Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 63: -Đảo Gương-2
Chỉ trong một thoáng ngẩn người, Kevin đã bị ai kia quấn lấy hôn đến mức sắp không thở nổi. Cảm giác ngột ngạt khiến anh bừng tỉnh, Kevin th* d*c mấy hơi rồi thừa lúc Oswid không kịp đề phòng đẩy mạnh hắn ra.
Oswid bất ngờ bị người ta xô một cái, còn chưa kịp mở mắt thì lưng đã đập mạnh vào vách thuyền, thở hổn hển.
Hắn nhíu mày khó hiểu quay đầu nhìn Kevin, chỉ thấy tên khốn lật mặt nhanh hơn lật sách kia đang một tay ôm lấy cổ mình, tay còn lại kéo kéo hai ba cái đã gỡ được sợi dây cương đang trói trên tay hắn ra, y chẳng nói một lời nào, quay đầu đã tặng cho hoàng đế một cước.
Cú đá này không nặng không nhẹ, vì lúc nãy hai người vừa hôn nhau, nên thậm chí còn mang theo một cảm giác thân mật kỳ lạ.
Đương nhiên, đây cũng có thể chỉ là ảo giác của vị hoàng đế đang chìm trong cơn hoang tưởng nào đó.
Tóm lại, hoàng đế bệ hạ được hôn người mình yêu đến mê mệt tê dại đầu óc, trí thông minh giờ đây đang ở dưới mức trung bình. Bị Kevin đá một cái, hắn cũng thuận theo lực đạo đó mà loạng choạng bước ra khỏi khoang thuyền.
Vừa thoát khỏi không gian chật hẹp, sự mập mờ và cảm giác nghẹt thở trước đó bị gió biển ập vào thổi tan đi một nửa, Oswid dường như đã tỉnh táo hơn rất nhiều.
Hắn sững sờ nhìn cảnh tượng bên ngoài khoang thuyền.
Trong lúc bọn họ * l**n t*nh m*, chiếc thuyền gỗ bị sóng lớn cuốn xuống đáy biển này dập dềnh, lật nhào, trải qua vô số biến động, cuối cùng treo ngược ở một nơi nào đó giữa biển khơi. Ngay khoảnh khắc chiếc thuyền có thể dừng ổn định trong tư thế úp ngược, đáy thuyền hướng lên trên, khoang thuyền chĩa xuống dưới, Oswid phát hiện không gian xung quanh mình cũng đảo lộn hoàn toàn.
Nơi này giống như một tấm gương phản chiếu – Đáy biển trở thành bầu trời phía trên, còn mặt biển thì lộn ngược xuống dưới.
Khung cảnh rơi vào mắt Oswid lúc này quỷ dị đến cạn lời; Trên trời có mấy đàn cá biển bơi lội, cá voi đầu bò to lớn như hòn đảo nhỏ, cá mập mõm dài nhe hàm răng nanh sắc nhọn, còn bên dưới mặt biển chỗ con thuyền đang trôi lơ lửng là những đám mây trắng xốp lớn như bông.
“Đây là nơi nào?” Oswid há miệng, kinh ngạc hỏi.
Kevin theo sau bước ra, giọng anh khàn khàn, lười nhác đáp: “Đường đi đến Đảo Gương, ngẩn ra đó làm gì? Không đuổi theo đám người kia nữa à?”
“Đảo Gương… là nơi chủ thần Feisa tạo ra trong truyền thuyết sao?” Oswid lẩm bẩm: “Ta cứ tưởng đó chỉ là truyền thuyết thôi, không ngờ chỗ này có thật?”
“Ngươi tưởng!” Kevin hừ lạnh, sau đó nhàn nhạt giải thích:”Thứ ngươi tưởng lầm còn nhiều lắm. Đảo Gương vẫn luôn tồn tại, nằm đối xứng với hòn đảo mà Linh Tộc đang cư ngụ, treo ngược dưới đáy biển, chỉ là không có thuyền của Feisa thì không đến được.”
Nói chính xác hơn, là không có sự trợ giúp của thần lực thì không đến được.
Oswid vừa cảm thấy lời này có gì đó sai sai, nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ thì Kevin lại mở miệng, vẻ mặt bực bội, khó ở châm chọc: “Làm ơn lần sau có đ*ng d*c thì nhìn kỹ thời gian và địa điểm được không?”
“Còn có lần sau?” Oswid tinh ý nắm bắt trọng điểm.
Kevin: “…”
Anh cạn lời trừng mắt nhìn Oswid, rồi giơ tay vứt sợi dây cương trong tay cho hắn, lạnh lùng hất cằm: “Vốn định vứt thứ này đi rồi, nhưng giờ đổi ý. Ngươi biến lại thành bộ dạng kia, đeo vào cho ta, đỡ phải nhìn thấy mặt ngươi lại ngứa ngáy tay chân.”
Oswid nhận lấy dây cương, động tác rất tự nhiên mà trồng vào cổ, vừa điều chỉnh khóa cài vừa biến lại thành Thiên Lang, biến xong thì như chợt nhớ ra điều gì đó, thoáng khựng lại một cái.
Thiên Lang đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt trong veo dán vào người Kevin, hoài nghi hỏi: “Suýt nữa thì quên, vừa rồi trong khoang thuyền hình như có thứ gì đó phát sáng, hơn nữa… Ngươi che cổ làm gì?”
Sự chú ý liên tục bị đánh lạc hướng cuối cùng cũng quay trở lại điểm khởi đầu. Oswid nhớ lại tình cảnh khi ấy, càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng. Lúc ở trong rừng, Kevin cũng che cổ kiểu đó… Rốt cuộc là vì sao?
Một ý nghĩ mơ hồ chợt loé lên trong đầu hoàng đế, nhưng khi hắn vừa định nắm bắt thì đã bị Kevin đá thêm một phát nữa.
Đại gia Kevin lần này trực tiếp đá thẳng vào mông hoàng đế, sau đó không thèm nể nang gì mà xoay người nhảy lên lưng Oswid, giống như cưỡi Mã Ưng, chân kẹp bụng hắn, tay vỗ một cái chát vào đỉnh đầu đầy lông của hắn, nói: “Hay là vừa bay vừa nghĩ đi, ngươi không nhìn thấy con thuyền chúng ta cần đuổi theo đang ở ngay trước mắt à?!”
Oswid đáp “ừm” một tiếng trong trạng thái ngơ ngác, sau đó đập cánh bay lên, chở Kevin đi.
Thiên Lang máy móc vỗ đôi cánh khổng lồ, trong đầu hắn lúc này chỉ có mấy từ: Cổ… Phát sáng… Cổ… Phát sáng…
Con thuyền gỗ vừa bị sóng lớn cuốn xuống đáy biển kia đang ở cách đó không xa, cánh buồm cũ kỹ căng phồng, đưa cả thuyền người xé sóng mà đi. Ký hiệu Vu Xà trên thân tàu phát ra ánh sáng trắng mờ ảo.
Tốc độ của con thuyền cổ nhanh đến khó tin, giống như có một loại sức mạnh nào đó đang kéo nó lướt đi vậy, tuyệt đối không phải tốc độ mà chỉ cần căng buồm đón gió là đạt được.
Cả thuyền người vẫn đang trong trạng thái mất ý thức, tất cả những nơi có thể đứng đều chật ních người, quần áo của họ ướt đẫm nước biển chưa khô, kết hợp với vẻ mặt trống rỗng và tư thế đứng cứng đờ đó, con thuyền nọ nhìn từ xa giống hệt con thuyền ma chở đầy thủy quỷ.
Ngay phía trước mũi thuyền có một hòn đảo khổng lồ đang dần lộ ra trên mặt biển. Hòn đảo kia thoạt nhìn giống như một tảng băng trôi lơ lửng trên biển, toàn đảo phủ đầy sương giá, dưới ánh sáng phản chiếu từ mặt biển phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt mờ mờ.
Oswid đuổi sát nút con thuyền cổ to lớn kia, khi lượn một vòng trên đầu thuyền, ánh mắt của hắn vô tình lướt qua ký hiệu vô cực của Feisa trên thân tàu.
Bệ hạ tôn kính ngơ ngác thầm nghĩ: Ừm… Cũng phát sáng kìa!
“Mặt trời sắp lặn, thời khắc hành hương đến rồi…”
Đúng lúc Hoàng đế còn đang ngẩn người, âm thanh quen thuộc kia lại một lần nữa vang lên trên thuyền. Muốn điều khiển hàng ngàn người thế này vốn chẳng dễ dàng, đương nhiên là phải không ngừng mê hoặc mới giữ chân được bọn họ.
“Mặt trời sắp lặn, thời khắc hành hương đến rồi…” Giọng nói đó phiêu đãng, giống như thì thầm bên tai người ta.
Kevin ngồi trên lưng mãnh thú nhíu mày, ánh mắt lướt qua đám đông dày đặc trên thuyền.
Ngay khoảnh khắc giọng nói kia vang lên lần nữa, ánh mắt Kevin ngưng đọng, đôi mày càng nhíu chặt hơn. Anh không nói một lời, xoay người nhảy khỏi lưng Thiên Lang, chẳng hề do dự rơi xuống từ độ cao hàng trăm mét.
Con sói bay đang đần thối mặt kia vẫn đập cánh máy móc, bay lòng vòng trên trời, thậm chí còn không nhận thức được người trên lưng mình đã nhảy xuống, trong đầu hắn hiện tại đã bị cái cổ phát sáng của Kevin chiếm cứ toàn bộ không gian.
Kevin từ độ cao cả trăm mét rơi thẳng xuống, vững vàng đứng trên đỉnh cột buồm, gương mặt anh trở nên lạnh lẽo. Trên không trung, anh nhẹ nhàng đưa tay ra phía trước, một bóng người gầy gò mảnh khảnh trong đám đông lập tức bị một lực mạnh vô hình kéo bật lên, “vút” một tiếng rơi ngay vào tay anh.
Không lệch một ly, vừa vặn túm cổ đối phương.
Tiếng niệm lẩm bẩm không ngừng kia lập tức bị bóp nghẹn, đứt ngang.
Ánh mắt Kevin lạnh lùng rơi vào gương mặt non nớt của thiếu niên, anh nheo mắt, chậm rãi nói: “Angel…”
Vì bị bóp nghẹt cổ, gương mặt thiếu niên trở nên đỏ bừng, thái dương nổi gân xanh, khác hẳn với dáng vẻ xấu hổ và trầm lặng thường ngày. Đôi mắt Angel trợn ngược lên gần như chỉ còn tròng trắng, nước mắt sinh lý liên tục ứa ra, đứt quãng gằn từng tiếng trong tình trạng thiếu oxy: “Mặt trời sắp lặn, thời khắc… thời khắc hành hương đến rồi…”
Kevin siết chặt ngón tay, giọng nói của thiếu niên liền bị bóp nghẹn ở cổ họng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa, chỉ có thể “hổn hển” th* d*c.
“Melo…” Kevin đột nhiên đổi cách xưng hô, ánh mắt anh rũ xuống nhìn vào Angel, lạnh lùng mỉa mai: “Thằng bé nhỏ xíu như vậy mà ngươi cũng xuống tay được, ngươi đúng là có tiền đồ thật!”
Bóng dáng cao gầy và cô độc của anh đứng trên đỉnh cột buồm, tuy chỗ đặt chân chưa rộng bằng nắm tay, nhưng dáng đứng của anh vẫn vững vàng như ngọn Thái Sơn giữa phong ba.
Angel bám chặt lấy tay Kevin, móng tay đã cào xước cả mu bàn tay anh, máu vừa trào ra lập tức lành lại. Tròng mắt cậu run rẩy điên cuồng, như đang giãy dụa chống cự đến phút cuối cùng với một thứ gì đó trong ý chí.
“Ta cũng có muốn đâu…”
Giọng nói không chút gợn sóng của Melo chợt vang lên từ trong cơ thể Angel, dù cậu không hề mở miệng.
“Chỉ là đứa nhỏ này quá mức thành kính, ngày đêm cầu khấn không ngừng, nói muốn cùng ta làm một giao dịch. Ngài biết đấy, cha mẹ nó chết thảm quá, thật đáng thương làm sao. Nó cầu nguyện với ta, chỉ cần có thể khiến kẻ giết cha mẹ nó chết thê thảm, chỉ cần có thể báo thù, thì cái gì cũng bằng lòng dâng hiến cho ta.”
Melo khẽ thở dài một tiếng, làm ra dáng vẻ như đang thật sự đau lòng: “Ngài không thể vô duyên vô cớ trách ta như vậy được. Ta giúp nó một việc nhỏ, tiện thể mượn thân xác của nó dùng một chút thôi.”
“Ồ– mượn thân xác dùng một chút.” Kevin cười khẩy, giọng điệu lạnh lùng: “Dày công tính kế, từng bước bày binh bố trận giết cả đám Cựu Thần, đoạt lấy hơn trăm thần cách, sao giờ ngươi lại thê thảm đến mức này? Còn phải mượn thân xác phàm nhân? Ngươi chẳng phải luôn căm ghét việc bị đem ra so sánh với phàm nhân còn gì? Hậu Thần… Đáng Kính?”
Hai chữ ‘đáng kính’ được anh thốt ra nhẹ nhàng và chậm rãi, chẳng khác nào một cái tát giữa không trung giáng thẳng xuống mặt đối phương. Không những chẳng có tí “kính” nào, trái lại còn mang theo cảm giác thương hại và chế giễu ngạo mạn.
Giọng của anh không lớn, nhưng vì cả vùng biển yên ắng đến đáng sợ, nên tất cả mọi người trên thuyền bao gồm cả Thiên Lang đang lượn vòng trên không trung đều có thể nghe rõ câu nói ấy.
Hậu thần đáng kính…
Đáng kính…
Hậu Thần?!
Mãnh Thú to tướng đang lượn vòng trên bầu trời rùng mình một cái, đôi cánh run lên bần bật, như vừa bừng tỉnh khỏi cõi mộng, hắn kinh ngạc ngoái đầu nhìn người trên đỉnh cột buồm.
Đám người đông nghịt đứng trên thuyền đồng loạt bị nghẹn, dường như cả hơi thở cũng bị đông cứng lại. Một lúc sau, họ lờ mờ ngẩng đầu, ánh mắt ngây dại nhìn vào hai bóng người đang đối đầu trên cột buồm, nhất thời không phản ứng kịp “Hậu Thần” có nghĩa là gì.
Kevin nhân lúc đám người kia còn nửa tỉnh nửa mê, bàn tay còn lại bất ngờ vung mạnh một cái, hai bên mạn thuyền lập tức cuộn lên những con sóng khổng lồ đánh “ầm” một tiếng, tạt thẳng vào mặt nhóm người đang bị khống chế tinh thần.
Nước biển ở Đảo Gương mang theo hơi lạnh của băng tuyết, tạt vào người sẽ khiến người ta cảm thấy lạnh buốt giá.
Cả đoàn người bị dội nước lạnh lập tức rùng mình một cái, đầu óc đang mơ màng cũng bị dội cho tỉnh, cuối cùng hoàn toàn khôi phục thần trí.
Quản gia I-an đang bế Sinia đứng ở mũi thuyền, ông dùng tay lau nước trên mặt cô bé, miệng há hốc nhìn về phía cột buồm, lẩm bẩm: “Thánh thần ơi… chúng ta… sao lại ở đây… kia chẳng phải là ngài Fassbinder sao?! Còn cả Angel nữa?”
Ông vừa lẩm bẩm xong thì bỗng nhớ lại cái danh xưng mà mình nghe lúc nửa tỉnh nửa mê — Hậu Thần đáng kính.
Bàn tay đang lau nước trên mặt Sinia run lẩy bẩy, I-an cảm thấy hít thở không thông.
Ông ngẩng đầu nhìn hai bóng người trên đỉnh cột buồm, miệng há ra như cá chết. I-an cứ há mồm rồi ngậm mồm, mãi lâu sau mới khó khăn thốt ra được một câu, giọng nói thều thào như sắp ngất: “Ta… ta không nghe nhầm chứ? Hậu Thần?!”
Từ trong thân thể của Angel vang lên một tiếng cười khẽ: “Hơn trăm thần cách của các vị thần đều nằm trong tay ta, ta muốn dùng thế nào thì dùng thế ấy, muốn mượn thân xác của ai thì mượn, miễn sao đạt được mục tiêu là được. Nói đến ‘thê thảm’, ngài nên tự nhìn lại chính mình… Một vị thần cao quý khiến người ta loá mắt như ngài, tại sao lại cứ muốn lăn lộn giữa đám phàm nhân tầm thường thấp kém? Ta vốn định chờ đến lúc ngài chán ghét cuộc sống phàm trần, tự nguyện khôi phục thần cách, ai ngờ chờ đến mấy trăm năm, cuối cùng vẫn phải để ta tự tay mang thần cách đến dâng lên trước mặt ngài…”
“Chậc— Ngài đúng là khiến ta quá thất vọng, thưa Quang Minh Thần điện hạ.”
Lời vừa dứt, mấy nghìn con người đang có mặt tại đây đều chết lặng.
Mãnh thú đang bay lượn trên trời cao đột nhiên bị hoá đá, đến cả đôi cánh cũng quên không vỗ, đôi mắt trong suốt mở to trừng trừng nhìn Kevin, gương mặt sói anh tuấn tràn ngập vẻ kinh hoàng….
Sau đó một tiếng “Ầm——!!!” Kinh thiên động địa vang lên, Thiên Lang nhào đầu xuống biển, bắn lên một cột nước cao vút.
Kevin nghe thấy động tĩnh sau lưng:
“…………………………………………” Có tiền đồ dữ chưa?
[Edit by TeiDii]
_________
Bệ hạ không đập đầu vào tường nhưng nhào đầu xuống biển=))
.
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Story
Chương 63: -Đảo Gương-2
10.0/10 từ 13 lượt.
