Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 37: “Dùng anh không? Nữ vương đại nhân.”


Trận đấu kết thúc, những người khác cũng tản ra chơi phần của mình.


Tiệm net cấm hút thuốc, nhưng chủ tiệm ở những nơi nhỏ thì cứ mắt nhắm mắt mở thế thôi, chứ chẳng ai dám thật sự đòi Trương Chỉ Thanh năm trăm tệ đó.


Sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi.


Trương Chỉ Thanh sực nhớ ra, ghé đến bên tai Thẩm Mật thỏ thẻ: “Ông nội tớ nói về cô gái mà chú út tớ giấu trong lòng ấy, hóa ra là cậu à Mật Mật!”


Vừa mừng thay cho Thẩm Mật, Trương Chỉ Thanh lại vừa có chút mơ hồ: “…Ấy không phải, chuyện của hai người tớ còn không biết, sao ông cụ lại biết được chứ?”


Thẩm Mật nhìn Tạ Dung Trác.


Đúng vậy, sao ba anh lại biết được??


Hiện tại cô một mực chắc chắn, người Tạ Dung Trác thích c*̃ng chỉ có duy nhất một mình cô thoio.


Sự tò mò của Trương Chỉ Thanh chẳng mấy mà tan biến dưới ánh mắt không hề ấm áp của Tạ Dung Trác.


Cô ấy huơ tay: “Không phải cháu nói đâu nhé! Không liên quan gì đến cháu đâu ạ.”


“Anh đừng dọa cậu ấy.” Thẩm Mật che chở cho Trương Chỉ Thanh, giải thích: “Bọn tớ c*̃ng chỉ mới xác định quan hệ hôm nay thôi. Trước đó sợ anh ấy không vui nên mới không nói với cậu, sau này thì sợ nói ra lại xấu hổ, mấy lần lời nói đã đến tận miệng rồi mà tớ vẫn không dám nói. Không cố ý giấu cậu đâu, cậu đừng giận tớ.”


“Cậu ngốc đó à, tớ thì tức giận gì chứ? Tớ đính hôn c*̃ng đâu có nói với cậu, cậu làm thím út c*̉a tớ tớ vui mừng còn chẳng kịp nữa là!”


Chẳng trách hôm qua Tạ Dung Trác lại nói chỗ Thẩm Mật ngủ không đủ!


Trương Chỉ Thanh nháy mắt với Thẩm Mật: “Đột nhiên nhớ ra, tớ còn phải đi leo núi với Tần Chi Mặc, đi trước đây. Hai người buổi tối đi ngủ nhớ chú ý an toàn nhé! Bái bai!”


Ngủ kiểu gì cần chú ý an toàn chứ?


Thẩm Mật: “… Thanh Thanh ơi? Sao lại không an toàn được?”


Tạ Dung Trác liếc mắt nhìn cô, nghiêng người dựa gần hơn: “Thật sự không biết?”


“…”


Mặt Thẩm Mật nóng lên, hình như cô biết rồi.


Sau thất bại, ba nam sinh tụ lại một chỗ thì thầm, c*̃ng không biết là đang phân tích cái gì nữa.


Một lát sau, ba cái đầu c*̀ng nhịp quay sang đây, dùng ánh mắt đầy sùng bái nhìn Tạ Dung Trác.


“Đại thần! Kết bạn được không ạ?”


Thẩm Mật: “…”


Tạ Dung Trác đồng ý.


“May mắn quá! Không ngờ lại có thể gặp được bản thật c*̉a nhiều bí ẩn, em đã xem video đối chiến của anh rồi, anh là thần tượng của em!”


“Đại thần có thể dẫn em theo không ạ? Chỉ cần một chút nữa thôi là em lên được cấp 15 rồi!”


“Thấy anh mấy tháng không cày điểm bị tụt hai hạng, bọn em còn tưởng anh bán acc rồi.”


“Đại thần ơi, anh A game có phải là vì tình sư đồ với Gà con bí ẩn chết yểu rồi không ạ?”


Thẩm Mật: “….”


“Không chết, chúng tôi đang sống rất tốt.”


….


*


Dưới hào quang của ‘thần tượng’, mọi việc tiến triển vô cùng thuận lợi, cậu nam sinh dẫn Thẩm Mật đến chỗ ở của Mạc Nguyên Triết.



Cậu nhóc tự giới thiệu bản thân: “Em tên là Mạc Ưu, Ưu trong ưu tú.”


Thẩm Mật: “Mạc Ưu, rất vui khi được quen em.”


Mạc Ưu: “Đây là nhà của ông nội em, ông qua đời rồi, bây giờ thuộc về ba em. Bình thường ba em phải đến khuya mới về, nhưng hôm nay là cuối tuần, chắc sắp về rồi đó.”


Cậu do dự vài giây, nói: “Có một tên đàn ông, dạo gần đây cứ mỗi chiều cuối tuần đều đến đưa đồ cho ông ấy, em không chắc hai người họ có đang làm chuyện xấu không, nếu có, phiền hai anh chị nói cho em biết một tiếng.”


Thẩm Mật hỏi: “Em có biết người đàn ông đó tên là gì không?”


Mạc Ưu: “Em nghe ba em gọi anh ta là Tiểu Bằng.”


Thẩm Mật hỏi: “Có phải là Âu Tiểu Bằng không? Mấy tháng trước mới chuyển từ một công ty bất động sản ở thành phố về đây.”


Mạc Ưu: “Tên thì em không rõ, hình như bị sa thải, sau Tết đến công ty ba em làm.”


Thế thì đúng rồi.


“Em phải về trường rồi.” Ánh mắt Mạc Ưu nhìn Tạ Dung Trác đầy kính trọng, không dám nói chuyện với anh, bèn quay sang nói với Thẩm Mật: “Em đã thêm Wechat của đại thần rồi, có việc gì cứ bảo đại thần tìm em là được.” Nói xong vác cặp sách chạy biến.


Thẩm Mật đã sắp xếp lại nguyên nhân kết quả câu chuyện: “Thảo nào, rõ ràng chỉ cần chi chút tiền là có thể giải quyết được, lại cố tình kéo dài đến bây giờ để mọi chuyện ầm ĩ lên.” Tất cả đều do Âu Tiểu Bằng gây ra.


Tạ Dung Trác c*̃ng đoán được: “Vì anh khiến hắn mất mặt trước mặt mọi người sao?”


“Không liên quan gì đến anh.” Thẩm Mật nói: “Đều là những vấn đề tồn đọng từ trước.” Âu Tiểu Bằng mất việc, mẹ anh ta đến vay tiền Thẩm Mật cũng từ chối, gia đình này xưa nay vẫn luôn khinh thường cô, dù cô có tốt nghiệp trường đại học danh tiếng đi nữa thì trong mắt Âu Tiểu Bằng cũng chỉ là may mắn thi đậu, chẳng làm nên trò trống gì.


Họ sẽ không thừa nhận sự cố gắng c*̉a cô, càng không muốn nhìn thấy cô sống tốt hơn bọn họ, hơn nữa cuộc sống c*̉a hắn ta lại không được như ý, sau khi biết mảnh đất này được chuyển nhượng cho họ kinh doanh, cố tình giật dây Mạc Nguyên Triết xử lý lạnh, từ đó làm cho mâu thuẫn gay gắt, rồi để họ gánh tội.


“Những địa phương nhỏ thế này làm gì c*̃ng dựa vào quan hệ, anh ta là người bản địa lớn lên ở thị trấn Bắc Giang, mạng lưới quan hệ đã được xây dựng từ lâu, ở đây gần như có thể một tay che trời.”


Tạ Dung Trác cười nhạo một tiếng: “Trời dễ che vậy sao, chúng ta phải tuân thủ kỹ cương và luật pháp. Đừng lo, rắn độc địa phương chỉ lợi dụng kẽ hở pháp luật thôi.”


Nếu những lời này do người khác nói thì Thẩm Mật nhất định sẽ cười nhạo người đó quá ngây thơ, nhưng câu nói này lại được thốt ra từ miệng Tạ Dung Trác, thì đó chính là một cục diện áp đảo thực sự.


Âu Tiểu Bằng có năng lực đến đâu, c*̃ng chẳng là cái thá gì so với đội ngũ luật sư c*̉a Ngân hàng Duệ Hưng.


Thế c*̣c mà người bình thường cảm thấy trời sập đến nơi, trước mặt Tạ Dung Trác âu c*̃ng chỉ là một câu nói mà thôi.


Đây có lẽ là một phương thức khác của lấy bạo chế bạo, dùng tiền để giải quyết kẻ cường hào.


“Cuộc đời này c*̉a em có lẽ không có cái mệnh hưởng tình thân.” Thẩm Mật nói, “Không ngờ những người đối xử tàn nhẫn với em, hóa ra đều là người thân c*̉a em cả.”


Tạ Dung Trác nắm tay cô: “Em có anh.”


Thẩm Mật cong mắt: “May mà có anh.”


Tạ Dung Trác cong ngón trỏ, gõ thật khẽ vào vầng trán trắng mịn của cô: “Vậy mà vẫn bày cái mặt này?”


“Không cười nổi.” Khóe môi Thẩm Mật rủ xuống, “Cứ tưởng chỉ là một trận tranh chấp bình thường, kết quả em lại làm liên lụy đến A Lạp và Thanh Thanh. Em thật sự rất xui xẻo.”


“Trùng hợp thay, anh đặc biệt may mắn.”


Tạ Dung Trác xoay người, c*́i đầu hôn lên đỉnh đầu c*̉a cô: “Chia cho em một nửa may mắn của anh.”


Được anh dỗ dành một hồi, Thẩm Mật bất chợt có chút buồn bã, áy náy nói: “Như anh c*̃ng thấy rồi đấy, một khi liên quan đến em, phiền phức kéo theo đủ thứ.”


Tạ Dung Trác nắm tay cô: “Anh thích nhất là thay bạn gái giải quyết phiền phức.”


Thẩm Mật tự trách: “Có đôi khi cảm thấy bản thân thật sự quá nhỏ bé, chuyện không bao lớn mà c*̃ng không thể làm được.”


Hôm nay cô đi đôi giày bệt, dáng người thấp hơn bình thường, diện quần jean đơn giản và chiếc áo len nhỏ, buộc tóc đuôi ngựa cao, ánh mắt hoang mang bối rối, hệt như dáng vẻ thiếu nữ bốn năm trước khi Tạ Dung Trác lần đầu gặp cô.


Khác biệt là, bốn năm trước cô đứng bên cạnh người khác.


Còn giờ đây, là bạn gái c*̉a anh.


Tạ Dung Trác kìm nén dục vọng chiếm hữu mãnh liệt, vẻ mặt bình thản, cụp mắt nhìn cái đầu nhỏ chỉ cao đến cổ anh, giọng điệu ôn hòa, không để lộ chút cảm xúc nào: “Không có phụ tá đắc lực, không biết cách dùng người, hoàng đế cũng chẳng giữ được giang sơn.”



Thẩm Mật ngẩng đầu: “Anh cam tâm tình nguyện trở thành phụ tá đắc lực c*̉a em sao?”


Tạ Dung Trác đối diện với ánh nhìn c*̉a cô: “Dùng anh không? Nữ vương đại nhân.”


Thẩm Mật bị chọc cho bật cười, c*̣p mi mắt, duỗi tay chọt chọt vào cơ bụng c*̉a Tạ Dung Trác, thỏ thẻ: “Dùng như thế nào c*̃ng được sao?”


Tròng kính lóe qua ánh sáng, mắt Tạ Dung Trác khẽ động, đôi con ngươi như được nhúng vào mực, ánh mắt di chuyển xuống dưới, nhìn chằm chằm vào ngón tay trắng nõn đặt trên cơ bụng, ngước mắt giọng nói trầm xuống: “Em muốn dùng thế nào?”


Thẩm Mật kiễng mủi chân, môi dán lên bên tai anh, dùng tiếng thở nói: “Anh muốn em dùng thế nào đây?”


Tạ Dung Trác ghìm lấy cằm cô, xoay mặt cô về phía anh.


“Quyến rũ anh?”


Anh c*́i đầu, làm vẻ sẽ hôn xuống, Thẩm Mật vội vàng bật ra: “Em sai rồi em sai rồi, sư phụ tha mạng!”


Đang ở nhà người khác đó!


Tạ Dung Trác khẽ cười khẩy.


Cô quậy thì được, còn nếu anh mà làm thật thì cô lại trốn xa tít mù khơi.


Cái tên ‘Gà con bí ẩn’ này c*̃ng hợp với bản tính c*̉a cô lắm.


“Có người vào rồi.”


Thẩm Mật kéo tay Tạ Dung Trác, hạ giọng: “Anh ta sẽ không bỏ chạy chứ? Chúng ta cứ trốn trước đi, đợi anh ta vào nhà, rồi bắt rùa trong chum.”


Tạ Dung Trác nắm tay cô đi vòng vào khu cây xanh hóa bên cạnh, kéo cô vào lòng.


Vóc dáng anh cao lớn, chỉ nhìn một cái là có thể thấy rõ ràng: “Không phải Mạc Nguyên Triết.”


Thẩm Mật ló đầu ra thăm dò, người đến là Âu Tiểu Bằng.


Nếu là hắn thì có chạy c*̃ng không sao cả, trốn hay không không quan trọng, Thẩm Mật lười trốn tránh.


Thấy Thẩm Mật, Âu Tiểu Bằng hung tợn há miệng chửi: “Con mẹ mày! Sao cái đứa sao chổi như mày lại ở đây?”


Cằm Tạ Dung Trác căng chặt, cởi áo khoác vứt sang một bên, xắn tay áo lên.


Bầu không khí xung quanh dường như cũng lạnh đi.


Biết anh tức giận, Thẩm Mật giữ chặt lấy anh, ý bảo không cần thiết phải động tay động chân với hạng người như hắn.


Sự nhẫn nhịn của cô ấy càng làm tăng khí thế của Âu Tiểu Bằng, ánh mắt hắn ta đầy căm hận: “Chỉ vì con khốn nạn mày, ông đây mất việc, vợ cũng bỏ tao theo trai! Con ăn mày hôi hám như mày còn dám quay về sao?”


Môi Tạ Dung Trác mím chặt, cơ bắp cánh tay căng cứng.


“Buông tay.”


“Đừng xúc động.” Thẩm Mật trấn an Tạ Dung Trác: “Không cần phải ra tay với anh ta.”


Từ nhỏ Thẩm Mật đã bị Trần Quế Phương và Âu Tiểu Bằng mắng là “sao chổi”, “đồ ăn hại”, cùng vô số lời lẽ khó nghe mà căn bản cô chẳng thốt ra miệng nổi, nghe nhiều rồi quen, lòng cô đã sớm chai lì không còn chút gợn sóng.


Mặt cô không đổi sắc: “Đàn ông vô dụng, không sớm thì muộn vợ c*̃ng sẽ chạy theo người khác thôi.”


Có lẽ là bị đụng trúng chỗ đau, Âu Tiểu Bằng bắt đầu lôi lại chuyện c*̃: “Từ khi mày đến nhà tao, ngày nào ba mẹ tao cũng cãi nhau! Một cái nhà đang yên ổn bị mày làm loạn lên cho gà bay chó sủa! Mày đến từ đâu thì cút về chỗ đó đi không được à, sao cứ phải bám rịt lấy nhà tao? Đồ rẻ rách mày không rẻ thì ai rẻ, mày mà không phải đồ rẻ tiền thì còn ai——”


Còn chưa dứt câu, bụng hắn bị thụi một c*́ rất mạnh.


Tạ Dung Trác xoay cổ tay, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: “Trước kia mày c*̃ng nói với em ấy như vậy sao.”


Ánh mắt anh lạnh lùng, gằn từng chữ một: “Từ nhỏ đến lớn, nhà bọn mày đã ức hiếp em ấy như vậy, đúng không?”


Công việc đã mất, vợ c*̃ng bỏ đi, nhà vua c*̃ng thua thằng liều, Âu Tiểu Bằng hoàn toàn đánh mất lý trí: “Thì làm sao? Chuyện nhà mày à? Chẳng qua mày c*̃ng chỉ nhìn trúng cái mặt con khốn đó ngủ chơi thôi, tao nói cho mày biết, con khốn này qua tay vô số kể thằng đàn ông, dơ bẩn lắm, không có cái mặt đó—”


Lại đón thêm một c*́ đấm nặng nề nữa.



Mũi dao lao như bay nhắm thẳng vào mặt Thẩm Mật , rõ ràng là muốn hủy hoại vẻ ngoài c*̉a cô.


Động tác c*̉a hắn quá nhanh, Thẩm Mật không kịp phản ứng lại, nhưng ngay giây tiếp theo, con dao đã bị một bàn tay lớn chặn lại.


Thẩm Mật nhìn mũi dao cách má cô chưa đẩy nửa inch, chân nhũn đến nỗi run lẩy bẩy.


Con dao gọt hoa quả ‘loảng xoảng’ rơi xuống đất.


Tạ Dung Trác đỡ cô lại: “Trốn sau lưng anh.”


Nhìn những giọt máu nhỏ tí tách trên mặt đất Thẩm Mật mới hoàn hồn: “Tạ Dung Trác tay c*̉a anh—cẩn thận!”


Âu Tiểu Bằng vung một cú đấm về phía Tạ Dung Trác, hắn ta dùng hết sức lực, nhưng nắm đấm đột nhiên bị chặn lại giữa không trung.


Xương cổ tay đột nhiên đau nhói dữ dội, sắc mặt hắn ta lập tức tái mét.


Còn chưa kịp la đau, đã bị một cú quật qua vai ném xuống nền xi măng.


Hơi thở bị nén lại, bàn tay thon dài gầy guộc siết lấy cổ họng hắn ta, sức lực hệt như tử thần đến từ địa ngục, chuẩn bị lấy mạng hắn ta.


Cánh tay Tạ Dung Trác căng lên, ánh mắt lạnh đi: “Muốn chết?”


Cảm giác nghẹt thở khiến Âu Tiểu Bằng kinh hoàng trợn to mắt, theo bản năng cầu xin, nhưng cổ họng hắn ta chẳng thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.


“Lần trước đã cho mày cơ hội rồi, nhưng mày không dùng não, vậy thì tao nhất định sẽ khiến cho mày sống không yên ổn.”


Tạ Dung Trác khẽ nhếch khóe môi, giọng nói bình thản như thể chỉ đang trò chuyện phiếm với hắn ta: “Mày, mẹ mày, là những phiền toái đã ám ảnh em ấy mười mấy năm ròng, giờ đây, tao sẽ trở thành phiền toái suốt cả cuộc đời của chúng mày.”


Trông thấy sắc mặt Âu Tiểu Bằng càng lúc càng xanh, Thẩm Mật sợ hãi đến mức nhào tới ôm chặt Tạ Dung Trác.


“Được rồi, dọa thôi là được rồi, buông tay đi, Tạ Dung Trác anh buông tay đi mà.”


Sự tàn ác trong mắt Tạ Dung Trác rút đi, thả lỏng tay.


Anh cũng không đến mức vì loại người này mà mang tội danh giết người, không đáng.


“Đừng lo, không dùng nhiều sức đến vậy đâu.”


“Tay anh chảy nhiều máu quá!” Thẩm Mật vừa gấp gáp vừa xót xa, lục trong túi ra một nhúm giấy để băng lại cho anh: “Kệ anh ta đi chúng ta đến bệnh viện trước.”


Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn Âu Tiểu Bằng hãy còn đang kinh hãi tột độ, khẽ mỉm cười với hắn ta: “Anh họ, còn muốn giao lưu nữa không?”


 Âu Tiểu Bằng sợ hãi bò lổm ngổm.


Đồ điên, người này là một đồ điên!


Ban đầu Âu Tiểu Bằng thấy dáng vẻ Tạ Dung Trác cao cao gầy teo, đeo kính với ngũ quan thư sinh, cảm thấy anh chỉ là một tên công tử bột, không có khả năng uy hiếp gì, vả lại những kẻ có tiền đều sợ chết, cái thằng tên Kha Triển lần trước cũng bị hắn ta dọa chạy đấy thôi.


Không ngờ lần này lại gặp phải một kẻ không sợ chết, còn dám đỡ dao giúp Thẩm Mật.


“Âu Tiểu Bằng, mang đồ đến chưa đấy? Cậu giấu cái gì đó.”


Mạc Nguyên Triết đi vào sân, nhìn thấy một bãi máu trên nền đất, mặt biến sắc: “Anh làm gì vậy?”


“Tôi làm người ta bị thương rồi.” Âu Tiểu Bằng run lẩy bẩy, hoảng loạn nhìn chung quanh: “Nhà anh có camera không? Tắt đi, bọn họ nhất định sẽ báo cảnh sát, không thể để cho cảnh sát nhìn thấy tôi dùng dao đâm người được.”


“Ba, ba còn định nói nối như thế nào nữa đây?” Biểu cảm c*̉a Mạc Ưu đầy thất vọng.


Mạc Nguyên Triết căng thẳng nhìn con trai mình: “Không phải đâu con trai nghe ba giải thích đi, ba và chú Âu—”


“Hắn ta đã giết người!” Mạc Ưu không tin nổi: “Ba còn muốn nói sạo? May mà con đã về đến, nếu không c*̃ng không biết ba là người hay quỷ nữa rồi!”


Cậu xoay người, chạy nhanh về phía bệnh viện.


*


Đến bệnh viện, Thẩm Mật vội vàng đi đăng ký xếp hàng nộp tiền, bác sĩ giúp Tạ Dung Trác xử lý băng bó miệng vết thương.



Vết cắt trong lòng bàn tay của anh rất sâu, phải khâu bốn mũi.


Bàn tay xinh đẹp như vậy, bình thường cô còn chẳng nỡ véo lấy một cái! Bị thương đến mức này, lòng Thẩm Mật đau như nhỏ máu.


Cô cẩn thận nâng tay lên, c*́i đầu khẽ khàng thổi vào vị trí quấn băng gạt.


Dẫu biết hành động này không hề có tác dụng giảm đau, nhưng cứ thổi như vậy, thật giống như cô đang chia sẻ nỗi đau c*̀ng anh vậy.


Tạ Dung Trác khẽ cười thành tiếng: “Thẩm Mật, rốt cuộc em thích anh, hay là thích tay c*̉a anh?”


Thẩm Mật dùng hai tay nâng bàn tay bị thương c*̉a anh lên, đặt vào lòng bàn tay mình.


May mắn là không bị thương đến ngón tay.


Cô hôn lên những ngón tay trắng nõn thon dài của Tạ Dung Trác, khẽ khàng ngậm vào miệng, lắp bắp nói: “Thích cả.”


Mắt Tạ Dung Trác tối sầm xuống, quay đầu nhìn sang nơi khác: “Em mê tay đấy à.”


Thẩm Mật: “Có chút chút.”


Tạ Dung Trác quay đầu, hỏi cô: “Trừ tay ra, em còn thích cái gì nữa?”


Vẻ mặt Thẩm Mật si mê: “Chỉ cần là c*̉a anh, em đều thích hết.”


Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm vào đôi mắt long lanh ánh sáng c*̉a cô, vài giây sau tầm mắt anh dời xuống, vì đang ngậm ngón tay của anh, đôi môi cô trông căng mọng và óng ánh hơn bình thường.


Cổ họng hơi ngứa.


Nếu không phải vì đang ở bệnh viện, có lẽ anh đã làm ra chuyện gì đó rồi.


“Đừng cắn.”


“Ò.”


Thẩm Mật ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, giúp anh lau nước bọt dính trên ngón tay.


Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.


Ngoài hành lang vang lên giọng một người đàn ông trung niên: “Ba là ba ruột c*̉a con mà! Sao ba có thể lừa con được chứ? Con cứ nghe lời cái bọn lừa đảo trên mạng, học cái hư!”


“Sao anh ấy lại là kẻ lừa đảo được? Ba có biết dó là ai không? Là đại thần game Nhiều bí ẩn!”


Thẩm Mật đứng dậy, bảo vệ bàn tay bị thương của Tạ Dung Trác.


“Đó không phải là Mạc Ưu sao? Còn kia là Mạc Nguyên Triết ba c*̉a nó?”


Tên này thế mà dám tự mình chui đầu vào rọ!


Tạ Dung Trác kéo cô ra sau mình: “Đúng vậy.”


“Một cái game vớ vẩn mà con nghiện đến thế hả? Còn dám bênh người ngoài dẫn chúng nó về nhà rồi giờ lại ra vẻ có lý sao?!”


“Ba căn bản không hề hiểu con! Con nghiện game ư? Con chỉ quan tâm đến những người bạn thôi.”


Mạc Ưu hét lên với Mạc Nguyên Triết: “Bọn họ quan tâm đến con, để ý đến con hơn ba! Khi con đau khổ nhất c*̃ng là họ an ủi con động viên con thì ba lấy tư cách gì mà khinh thường họ@”


“Đại thần sẽ không gạt con! Ba làm sập nhà máy của người ta hại hai mươi mấy công nhân thất nghiệp mà còn không nhận!”


“Ba không bồi thường con sẽ đến công an tố cáo bố đi tìm gái gọi!”


“…”


“….”


 [Lời tác giả]


Viện trưởng bệnh viện: Đuổi ra ngoài đuổi ra ngoài đuổi ra ngoài, Kẻ gây rối, kẻ phát cẩu lương, đuổi hết ra ngoài!


Ngày Valentine đương nhiên phải phát cẩu lương rồi


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 37: “Dùng anh không? Nữ vương đại nhân.”
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...