Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 51: Cho em thêm một lý do, để tin rằng anh không yêu em


Sinh Yểu hiểu rất rõ nỗi buồn của Thẩm Viên.


Lúc trước hai người chia tay trong hoàn cảnh như thế, rất nhiều người không hiểu rõ chuyện của họ đều nghĩ rằng kết cục này là lẽ đương nhiên. Thẩm Viên là con gái nhà quyền quý nên dù Dịch Thận có giỏi đến đâu thì với ngưỡng cửa cao như nhà họ Thẩm, sao anh xứng bước vào.


Chỉ là có quá nhiều chuyện người ngoài không biết.


Không biết rằng vì để được ở bên cô, Dịch Thận thậm chí sẵn sàng vứt bỏ tất cả. Không biết Thẩm Viên đã khó xử đến mức nào, không muốn để anh vì tình yêu mà huỷ hoại tiền đồ tốt đẹp tích lũy suốt bao năm.


Càng không biết, thân thế giàu có khiến người ta sợ hãi của Dịch Thận và mối thù giữa hai nhà Thẩm – Kỳ.


Vì thế mấy năm nay, hễ có ai nhắc đến chuyện của hai người năm đó với thái độ giễu cợt hay cảm thán thì Sinh Yểu đều sẽ mắng lại thật dữ dội.


Hai người yêu nhau, cuối cùng lại rơi vào kết cục cùng tồn tại mà chẳng thể lại gần.


Sinh Yểu chán nản, nhìn cô khó chịu như thế bèn thuận miệng hỏi: “Nếu vẫn nhớ anh ấy như vậy, chi bằng đi tìm anh ấy tái hợp lại đi.”


Cô ấy không thể đồng cảm với Thẩm Viên, dù sao gia đình cô ấy cũng chẳng có nhiều quy tắc như vậy.


Sinh Yểu cũng chẳng phải người chung tình, đối với cô ấy bạn trai giống như đồ dùng sinh hoạt, cách một thời gian phải đổi mới thì cuộc sống mới vận hành bình thường.


“Dù sống thế nào thì cũng là cả một kiếp người, cứ làm theo ý mình không phải tốt hơn sao?”


“Không thể đâu.”


Thẩm Viên khẽ lắc đầu, đứng dậy từ trên thảm: “Cậu không biết đâu, năm đó người lớn trong nhà tớ nói, chỉ cần hai ông bà còn sống thì tuyệt đối không thể để tớ qua lại với người nhà họ Kỳ.”


“Hả? Ông bà cậu nói tuyệt tình vậy luôn à?”


“Ừ, lúc ở Anh… Có một thời gian tâm lý tớ rất tệ, khi đó còn cãi nhau với gia đình, họ đã nói vậy.” Thẩm Viên uống hết chút bia cuối cùng, bóp lon rồi ném xuống: “Sau đó tớ chiến tranh lạnh với người nhà hơn một năm.”


“Cậu còn nói, bản thân ở nước ngoài suýt chút nữa không có cơm ăn mà còn không tìm tớ lấy tiền!” Sinh Yểu trách cô: “Rốt cuộc có còn coi tớ là bạn thân không.”


Thẩm Viên bật cười hai tiếng, hổ thẹn: “Khi đó đang cố chấp với bản thân thôi.”


Không lâu sau khi cô rời khỏi Tân Dương, giới thượng lưu ở Vịnh Tiêu Quảng Đông bắt đầu chấn động vì Dịch Thận, cậu hai nhà họ Kỳ vừa trở về.


Sinh Yểu kể lại tình hình cho cô nghe: Sau khi người nhà họ Kỳ đến Tân Dương thì lập tức tìm được Dịch Thận, mọi người không biết giữa chừng đã xảy ra chuyện gì, nhưng kết cục là—— Dịch Thận đoàn tụ với những người có quan hệ huyết thống, sau đó theo về Vịnh Tiêu Quảng Đông để nhận tổ quy tông.


Tin đó đến tai Thẩm Viên, ngày hôm đó cô mua một đống rượu, ở trong trong phòng trọ uống đến mức vừa khóc vừa cười, bất tỉnh nhân sự.


Cô từng nghĩ nếu mình mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, cho dù rời khỏi nhà họ Thẩm cũng có thể tự lập thì có phải cô và anh có thể ở bên nhau rồi không?


Không ngờ, khi cô nỗ lực một cách điên cuồng, muốn thoát khỏi ràng buộc của nhà họ Thẩm thì ngược lại, anh lại dính vào nhà họ Kỳ.


Cô nhớ lại lúc trước ở Sùng Kinh, Dịch Thận đã dứt khoát nói với cô rằng, cho dù sau này có tìm được người thân cũng tuyệt đối không nhận lại bọn họ.


Toàn là nói dối.


Đồ siêu lừa đảo.


Thẩm Viên cũng không phản đối việc anh có chỗ dựa vững chắc hơn, chỉ là…


Dịch Thận trở về Vịnh Tiêu Quảng Đông, từ nay về sau anh thật sự đã danh chính ngôn thuận trở thành người nhà họ Kỳ.


Vậy thì hai người họ cũng hoàn toàn không còn khả năng nữa.


Sinh Yểu nói, chắc chắn Dịch Thận đã biết chuyện quá khứ giữa hai nhà Thẩm – Kỳ, vậy mà không tìm cô, còn hăng hái quay về nhà họ Kỳ để nhận tổ quy tông.


Ý định và lựa chọn của anh… Cách cả một châu Âu xa xôi cô cũng nhận ra.


Hiện thực xảy ra ngay trước mắt, rõ ràng đến mức tàn nhẫn.


Đêm hôm đó, có lẽ là lúc Thẩm Viên oán hận Dịch Thận nhất.


Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng là cô đã buông tay trước, cô không có tư cách trách mắng sự lựa chọn của anh.


Từ đó về sau, cô đã quen với việc lấy rượu làm bạn.




Nhớ lại chuyện cũ, Thẩm Viên nói: “Những năm gần đây sức khỏe của bà nội tớ suy giảm rất nhanh.”


Cô lười biếng trèo lên giường, nằm bẹp trên chăn như con mèo không có xương: “Tớ không dám chọc giận người già nữa…”


“Họ chỉ muốn trước khi nhắm mắt có thể nhìn thấy sự nghiệp và gia đình của chúng tớ đều viên mãn thì mới yên tâm.”


“Ôi chao!! Cậu nói xem, sao lại phiền như vậy!” Sinh Yểu nghe mà nhức cả đầu: “Vậy nên đây là lý do cậu đồng ý đi xem mắt với Trịnh Văn Bách à?”


“Chưa kịp hỏi cậu kỹ hơn, lúc nhận được tin là hai người đã bắt đầu bàn chuyện kết hôn rồi.”


“Không cho cậu yêu người mình thích thì thôi, giờ còn muốn cậu kết hôn với người mình không thích nữa sao?”


“Chưa tới mức bàn chuyện kết hôn đâu, chẳng phải tớ mới về nước à.” Thẩm Viên giải thích với cô ấy: “Đúng là anh ta từng đến Anh tìm tớ vài lần, nhưng chỉ dừng lại ở bước đầu tiếp xúc thôi.”


“Vậy là cậu không phản đối anh ta rồi.” Sinh Yểu nắm được trọng điểm: “Những năm qua tớ chưa từng rời khỏi Tân Dương, để tớ nói cho cậu biết, Trịnh Văn Bách này si mê cậu không nguôi, nhưng bạn gái thì không thiếu, thậm chí chẳng có nổi giai đoạn độc thân!”


“Tốt xấu gì tớ cũng biết nghỉ giữa chừng một chút đó.”


“Cậu chắc anh ta không có vấn đề gì chứ?”


Dường như Thẩm Viên không quan tâm đến mấy chuyện đó, cô nằm trên giường, cơn buồn ngủ kéo đến: “Người trưởng thành yêu thêm vài lần cũng bình thường thôi, hơn nữa… Anh ta đã được nhà tớ sàng lọc ra, mọi mặt đều không tệ lắm.”


Sinh Yểu cảm thán: “Tớ thật sự không ngờ giờ cậu đã thay đổi đến mức có thái độ buông xuôi như thế đối với chuyện tình cảm.”


“Này, chẳng lẽ cậu cảm thấy…”


Cô ấy chưa nói hết câu, nhưng Thẩm Viên đã biết bạn thân định nói gì.


Tầm mắt của Thẩm Viên lướt qua ga giường, bỗng cảm thấy trong phòng thật lạnh.


Quả thật đã có những khoảnh khắc cô buông xuôi mà nghĩ: Nếu hôn nhân là một cửa ải không thể tránh, nếu đã không thể là Dịch Thận… Vậy thì ai cũng được.


Nhưng mỗi lần nghĩ vậy cô lại thấy không cam lòng.


Không cam lòng để cuộc sống tình cảm của mình rơi vào tình cảnh thất bại đến thế.


……


Sau khi tỉnh dậy, Thẩm Viên suy nghĩ kỹ về việc tham dự đấu thầu hợp tác với game otome mà Sinh Yểu đã nói với cô hôm qua, cuối cùng cô quyết định dẫn nhóm người trong phòng làm việc tham gia.


Sau khi tốt nghiệp đại học, cô ở lại Anh học nghiên cứu sinh một năm rồi khởi nghiệp một năm nữa, thật ra cô cũng chỉ là một tân binh vừa bước vào xã hội.


Phòng làm việc của Thẩm Viên chỉ có ba nhân viên, một người phụ trách kỹ thuật và truyền thông, hai người còn lại thì chuyên về nghệ thuật, đều là người trẻ tuổi.


LilyBán mới thành lập được một năm, phần lớn thời gian cô làm thiết kế ở nước ngoài, mấy người trong phòng làm việc phụ trách liên hệ sản xuất và giao hàng.


Có thể lập ra nhóm online và vận hành được một phòng làm việc nhỏ ổn định như vậy, Thẩm Viên đã cảm thấy rất mãn nguyện.


Địa chỉ của phòng làm việc là một phòng được thuê trong tòa nhà văn phòng tổng hợp, trong tòa nhà văn phòng cũ kỹ đó tập trung vô số công ty nhỏ đang chờ ngày thành công, tiệm làm móng, salon tóc, đội livestream, nhóm thiết kế.


Thẩm Viên mang đồ ăn ngon vừa mua lên lầu để hội tụ cùng mọi người.


Trợ lý nhỏ thân cận nhất của cô tên là Chu Chu, năm nay mới tốt nghiệp đại học, cũng xuất thân từ đại học Tân Dương.


Một người khác là trợ lý thiết kế tên Tư Tư, khả năng đàm phán tuyệt vời, năng lực tổng hợp tốt, phụ trách chỉnh sửa thiết kế và sản xuất, đến từ Nam Thành.


Một người hỗ trợ kỹ thuật khác cũng là một cô gái trẻ, chỉ có điều cô ấy là một cô gái hướng nội, bình thường ngoài công việc ra thì không thích nói chuyện.


Mọi người vừa ăn vừa nghe Thẩm Viên trình chiếu bản thảo và trình bày toàn bộ ý tưởng của mình về dự án này.


Sau khi chọn tham gia dự án này, trong đầu Thẩm Viên nhanh chóng hình dung ra một bản thiết kế hợp tác. Ý tưởng khởi nguồn là từ game, cô đã kết hợp các thiết kế với thiết lập nhân vật của bốn nam chính, đồng thời chỉ rõ ràng bộ trang sức hợp tác lần này nhấn mạnh việc thể hiện cảm xúc chân thực giữa các nam chính và người chơi, nhằm giảm bớt sự phô trương về kỹ thuật trong thiết kế trang sức.


Thẩm Viên nói xong một hơi, thử thăm dò nhìn về phía mọi người: “……Các em cảm thấy ý tưởng này có khả thi không? Có thể thực hiện được chứ?”


Cô chỉ sợ ý tưởng của bản thân quá non nớt trước những nhà thiết kế tên tuổi của các thương hiệu lớn tham gia đấu thầu.


Tay của ba nhân viên trẻ vẫn còn cầm miếng gà rán, nghe đến ngây người, họ sửng sốt nhìn nhau rồi gật đầu.



Chu Chu giơ tay hỏi: “Chị Viên Viên, trước giờ chưa từng nghe nói chị có chơi game otome mà.”


Thẩm Viên nghiêng đầu: “Chị không chơi thật.”


“Hả?” Bên miệng Chu Chu vẫn còn dính nước sốt, ngạc nhiên: “Nhưng chị nói thật sự rất chi tiết, ý tưởng cũng rất hoàn chỉnh, còn hiểu rõ mấy nam chính này hơn cả người chơi kỳ cựu như Tư Tư nữa. Chị còn hiểu phong cách game, cảm xúc câu chuyện, nhóm người tiêu dùng nữa.”


“Chẳng lẽ chị đã thức suốt đêm để nghiên cứu sao.”


Thẩm Viên đứng phía trước, khoanh tay trước ngực, một lúc lâu cũng không trả lời.


Cô cụp mắt xuống, nở nụ cười khó hiểu.


Nếu nói rằng phần thiết lập ban đầu của trò chơi này là do năm xưa cô kể cho sếp của Luyện Phong nghe, liệu có ai tin không?


Game otome nổi tiếng đến mức doanh thu hàng tháng hơn trăm triệu ấy, vậy mà lại sinh ra từ ý tưởng chợt nảy ra của cô vào năm đó, chính Thẩm Viên cũng nghĩ rằng nếu nói ra thì chắc chắn sẽ bị cho là khoác lác.


Âm thanh mọi người thảo luận bên tai dần trở nên mơ hồ, ánh mắt Thẩm Viên trở nên trống rỗng.


Đại não đã thức trắng đêm viết bản kế hoạch dần rối loạn, đưa cô quay về nhà trọ ngập mùi xà bông năm đó…


Đó là một buổi chiều lười biếng và thoải mái.


Dịch Thận làm việc của anh còn cô thì ngồi trong lòng anh đọc sách.


Dường như cuốn sách mở ra trên đùi chỉ để làm cảnh, cô vừa hoàn thành một game otome, nhìn giao diện quay lại điểm cốt truyện ban đầu sau khi kết thúc thì thở dài.


Dịch Thận nhìn chằm chằm màn hình, lại hỏi: “Hửm?”


Rất lười biếng, thậm chí còn không mở miệng.


Thẩm Viên tựa vào cánh tay anh, nói: “Nếu sau này phòng làm việc phát triển lớn, anh có hứng thú làm một game otome không?”


“Hầu hết các game otome em chơi đều là do các công ty game Nhật Bản phát triển, nói sao nhỉ…” Cô nhíu mày: “Cảm giác khác biệt về văn hóa dân tộc và bầu không khí xã hội nên có nhiều thiết lập, nhiều tình tiết em không thích lắm.”


“Nhưng đa số game otome Nhật đều có những điểm mà em không thích đó.”


“Nếu có thể ra mắt một game otome mà phong cách vẽ, thiết lập nhân vật và cốt truyện đều phù hợp với sở thích của các cô gái trong nước, em cảm thấy doanh thu và danh tiếng của nó chưa chắc thua kém những thể loại game khác trên thị trường.”


“Cũng đừng xem thường sức mua của phụ nữ.”


Khi ấy, phòng làm việc của Dịch Thận vẫn chỉ là một nơi làm thuê, cũng không ngờ được rằng sau này bản thân có thể đứng trên đỉnh cao.


Nhưng anh vẫn đáp lại từng chủ đề của cô, còn nghiêm túc ghi chép lại ý tưởng của cô: “Cụ thể?”


“Muốn khiến các cô gái sẵn lòng bỏ tiền ra thì nhất định phải đáp ứng được nhu cầu của họ.” Thẩm Viên ngồi dậy, ôm lấy cổ anh, tha hồ suy nghĩ về một trò chơi còn chưa tồn tại: “Ví dụ như thiết lập của các nam chính, phải bao gồm phần lớn gu thẩm mỹ của nhóm người chơi nữ. Để em nghĩ, bốn người thôi, không nhiều cũng không ít. Tạo ra bốn kiểu nhân vật điển hình.”


“Họ tuyệt đối không thể là những nhân vật giấy bị gắn nhãn, phải có câu chuyện trưởng thành riêng của mình, có linh hồn độc lập, còn có mối liên kết với nữ chính…”


“Nữ chính lại càng không thể chỉ đơn thuần là một công cụ để người chơi nhập vai…”


“Còn nữa, còn nữa, tốt nhất là phải ủng hộ mạnh việc sáng tác các tác phẩm đồng nhân* giữa các người chơi…”


(*Sáng tác các tác phẩm đồng nhân: Có nghĩa là: Người chơi tự sáng tác cho nhau xem, cộng đồng cùng chia sẻ, lan tỏa nội dung để giúp trò chơi nổi tiếng hơn và gắn kết người chơi. Đây là một cách quảng bá tự nhiên, tăng tuổi thọ và sức sống của game khiến người chơi gắn bó lâu dài hơn.)


Thẩm Viên hình dung ra bốn nam chính với những bản phác thảo tính cách sơ bộ, lần lượt phân tích xem các cô gái sẽ bị thu hút bởi điểm nào của nhân vật, đồng thời cũng đưa ra cách nhìn của mình về cốt truyện, kỹ thuật tương tác và phong cách hình ảnh.


Dịch Thận vừa nghe vừa ghi nhớ trong đầu.


Nói đến cuối cùng, Thẩm Viên yên lặng rồi nhìn anh nói: “Anh thấy thế nào?”


Dịch Thận nhìn cô mấy giây, bỗng nhiên hỏi cô: “Sao em lại hiểu rõ mấy ‘chàng trai’ khác như vậy?”


“Sức hút nhân vật, trải nghiệm tình yêu, em nói sống động như thật.”


Cô cong môi bật cười rồi chọc vào khuôn mặt đáng ghét của anh, lật người đè lên người anh: “Dịch Thận! Anh lại lo nghĩ chuyện đó à? Nãy giờ em nói nhiều như thế, anh đều không nhớ sao!?”


Dịch Thận quen thuộc đỡ lấy eo cô, vừa bóp nhẹ vừa trêu chọc, anh liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường: “Có nhớ, nghe em hăng hái nói về những ‘chàng trai’ khác, khoảng hai mươi bốn phút.”


Thẩm Viên không nhịn được mà bật cười, sao lại có người còn ghen với cả nhân vật ảo chứ.



Cô tiến lại gần, môi khẽ chạm lên yết hầu của anh, nũng nịu mắng: “Đồ hẹp hòi, tính tình kì lạ.”


Dịch Thận dùng bàn tay to bóp lấy má cô, cố tình m*t mấy cái đầy tức giận.


Cô đẩy anh ra, vừa thở hổn hển vừa trêu đùa: “Nếu sau này thật sự có thể làm được trò chơi như vậy, nhớ phải chia phần cho em đó.”


Dịch Thận hất quyển sách và chiếc điện thoại vướng trên đùi cô sang một bên, anh ép cô nằm xuống, không kiềm được mà cắn vào cần cổ của cô, giọng anh thì  thầm trầm thấp, mang theo hơi nóng bị nén lại.


“Anh là người của em.”


“Muốn gì mà không có.”


“Đói rồi, ăn cơm thôi.” Nói xong, anh dùng răng cắn đứt dây quai áo thun của cô.


Thẩm Viên bị anh trêu chọc đến ngứa ngáy râm ran, vai cô run lên né tránh, không nhịn được bật cười khanh khách: “Đói thì xuống bếp đi, đè em làm gì chứ!”


“Xuống bếp à?” Dịch Thận ngẩng đầu lên, liếc gương mặt ửng đỏ của cô, gật đầu: “Được, hôm nay làm ở đó.”


“Dịch Thận! Này, đừng bế em! Anh đừng có làm bậy…”



“Chị Viên Viên? Chị Viên Viên!”


Thẩm Viên lập tức hoàn hồn, thoát khỏi ký ức: “Hả?”


Chu Chu nhìn cô, chỉ tay: “Chị đang nghĩ gì thế, mặt đỏ hết rồi.”


Thẩm Viên: “…”


“Nóng thôi.”


Năm năm, trình độ nói dối một cách bình tĩnh của cô đã đạt đến mức thuần thục.


“Chị, chị ăn không?” Chu Chu đeo găng tay, lấy ra một cái đùi gà: “Mải nói quá mà chưa ăn gì cả.”


Thẩm Viên mỉm cười lắc đầu: “Chị ăn rồi mới đến, mấy đứa ăn đi.”


Chu Chu tháo găng tay, lau miệng rồi ghé lại gần, thì thầm bên tai Thẩm Viên: “Còn một chuyện nữa, kỳ hạn thuê nhà của chúng ta sắp hết hạn, chỉ còn một tháng thôi. Hôm trước chủ nhà đến hỏi chúng ta có muốn gia hạn không, nếu không thì ông ta sẽ tìm khách thuê mới.”


Thẩm Viên cũng đang nghĩ đến chuyện đó, tiền thuê phòng làm việc cô cũng đã chuẩn bị sẵn, chỉ là…… Cô nhìn phòng làm việc nhỏ hẹp, dù chỉ có bốn người nhưng không gian quá chật, đồ đạc chất đống, môi trường làm việc của mọi người cũng không tốt, người làm nghệ thuật kén chọn nhất là môi trường sáng tạo.


Tòa nhà văn phòng này còn tính giá điện nước thương mại, ở lâu dài cũng không có lợi.


Cô vỗ nhẹ lên lưng Chu Chu: “Nói với chủ nhà là chúng ta sẽ dọn đi sớm, không thuê nữa.”


“Chị sẽ tìm nhà mới, đúng lúc chị cũng chưa có chỗ ở.”


Nói xong Thẩm Viên quay người đi vào phòng vệ sinh.


Chu Chu nghi ngờ, gãi gãi trên mặt.


Chẳng phải chị Viên Viên là đại tiểu thư gia đình giàu có sao? Sao lại không có chỗ ở?



Quả nhiên đúng như Sinh Yểu nói, chưa đầy hai ngày sau Luyện Phong đã đăng thông báo đấu thầu cho dự án hợp tác gameSách Đêm Rực Rỡ, ngay ngày hôm đó, các nhóm thiết kế và nhà thiết kế độc lập đều có thể chuẩn bị kế hoạch để đăng ký tuyển chọn.


Trong hơn một tuần sau đó, Thẩm Viên bước vào trạng thái làm việc tập trung cao độ.


Dòng sản phẩm mới của LilyBán cũng đang trong giai đoạn chuẩn bị mở bán, song song với việc duy trì tốt hoạt động bán hàng của cửa hàng nhỏ thì còn phải chuẩn bị bản thiết kế gửi cho Luyện Phong. Thẩm Viên quên ăn quên ngủ, đêm nào cũng bật đèn làm việc, nhiều lần ngủ lại trong tòa nhà ồn ào.


Giữa tiếng ồn ào của buổi livestream bán hàng ở văn phòng bên cạnh, cô gối đầu lên đống bản phác thảo bị loại, ngủ say trên bàn.


Cuối cùng, khi sắp đến hạn nộp kế hoạch, cô nộp trọn bộ tài liệu hoàn chỉnh, cũng nhận được thư mời tham dự vòng sơ tuyển vào một tuần sau.


Mười mấy đại diện thương hiệu tập trung tại trụ sở chính của Luyện Phong để tham dự cuộc họp.




Thẩm Viên thay một chiếc váy dài trông trưởng thành hơn, cô bước xuống taxi, đứng trước cổng tòa nhà Luyện Phong.


Khi trụ sở chính của Luyện Phong được xây dựng, cô đã nhìn thấy tin tức qua điện thoại khi ở nước ngoài—— Tòa cao ốc trị giá hàng trăm triệu, cao hơn 230 mét, môi trường hiện đại công nghệ cao, tọa lạc tại trung tâm thành phố Tân Dương.


Từ nay về sau, logo của Luyện Phong sẽ sáng rực trên bầu trời của Tân Dương mỗi đêm.


Trùng hợp thay, nó nằm đối diện cao ốc của tập đoàn Thần Thạch nhà cô, chỉ cách một con đường.


Khu đất đó vốn được xây cho một doanh nghiệp khác, nhưng giữa chừng công ty kia phá sản. Nhiều người cho rằng nơi đó xui xẻo nên không muốn tiếp nhận, ai ngờ Dịch Thận lại trực tiếp mua lại.


Anh luôn là người chưa từng khuất phục trước số phận thì sao có thể sợ những điều mê tín vớ vẩn như thế.


Khi nhìn thấy hình ảnh quảng bá tòa nhà khi đưa vào sử dụng, Thẩm Viên không khỏi nhớ đến buổi tối năm nhất đại học hôm ấy. Nhóm của họ đi dạo trên con phố cũ ẩm ướt, tối tăm sau bữa ăn, ngẩng đầu nhìn những tòa cao ốc và mặc sức tưởng tượng tương lai.


Khi đó, Giả Minh nói rằng sau này chắc chắn Dịch Thận có thể mua được một tòa nhà cao tầng như tập đoàn Thần Thạch.


Khi ấy, có lẽ ai cũng cho rằng đó chỉ là lời nói đùa sau khi uống say.


Không ngờ mới năm năm ngắn ngủi mà Dịch Thận đã làm được, như thể đang ganh đua, để Luyện Phong của anh đối mặt với Thần Thạch đứng sừng sững của nhà họ Thẩm.


Trùng hợp thay là có sáu mươi bảy tầng, cao hơn tòa Thần Thạch sáu mươi sáu tầng đúng một tầng.


Thẩm Viên ngẩng đầu nhìn lên nhưng không thấy được tầng trên cùng, cô không khỏi cảm thán.


Bây giờ, ngược lại là cô phải ngước nhìn anh.


Thẩm Viên mỉm cười lắc đầu, cô đi theo những người khác tiến vào sảnh lớn của tòa nhà.


Luyện Phong cử nhân viên củaSách Đêm Rực Rỡđến tiếp đón, một góc trong sảnh toàn là những nhà thiết kế được mời tới.


Thẩm Viên đeo túi, đứng yên lặng ở một bên, vị trí hơi gần thang máy.


Đôi giày cao gót hôm nay không được thoải mái, mới đi được một quãng như vậy đã thấy khó chịu. Cô cúi đầu, giả vờ im lặng, khẽ nhấc một chân dưới tà váy lên để thả lỏng cổ chân.


Một luồng gió từ phía sau thổi qua, một nhóm người từ trong thang máy bước ra, cùng với tiếng nói chuyện khe khẽ nhanh chóng đến gần phía sau cô.


Thẩm Viên hơi mất tập trung, đúng lúc ấy không giữ vững trọng tâm nên một chân chệch đi, nghiêng sang một bên.


Trong nháy mắt, cô thầm kêu lên là không xong rồi và muốn lập tức dừng lại.


Lúc này, có người đi ngang qua đưa tay ra, đỡ lấy Thẩm Viên bằng một tay.


Cảm giác nắm tay quen thuộc, sự ấm áp ngắn ngủi kéo tới rồi lại rời đi, còn có mùi xà bông nhàn nhạt.


Đại não Thẩm Viên ù đi, cô sững người.


Khi ngẩng đầu lên, cô chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của Dịch Thận.


Anh mặc âu phục chỉnh tề, xung quanh toàn là người, có người liên tục đi bên cạnh nói gì đó với anh.


Mà Dịch Thận chỉ tiện tay đỡ lấy người suýt ngã, đến cả đầu cũng không nghiêng một chút nào, càng khỏi nói đến ánh mắt.


Cô đã sớm quên mất cổ chân đau nhức, Thẩm Viên đứng nguyên tại chỗ nhìn Dịch Thận càng lúc càng đi xa, bóng dần bị người khác che khuất.


Đôi môi khẽ mở ra nhưng chẳng thể thốt ra lời nào.


Chiếc Rolls-Royce chuyên dụng đậu ở cửa tòa nhà, trợ lý riêng đi bên cạnh anh, đợi đi được một đoạn mới khẽ nói: “Là cô Thẩm, tổng giám đốc Dịch, cô ấy đến Luyện Phong rồi.”


Anh không muốn biết vì sao à!! Mau tò mò chút đi!!


Dịch Thận giơ tay lên trước mặt xem giờ, dường như rất khó hiểu, nói một câu: “Ai hỏi cậu?”


Nói xong thì lên xe.


Trợ lý riêng thay anh đóng cửa xa, ngay khoảnh khắc cửa xe khép lại, anh ấy khẽ đảo mắt một vòng.


Ừ ừ ừ, phải rồi, phải rồi.


Vừa rồi vội vàng sải chân đi đỡ người ta, chắc là chó làm đó, được chưa.


Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Story Chương 51: Cho em thêm một lý do, để tin rằng anh không yêu em
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...