Thu Hanh - Vu Triết

Chương 119: NT 3

Lúc xuống từ tầng ba, Trần Giản cảm giác tai mình hơi ù đi.

Cậu đứng trước cửa một căn phòng trên tầng ba, nghe một anh khách chỉ điểm về tất thảy mọi thứ trong Đại Ẩn suốt nửa tiếng đồng hồ.

Từ hướng dẫn đỗ xe ở cổng, làm thủ tục nhận phòng, ăn uống cho đến tư vấn các địa điểm du lịch… Tóm lại một câu, đó là nhân viên không tươi cười xuyên suốt.

Bảo vệ dẫn khách không cười, lễ tân lúc làm thủ tục chỉ cười đúng ba câu đầu, lúc dọn phòng nhân viên không mỉm cười với anh ta khi anh ta vẫn còn ở trong phòng…

“Bao gồm cả hiện tại nữa,” Ông anh nhìn Trần Giản, “Lúc lắng nghe kiến nghị của tôi, cậu vẫn không hề có nụ cười nào.”

“Xin lỗi anh,” Trần Giản cố kéo khóe môi nhe răng, “Dịch vụ của chúng tôi vẫn chưa đủ chu đáo, chúng tôi xin ghi nhận ý kiến của anh và sẽ cải thiện hơn nữa trong công tác sau này.”

“Tôi từng ở rất nhiều khách sạn, cả trong nước lẫn ngoài nước, nhưng tôi ở nước ngoài nhiều hơn,” Ông anh nói, “Mỉm cười trong suốt quá trình phục vụ khách là điều cơ bản nhất.”

“Vâng ạ.” Trần Giản vẫn nhe răng.

Tôi tin anh mới lạ ấy.

“Dù các cậu chỉ là homestay ở thị trấn nhỏ,” Ông anh nói, “Giá cả cũng tương đối thấp…”

Anh cũng biết vậy à.

“Nhưng vẫn phải có ý thức này, đạt đến tiêu chuẩn của các khách sạn hàng đầu trong và ngoài nước.” Ông anh nói.

Anh có muốn nghe lại lời mình vừa nói không vậy.

“Vâng ạ.” Trần Giản nhe răng gật đầu, “Anh xem còn yêu cầu gì nữa không ạ?”

“Hết rồi,” Ông anh xua tay, “Cậu đi làm việc của cậu đi.”

“Rất cảm ơn những góp ý và ý kiến của anh,” Trần Giản khẽ cúi người, “Mong anh ở đây thoải mái và chơi thật vui vẻ.”

Ông anh gật đầu.

Trần Giản khom lưng lui xuống.

Cậu không dám xoay người đi thẳng, đợi ông anh đóng cửa phòng lại mới dám quay đi, chỉ sợ cái dịch vụ chưa đủ đẳng cấp này bị tóm lại nói thêm nửa tiếng nữa.

“Lát nữa gửi một phần trà chiều lên cho ông anh ở tầng ba nhé,” Trần Giản thậm chí không cần nói số phòng, mọi người cũng đều biết đang nhắc đến ai, “Cảm ơn anh ta đã góp ý cho công việc của chúng ta, nhớ là phải cười, lúc anh ta nhìn thấy cậu là cậu phải đang cười đấy.”

“Được rồi, tôi đi ngay.” Hồ Bạn đang giơ cái thiết bị chống rung, đây là món quà Thiện Vũ bỏ tiền túi ra mua tặng bọn họ, chắc là từ tiền công ăn bớt ăn xén ở chỗ Lưu Ngộ.

“Đúng rồi, đi tới đây…” Hồ Bạn nhìn Tam Bính qua màn hình, vẫn chưa bắt đầu quay, chắc là đang tập dượt vị trí di chuyển, buổi tối khi khách khứa không còn việc gì họ sẽ tranh thủ thời gian tập luyện và quay phim, coi như một cách giải trí.

Du lịch ở thị trấn nhỏ cũng khá ổn, nhưng sống ở đây ít nhiều vẫn có chút buồn tẻ.

“Vung tay, đúng rồi…”

Tam Bính khoác một chiếc ga trải giường, theo chỉ đạo của Hồ Bạn đi từ cửa chính vào sảnh trước, sau đó vung tay hất cái ga giường lên như một cơn gió, trợn mắt nhìn thẳng vào điện thoại của Hồ Bạn đi lướt qua.

“Tốt, dừng lại,” Hồ Bạn lùi lại một bước, đẩy thiết bị chống rung về phía trước, dí sát vào mặt Tam Bính rồi kéo lại, “Đọc thoại đi.”

Ái chà, còn biết kỹ thuật lia máy quay nữa cơ đấy.

“Triệu tỷ,” Tam Bính gằn giọng, “Chính là ngươi phải không?”

“Gọi là Triệu Phương Phương, hiện giờ cậu đang nghi ngờ chị ấy giết người,” Hồ Bạn nói, “Cậu không được gọi là tỷ.”

“Triệu Phương Phương,” Tam Bính gằn giọng, “Chính là ngươi phải không?”

“Ăn cơm không?” Phòng bếp truyền đến giọng của Triệu Phương Phương.

“Không phải mới ăn xong sao ạ?” Trần Giản nói.

Triệu Phương Phương không để ý đến cậu.

“Đừng giả vờ không biết!” Tam Bính nói, “Ta có chứng cứ!”

“Nếu đã vậy thì! Ta cũng không khách khí!” Triệu Phương Phương cao giọng.

Bấy giờ Trần Giản mới hiểu ra là Triệu Phương Phương đang diễn cùng Tam Bính.

“Tốt,” Hồ Bạn thu người về, “Cứ thế mà làm, ánh mắt cần phải kiên định hơn nữa.”

“Nội dung gì thế này?” Trần Giản không nhịn được hỏi một câu, “Chị Triệu thành nghi phạm luôn rồi à?”

“Sát phu.” Hồ Bạn nói.

Trần Giản kinh ngạc nhướn mày, nhìn về phía Triệu Phương Phương, chị đang chống tay lên quầy bar, mỉm cười nhìn đám Hồ Bạn và Tam Bính.

“Lưu Ngộ viết cái kịch bản này á?” Trần Giản hỏi nhỏ.

“Ừ,” Hồ Bạn quay đầu, cũng nói khẽ, “Chị Triệu hỏi xem có thể cho chị ấy đóng vai một nhân sĩ giang hồ giết chồng không, thế là tôi bảo Lưu Ngộ viết.”

“Cốt truyện thế nào?” Trần Giản rất tò mò.

“Tam Bính đại hiệp truy lùng hung thủ giết người, nghi ngờ hung thủ đã thay tên đổi họ trốn trong Đại Ẩn,” Hồ Bạn nói, “Nên đến đây điều tra.”

“Sau đó thì sao?” Trần Giản hỏi, “Chị Triệu bảo vậy thì ta không khách khí nữa, rồi hai người họ có đánh nhau không?”

“Sau đó chị Triệu bưng lên một đĩa thức ăn.” Hồ Bạn nói.

“…Hả.” Trần Giản ngẩn người.

“Sau đó Tam Bính định ăn.” Hồ Bạn nói.

“Hả?” Trần Giản tiếp tục ngơ ngác.

“Nhưng chị Triệu tự ăn một mình.” Hồ Bạn lại nói.

“…Thần kinh à?” Trần Giản nói.

“Thần kinh thật,” Hồ Bạn tặc lưỡi, “Nhưng đoạn sau lại rất cảm động, biết được lý do chị Triệu giết người, mọi người quyết định giúp chị ấy thực hiện nguyện vọng lớn nhất.”

“Là gì thế?” Trần Giản thấy rất khùng điên nhưng vẫn hỏi tiếp.

“Một trăm người khen món ăn của chị ấy ngon.” Hồ Bạn đáp.

“…À.” Trần Giản cảm thán, “Rồi sao nữa?”

“Nguyện vọng thành hiện thực xong thì giải lên nha môn.” Tam Bính nói.

“Tuyệt tình vậy sao?” Trần Giản hỏi.

“Dù gì cũng là giết người mà,” Hồ Bạn nói, “Đâu thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được.”

“Thế cốt truyện sau đó không có Triệu Phương Phương nữa à?” Trần Giản lại hỏi.

“Có chứ,” Tam Bính nói, “Một ngày nọ, trong nhà nghỉ xuất hiện một thánh nấu ăn, ngoại hình giống hệt chị Triệu.”

“Vượt ngục à?” Trần Giản hỏi.

“Sinh đôi.” Hồ Bạn nói.

“Cái mớ lộn xộn gì thế này.” Trần Giản nghĩ liệu có nên trả tiền viết kịch bản cho Lưu Ngộ không, tiền nào của nấy mà.

Nhưng nghĩ lại cậu thấy dù có trả tiền chắc cũng vậy thôi, dù sao đối với Lưu Ngộ, Hồ Bạn và anh họ quan trọng hơn tiền bạc mà…

“Quản lý Trần có ở tầng một không?” Giọng Tôn Na Na vang lên từ bộ đàm.

“Có.” Trần Giản cầm bộ đàm đáp lại.

“Tôi đang ở văn phòng của sếp Thiện, cậu lên đây một lát.” Tôn Na Na nói.

“Được.” Trần Giản đáp.

“Uầy,” Hồ Bạn ôm ngực, “Giờ Nana nói chuyện oai phong quá.”

“Giờ người ta là giám đốc Tôn rồi đấy.” Trần Giản cười nói.

Ngày mai giám đốc Tôn sẽ tìm chú Đại Trần để đàm phán về ngôi nhà của Trần Giản, bây giờ gọi Trần Giản lên để thống nhất lại thông tin.

“Tôi không cần đi cùng thật hả?” Trần Giản hỏi.

“Không cần,” Thiện Vũ tựa vào bàn làm việc, “Giám đốc Tôn đi đàm phán là được rồi, trước đó liên lạc qua điện thoại thấy vấn đề không quá to tát, có thể thương lượng được.”

“Trước đây gán nợ là năm vạn phải không?” Tôn Na Na hỏi.

“Ừ.” Trần Giản gật đầu.

“Tôi xem qua rồi, nhà hai tầng mà gán ít vậy sao?” Tôn Na Na vẫn theo thói quen đưa ngón út vén tóc ra sau.

“Không có tiền trả, người ta bảo gán bao nhiêu thì chỉ biết bấy nhiêu thôi.” Trần Giản nói.

“Ngày mai tôi sẽ cố gắng ép giá.” Tôn Na Na nói.

“Gán năm vạn, muốn lấy lại chắc sẽ không đồng ý ở mức năm vạn đâu.” Trần Giản lo lắng.

“Lúc gán là căn nhà,” Thiện Vũ nói, “Bây giờ lấy lại là một đống đổ nát, còn phải tốn tiền tu sửa, nếu không đồng ý về giá cả thì cứ để hoang đấy, một xu cũng không có, sau này cũng chỉ là đống hoang tàn thôi, chúng ta là công ty tham gia khai phá, nắm bắt tin tức nội bộ, vốn chỉ định phát triển một vùng thôn cũ, khu đó quá hẻo lánh nên không nằm trong phạm vi phát triển, đừng có mơ mà hét giá trên trời.”

“Thật sao?” Trần Giản hỏi.

“Giả đấy,” Thiện Vũ nói, “Làm thế nào là do bên trưởng ban Lục cân nhắc tổng thể rồi quyết định, chúng ta chỉ biết sơ bộ thôi.”

“Ừm.” Trần Giản cười, “Thế nhỡ ông ta muốn chờ xem tiến độ phát triển thì sao?”

“Cũng được thôi,” Thiện Vũ nói, “Thì cứ chờ, chờ đến khi xác định là không lan tới khu đó, đến lúc ấy mới muốn đàm phán thì không còn cơ hội nữa, có muốn bàn cũng không phải mức giá này.”

“Ừm.” Trần Giản gật đầu, không nói gì thêm.

“Vậy tôi về ký túc xá trước, tôi xin được ở chỗ Lục Vận một ít tư liệu để lòe người,” Tôn Na Na nói, “Chọn lấy vài trang mai mang theo.”

“Được.” Thiện Vũ nói.

“Cảm ơn chị.” Trần Giản nhìn Tôn Na Na.

“Sếp Trần nói cái gì đó.” Tôn Na Na hất tóc, xoay người rời khỏi văn phòng.

Sau khi cửa đóng lại, Thiện Vũ đưa tay xoay vai Trần Giản để cậu quay lại đối mặt với mình.

“Hm?” Trần Giản nhìn anh.

“Yên tâm đi,” Thiện Vũ nói, “Nếu ông ta thực sự không thiếu tiền và thích đánh cược, tôi cũng sẽ mua lại với giá cao.”

“Thế thì không đáng.” Trần Giản nói.

“Sao lại không đáng,” Thiện Vũ nói, “Đó là nhà của cậu, bao nhiêu tiền cũng đáng.”

Trần Giản không nói gì, im lặng một lúc rồi đưa tay ôm lấy Thiện Vũ.

“Hẳn sẽ không có vấn đề gì đâu,” Thiện Vũ ôm eo cậu, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cậu, “Na Na đàm phán mấy cái này giỏi lắm, đi nói chuyện với bên công ty xây dựng mà làm ông chủ bên đó phải đến tìm tôi cáo trạng cơ mà.”

Trần Giản cười cười.

“Nếu cô ấy không đàm phán được thì còn có tôi,” Thiện Vũ nói, “Kiểu gì cũng sẽ lấy lại căn nhà đó, cách đàng hoàng không được thì còn có cách không đàng hoàng…”

“Này,” Trần Giản siết chặt tay, “Đều là người cùng làng, công ty anh sau này còn làm việc ở vùng này, anh cứ đứng đắn đàng hoàng đi.”

“Ừ.” Thiện Vũ cười gật đầu.

Trần Giản không nói thêm gì nữa, cứ thế ôm Thiện Vũ không buông, nhắm mắt vùi đầu vào hõm cổ anh.

Mũi cay cay, mắt nóng hổi.

“Đừng khóc,” Thiện Vũ nói, “Tôi vừa mới thay áo xong, cậu mà làm ướt là tôi đánh đòn đấy.”

“Ừm.” Trần Giản đáp.

Muộn rồi.

Cậu có thể nghe thấy giọng mình đã nghẹn đặc lại, và hốc mắt đã bắt đầu ươn ướt.

“Ngày mai đón bố cậu là cậu tự đi hay tôi đi cùng?Thiện Vũ hỏi.

Để đảm bảo việc đàm phán với chú Đại Trần diễn ra suôn sẻ, họ quyết định đón bố Trần Giản về, lỡ như chú Đại Trần không đồng ý, bố cậu có thể ra mặt trò chuyện.

“Để tôi tự đi,” Trần Giản nói, “Không phải hai hôm nay Lục Vận vẫn ở thị trấn sao, tuy bây giờ việc liên lạc không đến lượt anh nữa, nhưng anh cũng phải có mặt chứ?”

“Gì mà không đến lượt tôi nữa.” Thiện Vũ cười nói.

“À,” Trần Giản nói, “Anh ghen với Na Na chứ gì…”

“Đừng có lại bày trò ghen liên hoàn ra đây với tôi,” Thiện Vũ đẩy cậu ra, nhéo cằm cậu lắc lắc, “Tài khoản của Đại Ẩn bây giờ có fan rồi, cứ cẩn thận tôi đăng ảnh cậu ngủ dưới thảm lên để câu view.”

“Đm.” Trần Giản khiếp hãi nhìn anh.

“Sao trông khiếp hãi thế.” Thiện Vũ ngẩn người.

“Cảm giác anh thật sự sẽ làm vậy lắm.” Trần Giản nói.

“Lại xàm đi.” Thiện Vũ nói.

“Thế thì tôi còn sợ gì nữa,” Trần Giản lại ôm anh, “Anh thực sự ghen với Na Na còn gì…”

“Đm.” Thiện Vũ thở dài.

Chuyện căn nhà, Trần Giản vẫn chưa nói với bố, dù có đàm phán thành công hay không thì vẫn sẽ là một bất ngờ lớn với bố cậu, con trai đã trưởng thành, đã biết nghĩ đến việc lấy lại căn nhà cũ còn kết quả thế nào ông cũng sẽ không để tâm.

Vì vậy Trần Giản chỉ nói với bố là mình sẽ đến tìm ông, bảo ông xin nghỉ một ngày, định bụng đến nơi mới nói cho ông biết bất ngờ này.

“Tôi lái Mercedes đi nhé?” Trần Giản nhìn chìa khóa trong tay.

“Ừ,” Thiện Vũ gật đầu, “Na Na quay lại thành phố là có xe rồi, xe công ty mua, mai nhận.”

“Xe gì thế?” Trần Giản hỏi.

“Một chiếc xe bán tải second-hand.” Thiện Vũ nói.

“…Dù sao cũng là công ty, giám đốc Tôn lại là phụ nữ mà lái xe bán tải à?” Trần Giản nói.

“Lại còn là đồ second-hand.” Thiện Vũ nói.

“Còn dám nói nữa?” Trần Giản nói, “Tiền sếp Lưu đầu tư đâu rồi?”

“Sau này chị ấy thường xuyên phải chạy lên núi, ra công trường,” Thiện Vũ nói, “Xe bán tải thực dụng hơn, còn trên thành phố…”

Thiện Vũ hắng giọng, nói nhỏ, “Thì bảo Tiểu Diệp lái chiếc xe công vụ của công ty sếp Lưu sang đây.”

“Anh thế này… có tính là ăn bám cha mẹ không?” Trần Giản nhìn anh.

“Chắc có đấy,” Thiện Vũ thản nhiên, “Khởi nghiệp gian nan mà, vả lại Tiểu Diệp là nhân viên được điều động đi, vốn dĩ cũng nên được cấp xe, dù sao cũng là trợ lý tổng giám đốc.”

“Anh cũng được lắm.” Trần Giản phì cười.

“Nhưng đừng có nói chữ già [1] trước mặt sếp Lưu đấy…” Thiện Vũ đẩy cậu một cái, “Mau đi đi, cậu bảo đến tìm bố chắc ông ấy đã dậy từ sáu giờ rồi.”

[1] Ăn bám tiếng Trung là (gặm lão), chơi chữ từ (lão) nghĩa là “người già”, ý là đừng bảo sếp Lưu “già”.

“Bình thường ông ấy cũng dậy lúc sáu giờ mà.” Trần Giản nói.

“Thế thì hôm nay bốn giờ đã dậy rồi.” Thiện Vũ nói.

“Sao anh không bảo là ông ấy thức trắng luôn đi.” Trần Giản nhảy xuống bậc thềm, đi về phía xe.

“Người thức trắng là tôi đây này.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản quay đầu nhìn anh: “Hay anh đi ngủ bù giấc nữa đi? Xem có ngủ được không?”

“Không ngủ được, tôi đi treo cổ đây, nào mệt chắc dễ ngủ hơn.” Thiện Vũ vươn vai.

“Anh muốn mệt à?” Hồ Bạn lập tức có mặt, “Muốn mệt thì dễ thôi, ông chủ Thiện giúp bọn tôi quay vài cảnh đi, khách ăn sáng xong hết rồi, giờ đang rảnh.”

“Cảnh gì?” Thiện Vũ quay đầu lại, thấy thằng Tư đứng sau đang cầm cái ga trải giường, anh ngẩn người, “Tôi cũng phải khoác cái thứ này á?”

“Anh vẫn mặc cái áo khoác dài đó, đeo khẩu trang và đội mũ, anh phải giữ vẻ bí ẩn,” Hồ Bạn nói, “Cái ga giường này là món chuyên dụng của Tam Bính, những người khác người thì quấn quanh thân, người thì quấn trên đầu, đều do Lưu Ngộ sắp xếp cả.”

“…Vậy mà mấy người còn nghe lời nó.” Thiện Vũ nói. 

Trần Giản cười mãi đến tận khi lái xe ra đến đường mới thôi.

Điện thoại vang lên một tiếng, cậu nhìn lướt qua, quả nhiên là tin nhắn của bố gửi tới hỏi đã xuất phát chưa, có muốn cùng ăn sáng không.

“Con xuất phát rồi ạ,” Trần Giản gửi lại một tin nhắn thoại, “Bố chưa đói thì đợi con nhé, chúng ta đi ăn điểm tâm sáng.”

Nếu là trước đây, chắc chắn bố cậu sẽ phản đối vì quá đắt, nhưng hôm nay sau khi nghe xong ông lại chỉ trả lời là “Được”, kèm theo một cái icon nhe răng cười.

Làm Trần Giản nhớ lại mình cũng đã nhe răng suốt nửa tiếng ban nãy.

Hiện giờ bố cậu vẫn thuê nhà chung với ông Chung, nhưng không phải ở chỗ cũ nữa mà là ở cùng một người đồng hương của ông Chung, ba người thuê một căn hộ hai phòng ngủ, bố ở một phòng riêng.

Khi Trần Giản đỗ xe bên lề đường, cậu thấy bố đang vừa nói chuyện với ai đó vừa bước ra từ siêu thị nhỏ bên cạnh, còn chỉ tay về phía xe này.

“Lại khoe khoang với người ta rồi chứ gì?” Trần Giản nhìn bố lên xe, hỏi.

Bố cậu cười hì hì, đưa cho cậu một hộp sữa chua: “Khoe khoang gì chứ, sự thật mà.”

“Sắp đến quán rồi, con không uống đâu.” Trần Giản cầm lấy hộp sữa chua.

“Lót dạ đi,” Bố nói, “Bố vừa uống một hộp rồi.”

“…Thế thì lát nữa sao mà ăn nổi.” Trần Giản nói.

Bố cậu cười không nói gì.

“Có phải bố tính lót dạ trước để lát nữa ăn ít đi không?” Trần Giản nhìn ông.

“Ầy.” Bố cậu xua tay, hơi ngại ngùng.

“Hộp sữa chua này mười mấy tệ, cũng chẳng rẻ.” Trần Giản nói.

“Sắp hết hạn đấy,” Bố cậu nói, “Tổng cộng hai hộp có chín tệ tám thôi.”

Trần Giản không nhịn được bật cười.

Cuối cùng vẫn uống hết sữa chua, dù sao uống xong cũng chẳng chiếm diện tích dạ dày lắm.

Lúc gọi món, cậu gọi không thiếu thứ gì.

Bố ghé sát lại nhìn: “Đủ rồi, không ăn hết đâu.”

“Con ăn được,” Trần Giản nói, “Mấy món này con ăn một mình cũng hết sạch.”

Bố cậu cười, bỗng hơi xúc động: “Ăn đi, ăn nhiều vào, hồi xưa… nếu không phải vì thiếu dinh dưỡng thì giờ chí ít con cũng phải cao thêm hai mươi phân nữa.”

“Thôi ạ, cao hai mét thì khó mua chăn lắm.” Trần Giản nói.

Gọi món xong, Trần Giản vừa pha trà vừa nhìn bố: “Bố biết con tìm bố có chuyện gì không?”

“Thì đang đợi con nói đây.”Bố nhìn cậu.

“Căn nhà của nhà mình ấy,” Trần Giản nói, “Hôm nay chị Na Na đi đàm phán với chú Đại Trần, định để công ty ra mặt lấy lại.”

“Gì cơ?” Bố cậu sửng sốt.

“Vẫn chưa biết có đàm phán được không,” Trần Giản nói, “Nhưng chắc không vấn đề gì đâu, lát nữa bố cùng con về làng một chuyến…”

“Chuyện này,” Bố đưa tay nắm lấy tay cậu, bàn tay ông run run, “Là công ty của ông chủ Thiện…”

“Vâng.” Trần Giản gật đầu.

“Ầy, chuyện này…” Bố cậu rõ ràng đang rất xúc động, “Chuyện này…”

“Cũng có thể không đàm phán được…” Trần Giản nói.

“Không sao, không sao,” Bố cậu cúi đầu, vội vàng quẹt tay qua mắt, “Ầy, thực sự không ngờ… Chuyện này… Ôi…”


Thu Hanh - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thu Hanh - Vu Triết Truyện Thu Hanh - Vu Triết Story Chương 119: NT 3
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...