Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 20: Hẹn hò


Sáng ngày hôm sau.


Rèm cửa dày che kín ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ, thi thoảng có tia sáng len lỏi, phòng khách rộng rãi yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn.


Tạ Dung Trác mở mắt, đầu đau như búa bổ vì say rượu, anh nhíu mày day day thái dương. Lúc ngồi dậy có thứ gì đó trượt khỏi người, là một bàn tay trắng nõn mảnh khảnh, anh đột ngột cúi xuống nhìn, thấy mái đầu gục bên cạnh, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.


Không cần nhìn mặt c*̃ng có thể nhận ra, là Thẩm Mật.


Cô ngồi co gối trên thảm, đầu gối lên cánh tay nhỏ, một tay khác đặt lên người anh, hẳn là cô đã nằm cạnh anh canh giữ suốt cả đêm.


*


Chất lượng giấc ngủ c*̉a Thẩm Mật rất tốt, trước kia ngồi bên cạnh thùng rác c*̃ng có thể ngủ được, nhà Tạ Dung Trác có hệ thống sưởi ấm, có thảm mềm mại, cô định chỉ chợp mắt một lúc rồi đi, ai ngờ ngủ thẳng tới sáng.


Khi phát hiện bản thân nằm trên ghế sô pha, tấm chăn vốn đắp cho Tạ Dung Trác đã chuyển sang đắp cho cô, Thẩm Mật thoáng ngơ ngác.


Cô quay đầu, cửa phòng ngủ đang đóng.


Tạ Dung Trác tỉnh dậy từ khi nào vậy?


Thẩm Mật đứng dậy, gấp chăn lại gọn gàng, c*́i đầu sửa sang lại quần áo, ống quần, vuốt lại tóc, đâu ra đó rồi mới đi đến gõ cửa, tay cô dừng giữa không trung một chút, nghiêng đầu áp tai lên cửa, cẩn thận lắng nghe từng tiếng động bên trong.


Cách âm tốt quá, chẳng nghe thấy gì sất.


Sắp không kịp giờ, cô buộc phải sử dụng đến dịch vụ báo thức: “Sếp ơi,” Thẩm Mật gõ nhẹ cửa hai cái, “Anh dậy chưa? Cuộc họp sáng nay có cần hủy không ạ?”


Nghe tiếng động ở tay nắm cửa, Thẩm Mật lập tức đứng thẳng người, dáng đứng nghiêm chỉnh.


Cửa phòng ngủ mở ra.


Tạ Dung Trác đã đổi sang chiếc áo sơ mi sạch, chắc vừa tắm xong, trên người còn phảng phất mùi sữa tắm.


Sau khi tỉnh rượu, anh lại quay về dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ.


“Dậy rồi?”


“Vâng.” Thẩm Mật có chút ngượng ngùng, liếm môi: “Tối hôm qua vốn định đi về, nhưng lại ngủ quên mất.”


Tối hôm qua cô chật vật lắm mới chui ra được khỏi người anh, sợ anh nửa đêm buồn nôn nên không dám đi, bèn nằm canh bên cạnh ghế sô pha.


Bất ngờ thay tỉnh dậy đã chiếm mất vị trí c*̉a anh rồi.


Thẩm Mật hoàn toàn không nhớ mình lên sô pha bằng cách nào.


Tầm mắt Tạ Dung Trác chếch xuống dưới, dừng nơi cổ Thẩm Mật, như đang trầm tư.


Qua vài giây, anh ngước mắt, dời mắt về lại gương mặt cô, hỏi: “Sao lại bị thế này?”


Nơi cổ Thẩm Mật bị anh cắn rách da, tối hôm qua cô đã dán băng cá nhân rồi.


“Anh quên rồi sao?”


Tạ Dung Trác: “Hử?


“Không có gì không có gì.” Nhìn sắc mặt anh không được tốt lắm, Thẩm Mật chuyên nghiệp nói: “Đầu c*̉a anh còn đau không? Sáng nay muốn ăn gì, tôi xuống dưới mua cho anh nhé?”


“Không cần.” Tạ Dung Trác đưa cà vạt cho Thẩm Mật, “Đưa em về thay đồ?”


Tài liệu họp sáng nay đều do Thẩm Mật giữ, đã bảy giờ rưỡi, về thay đồ sẽ không kịp nữa, cô định đi nhờ xe Tạ Dung Trác đến công ty.


“Không cần phải phiền phức vậy.” Thẩm Mật vươn tay giúp anh thắt cà vạt, khách sáo nói: “Đến thẳng công ty là được rồi.”


Tạ Dung Trác ừ một tiếng, sau khi chỉnh tề, hai người sóng vai bước vào thang máy.


“Thẩm Mật.” Tạ Dung Trác c*̣p mắt: “Tối hôm qua, tôi đã làm gì em sao?”


Thẩm Mật không biết có nên nói ra hay không.


Cắn có hai cái mà cũng phải lôi ra nói riêng, liệu có làm cô trông nhỏ nhen không?


Cô nghĩ ngợi, đoạn lắc đầu: “Không, một lát sau là anh ngủ rồi.”


Tạ Dung Trác gật đầu: “Vậy thì tốt.”


Thẩm Mật nói xong lại thấy hơi hối hận.


Không nói cho Tạ Dung Trác biết anh có tật xấu này, sau này nhỡ anh lại uống rượu, rồi cắn cô tiếp thì phải làm sao?


Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của Tạ Dung Trác, cô đành nuốt hết những gì muốn nói vào trong.


Nhỡ nói ra mà Tạ Dung Trác không tin, ngược lại còn gán cho cô tội đại bất kính hay quyến rũ thì rắc rối lắm, nhiều chuyện không bằng bớt chuyện.


Biệt thự hạng sang của Tạ Dung Trác sở dĩ được gọi là biệt thự hạng sang, đương nhiên là vì sự xa hoa đẳng cấp và đầy đủ tiện nghi của nó. Mỗi ngóc ngách trong căn nhà này đều có một đôi mắt nhỏ, độ nét cao, không góc chết.


Thẩm Mật không biết rằng, tất cả đều đã bị camera ghi hình lại.



*


Thẩm Mật in tài liệu xong mang vào phòng họp phát ra, lại xuống dưới lầu mua cà phê cho Tạ Dung Trác, ôm theo sổ ghi chép đứng cạnh anh.


Trước khi buổi họp bắt đầu, Tạ Dung Trác nhìn cô, nói: “Em tan ca đi, về ngủ bù.”


Thực ra tối hôm qua Thẩm Mật ngủ khá ngon giấc, mùa đông mà có hệ thống sưởi chẳng khác nào thiên đường, ngủ trên thảm nhà Tạ Dung Trác còn thoải mái hơn cái giường lạnh lẽo như hầm băng của cô.


“Không cần đâu.”


Tạ Dung Trác khẽ giọng: “Tối hôm qua không phải vẫn chưa tắm sao?”


“…”


Thẩm Mật ngẩng phắt đầu, ngoài mặt bình tĩnh nhưng nội tâm rối bời.


Anh không sợ những người khác nghe được sẽ hiểu lầm ư???


Phòng họp lớn bày mấy chục cái ghế, các lãnh đạo cấp cao của công ty chăm chú lật tài liệu, ai nấy như thiền sư nhập định chẳng nghe thấy gì, thậm chí đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.


Nhưng Thẩm Mật chắc chắn bọn họ đã nghe thấy.


Sợ rằng nếu còn nói thêm nữa e là cái mồm Tạ Dung Trác lại nói ra chuyện động trời khác, cô nhanh chóng gật đầu: “Vâng.”


Tiếng gót giày nện dồn dập trên sàn tiết lộ tâm trạng hoảng loạn của chủ nhân nó.


Tạ Dung Trác dời mắt, khóe môi cong lên: “Bắt đầu đi.”


*


“Thẩm Mật, cô đi đâu mà vội thế?” Ninh Hân Lôi suýt va phải Thẩm Mật, né sang một bên nhìn cô: “Ơ, sao hôm nay cô không thay đồ?”


Thẩm Mật hắng họng: “Nghe nói ngày mai trời sẽ mưa, tôi sợ giặt không khô, mặc thêm một hôm.”


“Cũng phải, ban công nhà tôi chật kín không phơi nổi nữa. À đúng rồi, lão đại chúng tôi có một tài liệu cần sếp ký, phiền cô vậy nhé.” Ninh Hân Lôi đưa tài liệu cho Thẩm Mật, để ý thấy miếng băng cá nhân trên cổ cô: “Cổ cô bị sao thế? Không sao chứ?”


Thẩm Mật: “Muỗi cắn.”


Ninh Hân Lôi: “Muỗi này cắn tận hai cái á? Mà nói mới thấy, còn cắn rất cân xứng nữa.”


Thẩm Mật: “Chỉ cắn một cái thôi.”


Sợ làm ngứa bệnh ám ảnh cưỡng chế c*̉a Tạ Dung Trác, Thẩm Mật dán cả hai bên cổ luôn cho đều.


Điện thoại rung lên, là Trương Chỉ Thanh.


Thẩm Mật đưa tài liệu vào văn phòng Tổng giám đốc, nhận điện thoại: “Thanh Thanh.”


Trương Chỉ Thanh nói: “Mật Mật, tối thứ ba tuần tới cậu rảnh không? Tớ muốn mời cậu ăn một bữa!”


Thẩm Mật: “Được thôi, mấy giờ?”


“Sáu giờ rưỡi. Nhớ nhé.” Trương Chỉ Thanh khó nén hưng phấn: “Tớ phải đi đặt nhà hàng ngay đây!”


*


Tối thứ ba.


Mặt trời đỏ rực lặn về phía Tây, để lại cả bầu trời ráng chiều rực rỡ.


Sau Tết, nhiệt độ ở Tuệ Thành nhanh chóng tăng lại, trên đường phố những đôi chân đẹp của các tín đồ thời trang lại xuất hiện. Thỉnh thoảng vài chiếc lá khô rơi xuống ven đường, xoáy vào giữa những nụ cười ngọt ngào của từng đôi tình nhân trên vỉa hè.


Con phố này hôm nay dường như đặc biệt náo nhiệt hơn hẳn.


Nhà hàng mà Trương Chỉ Thanh hẹn nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà biểu tượng ở Tuệ Thành, có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố dưới màn đêm.


Ngoài cửa sổ sát đất ở hành lang là ánh đèn rực rỡ, dòng xe cộ tấp nập hòa quyện thành một bức tranh sặc sỡ sắc màu.


Thẩm Mật thu hồi tầm mắt, đứng trước cửa gọi điện thoại cho Trương Chỉ Thanh.


Không có ai nghe máy.


“Là cô Thẩm đúng không ạ?”


Thẩm Mật quay lại nhìn nhân viên phục vụ, thắc mắc tại sao anh ta lại biết họ c*̉a cô.


Đối phương vươn tay, mỉm cười nói: “Mời cô đi lối này.”


Thẩm Mật đi theo hướng anh ta đã chỉ.


Tính riêng tư c*̉a nhà hàng này rất tốt, mỗi bàn đều có vách ngăn, không gian im lặng ấm cúng, nhưng các bàn ăn dọc đường đi đều toàn là những cặp tình nhân, hoa tươi quà tặng, lời ngon tiếng ngọt, đến cả ánh đèn cũng trở nên dịu dàng và đầy ám muội.


Thẩm Mật có hơi bức bối, sao Trương Chỉ Thanh lại hẹn cô đến nhà hàng kiểu này dùng bữa chứ? Chẳng phải là chó độc thân đến tìm khổ đau à??


Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Tạ Dung Trác ngay chỗ ngồi, Thẩm Mật sửng sốt mấy giây.


Tạ Dung Trác chỉ mặc sơ mi trắng, dáng vẻ thoải mái, ánh mắt thản nhiên dừng trên người cô.



Sao anh lại ở đây???


Ngoại trừ khung giờ làm việc, hễ những khi ở riêng c*̀ng Tạ Dung Trác là Thẩm Mật luôn có cảm giác lén lút vụng trộm, từ ngón chân đến sợi tóc đều đang kêu gào xấu hổ.


Những hình ảnh sến sẩm, làm nũng tỏ vẻ đáng yêu trước đây cứ thi nhau ùa về tấn công cô không thương tiếc!!


Lúc trước cô dám cáu kỉnh trước mặt Tạ Dung Trác hoàn toàn là vì thẹn quá hóa giận, nén một bụng tức.


Bây giờ bụng tức đó đã không còn nữa, đầu óc c*̃ng tỉnh táo, đúng là đúng sai là sai rõ ràng.


Máu khắp cơ thể đều tỏ ra kháng cự việc phải ở c*̀ng một chỗ với Tạ Dung Trác, kháng cự việc nhớ lại quá khứ bốn năm líu ríu kỳ quái kia.


Mất mặt.


Thật sự quá mất mặt.


Thẩm Mật nuốt nước miệng, định gọi điện thoại cho Trương Chỉ Thanh.


Tạ Dung Trác nói: “Không cần đâu, nó sẽ không đến.”


???


Thẩm Mật đưa mắt nhìn bầu không khí trong nhà hàng, sực nhớ ra gì đó, cầm điện thoại lên.


Ngày 14 tháng 2, lễ Tình nhân.


Cô vội ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Tạ Dung Trác, rồi chột dạ lảng đi.


Quá hiển nhiên, Trương Chỉ Thanh đang muốn tác thành cho cô và Tạ Dung Trác, nên mới cố ý làm ra chuyện như thế này.


“Thẩm Mật.” Tạ Dung Trác ngẩng đầu, thấu kính lóe lên ánh sáng vụn vặt: “Em định đứng thế mãi sao?”


Thẩm Mật cất điện thoại đi, rề rà ngồi xuống đối diện anh.


Cầm cốc nước chanh trước mặt lên, biểu cảm mất tự nhiên nhìn thoáng qua anh một cái, tìm chủ đề: “Anh, anh c*̃ng bị lừa đến đây nhỉ.”


Sau khi dở bỏ lớp mặt nạ ‘xử lý việc công’, Thẩm Mật vô tình để lộ con người thật của mình trong đời sống thường nhật.


Tạ Dung Trác tựa vào ghế sô pha nhìn cô, sắc mặt trầm tĩnh, không nói gì.


Xem ra là đúng rồi.


Thẩm Mật như đứng trên đống lửa như ngồi trên đống than: “Hay là, đóng gói mang về?”


“Ăn một bữa với tôi khó chịu đến thế sao?” Biểu cảm của Tạ Dung Trác từ từ thu lại, giọng điệu lạnh lùng: “Nếu không thì tôi tính tiền tăng ca cho em?”


Vẻ mặt c*̉a anh đã nói lên hết thảy.


Thẩm Mật nào dám tăng ca, khóe môi cong lên một đường nhỏ: “Tôi sợ làm lỡ thời gian của anh.”


Ánh mắt Tạ Dung Trác dừng lại trên mặt cô, khi anh tập trung nhìn người khác sẽ mang đến một áp lực vô hình khiến người ta có cảm giác như không thể trốn chạy, Thẩm Mật dời mắt, cúi đầu thôi không nhìn anh.


Nhạt nhẽo thì nhạt nhẽo vậy.


Dù sao c*̃ng không phải giờ đi làm, không cần phải giữ sự chuyên nghiệp đã dày công tôi dưỡng.


“Là sợ làm lỡ thời gian của tôi, hay em đã có hẹn rồi?” Giọng điệu Tạ Dung Trác bâng quơ, như thể chỉ là thuận miệng hỏi thế.


Thẩm Mật cảm giác anh nói có ẩn ý, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn anh: “Không có mà, tôi chỉ hẹn Thanh Thanh thôi.”


“Vậy em trốn cái gì.” Tạ Dung Trác bình thản cầm lấy chiếc cốc rỗng trên bàn, “Thẩm Mật, em có thành kiến gì với tôi sao?”


“Không, không có trốn mà, sau giờ làm tôi là vậy đó, ặc… sợ xã hội.” Thẩm Mật gật đầu, ra vẻ nghiêm túc nói: “Đặc biệt là khi ở riêng với người khác giới, tôi sẽ khá rụt rè.”


Tạ Dung Trác duỗi tay, giúp cô rót đầy cốc nước, lạnh nhạt nói: “Thế mà lại gọi thoại làm nũng rất nhiệt tình với bạn bè trên mạng nhỉ?”


Thẩm Mật: “Phụt—”


Cô vội vàng rút khăn giấy lau bàn.


‘Bạn trên mạng’ mà anh nói nghe cứ như không phải là anh vậy đó!


Mặt Thẩm Mật có hơi nong nóng, không dám ngẩng đầu nhìn Tạ Dung Trác.


Chỉ cần không nhìn anh, sẽ không bị nhìn thấu là cô đang chột dạ.


Tạ Dung Trác nhìn đỉnh đầu cô gái trước mặt.


Trong game, những lời tâm tình c*̉a cô cứ tuôn như suối.


Voice chat với anh cái gì c*̃ng dám nói, cả đêm quấn rịt lấy anh không cho cúp điện thoại.


Hóa ra cô c*̃ng biết thẹn thùng.


Đi làm thì liều mình, tan làm lại xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào anh.


Thẩm Mật gục đầu, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt trên đỉnh đầu mình. Tạ Dung Trác vẫn luôn nhìn cô, hơn nữa trông có vẻ như c*̃ng không có ý định buông tha cô dễ dàng.



Cô và Tạ Dung Trác chạy trời không khỏi nắng, tránh được hôm nay ngày mai đi làm vẫn phải chạm mặt nhau.


Hôm nay.


Đúng.


Phải hóa giải ân oán này!


Nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, làm dịu đi tình thế căng thẳng.


Sau món khai vị, món tiếp theo được mang lên là bít tết chiên mà Thẩm Mật thích.


Thẩm Mật cầm dao nĩa lên, cắt xong bít tết, ân cần đẩy cho Tạ Dung Trác.


Cô cười híp mắt: “Tôi giúp ngài.”


Tạ Dung Trác nhướng mắt, ánh mắt vẫn thản nhiên như trước: “Tôi tự cắt được.”


Hay quá, bị từ chối rồi.


Thẩm Mật kéo dĩa bít tết về lại, khóe môi cong cong, gật đầu: “Vậy tôi không khách sáo nữa.”


Cô đưa một miếng thịt bò vào miệng, liếc trộm Tạ Dung Trác.


Anh thong thả cắt bít tết, trông có vẻ không có khẩu vị lắm, cắt xong thì đặt dao nĩa xuống, bắt đầu bóc tôm.


Thẩm Mật thu hồi ánh nhìn, vùi đầu ăn phần ăn c*̉a mình.


Cô rất thích món Tây.


Lúc còn bé có lần được lên thị trấn, đi ngang qua một nhà hàng Tây cạnh cơ quan ông nội, Thẩm Mật dán mắt qua cửa kính thèm thuồng nhìn người ta dùng dao nĩa ăn bít tết, cảm thấy rất ngạc nhiên, cô c*̃ng muốn ăn thử, nhưng bà nội nói món đó đắt tiền lắm, bảo cô muốn ăn thì đi tìm ba mẹ cô, bà nói bà già này không mua nổi, rồi mất kiên nhẫn đẩy cô đi.


Từ đó về sau, Thẩm Mật như thể mang chấp niệm với nhà hàng đó, tự nhủ sau này nhất định phải thi đậu đại học, tự kiếm tiền để ăn một lần.


Đến khi thi đậu đại học rồi, Thẩm Mật đến nhà hàng Tây làm thêm mới biết hóa ra nó không đắt đến vậy. Chỉ là bà nội trọng nam khinh nữ, chỉ thích em họ, không thích cô nên mới chê đắt.


“Muốn ăn nữa không?” Tạ Dung Trác đưa miếng bít tết c*̉a mình cho cô.


Một miếng đúng là không đủ cho Thẩm Mật ăn, cô nhìn phần đã cắt trong đĩa của Tạ Dung Trác, “Anh không ăn sao?”


Tạ Dung Trác còn chưa kịp nói, tay đã nhẹ đi, đĩa đã bị mang đi rồi.


“…”


Chờ Thẩm Mật ăn xong, Tạ Dung Trác lại hỏi: “Còn muốn ăn nữa không?”


Thẩm Mật buông dao nĩa, lắc đầu: “Hai miếng là đủ rồi.”


Tạ Dung Trác đẩy phần tôm đã bóc vỏ sang cho cô.


“Đừng để phí.”


Thẩm Mật không từ chối: “Cảm ơn.”


Tạ Dung Trác thích bóc tôm, từng con tôm tươi ngon trong đĩa đều do chính tay anh bóc, động tác bóc tôm của anh thành thạo và tao nhã, không như cô.


Thẩm Mật sinh ra ở nơi không có biển, từ bé đã không được ăn hải sản, cũng không biết bóc tôm, có lần đi theo cậu cả đến dự đám cưới của người thân, cô vụng về vặn đầu tôm, bắn tung tóe vào người bên cạnh, đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ biểu cảm ghét bỏ của đối phương, sau này khi ăn cơm bên ngoài, Thẩm Mật không bao giờ đụng vào hải sản nữa, tránh bị bẽ mặt.


Nhìn từng con tôm thoát xác trên ngón tay Tạ Dung Trác, Thẩm Mật cầm lấy một con, lén lút học theo.


Tạ Dung Trác vặn, cô c*̃ng vặn, anh bóp đuôi, Thẩm Mật c*̃ng bóp theo.


Trong tay Tạ Dung Trác là một con tôm trần vỏ óng ánh, còn trong tay Thẩm Mật là một con tôm gãy làm đôi.


“…”


Tạ Dung Trác nhướng mày, động tác chậm lại, “Ở cạnh tôi, em không cần phải học.”


Thẩm Mật ngẩn ra, nhìn anh: “Sao cơ?”


Tạ Dung Trác bóc xong con cuối cùng, hỏi người phục vụ khăn nóng, c*̣p mắt thong thả lau tay.


Anh nói: “Bóc tôm giúp giải tỏa căng thẳng, để tôi làm là được.”


Thẩm Mật thở phào nhẹ nhõm.


Còn tưởng là cái ý mà cô đã nghĩ kia, hù chết cô rồi.


Rửa tay rồi lau khô, Tạ Dung Trác c*́i đầu nhắn tin, chưa đầy vài phút, quản lý nhà hàng ôm một bó hoa hồng lớn đi tới.


Gần như là theo bản năng, Thẩm Mật đứng dậy chắn trước người Tạ Dung Trác: “Ngại quá anh ấy dị ứng với phấn hoa, phiền anh đi đường khác được không?”


Quản lý nhà hàng ngớ người, nhìn về phía Tạ Dung Trác.


Tạ Dung Trác bắt lấy cổ tay Thẩm Mật, kéo cô ngồi xuống, nghiêng đầu nói: “Không phải hoa tươi.”


Chờ đối phương đến gần, Thẩm Mật mới nhìn rõ đó là một bó hoa hồng được buộc lại bằng tiền mặt.



Tiền mặt mới tinh, không có nếp gấp, trông khá đẹp.


“…”


Hú hồn hú vía.


Thẩm Mật chuẩn bị ngồi về chỗ đối diện.


Vừa chuyển người, người đàn ông bên cạnh đã gọi cô lại: “Tặng em.”


Bó ‘hoa’ đó đã ở trong tay Tạ Dung Trác.


Thẩm Mật quay đầu lại, biểu cảm không tin nổi: “Tặng tôi?”


Tạ Dung Trác: “Ừm.”


Hôm nay là Lễ Tình nhân, Tạ Dung Trác đi ăn cơm c*̀ng cô, bóc tôm cho cô, còn tặng hoa cho cô?


Một cảm giác sợ hãi không tên ập đến, Thẩm Mật bắt đầu hoảng loạn.


“Căng thẳng vậy làm gì?” Tạ Dung Trác khẽ nhướng mày, đôi mắt hờ hững được bó hoa mạ thêm một chút ấm áp: “Hôm nay tôi đến đây, là để thay ba tôi cảm ơn em.”


“c*̣ Tạ ạ?” Thẩm Mật bình tĩnh lại, nhìn bó đầy ắp tiền giữa hai người: “Tại sao… ông ấy lại cảm ơn tôi chứ?”


Tạ Dung Trác quan sát nét mặt c*̉a cô, dừng vài giây, rồi đưa bó hoa cho cô: “Em đã cứu cháu gái c*̉a ông ấy.”


Thẩm Mật sực hiểu ra: “Tôi và Thanh Thanh là bạn bè, không cần khách sáo như vậy.”


Tạ Dung Trác nói một cách tùy ý: “Người lớn không thích nợ ân tình, em không nhận, ông ấy sẽ ăn không ngon ngủ không yên.”


Thẩm Mật tỏ vẻ hiểu, gật đầu: “Vậy tôi cứ nhận trước, rồi lát nữa trả cho Thanh Thanh.”


Tạ Dung Trác nói: “Nó không thiếu tiền. Em cứ giữ lấy, c*̃ng không bao nhiêu.”


Anh vươn tay, đặt chiếc túi mua sắm bên cạnh lên trên bàn.


“Nhìn xem có thích không.”


Còn có quà?


Trong túi mua sắm có một chiếc túi xách.


Gần đây Thẩm Mịch thường xuyên giúp Tạ Dung Trác sắp xếp tủ quần áo, đã tra cứu về cách bảo quản quần áo và trang sức cao cấp, nên có chút hiểu biết nhất định về thương hiệu xa xỉ.


Chiếc túi Hermes Birkin chuyển màu này trị giá bảy chữ số.


(*) ~ 3-4 tỷ


Thẩm Mật sợ đến mức không dám chạm vào.


Tạ Dung Trác nâng ly rượu đỏ: “Nghỉ việc thì thu hồi.”


Thẩm Mật: “Phải đi gặp khách hàng lớn sao ạ?”


Tạ Dung Trác: “Ừm.”


Thẩm Mật kinh hồn bạt vía nhìn miếng da quý hiếm: “Cái này phải đeo thế nào… nhỡ rách da thì phải bồi thường bao nhiêu?”


“…”


“Sếp ơi?” Đối với cô chuyện này rất quan trọng.


“Em muốn đeo thế nào thì cứ đeo thế ấy, hỏng thì mua lại.” Tạ Dung Trác nói: “Tôi thanh toán.”


“Được.” Thẩm Mật yên tâm.


Tạ Dung Trác hỏi cô: “Đã no chưa?”


Thẩm Mật gật đầu.


Nhưng dường như anh lại không ăn được mấy.


Tạ Dung Trác cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, cầm lấy túi mua sắm trên bàn, tiện tay xách luôn túi của Thẩm Mật, hất cằm về phía bó hoa lớn.


“Cầm tiền lên, đi.”


“Đi đâu?” Thẩm Mật ôm bó hoa, chạy chậm đuổi theo anh.


“Xem phim.”


Tạ Dung Trác đi vào thang máy.


Thẩm Mật sợ tiền trong lòng rơi ra ngoài thang máy bị người khác nhặt được, ôm rất cẩn thận, ngớ ngẩn bước vào, ngẩng mặt hỏi: “Chỉ có chúng ta?”


Tạ Dung Trác c*̣p mắt: “Em còn muốn với ai?”


Lời tác giả


Ừm, chú út Tạ không sao cả, chú chỉ là đến hiến thân thôi!


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 20: Hẹn hò
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...