Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 43: Anh là mối tình đầu của em
Gọi rồi, Thẩm Mật giơ món quà trên tay lên, mỉm cười dùng hai tay đưa cho c*̣ ông: “Chúc ông Phúc như Đông Hải, Thọ tỷ Nam Sơn. Đây là chút lòng thành của cháu, mong ông thích ạ.”
Nhìn thấy Thẩm Mật, c*̣ ông không biết sực nhớ đến gì, khẽ sững người một chút.
Cụ nhận quà: “Được được được, cháu có tâm rồi.”
Nói xong, nghiêng đầu sang nhìn Tạ Dung Trác đứng phía sau Thẩm Mật, bỗng dưng nở nụ cười đầy ẩn ý sâu xa.
Ông cụ thu hồi ánh mắt, hỏi: “Cháu là…?”
Thẩm Mật đang muốn tự giới thiệu, Tạ Dung Trác đằng sau đã chen trước cô một bước: “Em ấy là Thẩm Mật.”
Cô quay đầu lại.
Tạ Dung Trác sải bước đến bên cạnh cô, nhìn thoáng qua cô một cái rồi nắm lấy tay cô, quay đầu cười nhạt: “Ba, đây là bạn gái con.”
c*̣ ông giật mình nhướng mày: “Thì ra con là Thẩm Mật à. Chuyện con giúp Thanh Thanh ông biết hết rồi, vẫn luôn muốn gặp mặt để cảm ơn, Thanh Thanh cứ nói con bận công việc, bảo ông đừng làm phiền con. Lần này khó khăn lắm mới về, hay là ở lại nhà thêm hai ngày đi.”
Ý là trực tiếp thừa nhận cô con dâu tương lai này rồi.
“Ôi! Là bạn gái c*̉a Dung Trác này!!”
Nhóm mấy bà cô dì chú bác như thể nghe được tin tức động trời gì đó, cứ như thể đời này Tạ Dung Trác mà tìm được bạn gái là một chuyện đáng ngạc nhiên lắm, nhanh chóng vây lại.
Nhỏ nhẹ thầm thì: “Xin chào, cô là dì Ba c*̉a Dung Trác”
“Dì là dì Hai, nhà dì mở võ quán, lúc nhỏ Dung Trác đã luyện tập các bài võ cơ bản ở nhà dì đó.”
“Cô là bà cô họ, nhà mở tiệm đàn, Dung Trác đã học piano ở chỗ cô đó.”
“Chị là chị họ Cả, nhà chị bán trang sức, sau này em đến trung tâm thương mại mà thấy thích cửa hàng đá quý nào thì cứ trực tiếp gọi điện cho chị, chị tặng em nha.”
Líu ra líu ríu….
Đầu Thẩm Mật ong ong, nở nụ cười thẹn thùng nhưng không mất đi lễ phép, gặp ai c*̃ng chào hỏi.
Sau khi màn chào hỏi kết thúc, Tạ Dung Trác đã bị đẩy ra ba vòng ngoài.
“Thẩm Mật, cái tên này hay quá.” Thím bên ngoại bưng dĩa trái cây đến: “Đến đây nào Thẩm Mật, ăn chút hoa quả đi.”
Thẩm Mật: “Cảm ơn… dì Hai ạ?”
“Thím bên ngoại cơ. Ôi chao không sao cả, nhiều người như vậy cháu không thể nhớ ngay được, ăn chút đi, ăn chút đi.”
Thẩm Mật: “Dạ.”
Dì Ba: “Mật Mật này, cháu và Dung Trác quen nhau như thế nào vậy?”
Thẩm Mật sao có thể không biết xấu hổ mà nói quen qua mạng được: “Sinh nhật Thanh Thanh, có biết nhau ạ.”
“Tôi đã nói mà, chắc chắn là thỏ ăn cỏ gần hàng! Bình thường c*̃ng không thấy nó chơi với con gái nào, lại còn chẳng biết dỗ dành mấy cô gái người ta, chán bỏ xừ ra!”
Thẩm Mật: “Vâng, đúng đó, đúng đó ạ.”
Chị gái xinh đẹp bên cạnh sáp đến: “Thẩm Mật, em tốt nghiệp chưa?”
“Vừa tốt nghiệp năm ngoái ạ.”
“Học chuyên ngành gì đó?”
“Tài chính.”
“Vậy em làm công việc gì?”
Thẩm Mật chỉ vào Tạ Dung Trác đang đứng nói chuyện với ông cụ cách họ không xa.
“c*̀ng ngành với Dung Trác sao? Không tệ không tệ, c*̀ng ngành tốt lắm, có chủ đề chung để nói.”
“Ấy, hai đứa cùng ngành vậy thì hẳn là cháu phải biết đến cô gái nhà họ Tất chứ? Chính là Tất Tĩnh Lâm đó, nhà con bé ở đối diện đường, gần đây nhà họ Tất đang kiện tụng…”
Thẩm Mật nhanh chóng bị rót đầy tai mấy cái tin đồn.
Một khi nhóm quý bà giàu có mà buôn chuyện, Ninh Hân Lôi chỉ còn là cái tên, ngay cả Trương Chỉ Thanh ngày thường ríu rít như chim c*̃ng không chen được câu nào, hai lần ba lượt đã bị đẩy ra ngoài rìa.
Trương Chỉ Thanh: “Ối? Mọi người cho con vào với, con c*̃ng muốn nghe!”
Tạ Dung Trác bị cụ ông gọi vào trong nhà nói chuyện, có lẽ sợ Thẩm Mật bị bơ vơ, ba dì tám cô lại bắt đầu tán gẫu về chủ đề sống thử trước hôn nhân mà giới trẻ luôn hứng thú, khuyên Thẩm Mật đừng chỉ nhìn bề ngoài của đàn ông, mà phải đi sâu vào kiểm tra.
Lần này khiến Thẩm Mật hoàn toàn bối rối.
Trương Chỉ Thanh nhanh chóng chen vào tung tin đồn: “Mật Mật và chú út đã sống chung rồi, không cần đi sâu vào kiểm tra đâu, chuyển chủ đề đi ạ.”
Cô nàng vừa nói thế, nhiệt độ c*̉a chủ đề này lập tức tăng vọt, không phanh lại được, lỡ mồm nhắc đến cuộc sống vợ chồng là không thể quay đầu lại được nữa.
“…”
“…”
Thẩm Mật và Trương Chỉ Thanh hoàn toàn giao tiếp bằng ánh mắt, mắt c*̃ng sắp nháy thành điện tín rồi.
Sau rốt đánh không lại thì gia nhập luôn, sau đó bóc hạt dưa cắn, hai cái đầu chụm lại chớp chớp mắt, còn rất nghiêm túc nghe gieo quẻ.
Ba cô sáu bà bảy mồm tám lưỡi: “Dù có hơi xấu hổ tẹo, nhưng chuyện hệ trọng lắm đó ~ Đây là vấn đề hạnh phúc cả đời, không thể qua loa, không thể vội vàng được.”
“Đúng thế, con gái c*̃ng có quyền được hưởng hạnh phúc chứ, nhắc đến t*nh d*c mà mặt biến sắc mới là thái độ sống tiêu cực, cuộc đời sướng nay đâu chừa mai sau, cớ gì phải lập đền thờ trinh tiết!”
“Đúng đó, tôi ghét nhất cái loại đồng đội heo khư khư ép mình vào tục bó chân, rồi lại lải nhải khinh bỉ người khác hưởng thụ khoái lạc! Mấy đứa c*̃ng vậy, đừng tự làm mình ấm ức.”
Thẩm Mật cảm thấy các cô dì nói rất có lý.
Nhưng…
Cô vẫn có hơi sợ hãi.
Mấy hôm trước qua lớp kính mờ trong nhà nghỉ, chỉ có thể nhìn thấy được đại khái hình dáng, nhưng của Tạ Dung Trác gần bằng cổ tay cô rồi!
Thẩm Mật chưa từng thấy c*̉a người khác, không thể so sánh được, nên không biết cái đó c*̉a Tạ Dung Trác có được tính là bình thường không.
Cô duỗi tay ra, nhìn chằm chằm vào cổ tay mình, vài giây sau, sụp đổ ôm lấy tai.
“Ối cha mấy bà làm cho Mật Mật ngại rồi kìa! Con bé vẫn chỉ là cô nhóc con thôi, đừng nói nữa.”
Trương Chỉ Thanh thấy thế c*̃ng vội che lỗ tai lại: “Đúng thế, bọn con vẫn còn là con nhóc thôi!”
Ngay lúc Thẩm Mật đỏ mặt đến sắp sửa nổ tung, Tạ Dung Trác kịp thời đến, giải cứu cô khỏi ba cô sáu bà bảy mồm tám lưỡi.
Thẩm Mật thở phào một hơi, ném cho Tạ Dung Trác ánh mắt ‘vô c*̀ng cảm kích’.
Tạ Dung Trác cười khẽ: “Bình thường các dì các cô rất lạnh lùng kiêu ngạo, vì thích em, muốn hợp tác cho chúng ta nên mới nói nhiều như vậy.”
Thẩm Mật không thể tưởng tượng ra vẻ ‘lạnh lùng kiêu ngạo’ của mấy quý bà đây, có điều lúc cô vừa bước vào trông thấy họ mặc sườn xám, búi tóc cao, trang sức lộng lẫy, quả thật đều khá đoan trang và thanh lịch.
“Xem ra em đã mang lại cho họ c*́ sốc lớn quá.”
Tạ Dung Trác: “Mẹ anh mất sớm, các dì chăm sóc anh rất nhiều, lúc nào c*̃ng muốn giới thiệu bạn gái cho anh. Mấy năm nay anh từ chối nhiều lần rồi, họ chuyển sang nghi ngờ anh có vấn đề về sức khỏe.”
Thẩm Mật buồn cười, ôm lấy cánh tay anh: “Nghi ngờ có lý.”
c*̣ ông trông thấy hai đứa thân mật ngọt ngào thì cười tươi như hoa, xoay người gọi với vào trong đám người: “Thanh Thanh, đến đây trò chuyện với ông nội nào.”
“Đến đây ạ!!”
Cuối cùng cũng được cứu, Trương Chỉ Thanh chạy nhanh như bay, đỡ ông cụ: “Ông ơi, cháu cùng ông vào phòng sách xem tranh của bà nội nhé.”
“Được.” c*̣ ông cười: “Đúng lúc, có một cuốn sách, cháu đưa cho chú út cháu giúp ông.”
Trương Chỉ Thanh: “Sách gì thế ạ?”
c*̣ ông cười cười, vào trong phòng sách, đi thẳng đến giá sách lấy một cuốn sách biên dịch.
“Đây là…”
Bốn năm trước, có một ngày ông cụ vào phòng tìm sách, bất cẩn làm đổ giá sách, lúc nhặt sách lên, c*̣ vô tình lật ra một bức ảnh.
Là một cô bé có diện mạo khá xinh xắn.
Sách này do Tạ Dung Trác mang về, ảnh chụp bên trong, tất nhiên chính là người trong lòng c*̉a anh rồi.
c*̣ biết con trai có người mình thầm thương trộm nhớ, nên không thúc giục anh đi xem mắt nữa. Thế nhưng c*̣ chờ rồi chờ, nhiều năm như vậy, c*̃ng không chờ được con dâu về.
Nhắm thấy Tạ Dung Trác sắp sửa ba mươi, c*̣ bèn nghĩ bụng, cả đời này e rằng không chờ được cái ngày anh cưới vợ mất rồi.
Vừa nãy nhìn thấy gương mặt Thẩm Mật, c*̣ đã yên tâm.
So với dáng vẻ trong ảnh bốn năm trước, khuôn mặt cô gái nhỏ thêm phần tươi sáng, linh động hơn rồi.
Trương Chỉ Thanh nhìn chằm chằm vào cuốn sách.
—
Hình như trước kia Thẩm Mật từng đọc cuốn sách này.
Cô nàng ôm sách đi đến cửa phòng c*̉a Tạ Dung Trác, giơ tay gõ cửa, khá hoài nghi về ý c*̉a ông nội.
“Chú út ơi.”
Một lúc lâu sau, cửa mới được người bên trong miễn cưỡng mở ra.
Mặt Tạ Dung Trác không đổi sắc ‘ừ’ một tiếng, như vừa bị cắt ngang một chuyện gì đó quan trọng, dường như rất không vui.
“Có chuyện gì?”
Trương Chỉ Thanh đưa sách cho anh: “Ông nội nói cháu đưa cho chú.”
Cô nàng muốn hỏi ‘cuốn sách này cất giấu bí ẩn gì sao ạ?’ nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Tạ Dung Trác, lại nuốt vào trong.
“Ừm.”
Tạ Dung Trác cầm sách, lập tức vươn tay đóng cửa lại.
Khi cánh cửa đóng lại, Trương Chỉ Thanh nhìn thấy Thẩm Mật ngồi trên giường, khuôn mặt đỏ bừng, có vẻ như đang kéo quần áo.
Trương Chỉ Thanh ngay lập tức hiểu ra.
Rõ ràng đang là ban ngày mà, hai cái người kia—-
Thật sự không ngờ chú út lại là người như vậy!
Cửa đóng lại, Thẩm Mật mới dám hé miệng thở dốc: “Thanh Thanh tìm anh làm gì thế?”
Biểu cảm c*̉a Tạ Dung Trác có hơi mất tự nhiên.
“Đưa sách.”
Anh đi đến bên giá sách, kéo ngăn kéo ra, chuẩn bị đặt sách vào.
Thẩm Mật tinh mắt nhìn thấy được bìa sách: “Đợi một chút.”
Cô chạy chậm qua, dưới cái nhìn chăm chú c*̉a Tạ Dung Trác cướp đi cuốn sách trong tay anh.
Thẩm Mật lật bìa sách ra, vừa nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay, dòng chữ trên trang bìa là do cô viết.
Đây là sách c*̉a cô.
Ngày hôm đó vội vàng đi viết lời chúc mừng sinh nhật cho Trương Chỉ Thanh, đi gấp quá, khi thu dọn giấy viết câu đối đã tiện tay cho cả cuốn sách vào túi, lúc về lại quên lấy về, nghĩ bụng dù sao cũng không phải thứ gì quá đắt nên chẳng để tâm lắm.
Nào ngờ lại bị Tạ Dung Trác nhặt được.
“Anh giữ sách c*̉a em để làm gì.”
Thẩm Mật giương mắt, biết tỏng còn cố ý hỏi.
Tạ Dung Trác rời mắt đi, giọng điệu bình tĩnh: “Đọc.”
Thẩm Mật ôm sách vào lòng, hỏi: “Đọc bốn năm, đã xong rồi chứ?”
Tạ Dung Trác: “Chưa.”
Thẩm Mật: “Là chưa đọc xong trang đầu tiên đúng không?”
Tạ Dung Trác: “…”
Rõ ràng trong sách có thứ gì đó, Thẩm Mật lật lật.
“Vậy cái này thì sao?”
Cô dùng hai ngón tay kẹp lấy bức ảnh bị chụp lén đó.
Nên nói là chụp trộm mới đúng.
Tạ Dung Trác chụp cô rất đẹp, cô ngồi trước bàn cúi đầu viết chữ, đuôi tóc đuôi ngựa bị gió thổi bay bay, ánh mắt chuyên chú tập trung vào đầu bút và trang giấy, góc nghiêng tĩnh lặng.
Từ góc độ c*̉a tấm ảnh này mà đoán rằng, lúc đó hẳn là Tạ Dung Trác đang ở trên lầu, bảo sao cô lại không chú ý đến anh.
Bị Tạ Dung Trác thầm mến bao nhiêu năm như vậy, trong lòng Thẩm Mật vừa vui vừa sợ.
Với tính cách ấy c*̉a anh, không giống kiểu người sẽ yêu thầm người khác, c*̃ng không cần thiết, vì Tạ Dung Trác đủ xuất sắc rồi.
Thế nhưng anh thật sự đã thích cô ngần ấy năm ròng.
Vì cô không đủ tự tin, vì cô kháng cự tất thảy người khác giới, anh mới buộc phải nhẫn nhịn kiềm chế.
Thẩm Mật đè nén cảm giác mừng như điên kia lại, biểu cảm đầy bình tĩnh: “Hóa ra sư phụ cưng c*̉a em lại có thể nhịn được nhỉ, thích em từ lâu rồi, còn muốn giả vờ bình tĩnh… ưm!”
Chân loạng choạng, Thẩm Mật bị Tạ Dung Trác kéo đến chặn miệng.
Nụ hôn của anh đầy ắp dịu dàng, khẽ m*t nhẹ, đầu lưỡi len vào quấn quýt xoay vần, không mang theo chút d*c v*ng nào, chỉ là sự thân mật trọn vẹn khi mong ước đã thành hiện thực.
“Nếu em đã biết rồi.”
Tạ Dung Trác lui ra sau, bàn tay nâng đỡ khuôn mặt xinh đẹp c*̉a Thẩm Mật lên, ánh mắt nhìn cô chăm chú, và rất đỗi nghiêm túc: “Vậy em nói thật cho anh biết đi, em có thích anh không?”
Thẩm Mật thở hổn hển gật đầu, “Thích.”
Lần này cô trả lời rất nghiêm túc: “Thích anh.”
Đôi con ngươi c*̉a Tạ Dung Trác lấp lánh sáng, như thể không thể kìm nén được niềm vui, khóe môi anh khẽ cong lên, nhưng chỉ có một câu đơn giản: “Anh tin em.”
Thẩm Mật: “Còn nữa em và Kha Triển…”
“Anh gặp em sau tên đó một bước.” Tạ Dung Trác ngắt lời cô, nhưng lần này anh không tức giận: “Hắn thay anh chăm sóc em một quãng thời gian, đó là sự thật.”
Thẩm Mật ngạc nhiên: “Anh, không bận tâm nữa sao?”
“Bận tâm cái gì?”
Tạ Dung Trác dừng một lát, hẳn là anh đã hiểu lầm: “Khi đó trong lòng em không có anh, anh c*̃ng không thể ngang ngược cướp em đi được. Anh thích em, dù em và hắn từng có chuyện gì đi nữa c*̃ng không quan trọng.”
Mặc dù Thẩm Mật chưa từng có quan hệ với ai khác, nhưng Tạ Dung Trác nói như vậy, trong lòng cô vẫn rất vui.
Cô không vòng vo nữa, làm rõ với anh: “Em chưa từng hẹn hò với ai khác.”
Tạ Dung Trác tưởng chừng như nghe lầm: “Cái gì?”
Thẩm Mật kiễng chân, ôm lấy cổ anh, nói từng chữ một: “Em nói! Em chưa từng yêu đương với ai khác cả!”
“Tạ Dung Trác, anh và em đều như nhau.”
Thẩm Mật có chút ngại ngùng, nhìn vào mắt Tạ Dung Trác, khẽ thầm thì: “Anh chính là mối tình đầu của em.”
Trên cửa sổ, hai bóng người cao thấp ôm nhau.
Hòa vào bóng cây đang lay động, quấn quýt không ngừng, lặng lẽ hơn cả ngôn từ.
*
Không bao lâu sau, có người gõ cửa, giọng dì giúp việc trong nhà vang lên: “Dung Trác, cô Thẩm, dọn cỗ rồi ạ.”
“Được.”
Tạ Dung Trác nắm tay Thẩm Mật ra ngoài.
Trong sân bày bốn bàn.
Ông cụ Tạ tiết kiệm, mỗi bàn tám món, khẩu phần ăn vừa phải, người già sợ bị gút nên không ăn hải sản, trên bàn đều là các món gà vịt cá thịt thông thường.
Sau khi ngồi xuống, điện thoại Tạ Dung Trác reo lên, sợ một mình Thẩm Mật ngồi đây sẽ không được tự nhiên, định tắt máy.
Thẩm Mật nhìn anh: “Sao không nghe?”
Tạ Dung Trác: “Một mình em không sao chứ?”
Thẩm Mật lầu bầu: “Em c*̃ng đâu phải con nít, đâu phải không thể xa người khác.”
Tạ Dung Trác khẽ nói: “Em không phải sao.”
“Mau đi đi!”
“Ừm.”
Bản thân Thẩm Mật cũng không phải tuýp người sợ người lạ, chủ yếu là bị sự nhiệt tình của mấy bà cô dì chú bác làm cho choáng váng, nhưng sau cuộc trò chuyện sâu sắc vừa nãy, cô đã hòa nhập với mọi người, thi thoảng còn chuyền tay dĩa trái cây hay hạt dưa gì đó, hơn nữa Trương Chỉ Thanh cũng ngồi bên cạnh.
Cô bé bàn bên gọi: “Mẹ ơi! Con muốn ăn sốt thịt bò!”
Người mẹ cười đáp: “Nhà ông không có sốt thịt bò, chờ tối về mẹ mua cho con nhé.”
Cô bé hỏi: “Nhà ông sao lại không dùng sốt thịt bò thế ạ?”
Trương Chỉ Thanh: “Vì chú út không thể ăn thịt bò đó.”
Thẩm Mật ngẩng phắt đầu lên.
“Đúng rồi.” Người mẹ kiên nhẫn giải thích: “Chú út con hễ cứ ăn thịt bò là người sẽ nổi đầy mẩn đỏ, khó chịu lắm.”
Thẩm Mật sửng sốt.
Trong đầu nhanh chóng lướt qua những khung cảnh Tạ Dung Trác giúp cô cắt bít tết, bóc tôm, nhưng bản thân anh lại chẳng ăn được miếng nào.
Bỗng chốc hiểu ra tất cả.
Cô những tưởng khẩu vị c*̉a mình và Tạ Dung Trác đều giống nhau, song trên thực tế đều là anh lẳng lặng nhún nhường cô.
Cổ họng Thẩm Mật nghẹn lại, trong lòng bị một cảm giác chua xót chiếm lấy, không thể nói rõ thành lời, đột nhiên rất muốn khóc.
Có chăng là vì, sau khi ba qua đời, cô chưa từng được ai yêu thương nhường ấy nữa.
[Lời tác giả]
Anh ấy yêu em nhiều lắm, mau đi sâu vào kiểm tra với anh ấy đi!!
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 43: Anh là mối tình đầu của em
10.0/10 từ 22 lượt.
