Thu Hanh - Vu Triết

Chương 93

Lúc này cốp xe đã bị mở toang, mấy đứa Tam Bính đang dỡ pháo hoa xuống, Trần Giản đành phải xuống xe trước đã, bám theo sau Thiện Vũ.

Theo thói quen bình thường, những dịp ồn ào hỗn loạn thế này Thiện Vũ toàn lủi vội, né càng xa càng tốt, thế mà giờ vẫn đang đứng lì bên cạnh xe.

Trần Giản đi tới cũng chẳng biết nói gì, mỗi lần cậu định quay sang nhìn Thiện Vũ đều ngoảnh mặt đi chỗ khác, từ chối nhìn cậu.

“Anh cố ý đúng không?” Trần Giản ghé sát tai anh nói nhỏ, dù sao lúc này trời đã tối, mọi người đều đang bận rộn, hành động quá trớn một chút cũng không sợ bị phát hiện mà còn k*ch th*ch khó tả.

Thiện Vũ không thèm để ý đến cậu, chống tay lên cửa cốp xe nghiêm túc nhìn mọi người làm việc.

“Ông chủ Thiện.” Thằng Năm bê một thùng pháo xuống, quay lại đụng mặt với anh, “Không làm việc thì tránh ra chút coi, bình thường anh cũng đâu có ham hố mấy cái này…”

Thiện Vũ buộc phải lùi sang một bên, dựa vào thân xe.

“Để chú.” Thấy thùng pháo của thằng Năm có vẻ nặng, bố Trần bèn bước tới định đỡ lấy, “Thùng này nặng đấy.”

“Ấy, để cháu.” Thiện Vũ giật mình, còn chưa kịp tựa vững vào xe đã bật ra như lò xo, chen ngang giữa bố Trần với thằng Năm, khiêng cái thùng cùng thằng Năm.

“Bố bê thùng này đi ạ.” Trần Giản lập tức lấy một thùng khác trên xe đưa cho bố.

Bố cậu đã làm rất nhiều công việc nặng nhọc, ở đây không ai có kinh nghiệm khuân vác bằng ông cả, những lúc thế này nếu không để ông làm gì đó, cậu sợ bố sẽ có cảm giác không hòa nhập được.

“À được.” Bố cậu nhanh nhẹn đỡ lấy cái thùng, xoay người đi về phía bãi sông.

Thằng Năm với Thiện Vũ cùng khiêng một thùng rõ ràng không có sự ăn ý, hai người lúc xoay bên nọ lúc xọ bên kia, dưới chân thì toàn đá vụn, đi đứng rất gian nan.

Đi được vài bước Thiện Vũ bỏ cuộc, đẩy cái thùng về phía thằng Năm: “Giữ cho chắc, tôi buông tay đấy nhé.”

“Ừm.” Thằng Năm gật đầu.

Thiện Vũ buông tay, quay trở lại xe.

“Không có anh có khi tôi tới nơi lâu rồi.” Thằng Năm ôm thùng pháo sải bước về phía trước.

“Triệu chứng này của cậu bao lâu rồi?” Thiện Vũ quay đầu nhìn nó, “Trần Nhị Hổ dễ tính thật đấy.”

Trần Giản bưng thùng pháo cuối cùng từ trên xe xuống, thùng này không nặng lắm nhưng vì nó rất to, lại để tít bên trong nên nếu không có hai người thì chắc chắn không lấy ra được.

Hồ Bạn và Tôn Na Na đã xách túi đựng mấy thứ lặt vặt như que pháo đi rồi, thùng này rõ ràng là để lại cho cậu và Thiện Vũ khiêng.

Nhưng Thiện Vũ đứng cách xe vài bước chân, nhất định không nhúc nhích.

“Lại đây khiêng đi.” Trần Giản kéo thùng pháo ra sát mép cốp, nhìn anh.

Thiện Vũ đút hai tay vào túi quần, quay đầu nhìn ra dòng sông.

“Giờ giải thích cho anh đây.” Trần Giản vịn vào thùng pháo.

“Không nghe.” Thiện Vũ nói, mắt vẫn không thèm liếc về phía cậu, thề chết thề chết không chịu chạm mắt.

“Nhìn tôi coi nào ông chủ.” Trần Giản nói, “Anh sợ nhìn tôi một cái thì sẽ không nhịn được cười hả?”

“Đm.” Thiện Vũ lập tức phì cười, xoay người bước nhanh về phía xe ô tô.

“Tấm ảnh đó tôi đã kể với anh rồi mà, cái hôm thằng Năm bị khách khiếu nại vì hút…” Trần Giản chưa nói hết câu, Thiện Vũ đã đi tới trước mặt cậu, đưa tay đẩy ngược thùng pháo vào trong xe.

Tiếp đó, anh túm lấy cổ áo Trần Giản kéo mạnh về phía mình, hôn cậu.

Gió đêm lạnh lẽo, môi ẩm ướt lành lạnh, chóp mũi cũng lạnh buốt.

Nhưng hơi từ người Thiện Vũ ấm sực, nhịp thở ấm nóng, lúc ôm anh cả người Trần Giản như đang dựa bên bếp lò.

Lúc Thiện Vũ ép cả người cậu lên thùng pháo, tay Trần Giản theo thói quen định luồn vào trong áo anh, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào thắt lưng, cậu cảm nhận được hơi thở của Thiện Vũ khựng lại trong tích tắc.

…Tay cậu rất lạnh.

Thế là cậu chỉ thọc tay vào trong áo khoác của Thiện Vũ, xoa mạnh lên lưng anh qua lớp áo len.

Lúc Thiện Vũ buông cậu ra và lùi lại một bước, Trần Giản mới liếc nhìn về phía bãi sông, vì Tôn Na Na đỗ xe khá tùy hứng, đầu xe hướng chéo ra bãi sông nên những người bên kia không nhìn thấy được tình hình ở đuôi xe bên này.

Trần Giản lau khóe môi: “Còn ghen không?”

“Cậu còn cười nữa.” Thiện Vũ nói.

“…Đã đồng ý chụp ảnh chung rồi thì cũng phải lịch sự mỉm cười chút chứ.” Trần Giản xoay người kéo thùng pháo ra lần nữa.

“Tự cậu đã xem tấm ảnh đó chưa?” Thiện Vũ khiêng thùng pháo cùng cậu.

“Chưa.” Trần Giản nói, “Lúc nãy anh đưa cho xem tôi mới nhìn lướt qua thôi.”

“Thế lát nữa tôi gửi cho cậu, cứ từ từ xem cho kỹ.” Thiện Vũ nói.

“Thôi không cần.” Trần Giản nói.

“Nhiều bình luận lắm.” Thiện Vũ nói, “Tôi xem qua rồi, trong số tất cả ảnh người ta chụp với trai đẹp, ảnh với cậu là nhiều bình luận nhất, tận mấy trăm.”

“…Anh xem bao giờ?” Trần Giản hỏi.

“Xem lâu rồi.” Thiện Vũ nói.

“Xem lâu rồi mà hôm nay mới lôi ra để ghen?” Trần Giản nhìn anh.

“Thì làm sao, tôi xem lâu rồi, tôi lưu lại từ lúc nó mới có ba mươi bình luận.” Thiện Vũ nói, “Nên tôi đợi xem rốt cuộc sẽ có tổng cộng bao nhiêu người…”

“Anh bị thần kinh à.” Trần Giản không nhịn được cười.

“Mấy thứ này phải để dành đến lúc quan trọng mới lôi ra để ghen chứ,” Thiện Vũ nói, “Tôi còn nhiều thứ khác lắm.”

“Sao cứ phải đem ra ghen vào hôm nay?” Trần Giản hỏi.

Thiện Vũ nhìn cậu, không nói gì.

“À.” Trần Giản chợt hiểu ra.

Cậu ngẫm nghĩ rồi cười cười: “Tôi thấy khá hơn nhiều rồi.”

Chu Nhạc Thành vẫn luôn là một người dịu dàng lạc quan, dẫu tiếc nuối với thế giới vẫn bình thản đón nhận, để lại trong lòng những người quen biết anh nhiều hơn cả là niềm hy vọng.

Cảm nhận rõ được điều này, Trần Giản thấy ổn hơn nhiều.

Dù lúc dỡ pháo hoa ra khỏi thùng, cậu thấy Hồ Bạn đưa tay lau nước mắt, đôi mắt Tam Bính cũng lấp loáng ánh nước.

Cũng may tiếng động cơ xe máy vang lên phía sau đã nhanh chóng di dời sự chú ý của bọn họ.

Trần Nhị Hổ đến rồi.

“Anh Nhị Hổ!” Tam Bính vẫy tay với hắn.

“Giục giục giục, có phải tao không đến đâu mà cứ giục mãi.” Trần Nhị Hổ đỗ xe song song với xe máy của mấy đứa kia, đây là thói quen từ lâu của hắn, có lẽ vì thấy như vậy trông sẽ oai hơn.

Tam Bính cười không đáp.

“Sao tự dưng lại nghĩ ra trò bắn pháo thế?” Trần Nhị Hổ hỏi, “Không phải bảo mai mới bắn sao?”

“Ông chủ Thiện bảo thích lúc nào bắn lúc đó.” Thằng Năm rất phấn khởi.

“Hết thì lại mua, lúc nãy tôi đi qua thượng nguồn cũng có người đang bắn rồi.”

“Chắc chắn sẽ không to bằng của chúng ta.” Hồ Bạn vỗ tay, “Nhanh nào, bắn cái nào trước đây?”

“Bắn hai cái to trước đi.” Thiện Vũ nói, “Rồi đợi một lát.”

“Đợi một lát?” Tam Bính nhìn anh.

“Đợi người xem kéo tới.” Thiện Vũ nói.

“Đúng rồi!” Hồ Bạn hiểu ra, “Cho mọi người cùng xem, chúng ta lại được dịp nổi bật.”

“Nói khéo chút đi.” Thiện Vũ nói.

“Đại Ẩn muốn chia sẻ niềm vui với mọi người.” Tôn Na Na nói, “Thị trấn là một gia đình.”

“…Chị đỉnh hơn tôi rồi đấy.” Thiện Vũ cười cười.

Bắn pháo hoa là một việc rất dễ có thể biến một người trưởng thành thành đứa trẻ con.

Để tranh xem ai là người bắn, Tam Bính, thằng Năm và Hồ Bạn thậm chí còn phải oẳn tù tì.

Hồ Bạn may mắn nhất, dễ dàng giành được quyền đốt lửa, giật lấy điếu thuốc từ miệng Tam Bính chạy tới: “Chuẩn bị xong hết chưa nào, tôi châm đây nhé!”

“Cẩn thận dưới chân.” Bố Trần Giản đứng cạnh nhắc nhở.

“Dạ!” Hồ Bạn gật đầu.

Trần Giản rút điện thoại, mở camera chĩa lên trời đêm.

“Chuẩn bị xong rồi, đốt đi.” Tôn Na Na nói.

Hồ Bạn dí đầu thuốc lá lại gần, mãi không thấy động tĩnh gì.

“Ngủ rồi à?” Thiện Vũ hỏi.

“Điếu thuốc sắp tắt… A cháy rồi!” Hồ hét một tiếng rồi nhảy cẫng lên, quay đầu chạy, “Mẹ ơi ——”

Ống pháo bật ra một tiếng “đoàng”, luồng ánh sáng vàng bay vút lên không trung, biến mất giữa màn đêm.

Trần Giản nhìn màn hình điện thoại đen ngòm, hai giây sau, giữa đêm đen chợt nở bung một đóa hoa vàng kim, rọi sáng cả mặt sông lóng lánh.

Mọi người giơ điện thoại, đồng thanh reo hò.

Tiếp đó là phát thứ hai, thứ ba.

Tổng cộng năm phát.

Thứ này đúng là quá chát so với giá trị thực.

Bắn xong thì đến lượt Tam Bính châm lửa, cậu ta chọn một quả pháo sặc sỡ sắc màu, đan xen đỏ, xanh lá và bạc, thời gian cách giữa các đợt bắn ngắn hơn cái trước nhưng không bay cao bằng.

Tưởng như cả một trời sao rực rỡ trải rộng ngay trên đầu mọi người.

Trần Giản vừa quay video vừa hò hét theo, không biết có phải do gió thổi không mà cậu thấy khóe mắt cay cay.

Bắn xong ba thùng pháo lớn, mọi người bắt đầu chia nhau pháo nhỏ.

Thằng Năm chắc là do hét sung quá nên vừa ho sù sụ vừa cầm một que pháo bông, tay kia giơ điện thoại tự sướng: “Thấy được không? Tôi đốt cho cậu xem ngay đây…”

“Ai đấy?” Tam Bính buột miệng hỏi.

“Đợi chút nhé…” Thằng Năm không trả lời, cười rạng rỡ nhìn màn hình video rồi dí cây pháo tới trước mặt Tam Bính, ra hiệu cho cậu ta châm lửa giúp.

“Làm màu với ai không biết?” Tam Bính lấy bật lửa châm cho cậu ta, lẩm bẩm.

Khi pháo bông tóe lửa, thằng Năm chạy sang một bên: “Đây rồi, xem này!”

“Đm.” Tam Bính chửi thề một câu.

“Thằng Năm có bạn gái à?” Thiện Vũ ghé sát Trần Giản hỏi nhỏ.

“Không biết,” Trần Giản cũng hạ thấp giọng, “Bình thường ở ký túc xá thỉnh thoảng thấy nó gọi điện… Chắc là không đâu, nghe không thấy sến súa gì cả…”

“Vậy xem ra cậu cũng chưa yêu đương bao giờ nhỉ.” Thiện Vũ liếc nhìn cậu.

“Cái…” Trần Giản nhìn anh, “Tôi không sến ấy hả?”

Thiện Vũ cong môi cười, không đáp.

“Thế thì anh cũng vậy thôi, chẳng sến tí nào, rất dễ chịu.” Trần Giản nói.

Thiện Vũ bật cười: “Mồm mép sao thế không biết.”

Đang nói chuyện, thằng Năm phía bên kia tự dưng im bặt.

Trần Giản nhìn qua, thấy màn hình điện thoại mà nó giơ lên nãy giờ đã mất hình cuộc gọi video, quay về cửa sổ nhắn tin.

Nhưng thằng Năm không buông điện thoại xuống mà vẫn cứ giơ như vậy, vẻ tươi cười trên gương mặt vẫn còn đó như bị đông cứng.

Pháo hoa trong tay hãy còn phun những tia sáng vàng, cậu ta quay đi, vẫn tiếp tục nói: “Đẹp không?”

“Đù.” Trần Giản ngẩn người.

“Thất tình chắc luôn.” Thiện Vũ nói.

Nụ cười vẫn giữ nguyên trên mặt thằng Năm khiến người ta thấy hơi xót xa, Trần Giản quay đầu nhìn Trần Nhị Hổ, định hỏi xem có biết thằng em hắn dạo này có gặp biến cố gì trong chuyện tình cảm gì không.

Vừa chạm mắt với cậu, Trần Nhị Hổ bỗng như hạ được quyết tâm, bước nhanh tới chỗ Thiện Vũ và cậu hãy còn đang ngơ ngác.

“Sao đấy?” Trần Giản hơi hoang mang, khí thế của hắn khiến cậu nghĩ hay là mình nên xông lên táng cho Trần Nhị Hổ một cú trước, phủ đầu lấy lợi thế…

“Ông chủ Thiện.” Trần Nhị Hổ gọi Thiện Vũ.

“Ừm.” Thiện Vũ quay đầu.

“Hôm nay gây thêm phiền phức cho anh rồi.” Trần Nhị Hổ nói, “Tôi về nhà định nói chuyện với bố, đợi ông ấy tỉnh rượu mãi…”

Nghe đến đây, Trần Giản thoáng do dự vài giây rồi quay người định tránh đi.

Nhưng Trần Nhị Hổ giữ cậu lại: “Không phải tránh, dù sao cũng biết hết rồi, mày cũng rõ tình hình nhà tao cả mà.”

“Ừ.” Trần Giản đứng lại.

“Nói chuyện thông chưa?” Thiện Vũ hỏi.

“Không biết nữa.” Trần Nhị Hổ nhíu mày, “Tôi không có tài ăn nói như anh, lắm khi ông ấy hễ mở miệng cãi là tôi tịt ngòi hẳn, có điều hôm nay tôi không cho ông ấy mở miệng.”

“Hả?” Thiện Vũ nhìn hắn.

“Tôi cắm con dao phay ngay đầu giường ông ấy, chừng nào tôi nói xong ông ấy mới được mở miệng.” Trần Nhị Hổ nói.

“Chà.” Thiện Vũ nhướng mày, liếc mắt nhìn Trần Giản.

“Mày…” Trần Giản cũng không biết nói gì cho phải.

“Cái đó tao học ông chủ Thiện.” Trần Nhị Hổ nói, “Tao học được rất nhiều điều từ anh ta.”

“Này có được tính là vu khống ngay trước mặt không vậy,” Thiện Vũ nghe mà phì cười, “Tôi xài chiêu này bao giờ?”

“Thì không cho người khác kịp mở miệng ấy.” Trần Nhị Hổ nói.

Trần Giản thở dài.

Thiện Vũ dùng lời lẽ khiến người ta không cãi lại được, chứ không phải dùng dao bổ cho người ta không dám nói, có bổ thì cũng là bằng tay.

Bổ vào đây này.

Không đổ máu, hiệu quả cao.

“Dù sao hôm nay tôi cũng nói hết lời rồi, anh tôi sớm muộn gì chẳng phải vào tù, vào vì tội trộm cắp vẫn đỡ hơn là vào vì tội giết người.” Trần Nhị Hổ nói, “Tôi sẽ không đi thăm anh ta, anh ta cũng chẳng cần đâu, đợi anh ta ra ngoài, nếu vẫn chưa cải tạo tốt, chúng ta còn phải chung tay đối địch…”

Trần Nhị Hổ chợt ngừng: “Nói vậy có được không?”

“Miễn là lời nói thì gì cũng được.” Thiện Vũ nói.

“Tôi cũng đã bảo anh ta đừng đến homestay làm phiền nữa rồi, nếu không tôi thật sự sẽ bổ anh ta, dù gì nhà tôi cũng có gene bạo lực, giả mà liều thật thì ai đánh ai còn chưa biết đâu.” Trần Nhị Hổ nói.

Chỉ trong thời gian ngắn Trần Giản đã cạn lời đến lần thứ hai, ngay cả Thiện Vũ cũng không thể đáp lời hắn ngay được.

“Cậu…” Thiện Vũ hắng giọng, “Thôi được rồi, không sao đâu, năm mới năm me, cứ đón Tết với bố cậu cho hẳn hoi đã.”

“Ừm.” Trần Nhị Hổ gật đầu.

Phía bên kia, thằng Năm tự dưng rống riết lên, ngửa mặt lên trời thét dài: “A ——”

“Ui giời ơi cái tiếng,” Thiện Vũ giật cả mình, “Trần Nhị Hổ qua bổ cho thằng Năm một cái trước đi hẵng.”

“Có chuyện gì vậy?” Tam Bính chạy tới.

“Không việc gì hết.” Thằng Năm cất điện thoại vào trong túi.

“A ——” Hồ Bạn đang chơi vui, căn bản chẳng quan tâm bên kia có chuyện gì, cô cũng ngẩng đầu hét thật to, giọng lanh lảnh.

“À hú ——” Tôn Na Na cũng chụm tay quanh miệng hét lớn.

Đằng xa vọng lại tiếng hét của ai đó, rồi trên bãi sông bắt đầu vang lên những tiếng hò reo liên hồi.

Là dân làng lân cận và người trên thị trấn kéo tới đây xem pháo hoa.

“Bắn pháo to đi, bắn pháo to đi, nhanh nhanh nhanh! Thị trấn là một gia đình, đến giờ chia sẻ rồi!” Hồ Bạn nhảy nhót chạy về phía đống pháo, “Chú Trần chọn cho cháu cái to nhất đi ạ!”

“Cái này đi,” Bố Trần Giản cười cầm một cái lên, “Chú vừa xem rồi, cái này có mười phát.”

“Hay thằng Năm bị ai lừa tiền rồi?” Trần Giản cau mày suy nghĩ, “Lần trước lúc bị khiếu nại vì hút thuốc, nó có nói là do chuyện tiền bạc.”

“Cái đám này.” Thiện Vũ thở dài, ngồi xổm xuống tìm một tảng đá để ngồi, “Kéo chúng nó lên làm gì chứ, giờ tôi chỉ muốn đá từng đứa về.”

 Trần Giản cười ngồi xổm xuống bên cạnh anh: “Vậy còn tôi thì sao?”

Pháo hoa cỡ lớn bố Trần Giản chọn cho Hồ Bạn đã được châm lửa, những đóa hoa vàng bạc nối nhau phóng thẳng lên trời đêm, nở rộ giữa không trung.

“Nắm chặt tay tôi.” Thiện Vũ thì thầm bên tai cậu.

Trần Giản nắm lấy tay anh, siết thật chặt.

Lúc quay về homestay đã là gần hai giờ, xe pháo hoa mang theo về cơ bản đã đốt hết, có tới gần trăm người đêm hôm không ngủ được chạy ra xem.

Biết ông chủ của Đại Ẩn vừa mới mua một đống pháo hoa, không ít người chắc nịch rằng ngày mai chắc chắn sẽ còn hoành tráng hơn.

Thiện Vũ định để ngày hôm sau mới gọi điện bảo ông chủ pháo hoa giao hàng, nhưng cuối cùng hơn mười hai giờ anh đã gọi luôn cho người ta.

May mà ông chủ bán pháo chưa ngủ, thấy khách sộp gọi điện là đồng ý ngay sáng sớm mai sẽ chở thêm một xe nữa tới.

Lúc về đến ký túc xá mọi người vẫn còn bàn luận rôm rả, máy ai cũng đầy ắp video, không chờ nổi qua đêm đã liên tục refresh vòng bạn bè, toàn là pháo hoa.

“Chú đi tắm cái đã, mấy đứa có ai muốn tắm trước không?” Bố Trần Giản hỏi.

“Chú cứ tắm đi ạ, cháu xếp hàng sau chú.” Tam Bính nói.

Trần Giản nhìn thằng Năm: “Mày có tắm không?”

“Không tắm.” Thằng Năm nằm thẳng cẳng trên giường.

“Nhị Hổ thì sao?” Trần Giản lại hỏi Trần Nhị Hổ.

“Tắm chứ, hôm nay dính đầy vận đen từ ông già.” Trần Nhị Hổ nói.

Trần Giản thở dài: “Cho tao trước đi, tối tao trực.”

“Không được, mày vào nhà cuối cùng, tắm cuối.” Hôm nay Trần Nhị Hổ ngang ngược lạ thường.

“Thôi được rồi.” Trần Giản nói, “Tao…”

“Mày qua phòng ông chủ Thiện mà tắm.” Thằng Năm nói thẳng, “Mày thuộc cấp lãnh đạo cơ mà, sao phải chen chúc với đám nhân viên bọn tao làm gì.”

“Đúng vậy.” Tam Bính nói.

Trần Giản thuộc-cấp-lãnh-đạo rời khỏi ký túc xá, cầm quần áo tắm tới văn phòng.

Thực ra ngay từ đầu cậu đã nghĩ đến chuyện qua chỗ Thiện Vũ tắm, chỉ là không tiện huỵch toẹt ra, nếu mọi người đều đã bảo vậy thì…

Hì hì.

Cậu gõ cửa.

“Vào đi.” Thiện Vũ bên trong nói vọng ra.

Trần Giản vào văn phòng, Thiện Vũ trùm khăn tắm trên đầu, vai trần bước ra từ phòng tắm, trên người còn vương bọt nước.

“Qua tắm à?” Thiện Vũ hỏi.

“Ừ, ký túc xá bên kia chắc phải xếp hàng tới sáng mai mất.” Trần Giản quay đầu đóng cửa lại.

“Mỗi tắm thôi hả?” Thiện Vũ lại hỏi.


Thu Hanh - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thu Hanh - Vu Triết Truyện Thu Hanh - Vu Triết Story Chương 93
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...