Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 18: Không phải dấu hôn


Nói xong, Thẩm Mật cảm thấy dáng vẻ và lời nói của mình hơi ngốc.


Cô chống hai tay quỳ lên chăn bông, rồi nhanh chóng đứng thẳng người, chỉ vào chiếc chăn đang vò lại: “Tôi đang giúp anh trải giường chiếu, anh tin không?”


Cô theo bản năng không dùng kính ngữ.


“Em thấy sao?” Tạ Dung Trác cởi áo khoác.


Thẩm Mật đứng dậy duỗi tay đón lấy, bàn tay vươn được một nửa, lại rụt về, che giấu bằng cách xoa xoa eo: “Chăn nhà anh nặng thật đó.”


Cô rất cố ý liếc nhìn ban công, ý muốn nói rằng mình thực sự đã phơi chăn.


Nhưng Tạ Dung Trác lại căn bản không hề nhìn cô, anh đang tháo cà vạt, áo sơ mi cởi hai nút, trông như thể sắp đi tắm.


Thẩm Mật đứng ở cửa phòng thay đồ, biểu cảm có chút mất tự nhiên: “Nếu anh sợ bẩn, tôi sẽ giúp anh thay ga trải giường đã được giặt sạch.” Cô nói ra chiều hối lỗi.


Cô đã quỳ trên giường Tạ Dung Trác, lại còn bị anh nhìn thấy, đối với người mắc chứng sạch sẽ thì hẳn là khó chịu lắm.


Tạ Dung Trác nghiêng đầu, quan sát cô một vòng từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên mặt cô: “Em bẩn chỗ nào?”


Anh thế mà không chê cô? Thẩm Mật khá bất ngờ, trong lòng chợt vui hơn đôi chút, thậm chí chính bản thân cô c*̃ng không rõ sự vui vẻ ấy từ đâu mà thành.


Cô nam quả nữ, ở trong phòng ngủ của đàn ông, bầu không khí trở nên có chút tinh tế.


Thẩm Mật đành tìm chủ đề: “Anh, không phải ngày mai mới về sao?”


Tạ Dung Trác không đáp mà hỏi vặn lại: “Tôi mà về em sẽ không đến?”


Thẩm Mật đoán được anh muốn nói gì, từ chối theo chủ đề c*̉a anh: “Không có gì nữa, vậy tôi về trước đây.”


Cổ tay bị nắm lấy.


Thẩm Mật cúi đầu, bàn tay Tạ Dung Trác trắng lạnh thon dài, vô c*̀ng đẹp đẽ, không giống tay đàn ông, nhưng xương cốt lại vô cùng mạnh mẽ, tưởng chừng chỉ nhẹ nhàng nắm lấy, nhưng thực chất lại đầy đe dọa, Thẩm Mật có cảm giác chỉ cần cô giãy giụa một chút thôi, sẽ lập tức bị anh kéo qua.


Cô không dám giãy, che giấu sự kích động kỳ quái tự sâu trong đáy lòng: “Bây giờ là giờ tan làm.”


Cảm xúc c*̉a Tạ Dung Trác vẫn bình tĩnh: “Tôi cũng không có thói quen động chạm nhân viên nữ.”


Nhưng bàn tay anh lại như gọng kìm khống chế cô.


Từ khi biết Tạ Dung Trác chính là sư phụ, tất thay mọi thứ vô hình trung đã có sự thay đổi, sự tiếp xúc như vậy khiến Thẩm Mật cảm thấy lúng túng, cô chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, cố ý dùng kính ngữ: “Vậy bây giờ ý ngài là gì thế ạ?” Nói xong, cô nhắc lại lời người lớn: “Ba tôi từng nói, nam nữ thụ thụ bất thân.”


Tạ Dung Trác: “Câu này là Mạnh Tử nói.”


Thẩm Mật: “…”


“Nhưng tôi lại nhớ em đã nói,” Nét mặt c*̉a Tạ Dung Trác bình tĩnh, “Ghét nhất là mấy tên đàn ông để cho bạn gái mình tự nguôi giận. Em nói chờ hết giận, thì người c*̃ng bị đá đi được rồi.”


“Chúng ta không phải là mối quan hệ đó, tôi có thể tự nguôi giận.” Thẩm Mật thầm nghĩ, rốt cuộc còn bao nhiêu kinh nghiệm yêu đương đã nói với ‘bóng đèn’ bị Tạ Dung Trác nghe lén thế!


“Hơn nữa tôi không có kinh nghiệm, toàn là lừa trẻ con, không tính.”


Bóng đèn là học sinh cấp ba.


Tạ Dung Trác nói: “Em không có kinh nghiệm, chỉ đang lấy bản thân làm ví dụ, vậy nên áp dụng được.”


Thôi được rồi, đúng là áp dụng được.


“Tôi không tức giận.” Cô mỉm cười, không muốn bị anh cho là ngây thơ thiếu chuyên nghiệp.


Tạ Dung Trác nhìn cô chăm chăm: “Cười giả rất dễ nhận ra.”


Thẩm Mật không thừa nhận: “Trên mạng mới là tôi giả đó.”


“Là giả hay thật tôi tự khắc sẽ phân biệt được. Em muốn giả vờ cũng được, nhưng cuối c*̀ng lại là bản thân em mệt thôi.” Tạ Dung Trác buông cô ra, xoay người đi ra ngoài, đến quầy rượu tùy ý cầm một ly rượu: “Uống chút không?”


Thẩm Mật xoa cổ tay đang đau nhức, cô nén một bụng tức giận, nhưng Tạ Dung Trác lại có thể thoải mái và tự nhiên như vậy, sau rốt cô không thể nhịn được nữa, không né tránh nhắc về chuyện kia: “Thấy tôi tỏ vẻ đáng yêu và ngốc nghếch trước mặt anh anh có vui không?”


Như đã đoán trước cô sẽ tức giận, Tạ Dung Trác gật đầu: “Vui.”


“Cái thú vui ác đức nhà anh!” Thẩm Mật hơi mất kiểm soát cảm xúc, đưa tay ra đòi anh uống rượu.


Tạ Dung Trác hào phóng đưa cho cô một ly: “Tôi c*̃ng không ngờ em lại có nhiều thú vui ác đức thế.”



Thẩm Mật nhấp một ngụm rượu, hơi cay cổ họng, không ngon, cô đặt ly rượu xuống.


Cô đã bộc lộ nhiều thú vui ác đức đến vậy sao?


Vào lúc túng quẫn nhất cô tình cờ gặp Tạ Dung Trác, ngoài đời bị bắt nạt, vào game cũng bị người khác ức h**p, hôm đó Thẩm Mật hoàn toàn sụp đổ, nhân vật bị chôn xác giữa hoang dã không tài nào hoàn thành nhiệm vụ được, cô chỉ muốn lần theo dây mạng mà bóp cổ kẻ thù cho hả giận.


Ngay khoảnh khắc cô không còn cách nào khác, một luồng sáng trắng từ trên trời giáng xuống, bảo vệ cô phía sau, g**t ch*t kẻ thù của cô. Khoảnh khắc đó thật khó mà không phấn khích.


Cô mặt dày mày dạn, cưỡng chế bái sư, mỗi lần được gánh thắng trận, đều có những lời khen nịnh nọt và những câu nói của nữ lưu manh trên mạng.


Những ‘lời thoại’ đó khớp hoàn toàn với cái thú vui ác đức mà Tạ Dung Trác nói.


Thẩm Mật chợt nhận ra có gì đó sai sai, không thể theo ý anh tự kiểm điểm bản thân được: “Bây giờ đang nói về vấn đề c*̉a anh, anh đừng kéo tôi vào.”


Dũng khí không phải lúc nào c*̃ng có, khó khăn lắm mới có mở bài, không thể cứ vậy mà kết bài được. Thẩm Mật lại uống một hớp rượu, tự tiếp thêm can đảm cho bản thân.


Tạ Dung Trác cúi đầu nhìn cô: “Tôi đã làm gì em?”


Không có, anh chẳng làm gì cả, tất cả là đều là cô đùa bỡn lưu manh. Cô dám làm không dám nhận, sợ người ta nói ra, nên là vấn đề nằm ở cô. Nếu cứ tiếp tục nói theo anh, cô sẽ không chiếm ưu thế được.


Thẩm Mật không bị anh làm cho bối rối, bĩnh tĩnh nói: “Anh đừng có mà đánh tráo khái niệm, bây giờ đang nói về chuyện anh giấu tôi.”


Tạ Dung Trác nói: “Lúc ấy chúng ta là người xa lạ, gặp nhau trong game, tôi nên nói thẳng với em cái gì đây? Em sẽ không thích tôi lấy Trương Chỉ Thanh ra làm cái cớ lôi kéo làm quen, đến gần em, không phải thế sao? Thẩm Mật?”


Anh nói đúng.


Lúc đó cô bị mẹ của Kha Triển sỉ nhục thậm tệ, chỉ muốn thoát khỏi thế giới ba chiều, nếu cô biết ‘ân nhân cứu mạng’ lại là chú của bạn mình, thì tuyệt đối không thể vô tư nói chuyện với anh, có lẽ ngay cả bạn bè trong game cũng không thêm.


“Sau này có rất nhiều cơ hội để nói sự thật cho tôi, tại sao lại gạt tôi?” Thẩm Mật vẫn khăng khăng vào vấn đề này.


Tạ Dung Trác: “Không phải gạt em, chỉ là thông qua một cách khác để kết bạn với em.”


Thẩm Mật cố ý mỉa mai: “Trên mạng nhiều kẻ bịp lắm.”


“Em là kẻ bịp sao?”


Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm cô, ánh mắt khẽ động: “Đúng thật.”


“Đúng là một kẻ bịp xinh đẹp khiến người ta khó lòng phòng bị.”


Có chăng là vì đôi lông mày sâu thẳm, ánh mắt ấy của Tạ Dung Trác dẫu nhìn cột điện cũng đầy tình tứ, Thẩm Mật có hơi không chịu nổi ánh mắt của anh, quay mặt đi: “… Anh đừng khen tôi.”


“Được.” Tạ Dung Trác rất nghe lời, “Thẩm Mật, nếu em thấy ngại, tôi có thể quên chuyện này. Trước khi em được chuyển đến đây, tôi không quen biết em.”


Ở trên mạng cô giả vờ đáng yêu như vậy, anh không thể từ chối một bé đồ đệ đáng yêu thế được, sau này anh còn chủ động lộ tẩy để kéo bé đồ đệ ra khỏi ảo ảnh của tình yêu qua mạng, xem đi, anh tốt biết bao. Anh tự tẩy sạch sẽ bản thân, ngược lại biến mọi lỗi lầm thuộc về cô rồi.


Thẩm Mật cuối c*̀ng c*̃ng lĩnh hội được khái niệm đổi trắng thay đen c*̉a nhà tư bản.


Nói thêm nữa sẽ thành người vô lý đùng đùng.


“Đã giúp anh ăn hết đồ ăn rồi.”


Tạ Dung Trác: “Vất vả cho em.”


“Đừng khách sáo.” Thẩm Mật xoay người.


Tạ Dung Trác đột nhiên hỏi: “Lẽ nào tôi và trên mạng thật sự khác biệt đến vậy sao?”


Thẩm Mật quay mặt lại, hất cằm, để anh được nhìn rõ hơn: “Vậy anh thấy, tôi ở đời thật có đáng yêu không?”


Thẩm Mật có cặp mắt đen trắng rõ ràng, đôi ngươi trong suốt, hàng mi cong vút tôn lên làn da trắng như tuyết, cô đột nhiên áp sát, Tạ Dung Trác nhất thời sững người, ngập ngừng hai giây rồi mới cụp mắt xuống.


Anh đáp: “Đáng yêu.”


Thẩm Mật cảm thấy lại bị anh dẫn dắt rồi.


Anh đang khen cô, cô c*̃ng đâu thể nói anh trong ngoài không đồng nhất được.


Nhưng cô khen anh thì ngại mồm.


“Ồ, cảm ơn.” Ngọn lửa vô danh lại càng bùng cháy dữ dội hơn.


Tạ Dung Trác ung dung nhìn biểu cảm c*̉a cô, hỏi: “Vẫn còn tức giận?”


Thẩm Mật hỏi lại: “Tại sao tôi lại giận?”



“Tôi nghĩ không ra,” Tạ Dung Trác khẽ nhếch khóe môi: “Lúc nào c*̃ng mắng tôi trước mặt tôi, tôi còn không giận, em giận gì chứ. Nhưng nhìn em trông không giống như đang vui vẻ.”


Thẩm Mật vốn có tài ăn nói sắc bén, nhưng một khi Tạ Dung Trác đã mở miệng, cô cứ cảm thấy bản thân như con gà.


Nhất thời bí từ, cô lại không muốn nhận thua, đành phải chuyển đề tài: “Tôi vẫn quen với một ngài Tạ trầm mặc kiệm lời hơn.”


Tạ Dung Trác cười khẽ: “Trầm mặc kiệm lời, thì dỗ em thế nào được?”


Thẩm Mật cảm thấy n** m*m m** nhất trong trái tim bị chạm nhẹ một cái, lại nhớ đến vô số khoảnh khắc rung động vì ‘nhiều bí ẩn’.


Nhưng bản thật ‘nhiều bí ẩn’ đang ám chỉ cô, chỉ cô nhận rõ hiện thực, đừng thích anh.


Cảm giác mất mát như công dã tràng này khiến cô rất buồn bực.


“Không cần dỗ tôi,” Cô thẳng thắn: “Tôi không ngây thơ đáng yêu như trong game đâu, đó là để dỗ anh dẫn tôi chơi thôi.”


Tạ Dung Trác nói: “Đáng yêu c*̃ng là một phần tính cách c*̉a em, c*̃ng thuộc về em.”


Thẩm Mật bị anh ấy khen đến mức chẳng đặng đừng: “Tôi phải về.”


Tạ Dung Trác: “Tôi đưa em về.”


“Anh uống rượu,” Thẩm Mật chỉ vào chiếc cốc trên bàn, “Không lái xe được.”


Tạ Dung Trác: “Còn nói không tức giận, lưỡi cũng mất linh rồi. Đây là nước có ga.”


“…”


Thẩm Mật cảm thấy còn ở lại đây thì sẽ càng bộc lộ thêm nhiều cảm xúc hơn, cô không muốn bị anh nhìn thấu.


“Vậy làm phiền ngài Tạ rồi.”


Tạ Dung Trác liếc cô: “Không phải là sư phụ cưng sao?”


‘Sư phụ cưng’, ‘sư phụ xinh đẹp’, những xưng hô này đều do Thẩm Mật đặt cho anh, ngày nào cô cũng gọi không thấy có vấn đề gì, nhưng khi bật ra từ miệng Tạ Dung Trác, Thẩm Mật nổi hết da gà.


Mạng không phải nơi nằm ngoài vùng pháp luật, lên mạng đùa bỡn lưu manh thì nên cẩn thận, nói không chừng một ngày nào đó lộ ra ngoài ánh sáng là đi tong ngay.


Thẩm Mật đã nhận thức sâu sắc điều này.


Hai người sóng vai đi ra ngoài.


Thẩm Mật ngước mắt, nhìn thấy trên cổ Tạ Dung Trác có dấu đỏ, trợn trừng mắt không sao tin được.


Anh đi công tác nhân tiện làm cái chuyện này?


Đối diện với ánh mắt dò xét chưa kịp thu lại c*̉a cô, đuôi mắt Tạ Dung Trác khẽ nhướng lên: “Em đang nghĩ bậy bạ gì vậy?”


Thẩm Mật: “Anh biết đó.”


Tạ Dung Trác nói: “Dị ứng, không phải dấu hôn.”


Thẩm Mật không có kinh nghiệm với dị ứng, tỏ vẻ hoài nghi: “Vậy sao.”


Tạ Dung Trác giơ tay nới lỏng cà vạt, đột nhiên cởi hai cúc áo, để lộ phần lớn làn da trắng lạnh ở cổ.


Anh khẽ cong lưng: “Thấy rõ rồi chứ.”


Thẩm Mật tập trung nhìn, đúng là nốt đỏ do dị ứng.


Hai giây sau, cô đột nhiên dời mắt, hai má nóng bừng: “Có cần mua thuốc giúp anh không?”


*


Giữa trưa ngày hôm sau Thẩm Mật kiếm cớ tăng ca, không đi ăn cơm c*̀ng Tạ Dung Trác.


Ninh Hân Lôi bưng khay cơm ngồi xuống đối diện Thẩm Mật, liếc nhìn chỗ trống bên cạnh: “Này, hôm nay Trương Chỉ Thanh không đi ăn c*̀ng cô sao?”


Thẩm Mật cầm đũa: “Hôm nay cậu ấy ra ngoài ăn.” Cô đoán Tạ Dung Trác không thích ăn cơm một mình, nên mới lôi Trương Chỉ Thanh đi c*̀ng.


“Nhìn cô ấy đắp toàn đồ hàng hiệu trên người, gia cảnh chắc hẳn rất tốt.”


Thẩm Mật nở nụ cười, cháu gái c*̉a Tạ Dung Trác, gia cảnh có thể không tốt được sao.


Ninh Hân Lôi nhìn quanh quất, khẽ giọng: “Thẩm Mật cô biết không, ánh trăng sáng c*̉a sếp đã về rồi đó!”



Suýt chút nữa Thẩm Mật đã bị sặc.


“Ánh trăng sáng c*̉a ai? Tạ Dung Trác?”


“Suỵt! Cẩn thận kẻo người ta nghe thấy lại nói chúng ta bàn tán sau lưng sếp.” Ninh Hân Lôi nói, “Cô không để ý à, trong nhóm chat chả ai nói gì nữa đâu?”


Kể từ lần xuất hiện tin đồn sai lệch trước đó, Thẩm Mật rất ít khi xem nhóm chat đó: “Tại sao?”


“Chẳng phải cậu Tiểu Trương bên bộ phận nhân sự là người khơi mào tin đồn về sếp với cô Tất Tĩnh Lâm trong nhóm chat à? Không biết ai chụp màn hình mách lẻo với sếp, hôm sau cậu ta bị điều thẳng xuống chi nhánh luôn. Thế nghĩa là gì? Nghĩa là ánh trăng sáng của sếp đang ở ngay bên cạnh đó! Sếp sợ mấy lời đồn vớ vẩn khiến người ta ghen, nên giết một người để răn trăm người!”


Thẩm Mật nhìn chòng chọc vào chén cơm đến mất hồn.


“Chuyện này thật đó,” Ninh Hân Lôi nói: “Tôi có một người bạn ở Bắc Kinh nghe được từ người thân của cô ấy. Người thân của cô ấy làm giúp việc tạm thời cho ba của sếp trong bệnh viện, chính tai nghe thấy ba của sếp đã nói, sếp có người trong lòng rồi!”


Thẩm Mật ngẩng đầu, hoang mang chớp mắt.


Ninh Hân Lôi bị vẻ đẹp c*̉a cô làm cho choáng váng: “Cô đừng nhìn tôi bằng ánh mắt này, tôi chịu không nổi đâu. Tóm lại, nguồn tin này rất an toàn và đáng tin cậy! Tôi nói cho cô biết chuyện này không phải để buôn chuyện, mà là muốn nhắc nhở cô, trong thời gian tới tuyệt đối đừng đắc tội với những người khác giới bên cạnh sếp, chuyện gì nhịn được thì cứ nhịn, biết đâu đó là bà chủ tương lai c*̃ng nên.”


Khi biết chuyện này Ninh Hân Lôi mới sực nhận ra, thảo nào dù cho ngày đêm đối mặt với một người đẹp như Thẩm Mật đây mà Tạ Dung Trác không động lòng, hóa ra là trong lòng đã có người rồi.


“Tất cả những người khác giới xuất hiện bên cạnh sếp trước đây đều là đối tác thương mại, liệu có phải là người mới xuất hiện gần đây không?” Thẩm Mật còn đang chật vật với miếng cơm manh áo, công việc này rất quan trọng với cô. Nếu Tạ Dung Trác đã có người thương, cô phải chú ý chừng mực.


Trước kia đã nếm phải quá nhiều khổ cực, Thẩm Mật không muốn lịch sử tái diễn, đánh mất chén cơm.


Còn về những vấn đề khác, cô không có tâm trạng nào mà lo toan.


Thấy Thẩm Mật đã chịu nghe hiểu, Ninh Hân Lôi vui mừng: “c*̣ thể thì không rõ lắm, nhưng tôi nghe nói ba c*̉a sếp còn chuẩn bị một cái bao lì xì dày chín trăm chín mươi chín ngàn tệ cho con dâu. Ngày hôm đó sếp còn tự biến mình thành món quà, dâng tặng cho cô ấy bữa!”


Thẩm Mật: “…”


“Nói tóm lại, ba đời nhà họ Tạ đều c*̀ng tiếp đãi cô ấy. Cái tầm đó, cậu hiểu rồi chứ.” Ninh Hân Lôi nhìn Thẩm Mật đồng cảm: “Vị trí nữ thư ký này vốn đã mang sắc thái mập mờ rồi, đã thế cậu còn xinh đẹp đến mức này, rất khó để không khiến đối phương thù địch.”


Thẩm Mật suy nghĩ, người khác phái dạo gần đây xuất hiện bên cạnh Tạ Dung Trác, lại có ý thù địch với cô—


Là cái người Lưu Á Phong kia á?


Việc Tạ Dung Trác chấp nhận phỏng vấn c*̉a cô ta vốn đã bất thường, hơn nữa thái độ của đối phương lúc đó rõ ràng rất cứng rắn.


Có điều Thẩm Mật không tin tưởng hoàn toàn, tai nghe không bằng mắt thấy, ngày nào cô cũng ở bên cạnh Tạ Dung Trác, sớm muộn gì cũng sẽ thấy tận mắt.


*


Mấy ngày sau đó, ngoại trừ làm việc, Thẩm Mật tuyệt đối không bao giờ ở riêng với Tạ Dung Trác nếu không cần thiết, cũng không còn mang bữa sáng cho anh nữa.


Đương nhiên Tạ Dung Trác c*̃ng nhận ra.


Mấy ngày nay Thẩm Mật không làm bữa sáng cho anh, vừa vào nhà anh chọn sẵn quần áo một cách công tư phân minh, rồi đứng chờ ở cửa, rất chuyên nghiệp, không chê vào đâu được, nhưng Tạ Dung Trác có thể cảm nhận rõ ràng được sự thay đổi của cô.


Giữa trưa, Thẩm Mật nhân lúc Tạ Dung Trác đang không ở văn phòng, nhanh chóng đem tài liệu vào. Vừa định đi, bị Tạ Dung Trác đột nhiên xuất hiện chặn ở cửa.


“Vào đi.”


Mệnh lệnh từ ông chủ không dám không nghe, Thẩm Mật đi vào.


“Đóng cửa lại.”


Thẩm Mật nghe lời.


Vừa quay người, đúng lúc đụng phải xương quai xanh của Tạ Dung Trác, cô vội vàng lùi lại, cảnh giác đứng sát vào cửa.


Cô những tưởng đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn, chờ anh tránh ra.


Tạ Dung Trác chẳng những không tránh, mà còn tiến sát lại, thân hình cao lớn giam cô sau cánh cửa, cảm giác áp bức tràn đầy.


Anh c*́i đầu, hỏi: “Sao lại trốn tôi?”


Hơi thở nhẹ nhàng phả xuống, tim Thẩm Mật đột nhiên đập nhanh hơn, bề ngoài vẫn bình tĩnh: “Những công việc ngài giao tôi đều hoàn thành rồi.”


“Còn giận tôi sao?”


Tạ Dung Trác không phải là một người đặc biệt có nhiều kiên nhẫn, về điểm này Thẩm Mật hiểu rất rõ, anh đã cho cô cơ hội để giải tỏa mọi cảm xúc, cô lựa chọn sống chung trong hòa bình, bây giờ không thể nào bực bội trước mặt anh được.


Cô không gây gổ, không có nghĩa là trong lòng không bận tâm.


Dù có ngốc đến đâu cũng không đến nỗi bị đùa bỡn rồi mà vẫn cười nói vui vẻ với ‘kẻ lừa đảo’ được.



Cô giương mắt nhìn anh: “Sếp à, bây giờ đang là giờ làm việc.”


Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm cô mấy giây, không biết đang nghĩ gì.


“Tiệc rượu tối nay em c*̃ng đi đi.”


Thẩm Mật tuân theo sắp xếp: “Vâng.”


*


Sau giờ tan làm, Thẩm Mật đi c*̀ng Tạ Dung Trác về nhà thay đồ. Những thương nhân rất chú trọng, đi làm thì mặc đồ đi làm, xã giao thì mặc đồ xã giao, nhưng Thẩm Mật thấy Tạ Dung Trác mặc gì cũng như nhau cả thôi.


Một người đàn ông giàu có đẹp trai như vậy mà vẫn độc thân, quả thật là kỳ lạ.


Lấy đồ xong, Thẩm Mật lùi ra cửa phòng thay đồ, hai tay đan vào nhau, đứng thẳng tắp.


Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn sang, đưa cà vạt cho cô.


“…”


Thẩm Mật vốn đang ám chỉ anh tự thắt, nào ngờ Tạ Dung Trác lại không lĩnh hội được dụng ý c*̉a cô. Chỉ trách cô trước kia phục vụ quá chu đáo, anh đã dùng quen tay rồi.


Cô duỗi tay nhận cà vạt, đứng trước gương thử đồ.


Bóng dáng hai người phản chiếu trong gương.


Tạ Dung Trác hơi cúi người, Thẩm Mật do dự hai giây, nhón chân vòng qua gáy anh, Tạ Dung Trác vốn đã cao hơn cô rất nhiều, hôm nay lại đặc biệt lười nhác, nhìn như anh đang cúi đầu nhưng chiều cao lại không hề giảm xuống.


Thẩm Mật nhẹ nhàng vịn vào bờ vai rộng của anh, cố sức với lấy cà vạt sau gáy anh, vừa phải giữ khoảng cách với anh, vừa phải đảm bảo cà vạt ngay ngắn, động tác này cực kỳ bất lợi với chiều cao của cô.


Tạ Dung Trác dường như nhận ra sự khó khăn c*̉a cô, đột nhiên phối hợp cong lưng xuống, khoảng cách giữa hai người ngay lập tức rút ngắn lại, động tác tay Thẩm Mật khựng lại một lát, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc.


Ánh mắt cô chạm đến đường quai hàm rõ nét của Tạ Dung Trác, đôi môi mỏng, sống mũi cao, lại hướng mắt lên trên, đối diện với đôi mắt đen láy lấp lánh sau cặp kính, cô vội vàng dời tầm mắt, cúi đầu xuống.


Cô có linh cảm, nếu nhìn nhau quá ba giây, Tạ Dung Trác nhất định sẽ nói gì đó.


Cô không muốn làm mình làm mẩy c*̀ng anh, điều đó chẳng có lợi gì cho cô cả.


c*̃ng không muốn để Tạ Dung Trác biết cô còn vương vấn mãi ‘nhiều bí ẩn’.


Trong mắt Tạ Dung Trác, tình yêu qua mạng có lẽ không phải là chuyện vẻ vang gì, bởi vì tất cả những gì anh đã nói trước đây đều đã phủ nhận bạn qua mạng.


Cô đưa áo khoác vest cho anh.


“Thẩm Mật, không phải là em lại tin lời đồn gì rồi đấy chứ.” Giọng Tạ Dung Trác vang lên từ phía trên đầu.


Thẩm Mật liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng của Tạ Dung Trác.


Cổ áo bên phải, hình như dính chút son môi của cô.


Cô kìm nén thôi thúc muốn cởi áo khoác c*̉a anh ra, nhìn siết lấy nơi đó: “Ví như?”


“Phóng viên kia.” Lần này Tạ Dung Trác lại nói rất thẳng thắn, “Tôi không quen cô ta, nhận phỏng vấn đó chỉ là trùng hợp.”


Thẩm Mật sững người, bình tĩnh: “Không phải là bạn gái c*̃ c*̉a anh sao.”


“Không phải.”


Tạ Dung Trác c*̣p mắt: “Rất có hứng thú với tình sử c*̉a tôi sao?”


Thẩm Mật nào dám nói ‘có’, sợ bị đày ra biên cương như nhân sự Tiểu Trương.


Cô chỉ vào áo anh, xin lỗi: “Dính chút son rồi.”


Tạ Dung Trác xốc áo khoác lên, c*́i đầu nhìn thoáng qua.


“Chừng này là chút?”


Mặt Thẩm Mật có hơi nong nóng: “Đổi chiếc khác cho ngài nhé?”


“Không kịp nữa đâu.” Tạ Dung Trác nhìn đồng hồ, “Dù sao c*̃ng là c*̉a em.” Anh ngước mắt: “Bị ai trông thấy, em giải thích thay tôi là được.”


Thẩm Mật: “…”


 [Lời tác giả]


Chú út Tạ, tôi nghe thấy tiếng tính toán của anh qua màn hình rồi đó!


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 18: Không phải dấu hôn
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...