Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 15: -Đế Quốc Kim Sư-1


Dòng sông Kela không cách biên giới Kim Sư bao xa, nếu đi thẳng về vương đô Saint Antis chỉ mất khoảng một đêm.Tuy nhiên đại đội thiết kỵ Ô Kim hành quân có thể gây ra động tĩnh lớn, rất dễ làm kinh động đến bách tính ở các thành trấn khác, vì vậy Oswid đã chọn đi đường vòng, cuối cùng mất gấp đôi thời gian, khi về đến Ô Kim Huyền Cung thì đã là khuya ngày hôm sau.


Đế Quốc Kim Sư dù không còn huy hoàng như xưa, nhưng từ cung điện nguy nga tráng lệ vẫn có thể nhìn thấy được chút bóng dáng phồn vinh một thời.


Đây có lẽ là một trong những địa hình kỳ lạ nhất ở miền Bắc lục địa – mặt đất như mọc lên những cột trụ khổng lồ chống đỡ một tán ô, mỗi cột cao thấp khác nhau nằm lung tung xen kẽ. Những cột đá được nối liền bằng những cây cầu treo rộng dài như những sợi xích sắt. Chẳng ai biết chúng đã tồn tại từ đời thuở nào, nhưng người dân Kim Sư thường gọi đây là “Con đường của thần.” Còn Huyền Cung Ô Kim thì lặng lẽ nằm trên đỉnh của cột trụ cao nhất trên Con Đường linh thiên ấy.


Bản lề sắt nặng nề “kẽo kẹt” vang lên, cánh cổng lớn của Huyền Cung từ từ được hạ xuống.


Đại quân thiết kỵ Ô Kim không tiến vào trong cung mà quay đầu ngựa lại, lóc cóc đi lên cây cầu treo bên trái – nơi đó nối liền với doanh trại của họ. Đội cận vệ của Huyền Cung chạy bước nhỏ ra, xếp thành hàng hai bên cổng, nghiêm trang đồng loạt giậm chân “bốp” một cái, khiến cho Kevin tỉnh cả ngủ.


Ngài Fassbinder gan to bằng trời vẫn luôn bình thản như thường, dù có bị trói trên cột cờ phơi nắng phơi sương, làm trò con bò cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng vẫn không thay đổi được bản chất. Oswid giữa đường từng định thả hắn xuống, nào ngờ vừa xuống ngựa đã thấy vị tổ tông này chẳng có vẻ gì là ăn năn hối cãi, lại còn ngủ say như chết.


Tuy bảo “ngủ say như chết” nhưng cũng không hoàn toàn mất cảnh giác. Kevin nghe thấy tiếng bước chân đến gần còn mở hé một mắt ra nhìn. Hắn trông thấy Oswid đang đứng kế bên thì “chẹp” một tiếng, rồi ôm trụ cờ ngủ tiếp, khiến Oswid tức nghẹn họng, dứt khoát trói hắn trên đó xốc nảy thêm một đoạn đường nữa mới chịu thả người.


Không hiểu vì sao, mỗi lần thấy cái vẻ “Ta không sao cả, ngươi làm gì được ta” của người kia là Oswid lại cảm thấy vô cùng ngứa răng. Hắn biết rõ đó là bản tính của Kevin chứ không phải cố tình trêu tức ai. Có lẽ vì ký ức thời thơ ấu từng bị y dắt như dắt chó, hoặc do bản năng hơn thua của giống đực trỗi dậy, Oswid luôn nhịn không được mà muốn dùng mọi cách để đè đầu Kevin, chỉ cần y khuất phục trước hắn dù chỉ một lần thôi cũng được. Thế nhưng vị tổ tông kia lại xem những chuyện này chẳng có gì to tát, còn thích vờn lại hắn như mèo trêu chó.


Chính bản thân Kevin bao năm qua chưa từng thay đổi, cũng đã quen với những việc này rồi nên thấy chẳng đáng gì. Nhưng hành động của y trong mắt người khác thật sự giống như đang khiêu khích.


“Bệ hạ, thần xin phép quay về doanh trại trước.” Mio kéo dây cương, nói với Oswid.


Đại bản doanh quân đoàn Thanh Đồng nằm đối diện với thiết kỵ Ô Kim, nối với cột đá này bằng một cây cầu treo khác,  lửa trại trong màn đêm gần xa lấp lánh như ánh đèn sao. Kevin trước đây cũng từng ở đó, nhưng thật ra cũng không ở bao lâu. Phần lớn thời gian, quân Thanh Đồng đều phải đóng giữ nơi giao nhau giữa biên giới phía tây đế quốc Kim Sư và vùng hoang mạc, chỉ đến mùa mưa họ mới được trở về vương đô nghỉ ngơi một thời gian.


Kevin nghe Mio nói vậy thì cũng duỗi xương giãn cốt, phụ họa: “Vậy ta cũng—”


“Ngươi cũng cái gì?” Oswid liếc hắn, giọng lạnh tanh: “Ngươi suốt cả đường đi còn không thèm mở mắt nhìn lấy một cái, giờ chắc ngủ đủ rồi chứ?”


Kevin thản nhiên đáp: “Ngủ hay không tính sau, ta về kiếm chỗ ngã lưng cái đã. Mio, doanh trại còn chỗ trống không?”


Tất nhiên, anh không hề nuôi hy vọng bên đó vẫn giữ chỗ cho một vị “tổng chỉ huy đã chết nhiều năm”, nhưng chắc chắn sẽ có chỗ cho người ngủ qua đêm.



Mio gật đầu, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Oswid cướp lời. Hắn hất cằm về phía cánh cổng huyền cung đang mở, nói: “Chuyện ngủ để sau, trước tiên là nhận phạt, theo ta vào cung.” Nói xong liền kéo dây cương, cưỡi mã ưng tiến vào cổng lớn Huyền Cung.


Kevin nhún vai với Mio, ra hiệu cho cậu ta đi trước, rồi cũng thúc mã ưng đuổi theo Oswid, giọng nói có chút chán nản:”…Kéo ta như diều bay suốt cả đường vẫn chưa tính là phạt xong à?”


Cấu trúc của Ô Kim Huyền Cung vô cùng đồ sộ và phức tạp, vòng ngoài là nơi ở của lính gác, phần giữa là đại sảnh yến tiệc và khu xử lý công vụ, tầng trong cùng mới là nơi ở của hoàng đế.


Họ xuống ngựa trước cánh cổng cao thứ ba. Oswid ném dây cương cho đội cận vệ phía sau, rồi chỉ vào hai “thú cưng hình người” đang lẽo đẽo theo sau Kevin mà nói: “Sắp xếp chỗ ở tạm cho hai đứa nhóc này, đừng để chúng chạy lung tung.”


Ban và thiếu niên thỏ trắng nhìn Kevin bằng ánh mắt vô tội, vừa đi theo cận vệ vừa quay đầu nhìn lại, một bước ngoái nhìn một cái.


“Thế còn ta thì sao?” Kevin vừa buồn cười vừa tò mò hỏi, chờ xem Oswid còn muốn giở trò gì.


“Ngươi—” Oswid vừa mở miệng thì từ bên trong chợt vang lên tiếng bước chân  “lộp cộp” khá vui tai.


Kevin theo phản xạ quay phắt lại nhìn, liền thấy một bé gái còn chưa cao qua chân hắn, bé con như viên pháo nhỏ nhắm thẳng vào hướng Oswid mà chạy lao đến. Hai cánh tay mũm mĩm của bé dang rộng, miệng ríu rít như chim non, vẻ mặt như vui đến sắp phát điên.


Oswid cúi người xuống, đón lấy cô bé, một tay nhấc bổng bé lên, sắc mặt vẫn nghiêm nghị: “Giờ này còn chưa chịu ngủ, thế này thì làm sao cao lên được!”


Vị hoàng đế trẻ tuổi tuy điển trai xuất chúng, nhưng lúc hắn mặt lạnh cau mày lại toát ra khí chất dữ dằn, đủ dọa khóc vài đứa nhỏ là chuyện bình thường. Thế mà cô nhóc chỉ tầm bốn, năm tuổi này lại không sợ chút nào, bé vòng tay ôm lấy cổ hắn rồi “chụt” một cái ngay trên má.


Oswid nhíu mày “chậc” một tiếng, nghiêng đầu né tránh, mặt đầy ghét bỏ:”Lại trét nước miếng lên mặt ta rồi!”


Bé con vẫn cười khúc khích không ngừng.


Oswid: “…”


Hắn quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp Kevin đang khoanh tay đứng nhìn, xong còn hất cằm, vẻ mặt như đang xem kịch vui:”Con lớn vậy rồi à? Nếu ta nhớ không lầm thì bệ hạ mới có hai mươi mốt tuổi? Thế thì chẳng phải chưa thành niên đã làm cha? Không nhìn ra đấy, khá lắm!”


Oswid: “…” Nói nhảm cái gì vậy!


Nếu người khác mà nói câu đó, Oswid đã chẳng buồn để tâm. Tất nhiên, cũng chẳng ai dám dùng cái giọng đó mà hỏi hắn như thế. Nhưng nếu nó phát ra từ cái mồm độc địa của Kevin, hắn lại không kiềm được h*m m**n dạy dỗ người này một trận, cho y chừa cái tật lúc nào cũng vênh váo.



Oswid đen mặt bế cô nhóc, chân dài sải bước đi thẳng vào trong nội điện, vừa đi vừa nói với nội thị quan bên cạnh: “Mang quyển Luật pháp đế quốc trong thư phòng ta ra, chuẩn bị giấy bút, để ngài Fassbinder đây chép lại toàn bộ phần về lễ nghi trong cung và hoàng quyền, mỗi phần năm mươi lần, không được sót chữ nào.”


Trước mắt Kevin tối sầm lại: “…”


Quyển pháp điển đó nặng đến mức có thể đập chết một con bò!


Xem ra cái chuyện bắt hắn học lại lễ nghi trước đây đúng là không phải nói suông… Trí nhớ tốt thế này, mẹ ngươi có biết không?!


***


Kevin miễn cưỡng đi theo viên nội thị qua hành lang dài, rồi dừng lại trước một cánh cửa đồng nặng nề.


“Đừng ngẩn người ở cửa, mau vào chép đi, lát nữa ta sẽ kiểm tra.” Oswid nói.


Kevin: “……” Ngươi không cần ngủ à?


Đáng tiếc hoàng đế bệ hạ không thèm để tâm đến hắn nữa, nói xong liền mặt lạnh đi vòng qua người hắn, trên tay vẫn đang bế bé gái. Không bao lâu sau, có tiếng cánh cửa phía trong bị đẩy mở, phát ra một tiếng “két” nhẹ.


Viên nội thị mở cửa đồng, làm một động tác “mời” với Kevin. Kevin bất lực lắc đầu, bước theo vào trong.


Thư phòng của hoàng đế được bài trí cực kỳ trang trọng, ba mặt tường đều được lắp đầy những tủ đồng nặng nề, cao sát trần. Trong mỗi tủ chất đầy sách cổ dày cộp và những cuộn da dê xếp chồng lên nhau, đầy đến mức không còn khe hở, bìa sách được đóng tinh xảo và sắp xếp ngay ngắn – Chỉ nhìn thôi đã biết là chưa từng động tới.


Toàn là để trưng!


Chỉ có những cuốn sách chất đống trên mặt bàn là được dùng thật, có thể thấy rõ dấu vết sách bị lật ra rất nhiều lần.


Kevin nghi ngờ ngay cả viên nội thị còn quen thuộc mấy cái tủ đồng này hơn chủ nhân của thư phòng là Oswid. Y chỉ liếc sơ một cái đã nhanh chóng rút ra quyển pháp điển dày như cục gạch, cẩn thận đặt lên bàn, lại còn chuẩn bị đầy đủ giấy bút, sau đó lặng lẽ lui ra ngoài.


“Lễ nghi và hoàng quyền…” Kevin thở dài, ngồi xuống trước bàn, giơ tay lật quyển pháp điển ra.


Mục lục đang khiến Kevin đau gan – riêng mỗi hai phần đó cũng phải hơn trăm trang, năm mươi lượt chép thì có mà chép từ năm nay sang tận năm sau. Kevin chống cằm, lười biếng lật vài trang, rồi “bốp” một tiếng đóng sách lại.



Có ngu mới ngồi đây chép.


Anh bê quyển sách dày cộp đó ra khỏi thư phòng, rẽ vào hành lang.


Phòng đầu tiên bên trái cửa đang mở, giọng nói trầm trầm của Oswid hòa lẫn ánh đèn vàng ấm từ trong phòng vọng ra: “…Thần giương cung vàng, dùng mũi tên rèn từ ánh sáng bắn xuyên qua người kẻ phản loạn, ghim hắn vào trụ thần, máu tuông như suối, linh hồn—— Fassbinder? Ngươi tới đây làm gì?!”


Bàn tay Kevin định gõ cửa lập tức rụt lại, nói: “Tới tìm bệ hạ bàn một số việc.”


Oswid: “Vào đi.”


Kevin bước vào, liền thấy Oswid đang ngồi ở mép giường, trên tay cầm một quyển sách dày không kém pháp điển. Cô bé xinh xắn kia thì nằm trên giường, đôi mắt đen lúng liếng mở to, tò mò nhìn Kevin.


“Đây là—” Kevin nhướn mày hỏi.


Cô bé nhanh nhảu đáp: “Cậu Os đang kể chuyện cho ta nghe trước khi ngủ.”


Có vẻ cô bé không thể nói tròn tên Oswid, nên tự giản lược thành “Cậu Os”.


“Cậu??” Kevin ngẩn người.


“Ừm.” Không hiểu vì sao, Oswid có vẻ không muốn nói thêm về chuyện này, hắn chỉ đáp cụt lủn một tiếng rồi lảng đi. Có lẽ vì đang cảm thấy việc “kể chuyện cho bé” này hơi mất mặt. Oswid lập tức quay đầu lại, cáu kỉnh với cô bé: “Lại tỉnh táo rồi đúng không? Không ngủ nữa à?”


Cô bé lập tức ngáp một cái, phối hợp đáp: “Giờ thì cháu buồn ngủ rồi.”


Oswid: “…”


Kevin bước lại gần vài bước, liếc qua bìa quyển sách trong tay Oswid: “Thần Lịch? Ngươi đang đọc đoạn nào?”


Oswid thuận miệng trả lời: “Đoạn Thần Quang Minh Fae càn quét quân phản loạn.”


Kevin sững người một lúc, sau đó nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.



Kevin liếc nhìn cô nhóc bằng đôi mắt đầy cảm thông: “Nếu ta nhớ không lầm thì nửa sau đoạn đó rất đẫm máu và tàn khốc, xác chết ngổn ngang khắp nơi, máu chảy thành sông. Ngươi đọc cái này là để ru ngủ hay cố tình doạ cho cô nhóc khỏi ngủ vậy?”


Oswid hừ một tiếng, nói: “Trong đám Cựu Thần thì chỉ có người này là đáng tin, không đọc ông ta thì đọc ai? Hơn nữa trận chiến này đánh nhanh thắng gọn, còn cứu được bao nhiêu người. Trẻ con nên nghe nhiều chuyện anh hùng thì lớn lên mới dũng cảm.”


Cô nhóc cuộn trong chăn rất phối hợp nói: “Cậu Os thích Thần Quang Minh Fae nhất, đoạn này cậu ấy đọc cả năm rồi, đọc đến mức ta thuộc làu luôn, ta không sợ đâu!”


Oswid: “……”


Kevin: “……”


Vị hoàng đế trẻ tuổi tuấn tú cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh, cộng thêm cái nhìn chòng chọc như “thú săn mồi” của Kevin làm cho bốc hoả, hắn hậm hực ném sách đi, mặt đen như đeo đá bước ra cửa: “Cuối cùng thì ngươi tới đây làm gì? Ngươi còn nhìn ta kiểu đó nữa, ta sai thị vệ treo ngươi lên tường thành phơi gió đêm đấy!”


“Ơ– Ta chỉ muốn nói là chép pháp điển vừa tốn bút vừa tốn giấy, không đáng. Hay là chúng ta thỏa hiệp, ta đọc cho ngươi nghe nhé?” Kevin vừa nói vừa gõ nhẹ lên bìa quyển pháp điển, cười nhã nhặn: “Coi như kể chuyện trước khi ngủ.”


Oswid nheo mắt nhìn hắn chằm chằm một lúc, sau đó giơ tay chỉ ra phía cửa, ngắn gọn trả lời: “Mơ đi, Cút!!!”


Kevin tặc lưỡi: “Ta đột nhiên rất nhớ ngươi của mười năm trước.”


Oswid: “Vì sao?”


Kevin: “Giơ tay lên là đánh được.”


Oswid: “……”


Và thế là hình phạt chép 50 lần của Kevin Fassbinder đã được nâng lên thành… 100 lần.


Còn vị hoàng đế trẻ tuổi suýt nữa thì mất ngủ.


Dạo gần đây toàn là chuyện giật gân ào ào kéo đến. Kevin – người đã “chết nhiều năm” bất ngờ sống dậy, kẻ từng thích dắt mũi hắn năm xưa giờ vẫn chứng nào tật nấy… Chẳng biết nguyên nhân là vì chuyện nào. Tóm lại, Oswid cứ nằm nhìn chằm chằm lên màn giường hồi lâu vẫn chẳng buồn ngủ chút nào, mãi đến rạng sáng mới chợp mắt được một chút.


Và chỉ một chút ấy thôi… hắn đã mơ thấy Kevin.


[Edit by TeiDii]
_______


Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Story Chương 15: -Đế Quốc Kim Sư-1
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...