Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 23: Sếp x Thư ký


Ngày hôm sau, Tạ Dung Trác vừa mở cửa phòng ngủ đã nhìn thấy Thẩm Mật đứng bên ngoài.


Cô vận chiếc áo sơ mi nhạt màu, váy đuôi cá tôn lên đường cong trưởng thành, tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, phần đuôi tóc hơi xoăn hiện lên vẻ nghịch ngợm, nụ cười rạng rỡ, trông vừa thanh lịch lại vừa dịu dàng.


“Chào sếp buổi sáng.” Ngay cả âm thanh c*̃ng trở nên ngọt ngào.


Tạ Dung Trác c*́i đầu, nheo mắt lại quan sát biểu cảm c*̉a cô, trên mặt như đang viết ‘xin mời bắt đầu màn trình diễn của em’.


Một tay Thẩm Mật xách hộp bánh ngọt, nụ cười trông còn ngọt hơn cả kẹo: “Ngài ăn bánh mochi tuyết lạnh không ạ? Vị anh đào đó.”


Thực ra Tạ Dung Trác không thích ăn anh đào.


Anh chọn vị anh đào, là vì biết Thẩm Mật thích ăn việt quất.


“Không ăn.”


Thẩm Mật vẫn duy trì nụ cười, nghiêng đầu, giơ tay kia lên: “Ăn hủ tiếu xào không ạ?”


Tạ Dung Trác liếc nhìn phần hủ tiếu xào trên tay cô.


“Em làm? Không ăn.”


Ý là không ăn đồ do cô nấu đó.


“Không phải do em nấu đâu, mua sẵn, không có liên quan tẹo nào đến em cả.”


Thẩm Mật đặt túi lên bàn ăn, xắn tay áo đi rửa tay, khi Tạ Dung Trác sắp chạm vào cốc nước thì cô đã nhanh tay cầm lên trước một bước, giúp anh rót đầy nước nóng, khóe môi nhếch lên: “Anh cẩn thận kẻo nóng.”


Tạ Dung Trác bưng cốc nước ngồi vào bàn ăn: “Mua chỗ nào đấy?”


“Tiệm ăn hôm trước anh đưa em đi.”


Tiệm ăn đó không mở cửa vào buổi sáng, Thẩm Mật đã tìm mọi cách để lần mò được đến tận nhà đầu bếp ngay trong đêm, xách nguyên liệu đến, kéo người ta dậy khỏi giường để giúp cô xào hủ tiếu.


Tạ Dung Trác khẽ cười: “c*̃ng được việc đấy.”


Thẩm Mật khiêm tốn: “Thường thôi thường thôi.”


Đây đều là những thao tác cơ bản của một thư ký, trước đây khi làm việc dưới trướng Vương Bạc, Thẩm Mật còn trải qua những chuyện kỳ cục hơn nhiều.


Cô mở hộp thức ăn, dùng hai tay đưa đũa cho Tạ Dung Trác.


“Ít dầu, không hành lá, thịt là thịt thăn loại ngon nhất, đúng khẩu vị của anh.”


Tạ Dung Trác duỗi tay nhận đũa, gấp một miếng thịt thăn non đưa vào miệng.


Thấy anh ăn, Thẩm Mật lập tức đưa khăn giấy sang, Tạ Dung Trác dùng khăn giấy dặm dặm ngay khóe miệng, nhếch mắt nhìn cô: “Thẩm Mật, em là do tôi giành được từ tay Vương Bạc. Với năng lực c*̉a em, đến bất kỳ công ty nào c*̃ng có thể giữ được năm bảo hiểm một quỹ nhà ở như em có hiện tại.”


Thẩm Mật c*̃ng không mấy ngạc nhiên khi anh biết nhu cầu của mình, Tạ Dung Trác hiểu rất rõ tình trạng cuộc sống của cô.


Bốn năm đó, cô đã bị anh nắm trong lòng bàn tay.


Hai mắt Thẩm Mật cong cong nhìn anh: “Anh đang khảo nghiệm em đấy à.” Cô nghiêm túc nói: “Em sẽ không đi, em phải ở bên cạnh sư phụ, kế thừa y bát c*̉a người.”


Tạ Dung Trác chợt cười phụt một tiếng, ánh đèn ấm áp chiếu rọi lên người anh, đốm sáng lấp lánh trên gọng kính khiến khuôn mặt vốn đã lạnh lùng thanh thoát của anh càng thêm phần tuyệt sắc.


Thẩm Mật bị nụ cười ấy làm cho lóe cả mắt.


Nhận ra Tạ Dung Trác cũng đang nhìn cô, ánh mắt bịn rịn vấn vương một cách khó hiểu, Thẩm Mật vội vàng dời mắt đi, mở hộp bánh.


“Bữa sáng, không nên ăn mặn quá, anh ăn chút trái cây đi.” Giọng cô có chút mất tự nhiên.


Tạ Dung Trác cụp mắt, ánh mắt lướt qua những chiếc bánh ngọt mềm mại, rồi lại quay về khuôn mặt Thẩm Mật.



Bản tính c*̉a cô vốn đáng yêu, sự đoan trang thanh lịch được bao bọc bên ngoài chẳng thể che giấu được tính cách thật của cô, ít nhất là ở nơi anh thì không thể giấu được, thậm chí còn lộ ra trăm ngàn sơ hở.


Dưới cái nhìn chăm chú c*̉a Tạ Dung Trác, nụ cười bên môi Thẩm Mật hơi cứng đờ.


Anh nhìn cô chăm chăm như thế là có ý gì? Rốt cuộc có bán hay không đây!


Dây cung trong lòng Thẩm Mật bị ánh mắt với hàm ý không rõ của Tạ Dung Trác kéo căng đến mức sắp sửa đứt gánh, gần như nín thở.


“Đủ tiền đặt cọc không?”


Một tiếng này c*̉a anh, Thẩm Mật nghe mà tưởng đâu thiên thần ca hát.


“Đủ ạ!”


Vào lúc này có  không đủ cũng phải đủ, Thẩm Mật lập tức lấy tài liệu từ túi ra. Đây là đơn xin mà cô đã vội vàng hỏi Lão Cao vào đêm qua.


“Vậy, đơn xin này, anh ký giúp em nhé?” Nụ cười ngoan ngoãn lại quay về khuôn mặt cô.


Tạ Dung Trác duỗi tay, Thẩm Mật nhanh chóng đặt bút máy vào trong tay anh, anh c*́i đầu, sảng khoái ký tên mình.


Thế mà không gây khó dễ cho cô cơ.


Tâm tình c*̉a Thẩm Mật vô c*̀ng kích động, cất đơn xin vào trong túi: “Cảm ơn sư phụ! Con nhất định sẽ làm thật tốt, để không cô phụ công lao người đã bồi dưỡng con.”


Cô biết Tạ Dung Trác chắc chắn sẽ có điều kiện trao đổi, lặng lẽ chờ anh mở lời.


Quả nhiên, Tạ Dung Trác nghiêng đầu, Thẩm Mật ngầm hiểu, nhoài nửa người qua bàn ăn, vểnh lỗ tai lên.


Tạ Dung Trác cụp mắt, chóp mũi kề sát má cô, thì thầm: “Đừng có đi khắp nơi rêu rao với người khác tôi có sở thích nuôi con gái mưa.”


Thẩm Mật: ???


“Nhưng thật ra—” Anh lại chêm thêm: “Tôi thích nhất là chơi sếp và thư ký.”


Không khí dường như đông cứng lại chỉ trong giây lát.


Thẩm Mật máy móc quay đầu lại, đối diện với ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác, cố gắng che giấu đi nỗi khiếp sợ nơi đáy mắt.


Hình như cô, đã biết được một bí mật kinh thiên động địa rồi.


Tạ Dung Trác nghiêng mắt liếc cô.


“Đã nhớ chưa?”


Thẩm Mật nuốt nuốt nước miếng: “Nhớ rồi ạ.”


Lúng ta lúng túng đảm bảo: “Em sẽ không đi đồn đâu.”


Ánh mắt của Tạ Dung Trác nhẹ nhàng lướt qua gương mặt cô, rồi quay đầu đi, nét mặt trong phút chốc chợt trở nên dịu dàng, cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng do Thẩm Mật làm.


*


Được sự phê duyệt c*̉a Tạ Dung Trác, quy trình diễn ra rất nhanh.


Hợp đồng đưa ra cũng rất hợp lý, có một điều khoản quy định nếu làm việc cho Duệ Hưng Hoa Thượng dưới mười năm, mà sau đó muốn nhảy việc thì phải hoàn trả khoản trợ cấp. Một điều khoản khác là Duệ Hưng Hoa Thượng có quyền ưu tiên mua lại khi bán nhà, tránh trường hợp có người đầu cơ bất động sản.


Nhà phúc lợi vốn dĩ là nửa cho nửa bán, cộng thêm khoản trợ cấp kha khá đó, tiền đặt cọc không nhiều.


Thẩm Mật tính toán tất cả số tiền gửi tiết kiệm c*̉a mình, rồi vay thêm Trương Chỉ Thanh một ít, vừa gom đủ tiền cọc.


Lúc nhận được hợp đồng mua bán nhà, Thẩm Mật cảm giác như đang nằm mơ vậy.


Cô có nhà rồi.


Cuối c*̀ng cô c*̃ng đã có một căn nhà thuộc về chính mình.



Cô thấy biết ơn bản thân lắm, vì năm xưa đã không từ bỏ việc học, để cô có cơ hội được hưởng đãi ngộ của một nhân tài cao cấp.


Cũng biết ơn Tạ Dung Trác, nếu không nhờ anh thành lập Duệ Hưng Hoa Thượng và thực thi phúc lợi này, có lẽ cả đời cô cũng chẳng thể mua nhà nổi.


“Chờ đóng đủ ba năm bảo hiểm xã hội là có thể sang tên.”


Lão Cao đóng dấu công ty lên hợp đồng, vỗ tay cười nói: “Chúc mừng thư ký Thẩm nhé, căn nhà này đã là c*̉a cô rồi. Hôm nay cô là người thứ sáu đến ký hợp đồng, đây là lục lục đại thuận mà!”


Thẩm Mật khó nén được sự kích động trong lòng, siết chặt lấy bản hợp đồng: “Cảm ơn Tổng giám đốc Cao.”


Lão Chu: “Tôi mua nhà từ lâu rồi, lúc tôi đến đây ngài Tạ còn chưa tiếp quản công ty, thiệt thòi quá! Dù nói ra thì cũng phải công nhận là cô gặp thời đó.”


“Đúng vậy, đúng vậy.” Thẩm Mật cười híp mắt.


“Thật ghen tị với đám trẻ chưa mua nhà các cô các cậu, trước Tết công ty vừa nghiệm thu hai tòa nhà mới, sáng nay cũng đã có thông báo xuống dưới rồi, tất cả nhân viên văn phòng tổng giám đốc chưa có nhà đều được cấp suất mua.”


Cái miệng của lão Cao như bôi mật, gặp ai cũng khen: “Có điều lần này mọi người ai c*̃ng có phần là nhờ phúc của thư ký Thẩm đó, sếp duyệt cho cô, tiện tay duyệt luôn cho những người khác.”


Ể, tất cả đơn xin đều được duyệt rồi sao?


Vậy những gì mà Tạ Dung Trác nói vào buổi sáng, là đang trêu đùa cô sao?!


Không sao cả, có nhà rồi, những chuyện khác đều là vặt vãnh.


Chỉ cần sếp tổng vui vẻ, anh muốn trêu đùa thế nào cô cũng sẽ chiều theo tới cùng.


Đừng nói là anh muốn chơi trò ba nuôi con gái, cho dù bây giờ Tạ Dung Trác có muốn chơi trò tổ tiên nuôi cháu trai cô cũng có thể diễn cho anh xem ấy chứ!


Thẩm Mật dừng bước một chập.


Không đúng, sao cô có thể vì một căn nhà mà đánh mất quan điểm được? Phụt phụt phụt, không diễn.


*


Buổi tối, Thẩm Mật ôm hợp đồng, nằm trên giường cười hơn một tiếng đồng hồ.


Sau khi qua cơn phấn khích, lại có chút phiền muộn, cô thế là đã bán mình cho Tạ Dung Trác.


Mười năm, cô làm việc cho anh tận mười năm.


Thẩm Mật mở ảnh đại diện Wechat của Tạ Dung Trác lên, chụp hợp đồng gửi qua, ủ bụng làm nũng một chút để duy trì tình cảm thầy trò.


Thẩm Mật: Hu hu hu hu em phải làm với anh mười năm


Nhưng rất lâu sau Tạ Dung Trác vẫn không trả lời, Thẩm Mật đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cầm điện thoại lên mở hộp thoại, nhìn chằm chằm vào tin nhắn vừa rồi.


Mặt cô đỏ bừng lên, gấp gáp gõ chữ: Ý c*̉a em không phải là cái kia!


Thẩm Mật: Anh đừng hiểu sai đó nhé!!


Dsm: ?


Dsm: Hiểu sai cái gì?


Thẩm Mật: “….”


Dsm: Em không muốn làm với tôi?


“…”


Sao cứ có cảm giác Tạ Dung Trác cố ý thế nhỉ?!


*


Ngày hôm sau, nhìn thấy khuôn mặt cao quý ít h*m m**n kia của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật xác nhận lại tối hôm qua cô đã nghĩ nhiều rồi.



Nhưng khi cô nghĩ đến câu nói đó thốt ra từ miệng Tạ Dung Trác, thế mà lại cảm thấy vừa xấu hổ vừa k*ch th*ch.


“Thẩm Mật, em làm sao thế.” Tạ Dung Trác c*́i đầu nhìn cô, “Ngay cả cà vạt cũng không biết thắt?”


Lúc này Thẩm Mật mới nhận ra cà vạt bị thắt sai, luống cuống tháo ra, “Xin lỗi sếp.”


Tạ Dung Trác: “Có nhà rồi, không cần cố gắng nữa?”


“Không phải.” Cô còn một đống nợ cần phải trả nữa đó, Thẩm Mật ổn định lại trạng thái: “… Tối hôm qua ngủ không ngon giấc, hồ đồ rồi ạ.”


Tạ Dung Trác cười khẽ một tiếng: “Căng thẳng cái gì? Không phải vẫn chưa đến giờ làm sao.”


Thẩm Mật cứ có cảm giác như Tạ Dung Trác đang phóng điện với cô, ánh mắt anh làm tim cô nhộn nhạo.


Cô dời mắt đi, chỉ vào bàn ăn: “Ăn sáng thôi ạ.”


Tạ Dung Trác nhếch đuôi mày: “Ừm.”


*


Lại là một ngày bận rộn.


Tàn làm về đến nhà, Thẩm Mật đứng ở ban công nhìn tòa nhà đối diện. Hai ngày nay trời mưa lâm râm, thợ vẽ tranh tường không đi làm.


Bên ngoài trời rất tối, Thẩm Mật sợ bóng tối, quay người đóng cửa trốn vào phòng.


Chờ đến khi cô có tiền, phải mua một cái cột điện, lắp hai ngọn đèn đường bên ngoài, cứ tối đến là lại bật lên.


Nằm trong căn nhà thuộc về mình, cảm giác thuộc về này cô chưa từng được trải nghiệm. Thẩm Mật nghĩ thầm, mình đúng là một kẻ phàm tục, một kẻ phàm tục tuổi còn trẻ đã cam tâm làm nô lệ nhà cửa.


Tục thì cứ tục đi, kẻ phàm tục còn hơn làm kẻ lang thang.


Căn nhà đầu tiên trong đời, Thẩm Mật chuẩn bị tiết kiệm tiền để trang trí, đó sẽ là một khoản chi không nhỏ.


Cô phải kiếm càng nhiều tiền hơn nữa!


*


Chạng vạng ngày hôm sau, Thẩm Mật đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại từ Vương Bạc, nói là cho cô hai dự án để cô lựa chọn, hỏi cô có muốn nhận thêm việc để kiếm hoa hồng không.


Thẩm Mật bây giờ đang rất túng tiền, nhưng càng vào những lúc như vậy, cô càng cần cảnh giác, trước kia đi làm thêm bị lừa lọc quá nhiều rồi.


Con người Vương Bạc hiểm độc, Thẩm Mật không tin tưởng vào anh ta, yêu cầu anh ta gửi báo cáo dự án và tài liệu của nhà phân tích cho cô, tránh cho cô phải làm người hứng đĩa mớ hỗn độn.


Vương Bạc sảng khoái đồng ý, Thẩm Mật càng thêm cảnh giác.


Cô gọi điện thoại cho Trương Chỉ Thanh, nhờ cô ấy giúp kết nối, tìm Triệu Bách Lạp hỏi thăm về dự án A2.


Đây là một dự án do Triệu Bách Lạp phụ trách, cô nàng hiểu rõ về nó nhất.


Dù Trương Chỉ Thanh không thích đi làm, nhưng về mảng quan hệ thì cô ấy số hai không ai số một rồi, trực tiếp lập một nhóm nhỏ để thảo luận.


Triệu Bách Lạp trực tiếp mở cuộc gọi nhóm: “Thực ra rất đơn giản, đây là dự án đầu tiên trong tay tôi, đối thủ cạnh tranh là cậu hai của nhà họ Tất. Vương Bạc không dám đắc tội tôi, cũng không dám đắc tội cậu hai Tất, nên muốn đẩy cô ra làm người chịu trận.”


Trương Chỉ Thanh: “Cái tên đàn ông ác độc này!”


Thẩm Mật lại nghĩ đến một tầng lợi ích khác, bình tĩnh nói: “Cô Triệu cảm thấy thế nào, trận này có đáng để chịu không?”


Triệu Bách Lạp: “Đừng khách sáo như vậy, cứ gọi tôi là A Lạp thôi. Dự án của tôi đương nhiên tôi có niềm tin rồi, cô hỏi ý kiến tôi, tôi chắc chắn hy vọng cô sẽ gia nhập vào phe c*̉a tôi.”


Thẩm Mật: “A Lạp, cô nói thật với tôi đi, có phải sếp tôi không có ý định tham gia vào dự án này đúng không.” Nếu không thì Vương Bạc sẽ không nghĩ đến chuyện lợi dụng cô.


Triệu Bách Lạp cười: “Người từng làm việc dưới trướng c*̉a Vương Bạc quả nhiên khác biệt, đều bị anh ta lừa đến mức thành tinh rồi. Đúng vậy, chú họ không có hứng thú với dự án của tôi, chú ấy dồn toàn bộ sự tập trung vào thị trường thứ cấp, vốn c*̃ng không muốn nhúng tay vào dự án thử nghiệm của chúng tôi, là Vương Bạc, anh ta có hứng thú.”


Thẩm Mật: “Cô có biết tại sao anh ta lại tìm đến tôi không?”



Nói trắng ra là có toang thì cả đám c*̀ng toang, có Tạ Dung Trác ở đây, họ sẽ không thất bại quá thảm. Vương Bạc thuộc kiểu người yếu mà cứ thích ra gió, muốn tìm người gánh tội mới dám chơi.


Hai người lại hàn huyên thêm nửa tiếng nữa.


Thẩm Mật hỏi: “A Lạp, đợi tôi xem xong tài liệu, nếu tôi có hứng thú với dự án của nhà họ Tất hơn, cô sẽ không làm khó tôi chứ?”


Triệu Bách Lạp hứa hẹn: “Tôi sẽ trực tiếp kiếm Vương Bạc gây chuyện.”


Thẩm Mật rất thẳng thắn: “Nếu tôi giúp cô kéo nhà đầu tư, cô có thể cho tôi nhiều nhất là bao nhiêu?”


“Không ít hơn hai phần trăm.” Triệu Bách Lạp nói: “Đương nhiên, còn phải tùy thuộc vào số tiền hợp đồng. Nếu cô có thể kéo được đầu tư của chú họ, tôi có thể cho cô ba phần trăm.”


“Được, tôi xem xong tài liệu rồi sẽ liên lạc với cô.”


“Giữ liên lạc nhé.”


Trong điện thoại vọng ra tiếng ngáy khẽ, Thẩm Mật thăm dò: “Thanh Thanh?”


Triệu Bách Lạp: “Chắc đang ngủ rồi.”


….


Ba ngày sau, Thẩm Mật nhận được tài liệu do Vương Bạc gửi đến.


Một dự án là nền tảng mua sắm trực tuyến lớn của công ty con nhà họ Tất, dự án còn lại là ứng dụng video ngắn của Triệu Bách Lạp.


Thẩm Mật đặc biệt có hứng thú với dự án c*̉a Triệu Bách Lạp.


Nhưng cô không biết nên thuyết phục Tạ Dung Trác như thế nào.


Mặc dù mang tiếng là thành tâm kêu gọi đầu tư, kiếm được tiền thì mọi người c*̀ng có lợi, nhưng cô cứ có cảm giác mang ba phần trăm đó đi kêu gọi, trông có hơi giống lừa đảo…


Nhận tiền rồi, chưa làm chuyện xấu cũng cảm thấy chột dạ.


Thẩm Mật nằm trên giường, tự vấn lương tâm mà nghĩ, nếu không có ba phần trăm hoa hồng đó, cô có còn muốn hợp tác c*̀ng Triệu Bách Lạp không.


Đáp án là.


— Có!


Không thẹn với lòng, cô xoay người ngồi dậy, mở wechat c*̉a Tạ Dung Trác lên: Sư phụ ơi, người có rảnh tâm sự mỏng không ạ?


Tạ Dung Trác đang tham dự hội nghị chuyên ngành thượng đỉnh ở nước ngoài, đã được hai ngày rồi.


Vài giây sau, màn hình hiện lên lời mời gọi video từ ‘dsm’.


Đây là lần đầu tiên Tạ Dung Trác gọi video cho cô, Thẩm Mật vuốt tóc, ngồi quỳ trên giường, giơ điện thoại lên nhấn nghe máy.


Khuôn mặt tuấn tú không góc chết của Tạ Dung Trác được phóng đại trên màn hình.


Cô mỉm cười, ngọt ngào gọi một tiếng ‘sư phụ~’, âm giọng rõ là cố ý nũng nịu.


Đối mặt với hành vi vờ vĩnh trà xanh c*̉a cô, Tạ Dung Trác dường như đã miễn dịch, bình tĩnh nhìn màn hình một lúc, nét mặt tỏ ra hiểu thấu hết thảy.


Thẩm Mật bị anh nhìn chằm chằm đến mức chột dạ, ánh mắt hơi lảng đi, song vẫn duy trì vẻ lanh lợi bề ngoài: “Sư phụ, sao anh lại đột nhiên gọi video cho em vậy?”


Tạ Dung Trác: “Nhìn em.”


Hai má Thẩm Mật nóng hôi hổi: “Nhìn em để làm gì?”


Tạ Dung Trác: “Nhìn đồ đệ cưng c*̉a tôi khi bẫy tôi, sẽ có dáng vẻ gì.”


Thẩm Mật: “…”


 [Lời tác giả]


Thừa nhận chú út Tạ, anh chỉ muốn ngắm MM thôi mà!!


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 23: Sếp x Thư ký
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...