Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 26: “Khó chịu thì cứ khóc đi, tỏ ra mạnh mẽ làm gì.”
Anh vẫn nhớ.
Tạ Dung Trác vẫn nhớ cô từng nói bên ngoài rất tối.
“Xuống dưới?” Âm thanh c*̉a Tạ Dung Trác vang lên ở đầu bên kia: “Hay để tôi lên?”
Thẩm Mật loạn nhịp: “Anh, anh đang ở dưới lầu ư?”
Tạ Dung Trác: “Không thì ai bật đèn lên cho em?”
Thẩm Mật vô thức ngẩng đầu nhìn l*n đ*nh tòa nhà đối diện, dường như Tạ Dung Trác đang cười khẽ: “Nhìn xuống đi.”
Cô vội vàng nhón chân nhoài người ra ngoài, qua lớp lưới bảo vệ, vừa thoáng qua đã trông thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới lầu.
Thẩm Mật lập tức quay người lao xuống dưới.
Cô chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, nhưng khi còn cách Tạ Dung Trác vài mét liền dừng lại, nắm chặt tay áo, đổi sang bước thật chậm rãi về phía anh.
Tạ Dung Trác đứng bên cạnh bức tranh tường, ánh đèn ấm áp mạ lên gương mặt tuấn tú c*̉a anh đến rõ ràng.
Anh c*̣p mắt, khi nhìn thấy cô, ánh mắt bỗng hóa dịu dàng, đôi con ngươi đen láy lấp lánh ánh sáng vụn vặt.
Thẩm Mật ngẩng đầu, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, một cảm xúc chưa từng có ập đến.
Thẩm Mật đoán được đó là cảm xúc gì.
Cô trở nên lo sợ hoảng hốt, thậm chí còn chẳng dám miệt mài theo đuổi.
Có chăng là vì ghét cô đi quá chậm.
Tạ Dung Trác nhíu mày, giây sau liền đi thẳng đến trước mặt cô.
Anh c*́i đầu nhìn chăm chăm vào đôi mắt ửng đỏ c*̉a cô: “Khóc cái gì, cãi nhau thua?”
Thẩm Mật hít hít mũi, ra vẻ kiên cường nở nụ cười: “Sao thế được… mắt em đỏ lắm sao?”
Dưới chân loạng choạng, cô bị Tạ Dung Trác kéo vào lòng, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh.
“Khó chịu thì cứ khóc đi, tỏ ra mạnh mẽ làm gì.”
Lời anh nói như chạm vào công tắc cảm xúc của cô, khiến vành mắt của Thẩm Mật nóng lên, nước mắt ào ạt trào ra như vỡ đê.
Nhưng cô lại không muốn xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng như thế này.
Cô không yếu ớt như vậy.
Nhưng không biết tại sao, vừa nghe thấy giọng Tạ Dung Trác là cô đã không kìm được sự tủi thân.
Lưng chợt ấm lên, Tạ Dung Trác phủ chiếc áo gió của anh lên đầu cô, giọng nói c*̉a anh vang trên đỉnh đầu: “Tôi không thấy gì đâu, khóc đi.”
Áo rất lớn, vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể từ người Tạ Dung Trác, Thẩm Mật ẩn mình trong thế giới nhỏ bé tách biệt này, mặc kệ cảm xúc đánh bại, khóc nức nở.
Không biết qua bao lâu.
Sau một hồi khóc lớn, những nỗi buồn tích tụ trong lòng bao năm nay đều được giải tỏa, cả người c*̃ng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Hóa ra có người che chắn thay mình, được khóc một trận thật sảng khoái lại dễ chịu đến vậy.
“Lần sau em tuyệt đối sẽ không thua nữa.”
Thẩm Mật nhô nửa cái đầu ra khỏi áo khoác gió.
Tạ Dung Trác c*́i đầu nhìn cô bé trong lòng mình, đôi mắt cô như viên lưu ly vừa được nước rửa qua, đen láy mà sáng ngời, hệt như lần đầu gặp cô vậy.
Anh c*̃ng không nghi ngờ vào năng lực tự chữa lành c*̉a Thẩm Mật: “Còn khó chịu không?”
“Em nghĩ một chút.” Cằm hơi ngứa, Thẩm Mật ngẩng mặt lên, cọ cọ vào trong lòng anh mấy cái khẽ khàng: “Bọn họ chỉ giỏi lấy nhược điểm c*̉a em, để công kích em.” Cô mạnh mẽ hừ một tiếng: “Kẻ đánh bại được em từ trước đến nay chỉ có mỗi bản thân em thôi, họ chưa từng thắng em. Chỉ cần buông bỏ quá khứ, em sẽ thành nhà vô địch.”
“Chỉ nghĩ một chút thôi sao?” Tạ Dung Trác cười khẽ một tiếng, nhấc cổ áo sơ mi ra: “Áo tôi có thể vắt ra được nước rồi đây.”
Bấy giờ Thẩm Mật mới nhận ra anh chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, trước ngực toàn là nước mắt của cô.
“… Anh có lạnh không.” Thẩm Mật túm lấy tay anh, chạm phải đầu ngón tay hơi lành lạnh c*̉a anh, lại cuống quít rụt về.
Cô kéo áo khoác xuống, kiễng mủi chân choàng lên cho anh.
“Trả lại anh này.”
Cô vừa khóc xong, khóe mắt đuôi mày tự nhiên lộ ra đôi chút ngại ngùng, khác hẳn với vẻ lạnh lùng không chút sơ hở thường ngày.
“Còn khóc nữa không?” Tạ Dung Trác chạm vào vai: “Cho em mượn làm chỗ dựa.”
Hai má Thẩm Mật nóng lên: “Không cần, lần sau đi.”
“Được.” Tạ Dung Trác nhìn cô chăm chú hai giây, đột nhiên duỗi tay véo nhẹ mặt cô, đôi mắt sau thấu kính đượm ánh cười: “Xấu quá. Về rửa mặt đi, mèo mặt hoa.”
Thẩm Mật: “…”
Hôm nay không nên dùng mascara!
Không cần soi gương c*̃ng biết gương mặt mình bây giờ trông lố bịch cỡ nào, Thẩm Mật nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, vội che mặt lại: “Em, em về đây.”
Tạ Dung Trác bật ra một tiếng thở khẽ khàng: “Ừm.”
Thẩm Mật nghe ra rõ là anh đang cười, vành tai nóng bừng, cô vươn tay chỉ vào bức tranh tường phía sau lưng anh: “Vậy đèn đó, sẽ tắt ư?”
Tạ Dung Trác nói: “Buổi tối đèn sẽ bật.”
Thẩm Mật: “Tiền điện…”
Tạ Dung Trác: “Tôi trả.”
“Cảm ơn.” Thẩm Mật lén lút nhìn anh qua các kẽ ngón tay, rồi chạy nhanh đi.
Vào đến thang máy mới sực nhớ ra, sao Tạ Dung Trác lại biết cô có mâu thuẫn với ai?
*
Tạ Dung Trác đứng bên đường, đến tận khi trông thấy bóng người lướt qua ban công tầng 15 mới quay người rời đi.
Một giờ trước, bảo vệ thấy camera giám sát hành lang ghi lại cảnh một phụ nữ trung niên mâu thuẫn với Thẩm Mật, không một ai trong ban quản lý khu dân cư là không biết cô Thẩm Mật bên cạnh ngài Tạ, lập tức báo cáo lãnh đạo, thông báo cho Tạ Dung Trác.
Tạ Dung Trác biết tâm trạng c*̉a Thẩm Mật hẳn là rất tệ, vậy nên đã tặng quà sinh nhật cho cô, sớm hơn một ngày.
*
Ngày hôm sau tan làm, Trương Chỉ Thanh kéo Thẩm Mật đi ăn, nói là muốn tổ chức sinh nhật cho cô, Thẩm Mật cười nói: “Không cần đâu, tớ không có thói quen tổ chức sinh nhật.”
Thẩm Mật nói cô không có thói quen tổ chức sinh nhật, là vì từ nhỏ đến lớn không ai tổ chức c*̀ng cô cả, dần dần cô c*̃ng tự tin rằng mình đã không có thói quen này nữa.
“Cậu phải tổ chức!” Trương Chỉ Thanh đã lên kế hoạch đâu ra đó cả rồi: “Sinh nhật c*̉a cậu, chú út tớ chắc chắn sẽ ngại mà từ chối đến.”
Thẩm Mật dao động: “Chắc không?”
“Chắc mà.” Trương Chỉ Thanh vỗ ngực bảo đảm: “Tớ đã gọi điện thoại cho chú út rồi, nói cho chú ấy địa chỉ. Chú ấy không nói là không đến, thì chắc chắn sẽ đến.”
Thẩm Mật hiểu Tạ Dung Trác, anh là người thích nói mát. Anh nói không, tức là có ý muốn.
Đã không nói không đến, vậy thì thật sự sẽ có ý định đến.
Thẩm Mật nhớ đến cảnh tượng tối qua cô khóc trong vòng tay anh.
Tạ Dung Trác ít nhiều gì cũng có ý với cô.
Nhất định là anh c*̃ng thích cô!
“Buổi tối anh ấy sẽ đến?” Thẩm Mật quay đầu lại hỏi Trương Chỉ Thanh, “Cậu xem mặt tớ đi, có bị nhợt nhạt quá không.” Nói rồi lại kiểm tra trang phục: “Bộ này trông có quá chuyên nghiệp lạnh lùng, không đủ dịu dàng không?”
Trương Chỉ Thanh nhìn cô thật kỹ từ trên xuống dưới một lượt, “Không đâu, cậu mặc bộ này chân ra chân, eo ra eo, mông thì vễnh, đẹp lắm.”
“Tớ c*̃ng thấy thế,” Thẩm Mật đột nhiên lại có yêu cầu cao hơn hẳn với bản thân: “Kiểu tóc có vẻ không ổn nhỉ? Vẫn còn sớm, hay là, chúng ta đi làm tóc đi?”
Trương Chỉ Thanh gật đầu: “Đúng đúng, ngày nào cậu c*̃ng buộc đuôi ngựa, nên đổi sang kiểu khác, để tạo sự mới mẻ trước mặt chú út tớ.”
Thẩm Mật: “Vậy cậu thấy tớ đến đổi sang kiểu nào thì đẹp?”
Trương Chỉ Thanh ngẫm nghĩ: “Làm tóc xoăn sóng lọn to c*̉a gái tồi thì sao?”
Thẩm Mật: “Nhỡ chú út cậu không thích thì sao?”
Thẩm Mật không ngăn cản: “Đừng nói là tớ hỏi đấy.”
“Yên tâm đi.”
Điện thoại được kết nối, Trương Chỉ Thanh bật loa ngoài, Thẩm Mật vểnh tai.
Trương Chỉ Thanh: “Chú út ơi, chú có thích kiểu tóc xoăn sóng lọn to c*̉a gái tồi không ạ?”
“Không thích.”
Có vẻ Tạ Dung Trác nghe không hiểu.
Trương Chỉ Thanh: “Không phải, ý cháu muốn hỏi là, chú có thích sóng to—”
Tạ Dung Trác: “Không thích.”
Trương Chỉ Thanh: “Còn cả… sóng….”
“Cháu rảnh lắm sao?” Giọng điệu Tạ Dung Trác biểu thị kiên nhẫn c*̉a anh đã cạn kiệt.
“c*̃ng, c*̃ng không rảnh lắm đâu ạ.”
Trương Chỉ Thanh không dám hỏi lại nữa, hoảng sợ tắt điện thoại, quay đầu nhìn Thẩm Mật, cười ngượng ngùng: “Cậu đừng bị dọa nha, thật ra chú út tớ tốt lắm đó, bình thường cho tớ không ít tiền tiêu vặt, chỉ là cách nói chuyện hơi lạnh lùng một chút, đối với ai chú ấy cũng vậy thôi.”
Thẩm Mật nhớ đến người đàn ông tối hôm qua thì thầm dỗ dành bên tai cô.
Với ai cũng lạnh lùng, nhưng với cô lại đặc biệt đến vậy.
Tạ Dung Trác chắc chắn thích cô!
*
Thẩm Mật cuối cùng đã chọn ra kiểu tóc và màu tóc do Trương Chỉ Thanh đề xuất, không quá khoa trương, cũng phù hợp để đi làm.
Sau khi làm xong, cô còn rất nghiêm túc soi gương để quan sát xem độ cong hai bên có đối xứng không, ngay cả một lọn tóc mái nhỏ cũng không bỏ qua.
“Cậu thích hợp với tóc xoăn lắm đó Mật Mật!”
Da Thẩm Mật rất trắng, khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ được phủ một lớp sương mờ, rạng rỡ nhưng vẫn giữ được nét thiếu nữ, kết hợp với mái tóc xoăn gợn sóng mượt mà, càng tăng thêm khí chất c*̉a một nữ thần.
Cả trai lẫn gái trong cửa tiệm cắt tóc đều bị cô thu hút ánh nhìn, Trương Chỉ Thanh thấy vậy liền khoe mẽ: “Đây là thím út c*̉a tôi, thím út c*̉a tôi đó.”
“Người đẹp này, thím út c*̉a cô trẻ vậy sao? Chú c*̉a cô có phúc thật đó.”
Trương Chỉ Thanh không vui: “Chú tôi trẻ lắm đó nhé.” Cô ấy thanh toán tiền, kéo Thẩm Mật đi, sợ bị ánh mắt của mấy tên đàn ông khác chiếm lợi.
*
Trương Chỉ Thanh đã đặt một phòng KTV, sợ Tạ Dung Trác không đến, còn cố ý dẫn theo một nhóm bạn đến để làm nóng không khí.
Đám người líu ríu đi vào KTV, mới phát hiện Tạ Dung Trác đã đến rồi, đã thế anh còn là người đến đầu tiên nữa.
Trong phòng yên ắng đến lạ, màn hình tạm dừng ở giao diện chọn bài hát, trên bàn bày sẵn đĩa trái cây xinh xắn và đồ uống có cồn, những món tráng miệng cùng đồ uống rực rỡ sắc màu toát lên cảm giác chữa lành, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy thòm thèm.
“Oa! Nhiều đồ ăn ngon vậy sao.” Trương Chỉ Thanh không ngờ Tạ Dung Trác sẽ nể mặt đến vậy, dẫn đám chị em đi vào, “Chú út, chú đến bao lâu rồi ạ?”
Các cô gái nhiệt tình chào hỏi: “Chào chú út Tạ.”
Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt không rời nhìn chằm chằm Thẩm Mật, như thể không nghe thấy giọng c*̉a các cô.
Biết Tạ Dung Trác đang nhìn mình, nhưng ánh đèn trong phòng quá mờ ảo, Thẩm Mật không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.
Vài giây sau, anh dời mắt đi, ánh mắt bình tĩnh lướt qua mọi người, gật đầu thay lời chào hỏi.
“Đều là người nhà cả đừng khách sáo, mọi người cứ thoải mái đi. Hôm nay chú út tớ mời khách, uống cái gì thì cứ tùy ý mà gọi!”
“Hoan hô!” Các cô gái reo hò tâng bốc.
Mọi người vô c*̀ng ăn ý, không ai lại ngồi ở vị trí bên cạnh Tạ Dung Trác cả.
“Mật Mật cậu ngồi bên này đi.” Trương Chỉ Thanh kéo Thẩm Mật đến bên cạnh Tạ Dung Trác.
Thẩm Mật nhìn vào mắt Tạ Dung Trác, anh đang c*̣p mắt nhìn điện thoại, hình như đang tìm đọc gì đó, không chú ý đến kiểu tóc mới c*̉a cô.
“Ồ, được.” Cô ngồi vào bên cạnh anh.
Vừa ngồi xuống, Trương Chỉ Thanh đột nhiên đẩy cô một cái, Thẩm Mật không đề phòng, nửa người ngã nhào vào lòng Tạ Dung Trác.
Chóp mũi cô cọ vào áo sơ mi của anh, ngửi được mùi gỗ thoang thoảng trên người anh, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tim cô như loạn nhịp.
Tạ Dung Trác không mặc áo khoác ngoài, đường cong vòng eo thon gọn được ánh sáng và bóng tối phác họa rõ ràng, khi lòng bàn tay Thẩm Mật vừa vặn đè lên eo anh, anh không có ý định tránh né, chỉ cúi đầu bình tĩnh nhìn cô chăm chú.
Tim Thẩm Mật đập nhanh như muốn nhào ra khỏi lồng ngực.
May mà cô ngồi ở trong góc, ánh sáng không quá tỏ tường, những người khác thì vừa ăn vừa trò chuyện nên chẳng chú ý mấy đến bên này.
Ngay khi cô sắp không kìm được nữa, Tạ Dung Trác dời mắt đi, từ từ ngẩng đầu.
Trương Chỉ Thanh tưởng sẽ bị mắng, không ngờ Tạ Dung Trác chỉ thờ ơ liếc nhìn cô ấy, coi như không thấy hành động mờ ám này, ngược lại còn trách Thẩm Mật: “Bao lớn rồi? Ngồi c*̃ng không vững nữa.”
Thẩm Mật: “…”
Sao giọng điệu c*̉a anh lại đột nhiên giống sư phụ thế.
Trương Chỉ Thanh cảm thấy chột dạ, đang định tự thú, lại nghe thấy Tạ Dung Trác chậm rãi nói: “Chỗ này không đủ chỗ, cháu sang bên kia.”
Thẩm Mật quay đầu lại, theo ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác nhìn về phía Trương Chỉ Thanh, người sau nhanh chóng di chuyển vào đám đông bên cạnh.
Để lại sự ngượng ngùng nhỏ bé của cô trôi nổi trong không khí.
Nhóm các cô gái này rất biết cách chơi, có họ ở đó thì bầu không khí lúc nào cũng sôi động.
Sau vài vòng chuyền mic luân phiên, các cô gái chơi trò chơi nhỏ, Trương Chỉ Thanh đưa mic cho Tạ Dung Trác, hỏi: “Chú út ơi, chú có muốn hát không? Cháu chọn giúp chú.”
Thẩm Mật chưa bao giờ được nghe Tạ Dung Trác hát, người này cao ngạo lạnh lùng, trông như thể cả đời c*̃ng không thể mở miệng hát trước đám đông. Cô đang định chọn một bài để Trương Chỉ Thanh khỏi ngượng ngùng, nhưng Tạ Dung Trác đột nhiên mở miệng, nói: “Chúc mừng sinh nhật.”
Trương Chỉ Thanh: “Vâng ạ!”
Trong phòng riêng nhanh chóng vang lên giai điệu mở đầu c*̉a bài hát chúc mừng sinh nhật.
Tạ Dung Trác cầm mic, quay đầu sang nhìn Thẩm Mật, hát cho cô nghe: “Chúc em, sinh nhật vui vẻ…”
Hơi thở anh nhẹ nhàng, giọng trầm thấp, nhả chữ lười biếng mà thư thả, từng câu từng chữ len vào tai, như móc câu mang theo sự quyến rũ lòng ai.
Thẩm Mật không kiềm được mà đỏ mặt, ngay cả ánh đèn chiếu lên vai Tạ Dung Trác mạ vào má cô cũng trở nên nóng bỏng.
Không ngờ Tạ Dung Trác hát lại hay đến vậy, lời bài hát đơn giản kết hợp với giọng ca của anh, lại mang đến một hương vị đặc biệt. Mọi người đều im lặng, lẳng lặng lắng nghe anh hát.
Thẩm Mật ngồi bên cạnh, cảm nhận gần gũi từng âm thanh anh phát ra, tựa như có thể chạm vào hơi thở của anh vậy.
Cảnh tượng tối hôm qua lại hiện lên trong đầu.
Thẩm Mật nhận ra, Tạ Dung Trác c*̃ng cưng chiều cô như sư phụ vậy, chỉ là trong hiện thực vẻ dịu dàng ấy được anh giấu đi thật sâu kín.
Không có bộ lọc mạng, cũng không phải là những điều tốt đẹp được ảo tượng mà thành.
Giờ khắc này, tình cảm rối bời phút chốc rõ ràng.
Người trước mặt cô, chính là hình mẫu mà cô hằng thích.
Tiếng âm nhạc dừng lại trong vài giây.
“A a a hay quá chừng!”
“Cứu tôi tai mang thai rồi!”
Các cô gái đã kéo Thẩm Mật về với thực tại.
Cảm nhận được ánh mắt người bên cạnh, Thẩm Mật nghiêng đầu sang chạm thoáng qua ánh mắt Tạ Dung Trác trong chốc lát, lại sợ anh nhận ra tâm tư c*̉a mình, cô vội dời mắt đi.
“Sinh nhật vui vẻ.” Tạ Dung Trác nói vào trong mic.
“… Cảm ơn.” Cô câu nệ trả lời lại.
“Cảm ơn rồi thôi?” Đuôi mày Tạ Dung Trác khẽ nhếch lên, như thể đang chờ cô nói thêm vài câu.
Thẩm Mật học lỏm lời ‘hay quá chừng’ của người khác, song vì căng thẳng, giọng cô trở nên không cảm xúc: “Tai em mang thai rồi.”
Tạ Dung Trác: “…”
“Đâu thể chỉ mỗi tai thôi chứ,” Những người khác hò reo: “Khi nào chú út Tạ mới cho bụng đại mỹ nhân Thẩm mang một đứa?”
Anh c*̣p mắt buông mic xuống, dường như c*̃ng không để ý đến những câu bông đùa như vậy.
Nhưng anh làm thế nào mà bình tĩnh đến vậy chứ???
Ò, đúng rồi, vì người mang thai là cô mà.
Không đúng, không có anh, thì làm sao có được đứa nhóc này chứ.
Thẩm Mật: “…”
Cô đưa não đi chơi xa gì vậy!!
Một đám con gái thi nhau khen tới tấp, rồi lại bắt đầu tiết mục mới.
Những trò giải trí thường thấy ở quán bar hay KTV thế này, lại là lần đầu Thẩm Mật được trải nghiệm, chơi gì cũng thấy mới mẻ. Tạ Dung Trác hiếm khi kiên nhẫn đến vậy, tuy nét mặt vẫn hờ hững, nhưng lại rất phối hợp, trò gì c*̃ng bằng lòng chịu chơi c*̀ng họ, từng trò một cho đến cả ném phi tiêu.
Trương Chỉ Thanh dạy Thẩm Mật cách chơi: “Thấy cái bàn xoay đó không? Ném trúng vòng nào thì phải trả lời câu hỏi hoặc hành động theo yêu cầu trên đó, nếu không thì phải uống rượu.”
Nếu không phải vì để hóng hớt chuyện c*̉a Tạ Dung Trác, cô nàng sẽ không gợi ý chơi trò nhàm chán này làm gì đâu.
Thẩm Mật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, lịch sự đưa phi tiêu cho Tạ Dung Trác: “Sếp chơi trước đi ạ.”
Tạ Dung Trác nhận lấy, tùy tiện ném một cái.
Cái anh ném trúng là: Lần đầu tiên rung động là khi nào.
Thẩm Mật nghiêng đầu lẳng lặng quan sát biểu cảm c*̉a Tạ Dung Trác.
Tạ Dung Trác nhìn cô, đáp: “Bốn năm trước.”
Bốn năm trước.
Đó không phải là lúc họ mới quen nhau trong game sao??
Sẽ không trùng hợp đến vậy chứ…
Nhưng cái lướt mắt nhìn cô vừa nãy c*̉a anh là có ý gì đây?
Vẩn vơ suy nghĩ một hồi, phi tiêu đã lọt vào tay cô.
Cái Thẩm Mật ném trúng là: Gọi điện thoại cho người yêu cũ.
Trương Chỉ Thanh đứng bên cạnh chỉ sợ Thẩm Mật sẽ gọi điện thoại cho Kha Triển, chạy đến bên cạnh cô, khẽ nhắc nhở: “Có thể uống rượu.”
Nếu đối tượng yêu qua mạng cũng tính là người yêu cũ…
Vậy thì người yêu cũ của cô, đang ngồi ngay bên cạnh.
Thẩm Mật lén nhìn Tạ Dung Trác một cái.
c*̃ng đâu thể gọi điện thoại cho anh ngay trước mặt mọi người được.
Cô nâng tay lên, cầm cốc rượu trước mặt, chọn uống rượu.
Không biết có phải vì ánh đèn quá mờ hay chăng, mà sắc mặt của Tạ Dung Trác trông có vẻ âm trầm.
Vòng thứ hai, Tạ Dung Trác cũng ném trúng gọi điện thoại cho người yêu cũ.
Trương Chỉ Thanh: “Cái này không tính, chú út tôi không có người yêu c*̃ đâu.”
Tạ Dung Trác cầm điện thoại lên, ngón tay nhanh chóng lướt vào danh bạ.
Trương Chỉ Thanh: ???
Thế mà chú út lại lén lút yêu đương sau lưng mọi người!
Thẩm Mật nhìn góc nghiêng gương mặt Tạ Dung Trác, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác chua xót.
Tạ Dung Trác có người yêu c*̃, còn giữ lại số liên lạc c*̉a người đó.
Đột nhiên cô chẳng còn chút dũng khí nào ngồi đây nghe anh gọi hết cuộc điện thoại này, định tìm một cái cớ đi vệ sinh.
Ngay giây sau, điện thoại của Thẩm Mật reo lên.
[Lời tác giả]
Hóng chuyện.jpg
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 26: “Khó chịu thì cứ khóc đi, tỏ ra mạnh mẽ làm gì.”
10.0/10 từ 22 lượt.
