Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 1: -Rừng Andoha- 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Bắc Phỉ Thúy tân lịch – Tháng 5 năm 721, tại rừng rậm Andoha.


Đây là đêm cuối cùng của mùa xuân, cũng là lúc màn sương độc dài nhất bao trùm cả miền Đông lục địa vừa kết thúc. Hiếm có sinh vật nào chịu rời khỏi tổ vào thời điểm này.


Vì khung cảnh xung quanh quá đỗi tĩnh lặng, nên tiếng sột soạt nhỏ trong rừng sâu càng trở nên nổi bật. Đó là âm thanh của một con sư tử đang đào bới trong đất bùn. Nó trông nhỏ và gầy hơn so với những con sư tử bình thường, có vẻ như chưa hoàn toàn trưởng thành. Con sư tử non cả người đầy vết xước, có một số vết thương bị nhiễm trùng, mưng mủ, mùi thịt thối hoà lẫn với mùi máu tạo thành một mùi tanh tưởi rất khó tả. 


Nhưng sư tử non có vẻ chẳng để tâm đến điều đó cho lắm, nó hạ thấp thân trước, chổng mông lên trời, hì hụt đào bới. Thi thoảng lại phe phẩy chiếc đuôi để đuổi muỗi và ruồi, rất nhanh nó đã đào ra được một cái hố khá sâu trên mặt đất.


Từ trong cổ họng của sư tử phát ra một tiếng gầm khẽ đầy phấn khích. Nó háo hức mong chờ được xơi ‘món ăn’ đang nằm sâu trong đất bùn, vì nó đang đói rã rời……


Ngay khi cái đuôi nhỏ đang phe phẩy của nó hưng phấn đến muốn dựng thẳng lên, thì móng vuốt của chi trước đang cào vào đất bùn đột nhiên chạm phải một thứ gì đó.


“KENG-!” Một tiếng vang giòn giã, vuốt sư tử run bần bật, lập tức rụt lại.


Sư tử non: “……”


Trần đời chắc chắn không có cái thứ thịt nào phát ra âm thanh như vậy đâu!


Nó ngẩn người nhìn chằm chằm vào hố bùn, cái đuôi vểnh cao cũng ủ rũ hạ xuống đất.


Nó do dự hồi lâu, nhưng nó đang rất đói, cuối cùng không nhịn được, lại dốc hết can đảm tiếp tục đào bới.


Chẳng bao lâu sau, thứ đồ bị vùi sâu trong đất bùn hoàn toàn lộ ra— Đó là một quái vật hình người.


Sở dĩ gọi thứ đó là ‘quái vật’ bởi vì nó có cái đầu to gấp đôi so với đầu của người bình thường. Quả đầu ấy tròn vo, không thể phân biệt được mặt trước mặt sau, nặng nề hệt như một quả dưa hấu lớn. Toàn thân quái vật hình người bị tầng tầng lớp lớp bùn đất tích tụ qua nhiều năm bao bọc… Chỉ lộ ra đôi bàn tay đang khoanh trước ngực.


Đôi tay của người đó vẫn còn đeo một nửa chiếc giáp kim loại, kéo dài từ cổ tay đến các khớp ngón tay. Giáp kim loại đã hoen ghỉ, lại còn bị bùn đất bao phủ đen sì, không thể nhìn ra được màu sắc ban đầu. Tuy vậy nhưng phần đầu ngón tay lộ ra bên ngoài lại sạch sẽ bất thường, không hề dính bụi bẩn nhưng cũng chẳng có lấy một chút sinh khí, các ngón tay gầy gò tái nhợt toát ra vẻ bệnh tật.



Nhưng sư tử không hề quan tâm thứ kia có bệnh hay không, có tươi hay không, miễn có thể cho vào bụng được là tốt rồi!


Nó nhảy lên ngực con quái vật, cúi đầu định đớp một cái.


Đúng lúc này, bỗng có một tiếng lách cách như tiếng kim loại ma sát vào nhau  khẽ vang lên, đôi tay tưởng như gầy yếu của ‘quái vật’ đang khoanh trước ngực chợt vươn ra phía trước, một tay chắn trước hàm răng của sư tử, tay còn lại chồm ra phía sau nó, không chút do dự vỗ một cái “Bốp” lên mông nó.


Sư tử non nhảy dựng, rống lên một tiếng “Aww” thảm thiết, như thể bị người ta sỉ nhục đến tột cùng: “……”


Nó còn chưa kịp phản công thì đã bị ‘quái vật’ túm đuôi, mạnh mẽ ném sang một bên.


Sư tử giương móng vuốt, định lao đến vồ thêm lần nữa. Nhưng khi nó còn chưa kịp đứng dậy thì đã bị ‘quái vật’ một tay túm lấy cổ họng, ghìm chặt xuống đất.


‘Quái vật’ thở hắt ra mấy hơi nặng nề rồi đưa tay lần dọc theo cổ mình, ấn xuống một cái, âm thanh kim loại hỗn loạn trầm đục vang lên, ‘cái đầu’ to tròn như quả dưa hấu lung lay sắp đổ bị hắn không khách khí nhấc xuống, tiện tay ném luôn ra đất– đó là một cái mũ giáp cũ bám đầy bùn.


Khi chiếc mũ giáp bị tháo xuống, viền cạnh sắc nhọn của giáp vô tình móc ra một sợi dây mảnh được kẻ nọ giấu dưới cổ áo. Trên sợi dây treo một tấm kim loại mỏng màu bạc xỉn, khắc đầy đủ tên họ của hắn – Kevin•Fassbinder.


*Kevin:


Những sợi dây khoá nối giữa các mảnh giáp đã tàn tạ từ lâu. Kevin gần như chẳng tốn chút sức nào đã trút sạch lớp áo giáp nặng nề, trên người anh chỉ còn lại bộ quần áo trong sờn cũ chẳng thể nhìn ra được hình dáng ban đầu, một thanh dao găm cài bên hông và một cái túi da bò rơi xuống đất.


Con sư tử non đang bị anh ghì chặt lúc này đã hoàn hồn, nó điên cuồng giãy giụa. Tuy chưa trưởng thành nhưng sức mạnh của nó thật không thể xem thường. Bộ móng sắc như lưỡi dao thép của nó cào lên cánh tay anh mấy vết sâu hoắm, máu tươi chảy ròng ròng.


Kevin hít ngược một hơi lạnh vì đau, anh nhíu mày “chậc” một tiếng, sau đó tiện tay mở khóa dao găm, định dùng dao cứa cổ sư tử. 


Sư tử bị dồn ép đến đường cùng bỗng bùng nổ sức mạnh đáng sợ, nó giãy giụa điên cuồng khiến cả cánh tay đang bị thương của Kevin tê rần, không giữ nổi nó nữa, sư tử bật dậy, liều mạng bỏ trốn.


Có vẻ như nó đã nhận thức được thứ mình vừa đào lên là ‘Hung thần’, sư tử không muốn đối đầu nữa. Nó nhanh như chớp lách qua một khe hở, quay đầu bỏ chạy. Nhưng con thú non chưa trưởng thành này không hề đơn giản cụp đuôi bỏ chạy, nó còn nhân tiện ngoạm luôn túi da bò của Kevin tha đi mất.


Kevin: “……”



Sư tử non bốn chân cào đất, chạy bán sống bán chết, hận không thể mọc cánh mà bay. Nhưng dù nó nỗ lực đến mấy cũng chẳng chạy được bao xa… Nó đang đói lả, chưa kể trên người còn đầy vết thương bị nhiễm trùng.


…..


Một lúc sau, Kevin một tay cất con dao găm vào thắt lưng, tay còn lại xách theo con sư tử đang bị dây leo trói chặt. Trên đường đi anh còn tiện tay hái vài quả chua, nhặt thêm một bó củi khô, một đường đi thẳng đến bên bờ sông rồi đặt tất cả xuống, bày ra bộ dáng như sắp đốt lửa nướng thịt.


“Còn chạy nữa không? Hửm?” Kevin vừa vỗ đầu sư tử vừa hỏi.


Vì bị chôn dưới đất mấy năm không nói chuyện, phần nữa vì anh cũng chẳng muốn tốn sức nói chuyện cho lắm, giọng nói của anh vừa trầm vừa khàn, âm lượng nhỏ đến mức khó mà nghe rõ được, nhưng vô tình mang theo sự uy h**p còn đáng sợ hơn.


Sư tử non: “……”


Kevin lật lớp lông trên người nó ra kiểm tra, vừa xem vừa nói: “Ngươi không có ký hiệu gì chứ? Không có thì ta không khách sáo đâu… Dù gì thì ta cũng nhịn đói rất lâu rồi.”


Dã thú trên lục địa này có hai loại; Một là loại không có ký hiệu đặc biệt, chúng chỉ là động vật hoang dã bình thường, ta có thể săn bắt— Hoặc ngược lại, bị chúng săn bắt. Bên nào mạnh hơn sẽ biến bên còn lại thành con mồi.


Loại thứ hai, có ký hiệu của bộ lạc được đánh dấu trên người thì không hề đơn giản, chúng là nhân thú khổng lồ, nếu xét về nguồn gốc xa xưa có lẽ chúng cùng tổ tiên với Kevin, miễn cưỡng có thể tính là một phần đồng loại. Tính đến hiện tại, đây là một trong những chủng tộc hung hãn nhất lục địa này, có hơi khó nuốt.


“Không có ký hiệu. Vậy thì chỉ có thể trách ngươi quá xui xẻo thôi!” Kevin cất giọng trầm khàn, tàn nhẫn ‘trấn an’ con sư tử nhỏ.


Con sư tử trố mắt kinh hãi: “!!!”


Kevin sau khi chất xong đống cành khô và lá vụn, liền thò tay vào chiếc túi da bò vừa giật về được từ nanh vuốt của sư tử để lấy đá đánh lửa. Anh cảm thấy không yên tâm, bèn liếc vào trong túi lần nữa để chắc chắn mọi thứ trong đó vẫn còn nguyên vẹn, xong rồi mới thở phào nhẹ nhõm.


“May quá, chưa vỡ…” Kevin lầm bầm, đặt chiếc túi da sang một bên, dường như sợ vô tình đè lên nó. Sau đó, anh cúi đầu cọ xát đá lửa, chuẩn bị nhóm lửa từ đống cành khô.


Chỉ trong chớp mắt, sư tử non cam chịu số phận nằm thẳng đơ như đã chết không biết vì sao lại đột nhiên bật lên hai cái, lăn qua lộn lại như đứa nhỏ khóc lóc ăn vạ, rồi giãy giụa như phát điên, hòng cắn đứt dây leo chạy trốn.


Như thể chỉ cần không bị trói là nó có thể chạy thoát được vậy……



Kevin sợ nó lăn loạn rồi đè lên túi da, không nhịn được ngẩng đầu định quát cho nó sợ, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh sững người.


Con sư tử đang bị dây leo trói chặt nháy mắt đã biến mất, thay vào đó là một cậu bé tóc nâu chỉ khoảng bảy, tám tuổi. Cậu nhóc đang cố gắng thoát khỏi mớ dây leo vừa được nới lỏng, khuôn mặt nhỏ hung tợn, ánh mắt tràn ngập địch ý nhìn chằm chằm vào Kevin.


Kevin: “……” Ngươi trước đó không phải là dã thú chính hiệu sao? Sao mới nói có một câu đã biến thành người rồi?


Anh cảm thấy dạ dày mình co rút.


Còn chưa kịp hoàn hồn khỏi sự bàng hoàng và cơn đau dạ dày đột ngột, nhóc con kia đã nhanh hơn một bước, nó lao đến chộp lấy nhược điểm của anh— Chiếc túi da bò!


“Đừng động vào!” Kevin quát lớn.


Đáng tiếc… đã muộn rồi…


Nhóc con khí thế hùng hồn, ý định gây uy h**p cũng rất dũng mãnh, chỉ tiếc là tay nó ngắn ngủn. Nhóc con vươn tay hết cỡ cũng không chộp được trọn vẹn cái túi da, chỉ có thể đập một cái “Bẹp” lên túi.


Kevin: “……”


Anh lập tức gạt bàn tay của thằng nhóc ra, tay trái siết chặt nút thắt trên dây leo, trói tên nhãi ranh này chặt hơn nữa. Tay phải vội vàng túm lấy cái túi, hấp tấp mở miệng túi ra lục lọi, sau đó moi ra một hạt tròn màu đen.


Thứ đó có kích thước cỡ một hạt đậu, thoạt nhìn giống hệt một con bọ cánh cứng vô tình bị bóp nát, bên cạnh còn dính một chút vệt khói màu vàng ánh kim, trông cứ như vừa ‘hy sinh’ một cách oan uổng vậy.


“……” Khuôn mặt gầy gò của Kevin vẫn vô cảm, nhưng gân xanh trên trán thì giật liên hồi.


‘Con bọ’ dường như chẳng mấy quan trọng này gọi là Tín Sa, thường được sử dụng vào thời chiến. Trong quân đội, ai cũng có một viên, thường dùng để truyền tin về vị trí khi bí mật hành quân hoặc phục kích. Lúc cần thiết, nó còn có thể dùng để cầu cứu.


Mỗi quân đoàn sẽ có màu Tín Sa khác nhau để phân biệt, binh và tướng cũng có Tín Sa khác nhau. Ở cấp bậc chỉ huy màu sắc của Tín Sa sẽ càng đặc biệt, mỗi màu chỉ đại diện cho một cá nhân duy nhất. Thứ đồ chơi này chỉ cần bóp nát là sẽ phát huy công dụng, thân thiện với mọi đối tượng sử dụng, thao tác đơn giản, thập phần ngốc nghếch.


Vào hoàn cảnh bình thường, lính tráng trông thấy Tín Sa chẳng khác nào nhìn thấy mẹ ruột, vui mừng khôn xiết… Hoàn toàn trái ngược với Kevin bây giờ.



Không chỉ vậy, anh còn đoán rằng người nhận được tín hiệu từ Tín Sa chắc cũng chẳng vui vẻ gì nổi, có khi còn bị dọa chết khiếp…


Quả thật anh đoán trúng phóc, không trượt phát nào.


***


Trên Đài Quan Tượng tại Ô Kim Huyền Cung nằm sâu trong thung lũng Great Rift ở phía bắc, chợt có một tiếng “Rầm” vang dội. Vị linh mục già đang bám vào hồ quan tượng bị thứ gì đó doạ cho giật bắn mình, tay lão run lên, rồi… Ngã lăn quay, bất tỉnh nhân sự.


Sự tình bất ngờ khiến cho hai vị linh mục trẻ tuổi đứng cạnh không kịp phản ứng, cả hai vẫn đang trố mắt há mồm nhìn trân trân vào ánh sáng loé lên trong hồ.


“Ta đang nằm mơ phải không?! Tín Sa? Màu vàng ánh kim?!” Một trong hai linh mục trẻ hét lên, biểu tình như vừa thấy quỷ: “Không không không, chắc chắn là do ta nhớ nhầm, màu vàng ánh kim đâu chỉ đại diện cho một người, đúng không?!”


Vị linh mục còn lại vẻ mặt như đúng là vừa gặp quỷ thật, hoang mang đáp lời:”Ngươi không nhớ nhầm.. Tín Sa màu vàng ánh kim chỉ đại diện cho một người duy nhất, chính là ngài chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – Kevin•Fassbinder…”


“Nhưng… Nhưng ngài ấy đã chết từ nhiều năm trước rồi mà!!!”



Nửa giờ sau, trong nội điện Ô Kim Huyền Cung, tân hoàng đế vừa xoay người ngồi dậy trên giường, mí mắt giật liên hồi khi nghe nội thị quan thông báo: “Thưa bệ hạ, Thần Quan Viện vừa báo tin, chỉ huy Fassbinder vừa đội mồ sống dậy ở rừng Andoha rồi ạ!”


Tân đế: “……………………………………”


[ Edit by TeiDii ]


__________


Chủ nhà: tag Cường x Cường.


•Kevin là Thụ – Một chiếc Thụ vừa lên sàn đã “vỗ mông sư tử”=))


•Tò mò về lão Công của nhà này ghê!


Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Story Chương 1: -Rừng Andoha- 1
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...