Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 18: -Đế Quốc Kim Sư-4
Căn phòng ngủ chìm vào sự tĩnh lặng như kéo dài cả thế kỷ. Kevin cuối cùng cũng hiểu được vị hoàng đế trẻ tuổi kia đã kinh hãi ngây người, đến cả nói cũng nói không thông.
Oswid tuy từ nhỏ đã nghịch ngợm, nhưng nhờ sự quản thúc của lão quản gia già I-an mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, nên trong một số phương diện hắn vẫn rất ra dáng công tử quý tộc. Chẳng hạn như “mạng có thể mất, nhưng thể diện tuyệt đối không được mất”— Dù trong lòng đang sóng gió bão bùng long trời lở đất, nhưng vẫn phải cứng mặt giữ vững phong độ, thể hiện bản thân trầm ổn và điềm tĩnh. Nếu “bão” to quá khó mà giữ được bình tĩnh, thì cứ nheo mắt lại, như thế càng ra vẻ uy nghiêm khó dò.
Đáng tiếc, phương châm này giờ đây không được hiệu quả cho lắm. Oswid sau khi chứng kiến một màn “đao thương bất nhập” của Kevin cuối cùng vẫn không kiềm chế nổi, mắt trợn hơi to!
Kevin hiếm khi trông thấy hoàng đế bệ hạ trưng bộ mặt như gặp quỷ, cảm thấy rất thú vị, không nhịn được lại giở trò lưu manh. Anh dùng dao găm gõ gõ dưới cằm Oswid, trêu chọc: “Sợ ngây người rồi à? Ngài chẳng phải là gan to bằng trời sao, thưa bệ hạ tôn kính.”
Oswid: “…”
Lại thêm một thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Oswid lúc này mới hoàn hồn, hắn hơi nheo mắt, cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, trầm giọng hỏi: “Sao lại thành ra thế này?”
Kevin xoay dao găm, hất cằm về phía hoàng đế: “Giờ nheo mắt cũng muộn rồi, khí thế mất sạch không thể cứu vãn được nữa đâu. Tuổi trẻ đừng nên giả vờ già dặn, không hoạt bát.”
Thanh niên mới lớn Oswid — không hề muốn hoạt bát, phớt lờ lời trêu chọc lưu manh của Kevin, vẫn kiên quyết không đổi chủ đề: “Ngươi phát hiện ra năng lực này của mình từ khi nào?”
Kevin: “Quên rồi, hình như trời sinh đã vậy.”
“Trời sinh…” Oswid lẩm bẩm một câu, ánh mắt hắn vừa hay lướt qua quyển “Hậu Thần Thư” của I-an đặt bên giường, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: “Lẽ nào là phản tổ(*)?”
Tộc Ouna được gọi là “di tích của thần”, vì nguyên nhân ai ai cũng biết.
Lục địa này từ vài triệu năm trước đã trải qua thời đại Cựu Thần huy hoàng, rồi đến thời kỳ Hậu Thần độc tôn sau khi chư thần diệt vong, tiếp là trăm năm hoang vu, rồi dần dần trở thành cục diện hiện tại. Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, người Ouna tuy có tư cách là tộc hệ trực tiếp của thần trong truyền thuyết nhưng lại hoàn toàn mất đi phần lớn thần tích của tổ tiên, không thừa kế được chút thần lực nào.
Phàm là con người, sẽ luôn ôm ấp một số mộng tưởng; biết đâu một ngày nào đó sẽ xuất hiện vài phần tử phản tổ thì sao.
Đây là một chấp niệm ăn sâu bén rễ vào tư tưởng của tộc Ouna, đặc biệt là trong tình huống bị đám Sa Quỷ bạo ngược áp chế, quỳ gối suốt mấy trăm năm, chấp niệm này càng thêm mãnh liệt, ngấm ngầm truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Môi trường trưởng thành của Oswid khá đặc biệt, hắn từ bé không sống với cha mẹ, không có trưởng bối lải nhải bên tai. Trưởng bối duy nhất bên cạnh hắn là lão quản gia già I-an, ông là một người sùng bái Hậu Thần, thích dùng “Hậu Thần Thư” làm khúc an hồn điếu văn, lải nhải bên tai hắn.
Bản thân Oswid thì thích dùng “Thần Lịch” của thời đại Cựu Thần làm truyện đọc trước khi ngủ hơn, đương nhiên không bồi dưỡng được chấp niệm về sự phản tổ của tộc nhân Ouna bình thường.
Nhưng tình huống của Kevin ngoài phản tổ ra thì không thể tìm được cách lý giải nào hợp lý hơn.
“Phản tổ?” Kevin nhất thời ngẩn người một lát mới có phản ứng, nhún vai nói: “Chắc là vậy!”
“Ngươi… Bất kể vết thương nào cũng có thể lành lại được sao?” Oswid nhìn kỹ làn da cổ tay trắng mịn lành lặn của anh, thắc mắc: “Vậy thì ngươi dù có bị gì vẫn sẽ không chết ?”
Kevin lắc đầu: “Gần như vậy, nhưng cũng không hẳn. Chỉ cần không bị đâm xuyên tim thì đều có thể lành lại.”
Oswid nhíu mày: “Nếu bị xuyên thủng tim thì sao?”
“Vậy thì chết chắc rồi!”
“Sao ngươi biết?!” Oswid kỳ quái hỏi ngược lại.
“…” Kevin muốn tự vả miệng mình.
“Ngươi đã sống đến giờ, chứng tỏ chưa từng bị đâm xuyên tim—” Đôi mắt nhạt màu của Oswid lại dán chặt vào người Kevin: “Vậy thì sao ngươi biết được chuyện này?”
Kevin nhất thời không nghĩ ra được câu trả lời hợp lý, đang định bịa gì đó cho qua chuyện thì cửa phòng ngủ vang lên tiếng “Cộc cộc”.
Giọng ông I-an vang lên bên ngoài: “Thiếu gia, đồ ăn mang đến rồi.”
Oswid bị ngắt lời, khó chịu tặc lưỡi một tiếng rồi nói: “Vào đi.”
Các nữ quan bưng thức ăn nối đuôi nhau đi vào phòng, còn chu đáo mang theo một chiếc bàn thấp có thể đặt trên giường.
Oswid vừa ra hiệu cho nữ quan bày thức ăn lên bàn, vừa nghiêm túc uy h**p Kevin: “Ngươi dám làm rơi dù chỉ một chút vụn thức ăn lên giường ta, thì ôm chăn cút ra ngoài, giặt cho sạch rồi quay lại.”
Tay cầm thìa của Kevin khựng lại: “Đây là giường của ngươi?”
Oswid tức giận đáp: “Không thì của ai?”
“Ta nằm đây ba ngày ba đêm thì ngươi ngủ ở đâu?” Vẻ mặt Kevin hơi mờ mịt.
“Ngủ cái rắm!” Oswid xoa xoa huyệt thái dương: “Lúc nào cũng ở phía trước để bàn với Mio và mọi người về chuyện phòng thủ mặt tây bắc. Mankao chết rồi, dù lão già Sapir bệnh liệt giường, chắc chắn cũng không thể làm ngơ chuyện này. Vả lại phía Sa Quỷ cũng có điều kỳ quái, chúng chẳng lẽ nhàn rỗi nên tiện tay giúp đỡ một phen rồi cút về sa mạc trốn mưa, nhìn Bắc Phỉ Thúy hưởng lợi, đồ đần mới tin.
Những gì Oswid nói cũng là những điều Kevin đang nghĩ. Lũ Sa Quỷ không đời nào làm chuyện vô lợi, cũng không bao giờ nói đến giao dịch công bằng, tiền lệ dày đặc, khiến người ta không thể không đề phòng chúng.
Chỉ là mùa mưa đã đến, hành động của Sa Quỷ bị hạn chế rất nhiều, tất cả ưu thế đều biến thành nhược điểm. Có thể bọn chúng đang sắp đặt âm mưu nào đó để xâm lược các tộc khác trong thời gian vắng mặt.
Kevin không nán lại lâu, chỉ mặt dày mượn phòng ngủ của hoàng đế đánh chén một bữa ăn bổ dưỡng, rồi ôm chăn gối lăn về doanh trại quân Thanh Đồng, trả lại chiếc giường lớn cho Oswid mấy ngày qua gần như không được nghỉ ngơi.
……
Dù mùa mưa đã đến, mưa to kéo dài suốt ba ngày liền nhưng doanh trại của quân Thanh Đồng năm nay hơi vắng vẻ. Kevin nghe ngóng được từ chỗ của Oswid nên biết được, trước khi anh tỉnh lại, Mio đã dẫn theo một đội phòng vệ vạn người quay lại tiếp tục trấn giữ biên giới sa mạc, đề phòng Sa Quỷ bất ngờ tấn công.
Sự trở lại của Kevin gây ra không ít náo động. Ba quân đoàn lớn trong mấy năm qua ít nhiều đều đã ‘thay máu’, nhưng tiếng tăm “chỉ huy quân đoàn trẻ tuổi nhất và có nhiều chiến công nhất” của anh năm xưa vẫn vang dội, chưa từng bị lãng quên.
Kevin đương nhiên không thể biểu diễn lại màn “cắt cổ tay tự sát” trước mặt các quân lính, cũng không thể tuyên cáo thiên hạ rằng mình là một quái nhân độc nhất vô nhị. Dưới sự ngầm đồng ý và bổ sung của Oswid, anh lại đem đoạn lời nói dối để lừa Mio trước đây ra sửa sang hoàn thiện một phen, ai hỏi thì kể cho người đó, rất nhanh đã thuyết phục được tất cả mọi người ngoại trừ Oswid.
Ngay cả Ban – Người tự tay đào anh ra từ dưới lòng đất, cũng gần như bị tẩy não thành công.
“Vậy.. Đến giờ ngài vẫn không biết ai đã cứu ngài ra từ trong quan tài rồi mang đến rừng Andoha sao?” Ban vừa kéo căng dây cung, vừa hỏi Kevin.
“Đúng, không biết.” Kevin vô cùng đồng cảm với sự ngây thơ chất phát mang tính di truyền của tộc nhân thú khổng lồ, cùng lúc đó lại vỗ một cái vào cổ tay Ban: “Sang trái một chút, hôm nay là gió tây nam.”
Ban r*n r*: “Mấy thứ phức tạp như đông tây nam bắc đừng nói với ta, đầu ta sắp nổ tung rồi! Ta đã giữ nguyên tư thế này cả buổi sáng, khi nào mới được bắn tên đây?! Đám người lớn mấy người có thể giữ chút uy tín được không, nói là lát nữa sẽ bắn được mà? Tay ta sắp gãy rồi!”
Kevin bịt tai làm ngơ trước tiếng kêu gào của cậu nhóc, quay sang sửa tư thế cho Angel.
Angel chính là thiếu niên thỏ trắng giả trang thành Linh tộc mấy ngày trước. Cậu vốn định rời khỏi Ô Kim Huyền Cung, đến thị trấn Saint Antis định cư, giống như lời cậu đã nói.
Nhưng đúng vào buổi sáng chuẩn bị rời đi, cậu lại lọt vào tầm mắt đứa cháu gái nhỏ của Oswid.
Điện hạ Sinia mới tròn bốn tuổi nhìn trúng Angel ngay từ cái nhìn đầu tiên, bé túm áo cậu, bắt cậu giả làm u linh nhảy múa, diễn kịch, chơi đuổi bắt vô cùng vui vẻ, sau đó sống chết không chịu cho Angel rời đi.
Oswid rất không hài lòng, nhưng không chịu nổi việc Sinia ôm chân hắn khóc nức nở, chỉ đành bảo người ta đều tra kỹ lưỡng thân thế lai lịch của Angel thêm lần nữa, rồi miễn cưỡng cho cậu ở lại.
Trong mùa mưa, trời quang mây tạnh có thể gặp nhưng không thể cầu, nắng lên được nửa ngày đã là tốt lắm rồi.
Cơn mưa lớn kéo dài mấy ngày liền vừa tạnh, buổi sáng trời hừng nắng, buổi trưa lại không nhịn được tối sầm, mưa lại trút xuống như nước.
“Lũ côn trùng này đúng là không biết mệt, mưa to như vậy cũng không trốn đi…” Kevin than thở, phất tay xua đám côn trùng sắp đậu lên người mình. Anh ra lệnh đổi luyện tập sức bền bắn cung thành cưỡi ngựa chiến đấu trong mưa, rồi vội vàng ra khỏi doanh trại, đi lên cầu treo.
Ban ở lại huấn luyện cùng quân Thanh Đồng, còn Angel như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Kevin. Anh muốn đến hoàng cung tìm Oswid, còn cậu thiếu niên là vì Sinia đang gọi hồn.
“Ngài đến rồi. Thiếu gia đang đợi trong thư phòng.” I-an vẫn không sửa được cách xưng hô, dứt khoát không giãy giụa nữa cứ theo thói quen mở mồm “thiếu gia” ngậm mồm “thiếu gia”. Oswid cũng không để tâm đến chuyện này, mặc lão muốn gọi sao cũng được.
“Được, ta đến thư phòng ngay. Trời ạ! Đám côn trùng trời mưa cứ bay đến làm tổ ở hành lang hay gì..” Kevin nhíu mày xua tay mấy cái.
Một đám côn trùng đen nhỏ xíu như hạt vừng bị anh xua thì tản ra, bay lượn vài vòng rồi lại cần cù quay lại chỗ cũ, vô cùng đáng ghét.
Lũ ruồi bọ này ngày thường không có nhiều như vậy, năm nay không biết mắc chứng gì đột nhiên sinh sôi nảy nở tốt quá đáng, gần như thành thảm hoạ.
Mio mỗi ngày đều gửi thư về than phiền, nói riết thành hơi lố; Chẳng hạn như “ruồi bọ trong lều trại nhiều đến mức gần như nhấc bổng ta lên” rồi “tối qua ngủ tiện tay đè chết cả một đám côn trùng” gì đó. Xích Thiết quân ở khu vực sông Kela còn thảm hơn, độ ẩm ở đó nặng nhất, ruồi muỗi so ra còn nhiều hơn gấp mấy lần.
Loại côn trùng đen nhỏ xíu này tuy rất yên ắng, không ồn ào vo ve như đám muỗi miệng cứng, nhưng chúng cũng là một chủ nhân thích cắn người, bị cắn một cái sẽ nổi mẩn đỏ, nóng và ngứa, vô cùng khó chịu.
Hoàng cung giờ đây hầu như ai cũng bị nổi mẩn đỏ vì bị côn trùng đốt, ngay cả Oswid cũng không ngoại lệ, dù sao bọn côn trùng này gặp ai liền đốt người đó, làm gì có chuyện phân biệt địa vị.
Kevin cũng bị cắn, nhưng nhờ thể chất đao thương bất nhập nghịch thiên của mình, mấy nốt mụn đỏ vừa xuất hiện đã tự biến mất, chớp mắt đã không còn dấu vết, đương nhiên cũng không ngứa ngáy khó chịu.
Anh đi vòng qua vài nội thị quan đang rắc thuốc bột, đi về phía thư phòng. Angel hơi dừng lại một chút, điểm tay lên trán và môi rồi hướng về phía đám côn trùng bay đầy trời, đó là động tác cầu nguyện quen thuộc của tín đồ sùng bái Hậu Thần.
“Cầu nguyện muỗi không đốt người, chi bằng đập một cái cho chúng chết luôn còn nhanh hơn.” Kevin bên cạnh thuận miệng nói. Vừa dứt lời, anh nghe thấy mấy tiếng hét chói tai của nội thị quan từ phía thư phòng vọng đến, khiến anh nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì vậy?!”
(*) Phản tổ: con cháu hậu duệ thừa kế năng lực của tổ tiên hoặc tổ tiên tái sinh.
[Edit by TeiDii]
______
.
.
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Story
Chương 18: -Đế Quốc Kim Sư-4
10.0/10 từ 13 lượt.
