Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 60: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-17
“Vậy thì là chuyện gì?” Kevin vẫn cảm thấy chuyện này có liên quan đến thuốc nước, Oswid ngại quá mới hoá giận.
“Ta không nói rõ được.”
Oswid ngập ngừng một lát, lại khô khốc nói: “Trong ấm bạc của lão già đó thật sự là thuốc bổ như ông ấy nói thật sao? Ta cứ có cảm giác kỳ lạ lắm..”
Oswid cảm thấy khả năng khống chế đôi cánh và tứ chi của mình đang yếu đi một cách khó hiểu, có chút bất lực, cứ như là…
“Cứ như ta sắp không duy trì được hình thái này nữa.” Oswid trầm giọng nói.
Vừa nói xong, hắn lại cảm thấy có gì đó không đúng. Đang làm người yên lành tự dưng biến thành thú, tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì. Nhưng bây giờ khi có dấu hiệu biến trở lại thành người, hắn lại cảm thấy lo lắng và có chút hối tiếc.
Oswid nghĩ đến đây thì đen mặt, hắn mím môi, thầm nghĩ bản thân chắc chắn đã uống nhầm thuốc rồi.
Tuy nhiên không thể phủ nhận rằng, thái độ của Kevin đối với dạng thú của hắn thân mật hơn nhiều so với dạng người, đây có lẽ cũng chính là điều khiến hắn cảm thấy tiếc nuối…
Đúng là uống nhầm thuốc rồi! Cái thứ nước đã hắt vào mặt hắn chắc chắn không phải thứ đàng hoàng.
Oswid đen mặt than thở, cố gắng tăng tốc.
Hắn có thể cảm giác được bản thân không thể chống cự được lâu, nên dốc sức bay thật nhanh, càng sớm đến được nơi đó càng tốt. Nếu không hai người chỉ dựa vào hai chân thì biết đến đời nào mới đuổi kịp âm thanh kỳ quái kia?!
Những mặt khác không bàn, chỉ tính riêng về mặt thể lực, phải thừa nhận rằng sức bền của hoàng đế rất đáng kinh ngạc, người thường khó sánh kịp.
Sau khi phát hiện cơ thể mình không ổn và càng lúc càng khó khống chế, Oswid đã cõng Kevin bay gần cả đêm, suốt quãng đường dài không hé răng nửa lời. Hắn cứ cách một đoạn đường lại đáp xuống, cùng Kevin cảm nhận lại phương hướng của âm thanh, rồi tiếp tục đuổi theo âm thanh đó.
Dọc đường đi, họ còn chặn lại được bốn đoàn người hùng hậu đang đi hành hương. Các nhóm người này không chỉ có riêng người đến từ Kim Sư, trong đám đông còn có một phần người của Bắc Phỉ Thúy và cả Nhân Thú Khổng Lồ. Không biết vì sao mà tập trung lại được với nhau.
Khi họ bừng tỉnh, nhóm binh lính đến từ Bắc Phỉ Thúy và Nhân Thú còn suýt đánh nhau, làm cả đoàn người hỗn loạn gà bay chó sủa.
Trong tình huống này, Kevin đương nhiên không còn thừa hơi sức để phân chia đám đông theo quốc gia và chủng tộc. Anh vẫn như cũ, tìm ra một người có thể dẫn đầu, bảo y mang theo đoàn người đó đi thẳng đến thung lũng Tĩnh Mặc.
Trong suốt hành trình kéo dài một đêm này, Oswid thi thoảng sẽ nói với Kevin vài câu cần thiết, giọng điệu của hắn vẫn rất ổn, không nghe ra chút vấn đề nào.
Sự lo lắng ban đầu của Kevin nhờ đó mà cũng dần dần lắng xuống.
Nhưng đến sáng hôm sau, khi bay qua một ngọn núi trong khu rừng mưa, Oswid đột nhiên mở miệng: “Nếu cứ đi theo hướng này, không đổi hướng nữa, thì chúng ta sẽ đến bờ biển phía nam của lục địa.”
Giọng nói của hắn hoàn toàn thay đổi so với lúc tối, âm điệu trở nên khàn khàn, lộ rõ sự mệt mỏi khó có thể che giấu.
Kevin vừa nghe thấy liền cau mày, anh vỗ vỗ vào cổ Thiên Lang, nói: “Đáp xuống.”
Giọng của Oswid vẫn rất khàn, hắn đáp lời: “Ta không mệt, chỉ là cổ họng hơi khô nên bỏng rát khó chịu.”
“Dù có mệt hay không, cũng đáp xuống.” Kevin dứt khoát nói.
Anh quá hiểu tính cách của Oswid – người này có thể chấp nhận sự giúp đỡ từ người khác, cũng có thể gạt bỏ thân phận để làm người hỗ trợ, nhưng tuyệt đối không thể chịu được việc hoàn toàn dựa dẫm vào người khác. Miễn là việc có dính dáng đến hắn, dù lớn hay nhỏ, hắn nhất định phải tham gia vào giải quyết vấn đề, căn bản không thể nào ngoan ngoãn đứng yên một chỗ, trơ mắt nhìn người khác đi giải quyết rắc rối thay mình.
Điều này hoàn toàn đi ngược lại với thân phận hoàng đế của hắn. Xét trên mọi mặt, trần đời này chắc cũng không tìm ra vị hoàng đế thứ hai cứ muốn xông pha ở tuyến đầu như Oswid.
Nhưng đây chính là bản tính của Oswid, cứng rắn bướng bỉnh từ xương cốt lẫn da thịt, hắn tuyệt đối không chịu khuất phục cũng quyết không co đầu rụt cổ.
Nếu Kevin thiếu kiên quyết, Oswid dù mệt mỏi đến đâu cũng sẽ không chủ động mở miệng nói muốn dừng lại, có chết cũng phải cố đến cùng.
“Không chịu xuống phải không?” Kevin cứng rắn hỏi lại lần nữa, thấy Oswid vẫn không nghe lời, anh chẳng nói thêm tiếng nào mà ngồi thẳng người lại, một tay chống lên sống lưng Thiên Lang, sau đó xoay người nhảy xuống.
Chưa bàn đến tốc độ bay của Thiên Lang nhanh đến mức nào, chỉ riêng độ cao này thôi, rơi xuống là có thể trực tiếp bị đập thành đống thịt vụn, đừng mong sống sót.
“Ngươi điên rồi hả?!” Oswid bị hành động của Kevin dọa cho mất hồn, hắn gầm lên một tiếng rồi ép người lao xuống với tốc độ nhanh như tên bắn, suýt soát đón được Kevin giữa không trung, rồi bất đắc dĩ lượn một thêm đoạn dài, cuối cùng không cam lòng đáp xuống một tảng đá lớn.
Tảng đá đứng sừng sững tạo thành một cái hốc đá tự nhiên, ít nhất cũng có thể chắn được một chút gió núi.
Trạng thái của Oswid khi tiếp đất đã cực kỳ tệ.
Cái hốc đá này tuy cao nhưng nông, hắn phải rụt chân lại mới có thể ngồi vào trong, gió núi bên ngoài rít gào không ngớt, rít bên tai từng tiếng vù vù hoà vào tiếng ù tai của Oswid lúc này khiến hắn đau đầu, hắn nhíu mày, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
Những phản ứng trỗi dậy trong cơ thể hắn gần như giống hệt với lúc ở trong đường hầm bí mật; Trước mắt tối sầm, tim đập mạnh như trống dồn, lúc nhanh lúc chậm, thỉnh thoảng còn đột ngột hẫng một nhịp, mồ hôi ứa ra đầm đìa.
Kevin ngồi tựa vào người Oswid thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng trào ra từng đợt dưới lớp lông xù xù của Thiên Lang.
Điều này khiến anh hơi khó xác định tình trạng của hoàng đế.
Theo lời vị thầy thuốc già, dược tính của thuốc nước kia chắc sẽ không yếu, dùng cho mãnh thú vốn dĩ đang trong kỳ Betan, chỉ sợ dược lực còn tăng gấp đôi, dù sao thì kỳ Betan vốn là lúc dã tính và bản năng của loài thú trỗi dậy mạnh mẽ nhất.
Nhưng theo lời của Oswid, hắn cảm thấy sự khó chịu trong người mình giống hệt như quá trình hoá thú trước đó.
Tuần lễ Betan còn chưa kết thúc, theo lý thì người có dòng máu nhân thú sẽ không thể biến lại thành người. Nhưng trong trường hợp bị uống nhầm thuốc thì thật sự khó nói, huống chi còn không xác định được thứ thuốc đó là thuốc gì? Có ảnh hưởng đến người lai nhân thú như Oswid hay không?
Kevin im lặng suy nghĩ mọi trường hợp, tay vẫn đặt lên lưng Thiên Lang, nhẹ nhàng vỗ về mãnh thú.
Thần cách của anh đã trở lại, thần lực cũng đang dần dần khôi phục, tuy không thể lập tức khôi phục về thời kỳ đỉnh cao như trước đây, nhưng dùng thật thì vẫn rất hiệu quả.
Sở dĩ anh nếu có thể không dùng thì sẽ không dùng, chỉ là để chờ đối đầu với Melo mà thôi.
Năng lực chữa lành của thần ánh sáng không thể coi thường, mãnh thú to lớn đang chìm trong sự bất an đã dần bình tĩnh lại, hơi thở của Oswid cũng trở nên dài và đều hơn, trạng thái lúc nóng lúc lạnh đan xen cũng dịu đi rất nhiều.
Kevin có thể cảm nhận được cơ thể Thiên Lang vốn cứng ngắc và căng thẳng dưới tay mình đang từ từ thả lỏng.
Cảm giác khó chịu do thay đổi hình dạng kia cuối cùng cũng tan biến, Thiên Lang lười biếng rên khẽ vài tiếng trong cổ họng, đôi mắt trong suốt híp dần lại.
Nhìn thấy dáng vẻ “ông đây là đại gia” của hoàng đế, Kevin cảm thấy có chút buồn cười, nhưng tay không hề dừng lại, anh vẫn dịu dàng xoa nhẹ vùng cổ của Thiên Lang, giúp hắn làm dịu cảm giác khó chịu còn sót lại.
Thần ánh sáng lười biếng từ tận xương tủy này xoa một hồi thì cảm thấy việc ngồi xổm ở đây vuốt lông cho con đại ngốc này thật sự có chút đau lưng mỏi gối, liền dứt khoát không câu nệ gì mà ngồi bệt xuống đất, coi Thiên Lang như cái đệm nhung, một tay lười nhác chống đầu gối, một tay vỗ về con thú: “Đỡ hơn chút nào chưa? Đã đuổi gần đến bờ biển phía nam rồi, cũng không gấp gáp lắm, ngươi cứ tranh thủ nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.”
Thiên Lang hừ nhẹ một tiếng, đầu sói to tướng gục xuống hai chân trước, thân sói nằm rạp cuộn lại theo hình vòng cung, cái đuôi bông xù quét qua quét lại hai cái, cuối cùng làm như vô tình hờ hững cuốn sau eo Kevin.
Kevin thấy trạng thái của Oswid đỡ hơn nhiều rồi, lực chú ý cũng không tập trung hết vào Thiên Lang nữa, anh quay đầu nhìn một vòng xung quanh dãy núi, sau đó trầm ngâm hướng về một nơi xa xăm, giống như anh có thể nhìn xuyên qua cánh rừng này, nhìn thấy cảnh vật ở bờ biển phía xa vậy.
Ánh mắt của anh cuối cùng dừng lại tại một điểm trong hư không, bàn tay đặt trên đầu gối cũng áp xuống đất, ngón trỏ gõ nhẹ vài nhịp lên đá, giống như đang cẩn thận dò xét chuyện gì đó.
“Âm thanh dừng rồi.” Kevin nhíu mày nói.
Giọng nói của hắn vừa khàn vừa trầm, rõ ràng cơ thể đã khá hơn trước rất nhiều, nhưng tại sao giọng nói lại còn khàn hơn trước…
Ban đầu Kevin còn chưa để ý, vẫn tập trung lắng nghe tiếng động dưới lòng đất. Nhưng chỉ một lúc sau, anh đột nhiên quay đầu nhìn bàn tay mình đang đặt trên lớp lông thú, biểu cảm trở nên kỳ lạ, trong vẻ phức tạp ấy còn có chút xấu hổ lúng túng –
Vì trong lúc anh không để ý, bệ hạ tôn kính dường như đã “hồi phục” hơi quá đà rồi.
Anh cảm thấy cơ thể mãnh thú dưới tay mình nóng rực, từng tầng hơi nóng phả ra ngoài hoàn toàn khác với cảm giác toát mồ hôi lạnh trước đó. Kevin thậm chí còn nhận thấy bản thân mình đã bắt đầu bị hơi nóng ấy hun đến mức phát nhiệt theo.
Đúng lúc đó, cái đuôi của Thiên Lang vốn đang thả sau lưng anh quét qua quét lại thêm mấy cái, rồi khẽ lướt qua eo anh. Lớp lông xù xù không được mềm mại lắm đâm xuyên qua tấm áo mỏng cọ vào da thịt, khiến anh không nhịn được phải nhích người tránh qua một bên.
“Bây giờ ngươi… Đang muốn biến thân hay muốn b**n th** đây?” Kevin vỗ một cái vào đầu Thiên Lang, khó khăn mở lời.
Ai ngờ bàn tay anh chỉ vừa vỗ xuống, đường nét cơ thể của mãnh thú trước mắt đã biến đổi. Thoắt một cái, Thiên Lang to tướng đã biến mất không thấy đâu, thay vào đó là Oswid đang chống người ngồi dậy.
Kevin còn chưa kịp hoàn hồn từ màn biến hình đột ngột này, đã bị người ta nhào đến ôm lấy. Anh ngã ra phía sau, lưng đập mạnh vào vách đá.
Điều khiến anh cảm thấy vô cùng lúng túng là anh vẫn còn đang ngồi trên đất, chưa kịp làm gì thì Oswid lao đến ôm chầm lấy anh.
Hắn chen chân vào g*** h** ch*n anh, hai tay siết mạnh thân thể anh, hoàn toàn không chừa cho anh một đường lui.
Kevin thậm chí có thể nghe thấy hơi thở nóng rực và dồn dập phả vào tai mình.
Thần ánh sáng điện hạ anh minh thần võ: “…”
Có người hình như không muốn sống nữa rồi!
[Edit by TeiDii]
________
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Story
Chương 60: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-17
10.0/10 từ 13 lượt.
