Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Chương 53: Có thể tha thứ cho anh không
Hai chữ “Người khác” của Dịch Thận hoàn toàn khiến bầu không khí trên bàn đóng băng.
Thẩm Viên lặng lẽ chớp mắt, khó xử đến mức không cầm nổi thực đơn.
Mấy cuộc tình của Giả Minh toàn là chơi đùa, làm sao xử lý được trường hợp này, cuối cùng Lý Phong không nhìn nổi nữa, ra tay: “Dịch Thận, Thẩm Viên là do tôi mời đến đấy, anh làm vậy chẳng phải không nể mặt tôi à.”
“Đều là bạn bè cả, anh cần gì làm quá lên như thế.”
Lý Phong mắng khẽ, Dịch Thận vẫn bình tĩnh nâng ly lên môi, khẽ liếc mắt nhìn.
Có bạn mở đường luy cho, Thẩm Viên mỉm cười, hoàn toàn xem như người bên cạnh không tồn tại, cô đưa thực đơn cho Lý Phong: “Tôi chọn xong rồi, anh xem có muốn gọi thêm món nào không.”
“Được.” Lý Phong nhận lấy xem qua: “Có mấy món tủ nhất định phải thử.”
“Đúng, bí quyết riêng của nhà tôi.” Giả Minh cười đùa với cô.
Lý Phong gọi món xong, bắt đầu câu chuyện mới: “Vậy lần này về là định cư trong nước à? Không đi nữa chứ.”
Thẩm Viên gật đầu: “Chắc là vậy, sau này phải chuyên tâm kéo phòng làm việc lên.”
“Đừng chỉ nói chuyện, vừa uống vừa nói.” Giả Minh quay đầu gọi nhân viên: “Mang một ít đồ uống lên đi!”
Nhân viên nhận lệnh, bưng mấy loại đồ uống tới.
Lý Phong chia bia mà Dịch Thận mua, rót cho Thẩm Viên một ly.
Dịch Thận nhận đồ uống, anh cầm một hộp nước cam, cắm ống hút rồi đặt bên cạnh Thẩm Viên, vô thức đổi ly bia của cô.
Khoảnh khắc cầm ly bia lên, anh đột nhiên sửng sốt.
Thẩm Viên cũng bối rối.
Lý Phong và Giả Minh tròn mắt nhìn nhau.
Đây là? Làm gì vậy?
Ban đầu Thẩm Viên định xem Dịch Thận như không khí, kết quả chỉ một động tác của anh đã khiến cô hoàn toàn rối loạn.
Cô cứng người nhìn về phía anh.
Dịch Thận cầm ly bia vẫn còn dừng giữa không trung, như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng lại vờ như không có việc gì mà đặt ly bia xuống, tự lấy lại nước cam.
Động tác thì trôi chảy, chỉ là sắc mặt hơi mất tự nhiên.
Thẩm Viên vội nâng ly lên cụng ly với Lý Phong, cô cúi đầu uống bia, hàng mi khẽ run rẩy.
Lý Phong nhấp một ngụm bia, nén cười: Cái tên Dịch Thận này…
Vẫn chẳng thể thay đổi thói quen.
Dịch Thận bình tĩnh, hút một ngụm nước cam thật mạnh, hộp nước cam nhỏ bé trong tay anh trông buồn cười đến lạ.
“Đúng lúc mấy anh đều phát đạt rồi.” Giả Minh rất sảng khoái, nói: “Mở phòng làm việc cũng không dễ dàng, Lý Phong và Dịch Thận đều có quan hệ rộng, em có gặp phiền phức gì thì cứ tìm bọn tôi.”
“Còn tôi thì bận lắm, chẳng giúp được gì, nhưng chỉ cần đói bụng thì cứ tới quán tôi, nhất định sẽ có cơm cho em ăn”
Thẩm Viên bị sự thật thà của Giả Minh chọc cười, gật đầu: “Được, lúc nào không có cơm ăn, nhất định tôi sẽ không khách sáo với anh đâu.”
Giả Minh vừa nói xong đã thấy mình ngu ngốc, người ta là đại tiểu thư con nhà giàu nhất Tân Dương, sao có thể có lúc không có cơm ăn được chứ. Cậu ấy cười ha hả, coi như bỏ qua.
Lý Phong liếc sang Dịch Thận, cố tình nói: “Quan hệ của tôi tất nhiên không bằng Dịch Thận. Có việc gì thì tôi cũng chỉ có thể đưa danh thiếp của Dịch Thận cho em thôi.”
“Cũng không biết, người này có nghĩa khí giúp bạn cũ không.”
Trong lòng Thẩm Viên thầm thở dài: Anh đừng nói nữa.
Ăn một bữa cơm, mấy người bạn này cứ liên tục gán ghép cô với Dịch Thận, kéo hai người vào câu chuyện mãi.
“Yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng.” Thẩm Viên nhún vai, đầy tự tin: “Không cần nhờ ‘người khác’ cũng có thể làm được.”
Cố tình nhấn mạnh hai chữ “người khác”.
Chân mày Dịch Thận khẽ giật một cái.
Lý Phong suýt chút nữa không nhịn cười nổi.
Cũng đúng, đại tiểu thư này chưa bao giờ là quả hồng mềm, bị nghẹn một câu thì nhất định sẽ đáp trả lại.
Sau đó 4 người nói chuyện phiếm, ăn uống bình thường suốt cả bữa, Dịch Thận chỉ đóng vai cỗ máy ăn cơm trong im lặng, thỉnh thoảng còn uống vài ngụm nước cam.
Thẩm Viên và hai người họ kể cho nhau nghe những chuyện thú vị trong năm năm qua. Cô vốn chỉ nói điều vui, còn những khó khăn khi ở nước ngoài thì đều bỏ qua, không nhắc đến.
Mặc dù mấy năm nay Thẩm Viên đã quen uống rượu, nhưng tửu lượng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Đến giữa bữa, khi Lý Phong và Giả Minh đang nói chuyện, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Thẩm Viên sáng lên, hiện lên một tin nhắn WeChat mới nhất.
Dịch Thận chống cằm nghe với vẻ chán chường, thỉnh thoảng rũ mắt xuống, liếc nhìn.
Ba chữTrịnh Văn Báchhiện rõ ở chỗ người gửi.
Còn chưa kịp nhìn xem nhắn gì thì điện thoại đã bị cô cầm lên.
Dịch Thận ngước mắt lên, thấy Thẩm Viên say khướt đang cầm điện thoại cố gắng gõ chữ trả lời, dường như say đến mức chẳng nhìn rõ, điện thoại gần như dán vào mặt.
Anh không nhìn nữa, uống một ngụm nước cam, khóe môi hạ xuống.
Cũng chịu khó trả lời tin nhắn thật.
Sau ba vòng rượu, ngày mai ai cũng có công việc, Lý Phong tìm tài xế lái hộ, Dịch Thận không uống rượu, bốn người đi ra cửa.
Giả Minh chủ động nói: “Này, Lý Phong không tiện đường, Dịch Thận, anh đưa Thẩm Viên về đi.”
Dịch Thận liếc nhìn cậu ấy.
Thẩm Viên đi theo bên cạnh họ, hai má ửng hồng, cô hơi ngơ ngác, ngẩn người không lên tiếng.
Cô loạng choạng, choáng váng, bước đi lảo đảo, bị Dịch Thận vươn tay nắm lấy cánh tay.
Giống hệt lần anh đỡ cô trong sảnh của Luyện Phong, bàn tay anh rộng lớn, một tay có thể bao trọn cánh tay mảnh khảnh của cô, lực hơi mạnh khiến Thẩm Viên nhíu mày, khẽ nói nhỏ: “…Đau.”
Giọng điệu quở trách quen thuộc khiến Dịch Thận hơi sững sờ.
Anh thả lỏng lực tay một chút nhưng vẫn giữ lấy cô, quay sang nói với Giả Minh: “Được rồi, cậu đừng lo nữa.”
Tửu lượng của Lý Phong trong mấy năm khá tốt, uống hết một lon bia mà chẳng khác gì không uống.
“Tôi đi trước.” Dịch Thận nói với hai người họ, nói xong thì nắm tay người ta định đi ra bãi đỗ xe.
“Thẩm Viên——!”
Ba chàng trai cùng nhìn về phía phát ra giọng nói.
Chỉ thấy Trịnh Văn Bách bước xuống xe và chạy về phía cửa, trong mắt tràn đầy hình bóng Thẩm Viên, còn khoa trương đến mức ôm cả một bó hoa hồng trên tay.
Giả Minh huýt sáo, giễu cợt.
Thẩm Viên nheo mắt lại, nhìn thấy anh ta, đồng thời hất tay Dịch Thận ra.
Anh lạnh lùng liếc cô.
Nhìn Trịnh Văn Bách chạy đến trước mặt, Thẩm Viên nói trong cơn say: “Sao anh lại đến đây.”
“Không gọi anh…” Còn chưa nói hết câu đã bị đối phương cắt ngang.
“Tôi đến đón em!” Trịnh Văn Bách thấy Dịch Thận đứng bên cạnh, cố tình cắt ngang lời còn lại của Thẩm Viên, anh ta đưa hoa ra cho cô, rất quan tâm: “Một mình em là con gái, ở bên ngoài uống say rồi thì đừng tự về một mình, cũng đừng đi lung tung với người lạ.”
Nói xong còn cố tình liếc nhìn Dịch Thận.
Dịch Thận nghe vậy, khóe môi hơi động.
Nghe thật buồn cười.
Mùi hoa hồng xộc vào mũi, vốn đã say đến choáng váng, Thẩm Viên lắc đầu, nhăn mũi bước lên một bước: “Được rồi… Đi mau đi, tôi muốn về ngủ.”
Trịnh Văn Bách thấy cô không từ chối, mặt mày hớn hở, đi qua định đỡ cô: “Em đi chậm thôi, xe ở bên kia.”
Hai người đi xa, để lại ba chàng trai đứng tại chỗ nhìn theo.
Lý Phong đẩy gọng kính, có chút hả hê khi người gặp họa: “Yo, có người còn chưa sốt ruột đấy.”
“Vị hôn phu của người ta cũng đuổi đến trước mặt rồi.”
Vị hôn phu?
Dịch Thận nhướng mày.
“Có người? Là cậu à?”
Nhiều năm như vậy rồi mà con mẹ nó vẫn còn tặng hoa hồng à.
Anh ta biết cái gì.
“Người ta kết hôn, cậu vội cái gì.” Nói xong anh quay người bỏ đi.
Lý Phong nhìn anh rồi nhìn sang Giả Minh.
Đồng thanh nói một cách ăn ý.
“Đáng đời!”
…………
Luyện Phong coi trọng lần hợp tác giữa thương hiệu trang sức với gameSách Đêm Rực Rỡ đến mức khiến mọi người đều ngạc nhiên. Để giúp các nhà thiết kế hiểu rõ hơn vềSách Đêm Rực Rỡ, Luyện Phong đã mời những nhà thiết kế lọt vào vòng trong đến trụ sở chính, để tham quan bộ phậnSách Đêm Rực Rỡ, còn cung cấp không gian để mọi người có thể cùng các nhân viên làm việc chung, từ đó khơi gợi cảm hứng thiết kế.
Cứ như vậy, Thẩm Viên đeo thẻ làm việc tạm thời, bước vào tòa nhà làm việc của Luyện Phong.
Thẩm Viên chưa từng chơiSách Đêm Rực Rỡ, những ngày gần đây mới bắt đầu chơi, nhưng công việc còn chất đống, mà trò chơi thì phải đi từ từ theo cốt truyện. Cô chỉ có thể tranh thủ thời gian để tham gia sự kiện và đi theo cốt truyện chính, có thể vào bộ phậnSách Đêm Rực Rỡvà tiếp xúc với các nhân viên chính là cách nhanh nhất để cô hiểu về trò chơi này.
Luyện Phong quả thật rất coi trọngSách Đêm Rực Rỡ.
“Sao có thể không coi trọng được chứ!” Chu Chu vỗ nhẹ lên bàn, sợ ảnh hưởng đến người khác nên lại ghé sát tai cô nói tiếp: “Năm đó, Luyện Phong nhờSách Đêm Rực Rỡmà lật ngược tình thế, cũng nhờ trò này mà danh tiếng của Luyện Phong càng cao thêm một bậc.”
Thẩm Viên và Chu Chu ngồi sát bên bàn lớn trong phòng thiết kế, vừa cúi người vẽ bản phác thảo vừa trò chuyện.
Thẩm Viên nhướng mày: “Ồ? Còn có chuyện đó à.”
“Đúng vậy! Chị đừng thấy game otome chỉ là thể loại tình cảm, nhưng muốn làm tốt và tinh tế thì cần kỹ thuật cực kỳ phức tạp, hơn nữa còn phải tốn rất rất nhiều tiền.”
“Dù nó không phải dự án đem lại doanh thu chính cho Luyện Phong, nhưng nhờ thành công củaSách Đêm Rực RỡLuyện Phong mới được xem là một công ty trò chơi tổng hợp, khai thác nhiều thể loại và hướng đến nhiều nhóm người chơi khác nhau.”
“IP ngày càng phát triển lớn mạnh, các trò chơi mới ra sau đó đều có xu hướng phát triển thuận lợi.”
Chu Chu rất tự hào: “Hừ hừ, đây chính là kiến thức em vừa phổ cập trên Zhihu suốt đêm qua đó.”
Thẩm Viên mím môi nhịn cười, cô đưa tay xoa mái tóc xoăn bông của cô ấy: “Được rồi, em giỏi lắm, mau vẽ tiếp đi.”
Chu Chu gật đầu, cái đuôi nhỏ cũng sắp vểnh lên, cầm bút cảm ứng tiếp tục phác thảo đường nét.
Hiện tại phần lớn nhà thiết kế đều đã chuyển sang thiết kế điện tử, thực hiện ý tưởng trên máy tính bảng hoặc bảng vẽ số. Thẩm Viên cũng biết dùng, nhưng cô vẫn quen vẽ bản thảo trên giấy.
Vừa rồi Thẩm Viên mới trò chuyện với mấy biên tập viên trong nhóm thiết kế nhân vật để hiểu rõ hơn về mấy nam chính.
Quả đúng như cô đoán, thiết lập ban đầu của bốn nam chính đều do một tay Dịch Thận xây dựng, còn phần hoàn thiện sau đó thì được giao lại cho bộ phận thiết kế nhân vật.
Nhìn những nam chính sinh động và tràn đầy sức sống trên màn hình, trong lòng Thẩm Viên có cảm giác rất phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy ấm áp.
Cảm xúc kỳ lạ len lỏi khắp cơ thể.
Hai người vùi đầu làm việc trong phòng thiết kế suốt bốn tiếng, cũng đã uống hết nước. Ngồi lâu cũng mệt nên Thẩm Viên và Chu Chu cùng đi đến phòng trà nước rót thêm nước.
Quả nhiên, bất kể ở đâu thì phòng trà nước vĩnh viễn là thánh địa tám chuyện.
Hai chị em vừa bước vào, xếp hàng trước máy nước nóng thì có hai nhà thiết kế nữ đến từ bên ngoài đang tựa vào một bên uống cà phê và nghỉ ngơi, hai cô nghe rõ mồn một nội dung cuộc nói chuyện của họ.
“Này, cậu có nghe nói về lai lịch của người đứng đầu Luyện Phong không?”
“Là tổng giám đốc Lý hả? Phong trong Luyện Phong chẳng phải là Phong trong Lý Phong sao? Hahaha.”
“Cái gì chứ, người đứng đầu Luyện Phong từ trước đến giờ họ Dịch đấy. Không có người đó thì làm gì có Luyện Phong bây giờ. Ôi chao, nhưng cũng tầm tuổi nhau thôi, cậu nhìn người ta xem, hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mà tiền đầy túi, đã thành người mới nổi trên sàn chứng khoán.”
“Mấy năm nay, Luyện Phong không chỉ làm game mà sớm đã vươn tay sang các lĩnh vực khác, nếu không thì sao có thể lên sàn được.”
“Khi vị tổng giám đốc này khởi nghiệp thì e rằng vẫn còn đang học tiến sĩ, cậu nói xem, sao người này lại giỏi đến thế…”
“Cậu đừng nói vậy, trước đây tôi từng tiếp xúc với mấy nhân vật tầm cỡ, họ từng nhắc đến Dịch Thận này rồi.”
“Nói như thế nào?”
“Họ nói, người ta nào phải Dịch Thận, rõ ràng người ta là Kỳ Thận.”
“Kỳ? À! Là họ Kỳ ở Vịnh Tiêu Quảng Đông đó à?”
“Đúng vậy, cậu hai nhà họ Kỳ chính là Dịch Thận của Luyện Phong đó, có gia sản như vậy sao không phát đạt được.”
“Người ta sinh ra đã ở vạch đích rồi, cậu thật sự nghĩ anh ấy gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng à? Tạo ra một Luyện Phong trong năm năm sao?”
“Thì ra là vậy, tôi còn tưởng anh ấy thật sự giống như tin đồn, từ hai bàn tay trắng gây dựng nên sự nghiệp chứ…”
“Xoạt——” Thẩm Viên nhấn nút nước sôi, ấn đường cô khẽ run lên, trong mắt thoáng qua vẻ khó chịu.
Ếch ngồi đáy giếng, ghen ghét người tài.
Các người thì biết cái gì.
“Cậu nói anh ấy là con trai nhà giàu nhất Vịnh Tiêu Quảng Đông, vậy sao anh ấy lại không mang họ Kỳ?”
“Chuyện này có nhiều lời đồn, tôi nghe ngóng được là vì bát tự khi anh ấy ra đời không được tốt, nên một vị cao nhân đã bảo anh ấy lấy họ Dịch của bà ngoại để khắc lại vận kiếp trong mệnh.”
“Ồ…… Thì ra là vậy.”
Cô không ngờ, mấy năm nay nhà họ Kỳ lại che giấu quá khứ của Dịch Thận kỹ đến vậy, thậm chí ngay cả người đã mất là Dịch Liên Xương, hay cả nhà họ Dịch e rằng đều đã “Biến mất không một dấu vết” rồi.
Không chỉ che giấu quá khứ lưu lạc của Dịch Thận, người biết Dịch Thận là người nhà họ Kỳ cũng không nhiều.
Chắc là ý của Dịch Thận.
Thẩm Viên hiểu anh, anh ghét nhất là bị người khác cho rằng mình dựa vào gia thế để đi đường tắt.
Thực ra, anh tuyệt đối không phải người như thế.
Nếu Dịch Thận thật sự nhận được lợi ích từ nhà họ Kỳ thì đã không có chuyện “Khởi nghiệp phải chịu khổ, vấp ngã không ít lần” như Lý Phong từng nói.
Thẩm Viên biết chắc chắn Dịch Thận không để tâm đến những lời đồn đại này, nhưng nghe những lời đó cô vẫn rất tức giận.
Nhưng… Bây giờ, bản thân cô có tư cách gì, có thân phận gì để đứng ra nói giúp anh đây.
“Chị Viên Viên, nước đầy rồi.” Chu Chu nhắc nhở.
Thẩm Viên lập tức hoàn hồn, cô tắt nút nước sôi rồi đổ bớt chút nước trong cốc ra.
Lúc này, lại có hai người từ ngoài bước vào, trùng hợp là Cố Nghênh Thu và trợ lý của cô ta.
Hai nhà thiết kế đang buôn chuyện nhìn thấy Cố Nghênh Thu thì chào hỏi rồi rời đi.
Trong phòng trà nước chỉ còn lại bốn người họ.
Cố Nghênh Thu đi giày cao gót tiến lại gần, liếc mắt nhìn Thẩm Viên từ trên xuống dưới, nở nụ cười lạnh lùng: “Cô cũng dám tới à.”
“Cô có biết những thương hiệu đến tham gia đấu thầu lần này là những hãng nào, các nhà thiết kế thuộc đẳng cấp gì không?”
“Tôi không biết.” Thẩm Viên không chịu lép vế, cô nhìn thẳng vào cô ta, mặt mày dịu dàng: “Nhưng tôi biết thiết kế của tôi không thua kém bất kỳ ai.”
“Ngây thơ thật.” Cố Nghênh Thu mỉm cười, cầm ly bước lên phía trước, đặt lên máy nước nóng: “Đại tiểu thư vẫn là đại tiểu thư, rời học viện lâu như vậy rồi mà vẫn ngây thơ như trẻ con.”
Thẩm Viên cũng không hề do dự, lập tức mỉm cười, nói: “Rõ ràng, người thiếu suy nghĩ là người nhìn thấy đối thủ có thể uy h**p mình là đã gấp đến mức hùng hổ hăm dọa rồi.”
Cố Nghênh Thu lập tức trừng mắt nhìn cô, ánh mắt sắc như dao: “E là cô định đến để quyến rũ lại tổng giám đốc Luyện Phong nhỉ.”
Cô ta cười nhạo, đâm chọc không chút nể nang: “Tôi lại nhớ rất rõ, năm đó có người nào đó ở nước ngoài vừa xem tin tức về tổng giám đốc Dịch vừa khóc lóc thảm thiết, đêm nào cũng tìm men say rồi kể với tôi về mối tình sâu đậm đầy bi thương của họ.”
“Cô cũng không nghĩ lại xem, bây giờ người ta còn nhận ra cô không?”
Môi dưới của Thẩm Viên run mạnh.
Điều khó chịu nhất, chính là bị người bạn từng tin tưởng vạch trần tâm sự sâu kín nhất của mình trước mặt mọi người, lại còn chế giễu một cách tàn nhẫn.
Chu Chu sợ đến mức hồn vía gần như bay mất, những tin đồn đã nghe thấy đủ để khiến cả nhà cô ấy chấn động, cô ấy lặng lẽ kéo góc áo Thẩm Viên.
“Rốt cuộc người ch** n**c miếng vì Dịch Thận là ai vậy?”
Thẩm Viên cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, khoanh tay tiến lại gần cô ta, nụ cười càng rực rỡ hơn: “May mà chia tay trước khi ra nước ngoài, nếu không thì người bạn tốt nhất của tôi không chỉ cướp thiết kế của tôi, mà còn muốn cướp cả chàng trai của tôi.”
“Tôi với anh ấy đã chẳng còn quan hệ gì từ lâu rồi. Nhưng cô lại muốn giành lấy chàng trai mà tôi còn không còn cần nữa, chẳng phải vẫn như trước đây sao, Nghênh Thu.”
Từng có một thời, Thẩm Viên lấy mối tình đó làm chủ đề, sáng tạo ra một loạt tác phẩm trang sức, lại vì muốn hoàn toàn buông bỏ Dịch Thận mà định đốt sạch chúng.
Nhưng còn chưa kịp đốt thì Cố Nghênh Thu đã làm mất hết, ban đầu Thẩm Viên còn buồn, sau này lại cảm thấy đó là ý trời.
Cho đến khi những bản thiết kế ấy xuất hiện dưới tên của Cố Nghênh Thu.
Nói xong những gì muốn nói, cô thôi không cười nữa mà kéo Chu Chu rời khỏi phòng trà nước.
Mặc kệ Cố Nghênh Thu ở phía sau có biểu cảm gì.
Trong lòng Chu Chu gào lên: Tuyệt! Chị Viên Viên ngầu thật đó a a a!
…
“Tổng giám đốc Dịch!!!”
Dịch Thận đang làm việc, thấy người đang vội vàng chạy vào thì liếc nhìn anh ấy một cách lạnh lùng: “Cậu muốn chết à.”
Trợ lý riêng quá kích động mới bất chấp hình tượng mà chạy đến trước mặt anh, nói: “Vừa rồi tôi đến bộ phậnSách Đêm Rực Rỡ, nghe thấy cô Thẩm nhắc đến anh.”
Anh bình tĩnh lật tài liệu, cũng không ngước mắt lên: “Nói tiếp.”
Trợ lý riêng: “Tin tốt là, cô Thẩm nói anh là chàng trai của cô ấy.”
Bàn tay cầm tờ báo cáo của Dịch Thận khựng lại, tầm mắt anh dừng giữa những hàng chữ.
Trợ lý riêng nuốt khan: “Tin xấu là, cô Thẩm nói anh là chàng trai cô ấy không cần nữa.”
Căn phòng làm việc rộng lớn rơi vào im lặng.
Một lát sau.
Dịch Thận khẽ ngước mắt lên, đôi mắt phượng trầm tĩnh khó đoán, đột nhiên mỉm cười: “Cút ra ngoài.”
………
Phòng làm việc sắp phải dọn đi, thời hạn thuê ở tòa nhà văn phòng cũng sắp đến. Trong khoảng hơn một tuần nay, sau khi kết thúc công việc Thẩm Viên đều ra ngoài đi xem nhà.
Ngân sách có hạn, lại phải chọn nơi tạm ổn, đi qua nhiều khu dân cư đều không phù hợp.
Tìm nhà còn mệt hơn làm việc, Thẩm Viên lại chẳng có kinh nghiệm, môi giới bất động sản nói chuyện ba hoa chích chòe khiến cô cảm thấy toàn là lừa người.
Căn nhà hôm nay xem là do Sinh Yểu giới thiệu, trùng hợp lại nằm đối diện khu biệt thự mà gia đình Thẩm Viên sống, chính là khu dân cư mà trước đây bà nội từng muốn Dịch Thận mua—— Đại Viên.
Theo lời người môi giới, nguyên cả tầng 25 trên cùng của tòa nhà này đều do một người mua hết, nhưng vẫn luôn để trống, bởi vì ở tầng cao nhất nên hơi khó cho thuê.
Mỗi tầng có ba căn, hai căn hộ ba phòng, một căn hai phòng.
Thẩm Viên xem qua hai căn trong đó, đều là nhà được trang trí nội thất cao cấp, nhưng lại chẳng có dấu vết từng có người ở, dường như sau khi mua xong thì chưa từng có ai sử dụng, vẫn còn rất mới.
“Nhà mới như vậy mà lại cho thuê thì tiếc quá.” Cô nói.
Người môi giới cười: “Người mua nhà ở khu này hiếm ai thật sự đến ở lắm.”
“Nếu được thì tôi thuê căn ba phòng và cả căn hai phòng này luôn.” Thẩm Viên chỉ tay nói: “Căn ba phòng để làm phòng làm việc, còn căn hai phòng để tôi ở.”
“Anh yên tâm, chúng tôi chỉ là phòng làm việc nghệ thuật, bình thường không gây ồn ào ảnh hưởng hàng xóm, nhân viên đến cũng chỉ để làm việc, thỉnh thoảng mới ở lại.”
Cô đã tìm hiểu qua giá cả, cảm thấy với mức giá như vậy mà thuê được một căn hộ lớn thế này thì chẳng khác nào nhặt được món hời nên hận không thể chốt ngay.
“Không vấn đề gì đâu cô Thẩm, nếu như cô xác định thuê thì hôm nay có thể ký hợp đồng luôn. Cọc một trả ba, thuê tối thiểu nửa năm, chủ nhà đã ủy quyền toàn bộ cho bên tôi rồi.”
Thẩm Viên đứng ở ban công, phóng tầm mắt nhìn về khu biệt thự cao cấp của nhà mình: “Được, ký đi.”
Ký hợp đồng xong, người môi giới cất hết giấy tờ, cười nói: “Vị kia là người thích bớt việc, mọi việc đều giao cho chúng tôi xử lý, sáng mai tôi sẽ báo lại với anh ấy rằng đã cho thuê căn hộ thành công, cô cứ yên tâm mà ở.”
Thẩm Viên gật đầu, sau khi tiễn môi giới đi thì quay lại khách sạn dọn toàn bộ hành lý về Đại Viên.
Căn hộ hai phòng của cô rất sạch, chỉ bám chút bụi và thiếu đồ dùng sinh hoạt, những thứ đó sắp xếp sau cũng được.
Chạy đôn chạy đáo cả ngày, Thẩm Viên mệt đến mức không mở nổi mắt, cô dọn tạm giường rồi ngã xuống ngủ ngay.
Không biết đã ngủ bao lâu, khi cô tỉnh lại, cả phòng ngủ tối om, chỉ có ánh sáng rực rỡ từ thành phố bên ngoài khung cửa sổ sát đất hắt vào.
Tĩnh mịch cô đơn đến mức như cả thế giới chỉ còn lại mỗi mình cô.
Thẩm Viên khẽ duỗi người, đứng dậy định đi vệ sinh.
Căn hộ hai phòng này chỉ có một phòng tắm, phải bước ra ngoài.
Đèn trong phòng tắm vẫn sáng, cô tưởng là mình đã để lại trước khi ngủ. Trong cơn ngái ngủ, Thẩm Viên bước tới kéo cửa ra, hơi nóng ập vào mặt——
Thẩm Viên nheo mắt lại, giữa làn hơi nóng mờ mịt, cô nhìn thấy Dịch Thận vừa mặc xong quần.
Phần thân trên của anh tr*n tr**, những giọt nước chưa kịp lau khô trượt dọc theo cơ ngực và bụng rắn chắc, vừa sống động vừa quyến rũ.
Tắm xong, mái tóc đen của Dịch Thận ẩm ướt, đôi mắt sâu đen trong trẻo, đẹp đến mức khó tả.
Nghe thấy tiếng động, Dịch Thận nghiêng đầu qua.
Ánh mắt hai người cứ thế bất ngờ chạm nhau, sững lại——
Thẩm Viên tròn mắt, sững sờ.
Dịch Thận… Sao lại đang tắm ở nhà cô chứ!??
Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Story
Chương 53: Có thể tha thứ cho anh không
10.0/10 từ 46 lượt.
