Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 74: -Trở Về Nhân Gian-3
Đó là Thần Ánh Sáng đấy, thiếu gia—— Ngài đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi!
Ông I-an run rẩy kêu gào trong lòng, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể phát ra thành tiếng.
Mặc dù ngày thường Kevin trông có vẻ thiếu đứng đắn hơn, nhưng lão quản gia không hề do dự, chụp ngay cái nồi “dụ dỗ Thần Ánh Sáng” lên đầu thiếu gia nhà mình. Điều này cho thấy hai mươi mấy năm làm quản gia của ông hoàn toàn không vô ích, ông hiểu rõ bản tính ngỗ nghịch của thằng nhóc mà chính tay ông nuôi lớn, biết hắn rất to gan. Một khi hắn đã nổi cơn bướng bỉnh thì tám con ngựa vằn cũng không kéo lại được.
Lão quản gia I-an nghiêm khắc cứng nhắc, làm việc tỉ mỉ, ăn mặc sạch sẽ tinh tươm, là một quý ông theo chủ nghĩa bảo thủ điển hình. Ông cho rằng chuyện khác có thể bỏ qua, nhưng khí chất thì nhất định phải bồi dưỡng từ nhỏ, mầm non tốt phải thẳng từ gốc. Vì vậy, Oswid từ nhỏ đã được yêu cầu phải trở thành một người trầm ổn và nghiêm túc.
Mặc dù quá trình có hơi gian nan, nhưng kết cục có thể coi là viên mãn. Oswid tuy cứng đầu cứng cổ, nhưng cuối cùng vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều, càng lớn càng trầm tĩnh, bề ngoài luôn giữ dáng vẻ điềm đạm, ăn mặc chỉnh tề, trừ khoản nói chuyện không được dễ nghe lắm, miễn cưỡng cũng có thể coi là một thanh niên quý tộc kín đáo và trang nhã.
Nhưng trước mắt ông bây giờ, cái thứ “kín đáo và trang nhã” đó đang lăn lộn trên giường với một người khác, còn không biết đóng cửa.
Hai mươi năm gian khổ, coi như trở về điểm xuất phát.
Lão quản gia I-an cảm thấy đôi mắt già nua của mình sắp mù đến nơi rồi!
Theo tiêu chuẩn của một quý ông bảo thủ, dù có đang chướng đến mù mắt, lúc này cũng không nên xông vào, đáng ra ông nên lặng lẽ rời đi, tránh cho hai phía lúng túng. Muốn gì thì tìm cơ hội khác, từ từ khuyên nhủ. I-an quả thực định làm như vậy, nhưng tuổi già tay run, cái đĩa bạc văng ra như bát nước hắt đi, không những không thu lại được, mà còn vang lên đinh tai nhức óc.
Tiếng động này đến người chết cũng bị đánh thức, I-an trơ mắt nhìn Kevin giật mình vì tiếng động, lật đật đứng dậy, kết quả lại bị tiểu thiếu gia không biết xấu hổ nhà mình kéo xuống hôn thêm một cái nữa mới chịu buông tha.
I-an lặng lẽ ôm ngực.
Kevin đẩy Oswid trở lại giường, đứng thẳng người, nhức nhối ho khan một tiếng, rồi gật đầu với I-an ở cửa: “Bệ hạ của các ngươi tỉnh lại rồi.”
Gương mặt I-an co giật như bị trúng gió, lẩm bẩm “ừ” một tiếng.
Cần phải nói sao? Có mắt đều nhìn ra mà…
Oswid híp mắt nhìn lão quản gia, thấy ông ta vẫn đứng vững, chưa đến mức ngã quỵ, liền mặt dày chống tay ngồi dậy từ trên giường. Tên vô sỉ này còn giả vờ trượt tay ngã ngửa lại lần nữa, rồi nghiêm túc vươn tay về phía Kevin: “Làm ơn giúp ta, tay không có sức, không ngồi dậy được.”
Kevin: “… Lừa ai vậy?”
I-an: “…” Vừa rồi túm cổ áo người ta, sao không thấy ngài nói không có sức?!
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, trước mặt hai người từng chứng kiến cảnh mình ăn vạ lăn lộn, “mặt” của hoàng đế cơ bản có thể coi như đồ trang trí: “Kéo ta một cái với…”
Nhưng Kevin rõ ràng không mắc mưu, anh lạnh lùng khoanh tay trước ngực, liếc nhìn bàn tay trắng bệch của hoàng đế, hừ một tiếng: “Không ngồi dậy được thì đừng cố, cứ nằm đấy đi.”
Anh nói xong lại quay đầu nhìn I-an: “Làm phiền tìm giúp ta một cái ống, cỡ này này, rồi lấy một cái phễu nữa, cảm ơn.”
Dù nỗi kinh hoàng chưa tan đi hết, ông I-an vẫn hơi ngơ ngác trước yêu cầu kỳ lạ này, ông tạm thời gạt tất cả chuyện vừa thấy qua một bên, khó hiểu hỏi: “Ngài muốn ống và phễu để làm gì?”
Kevin tiện tay chỉ vào bệ hạ tôn quý đang nằm liệt trên giường: “Để nhét vào miệng tên cẩu hoàng đế này, gắng thêm cái phễu vào đầu ống, muốn cho ăn gì thì cứ đổ vào đó, vừa tiện vừa đỡ tốn sức.”
Kevin quay đầu nghiêm túc nói với Oswid: “Ngươi coi như ăn lẩu thập cẩm đi. Ta chịu khó hạ mình một chút, miễn cưỡng giúp ngươi giữ cái phễu, mất công phễu đập vào mặt ngươi, dù sao thì trên người ngươi cũng chỉ có mỗi cái mặt là nhìn được.”
Ông I-an hơn hai mươi năm chưa từng sợ Oswid, vừa nghe Kevin nói xong đã phản bội hoàng đế, lập tức trở thành đồng minh của Thần Ánh Sáng tiền nhiệm, không nói hai lời quay đầu đi tìm ống và phễu.
Cẩu hoàng đế: “…”
Bóng dáng của lão quản gia nhanh chóng biến mất sau cánh cửa, Oswid cũng chống tay ngồi dậy trên giường. Kevin lúc này tự dưng mọc ra được chút lương tâm, không đứng khoanh tay dựa cửa tạo dáng nữa. Anh đi đến bên giường, lấy một cái gối dài nhét sau lưng hoàng đế.
Oswid ngồi tựa vào đầu giường, vừa xoay cổ tay vừa nhìn Kevin, nói: “Ta không đùa, tay ta đúng là không có sức thật, miễn cưỡng chỉ có thể chống người ngồi dậy trên giường được thôi. Muốn chế ngự một người cao khoẻ thì vẫn còn khó khăn lắm, vậy thì… Thần Ánh Sáng điện h* th*n mến, với chút sức lực yếu ớt đó, ta đã ép ngài hôn ta lâu đến vậy bằng cách nào?”
Kevin ngồi vào ghế, khuỷu tay chống trên tay vịn, chân dài vắt chéo, vẻ mặt tao nhã và lười biếng. Anh hất cằm về phía Oswid, nói: “Đủ rồi đấy, đừng được voi đòi tiên. Bây giờ thì hay rồi, một tiếng Thần Ánh Sáng, hai tiếng Thần Ánh Sáng, quên mất người nhào đầu xuống biển là ai rồi à?!”
Chuyện rơi xuống biển, xét về độ nhục thì chắc chắn nằm trong top ba sự cố đen tối nhất trong đời Oswid. Nếu là trước đây, bị nhắc đến chuyện này chắc chắn hắn sẽ nổi giận, mặt lạnh như tiền rồi độc mồm độc miệng vài câu. Nhưng giờ đã khác, tâm trạng hoàng đế đang rất tốt! Muốn trêu thì cứ trêu thoải mái đi!
Có thể phát hiện ra người mình thầm thương trộm nhớ đang đáp lại tình cảm của mình, dù chỉ là vài chi tiết nhỏ, trên đời này làm gì có chuyện vui hơn thế. Chuyện châm chọc gì đó, đáng là gì chứ?
“Bên ngoài bây giờ thế nào rồi?” Oswid xoa xoa cổ tay một lúc, bàn tay đã dần dần có chút huyết sắc. Hoàng đế khi hỏi câu này không hề có dáng vẻ lo lắng, vì hắn biết, nếu bên ngoài vẫn còn phong ba bão táp, Kevin sẽ không ngồi bên giường để nói nhảm với hắn.
“Xem ra hồi phục khá nhanh, phiên chợ rất náo nhiệt, theo Mio nói thì đầu đường cuối ngõ mấy ngày qua đều bàn tán chuyện trong Huyền Cung rất hăng say, chắc đã ổn rồi. Chỉ là số lượng binh lính băng bó và chống nạng trong quân đoàn hơi nhiều, ngươi phải cho bọn họ nghỉ phép dài ngày một chút, để họ được lười biếng một cách quang minh chính đại.”
Kevin tả sơ một vòng, rồi nhìn Oswid, nhàn nhã nói: “Ngôi vị hoàng đế này của ngươi cũng hời quá đi chứ, diện tích lãnh thổ tăng gấp mấy lần, tự dưng chiếm được miếng bánh to.”
Oswid buồn bực lườm Kevin một cái, rồi tự chỉ vào mình: “Ta nằm liệt giường như thế này, ngươi còn cho là ‘tự dưng’ à?”
Kevin bật cười.
“Nghe ngươi nói vậy, cứ như thể ta đã ngủ mê rất lâu rồi.” Oswid hỏi tiếp.
Kevin đáp: “Gần hai tháng.”
Oswid cau mày: “Lâu vậy à?”
Kevin gõ ngón tay lên đầu gối, nói: “Cũng không lâu lắm, hơn một tháng rưỡi thôi, đặt trong thời tiết này, người chỉ mới bắt đầu thối rữa thôi mà.”
Kevin nhún vai: “Không có tiếng người, nhưng mạng người thì có đấy!”
Oswid theo bản năng muốn chặn họng tên này bằng câu: “ngươi định tạo phản à?”, nhưng chợt nhớ ra người ta là Thần Ánh Sáng, hắn phun ra câu đó với người này thì có hơi trơ tráo.
Bệ hạ tôn quý đến giờ phút này mới hiểu tại sao Kevin suốt ngày cứ tỏ vẻ “Trời sập cũng kệ, hoàng đế là cái gì, có ăn được không?”. Một vị thần cao cao tại thượng có việc gì chưa từng trải qua, y sẽ dễ dàng bị quyền lực hoàng gia trói buộc sao? Nực cười.
Hoàng đế im lặng nhìn Kevin một lúc, đánh giá anh từ trên xuống dưới một phen, âm thầm suy tính xem sau này nên dùng cách nào để trị tên này, tránh việc y cứ mở mồm ra là tìm cớ đánh nhau như vậy.
Khi suy tính đến vấn đề này, hoàng đế bệ hạ hiển nhiên đã vứt hết sự sùng bái và kính sợ Thần Ánh Sáng Fae từ thời niên thiếu cho chó ăn rồi.
Nhưng nói đến Thần Ánh Sáng…
Oswid đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Ngươi… Lúc ở đảo Gương, không ít người biết thân phận của ngươi, sau này chắc sẽ có chút phiền phức. Thêm nữa với tính cách của ngươi, bị người ta suốt ngày cung phụng kiểu đó chắc ngứa ngáy khó chịu lắm.”
Kevin phất tay: “Không sao, chắc không ai nhớ gì đâu, chỉ có I-an hình như có hơi… Dù sao thì một tháng rưỡi nay mỗi khi nói chuyện với ta ông ấy đều có vẻ kính sợ, có lẽ vẫn còn chút ấn tượng, về phần Peter thì đã bị ta lừa đến choáng váng rồi. Còn những người khác, nếu không có gì bất ngờ thì chắc là đã quên sạch. Hơn nữa…”
Anh mỉm cười, bắt chéo chân, cả người thả lỏng tựa vào lưng ghế: “Ta bây giờ cũng không phải Thần Ánh Sáng gì sất, thần cách mất rồi, không có gì phải lo nữa.”
Vẻ mặt thản nhiên và nhẹ nhõm của anh khiến Oswid dở khóc dở cười. Hoàng đế không khỏi nhớ lại dáng vẻ gần như phát điên của Hậu Thần trên đảo Gương trước đây. Một người ôm đồm hơn trăm thần cách vẫn không biết đủ, một người mất đi thần cách lại chẳng buồn để tâm, đây có lẽ là sự đối lập đầy sự châm biếm sâu cay.
“À mà khi nãy ngươi giả vờ hôn mê lâu không, sao ta chẳng nhận ra gì hết?” Kevin nhớ lại mình bị người trước mặt này chơi xỏ một vố, vẫn thấy rất khó hiểu, đặc biệt là khi cơ thể hắn vẫn lạnh lẽo, nếu thực sự tỉnh lại thì ít nhiều cũng phải ấm lên chứ.
Hoàng đế bị nhắc nhở, mặt không đỏ tim không đập “Ồ” một tiếng, đáp: “Cũng không lâu lắm, vừa đúng lúc ngươi c** q**n áo của ta.”
Kevin: “…”
Ông I-an đi quay về đến cửa, lại vô tình nghe chuyện không nên nghe, tay chân tức thì mềm nhũn. May mà lần này ông thông minh hơn, gọi thêm hai nội thị quan trẻ tuổi đến giúp đỡ, mâm cơm và đồ dùng vệ sinh đều do hai viên nội thị trẻ tuổi ấy bưng, nhờ thế mà không bị đổ lần thứ hai.
I-an sống mấy chục năm, lần đầu tiên cảm thấy nghề quản gia cũng tính chất nguy hiểm đến tính mạng, ví dụ như nhồi máu cơ tim, hay xuất huyết não gì đó.
***
Ngày hôm sau, tin tức hoàng đế cũng đã “vùng dậy” lan truyền khắp Huyền Cung và tam đại bản doanh.
Các tướng lĩnh và đại thần nghe xong đều mang vẻ mặt dửng dưng – một năm chết đi sống lại ba lần, ngay cả con lừa cũng nên thấy bình thường rồi.
Lần này chẳng cần Mio xui xẻo đi giải thích nữa, mọi người tự giác mặc định nguyên nhân hoàng đế sống lại giống hệt ngài chỉ huy Fassbinder. Chết giả rồi sống lại thôi mà! Có gì to tát? Lẽ nào hoàng đế tỉnh lại mà ngươi không vui à? Vui sao? Vui thì hoan hô là được rồi!
Hôm đó cũng trùng vào dịp Lễ hội Lá Vàng, ngày lễ đánh dấu sự khép lại của mùa hè. Người người hân hoan đón chào mùa thu – mùa của trái chín, mùa của thu hoạch.
Đây là dịp lễ lớn nhất, khắp nơi trên toàn lục địa và hải đảo đều tổ chức ăn mừng. Mọi nơi đều có hội múa lửa và rượu trái cây, chợ phiên kéo dài suốt ba ngày ba đêm, vương đô Saint Antis và Ô Kim Huyền Cung cũng không ngoại lệ.
Đám đàn ông trong quân đoàn quanh năm bận rộn, đến ngày lễ hội thì luôn náo loạn nhất. Bọn họ do mấy vị chỉ huy như Mio và Camus dẫn đầu, cùng với các đại thần cơ mật, lấy lý do “ăn mừng hoàng đế bệ hạ và tổng chỉ huy Fassbinder tái sinh” để tổ chức tiệc ăn mừng tại ngoại viện của Ô Kim Huyền Cung.
Oswid không tình nguyện chút nào nhưng vẫn phải phê chuẩn, bịt mũi ký tên lên tờ giấy da dê.
Hoàng đế rất không vui. Nguyên nhân cụ thể có ba việc chính;
Một, mọi người đều ăn ngon uống say ở ngoại viện, chỉ có hoàng đế phải ở trong phòng húp rau quả dễ tiêu. Canh rau quả… Chính xác là canh rau quả. Ngoài một chút thịt băm lay lắt trôi nổi trên mặt bát thì không còn thấy chút thịt nào nữa, Ha——
Hai, mọi người đều được uống rượu trái cây mới ủ năm nay, chỉ có mình hắn phải kiêng khem, Haaa——
Ba, chuyện khốn nạn nhất là cái tên khốn kiếp Kevin•Fassbinder kia cũng chạy đi góp vui, hoàn toàn không đoái hoài gì đến hoàng đế “cô đơn lẻ bóng” trong tẩm điện. Không ngó ngàng đến thì thôi đi, tên vô lại đó còn lôi cái xích sắt mấy tháng trước ra, xích hoàng đế vào đầu giường, phòng ngừa hắn chuồn ra khỏi tẩm điện rồi lẻn ra ngoại viện. Lão già ăn cây táo rào cây sung I-an thì chẳng những không cởi trói cho thiếu gia nhà mình, ngược lại còn lặng lẽ biến mất tăm, mặc cho Kevin tác oai tác quái, Ha- Ha- Ha!
Tóm lại, trong lòng bệ hạ tôn quý lúc này chỉ có một câu: Lễ hội Lá Vàng cái con khỉ!
Nửa tiếng sau khi tiệc ăn mừng buổi tối chính thức bắt đầu, ngài chỉ huy Kevin•Fassbinder ung dung đi vào ngoại viện. Anh ghét nhất là phiền phức, lười đối phó với những người vây quanh hỏi han, nên xuất hiện rất kín đáo, giống như một người ngoài đến uống ké rượu.
Kevin chọn thời cơ rất khéo, vừa đúng lúc bài diễn văn chúc mừng dài dòng kết thúc, mọi người chính thức buông tay uống rượu ăn thịt. Cả đám bưng rượu và thức ăn chạy loạn, từ phạm vi ngoại viện dần trở nên loạn lạc nháo nhào khắp nơi, căn bản không ai chú ý đến sự xuất hiện của người khác.
Anh cũng không đi lung tung, từ đầu đã xác định mục tiêu rất rõ ràng, anh đứng bên bàn dài bày đầy rượu và thức ăn, tựa lưng vào tường, uống rượu ăn thịt, thảnh thơi xem đám “yêu ma quỷ quái” múa may quay cuồng.
Chưa xem được bao lâu, bỗng có ai đó vỗ vai anh một cái. Kevin quay đầu nhìn, thấy Mio đang bưng ly rượu đưa tới.
“Chẳng phải ngài đang ‘tay chân mềm nhũn toàn thân vô lực không tiện đi lại’ sao? Bây giờ sống lại rồi à?” Mio bị lôi ra làm bia đỡ đạn hơn một tháng, trân trối nhìn anh, vẻ mặt bất mãn.
Kevin thản nhiên xòe tay: “Ta khỏe rồi.”
Mio: “Vậy ngày mai thì sao?”
“À, cái đó còn tùy vào trạng thái ngày mai, bệnh của ta mang tính gián đoạn, khó nói lắm.” Kevin mặt không đổi sắc, bắt đầu nói nhảm.
“Ừm.. Khi nào về doanh trại ở vậy? Nghe nói tiểu điện hạ ngày nào cũng quấn lấy ngài không cho ngài về?”
Mio ngậm một miếng thịt xông khói, quan tâm hỏi han.
Trước đây Sinia đúng là quấn anh rất dữ, nhưng mấy ngày nay, kẻ quấn anh lại chẳng phải là Sinia.
Hôm qua, sau khi Oswid tỉnh lại, Kevin cảm thấy không có gì phải lo lắng nữa, anh định bụng quay về doanh trại ở, kết quả là vì có tên cẩu hoàng đế nào đó muốn lừa anh ở lại Huyền Cung, đến mức bất chấp thủ đoạn, có thể nói là vô lại cực điểm.
Hầyyy—— không biết là mắc cái bệnh gì, đúng là ấu trĩ hết sức!
Kevin xoa xoa huyệt thái dương, vẻ mặt khó diễn tả thành lời, gật đầu nói: “Đúng vậy, chắc phải tìm cách xin mấy viên thuốc mê của y quan, bỏ vào bát cho hắn uống, mê man bảy tám ngày là tốt nhất.”
Mio: “Thuốc mê?!”
Kevin nhướng mày: “Chẳng lẽ nên bỏ thuốc độc à?”
Mio: “…” Thế nào là to gan lớn mật tự tìm đường chết? Chính là như vầy đây!
“Vậy bệ hạ thì sao? Hôm nay tình hình thế nào?” Mio với tư cách là một tướng lĩnh trung thành, bày tỏ sự quan tâm thích đáng đến bệ hạ tôn kính. Nhưng người y hỏi thì chẳng nói năng nghiêm chỉnh nổi một câu.
Kevin uống cạn ly rượu trái cây còn sót lại trong ly, thuận miệng đáp: “Phát hoả cả ngày rồi, thấy ai cắn người nấy, hung dữ đến mức suýt không xích lại được, ta phải nhét cho hắn một nắm thuốc rồi mới trốn ra đây được.”
Mio: “… Ngài nói gì cơ?!”
“À—— đùa đấy, tế bào hài hước của ngươi chết hết rồi sao, phó chỉ huy Mio•Scott?”
Kevin thong thả ăn xong một đĩa sò nướng, rồi dùng khăn ăn lau tay, sau đó nghía qua những ly rượu hoa quả được xếp trên bàn, vừa chọn ra hai ly trông ngon miệng và đẹp mắt nhất vừa nói với Mio: “Bệ hạ tỏ ra vô cùng tiếc nuối vì không thể tham gia lễ hội——” nghĩa là hôm nay phát hoả cả ngày.
“Mới sớm tinh mơ bệ hạ đã tỉ mỉ dặn dò ta, I-an và Peter, bảo mọi người nhất định phải tham gia lễ hội thật vui vẻ——” đây chính là thấy người nào cắn người nấy.
Kevin đổi sang cách nói khiến Mio dễ dàng chấp nhận hơn để kể lại tình hình. Sau đó không thèm suy nghĩ gì đã thuận miệng nói thêm một câu khách sáo: “Nếu ngươi vẫn chưa yên tâm thì lát nữa uống xong rượu có thể đến thăm bệ hạ, dù sao hắn cũng ngủ muộn.”
Vừa nói xong, anh dứt khoát bưng hai ly rượu đã chọn trong số hàng loạt ly rượu, chào Mio một tiếng, rồi nhanh chóng rời khỏi ngoại viện trước khi đám “yêu ma quỷ quái” kia nhận ra mình.
Kevin bưng hai ly rượu trái cây trở về nội viện, đi thẳng vào phòng ngủ của hoàng đế.
Oswid đang tựa vào đầu giường, tay lật dở một quyển sách cũ kỹ, nhìn vào độ dày có thể đập chết người của cuốn sách đó, ngoài “Thần Lịch” ra thì chắc không còn quyển nào. Cổ tay trái của hắn bị xích sắt khoá lại, đầu kia của xích buộc vào cột đồng ở đầu giường.
Xích sắt rất dài, đủ để Oswid đi vòng quanh trong phòng, chỉ là không thể bước ra khỏi cửa.
Kevin muốn xích hắn, hắn rất phản đối. Nhưng khi Kevin ném ra một câu “có qua có lại”, hoàng đế liền ngoan ngoãn chấp nhận số phận.
Trói thì trói, coi như thêm chút.. Hứng thú.
“Ồ—— Ngài tổng chỉ huy còn biết đường quay về à?” Oswid dời mắt khỏi cuốn sách, lạnh lùng châm chọc: “Ta tưởng ngươi trói xong là phủi tay bỏ chạy rồi chứ.”
Kevin giơ hai ly rượu trong tay lên, nói: “Mặt khác không bàn, nhưng ta vẫn có lương tâm mà. Dù sao cũng là dịp lễ lớn một năm một lần, không thấy ly rượu nào cũng hơi thảm. Nào– chọn một ly đi.”
[Edit by TeiDii]
__________
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Story
Chương 74: -Trở Về Nhân Gian-3
10.0/10 từ 13 lượt.
