Thu Hanh - Vu Triết

Chương 117: NT 1

“Thấy sao?” Trần Giản cười hỏi.

Cậu lái xe, điện thoại của Thiện Vũ bên cạnh cứ phát đi phát lại video giới thiệu nhân vật trong giang hồ Đại Ẩn mà hôm qua Hồ Bạn vừa nhờ Lưu Ngộ hậu kỳ cho xong.

“Cái này là Lưu Ngộ làm? Chứ không phải nó bỏ tiền thuê người khác làm hộ?” Thiện Vũ nói, “Làm trông ra gì phết đấy chứ.”

“Khen người ta tí đi,” Trần Giản nói, “Nghe nói mất mấy tối lận đó.”

“Nó có lấy tiền không?” Thiện Vũ hỏi.

“Không lấy,” Trần Giản nói, “Hồ Bạn nhờ, lại là làm cho anh họ, nghĩ gì cậu ta lấy tiền.”

“Thế biểu dương một chút vậy.” Thiện Vũ ngáp, “Hay là cho nó viết kịch bản luôn đi.”

“Có trả tiền không?” Trần Giản hỏi.

“Phải trả tiền thì tôi tìm đến nó làm gì.” Thiện Vũ nói.

“Bóc lột quá.” Trần Giản nói.

“Tiết kiệm tiền cho Đại Ẩn các cậu đấy.” Thiện Vũ nói.

Khi xe quẹo vào trong sân, Trần Giản thấy có hai người đang đứng trước đình, có vẻ đang tranh cãi.

Một nam một nữ, và người nam nếu nhìn không nhầm thì là thằng Năm.

“Đang tập kịch à?” Thiện Vũ hỏi.

“…Không thể nào, còn chưa có kịch bản mà.” Trần Giản nheo mắt nhìn, “Chưa gặp cô gái kia bao giờ.”

“Bạn gái của thằng Năm hả?” Thiện Vũ hỏi.

“Nó bị đá rồi mà,” Trần Giản đỗ xe, “Để tôi đi xem.”

Lúc xuống xe, Tam Bính từ trong nhà đi ra: “Đi chợ về rồi đấy à?”

“Về rồi,” Trần Giản chỉ về phía ngoài đình, “Thằng Năm đang ở đằng kia với ai đấy?”

“Thì cô bạn gái kia đó,” Tam Bính lắc đầu, “Hình như tới tạm biệt, mà tạm biệt nãy giờ gần nửa tiếng rồi chưa xong nữa.”

“Tưởng chia tay lâu rồi? Vẫn chưa chia tay a?” Trần Giản ngạc nhiên, hai tháng nay thằng Năm chỉ được phát tiền mua thuốc lá mà vẫn kiên trì được sao?”

“Lần này người ta đến để phát danh người tốt cho cậu ta đấy,” Hồ Bạn cũng ra theo, “Coi như là chia tay êm đẹp…”

“Thằng Năm yêu đương…” Tam Bính lắc đầu, “Gian nan quá.”

“Đình Đình ——” Bên ngoài chợt vang lên tiếng thằng Năm gọi với theo khàn cả giọng, “Đình Đình ——”

“Ây da,” Thiện Vũ xuống xe, “Ai đó mau đầu độc thằng đó hộ tôi với.”

Vừa bước ra khỏi cửa sân, Trần Giản tình cờ chứng kiến cảnh cô gái hẳn tên là Đình Đình kia hất tay thằng Năm ra, xoay người chạy về phía này.

Xem ra Đình Đình quyết tâm đi thật chứ không phải làm bộ làm tịch, lực tay rất mạnh, thằng Năm bị hất ra lùi lại hai bước, ngừng lại giây lát mới đuổi theo: “Đình Đình, đừng đi!”

Đình Đình không dừng lại, cô chạy rất nhanh, vừa chạy vừa đưa tay quệt lên mắt.

“Có chuyện gì vậy?” Trần Giản theo bản năng giơ tay ra cản lại.

Cậu cần xác nhận xem có phải thằng Năm bắt nạt người ta không, dù khả năng này không cao lắm.

“Cậu là quản lý Trần phải không, cậu nói với cậu ấy giúp tôi với,” Đình Đình tạm dừng bước, nhìn cậu, “Đừng buồn, sau này khấm khá hơn tôi sẽ quay về tìm cậu ấy.”

“Quái gì vậy?” Trong một thoáng Trần Giản bỗng có cảm giác hai người này thật sự đang quay phim ngắn.

Lại còn cầm nhầm lời thoại của nhau.

“Ngăn cậu ấy lại đi!” Gương mặt Đình Đình giàn giụa nước mắt, nước mắt thật trăm phần trăm, vừa chạy vừa kêu lên, “Bảo cậu ấy đừng đuổi theo nữa! Bây giờ tôi không thể cho cậu ấy cái gì cả ——”

Lúc thằng Năm chạy ngang qua người, Trần Giản túm chặt lấy cánh tay cậu ta, Tam Bính cũng lao ra ôm chặt lấy thằng Năm kéo vào trong sân.

“Bỏ tao ra ——” Thằng Năm giãy giụa, tay cố với với về phía trước: “Đình Đình!”

“Thằng Tư đâu!” Trần Nhị Hổ đi ra.

Thằng Tư theo ra sau hắn, đẩy Tam Bính sang một bên, một cánh tay siết chặt lấy nách thằng Năm, vài giây sau thằng Năm đã bị lôi xềnh xệch ra hậu viện, đồng thời buộc phải im miệng dưới mệnh lệnh của Trần Nhị Hổ.

“Có chuyện gì vậy?” Cuối cùng Trần Giản cũng có cơ hội hỏi một câu.

“Cô ấy phải đi rồi, đi làm thuê,” Thằng Năm cũng giàn giụa nước mắt, “Cô ấy đến chào tạm biệt tao…”

“Không phải đi làm thuê là rất bình thường sao?” Trần Giản nói.

“Phải tới phương Nam, xa lắm, lần này đi không biết sau này còn gặp lại được không.” Thằng Năm lau nước mắt.

“Cô ấy nói rồi mà, đợi cô ấy… khấm khá lên sẽ quay về tìm mày.” Trần Giản nói.

Thằng Năm không nói gì, bàn tay nắm chặt hơi run rẩy, một lúc sau mới thốt ra một câu: “Mày thấy chưa? Cô ấy không phải loại con gái như mày nói đâu, cô ấy thật sự thấy tao không có tiền nên mới tự mình đi làm thuê kiếm tiền!”

“À.” Trần Giản ngẩn người.

“Mày không hiểu gì về tình yêu hết!” Thằng Năm trừng cậu, “Mày căn bản không thể hiểu được!”

“Hả?” Trần Giản nhìn cậu ta.

“Cái đó thì nó có hiểu mà.” Trần Nhị Hổ nói.

“Nó không hiểu tình yêu của em!” Thằng Năm nói.

“Thì… cũng không hiểu lắm.” Trần Giản nói.

“Tao sẽ đợi cô ấy,” Thằng Năm chỉ xuống nền đất, “Ở ngay tại đây, đợi cô ấy.”

“Được.” Trần Giản gật đầu.

“Trả lương cho tao!” Thằng Năm nói.

“À, ừ.” Trần Giản tiếp tục gật đầu.

Hồ Bạn ló đầu ra từ một góc tường, vẫy vẫy Trần Giản.

Trần Giản đi qua.

“Vẫn ở bên ngoài kìa,” Hồ Bạn nói, “Anh ra hỏi thăm chút không? Để khách thấy thì kỳ lắm.”

“…Cậu đi đi, con gái với nhau dễ nói chuyện hơn.” Trần Giản hơi do dự, nghĩ lại cảnh gương mặt Đình Đình giàn giụa nước mắt mà tay chân cậu đã cuống hết cả lên.

“Anh bị ngốc à, tôi đi không tiện,” Hồ Bạn nói, “Tôi là con gái, tôi vừa chia tay bạn trai xong tự dưng đồng nghiệp nữ của anh ấy chạy tới an ủi tôi, khó xử lắm, đương nhiên để lãnh đạo nam ra an ủi mới xuôi tai hơn chứ.”

“Thôi được rồi.” Trần Giản cắn răng.

Lúc ra ngoài, cậu thấy Thiện Vũ không trốn lên tầng mà đang đứng dựa vào cạnh cửa ngoài sảnh nhìn ra bên ngoài.

Thấy Trần Giản đi tới, anh cười nói: “Quản lý bận rộn quá.”

“Tôi thấy anh rảnh rỗi quá hay là anh…” Trần Giản nhìn anh.

Còn chưa kịp dứt lời Thiện Vũ đã xoay người đi thẳng vào trong, vừa đi vừa nói: “Chúng ta có nên tuyển thêm người không nhỉ, giờ Tôn Na Na ở công ty không còn ai pha cà phê nữa…”

“Tôi tới đây,” Hồ Bạn chạy theo vào, “Sếp Thiện uống gì ạ?”

“Spanish Latte, cảm ơn.” Thiện Vũ nói.

Từ sau khi Tôn Na Na đến đây, đã có thêm rất nhiều loại cà phê mới.

“Mười tám,” Hồ Bạn chỉ tay vào mã thanh toán trên mặt bàn, “Quét ở đây ạ.”

“Tăng giá à?” Thiện Vũ ngẩn người.

“Không,” Hồ Bạn nói, “Giá nội bộ.”

“Giá nội bộ còn cao hơn giá bán ngoài á?” Thiện Vũ hỏi.

“Không phải,” Hồ Bạn vừa xay hạt cà phê vừa nói, “Quản lý Trần quy định, nhân viên được hai ly miễn phí mỗi ngày, lãnh đạo thì phải trả tiền, mỗi ly cộng thêm ba tệ.”

“Lãnh đạo gồm những ai?” Thiện Vũ hỏi.

“Anh với anh ấy.” Hồ Bạn nói.

“Cậu ấy có uống không?” Thiện Vũ lại hỏi.

“Hồi trước có uống,” Hồ Bạn nhanh nhẹn làm việc, “Sau khi ra quy định đó thì không uống nữa.”

“…Được đấy, không hổ danh.” Thiện Vũ nghe mà buồn cười, gật đầu.

Lúc lấy điện thoại ra quét mã, anh nghĩ thế nào lại hỏi: “Những người khác có ai uống không? Ví dụ như Triệu Phương Phương…”

“Chị Triệu không uống ạ, uống không quen.” Hồ Bạn cười, đặt ly cà phê đã pha xong lên bàn.

“Thế thì để suất đó của Triệu Phương Phương cho tôi.” Thiện Vũ cất điện thoại lại vào túi.

“Hả?” Hồ Bạn ngớ người.

“Cảm ơn.” Thiện Vũ cầm lấy ly cà phê, xoay người bước nhanh vào trong thang máy.

Đình Đình ngồi xổm bên lề đường chếch phía đối diện, ngay lối vào con đường nhỏ dẫn đến chuồng lợn cũ, cô ngồi trên một viên gạch, có lẽ vì tâm trạng không tốt nên cũng không quá để ý đến hình tượng.

Thấy Trần Giản đi tới, cô đứng dậy, bước mấy bước về phía con đường nhỏ.

“Xin chào.” Sợ cô lại chạy mất, Trần Giản vội chào hỏi trước.

“Trần Tử Dương ổn không?” Đình Đình hỏi.

“Không khóc,” Trần Giản sờ trong túi, lấy ra một túi khăn giấy đưa cho cô, cũng không biết nên nói gì, “Hai người… Có cần nói chuyện thêm không?”

“Không cần, tôi khóc không hoàn toàn là vì cậu ấy, chỉ là cảm xúc dâng trào thôi,” Đình Đình lắc đầu, rút khăn giấy ra lau nước mắt trên mặt, “Tôi chỉ đến để nói tạm biệt, thật ra cậu ấy rất tốt, nếu không tôi trực tiếp với cậu ấy một tiếng tôi không yên lòng.”

“Cậu là… bạn gái cậu ta hả?” Trần Giản hỏi.

“Bạn gái cũ, chúng tôi chia tay rồi,” Đình Đình nói, “Tôi đi chuyến này không biết khi nào mới quay lại được, cũng không biết có làm nên trò trống gì không.”

“Cậu ta bảo cậu muốn đi làm thuê,” Trần Giản hơi lo lắng, “Có người giới thiệu à? Hay là sao? Đi làm việc gì?”

Đình Đình nhìn cậu, cười cười: “Cậu ấy suốt ngày bảo tôi là quản lý tốt lắm, quả thực không phải nói bừa.”

Trần Giản không đáp.

“Yên tâm, tuy tôi không học hành gì nhiều nhưng lăn lộn ngoài xã hội cũng không lâu rồi, hạng người nào cũng đã gặp qua,” Đình Đình nói, “Tôi biết nên tự bảo vệ bản thân thế nào.”

“Cậu bao nhiêu tuổi rồi?” Trần Giản hỏi.

“Hai mươi mốt.” Đình Đình cười, “Cảm ơn.”

“À.” Trần Giản không nói thêm gì nữa.

“Cậu ấy ổn là được, tôi đi đây,” Đình Đình ấn tờ khăn giấy lên khóe mắt, “Nói với cậu ấy giúp tôi là tôi vẫn rất thích cậu ấy, nhưng tôi sợ nghèo lắm, không ai có thể cho tôi thứ tôi muốn được, cậu ấy cũng không.”

Trần Giản thật sự không giỏi khuyên can người khác, đặc biệt là khi đối mặt với cô gái dường như đã hạ quyết tâm, trông cực kỳ kiên quyết này.

“Tôi muốn đi kiếm tiền, tôi không muốn ở bên ai chỉ để cùng nhau chịu cực chịu khổ,” Đình Đình nói, “Tôi đã thấy quá nhiều rồi, cả hai đều sống không tốt, sau này kiếm được tiền rồi tôi sẽ về thăm cậu ấy.”

“…Ừ,” Trần Giản cũng không biết còn nói được gì, chỉ đành lên tiếng, “Cậu nhớ… chú ý an toàn.”

“Tôi sẽ.” Đình Đình gật đầu, xoay người bước rảo bước về phía lối ra thị trấn.

Khi Trần Giản quay vào nhà, thằng Năm đã về ký túc xá rồi, phải mất một lúc lâu nghe Hồ Bạn và mọi người mổ xẻ lại tình hình, Trần Giản mới hiểu rõ ngọn ngành.

Đình Đình chính là cô bạn gái vẫn luôn hỏi xin tiền thằng Năm, quả thực có hỏi xin tiền và cũng chưa hề trả lại, Đình Đình cũng nói rất thẳng thắn rằng vì không ai quản mình nên cô chỉ muốn có tiền thôi, song chỉ hỏi xin bạn trai thì không phải kế lâu dài, quan trọng là thằng Năm thực sự không có tiền, vậy nên cô quyết định lên thành phố lớn làm thuê kiếm tiền.

“Ban đầu tôi cứ tưởng cô ấy có em trai hay gì đó, giống tôi ấy,” Hồ Bạn nói, “Không ngờ lại là con một.”

“Vậy tại sao người nhà không quản?” Trần Giản hỏi.

“Ai biết đâu,” Hồ Bạn nói, “Nghèo quá, ly hôn rồi, hoặc đơn giản là không muốn quản thôi, không thì là do con ngỗ ngược quá quản không nổi, nhiều lí do lắm.”

“Mong cô ấy sẽ suôn sẻ.” Trần Giản thở dài.

“Có suôn sẻ hay không cô ấy cũng chẳng có lựa chọn nào khác,” Hồ Bạn nói, “Hoặc là lấy chồng, lấy nhầm người thì lại khổ tiếp, hoặc là dựa vào chính mình, liều một phen xem sao.”

“Nhỡ thất bại thì sao?” Trần Nhị Hổ hỏi.

“Lúc liều mà còn nghĩ đến cái đó thì không gọi là liều nữa rồi,” Hồ Bạn nói, “Phải chấp nhận mọi hậu quả rồi mới đi liều đấy chứ, trong đầu chỉ có hai chữ thôi, kiếm tiền! Kiếm tiền!”

Mọi người im lặng.

“Nhưng mà…” Một lúc sau Tam Bính nhíu mày, “Có thể nói rằng… Thằng Năm tính ra là đã… hẹn hò rồi nhỉ?”

“Có lẽ vậy,” Hồ Bạn chống cằm suy nghĩ, “Chắc cũng được tính đấy, dù sao Đình Đình cũng đã nói thật lòng với cậu ấy, trước khi đi còn đến thăm nữa mà.”

“Ừ.” Tam Bính gật gù, rồi lại quay mặt nhìn Trần Giản.

“Nhìn tao làm gì?” Trần Giản hỏi.

“Cảm thấy chỉ có cặp của hai người là suôn sẻ thôi,” Tam Bính nói, “Na Na ly hôn, thằng Năm vừa bị buộc phải chia tay, còn tao…”

“Mày theo đuổi Bạn Bạn mãi không được.” Thằng Tư nói.

“Ông chủ Thiện nên đầu độc mày mới đúng!” Tam Bính trừng nó, lúc Trần Giản định đi về phía cầu thang, cậu ta còn gọi với lại, “Trần Giản.”

“Hả?” Trần Giản ngoái lại.

“Bọn mày là cặp đôi bình thường nhất đó.” Tam Bính nói.

“Ngưỡng mộ vậy thì đi tìm thằng nào mà yêu.” Trần Nhị Hổ mất kiên nhẫn nói.

“Không đến mức đó,” Tam Bính nói, “Em chỉ đang suy ngẫm chút thôi.”

“Mày mà biết suy ngẫm!” Trần Nhị Hổ nói, “Ngọc Hoàng Đại Đế cũng phải phì cười.”

Thiện Vũ phì cười, gắp một con sâu gạo ra trêu Anh Hai: “Cho thằng Năm nghỉ phép nửa ngày đi.”

“Tôi bảo nó trực ca đêm rồi, ca chiều này cho nghỉ ngơi.” Trần Giản tựa vào cạnh tủ, “Nó bảo dù sao tối cũng không ngủ được.”

“Cũng oanh liệt phết nhỉ,” Trần Giản nói, “Nhưng tôi không hiểu sao thằng Năm không để Đình Đình đến chỗ mình làm, có tuyển người hay không cứ hỏi tôi là được mà.”

“Cô ấy vẫn muốn đi ra ngoài thôi, ngoài kia cũng có nhiều cơ hội hơn,” Thiện Vũ nói, “Lên thành phố lớn, mở mang tầm mắt, xem những cô gái ngoài kia sống như thế nào.”

“Chắc vậy,” Trần Giản nhìn Thiện Vũ, nói, “Người không muốn ra ngoài như tôi chắc ít  lắm nhỉ? Bây giờ bọn Trần Nhị Hổ làm việc khá ổn định, nhưng thực chất vẫn luôn muốn có một ngày được đi ra ngoài, Bạn Bạn với Na Na thì là từ bên ngoài về đây, chỉ có mỗi tôi…”

“Không phải cậu bị tôi vướng chân hả.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản cười cười.

“Năm nay thanh toán hết nợ nần xong có kế hoạch gì không?” Thiện Vũ nhìn cậu.

“Đi khảo sát homestay chút đi,” Trần Giản nói, “Không phải anh muốn làm thêm một cái homestay chủ đề nhà cổ ở bên Sơn Nam sao? Đi xem các cổ trấn khác họ làm như thế nào.”

“Sao đột nhiên tích cực thế?” Thiện Vũ đặt hộp sâu gạo trong tay xuống, quay người qua.

“Đột nhiên quá à?” Trần Giản hỏi.

“Lần trước nói chuyện cảm giác cậu không hứng thú lắm.” Thiện Vũ nói.

“Không biết nữa, chắc là hơi xúc động chút,” Trần Giản nhìn anh, “Tôi thấy có lẽ Đình Đình muốn đi, muốn chia tay với thằng Năm chủ yếu không phải vì cô ấy muốn kiếm thật nhiều tiền, mà là vì… Thằng Năm không có ý định kiếm thật nhiều tiền… Thật ra nói vậy cũng không chính xác lắm, chỉ là tự dưng có cảm giác đó thôi…”

“Cậu muốn nói là một người muốn tiến về phía trước, một người chỉ muốn ở yên tại chỗ.” Thiện Vũ nói.

“Ừ.” Trần Giản gật đầu.

“Cậu đã không còn đứng yên tại chỗ từ lâu rồi,” Thiện Vũ nhẹ nhàng v**t v* mặt cậu, “Chưa bao giờ đứng yên cả, sở dĩ tôi muốn làm gì cũng là nhờ cậu thúc đẩy tôi đấy thôi.”

“Vậy hả?” Trần Giản nhìn anh.

“Ừ,” Thiện Vũ nói, “Có muốn suy nghĩ thêm không?”

Trần Giản im lặng giây lát, chợt hỏi: “Anh vừa cầm sâu gạo bằng tay đúng không?”

“Linh tinh,” Thiện Vũ nói, “Anh Hai ăn gì cũng hăng hái hơn Anh Cả, nó mà há miệng phát là cắn cả sâu cả tay tôi luôn, tôi lúc nào cũng phải dùng kẹp gắp.”

“Ừ.” Trần Giản cười cầm lấy ngón tay anh, đưa đến bên miệng hôn một cái.

“Chuyện homestay, nếu cậu muốn làm thì có thể bắt đầu suy nghĩ từ bây giờ.” Thiện Vũ nói, “Đừng đợi đến lúc trả hết nợ rồi mới bắt đầu.”

“Vậy bước đầu tiên là phải tìm hiểu xem sếp Thiện có ý định bỏ vốn không đã.” Trần Giản nói.

“Đại Ẩn các cậu không có tiền trong tài khoản sao?” Thiện Vũ nói.

“Không có.” Trần Giản nói.

“Cà phê tăng giá tận ba tệ, bán cho tôi 18 tệ một ly,” Thiện Vũ nói, “Mà không vét được đồng nào sao?”

“Hả?” Trần Giản cười, “Anh uống cà phê rồi à?”

“Uống rồi.” Thiện Vũ nói, “Uống suất của Triệu Phương Phương.”

“Đầu óc sếp Thiện nhanh nhạy thật đấy.” Trần Giản ngẩn người.

“Quy định có lỗ hổng mà.” Thiện Vũ cười cười.

“Xem ra tôi còn phải học tập sếp Thiện nhiều rồi.” Trần Giản nói.

“Tương lai còn dài.” Thiện Vũ vươn vai, “Cứ từ từ học.”


Thu Hanh - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thu Hanh - Vu Triết Truyện Thu Hanh - Vu Triết Story Chương 117: NT 1
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...