Thu Hanh - Vu Triết
Chương 109
Cơn sốc đến muộn của Trần Nhị Hổ mãi chưa thể nguôi ngoai, lúc đi về phía xe tay chân hắn cứng đờ, cố tỏ ra tự nhiên vụng về.
“Ba bọn mày vẫn chạy xe máy về chứ?” Trần Giản cắt ngang, hỏi Tam Bính.
“Mày lái hẳn Mercedes đến đây rồi!” Thằng Tư nói, “Bọn tao còn chạy xe máy làm gì! Bọn tao còn chưa được ngồi xe này bao giờ!”
“Thế vứt xe máy à?” Trần Giản hỏi.
“Mày có hâm không, nào rảnh đi bộ qua đây lấy.” Tam Bính nói, “Đỗ trước đồn công an mà, chẳng lẽ còn mất được.”
“Thôi được rồi.” Trần Giản nói, “Lên xe đi.”
Trần Nhị Hổ tứ chi cứng đờ ngồi vào ghế phụ, ba người Tam Bính ngồi ở ghế sau.
Trần Giản bật điều hòa chế độ nóng nhất, hy vọng có thể nhanh chóng làm cơ thể Nhị Hổ mềm trở lại.
“Nãy bọn mày ở đây với gã họ Trương kia không xảy ra chuyện gì chứ?” Cậu khởi động xe, hỏi.
“Không,” Tam Bính đáp, “Chỉ là gã cứ lườm bọn tao, lườm suốt, nhưng hễ bọn tao nhìn lại là gã quay phắt đi vờ như không quan tâm ngay, cái thứ giả tạo này, chả hiểu ngày xưa Na Na nhìn trúng gã ở điểm nào.”
“Gã cứu cổ một mạng.” Trần Nhị Hổ nói.
“Hả?” Thằng Năm lập tức chồm lên bám lấy lưng ghế phụ, “Cứu thế nào? Chuyện là sao?”
“Na Na chụp ảnh trên mặt băng, băng vỡ nên rơi xuống sông,” Trần Nhị Hổ kể, “Họ Trương cứu chị ấy lên, nghe ý của mẹ chị ấy thì cũng liều mạng lắm, đấm vỡ cả băng các kiểu… Chắc sau đó thì thành đôi, mà chuyện này cũng chẳng nói lên được gã là người tốt hay xấu…”
“À…” Thằng Năm nghe mà suy tư.
“Mày khỏi nghĩ,” Tam Bính nhắc nhở thằng Năm, “Cái này gọi là số phận sắp đặt, người bình thường không gặp được đâu.”
“Thế thì…” Thằng Năm vẫn tiếp tục suy tư.
“Đừng có thế này thế nọ, mày mà định tạo ra một vụ tương tự để tán gái thì tính là giết người đấy.” Trần Giản nói.
“Tao đâu có nghĩ thế!” Thằng Năm hét lên.
“Nhắc nhở thôi.” Trần Giản nói.
“Mày nhắm vào tao.” Thằng Năm hậm hực tựa lưng ra sau.
“Tao lo cho mày mà.” Trần Giản nhìn qua gương chiếu hậu.
“Nãy tao thấy mắt mẹ Na Na đỏ hoe,” Thằng Tư nói, “Bị mắng à?”
“Ai mắng cơ?” Thằng Năm hỏi.
“Thì Thiện Vũ chứ còn ai!” Tam Bính nói, “Ở Đại Ẩn này ai dám mắng bố mẹ Na Na, chỉ có Thiện Vũ thôi, đến cả Lục Vận chẳng qua là chưa chọc vào ổng thôi, chứ không thì dù có là lãnh đạo thành phố ổng cũng không tha đâu.”
“Cũng không hẳn là mắng, tao thấy Thiện Vũ cũng kìm chế lắm rồi,” Trần Nhị Hổ nói, “Chủ yếu là bố mẹ cổ thật sự đáng trách, nhất là ông bố! Đến tao còn muốn đánh ông ta nữa là!”
“Thế giờ sao? Giải quyết xong chưa?” Tam Bính hỏi.
“Coi như xong rồi nhỉ?” Trần Nhị Hổ nhìn Trần Giản, “Theo ý Thiện Vũ, nếu không ly hôn thì gã họ Trương kia sẽ mất việc, loại người như gã chắc sẽ phải biết điều thôi, dù sao ly hôn gã cũng chiếm được khối món hời rồi.”
“Ừ,” Trần Giản đáp, “Để xem đến lúc đó gã có đi không.”
“Không đi thì xử gã!” Thằng Tư kêu lên, “Tao đã định xử gã từ nãy rồi! Mà Tam Bính không cho!”
“Đánh người trước cửa đồn cảnh sát, mày nghĩ cái gì vậy?” Tam Bính nói, “Bọn mình vừa đứng đấy là cái camera trên tường nó đã quay ngoắt sang nhìn rồi!”
Về đến Đại Ẩn, ngoại trừ Thiện Vũ đang ngồi ở quầy lễ tân thì tầng một không có lấy một bóng người.
“Đâu hết rồi?” Trần Giản đi tới quầy hỏi.
“Triệu Phương Phương đi mua thức ăn, chị Hoàng dọn dẹp tầng hai, Hồ Bạn và Tôn Na Na chắc vẫn ở ký túc xá,” Thiện Vũ đặt cuốn sổ ghi chép điện thoại trước mặt Trần Giản, “Tôi vừa nghe hai cuộc điện thoại, quản lý xem qua chút đi.”
Hỏi, có nhận đoàn teambuilding công ty không, khoảng 15 người, giá phòng và phí sử dụng phòng họp thế nào?
Đáp, có nhận, giá phòng không rõ, phí phòng họp không rõ.
Hỏi, lễ tân mà cái gì cũng không rõ?
Đáp, cần xem nhu cầu cụ thể, muốn bàn bạc kỹ thì liên hệ quản lý, báo số điện thoại của quản lý.
Một cuộc gọi khác thì không đến nỗi hỏi gì cũng không biết, nhưng người ta chỉ hỏi hiện giờ khách có đông không, trả lời là không đông lắm.
Trần Giản liếc nhìn Thiện Vũ.
“Thế nào?” Thiện Vũ hỏi.
“…Còn phải khen anh nữa à?” Trần Giản hỏi.
“Đừng có dập tắt sự hăng hái của ông chủ.” Thiện Vũ nói.
“Tôi…” Trần Giản đang định nói thì điện thoại đổ chuông, là một dãy số lạ ngoại tỉnh, chắc là số Thiện Vũ vừa cho người ta, cậu bắt máy: “Xin chào.”
Thiện Vũ đứng dậy vươn vai, xoay người đi về phía thang máy.
Nghe điện thoại xong, Trần Giản phát hiện bọn Tam Bính đều đã đi đâu mất, chỉ có Trần Nhị Hổ ngồi ở quầy lễ tân.
“Đâu hết rồi?” Cậu hỏi.
“Lên xem Na Na rồi.” Trần Nhị Hổ nhìn cậu, “Trần Giản này…”
“Hm?” Trần Giản đáp.
“Tao nên nói với bọn Tam Bính thế nào cho hợp lý đây?” Trần Nhị Hổ cau mày, thoạt trông vô cùng lo lắng, “Tao đang nghĩ là nhử xem phản ứng của chúng nó trước, sau đó khéo léo dẫn dắt đến khái niệm, tiếp đến…”
“Nhị Hổ, Nhị Hổ,” Trần Giản ngắt lời, chân thành nói, “Cứ nói thẳng là được, nếu mày thấy khó mở lời quá thì để tao tự đi nói với tụi nó.”
“Không không không, thế thì đột ngột quá,” Trần Nhị Hổ xua tay loạn xạ, “Người của tao thì để tao nói mới tự nhiên.”
“Thế tùy mày.” Trần Giản bất lực.
“Vậy tao cứ làm theo các bước đó nhé.” Trần Nhị Hổ nhìn cậu.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
“Tao nói thật đấy nhé?” Trần Nhị Hổ xác nhận lại.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
“Đợi lát tụi nó xuống tao nói luôn,” Trần Nhị Hổ như vừa hạ quyết tâm, cứ như thể hắn mới là người sắp come out vậy, “Tao nói thật đấy nhé.”
“Lạy mày, nói nhanh giùm,” Trần Giản nói, “Miễn mày đừng vác loa chạy ra hét giữa đường là được, còn người nhà mình tùy mày muốn nói kiểu gì thì nói.”
“Ừm.” Trần Nhị Hổ gật đầu.
“Mày canh ở đây nhé,” Trần Giản nói, “Tao lên trên xem sao.”
“Ừ.” Trần Nhị Hổ sắp xếp lại sổ sách và bút trên mặt quầy ngay ngắn rồi ngồi xuống.
Trần Giản không đi thang máy, cậu lười đợi nên chạy bộ từ cầu thang lên tầng bốn.
Vừa rẽ vào hành lang, Tam Bính nghe thấy tiếng bước chân của cậu bèn thò đầu ra từ phía ký túc xá: “Trần Giản.”
“Hả?” Trần Giản quay đầu đáp.
“Mày đỉnh đấy.” Tam Bính giơ ngón tay cái với cậu rồi rụt đầu vào.
Xem ra là đã biết hết rồ, Trần Giản thấy buồn cho Trần Nhị Hổ ở dưới tầng vẫn đang mải mê lên kế hoạch xem nên giải thích cho “người của mình” như thế nào.
Kế hoạch cả buổi coi như công cốc rồi.
Lại còn sốt sắng hơn cả đương sự nữa chứ.
Đương sự còn lại thì càng thoải mái hơn nữa, đang đứng trước chuồng bò sát ngắm nghía Anh Hai ăn sâu.
“Đưa họ về không xảy ra xung đột gì thêm chứ?” Thiện Vũ hỏi.
“Không,” Trần Giản nói, “Nhưng gã họ Trương kia đỗ xe ngay trước cửa đồn cảnh sát… Cảm giác gã đó đúng là thứ vô dụng, đụng chuyện là sợ ngay.”
“Tôn Na Na hẹn ngày mùng 3 tháng sau,” Thiện Vũ nói, “Đến lúc đó cậu xem dắt ai đi cùng chị ấy một chuyến.”
“Ừ.” Trần Giản tựa vào tủ bên cạnh, nhìn anh.
Ban nãy đông người, lại cứ nháo nhào chạy đi chạy lại, lúc Trần Nhị Hổ nói chuyện này cậu cũng chưa có cảm giác gì lắm, mãi đến bây giờ yên tĩnh lại rồi, đối diện với Thiện Vũ, cậu mới có cảm giác chân thật.
“Vl.” Cậu thốt ra câu cảm thán nghèo nàn y hệt Trần Nhị Hổ.
“Sao đấy?” Thiện Vũ cười cười.
“Cứ nói toẹt ra thế à?” Trần Giản nói.
“Chứ không thì sao,” Thiện Vũ nói, “Họ Trương thì có thể kệ, nhưng vẫn phải giải thích rõ cho bố mẹ Tôn Na Na chứ, mà tôi lại không muốn tốn nhiều lời.”
“Ừ.” Trần Giản nói.
Mấy giây sau cậu lại bật cười hì hì.
“Trúng độc à?” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Không.” Trần Giản càng nghĩ càng cười, “Cảm giác… khó tả quá, hôm nay k*ch th*ch thật đấy…”
“Còn ghen không?” Thiện Vũ hỏi.
“Hai chuyện khác nhau nhé.” Trần Giản nói.
“Ồ.” Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu.
“Ồ cái chó.” Trần Giản lại không nhịn được cười, đi qua ôm lấy Thiện Vũ, hôn chụt một cái lên cổ anh.
Không được yêu đương trong giờ làm việc.
Trước đây hay ở lại văn phòng lâu một chút, tuy sợ bị phát hiện nhưng miễn lấy cớ vào báo cáo công việc là không sao rồi, giờ thì dù cậu có báo cáo thật đi chăng nữa thì chắc bọn chuồng lợn cũng sẽ nghĩ hai người đang hú hí gì đó trong này.
Nhất là khi chuyện này vừa mới được công khai.
Trần Giản không ở lại văn phòng quá lâu, lúc bước ra ngoài thậm chí còn có cảm giác phải rũ bỏ phong thái làm việc thường ngày.
Cậu ghé qua ký túc xá xem thử, đám Tam Bính đã xuống tầng hết rồi.
Hồ Bạn và Tôn Na Na đang dặm lại phấn trong phòng khách nhỏ.
Thấy cậu vào, Hồ Bạn cười hỏi: “Định thăm dò gì đây?”
“Không hỏi gì cả.” Trần Giản cười.
“Bọn tôi nói hết rồi,” Hồ Bạn nói, “Mấy ông kia cũng không có phản ứng gì quá đà.”
“Chị cảm giác có khi thằng Năm còn chẳng hiểu gì.” Tôn Na Na nói.
“Cũng không ngốc đến thế đâu.” Hồ Bạn nói, “Chắc hơi sốc tí thôi, chị nhìn Trần Nhị Hổ đấy, vừa nãy có phản ứng tí gì đâu, ai không biết lại tưởng anh ta biết chuyện từ lâu rồi.”
“Chị thế nào rồi?” Trần Giản hỏi Tôn Na Na.
“Nhẹ cả người,” Tôn Na Na đưa ngón út vén tóc ra sau tai, “Cảm giác như vừa đánh thắng trận vậy.”
“Thế thì tốt,” Trần Giản tựa vào khung cửa, vậy là có thể hỏi được rồi, “Vụ chị rơi xuống sông ấy…”
“Sao cậu cũng y như mấy đứa kia thế,” Tôn Na Na phì cười, “Ai cũng hóng hớt chuyện này!”
“Chứng tỏ mọi người đều nhiều chuyện,” Trần Giản nói, “Biết đâu còn…”
Có thể quay thành phim ngắn.
Cậu kịp thời im miệng, sợ Tôn Na Na đánh mình.
“Lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp,” Tôn Na Na thở dài, “Đi chụp ảnh sông băng, vì ham đẹp, muốn có ảnh xịn nên phải đi ra giữa dòng, chỗ tôi bước tới băng chưa đông cứng hẳn nên bị sụp xuống.”
“Lúc đó hai người chưa quen nhau à?” Trần Giản hỏi.
“Ừ, anh ta cũng đang chụp ảnh ở đó,” Tôn Na Na kể, “Vụ cứu tôi ấy… Lúc đó anh ta thực sự trông giống người tốt, sau khi đẩy tôi lên xong nếu không có người khác tới giúp thì có khi anh ta đã không lên nổi rồi… Lúc đó nhìn anh ta đúng là như nhìn anh hùng vậy.”
“Ai biết được về sau lại thành ra thế này.” Trần Giản nói.
“Bọn tôi vừa mới nói xong,” Hồ Bạn xen vào, “Chuyện này có thể làm tư liệu sống cho đủ thể loại phim ngắn.”
…Là chính miệng chị nói đấy nhé.
Trần Giản liếc Tôn Na Na một cái.
“Sửa lại một chút là được, cứ thu thập tư liệu trước đã,” Tôn Na Na bảo, “Tôi có thể viết kịch bản.”
“Mọi người…” Trần Giản hơi do dự, “Quay thật đấy à?”
“Quay chứ, hết mùa tuyết khách vắng hơn là có thời gian quay rồi,” Hồ Bạn vỗ tay, “Vui quá còn gì, giang hồ Đại Ẩn, chúng ta sẽ là các cao thủ ẩn mình không lộ diện, phong cảnh ở đây cũng hợp nữa.”
“Cổ trang hả?” Trần Giản nói.
“Cũng không phải không được, mấy cái vỏ chăn vỏ gối hỏng của mình ấy,” Hồ Bạn nói, “Trong kho thiếu gì, cứ quấn lên người là xong…”
“Thế thì quay thành cái thứ gì?” Trần Giản ngẩn người.
“Xuyên không vào giang hồ Đại Ẩn, trang phục vỏ chăn chỉ lên sàn thoáng qua thôi,” Hồ Bạn nói, “Yên tâm.”
Chắc vì bình thường ông chủ không gây áp lực gì nên đám người này lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.
Trước giờ cơm không có việc gì làm, mọi người bàn xong chuyện của Na Na lại quay sang bàn chuyện phim ngắn, mỗi người một câu, thậm chí Tam Bính còn bắt đầu thử vai ngay tại chỗ.
Có vị khách xuống lầu thấy cảnh đó còn khen một câu.
“Diễn tốt đấy,” Một anh trai vừa vỗ tay vừa nói, “Diễn vai bảo vệ à?”
“… Là đại hiệp ạ.” Tam Bính đáp.
“Ồ,” Anh trai gật gù, “Đầu thai thành bảo vệ à?”
“Vâng.” Tam Bính bất lực gật đầu.
“Thú vị đấy,” Anh trai vừa cười vừa đi ra ngoài, “Không khí ở homestay các cậu đúng là tuyệt thật.”
“Trông giống bảo vệ lắm à?” Tam Bính hỏi sau khi khách đi khuất.
“Chắc do phục trang chưa tới.” Thằng Năm phân tích.
“Đúng!” Thằng Tư vỗ đùi cái đét, “Mày lấy cái khăn choàng của Na Na choàng thử xem?”
“Xê ra,” Tôn Na Na túm chặt khăn choàng trên người, “Khăn lông cừu của tôi đấy, đắt gần chết.”
“Không sao, đến lúc đó lên đồ là thành đại hiệp ngay.” Hồ Bạn nói.
Trần Giản vừa cười vừa đi vào quán cà phê ngồi xuống.
Trần Nhị Hổ vẫn ngồi lù lù ở đây, không tham gia vào mấy trò nhí nhố sau hậu trường của giang hồ Đại Ẩn.
“Đm.” Trần Nhị Hổ còn không đợi cậu hỏi đã lên tiếng trước.
“Sao đấy,” Trần Giản liếc hắn, “Mày bao nguyên khu này rồi à?”
“Bọn Tam Bính chưa đợi tao nói đã biết hết rồi,” Trần Nhị Hổ chậc một tiếng, “Hai người Bạn Bạn cứ thế kể tuột ra hết.”
“Cũng bình thường mà.” Trần Giản cười.
“Làm tao phải nhịn nãy giờ,” Trần Nhị Hổ hơi buồn bực, đoạn nhanh chóng ghé sát Trần Giản, “Nhưng tao quan sát rồi, tụi nó chẳng có phản ứng gì cả, mày đừng lo.”
“Tao có lo đâu.” Trần Giản nói.
Trần Nhị Hổ nhìn cậu.
Trần Giản cũng nhìn lại hắn.
“Đúng.” Trần Nhị Hổ gật đầu, “Con mẹ có mỗi tao là phản ứng lố nhất.”
Trần Giản không nói gì, cười rồi lại quay đầu đi, vỗ vai Trần Nhị Hổ: “Cảm ơn nhé.”
Gần đến giờ chuẩn bị bữa tối, mọi người tản ra làm việc của mình, Trần Giản đang định vào bếp giúp bưng đồ thì thằng Năm tìm thấy cậu: “Trần Giản.”
Trần Giản nhớ lại sau bữa cơm trưa thằng Năm nói có chuyện muốn tìm cậu, kết quả là cả chiều bận rộn nên chưa kịp để ý.
“Gì thế?” Cậu hỏi.
“Lại đây,” Thằng Năm lầm lũi đi ra sân sau, “Chỉ hai câu thôi.”
Trần Giản đi theo ra ngoài.
“Tiền lương.” Ra đến cửa rồi thằng Năm quay lại thì thào hỏi, “Không phát cho tao thật à?”
“Đã bảo tháng này không phát mà,” Trần Giản nói, “Cần tiền à?”
“Ừ.” Thằng Năm đáp.
“Bao nhiêu?” Trần Giản hỏi.
“500.” Thằng Năm nói, “Tao mua thuốc lá.”
“Mua thuốc lá mà tận 500?” Trần Giản nói.
“Đỡ phải xin mày hoài.” Thằng Năm nói.
“Không sao, lấy của tao ấy, bao nhiêu gói cũng được.” Trần Giản nói.
Thằng Năm im lặng.
“Này,” Trần Giản cũng hạ giọng, “Tao coi mày là bạn tao mới làm vậy, có thể hơi… nhưng mà…”
“Một trăm.” Lão Ngũ không giận, chỉ hạ thấp yêu cầu.
“Tao chuyển khoản cho mày.” Trần Giản lấy điện thoại ra.
“Tháng sau phát lương thì trừ vào lương của tao nhé.” Thằng Năm nói.
“Ừ.” Trần Giản gửi cho thằng Năm bao lì xì một trăm tệ.
“Trần Giản.” Thằng Năm nhìn cậu, “Mày nói xem, rốt cuộc tình yêu là như thế nào?”
Trần Giản liếc mắt nhìn cậu ta: “Sao đấy?”
“Thì hỏi thôi.” Thằng Năm nói, “Tao cũng chẳng biết hỏi ai, dù sao mày… cũng yêu đương rồi mà, mặc dù hơi khác một chút.”
“Không nói rõ được.” Trần Giản nói.
“Coi tao là bạn mà trả lời qua quýt thế à?” Thằng Năm trừng cậu.
“Thật mà… không nói rõ được.” Trần Giản nói, “Nó chỉ là một thứ cảm giác thôi.”
Thằng Năm hít sâu một hơi, chắc là định thở dài một tiếng, nhưng lúc hít vào bị gió tạt thẳng mặt, thế là ho sù sụ hồi lâu.
“Đm!” Cậu ta chửi ầm lên, “Sao ông trời cứ như thế!”
Trần Giản không nhịn được, cười hơi to.
“Chị Triệu, còn cam không ạ?” Giọng Thiện Vũ truyền đến từ phía nhà ăn.
Ông chủ đích thân xuống ăn cơm cơ à?
Cùng lúc quay đầu lại, Trần Giản cảm giác tim mình bỗng tăng tốc trong hai giây, chỉ hai giây thôi, rồi nhanh chóng bình tĩnh trở lại, thế nhưng khi xoay người đi vào trong nhà, bước chân cậu bỗng vô cùng nhẹ nhõm.
Chính là cái cảm giác này.
Nhưng thật sự không cách nào tả cho thằng Năm hiểu được.
Thu Hanh - Vu Triết
