Thu Hanh - Vu Triết
Chương 88
Chuyến này về sếp Hà không nán lại quá lâu, chủ yếu chỉ là tán gẫu với Thiện Vũ, mấy nhân viên công tác đi cùng anh ta cũng đã quen mặt mọi người, buổi trưa cả hội tham gia tiệc nướng ngoài vườn hoa với mọi người ở Đại Ẩn.
Giữa chừng Đại Lý có ghé qua hai chuyến, nói là ăn ké, thực chất ai cũng biết là tới hóng ké thông tin.
Mặc dù nghe ý của Thiện Vũ thì những chuyện này sớm muộn gì cũng phải thông báo cho mấy nhà bên trong nắm được, nhưng tin tức nhất định phải do Đại Ẩn truyền ra chứ không thể để họ tự mình mò được.
Tính chất khác hoàn toàn.
Vậy nên cả hai lần Đại Lý tới, Trần Nhị Hổ đều rất nhiệt tình tiếp đãi gã, thậm chí lần thứ hai gã ra về Tam Bính còn đuổi theo tặng cho một khay đồ nướng.
“Để anh ta ăn no một lần cho xong, lát nữa đỡ phải kiếm cớ sang tiếp.”
“Lát nữa anh ta lại qua đây xem ông chủ Thiện đan khăn quàng.” Thằng Tư nói, “Đây đúng là kỳ quan, muốn đến xem thử một chút cũng không lạ.”
“Mày cũng thật là.” Trần Nhị Hổ nhìn Tam Bính, “Mày tự xin cho mình mày một cái thôi là được rồi, sao lại có thể mặt dày đòi hẳn bốn cái vậy?”
“Em cũng đâu ngờ ổng lại đồng ý.” Tam Bính nói.
“Chắc sẽ không mệt đến nỗi đổ bệnh đâu nhỉ?” Thằng Năm tự dưng lo lắng.
“Tết nhất đừng có nói linh tinh!” Trần Nhị Hổ trừng mắt nhìn cậu ta.
So với việc liệu Thiện Vũ có mệt đến nỗi đổ bệnh không, điều Trần Giản lo lắng hơn cả là mong sếp Hà sẽ không đột nhiên buông thêm câu “Tôi cũng muốn một cái”.
May thay có lẽ vì Thiện Vũ dành toàn bộ thời gian – ngoại trừ lúc ăn – ra để đan khăn quàng, hơn nữa cũng không ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện của anh với sếp Hà nên người ta có ảo giác rằng kim đan và sợi len đã trở thành một phần cơ thể anh, tự động phớt lờ nó.
Điện thoại của Thiện Vũ đổ chuông nhưng lại không nằm trên người anh, Trần Giản vơ lấy điện thoại trên ghế dài bên cạnh đưa qua giúp.
Nghe máy xong, Thiện Vũ ngoắc ngón tay với cậu.
“Hm?” Trần Giản đi tới.
“Cuộc gọi hôm qua đã có phản hồi, hiệu suất làm việc của trụ sở chính cũng tốt phết.” Thiện Vũ nói nhỏ, “Đã khôi phục lỗi hệ thống, trước ngày mai trạm giao hàng sẽ lại phát lương như bình thường, cậu báo với bố cậu một tiếng, bảo họ nhớ theo dõi.”
“Lỗi hệ thống thật à?” Trần Giản nói.
“Tùy ý họ nói thôi, giờ có bảo là do Mỹ muốn đánh nước ta nên bắt đầu xuống tay từ cái máy tính rởm ở trạm giao hàng của bố cậu cũng được nữa.” Thiện Vũ nói, “Miễn giờ đã trả lương là được.”
“Ừ.” Trần Giản cười gật đầu.
“Lúc báo lại…” Thiện Vũ nhìn cậu, “Có cần tôi dạy cách nói nữa không?”
“Có.” Trần Giản nói.
“Không phải bảo nếu học theo tôi cậu sẽ bị thọc cho thành vòi hoa sen sao?” Thiện Vũ nói.
“Là học anh cách nói vòng vo ấy thôi, học xong mà không đánh nhau một trận thì không xong chuyện.” Trần Giản thật thà đáp, “Chỉ riêng chuyện đó thôi, không tính cái khác.”
“Bảo với bố cậu, chuyện này là do cậu giải quyết.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nhìn anh.
“Nói thế nào thì cậu biết rồi chứ? Điện thoại cứ thế mà gọi thôi.” Thiện Vũ nhìn cậu, “Ôm hết công về mình là được.”
“Không phải hôm qua anh mới bảo…” Trần giản ngồi xổm bên cạnh anh, nói nhỏ, “Để ông ấy thấy được anh là người như thế nào sao? Rõ ràng anh là người xử lý chuyện này, sao không tính là của anh?”
“Quản lý bị ngốc à, tôi cần gì phải chứng minh năng lực với bố cậu, tôi có nguyên cái homestay to đùng bày chình ình ở đây thây.” Thiện Vũ nói, “Tôi muốn ông ấy thấy tôi là người tốt, vậy thôi.”
Trần Giản nở nụ cười: “Vậy tôi cướp công đấy nhé?”
“Cướp đi.” Thiện Vũ hất cằm.
Bố cậu bắt máy với tốc độ chưa từng có trước đây, tiếng chuông còn chưa đổ hết giọng bố cậu đã truyền tới: “Trần Giản à!”
Nghe giọng điệu có thể thấy tâm trạng không tệ chút nào.
Chuyện này làm Trần Giản hơi bất ngờ, đã lâu lắm rồi cậu không nghe giọng bố mình như thế, thậm chí còn không nhớ được lần cuối bố cậu có cảm xúc như vậy là từ lúc nào.
“Bố, cái…” Trần Giản còn chưa kịp nói đã bị bố ngắt lời.
“Bố đang định gọi điện thoại cho con đây.” Bố cậu vội vàng nói, “Tiền lương của bố đã bắt đầu kết toán rồi, ông chủ nhắn trong nhóm ngày mai qua lấy tiền! Chưa bao giờ suôn sẻ như thế!”
“Con đang định hỏi chuyện này đây.” Trần Giản cười cười, “Cũng nhanh thật đấy.”
“Con biết sao?” Bố cậu ngẩn người.
Trần Giản thoáng do dự, bắt đầu cướp công: “Vâng, hôm qua con gọi điện thoại cho trụ sở chính bên đó.”
“Khiếu nại à? Nhưng có người từng khiếu nại rồi, vô ích mà.” Bố cậu hơi ngạc nhiên.
“Không, con gọi cho trụ sở chính…” Trần Giản hơi ngừng lại, “Hỗ trợ pháp lý, yêu cầu bọn họ mau chóng xử lý vấn đề nợ lương…”
Từ nhỏ đến lớn cậu đã từng nói dối bố mình không ít lần, hoặc nói đúng hơn là nhiều lúc cậu không hay nói thật.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nói dối trắng trợn cỡ đó.
“Thật sao?” Bố cậu sốc, “Làm vậy cũng được sao?”
“Vâng, nhắc nhở bọn họ nợ lương ăn Tết là vấn đề nhạy cảm, vừa bãy họ đã… phản hồi lại với con, bảo là đã giải quyết rồi.” Trần Giản thuật lại lời Thiện Vũ nói, ít nhiều gì vẫn hơi chột dạ nên không dám nói quá chi tiết, cũng khó có thể nói với phong thái điềm tĩnh bình thản tự nhiên như Thiện Vũ, “Nên con gọi ngay cho bố đây.”
“Con… khá lắm con trai!” Bố cậu rất mừng rỡ, “Bố đã bảo sao lại nhanh thế được! Đúng là con trai đầu óc nhạy bén, xử lý quá tốt! Này, ông Chung! Ông Chung…”
Chắc bố cậu vẫn đang ở cùng quán trọ với ông Chung, nói chuyện mà giọng cao vút: “Là con trai tôi đấy! Là con trai tôi giải quyết vụ nợ lương của chúng ta…”
“Bố, bố.” Trần Giản cảm giác mặt mình đỏ bừng, “Bố đừng khoác lác với người ta.”
“Yên tâm, bố không nói với họ là giải quyết như thế nào đâu.” Bố nói, “Chỉ bảo là con trai bố… Con trai bố dù gì cũng là quản lý nhà nghỉ, xử lý mấy việc này nhẹ như lông hồng… Ông Chung!”
“Sao đấy! Là con trai anh làm à?” Ông Chung phía bên kia nói chuyện rất nặng khẩu âm, nhưng Trần Giản vẫn nghe hiểu được câu này, theo sau đó là một chuỗi giọng địa phương bla bla.
“Con chỉ hỏi chút vậy thôi.” Trần Giản nói, “Vậy mai bố đi lĩnh lương đi, xử lý xong việc bên đó thì qua đây luôn nhé, con định đi đón bố nhưng mà phải đến hôm 27 con mới lấy được bằng…”
“Không sao, bố đợi con.” Bố cậu nói, “Bố đợi con đến đây, vừa hay ông Chung cũng có vé về nhà hôm 27, bố tiễn ông ấy luôn.”
“Vâng ạ.” Trần Giản cười cười.
Cúp máy, Trần Giản ngẩn ngơ ngồi một góc ghế dài phơi nắng, cảm thấy thật kì diệu.
Nhấm nháp dư vị cả buổi chưa thể hoàn hồn.
Ngay từ đầu nghe tin nhận được lương sớm ông đã rất vui rồi, lại nghe bảo là do con trai mình hỗ trợ, cảm xúc ấy bùng nổ như thể biến thành một người khác/
Trần Giản cảm giác ông có thể ngay lập tức chạy ra giữa đường hò reo.
Con trai tôi làm đó!
Con trai tôi làm đó!
…Không thể reo như vậy được, nghe cứ như con trai ông vừa đi tự thú.
“Thế nào rồi?” Giọng Thiện Vũ truyền đến từ phía trên.
Trần Giản ngẩng đầu, Thiện Vũ một tay cầm kim đan một tay cầm khăn quàng đứng trước mặt cậu, trên vai còn đeo chiếc túi tập gym, cảnh tượng cuộn len màu hồng tro được kéo ra từ túi tập gym trông hết sức thần kỳ, làm Trần Giản không nhịn được cười.
“Lát nữa tôi phải tra xem triệu chứng của cậu thì nên uống thuốc gì.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản dựa ra sau lưng ghế, ngửa đầu nhìn anh: “Giờ chắc bố tôi đang khoác lác trong nhóm chat shipper rồi.”
“Báo họ đi lấy tiền chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Rồi.” Trần Giản gật đầu, “Lúc tôi gọi qua ông ấy cũng đang định gọi cho tôi về chuyện đó.”
“Vậy thì tốt.” Thiện Vũ nói, “Cầm được tiền rồi yên tâm hẳn.”
“Thiện Vũ.” Trần Giản nhìn anh.
“Ừm?” Thiện Vũ đáp, cũng nhìn cậu, tay vẫn không ngừng nghỉ, quả là thợ lành nghề.
Trần Giản định nói cảm ơn.
Nhưng lại cảm thấy một câu cảm ơn vào lúc này vừa xa cách vừa không có ý nghĩa.
Do dự vài giây, cậu sửa lời.
“Tôi cũng muốn một cái khăn quàng cổ.” Cậu nói.
Thợ lành nghề dừng tay.
“Tôi nói bừa thôi.” Trần Giản vội vàng bổ sung thêm.
“Bừa?” Gương mặt Thiện Vũ không biểu cảm, kim đan trong tay lại bắt đầu bận rộn.
Trần Giản cười cười.
“Tôi giống kiểu người bừa bãi như vậy hả?” Thiện Vũ hỏi.
“Hả?” Trần Giản nhất thời không đoán được phản ứng này của anh là như thế nào.
“Đợi xong hết đống này đã.” Thiện Vũ nói, “Cuộn len xám của cậu vẫn còn một ít…”
“Tôi thật sự chỉ nói bừa một câu thôi.” Trần Giản giật mình, “Tôi…”
“Không lấy?” Thiện Vũ liếc nhìn cậu.
“Lấy chứ.” Trần Giản nói.
“Trước Tết Nguyên đán nhé, làm xong mấy cái này chắc tôi phải chết ngắc nửa tháng.” Thiện Vũ nói.
“Đừng có nói gở.” Trần Giản nói.
“Làm xong mấy cái này chắc tôi phải ăn may nửa tháng.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản bật cười.
“Khi nào bố cậu tới?” Thiện Vũ hỏi, “Có cần đi đón không?”
“Ban đầu ông ấy định tự bắt xe khách qua đây, nhưng nghe tôi bảo hôm 27 sẽ lấy bằng thì lập tức bảo đợi tôi đến đón.” Trần Giản nói.
“Thì đến đón.” Thiện Vũ nói, “Tiện thể mang ít đồ Tết biếu mấy người họ hàng nhà cậu…”
“Sao đi chọc tức mà lại mang biếu đồ Tết!” Trần Giản nói.
“Chọc tức một cách lịch sự lễ phép mới là đáng ghét nhất.” Thiện Vũ nói, “Nếu đã chọn làm người đáng ghét thì phải làm cho tới nơi tới chốn.”
Họ hàng mà cậu có thể tìm đến tận cửa gây phiền phức gồm hai người, chú và cô của cậu.
Thật ra nếu là bình thường chưa chắc Trần Giản đã đồng ý với kế hoạch chọc tức của Thiện Vũ, nhưng tình cảnh anh em ruột nhà bố cậu thì khác, ông bà mất sớm, bố cậu một tay kiếm tiền học phí cho em trai em gái.
Mấy năm trước khi điều kiện gia đình còn tốt thì các nhà vẫn qua lại với nhau, tới lúc mẹ cậu bắt đầu bị bệnh thì dần dà không liên hệ nữa, dù giống như bố cậu nói, chỉ có người nhà mới biết bọn họ trả tiền cũng khó khăn, không muốn giúp là chuyện bình thường.
Nhưng cứ nghĩ đến bao nhiêu năm cực khổ, Trần Giản ít nhiều vẫn thấy không cam lòng.
Cậu muốn xả giận.
Tuy nhiên, lên thành phố hôm 27 Tết mà chỉ có hai người cậu và Thiện Vũ chắc chắn là chuyện không thể, Trần Nhị Hổ xin nghỉ về nhà hôm sau mới quay lại, thằng Tư về thị trấn bên cạnh, còn Tam Bính với thằng Năm vẫn ở homestay nhất quyết đòi lên thành phố cùng, lần trước đã dẫn theo Hồ Bạn và Tôn Na Na, lần này phải dẫn theo hai đứa nó nữa.
“Vừa đúng bốn người, thêm bố của Trần Giản nữa là năm người vừa khít.” Tam Bính vừa nói vừa chỉnh lại chiếc khăn quàng trên cổ, “Cái khăn quàng này của tôi phải được lên thành phố một lần.”
“Rồi rồi rồi, đi đi đi đi.” Thiện Vũ gật đầu.
“Có cần mua gì không?” Tam Bính gọi với vào quầy lễ tân.
Tôn Na Na đứng ở quầy lễ tân cũng quay đầu gọi với vào kho hàng: “Bạn Bạn, có muốn mua gì không?”
“Trà sữa ——” Hồ Bạn kêu.
“Trà sữa.” Tôn Na Na chống má.
“Được rồi.” Tam Bính đáp.
Lấy bằng lái không tốn bao nhiêu công sức, việc đầu tiên Trần Giản làm khi nhận được bằng là chụp tấm ảnh gửi cho bố mình.
Bố cậu gửi lại sáu icon ngón tay cái.
“Lái đi.” Thiện Vũ vỗ vỗ lên cửa ghế lái.
“Được không vậy? Ông chủ Thiện không lái à?” Tam Bính lập tức cảnh giác, “Hôm đầu tiên lấy bằng anh Nhị Hổ lái xe của anh Duệ làm rơi bánh trước bên phải xuống mương đấy.”
“Nhưng Trần Giản đâu phải anh Nhị Hổ.” Thằng Năm nói, “Nó lái xe máy cũng đã giỏi hơn anh Nhị Hổ rồi mà, lần trước bọn mình lái xe đuổi nó mà bốn người không theo kịp…”
Tam Bính trừng mắt liếc nó: “Chuyện cũ rích rồi đừng có hở ra lại nhắc nữa.”
“Mới nhắc lần đầu tiên.” Thằng Năm nói.
“Kẻ tung người hứng đấy à!” Tam Bính kêu lên, “Sao mày cứ phải chốt hạ câu cuối bằng được thế!”
“Đâu có.” Thằng Năm lên xe.
“Con mẹ mày!” Tam Bính cũng lên xe.
“Không hề.” Thằng Năm nói.
“…Được rồi, coi như mày giỏi.” Tam Bính nói.
“Ừ.” Thằng Năm gật đầu.
Tam Bính xoay người đè cậu ta ra cho vài cú.
“Uống lộn thuốc rồi.” Trần Giản buồn cười nhét bằng lái vào trong túi, lại còn vỗ vỗ.
“Các cậu còn đua xe nữa à?” Thiện Vũ hỏi.
“Hồi trước chúng nó toàn làm mấy trò vớ vẩn ấy mà.” Tay Trần Giản đã đặt lên cửa xe rồi lại dừng, cậu nhìn Thiện Vũ, “Tôi khai thật, tôi vẫn chưa chính thức lái ra đường bao giờ đâu, xe này…”
“Tôi ở ngay bên cạnh, sợ cái gì.” Thiện Vũ kéo cửa ghế phụ, “Đụng phải thì coi như đâm trúng vận may, không đụng gì thì là thuận buồm xuôi gió, đi.”
Trần Giản cười, lên xe.
Trước đó đã từng chạy vài lần trên con đường bỏ hoang nên cũng coi là khá quen xe, cậu nổ máy, lăn bánh, đều rất suôn sẻ.
Chỉ là lúc lái ra ngoài cảm giác trên đường có quá nhiều thứ, chỗ này có xe chỗ kia có người, trước Tết xe cộ và người đi đường đều đông hơn bình thường, riêng quãng đường từ bãi đỗ ra tới con đường phía trước trung tâm đăng kiểm đã đủ để lòng bàn tay Trần Giản vã mồ hôi.
“Ổn phết đấy chứ.” Tam Bính ngồi đằng sau nói một câu.
“Ừ.” Trần Giản lập tức thấy yên tâm hơn hẳn.
“Xi nhan.” Thiện Vũ ngồi cạnh nói một câu.
“Ừ.” Trần Giản nhanh chóng bật xi nhan, trái tim vừa ổn định lại tiếp tục bất an.
Song có Thiện Vũ ngồi cạnh thực sự đem lại hiệu quả tốt, mỗi lần anh nhắc nhở đều vừa đúng lúc Trần Giản cần thao tác, thậm chí còn chi tiết và kịp thời hơn cả huấn luyện viên, xi nhan, nhập làn, vượt lên…
Khi sắp tới siêu thị nhỏ của nhà cô, cuối cùng Tam Bính cũng hỏi: “Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Quản lý đi thăm người thân.” Thiện Vũ nói rồi đưa tay giữ lấy vô lăng, hơi bẻ lái sang phải một chút lúc Trần Giản chuẩn bị lái vào chỗ đỗ xe trên vỉa hè, “Rồi, đạp chân ga đi.”
Xe leo lên vỉa.
“Dừng xe chắc phải nhờ anh…” Trần Giản liếc nhìn Thiện Vũ.
“Dừng vào chỗ đỗ làm gì, đỗ ngay trước cửa ấy.” Thiện Vũ nói, “Hai phút xong chuồn ngay.”
“Ừm.” Trần Giản cắn môi, chậm rãi dừng xe trước cửa siêu thị nhỏ.
Vừa liếc mắt đã thấy cô cậu đang sắp xếp hàng hóa trước kệ để hàng qua tấm kính.
Trần Giản xuống xe, mở cốp lấy ra một hộp trà nhỏ, đây là mẫu dùng thử mà sếp Hà mang từ thị trấn bên cạnh về lúc đi khảo sát tuyến đường, đóng gói rất tinh xảo, hương vị thì chưa biết thế nào.
Thấy có chiếc xe chắn ngay trước cửa tiệm mình, người cô lập tức đi ra cửa vén tấm mành che gió lên ngó ra ngoài.
“Cô ạ.” Trần Giản gọi một tiếng.
Cô nhìn về phía cậu theo hướng âm thanh thì tức khắc ngẩn cả người, sau đó nhìn một lượt chiếc xe, rồi tầm mắt lại từ trên xe quay lại trên mặt cậu, kinh ngạc hỏi: “Trần Giản?”
“Vâng.” Trần Giản đi tới trước mặt cô, “Cô ở cửa hàng một mình ạ?”
“À ừ.” Cô lại nhìn vào trong xe, “Chú của cháu đang ở nhà, cháu đây là…”
“Tới đây có công chuyện ạ, tiện đường ngang qua nên ghé vào thăm cô.” Trần Giản đưa hộp trà trong tay qua, “Sắp Tết rồi mà.”
“Ôi trời, cái này…” Người cô nhận lá trà, do dự một chút rồi nhấc mành lên, “Vào trong ngồi không?”
“Không ạ, lát nữa cháu lại qua chỗ chú xem một chút rồi đón bố về ăn Tết luôn.” Trần Giản nói.
“Bây giờ cháu… sống tốt chứ?” Cô hỏi.
“Vâng, khá ổn ạ.” Trần Giản nói.
“Xe này… là của cháu à?” Cô lại tiến ra ngoài hai bước để nhìn chiếc xe.
Không phải.
Nhưng có thể nói là phải.
“Vâng.” Trần Giản đáp.
Mày mặt dày quá đi mất, Trần Giản!
Nhưng mà sướng lắm.
“Về gấp vậy sao?” Cô nói, “Gọi bố cháu qua đây ăn bữa cơm chung, cũng đã… nhiều năm rồi không gặp nhỉ?”
Ngay khi Trần Giản đang nghĩ xem nên kết thúc như thể nào thì phía bên kia, cửa sổ xe hạ xuống, Tam Bính đeo kính râm ngó nửa mặt ra: “Sếp Trần, sếp Thiện gọi tới hỏi chuyện.”
Cô cậu có biết Tam Bính, tuy cũng đã mười mấy năm không gặp nhưng Tam Bính về cơ bản chỉ là một phiên bản phóng đại của hồi nhỏ, cậu ta đeo kính râm chắc là vì sợ bị nhận ra, dù sao kể cả khi không quay về thôn cũng vẫn có thể nghe được sự tích của đảng chuồng lợn qua lời người quen bạn bè.
Sếp gì thì sếp, cứ dính dáng đến Tam Bính là có cảm giác làm ăn không đàng hoàng.
Vậy nên vừa nói xong Tam Bính đã vội vàng rút vào trong xe ngay.
“Bận rộn thế à.” Cô nhìn Trần Giản, “Bây giờ cháu… thành đạt quá nhỉ.”
“Trước Tết nhiều việc quá, cháu đi trước đây.” Trần Giản nói, “Cho cháu gửi lời chào đến chú nhé.”
“À.” Cô cậu đáp, “Bố cháu có khỏe không?”
“Vẫn khỏe ạ.” Trần Giản cười, kéo cửa lên xe.
Người cô cứ đứng mãi ở cửa, nhìn chằm chằm theo xe.
Sau khi lái xe ra ngoài Trần Giản phải quay đầu xe tại chỗ, nhưng cô cứ chăm chăm nhìn theo khiến thao tác vốn dĩ đã chưa thành thạo của cậu lại càng không thành thạo.
Vào lúc này, bất cứ một sai lầm nào cũng có thể khiến cô cậu cảm thấy đây là xe đi ăn trộm.
“Đánh lái hết sang trái.” Thiện Vũ nói, “Từ từ đệm ga, tốt, trả lái, về số lùi, đánh lái hết sang phải, OK đệm ga, dừng, lại sang trái, đánh lái hết, chạy về phía trước…”
Hệ thống radar trên xe phát ra tiếng cảnh báo, Trần Giản dẫm chân phanh.
“Sắp chạm vào đuôi xe kia rồi.” Cậu nói.
“Còn xa, đủ cho Tam Bính nằm ngang người.” Thiện Vũ nói, “Chạy tiếp đi, không đâm được.”
Trần Giản tiếp tục đệm ga, quả nhiên xe không va chạm, cuối cùng thuận lợi quay đầu xe một cách mượt mà, cậu nhìn thoáng qua người cô vẫn đang đứng ngoài cửa rồi lái xe đi thẳng.
“Ra dáng quá!” Tam Bính ngồi sau vỗ vào ghế xe, “Tao diễn thế nào?”
“Hoàn hảo.” Trần Giản cười, “Ai sắp xếp thế?”
“Ông chủ Thiện đó, sợ mày không thoát thân được.” Tam Bính nói, “Ầy cô mày già đi nhiều quá, hồi nhỏ lúc cổ sang nhà tao đánh tao một trận hình như còn chưa có nếp nhăn trên mặt.”
“Mười mấy năm rồi còn gì.” Trần Giản nói.
“Phê!” Tam Bính vỗ tay, “Cô mày thật sự… phải như thế mới bõ tức được chứ.”
“Giờ đến chỗ chú cậu à?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Lúc đầu mới chạy xe ra cậu còn hơi căng thẳng, sau một hồi như thế tự dưng cảm giác lái mượt hơn hẳn, nhẹ tênh như tài xế mười năm kinh nghiệm.
Có điều lúc xe đi được nửa đường thì điện thoại Trần Giản đổ chuông, là bố cậu gọi tới, thằng Năm nghe máy giúp cậu: “Chú Trần, cháu Năm đây, Trần Giản đang lái xe ạ… Chú cứ nói đi, dạ? Dạ? Dạ?”
“Dạ cái gì mà cứ dạ dạ dạ thế?” Tam Bính nhìn nó.
“Dạ?” Thằng Năm vẫn tiếp tục, “Dạ! Vâng, đã rõ, để cháu nói với nó, giờ bọn cháu qua đón chú luôn ạ, chú thu xếp một chút chuẩn bị…”
“Xuất phát! Chuẩn bị xuất phát!” Tam Bính có lẽ đã quá hiểu thằng Năm, kịp thời ngắt lời trước khi nó kịp thốt ra hai chữ “lên đường”.
Thằng Năm cúp máy: “Trần Giản, chú mày gọi điện cho bố mày bảo là ổng không ở trong thành phố mà đi du lịch rồi, bảo mày đừng có qua.”
“Đm.” Tam Bính bật cười thành tiếng, “Nói dối lộ liễu.”
“Thì không qua nữa.” Thiện Vũ cười, “Chắc chắn ông ấy đã nắm rõ tình hình của cậu rồi.”
“Không muốn gặp mày, hoàn toàn không muốn gặp mày.” Tam Bính cười khà khà như thể nó mới là người đang hả dạ ở đây.
“Vậy đi đón bố tôi nhé.” Trần Giản nói.
“Có cần bật định vị giúp không sếp Trần?” Thiện Vũ hỏi.
“Không cần, tôi thuộc đường này.” Trần Giản nói, “Tiểu Thiện.”
Thu Hanh - Vu Triết
