Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 57: Anh sẽ đồng hành cùng em, đi đến tận cùng


Sau khi thống nhất hoạch hợp tác liên danh, công việc đã được triển khai toàn diện. Không hổ danh là tập đoàn game hàng đầu trong nước, năng lực thực thi và khả năng hoạch định của Luyện Phong đều thuộc trình độ hàng đầu trong lĩnh vực này.


Toàn bộ nhóm sự kiện đã hoàn thành phiên bản ban đầu của video CG và poster hợp tác đặc biệt. Thương hiệu trang sức trẻ LilyBán vàSách Đêm Rực Rỡchính thức công bố dự án hợp tác liên kết, khởi động chiến dịch quảng bá hướng đến cộng đồng người chơi.


Chỉ mới khởi động truyền thông, dù sản phẩm hợp tác còn chưa ra mắt, phía cửa hàng nhỏ đã phản hồi rằng: Lượng truy cập và số lượng khách hỏi mua của LilyBán đã tăng gấp nhiều lần trước đây.


Đúng lúc dòng sản phẩm kim cương thiên nhiên mới đang được mở bán, doanh số ngay lập tức vượt qua doanh thu tháng đầu tiên của dòng trước.


Một khi thẻ sự kiện được tung ra, kết hợp với sản phẩm thật cùng lên kệ, doanh số và độ nhận diện thương hiệu của LilyBán sẽ tăng đến mức nào, mọi người đều phấn khích đến nổi không dám tưởng tượng.


Gần đây liên tục nhận được tin vui nên Thẩm Viên làm việc hăng hái đến mức toàn thân như tràn đầy năng lượng, chỉ hận không thể dành trọn cả 24 giờ mỗi ngày để vùi mình vào công việc thiết kế mà cô yêu thích.


Tối thứ Sáu, cô đặc biệt mở cho mình một chai rượu vang, vừa nhâm nhi một mình vừa thưởng thức các phiên bản thiết kế khác nhau của chính mình. Cô bước chân trần trên sàn theo điệu nhạc, cuối cùng ngà ngà men say, ngã vào giường, mỉm cười và ngủ thiếp đi.


…………


Thẩm Viên vốn là người cơ địa không dễ tiêu hóa cồn, tối qua vui quá, dù uống chậm nhưng cũng uống không ít nên cô ngủ một giấc say cho đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh.


Cuối cùng bị tiếng chuông điện thoại dồn dập liên tiếp đánh thức.


Cô khó chịu mò tay dưới gối tìm điện thoại, vừa mở màn hình ra đã thấy hơn bốn mươi cuộc gọi nhỡ từ Chu Chu, cô nhíu mày, lập tức bắt máy: “Sao vậy?”


Giọng Chu Chu đầy vẻ lo lắng, còn hơi nghẹn ngào: “Chị Viên Viên, chị đang ở nhà à!?”


“Chị mau ra ngoài đi! Đi đâu cũng được, nhưng phải rời khỏi khu vực phòng làm việc của chúng ta đi! Có chuyện rồi!”


“Dòng kim cương thiên nhiên mới gặp sự cố rồi!!”


Thẩm Viên lập tức mở choàng mắt, cô bật dậy khỏi giường, nhìn ra phía cửa: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”


“Không biết nữa, bọn em cũng hoang mang lắm. Từ sáng sớm nay, cửa hàng trực tuyến bị khách hàng tràn vào khiếu nại, phần bình luận dưới kệ hàng toàn là lời mắng chửi.”


“Có người mua mang lô trang sức dòng mới đầu tiên của chúng ta đi kiểm định, kết quả là kim cương của chúng ta căn bản không phải kim cương thiên nhiên! Là kim cương nhân tạo!”


“Khoảng hơn mười mẫu sản phẩm được đem đi kiểm định đều là kim cương nhân tạo! Rồi họ còn phát hiện tất cả chứng chỉ GIA và HRD đều là giả! Mọi người nói lô trang sức này tám chín phần là kim cương nhân tạo. Giờ toàn bộ tài khoản mạng xã hội của thương hiệu đều sập rồi.” Chu Chu vừa nói vừa khóc: “Sao lại như vậy được, tuyệt đối không thể nào!”


Nghe đến đó, hai tai Thẩm Viên ù đi như thể có tiếng kim loại va đập vào nhau, đầu óc còn choáng váng vì men rượu chưa tan, lại bị cú sốc này đánh thẳng vào.


Tim đập thình thịch mấy lần, huyết áp tăng vọt, cô luống cuống bò dậy: “Không thể nào… Lô kim cương này là chị tự tay đi mua, giấy chứng nhận của các tổ chức giám định trong và ngoài nước đều có, không thể là giả được…”


“Giờ khách hàng nói sẽ mang toàn bộ đi báo lên hội bảo vệ người tiêu dùng, làm sao bây giờ… Em với Trạch Nữ đang cố gắng trấn an họ trên mạng, nhưng e là không giữ nổi nữa!”


“Chị Viên Viên, tạm thời đừng quan tâm chuyện đó nữa, không biết ai đã tìm ra địa chỉ phòng làm việc của chúng ta, chính là nhà của chị đó, có người nói sẽ tới tận nơi để làm cho ra lẽ!” Chu Chu lo sợ run rẩy: “Người đông lắm, lỡ họ làm loạn thì sao! Chị tạm thời đến chỗ khác đi rồi tính tiếp!”


Thẩm Viên bước chân trần chạy đến cửa, giây tiếp theo, cánh cửa nhà vang lên tiếng va đập dữ dội, kèm theo là tiếng la hét hỗn loạn.


“Trả lại tiền đi!!”


“Đồ buôn gian bán lận!!”


“Nuốt hết kim cương giả cô bán vào bụng đi!!”


Cô nắm chặt điện thoại, tim như rơi xuống đất: “…Muộn rồi.”


…………


Ngoài căn hộ ở Đại Viên, Dịch Thận còn có một chỗ ở khác tại khu dân cư cao cấp xa hoa và đắt đỏ nhất trung tâm thành phố Tân Dương—— Dinh thự Kim Dương.


Trợ lý Trương gấp đến mức hận không thể bay thẳng lên tầng ba mươi tư. Nhập mật mã vào nhà, anh ấy nhanh chóng mang bao giày, ôm chiếc máy tính bảng chạy đến phòng làm việc ở tầng một của căn hộ thông tầng của Dịch Thận.


“Tổng giám đốc Dịch!”


“Tổng giám đốc Dịch, anh có ở nhà không!!”


Dịch Thận đang ngồi trước máy tính trải nghiệm bản thử nghiệm nội bộ của trò chơi mới, anh liếc anh ấy một cái, nói: “Lần sau còn thấy cậu hấp tấp như vậy, tôi trừ lương đấy.”


Trương Thế chẳng còn tâm trí đâu mà để ý, anh ấy đưa màn hình máy tính bảng ra trước mặt anh: “Tổng giám đốc Dịch, thương hiệu của cô Thẩm xảy ra chuyện rồi. Dòng sản phẩm mới bị khách hàng phát hiện kim cương có vấn đề, kim cương thiên nhiên bị thay bằng kim cương nhân tạo. Có người cố tình khuấy động dư luận, còn kéo theo cả vụ hợp tác vớiSách Đêm Rực Rỡ, nhìn giống thủ đoạn của đội thủy quân, mới nửa ngày mà sự việc lan rộng rồi.”



Dịch Thận cầm lấy, nhanh chóng lướt mắt xem rồi nhíu mày: “Kim cương thiên nhiên với kim cương nhân tạo khác nhau ở đâu?” Nói chưa dứt, anh đặt máy xuống, đứng dậy luôn: “Thôi, vừa đi vừa nói.”


“Bảo bộ phận quan hệ công chúng của Luyện Phong nhanh chóng liên hệ với nhóm của Thẩm Viên.”


Sắc mặt Trương Thế đầy căng thẳng, vội gật đầu rồi bước nhanh theo sau anh ra khỏi căn hộ.


…………


Nhóm người gây rối tụ tập trước cửa nhà Thẩm Viên không chịu rời đi, vừa ném trứng vừa hắt sơn.


Đám đàn ông dùng cả thân người đập mạnh vào cửa, lực va đập lớn đến mức cánh cửa dường như sắp bung ra đến nơi.


Cô đã gọi điện cho ban quản lý khu nhà, họ nói sẽ đến xử lý ngay nhưng không hiểu sao lại chậm trễ đến thế.


Thẩm Viên chưa từng gặp phải cảnh tượng như vậy, cô sợ đến mức kéo tất cả ghế và tủ ra chặn trước cửa, cô co người ngồi trong nhà, mắt dán chặt lên cánh cửa, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.


Hậu quả của việc này quá nghiêm trọng, càng phân tích càng thấy tuyệt vọng. Một lúc sau, cô ôm đầu, bật ra vài tiếng nức nở nghẹn ngào.


Cho đến khi bên ngoài cửa bỗng vang lên vài giọng nói xa lạ.


“Làm ầm cái gì đó!”


“Tụ tập gây rối, làm phiền người khác là phạm pháp đó biết không!!”


Đôi mắt Thẩm Viên ươn ướt, cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa, vội bò dậy tiến lại gần.


Qua màn hình camera ngoài cửa, cô thấy mấy nhân viên bảo vệ khu nhà đang quát mắng đám người gây rối.


Giữa đám đông hỗn loạn, cô nhìn thấy Dịch Thận.


Sống mũi Thẩm Viên cay xè, cô nhìn chằm chằm vào màn hình, cố nhìn cho rõ.


Dịch Thận đứng phía sau cùng Trợ lý Trương, anh đảo mắt nhìn khắp hành lang bị tàn phá, đâu đâu cũng là trứng vỡ, lá rau và vệt sơn đỏ.


Dịch Thận không thèm liếc thêm lấy một cái, chỉ lạnh nhạt nói với người bên cạnh: “Báo cảnh sát.”


Giọng nói không lớn nhưng ngay lập tức khiến cả hành lang im phăng phắc.


Đám người gây rối thấy Dịch Thận trông chẳng dễ dây vào, không dám nói gì, đồng loạt chạy về phía cầu thang thoát hiểm.


Bảo vệ còn chưa kịp phản ứng.


Bảo vệ nghe thấy lệnh của Dịch Thận thì mới vội đuổi theo, hành lang trong chốc lát trở nên trống rỗng.


Trợ lý Trương liếc qua cánh cửa, nói trước: “Tôi gọi công ty vệ sinh đến ngay, anh đi trấn an cô Thẩm trước.”


Nói xong thì đi thang máy xuống lầu.


Dịch Thận đá văng đống đồ bừa bộn và dơ bẩn trước cửa, nhập mật khẩu rồi mở cửa ra.


Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, đôi mắt đỏ hoe của Thẩm Viên lập tức hiện rõ trước mắt anh.


Hai người cách nhau bởi đống ghế và tủ đang chắn cửa, đứng ở lối vào đối diện nhau.


Thẩm Viên nhìn anh.


Cúc áo khoác của anh còn cài sai, ra khỏi nhà vội đến mức nào vậy chứ?


Dáng vẻ bình tĩnh, xử lý mọi việc đâu ra đó của Dịch Thận lại càng khiến Thẩm Viên xấu hổ không dám nhìn anh, cô từ từ cúi đầu, nắm chặt vạt áo, lí nhí nói: “Làm bẩn hết cửa nhà anh rồi… Xin lỗi.”


Nói xong, Thẩm Viên xoay người, vai rũ xuống, chậm rãi đi về phía phòng khách.


Dịch Thận nhìn dáng vẻ ủ rũ của cô, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ dọn từng món đồ chắn lối ra khỏi cửa rồi bước vào trong, khép cửa lại.


Khi nguy hiểm đã qua, Thẩm Viên ngồi xuống ghế sofa toàn thân như mất hết sức lực, cảm xúc căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng, đôi mắt cô trống rỗng.


Giống như người mất hồn.


Dịch Thận ngồi xuống bên cạnh, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào gương mặt cô. Ngón tay anh khẽ v**t v* chiếc đồng hồ trên cổ tay trái, không vội vàng phân tích hay nói bất cứ điều gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó cùng cô.



Đôi mắt Thẩm Viên khẽ run rẩy, cơn giận và nỗi sợ cùng ùa đến, giọng nói cô run rẩy, gần như lẩm bẩm, tốc độ nói rất nhanh: “Kim cương thiên nhiên bốn đến năm vạn tệ một carat, kim cương nhân tạo chỉ cần một đến hai nghìn…”


“Nhưng mà giữa kim cương thiên nhiên và kim cương nhân tạo, về ngoại hình, thậm chí là nhiều thông số, căn bản không thể phân biệt được.”


“Dùng toàn bộ kim cương nhân tạo giả làm kim cương thiên nhiên để bán… Ham kiếm lợi nhuận khổng lồ… Chuyện như vậy đối với người hiểu nghề dù chỉ một chút thôi cũng chẳng khác nào câu chuyện lừa kẻ ngốc.”


“Loại bê bối này mà lan ra ngoài… Thương hiệu của tôi sẽ hoàn toàn tiêu tan…”


Nói dứt lời, nước mắt Thẩm Viên rơi xuống, cô dùng hai tay ôm đầu, bờ vai run lên bộc lộ toàn bộ cảm xúc.


“Hết rồi, hết rồi… hết thật rồi…” Mọi thứ xong hết rồi.


Động tác v**t v* mặt đồng hồ dừng lại, ánh mắt Dịch Thận lạnh lùng mà ôn hòa, nói: “Thẩm Viên, bình tĩnh.”


“Bình tĩnh, lần theo dấu vết mà tìm lên trên, tìm ra gốc rễ của chuyện này.”


Hai hàng nước mắt như chuỗi ngọc rơi xuống, Thẩm Viên ngẩng đầu lên, trong tầm nhìn mờ ảo, cô thấy sự dịu dàng trong đôi mắt anh.


Khoảnh khắc ấy cô lại càng thấy tủi thân, cằm cô khẽ run lên, giống như một đứa trẻ vô tội.


Thẩm Viên siết chặt hai tay: “Dịch Thận…”


Tôi phải làm sao đây.


Nếu đổi lại là người tiêu dùng hay kẻ ngoài cuộc, khi thấy chuyện như thế này, ai mà tha thứ cho bên thương hiệu được chứ.


Nghiệp dư, buôn bán gian dối, trơ tráo.


Những nhãn mác đó dính chặt lên người cô như miếng dán khó gỡ, biết phải làm sao để thoát ra đây…


Lần theo dấu vết, tìm gốc rễ của chuyện này……


Gốc rễ gì chứ……


Thẩm Viên hơi sửng sốt.


Cảm xúc sụp đổ bị cắt ngang, cô phát hiện được manh mối trong chính những lời mình vừa nói: “Phải rồi… Phải rồi.”


“Kim cương thiên nhiên và kim cương nhân tạo căn bản không thể phân biệt được về ngoại hình, thậm chí là nhiều chỉ số.”


“Bởi vì về bản chất đều là kim cương nên quy trình kiểm định kim cương thiên nhiên và kim cương nhân tạo cực kỳ phức tạp. Phải qua máy quang phổ, máy sợi quang UV-ViS rồi dùng kính hiển vi phân cực chính giao để quan sát ba tầng quy trình mới có thể xác định được tính tự nhiên.”


“Dòng sản phẩm mới vừa được giao đi chưa đầy một tuần rưỡi, trừ khi người ta nhận hàng là mang đi kiểm định ngay, nếu không thì thời gian căn bản không đủ.”


Thẩm Viên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Dịch Thận: “Bằng mắt thường hoàn toàn không thể phân biệt được, khách hàng bình thường sao có thể nghi ngờ nhanh đến vậy về độ tự nhiên của kim cương.”


Dịch Thận gật đầu, tán thành với tốc độ lập luận của cô, đưa ra kết luận: “Ôm cây đợi thỏ, cô ta đã biết trước kim cương đó là kim cương nhân tạo.”


“Chuỗi sản xuất của em đã xảy ra vấn đề.”


Có người đã tráo đổi đá thô trong quá trình gia công.


Nghe đến đây, đôi mắt Thẩm Viên rũ xuống, chớp chớp mắt.


Với sự nhạy bén, anh lập tức nhận ra sự dao động của cô, nói thẳng: “Em đã biết là ai rồi, đúng không.”


Hai tay Thẩm Viên đan vào nhau, tức đến mức tim gan cũng run lên.


“Tôi… Tôi thật sự không muốn nghi ngờ cô ấy.”


Xưởng gia công là do anh trai giới thiệu, nhóm thợ điêu khắc ở đó đều là người có tay nghề lâu năm, lại rất linh hoạt trong việc dùng thiết bị hiện đại. Họ còn hợp tác lâu dài với một ngành khác của anh trai, nên chuyện nguyên tắc như vậy, những người thợ đó tuyệt đối không bao giờ mắc phải.


Trong số những người từng tiếp xúc với nguyên liệu thô và tham gia quy trình sản xuất, chỉ còn lại một người duy nhất.


Đúng lúc đó, Chu Chu gọi điện tới, Thẩm Viên bắt máy, giọng cô ấy hoảng hốt vang lên: “Chị Viên Viên! Không liên lạc được với Tư Tư! Số điện thoại của cô ta đã bị hủy rồi!”


“Em vừa sang phòng làm việc bên cạnh, không ngờ họ phá tan tành hết cả bên ngoài. À đúng rồi, chuyện chị dặn em, em đã lục tung cả phòng làm việc rồi mà không thấy lô kim cương thiên nhiên ban đầu đâu cả!”


Thẩm Viên gật đầu, giọng nghẹn lại: “…Vất vả cho em rồi, thu dọn lại một chút đi, mấy việc sau này chị sẽ xử lý.”



Giọng anh trầm thấp, ấm áp khiến người nghe an lòng: “Thế chẳng phải mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa rồi sao.”


“Người đã bỏ trốn, khó mà lấy chứng cứ, nhưng cô ta đã biển thủ lô kim cương đắt giá đó, vậy thì đã có đủ lý do để báo cảnh sát. Bắt kẻ chủ mưu lại, mọi thứ vẫn còn cơ hội.”


“Cô ta cẩn thận đến mấy cũng có sai sót.”


Thẩm Viên cắn môi, dùng cơn đau để át đi nỗi cay đắng trong lòng: “Tư Tư theo tôi lâu như vậy, giữa chúng tôi không hề có mâu thuẫn, cô ấy không có lý do gì để biển thủ kim cương rồi hủy hoại tôi.”


“Có thể đã âm thầm oán giận tôi từ lâu, hoặc là bị người khác mua chuộc.”


“Đám người gây rối ngoài cửa rõ ràng không phải khách hàng của tôi, mà là có người thuê tới.”


Dịch Thận bổ sung: “Đám thủy quân tạo dư luận trên mạng cũng rất chuyên nghiệp.”


Thẩm Viên vốn không gây thù kết oán với ai, nên mũi dùi chỉ có thể hướng về một người—— Cố Nghênh Thu.


Bôi nhọ thương hiệu của cô khiến việc hợp tác với Luyện Phong vì áp lực dư luận mà buộc phải chấm dứt, cửa hàng nhỏ mà cô cực khổ gây dựng sẽ lại tan thành mây khói.


Thẩm Viên ôm mặt, ngả người ra sau, cô ngã xuống sofa, giọng nghẹn ngào pha chút tuyệt vọng: “Biết là ai rồi cũng chẳng còn cách nào nữa.”


“Dư luận đã lan ra rồi, sau này thương hiệu của tôi sẽ bị gắn mác ‘hàng giả lừa đảo’, đó là một tổn thương gần như không thể cứu vãn.”


“Chuyện này đã được đưa vào xử lý khủng hoảng rồi, bộ phận quan hệ công chúng của Luyện Phong đã viết sẵn thông cáo cho LilyBán, đám thủy quân cũng sắp bị dọn sạch.”


Dịch Thận nói: “Việc tiếp theo cần làm là để đội của em cố gắng dẫn hướng, khuyến khích khách hàng cũ lên tiếng bảo vệ thương hiệu, lấy những đánh giá tốt trước đây ra áp chế lại.”


Thẩm Viên giật mình mở to mắt, cô ngồi dậy, không dám tin: “Anh… Sắp xếp từ khi nào vậy?”


“Trên đường đến đây.” Dịch Thận điềm nhiên đáp, giọng không hề có ý khoe khoang, anh đứng dậy, đưa tay xoa nhẹ l*n đ*nh đầu cô.


Bất ngờ được anh xoa đầu, Thẩm Viên sững lại, tim khẽ dao động như mặt nước gợn sóng.


Anh rũ mắt nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên: “Đã giải quyết ổn thỏa rồi.”


Thẩm Viên ngẩng đầu lên, cô đưa tay nắm lấy cổ tay anh, đầu ngón tay chạm vào mặt đồng hồ mát lạnh: “Tại sao… Anh lại làm những việc này.”


Tại sao, lại giúp tôi như thế.


Dịch Thận nhìn thẳng vào mắt cô, trong mắt anh là ngọn lửa mang lý do đơn thuần nhất, nhưng lại mạnh miệng: “LilyBán và Luyện Phong là quan hệ hợp tác. Một bên hưng thịnh thì cả hai cùng có lợi, một bên tổn thất thì cùng chịu, tôi chỉ đang tự giải quyết rắc rối của mình.”


Không nghe được lời muốn nghe, ánh mắt Thẩm Viên thoáng buồn, cô buông tay ra.


Khoảnh khắc kế tiếp, người đối diện cúi xuống, tìm ánh mắt cô.


Hai người lại đối mặt trong gang tấc.


Gương mặt của anh phản chiếu trong mắt Thẩm Viên, còn đôi mắt phượng đen láy của Dịch Thận lại khẽ dao động, mang theo ý cười trêu chọc.


“Tiện thể giúp luôn con thỏ mắt đỏ nào đó.”


Dịch Thận nhìn sâu vào đôi mắt ươn ướt của Thẩm Viên.


Nhưng cô rất kiên cường, cũng rất bình tĩnh và thông minh, anh gần như chẳng giúp được gì thêm.


Anh đứng thẳng dậy: “Đi thôi, đến đồn cảnh sát báo án.”


Thẩm Viên vội lau khóe mắt, cô vỗ nhẹ hai bên má mình, lấy lại tinh thần rồi bước theo anh.


…………


Dịch Thận đưa người đến đồn cảnh sát trình báo. Lô kim cương đó có tổng giá trị hơn mấy trăm nghìn, là số tiền lớn nên sau khi lập hồ sơ, cảnh sát sẽ ngay lập tức truy tìm tung tích của Tư Tư, bắt được người sẽ đưa về điều tra trách nhiệm.


Sau khi hoàn tất ghi chép thông tin, Thẩm Viên chỉ có thể quay về chờ tin tức. Chớp mắt đã đến chiều tối, hai người cùng bước ra khỏi sảnh đồn cảnh sát.


Đã sáu năm trôi qua, họ lại một lần nữa quay lại nơi này.


Một cơn gió thổi qua, như lời báo trước của mùa Thu năm nay, làm tóc Thẩm Viên rối tung. Cô đưa tay vén tóc và nhìn thấy cái cây trong sân.


Sáu năm, dường như nó vẫn chẳng thay đổi gì.



Năm ấy, cũng chính ở đây Dịch Thận đã bảo cô đừng gây thêm rắc rối cho anh nữa. Cũng tại nơi này, Thẩm Viên vì xúc động mà hôn anh.


Nụ hôn đầu tiên của họ diễn ra ở đây.


Chớp mắt, đã là tháng Mười.


Thẩm Viên nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, nhận ra rằng cô và anh đã quen nhau gần bảy năm.


Tài xế của Dịch Thận vẫn chưa tới, Thẩm Viên đi đến dưới tán cây ngồi xuống, hít một hơi thật sâu.


Tiếng lá cây xào xạc trong gió khiến lòng cô bớt căng thẳng hơn đôi chút.


Dịch Thận ngồi xuống bên cạnh cô, tiếp tục bàn chuyện tiếp theo: “Phải chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc bảo vệ quyền lợi dài hạn, danh tiếng của LilyBán nhất thời sẽ khó mà gột sạch.”


“Bộ phận phụ trách củaSách Đêm Rực Rỡđã gọi điện đến cho tôi.”


Thẩm Viên cúi đầu, lòng nặng trĩu, cảm giác như cơn gió lùa qua kẽ tay, cơ hội gần ngay trước mắt nhưng lại trượt khỏi tầm với.


“Chắc chắn sẽ có ảnh hưởng, nhưng không cần thiết phải chấm dứt hợp tác.” Từ lúc đấu thầu đến kết thúc anh không hề can thiệp, nhưng lúc này, Dịch Thận thể hiện sự thiên vị bất chấp lợi hại: “Ngày mai tôi sẽ nói với họ, phần truyền thông sau này của liên danh sẽ bỏ tên LilyBán, thay bằng tên em với tư cách thiết kế độc lập.”


Thẩm Viên ngước mắt lên, lập tức đau lòng.


Cô muốn mang tên cả đội đi tiếp, đó là mong muốn ban đầu của cô.


“Em và LilyBán đã bị ràng buộc với nhau, làm vậy thực tế cũng không có nhiều tác dụng.” Dịch Thận nói rõ với cô, đưa ra lựa chọn tốt nhất hiện tại: “Nhưng tên LilyBán phải lắng xuống, tránh bão, đợi đến khi khởi kiện thành công, dư luận qua đi.”


Những tổn thương lần lượt đâm vào người, vết cũ chưa lành thì đã thêm vết mới.


Thẩm Viên cắn chặt răng, vì tức giận mà ánh mắt trở nên sáng hơn: “Cố Nghênh Thu… Tôi nhất định sẽ bắt cô ta trả giá.”


Dịch Thận đưa điện thoại cho cô xem.


Không biết nên nói Cố Nghênh Thu thông minh hay ngu ngốc, thấy đám thủy quân sắp bị đội quan hệ công chúng của Luyện Phong dọn sạch, cô ta sốt ruột vội vàng chia sẻ lại bài đăng bóc mẽ LilyBán bán hàng giả, còn trực tiếp mỉa mai, buộc tội Thẩm Viên dù là nhà thiết kế hay chủ cửa hàng đều không đủ tư cách. Con lấy tư cách bạn bè nhiều năm, tỏ vẻ thất vọng về Thẩm Viên.


Cố Nghênh Thu xây dựng quan hệ trong giới bấy lâu, chỉ một bài đăng đã có nhiều đồng nghiệp vào tâng bốc, khẳng định trong ngành không thể tồn tại kiểu người như vậy.


Cố Nghênh Thu muốn đổ thêm dầu vào lửa cho chuyện này, nào ngờ, phát ngôn của cô ta chính là mấu chốt để Thẩm Viên đào ra cội nguồn tai họa.


“Tôi không ngờ.” Thẩm Viên nắm chặt điện thoại, trên màn hình là những dòng chữ lạnh lẽo, mỗi chữ như một nhát dao đâm vào tim cô: “Tôi thật không ngờ cô ta lại có thể hận tôi đến mức này.”


Cứ lần lượt nghĩ cách đánh bại cô.


Dịch Thận đột nhiên nói: “Có muốn đè cô ta xuống bùn một lần không.”


Cô nghiêng đầu, bị ánh mắt của Dịch Thận làm cho sợ hãi.


Đó là ánh mắt của dã thú khi nhìn thấy con mồi, khao khát há to miệng cắn xé. Sống mũi cao, khóe mắt hơi xếch, đồng tử đen láy, tất cả ngưng tụ thành một luồng khí thế đáng sợ.


Chỉ cần chủ ra lệnh một tiếng, nó có thể đánh chiếm cả vùng hoang dã, xé tan mọi thứ.


Thẩm Viên bị vẻ mặt như vậy của anh mê hoặc, nói một cách ngượng ngùng: “… Làm thế nào.”


“Thẩm Viên.” Dịch Thận nở nụ cười nhạt, chắc chắn giành được phần thắng: “Muốn lật đổ Cố Nghênh Thu, tôi vừa hay có bằng chứng.”


“Muốn không?”


Tim Thẩm Viên đập hơi nhanh, dường như bị ánh mắt anh khóa chặt, không thể cử động: “Cho tôi bằng chứng miễn phí sao.”


Anh có lòng tốt như vậy sao? Dù sao cũng phải có điều kiện gì đó để trao đổi chứ.


“Anh muốn gì.”


Ngày trước, cô đã xé toạc bóng tối trong thế giới hỗn loạn của anh, mang đến cho anh một luồng ánh sáng hy vọng.


Bây giờ, anh kéo cô khỏi vực sâu, đưa cô trở lại con đường sống.


Dịch Thận tựa người ra sau, hai tay chống lên bệ đá, thong thả nhìn cô: “Thứ tôi muốn, em không biết sao.”


Thẩm Viên không ngừng dao động, giây sau nghe thấy đối phương nói rõ ràng.


“Em.”


Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Story Chương 57: Anh sẽ đồng hành cùng em, đi đến tận cùng
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...