Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 15: Chưa từng thấy gã tồi bao giờ sao?


Sư phụ trả lời lại rất nhanh.


Anh hỏi cô hôm nay có đi đâu không, nhưng với sự hiểu biết c*̉a Thẩm Mật về anh, cô có thể cảm nhận được chút không vui trong từng câu chữ.


Cô vội vã giải thích: Bất chợt nhận được nhiệm vụ phải tăng ca, giận em sao?


Dsm: Đang nghĩ nên tặng quà năm mới gì?


Ồ? Hình như không tức giận.


Hoặc c*̃ng có thể là cố tình tỏ vẻ rộng lượng.


Thẩm Mật có lòng muốn dỗ dành anh, nói ngọt xớt: Anh tặng gì em c*̃ng thích cả!


Rồi lại gửi một biểu tượng cảm xúc cô bé đáng yêu ‘yêu anh ó’ qua.


Dsm: Ừm


*


Hôm sau, Thẩm Mật nhận được một cái tủ lạnh, một cái máy điều hòa.


Phản ứng đầu tiên là do sư phụ tặng.


Gửi wechat hỏi thì xác nhận là đúng rồi.


Thẩm Mật định trả lại, nhưng thợ lắp đặt ở bên cạnh khuyên nhủ: “Em gái ơi, em xem đang đúng dịp Tết nhất, chúng tôi vì đơn hàng này mà dậy từ sáng sớm tinh mơ, em hãy nhận đi mà.”


“Đúng vậy, đúng vậy, đây là quà năm mới bạn trai em tặng, em mà trả lại cho anh ta thì không tốt lắm đâu!”


“Đúng vậy, đúng vậy, bạn trai c*̃ng không thể trả lại hàng được.”


Thẩm Mật: “…”


Vậy thì đúng là không thể trả.


Mấy anh thợ lắp đặt rất nhanh, tủ lạnh cắm điện, điều hòa thổi ra hơi ấm.


Thẩm Mật sờ sờ tủ lạnh mới, đủ để cô chứa được đồ ăn cho một tuần. Lại đứng trước điều hòa, gió man mát phả cho lòng cô hóa ngọt ngào.


Mùa đông năm nay không lạnh nữa rồi.


Cô nghĩ thầm, chờ đủ tiền, cô c*̃ng sẽ mua một món quà không dưới hai chục ngàn tặng cho sư phụ mới được.


Điện thoại hiện cuộc gọi từ ‘sếp’.


Thẩm Mật nhận: “Chào sếp buổi sáng.”


Tạ Dung Trác: “Xuống lầu.”


Không ngờ anh lại đến sớm như vậy, một tay Thẩm Mật nhận điện thoại, tay kia thì cầm áo khoác lên, ôm túi xách đi ra cửa mang giày vào.


“Vâng, xong ngay đây.”


Vội vàng chạy xuống, ngồi vào trong xe, Thẩm Mật tranh thủ lúc Tạ Dung Trác đang lái xe không chú ý đến mình, lén lút trả lời tin nhắn của sư phụ.


Thẩm Mật: Em đã nhận quà rồi


Thẩm Mật: Hôm nay c*̃ng là một ngày yêu anh ó~


Điện thoại Tạ Dung Trác reo lên hai tiếng.


Thẩm Mật lập tức tắt màn hình điện thoại đi, đoan trang nhã nhặn ngồi thẳng lưng.


Sư phụ không trả lời lại.


Hôm nay là mùng một tết, nhà anh hẳn là sẽ có rất nhiều khách khứa cần tiếp đãi, Thẩm Mật không nghĩ nhiều.


Khoan đã.


Quà… cô vẫn chưa tắt điều hòa.


Thẩm Mật đột ngột quay đầu nhìn về phía Tạ Dung Trác, cân nhắc so sánh giữa trừ lương và tiền điện.


Giá cả hẳn là không chênh lệch mấy.


Không nên đắc tội ông chủ thì hơn.


Nhưng lãng phí điện rất đáng thẹn!


Tạ Dung Trác nhận ra người bên cạnh không được tự nhiên, thi thoảng cô lại liếc nhìn anh, ngón tay cấu vào dây an toàn, vẻ mặt rất đau khổ.


Tạ Dung Trác nghiêng đầu: “Quên mang cái gì rồi sao.”


Thẩm Mật gật đầu lia lịa: “Điều hòa nhà tôi vẫn chưa tắt nữa.”


Chiếc xe hòa vào dòng xe hối hạ, đến một ngã tư phía trước đột nhiên bẻ lái, “Quay về tắt.”


“Vâng ạ.” Thẩm Mật không ngờ anh lại dễ nói chuyện đến vậy, thở phào một hơi.


“Thẩm Mật.” Tạ Dung Trác đánh tay lái, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước: “Sau này muốn làm gì thì cứ nói thẳng với tôi.”


“Vâng sếp.”


Thẩm Mật nghĩ bụng muốn nói tăng lương, nhưng cô không dám nói thẳng.


*


Thẩm Mật đã ăn cơm c*̀ng Tạ Dung Trác hai ngày rồi.



Tạ Dung Trác tặng cô một phong bao lì xì nặng trịch mang tên tiền tăng ca.


Thẩm Mật đem về đếm thứ, tổng cộng là hai mươi ngàn. Đón Tết c*̀ng sếp, một ngày mười ngàn, chuyện tốt thế này không biết sang năm có còn đến lượt nữa không.


(*) ~37 triệu


Thẩm Mật không dám chia sẻ chuyện này với sư phụ, sợ anh sẽ nghĩ nhiều, giờ đây cô đã theo bản năng mà bận tâm đến cảm xúc c*̉a sư phụ rồi. Thẩm Mật có thể nhận ra được những suy nghĩ cỏn con trong lòng mình, cũng không định phủ nhận cảm xúc thật thuộc về trái tim.


— Cô thích sư phụ.


Không phải vì sư phụ đối xử tốt với cô, cảm xúc này cô có thể phân biệt được, trước kia Kha Triển c*̃ng từng đối xử tốt với cô, nhưng cô không hề rung động với anh ta như bây giờ.


Hoặc là không rung động, vừa rung đã rung tận hai lần.


*


Nhưng cô lại thiên về bốn năm đồng hành, tin rằng sự rung động đó sẽ chân thật và bền vững hơn.


Về phần Tạ Dung Trác, Thẩm Mật xem sự rung động với anh là đến từ ‘phản ứng sinh lý do cơ thể và da thịt mang lại’.


Cô không ngừng ám thị cho não bộ c*̉a mình, làm nhòe đi hảo cảm bất thường dành cho anh, yêu cầu bản thân phải chung thủy.


Cô đã cam đoan với Tạ Dung Trác, trong vòng mười năm tới sẽ không yêu đương mà chuyên tâm vào công việc. Con người ai cũng có một mặt thiên về cảm tính, Thẩm Mật nghĩ mình chắc không phải người đầu tiên tự vả. Tự vả vì người đã đồng hành cùng cô hơn bốn năm, đau thì đau vậy.


Hơn nữa, chỉ cần cô không nói, Tạ Dung Trác sẽ không biết cô đang lén lút yêu đương.


Đã từng có giai đoạn chao đảo bởi hai luồng rung động, dạo gần đây Thẩm Mật cứ cảm thấy tội lỗi như thể đã phản bội sư phụ vậy.


Tâm lý hiện tại c*̉a cô trông giống hệt như một gã tồi cắm sừng lừa dối.


Cô muốn bù đắp cho anh, nên đặc biệt quấn lấy anh, ban ngày không ngừng nhắn tin, ban đêm lại gọi điện thoại nói chuyện với anh đến tận khi ngủ.


Nghe tiếng thở nhẹ nhàng ở bên kia điện thoại, Thẩm Mật mặt đỏ tim đập, cảm giác cứ như đang yêu đương.


Quả nhiên cô chỉ thích sư phụ thôi.


Những cái khác đều là ảo giác.


Tối mùng năm Tết, Thẩm Mật đăng nhập vào game, dịch chuyển đến bên sư phụ, nhấp vào ôm anh một cái.


Trong game chị đại lạnh lùng ôm bé loli đáng yêu, hình ảnh vừa đẹp đẽ vừa ấm áp.


Thẩm Mật nhấp vào cửa hàng xem skin giới hạn Tết, gửi tin nhắn cho sư phụ.


Gà con bí ẩn: Muốn skin nào nè?


Gà con bí ẩn: Cứ mua đi, em có tiền!


Nhiều bí ẩn: ?


Sợ anh không nhận, Thẩm Mật thúc giục: Màu trắng? Màu xanh lá? Chọn một trong hai nè


Nhiều bí ẩn: Xanh lá


Không hổ là người đàn ông mà cô vừa mắt, gu thẩm mỹ hệt như cô.


Thẩm Mật lập tức nạp tiền mua hai bộ, tặng bộ màu xanh cho ‘nhiều bí ẩn’.


Vài phút sau.


Nhiều bí ẩn: Sao em lại mặc đồ trắng?


Gà con bí ẩn: Mua hai màu sẽ rẻ hơn


Nhiều bí ẩn: ….


*


Ngày nghỉ trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng.


Ngày quay lại làm việc, nhân viên c*̉a công ty đều nhận được tiền lì xì từ lãnh đạo, Ninh Hân Lôi ôm tập tài liệu đi vòng qua, nhỏ giọng hỏi Thẩm Mật: “Sếp cô có tặng lì xì cho cô không?”


Thẩm Mật nhìn cửa phòng tổng giám đốc đang đóng chặt: “Không có.”


Ninh Hân Lôi: “Không thể nào? Ngay cả lão Cao bủn xỉn như thế mà c*̃ng lì xì cho mọi người hai trăm.”


“Thôi đi vậy.” Thẩm Mật suy nghĩ, tết năm nay đã kiếm được không ít từ Tạ Dung Trác rồi, làm người không nên quá tham lam.


“Cái này sao mà thôi được? Chúng tôi gọi đó là xin lộc, lộc là lộc lá, là lộc làm ăn, là lộc lộc đầy nhà, nhiều tiền hay ít tiền không quan trọng.”


Thẩm Mật thấy c*̃ng có lý.


Tạ Dung Trác kiếm được nhiều tiền như vậy, xin anh một bao lì xì để ké chút may mắn cũng tốt.


Cô ôm tài liệu gõ cửa phòng Tổng giám đốc.


Sự chú ý c*̉a Tạ Dung Trác vẫn đặt trên máy tính, duỗi tay ra với cô, Thẩm Mật đặt bút ký tên vào tay anh, lật tài liệu ra đến trang cuối c*̀ng, Tạ Dung Trác c*́i đầu ký từng cái một theo thứ tự.


Thẩm Mật ôm tài liệu không đi.


Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn cô: “Còn chuyện gì sao?”


Thẩm Mật mỉm cười: “Sếp ơi.”


Tạ Dung Trác: “Ừm?”


Thẩm Mật: “Năm mới vui vẻ.”


Tạ Dung Trác khá sửng sờ, rồi gật gật đầu: “Ừm”. Lại quay đầu tiếp tục duyệt email.


Thẩm Mật: “…”



Ra khỏi văn phòng, Thẩm Mật cầm cốc nước đi vào phòng trà bánh, Ninh Hân Lôi mai phục ngay tại cửa: “Sao rồi sao rồi, có cho không?”


Thẩm Mật lắc đầu: “Không.”


Ninh Hân Lôi: “Cậu nói thế nào?”


“Thì, năm mới vui vẻ.”


Ninh Hân Lôi hiểu ra: “Cô nói vậy anh ta có thể không nhận ra được đó, cô phải nói, sếp ơi, chúc sếp cung hỷ phát tài! Ở chỗ chúng tôi đó có nghĩa là xin lì xì!”


Xin tiền lì xì còn phải chú ý nhiều như vậy nữa sao?


Thẩm Mật không dám quay lại quấy rầy công việc c*̉a Tạ Dung Trác, về lại chỗ giúp anh đặt cơm trưa.


Giữa bữa ăn trưa, cô đột nhiên lên tiếng: “Cung hỷ phát tài.”


Tạ Dung Trác: “?”


“Muốn tiền lì xì?”


Thẩm Mật: “….”


Buổi chiều, toàn bộ nhân viên c*̉a văn phòng Tổng giám đốc đều nhận được phong bì lì xì từ sếp tổng.


Ninh Hân Lôi đếm tiền, hận không thể quỳ lạy Thẩm Mật một cái: “Một người đắc đạo, gà chó lên trời! Thư ký Thẩm, vẫn phải là cô!”


Thẩm Mật ngồi đếm tiền suốt cả buổi chiều trong văn phòng mặt mày phờ phạc: “Đừng khách sáo.”


Một triệu tệ, cô và các chị kế toán c*̀ng nhau làm, đút lì xì tròn trịa một triệu tệ tiền mặt!


Cô đút muốn rút gân tay!


Lần sau ai muốn nói thì nói đi, cô không muốn nói ‘cung hỷ phát tài’ với Tạ Dung Trác nữa đâu.


*


Sau khi tan làm, Trương Chỉ Thanh hẹn Thẩm Mật đi ăn tối, sau khi Thẩm Mật đến nhà hàng mới biết Tạ Dung Trác c*̃ng ở đó.


Nhìn thấy Thẩm Mật, Trương Chỉ Thanh cứ như thể bắt được vị cứu tinh, kéo cổ tay cô ngồi xuống: “Mật Mật, chúc mừng năm mới nha, cung hỷ phát tài!”


Thẩm Mật xoa xoa ngón tay đang đau nhức: “Chúc mừng năm mới.”


Tài này, tạm thời cô không dám phát nữa đâu.


Sau khi tan làm bỗng nhiên phải chạm mặt với ông chủ, Thẩm Mật vốn rất câu nệ, nhưng cô nhận ra Trương Chỉ Thanh trông còn không tự tại hơn cả cô, co ro trên ghế cứ như học sinh tiểu học mắc lỗi vậy.


Điện thoại reo, là Trương Chỉ Thanh.


— Xin lỗi nha Mật Mật, thật sự là tớ không muốn đối diện một mình với chú út, nên mới lừa cậu.


Thẩm Mật quay đầu, đối diện với vẻ mặt yếu ớt đáng thương và bất lực của Trương Chỉ Thanh.


Cô ấy chớp tròn mắt, ý bảo Thẩm Mật xem điện thoại.


Khung chat lại nhảy ra một tin nhắn mới c*̉a cô ấy: Tớ không muốn đi làm, nhưng cứ nhìn thấy chú út c*̉a tớ là lại sợ hãi, không dám nói!


Thẩm Mật: Cậu gọi tớ đến để tiếp thêm can đảm cho cậu?


Trương Chỉ Thanh: Ừ!


Thẩm Mật: Chẳng lẽ tớ không sợ anh ấy???


Trương Chỉ Thanh: Tớ nghe đồng nghiệp trong công ty nói rồi, chú út rất hợp với cậu, chỉ có cậu mới dỗ được chú ấy thôi!


Trương Chỉ Thanh: Cái mạng chó của tớ nằm trong tay cậu đấy! Lát nữa chú ấy mà mắng tớ, cậu nhất định phải giúp tớ ôm chặt chú ấy!


Trương Chỉ Thanh: Nhất định phải ôm chặt, chờ tớ chạy trốn xong mới buông tay nhớ nhé!


Thẩm Mật: “…”


Tạ Dung Trác nhìn về phía cô: “Đừng nghịch điện thoại.”


Hai nữ sinh không hẹn mà c*̀ng tắt điện thoại đi ngồi ngoan ngoãn lại.


Tạ Dung Trác: “Ăn cơm.”


“Ồ!”


“Dạ.”


Trên bàn ăn yên tĩnh chỉ có tiếng chén đũa khẽ khàng.


Trương Chỉ Thanh và Thẩm Mật trao đổi ánh mắt, nhận được sự động viên từ Thẩm Mật, cô ấy mới nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên: “Chú út ơi, cháu… cháu muốn hỏi, hay là cháu cứ đi học tiếp, không, không đi làm nữa được không ạ?”


Tạ Dung Trác c*̣p mắt nhìn Thẩm Mật, Thẩm Mật nhận ra, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt đó, sợ run đôi giây, đứng lên đi sang bên cạnh anh ngồi xuống.


Trương Chỉ Thanh hoảng sợ nhìn cô, dùng ánh mắt hỏi: “Cậu đang chuẩn bị đứng về phía chú út sao?”


Thẩm Mật ra hiệu cho cô ấy bình tĩnh, cầm đũa lên, giúp Tạ Dung Trác gắp hành và rau mùi trong món ăn ra.


Trương Chỉ Thanh: “… Quên gọi nhân viên không cho hành và rau thơm vào.”


Mũi chân bị đá một cái, Thẩm Mật ngẩng đầu lên, thấy Trương Chỉ Thanh đang cố gắng nháy mắt với cô, Thẩm Mật hiểu ý, khẽ đá lại tỏ ý đã biết.


Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn cô một cái.


Thẩm Mật cúi đầu, tiếp tục gắp hành vào trong đĩa khác. Chờ một lúc lâu, không nghe thấy Trương Chỉ Thanh lên tiếng, cô lại đá đá chân cô ấy một cái nữa, nhắc cô ấy có thể nói rồi.


Với vị trí của cô bây giờ, vừa vặn có thể giúp cô ấy ngăn Tạ Dung Trác lại.


Thấy Trương Chỉ Thanh vẫn không phản ứng, Thẩm Mật lại dùng sức đá cô ấy thêm cái nữa.



Trương Chỉ Thanh cứ vùi đầu ăn như thể không có chuyện gì, Thẩm Mật nghi hoặc khẽ lùi về sau một chút, rũ mắt nhìn xuống.


Tạ Dung Trác: “Cô đang đá chân tôi.”


Thẩm Mật: “…”


Trương Chỉ Thanh phản ứng chậm nửa nhịp ngẩng đầu: “A?”


Tạ Dung Trác liếc cô ấy một cái: “Có chuyện gì c*̉a con sao?”


“À.” Trương Chỉ Thanh ấm a ấm ức c*́i đầu, rồi lại ngẩng lên: “Á? Mật Mật cậu đá tớ sao?”


“….”


Thẩm Mật dứt khoát nói thay cô ấy: “Sếp ơi, Thanh Thanh muốn đi học tiếp.”


“c*̃ng được, học nghiên cứu sinh trong nước.”


Vậy thì cứ đi làm tiếp đi.


Trương Chỉ Thanh từ bỏ giãy giụa, cứng nhắc chuyển chủ đề: “Đúng rồi Mật Mật này, cậu còn chơi game không?”


Thẩm Mật liền hiểu ý c*̉a cô ấy: “Thi thoảng sẽ chơi, cậu thì sao?”


“Tớ không còn chơi nữa, cậu vẫn chơi ở server cũ à?” Trương Chỉ Thanh nói chuyện bâng quơ, cố tìm chủ đề để giữ thể diện cho ản thân.


Thẩm Mật c*̃ng rất phối hợp: “Đúng vậy.”


“Sư phụ cậu còn chơi không?”


“Còn.”


Nhắc đến ‘nhiều bí ẩn’, Trương Chỉ Thanh đột nhiên dũng cảm hơn: “Tớ vẫn thấy tò mò, sư phụ cậu rốt cuộc là nam hay nữ, cậu đã biết chưa?”


“Biết rồi, là nam.”


“Hai người đã gặp nhau rồi á?!”


“Vẫn chưa nữa.’


Thẩm Mật đưa mắt nhìn lén Tạ Dung Trác bên cạnh, hếch mắt ý bảo Trương Chỉ Thanh bên cạnh vẫn có một ông phật lớn!


Trương Chỉ Thanh nhớ lại thành tích vẻ vang được gánh còng lưng thắng trận của cô thời đại học, trong nhất thời quên hết tất cả: “Hóa ra là một anh trai, tớ còn tưởng là chị gái lạnh lùng nữa đó! Anh ấy thật sự rất lợi hại đó nha!”


Giọng nói c*̉a Tạ Dung Trác bất thình lình vang lên: “Một tên đàn ông cả ngày mụ mị trong game gủng, có gì tốt?”


Trương Chỉ Thanh lập tức ngậm miệng.


Im lặng hai giây, Thẩm Mật khẽ nói: “c*̃ng không phải là mụ mị gì lắm.”


“Bình thường anh ấy vẫn bận mà.”


Tạ Dung Trác: “Cách một lớp mạng, cô có thể phân biệt được thật giả sao?”


Thẩm Mật: “Anh ấy rất chân thật.”


Tạ Dung Trác: “Tin tưởng vào một người bạn qua mạng chưa từng gặp mặt đến vậy cơ à.”


c*̃ng không rõ dây thần kinh nào bị chập, Thẩm Mật đột nhiên rất nghiêm túc: “Không cần gặp mặt, tôi tin anh ấy.”


Tạ Dung Trác chậm rãi nhướng mày: “Vậy cô tin tôi không?”


Thẩm Mật: “Ngài và anh ấy không giống nhau.”


Đôi mắt đằng sau thấu kính c*̉a Tạ Dung Trác lạnh đi: “Không giống chỗ nào?”


“Ngài là ngài, anh ấy là anh ấy.” Như thể đang chứng minh một điều gì đó, Thẩm Mật không hề che giấu sự bảo vệ c*̉a mình dành cho sư phụ.


“Vậy nếu nhất định phải chọn hai trong một, cô chọn tin tưởng vào ai?”


Ngữ điệu c*̉a Tạ Dung Trác rất đỗi bình thản, nhưng câu hỏi lại đầy tính công kích.


“Xin lỗi sếp, tôi bán cho ngài là thời gian và công sức lao động, không bao gồm tư tưởng và tam quan.” Thẩm Mật đưa ra đáp án.


Tạ Dung Trác không nói nữa.


Trương Chỉ Thanh nhìn nhìn Tạ Dung Trác, lại nhìn nhìn Thẩm Mật, cảm nhận được khí thế giương cung bạt kiếm lan tỏa. Chú út dường như có thành kiến rất sâu sắc với sư phụ c*̉a Thẩm Mật.


Cảm giác nếu mà nói tiếp, chú út sẽ tức giận mất.


“Mật Mật, đột nhiên tớ nhớ ra, tớ còn có chút việc, tớ tiện đường đưa cậu về nhà.” Trương Chỉ Thanh kéo Thẩm Mật, vội vàng muốn đi.


“Được” Thẩm Mật đứng dậy: “Sếp cứ dùng từ từ ạ.”


Xem như tan rã trong không vui.


Rời khỏi nhà hàng, Trương Chỉ Thanh không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi cậu nha Mật Mật, tớ không nên gọi cậu đến. Chú út tớ nói vậy hẳn là sợ cậu bị lừa, cậu đừng giận.”


Đây à lần đầu tiên Thẩm Mật phản bác lại Tạ Dung Trác. Anh căn bản là không hiểu cô và sư phụ đã c*̀ng trải qua những gì, không có tư cách kết luận về nhân phẩm c*̉a sư phụ, vậy nên giọng cô có chút gay gắt.


Nhưng dù cho cô cơ hội làm lại một lần nữa, cô vẫn chọn bảo vệ sư phụ như vậy thôi.


Hơn nữa bây giờ là giờ tan làm, miệng cô là của cô, không có nghĩa vụ phải chăm sóc cho tâm trạng của ông chủ.


Về lý thì nói thế, nhưng Thẩm Mật nhớ lại những khoảnh khắc đã trải qua c*̀ng Tạ Dung Trác trong khoảng thời gian này, c*̀ng sự săn sóc c*̉a anh dành cho cô, những chỉ dẫn trong công việc, và cả bữa cơm tất niên đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi ấy nữa…


Không phân biệt được là hối hận hay vì điều gì khác, trong lòng bỗng nhiên trống rỗng.


Cô bắt đầu hối hận về thái độ vừa rồi.


“Thanh Thanh, vừa nãy tớ, thái độ c*̉a tớ có phải là cực kỳ tệ không?”



Trương Chỉ Thanh mở to đôi mắt đầy hoảng sợ, gật đầu: “Từ trước đến nay tớ chưa từng thấy cậu lạnh nhạt như vậy bao giờ, cứ như xem chú út tớ là kẻ thù vậy.”


“Không đến mức ấy chứ?”


“Thật mà. Dù các cậu không nói gì, nhưng tớ có cảm giác giây tiếp theo cậu sẽ vì sư phụ của cậu mà giết chú út tớ mất.”


“…”


Thẩm Mật hoàn toàn không nhận ra.


Toang, ngày mai nhất định sẽ không yên ổn rồi.


*


Sáng sớm ngày hôm sau, lão Chu đúng giờ chờ dưới nhà.


“Chào buổi sáng.” Thẩm Mật lên xe, ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng, quay đầu nhìn thấy một bó hoa hồng đặt ở ghế bên cạnh.


Cô hoảng sợ, lập tức bảo lão Chu dừng xe ngay bên đường.


Tạ Dung Trác dị ứng với phấn hoa, đây hẳn là chuyện mà ai c*̃ng biết.


Thẩm Mật ném bó hoa vào cốp xe.


Lão Chu: “Thư ký Thẩm—-”


“Đi thôi.” Thẩm Mật gật gật đầu ra hiệu cô sẽ giữ kín miệng.


Lão Chu: “Được được được.”


Con người Lão Chu không tệ, một lát sau, Thẩm Mật vẫn không kìm được mà nhắc nhở: “Lão Chu, sau này đừng làm rõ ràng như vậy nữa.”


Lão Chu mờ mịt: “Sao cơ?”


Thẩm Mật: “Anh dùng xe của ông chủ như vậy, rất dễ bị phát hiện.” Mũi Tạ Dung Trác rất tinh.


Lão Chu đạp phanh gấp, mặt tái mét quay đầu lại: “Cảm ơn thư ký Thẩm đã nhắc nhở.”


Hóa ra ông chủ đã sớm phát hiện anh ta dùng xe đưa cháu trai đi học, chỉ là vẫn luôn cho anh ta cơ hội.



Thẩm Mật đẩy cửa văn phòng Tổng giám đốc ra, hôm nay Tạ Dung Trác không cho cô đến đón anh đi làm. Thẩm Mật đặt bữa sáng chưa kịp đưa lên bàn làm việc của anh, thấp tha thấp thỏm ngồi lại chỗ làm việc chuẩn bị sẵn bài xin lỗi trong đầu.


Xúc động là yêu ma quỷ quái.


Sao cô lại không biết nhịn một chút chứ?


*


Xe ô tô rời khỏi khu biệt thự sang trọng, lão Chu cẩn thận dè dặt nhìn vào gương chiếu hậu.


Tạ Dung Trác dựa lưng vào ghế, nhàn nhạt hỏi: “Hoa đâu?”


Lão Chu quan sát né mặt c*̉a ông chủ: “Bị thư ký Thẩm.. quăng rồi ạ.”


Tạ Dung Trác tháo kính xuống lau chùi, không nói gì nữa.


Bình thường Lão Chu sẽ đón Thẩm Mật trước, sau đó mới đến chỗ Tạ Dung Trác đón anh rồi đưa cả hai đến công ty, nhưng hôm nay lại phải đón riêng.


Lão Chu nghi ngờ Tạ Dung Trác và Thẩm Mật đã cãi nhau, bèn hỏi thêm: “Ông chủ, thư ký Thẩm mới tốt nghiệp không được bao lâu, cô gái hai mươi mấy tuổi là lúc bướng bỉnh nhất, dỗ một lần không xong, dỗ thêm lần nữa biết đâu lại ổn.”


Sắc mặt Tạ Dung Trác vẫn không thay đổi.


Một lát sau.


Anh đeo kính vào, giọng điệu như thường lệ: “Ngày mai lại mang một bó hoa khác đến cho em ấy.”


Lão Chu: “Vâng ạ.”


*


Lần thứ năm Thẩm Mật ôn lại kịch bản xin lỗi trong đầu, cuối c*̀ng Tạ Dung Trác c*̃ng đến. Nhưng anh không nhìn cô, đi thẳng vào văn phòng, cửa lập tức bị đóng lại.


Ngay cả cơ hội mở lời cũng không cho cô.


“…”


Nửa tiếng sau, cửa văn phòng mở ra, Trợ lý Trương bước ra trước, đưa mấy xấp bản thảo cho Thẩm Mật, Tạ Dung Trác sau đó bước ra, dừng lại ở chỗ làm việc của cô, Thẩm Mật lập tức xách túi đi theo.


Hôm nay anh có một bài phỏng vấn, Trợ lý Trương đưa cho cô kịch bản phỏng vấn.


“Ting”—-


Sau khi cửa thang máy mở ra, Thẩm Mật nghiêng người cho Tạ Dung Trác bước vào trước.


Cô đưa tay định bấm tầng trệt, Tạ Dung Trác đã nhanh hơn một bước ấn nút, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay anh, Thẩm Mật chợt rụt tay lại.


Bên trong không gian nhỏ hẹp c*̉a thang máy.


Tạ Dung Trác đứng bên cạnh cô, bộ vest đơn giản nhưng tinh tế tôn lên vóc dáng hoàn hảo của anh, góc nghiêng sắc bén, thật sự rất thu hút ánh nhìn, Thẩm Mật không kìm được mà nhìn anh thêm vài lần.


 Không phải bây giờ cô mới nhận ra vẻ đẹp đi ngược với trời đất của anh, Thẩm Mật chỉ đang quan sát biểu cảm của anh, tìm kiếm thời điểm thích hợp để xin lỗi.


“Nhìn cái gì.” Người đàn ông bên cạnh liếc sang, chợt bật cười khe khẽ, ngữ điệu không chút độ ấm: “Chưa từng thấy gã tồi bao giờ à?”


 [Lời tác giả]


Nội dung bản thảo phỏng vấn hôm nay: “Chú út Tạ, xin hỏi anh có cảm thấy mình không bằng người khác, nên không muốn cố gắng nữa, chủ động để lộ thân phận để nằm yên không?”


Tạ Dung Trác: Câm miệng.


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 15: Chưa từng thấy gã tồi bao giờ sao?
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...