“Không có, chỉ là lĩnh ngộ được đôi điều.”
Thẩm Mật khoác tay anh, cười nói: “Chồng ơi~ có chuyện này muốn nói với anh nè.”
Cô rất ít khi gọi “chồng”, đại đa số là khi bị anh ép đến mức không chịu nổi phải cầu xin tha thứ mới gọi.
Tạ Dung Trác ngây ra, tầm mắt dừng nơi ngón tay trắng nõn nà c*̉a Thẩm Mật.
Vài giây sau, anh khẽ gỡ tay cô ra.
“Có người quen.”
Xung quanh quá ồn ào, Thẩm Mật không nghe rõ, ngẩng mặt lên, mở đôi mắt ngơ ngác: “Gì ạ?”
Tạ Dung Trác cúi đầu, môi kề sát vào tai cô: “Có người quen, em không sao chứ.”
Cô đã nói là chưa thể công khai.
Tạ Dung Trác đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm, cử chỉ thân mật với Thẩm Mật đương nhiên cũng trở thành tâm điểm chú ý, những người khác bắt đầu đồng cảm với cô tiểu thư nhà họ Thẩm làm nghề bán đồ nội thất kia.
Hai nhà chênh lệch quá lớn, những tưởng là tình yêu đích thực, không ngờ Tạ Dung Trác vẫn yêu cô thư ký nhỏ ngọt ngào của mình.
Hai năm nay mối quan hệ giữa ông chủ Tạ và thư ký Thẩm vốn đã mập mờ, đi đâu cũng dính lấy nhau như hình với bóng, nghe nói ngay cả khi đi công tác thuê phòng cũng ngủ chung, lần này thì thậm chí lười che giấu luôn rồi.
Tạ Dung Trác đột nhiên ghé đến gần, hơi thở phả vào gương mặt, cơ thể Thẩm Mật cứng đờ, nhiệt độ nơi hai gò má c*̃ng chợt cao lên, rồi nhanh chóng lan đến lỗ tai.
Cảm nhận được ảnh mắt từ bốn phương tám hướng bắn tới, Thẩm Mật đột nhiên có hơi e lệ: “Không, không sao cả.”
“Như vậy c*̃ng không sao?”
Môi Tạ Dung Trác gần như đã dán lên tai cô.
“Vậy thì không bằng công khai sớm hơn chút nhé?”
Thẩm Mật: “Đ, được mà.”
Tạ Dung Trác sững sờ.
Anh vươn tay, ngón tay thon dài khều cằm cô: “Em nói gì? Nhắc lại lần nữa xem.”
Dưới cái nhìn c*̉a mọi người, hình ảnh cả hai mặt kề mặt thật sự là đẹp đến cực điểm.
Đôi trai tài gái sắc này, nếu không phải vì khoảng cách gia thế quá lớn, thì thật sự đúng là xứng đôi!
Hai năm nay Tạ Dung Trác thường xuyên dẫn Thẩm Mật tham dự các bữa tiệc tối quan trọng, mọi người trong giới đều đã quen với cô, vì muốn nhờ Tạ Dung Trác giúp đỡ, không ít người đã nợ ân tình c*̉a Thẩm Mật, mọi người đều thích cô, đã có người bắt đầu ghép cặp đôi này trong nhóm chat nhỏ rồi.
Một đối tác kinh doanh trêu ghẹo: “Chiến tích đầu tư của Thư ký Thẩm hai năm nay thật đáng kinh ngạc, thêm vài năm nữa, e là ngay cả các bác chú như chúng tôi cũng phải cậy nhờ đến cô đấy.”
Tạ Dung Trác lẳng lặng kéo giãn khoảng cách ra một thoáng với Thẩm Mật.
“Mọi người khoan hãy hiểu lầm.”
Thẩm Mật: “Đúng, để lát nữa lại hiểu lầm.”
Nói rồi, cô kéo tay Tạ Dung Trác: “… Anh đi theo em một lát.”
Những người khác: …
Hai người đã đến nước này rồi mà còn không cho người ta hiểu lầm???
Sau đó lại phản ứng lại là Tạ Dung Trác đã nói “khoan hãy hiểu lầm”.
Nghĩa là, lát nữa có thể hiểu lầm?
…
Rời khỏi đại sảnh, đi đến cạnh hồ bơi.
Màn đêm được ánh đèn chiếu sáng rực rỡ, khi gió nổi lên, mặt hồ gợn những đợt sóng lăn tăn.
Im lặng trong chốc lát.
Thẩm Mật giơ tay trái lên lắc lư: “Xem này, đây là gì.”
Đó là chiếc nhẫn kim cương mà hai năm trước, vào đêm đầu tiên Tạ Dung Trác dọn đến nhà mới của Thẩm Mật ở, anh đã lén đặt vào ngăn tủ đầu giường của cô.
Ngày đó anh không dám cầu hôn, sợ quấy nhiễu đến Thẩm Mật.
Thầm nghĩ, chờ đến khi nào cô ấy sẵn lòng “phát hiện” ra, tự nhiên sẽ đeo nhẫn đến tìm anh.
Cuối cùng anh cũng đã chờ được.
Tạ Dung Trác kìm nén niềm vui sướng tột độ trong lòng, gương mặt tuấn tú căng chặt, bình tĩnh chờ đợi, đôi ngươi đen thẳm cuồn cuộn cảm xúc.
Thẩm Mật lấy ra một tấm séc, đưa cho anh.
“Cho này.”
Tạ Dung Trác nhận rồi xem qua.
“Trả cả tiền lãi nữa cơ.”
“Đã hứa sẽ trả mà.”
Thẩm Mật kiễng chân, dùng ngón tay chọc chọc vào má anh: “Ngạc nhiên không vui mừng không nào?”
Tạ Dung Trác nắm lấy tay cô, giọng điệu đầy cưng chiều: “Giấu anh suốt một ngày, chỉ để đặc biệt mang cái này đến cho anh sao? Ngốc ạ.”
Thẩm Mật nở nụ cười rạng rỡ: “Anh vẫn chưa nói, ngạc nhiên không vui mừng không?”
Tạ Dung Trác thích nhìn cô cười như vậy, lòng ấm nóng, khẽ khàng nói: “Ngạc nhiên, vui mừng.”
Anh đã không thể chờ được nữa muốn công bố với thiên hạ, Thẩm Mật là vợ anh.
Thẩm Mật quan sát biểu cảm của anh ấy: “Vậy sao anh lại bình tĩnh thế?”
“Anh muốn không bình tĩnh đến thế nào.”
Một tay Tạ Dung Trác ôm eo cô, nâng cằm cô lên, bất chấp vô số ánh mắt từ phía sau cửa sổ sát đất, cúi đầu ngậm lấy môi cô.
“Thế này à?”
Bất thình lình bị hôn, Thẩm Mật sợ đến mức không dám nhắm mắt, mắt đảo một vòng, nhìn về phía cửa sổ sát đất.
Quả nhiên nhìn thấy một đống đầu.
Thẩm Mật mở to mắt: “Có, có người! …Ưm…”
Tạ Dung Trác lại ôm cô chặt hơn, cạy mở hàm răng cô làm sâu sắc thêm nụ hôn này.
Nụ hôn kết thúc.
Thẩm Mật thở hổn hển, xấu hổ vùi mặt vào lồng ngực Tạ Dung Trác.
Chẳng cần phải chờ đến ngày mai, e là ngay tối nay trong các nhóm chat lớn nhỏ sẽ xuất hiện mười tám phiên bản tiểu luận bóc phốt chuyện cô và Tạ Dung Trác yêu đương vụng trộm rồi.
Chuyện này mà không làm đám cưới thì chỉ sợ sẽ rất khó giải quyết.
Tạ Dung Trác đỡ gáy Thẩm Mật, cúi đầu xuống, khàn giọng nói bên tai cô: “Mua cho em hai chiếc váy mới, về nhà thử xem.”
Đây rõ là một câu ám chỉ.
Tạ Dung Trác thấy da Thẩm Mật trắng trẻo, mặc váy đen hẳn là sẽ rất đẹp, nên đã mua cho cô không ít váy đen nhỏ nhắn mảnh dẻ đến mức chẳng che được bao nhiêu.
Anh thích tự tay mặc vào cho cô, rồi lại cởi ra.
Quá trình này vô c*̀ng không thích hợp cho trẻ không đủ tuổi xem.
Thẩm Mật từ chối: “Em không muốn!”
“… Ít ra c*̃ng, thử một cái nhé.”
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 48: Ngoại truyện 2: Anh thích tự tay mặc nó cho cô
10.0/10 từ 22 lượt.
