Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 77: -Trở Về Nhân Gian-6


Trong khi mọi người bên ngoài đang chìm đắm trong bầu không khí lễ hội sôi động kéo dài thêm hai ngày hai đêm, thì vị hoàng đế bị đồn là “bệnh chưa khỏi” lại đang lôi kéo ngài chỉ huy Kevin•Fassbinder làm chuyện… Không tiện nói ra trong suốt ngần ấy thời gian.


Đối với bệ hạ tôn quý, lễ hội Lá Vàng năm nay đúng là “lên tiên”.


Sáng sớm ngày thứ ba, khi bên ngoài vẫn còn đang vỡ òa trong những giây phút cuồng điên cuối cùng, thì trong tẩm cung của hoàng đế tại Ô Kim Huyền Cung, ánh nắng dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ, rải lên chiếc giường lớn với bốn cột đồng được điêu khắc tinh xảo. Kevin nằm trên giường hơi chau mày, mu bàn tay đặt lên trán, hàng mi dài khẽ run, tựa như sắp tỉnh giấc.


Anh trở mình nằm nghiêng sang một bên, chăn phủ hờ hững trượt xuống eo, để lộ phần thân trên thon gầy với đường cơ sắc nét cùng vô số dấu vết mờ ám – dấu tích rõ ràng của một đêm… Cuồng hoan.


Bệ hạ tôn quý phía sau anh đã tỉnh lại từ lâu.


Chẳng rõ là do hưng phấn quá độ hay máu trào lên não làm hỏng mất dây thần kinh nào đó rồi, hoàng đế không nói không rằng lại biến về dạng Thiên Lang, nguyên con to tướng nằm sấp trên giường. Thiên Lang dùng thân thể đầy lông bóng mượt làm gối tựa miễn phí cho Kevin, cái đuôi xù xù cứ phe phẩy, chạm nhẹ vào phần mắt cá chân lộ ra của anh.


Hoàng đế lần đầu “ăn mặn” trong hơn hai mươi năm, bụng dạ chẳng yên. Cái đuôi bông xù mỗi lúc một quét lên cao, cuối cùng vén luôn cả tấm chăn, bắt đầu phe phẩy ngang hông Kevin, nhắm đúng những chỗ nhạy cảm mà cọ tới cọ lui, chẳng biết xấu hổ.


Kevin nửa tỉnh nửa mê, đưa tay đập đập hai phát, nhưng chẳng ăn thua. Thêm một lúc sau, vành tai và cổ anh bắt đầu ửng đỏ, hơi thở cũng không còn đều đặn như lúc đầu…


Oswid lập tức hăng máu, dùng cái mũi sói ươn ướt cọ luôn vào hõm cổ Kevin, rồi thè lưỡi l**m dọc theo ấn ký Phượng Hoàng mờ mờ trên ấy.


Kevin: “……”


Ngài tổng chỉ huy – người có chứng “khó ở” khi thức dậy, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Anh trở mình ngồi dậy, bực bội “chậc” một tiếng, dùng đôi mắt vẫn còn ngái ngủ mang theo một bụng lửa giận liếc xéo con chó bự… À không, Thiên Lang.


Thiên Lang mở to mắt, đôi mắt cún trong suốt tròn xoe nhìn anh không chớp, vẻ mặt vô tội, như thể Kevin tự mình tưởng bở rồi vô cớ nổi giận với hắn, hắn có làm gì đâu?


“Ngươi còn chưa chịu thôi hả?” Kevin đạp một đạp vào cái mông tôn quý của Thiên Lang, trực tiếp đá cục lông lá kia rớt xuống giường.



Thế nào là “mở mắt không nhận người” – chính là thế này đây!


Oswid ngồi xổm bên giường, ánh mắt nghi ngờ liếc về phía sau eo anh.


“Nhìn cái gì mà nhìn?” Kevin bực bội nói: “Đi tìm quần áo đi!”


“Xem eo ngươi còn chống nổi không?” Oswid vừa đi tìm quần áo sạch sẽ, vừa nói: “Ngươi không phải tự xưng là mình đồng da sắt sao?”


Mặc dù giờ đây Kevin không còn năng lực hồi phục hay bất tử như trước, nhưng thể chất vẫn hơn người thường rất nhiều. Anh muốn ra ngoài không phải vì đau lưng, mà là… Đói bụng.


Anh liếc nhìn Thiên Lang ngậm đống quần áo sạch quay lại giường, nhàn nhạt nói: “Ngươi da dày thịt béo, đầu óc ta đúng là có bệnh rồi mới ở lại đây lăn lộn với ngươi hai ngày trời. Ta đi ra ngoài ăn một bữa thật ngon, ngươi tự ôm gối mà cọ đi!”


Oswid: “……”


Kevin cầm lấy đống quần áo, lật qua lật lại nhìn sơ một chút. Mấy bộ này đều là đồ mặc thường ngày của Oswid, không có trang trí rườm rà gì, nhìn cũng không quá khác so với phong cách của anh, chỉ là hơi rộng với anh.


Nhưng anh cũng chẳng bận tâm, xem xong liền mặc vào người.


Thấy đại gia Kevin đã hạ hỏa, Oswid cũng không bày trò với cái mặt sói ngố nữa, lập tức biến trở lại hình người. Hắn quỳ một chân trên mép giường, nhân lúc Kevin đang mặc áo thì đưa tay sờ lên phần bụng phẳng lì, cơ bụng rõ ràng của anh.


“Ngươi lại lên cơn gì nữa đây?” Kevin liếc xéo hắn một cái.


Oswid tỏ ra kỳ quái, nói: “Nếu ta nhớ không nhầm thì tối qua chúng ta ăn không ít mà, sao ngươi lại đói nhanh thế? Không lẽ gần đây ăn khỏe hơn hả… kỳ lạ thật.”


Kevin: “…”


Anh rũ mắt nhìn bàn tay xoa trên bụng mình, im lặng hai giây, cuối cùng cũng hiểu ra tên cẩu hoàng đế này đang ám chỉ điều gì. Anh gật gật đầu, nhếch môi cười lạnh: “Xem ra ngươi thực sự không muốn sống nữa rồi! Vầy đi, ta cũng chẳng ngại khó, lát nữa làm một nồi lẩu thịt sói ăn cho đỡ bực. Ngươi đi chuẩn bị trước nhé!”



***


Đại sảnh bên ngoài quá đông và ồn, cả hai đều lười tranh giành thức ăn với đám người say xỉn, thế là sau khi rửa mặt thay đồ, họ liền đến khu vực dùng bữa riêng của hoàng đế.


Nhà bếp đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy thức ăn theo lệnh của Oswid, đang được nội thị quan bưng lên.


Kevin ngồi bắt chéo chân, mười ngón tay đan hờ đặt trên bàn, ngón út nhẹ nhàng gõ nhịp xuống mặt bàn, vẻ mặt ung dung thảnh thơi. Ánh mắt anh lướt qua một lượt các món ăn được bày biện trước mặt, sau đó bắt đầu ra tay… “chia chác”.


Ngón tay thon dài của anh đẩy bát cháo sữa về phía Oswid: “Đặc quá, cho ngươi đấy.”


Tiếp theo là súp rau: “Ta không gặm cỏ, ngươi thích thì gặm.”


Rồi đến nghêu xào bạc hà: “Tanh!”


Tên khốn này lần lượt đẩy từng món ăn không vừa mắt qua phía hoàng đế, còn bản thân thì chọn lấy mấy món ưa thích, thái độ thậm chí còn tùy tiện hơn cả trước kia.


Oswid nhìn đống đồ ăn anh chọn, cau mày: “Vừa tỉnh dậy đã đói ngấu, phải làm ấm dạ trước chứ, mấy món kia ăn ngay dễ đau bụng lắm.”


Kevin gắp một miếng cá bơn chiên giòn, cười khẩy: “Thế thì ngươi nên bớt ph*t t*nh vài lần đi.”


Oswid ho “khụ” một tiếng, nhanh nhảu nhấc ly rượu trên bàn lên, chuyển chủ đề: “Nghêu bạc hà tanh vậy cá bơn không tanh à?”


Kevin thong thả cắn một miếng cá, lơ đãng đáp: “Ta thích.”


Nói rồi, anh vươn tay giật lấy ly rượu mật ong vàng óng mà Oswid định uống, nếm một ngụm. Loại rượu khai vị ấm nóng vừa vào bụng đã khiến cả người dễ chịu. Anh uống ba ngụm là hết ly, rồi nhét chiếc ly rỗng vào tay Oswid, nhướng mày: “Lệnh cấm rượu vẫn còn mà đã định lén uống hả?”


Oswid: “……”



Nhưng mà… Trai trẻ mới “khai trai” lần đầu thường dễ tính lắm, tâm tình tốt đến mức cảm thấy bản thân có thể bao dung hết thảy cái tính dở hơi của đối phương. Vậy nên, hoàng đế đại nhân cũng chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đặt cái ly rỗng sang một bên rồi tiếp tục im lặng xử lý đống đồ ăn mà Kevin chê bai đẩy sang.


Vừa ăn được hai con nghêu, Oswid bỗng phát hiện Kevin “vượt ranh giới”, đang thản nhiên dùng nĩa bạc gắp một miếng xúc xích huyết chấm mứt hoa quả trong đĩa trước mặt hắn.


Hoàng đế kinh ngạc hỏi: “Lần trước ngươi bảo không ăn xúc xích huyết mà?”


Kevin tỏ ra kinh ngạc hơn: “Lần trước không ăn đâu có nghĩa là lần này cũng không ăn?”


Oswid: “……”


Rồi rồi, hắn hiểu rồi, cái người mà hắn rước về đâu chỉ đơn thuần là người hắn thương… Mà còn là tổ tông của hắn. Không— Y chính xác là tổ tông hàng thật giá thật của hắn!


Nhưng… biết sao được, hắn cam tâm tình nguyện mà.


Oswid xoay xoay cái nĩa bạc trong tay, đưa mắt nhìn đại gia Kevin ngang ngược vô lý đang chễm chệ chọn món, không nhịn được lầm bầm: “Cái nết ăn uống của ngươi, nếu là sinh ra ở gia đình bình thường, chắc chắn sẽ ăn đòn từ nhỏ đến lớn.”


Kevin cười khinh khỉnh: “Có bị đánh thì cũng là loại như ngươi mới bị. Ta hồi nhỏ chẳng lo chuyện đó đâu, vì ta căn bản không cần ăn.”


“Lúc nhỏ ngươi như thế nào?” Oswid từ lâu đã tò mò, rốt cuộc là mầm giống gì mới mọc ra được loại người như tên này?


Kevin vẫn ung dung ăn uống, cuối cùng nhấp thêm một ngụm rượu nữa mới trả lời: “Tóc đen, hai mắt một mũi.”


Oswid: “……” Cái này cũng được tính là câu trả lời à?!


Kevin liếc Oswid một cái, ra chiều như hắn vừa hỏi một câu rất thiểu năng: “Ngươi trông thế nào thì ta trông thế đấy, ngươi muốn ta mọc thêm một cái đầu nữa mới được hả?”


Nhưng điều Oswid muốn hỏi đâu phải là Kevin hồi nhỏ trông thế nào — nhìn dáng vẻ bây giờ thì đoán ra được rồi, cứ tưởng tượng theo chiều hướng càng đáng yêu càng đúng. Điều hắn thật sự muốn biết là; Kevin lúc nhỏ đã trải qua những gì, sống thế nào, là kiểu nghịch ngợm phá phách khiến người lớn đau đầu, hay là ngoan ngoãn yên tĩnh biết nghe lời? Có người bạn thân thiết nào không? Từng nghịch dại chuyện gì chưa…



“Ta hồi nhỏ như thế nào à?” Kevin dường như cảm thấy đây là một câu hỏi khá thú vị, anh nhắc lại lần nữa rồi bật cười, cuối cùng trịnh trọng kể: “Hồi nhỏ ta phá phách lắm, muốn lên trời thì lên, muốn xuống đất thì xuống. Thenis với Feisa lớn tuổi hơn ta nhiều, lúc ta còn bé tí, Feisa đã tự biến mình thành cái bộ dạng ông cụ non rồi. Vậy nên phần lớn thời gian là bọn họ trông ta… mà khổ cái, trông không nổi.”


Khởi đầu này nghe qua chẳng khác mấy với tưởng tượng của Oswid. Hắn từ sớm đã đoán ra, Kevin lúc nhỏ chắc chắn là một nhóc con ngang tàng, thêm lời kể như khẳng định của anh, hắn càng chăm chú lắng nghe.


Kevin kể một mạch mấy đoạn “Thiên sứ cũng lắc đầu ngao ngán, mèo chán chó chê” về tuổi thơ lắm trò của mình. Có chuyện anh tự làm, cũng có chuyện do anh và đám tiểu thần nhỏ tuổi khác cùng nhau làm. Anh tự miêu tả bản thân chẳng khác gì một tiểu ma vương đội lốt thiên thần, từ bé đã rất biết gây sự.


Nghe thêm một lúc lâu, Oswid tự dưng cảm thấy có gì đó sai sai…


Với sự hiểu biết của hắn về con người này, y rất lười, là kiểu người mỗi khi kể chuyện gì đó đều luôn nói càng ngắn gọn càng tốt, nếu câu chuyện chỉ có hai chữ tuyệt đối sẽ không rườm rà đến bốn chữ. Nhất là những việc có liên quan đến bản thân, y càng “Tiếc chữ như vàng”, lúc nào cũng qua loa dăm ba câu là hết chuyện.


Vậy mà câu chuyện lần này lại được kể vô cùng sinh động, còn chịu khó nhấn nhá chi tiết, nghe kiểu gì cũng không giống phong cách hồi tưởng, Giống kiểu… Vừa bịa ra tại chỗ hơn!


Ngay khi trong đầu Oswid đang nhen nhóm nghi ngờ, thì ngài Kevin•Fassbinder bên này cũng vừa kể đến phần kết thúc của câu chuyện “năm bốn tuổi một mình dọa chết cả một thung lũng đầy ma hổ.”


“Ta kéo căng trường cung, ba mũi tên vàng phóng đi cắm thẳng vào vách đá trong thung lũng, đám ma hổ sợ quá tè ngay tại chỗ.”


Oswid: “…………………………”


Hắn đâu phải chưa từng nhìn thấy trường cung vàng của Thần Ánh Sáng. Cây cung đó cao gần bằng hai đứa trẻ bốn tuổi cộng lại, chỉ dựa vào cặp tay ngắn củn năm Kevin bốn tuổi mà kéo căng được dây cung, còn b*n r* được ba mũi tên?!?


Xem ra ngài Fassbinder lại giở trò “ba phần thật bảy phần chém” của mình rồi!


Thực ra thì tuổi thơ của Thần Ánh Sáng điện hạ lại chẳng hề “nhiệt huyết sục sôi” như những gì anh vừa bịa. Không có vụ lên trời xuống đất, càng không có mấy màn đánh hổ dọa quỷ. Kevin khi còn nhỏ cực kỳ yên lặng, ít nói đến mức như một đứa nhỏ “câm non”. Dù Thenis hay Feisa có hỏi gì, anh cũng chỉ mở to đôi mắt đen láy, như đang suy nghĩ gì đó, cuối cùng gật đầu hoặc lắc đầu – thế là hết chuyện.


Những vị lão thần mà anh chưa quen biết trông thấy anh lúc nhỏ đáng yêu, cũng hay chọc ghẹo, mỗi lần như thế anh đều tò mò nhìn họ một lát, sau đó lặng lẽ trốn ra sau lưng Thenis.


Hành động này khiến mấy vị trưởng bối cứ tưởng anh là một đứa nhỏ nhút nhát sợ người lạ, nhưng thực ra… Hoàn toàn không phải vậy.


[Edit by TeiDii]
_____________


Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Story Chương 77: -Trở Về Nhân Gian-6
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...