Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Chương 49: Có lẽ rất khó để quay đầu
Thẩm Tri Tùng từ buổi tiệc trà trở về thì thấy vợ mình đang ngồi trên ghế sofa đọc sách. Nghe tiếng ông ấy về nhưng bà ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của bà ấy, ông ấy thở dài rồi cầm đồ bước tới.
“Thôi nào, bà xem đi.” Ông ấy ngồi xuống ghế chủ vị, tự rót cho mình một tách trà, bất lực xuống nước: “Đến tuổi này rồi mà vẫn còn giận dỗi.”
“Tôi bảo đảm với bà, sau này tuyệt đối sẽ không qua lại với người nhà họ Kỳ nữa, được chưa?”
Bành Cần liếc ông ấy, giọng thản nhiên: “Đó là chuyện của ông.”
Thẩm Tri Tùng nhìn bà ấy từ đầu đến chân, trong lòng thật sự bất lực, ông ấy đặt tờ giấy kẹp trong bìa tài liệu trong suốt xuống trước mặt bà ấy, gõ nhẹ ngón tay lên đó: “Người nhà họ Kỳ tới là vì cái này.”
Lúc này Bành Cần mới đặt sách xuống, nhìn sang món đồ trên bàn. Bà ấy cầm lên rồi lật xem vài trang, những nếp nhăn trên chân mày vốn đang giãn ra dần nhíu lại.
“…Cái này là?”
“Người mà nhà họ Kỳ đang tìm chính là cậu ta.” Thẩm Tri Tùng chỉ vào tài liệu.
Hai người già nhìn nhau, một sự đồng thuận không lời được quyết định trong bầu không khí tĩnh lặng.
Bành Cần nhìn chằm chằm bức ảnh trong tài liệu, ánh mắt dần tối lại, sắc mặt trở nên khó coi, không sao che giấu nổi.
Bà ấy nói với người giúp việc: “Gọi Viên Viên về đây.”
…
Thẩm Viên không hiểu sao lại bị gọi về gặp ông bà nội. Vừa bước vào cửa nhà, người giúp việc lập tức dẫn cô lên thẳng phòng sách của bà nội.
Cô đẩy cửa bước vào, nhìn thoáng qua: “Bà nội, cháu vào nhé?”
Bành Cần gật đầu: “Lại đây ngồi đi.”
Thẩm Viên có linh cảm chẳng lành, nhưng lại không biết là chuyện gì.
Cô đi tới ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn nhỏ, nhìn thấy bà nội đẩy một phong thư về phía mình, Thẩm Viên vừa nhìn thấy, lập tức ngẩng đầu: “Bà nội, đây là…?”
“Vé máy bay đi Anh, mua trước cho cháu rồi. Ba ngày nữa cháu đi, ăn ở đi lại bên đó cũng sắp xếp cho cháu xong hết rồi.”
Thái độ của Bành Cần rất kiên quyết, giọng điệu lại khuyên bảo: “Chẳng phải cháu luôn giống mẹ cháu sao? Bà đã nói chuyện với mẹ cháu rồi, mẹ cháu sẽ ra sân bay đón cháu. Đến lúc đó cháu cứ ở với bố mẹ.”
“Đi qua bên đó sớm để thích nghi với môi trường cũng tốt, cũng không cần lo gì cả, trong nhà đã lo liệu hết mọi việc rồi.”
Thẩm Viên nhíu mày: “Bà nội, sao đột nhiên lại đuổi cháu đi, cháu phải biết lý do.”
“Hơn nữa, tháng Chín cháu mới nhập học, cháu hoàn toàn có thể…”
Bành Cần giơ tay lên, ra hiệu cho cô đừng nói gì nữa: “Bà còn chưa nói xong. Ba ngày nữa cháu đi Anh, mấy hôm nay tranh thủ cắt đứt sạch sẽ với thằng nhóc đó đi.”
Trái tim Thẩm Viên lập tức đập loạn nhịp, ánh mắt tràn ngập hoang mang, cô mím môi mấy lần mới nói nên lời: “Không phải… Anh ấy, anh ấy đang chuẩn bị mua nhà rồi mà.”
“Bà nội, chẳng phải bà đã nói là…”
“Đúng, trước đây định làm như vậy.” Bành Cần nói: “Nhưng bây giờ bà đổi ý rồi. Cũng có thể nói đây là quyết định của bà và ông nội cháu.”
Tư thế ngồi thẳng lưng của Thẩm Viên bỗng sụp xuống, như thể linh hồn bị rút cạn: “Mọi người dựa vào đâu…”
Hết lần này đến lần khác xem người ta như trò đùa, rốt cuộc là dựa vào đâu…
Khi Dịch Thận đã phải trải qua biết bao nhiêu lần dằn vặt trong lòng mới đưa ra được quyết định đó, vậy mà bọn họ lại…
Bành Cần nhìn ánh mắt oán hận của cháu gái, trong lòng cũng rất khó chịu: “Viên Viên, cháu căn bản không biết cậu ta là ai.”
“Sao cháu lại không biết anh ấy là ai, không ai hiểu rõ anh ấy hơn cháu đâu!” Thẩm Viên hét lên.
Đây là lần đầu tiên cô lớn tiếng vô lễ với người lớn như vậy, nhưng cảm xúc tan vỡ lúc này khiến Thẩm Viên không còn quan tâm đến lễ nghĩa nữa.
Bành Cần đặt tài liệu xuống trước mặt cô, nói rõ ràng với cô: “Dịch Thận, cậu ta không phải họ Dịch, cậu ta họ Kỳ.”
“Cậu ta là cháu trai thứ hai của nhà họ Kỳ giàu nhất Vịnh Tiêu Quảng Đông. Nhà họ Kỳ đã tìm cậu ta hơn hai mươi năm nay rồi.”
Thẩm Viên mở tài liệu ra, nhìn thấy dữ liệu đối chiếu quan hệ huyết thống, bên tai bỗng ù đi — Như tiếng kim loại va chạm, đinh tai nhức óc.
“Tiêu Quảng Đông…”
“Nhà họ Kỳ…” Giọng cô run rẩy.
Người nhà họ Kỳ đến Tân Dương hết lần này đến lần khác… Thì ra là để tìm Dịch Thận.
Dịch Thận không phải trẻ mồ côi, Dịch Thận là người nhà họ Kỳ. Anh vốn là con trai của gia đình giàu nhất khu Cảng.
Thẩm Viên lật tập tài liệu một cách lung tung tùy hứng, cuối cùng tìm được ảnh chụp của vợ chồng chủ nhà họ Kỳ, còn có cả ảnh của cậu cả Kỳ Tỉnh, bức ảnh của họ kẹp chung với ảnh chứng minh của Dịch Thận.
Cô đưa tay v**t v* khuôn mặt của anh, so sánh rồi càng ngày càng tuyệt vọng.
Giống… Sao lại giống đến thế…
Tại sao lại cứ giống nhau thế này…
Một tiếng nức nở vang lên, Thẩm Viên rơi nước mắt nhưng lại bật cười, trong lúc nhất thời không biết là vui hay buồn.
Đây chính là người thân của anh…
Không phải anh bị người thân vứt bỏ, mà anh bị kẻ thù của nhà họ Kỳ bắt cóc rồi bán mất.
Bành Cần gật đầu: “Anh cả của cháu cũng đã nói với cháu về ân oán giữa nhà ta và nhà họ Kỳ.”
“Ông nội cháu mắc nợ cả nhà họ Kỳ. Nếu không phải là xã hội có pháp luật thì năm đó ông ấy đã chết trong tay người nhà họ Kỳ từ sớm rồi.”
“Nhà ta có thể dần dần xem nhẹ ân oán này, nhưng người nhà họ Kỳ thì sao? Bà cô ruột của Dịch Thận chết thảm vì ông nội cháu, cho dù bà và ông nội cháu có thể chấp nhận Dịch Thận, nhưng cháu phải hiểu rằng…”
“Người nhà họ Kỳ tuyệt đối sẽ không chấp nhận cháu, vì cháu là cháu gái của Thẩm Tri Tùng.”
“Bọn họ vốn hận chúng ta đến tận xương tủy, còn chúng ta cũng tuyệt đối không để cháu phải chịu ánh mắt khinh miệt và ghét bỏ của người nhà họ Kỳ.”
“Chỉ cần người nhà họ Kỳ có một ánh nhìn lạnh nhạt với cháu thôi thì đó cũng là một nhát dao đâm vào từng người trong nhà họ Thẩm chúng ta!”
“Viên Viên, cháu hiểu chưa?”
“Ai cũng được, Dịch Thận thì không được.”
Bàn tay cầm tài liệu của Thẩm Viên siết chặt đến mức trắng bệch. Cô ngước mắt, trong đôi mắt đỏ hoe đong đầy những lời muốn nói.
Cô không phục, cũng không muốn buông tay càng không muốn phục tùng.
Dĩ nhiên Bành Cần không nghĩ rằng chỉ vài lời đã có thể khiến cháu gái cắt đứt đoạn tình cảm này, vì thế buộc phải nói ra lý do từ chối cuối cùng: “Câu này, vốn dĩ bà không định nói.”
“Ông nội cháu thấy hổ thẹn với nhà họ Kỳ,nhưng càng sợ hãi họ Kỳ hơn.”
“Cháu thấy anh cả cháu có giỏi không? Ngay cả người mạnh mẽ như th*m d* cũng phải hoàn toàn nghe theo ông nội cháu trong chuyện hận thù giữa hai gia tộc, tuyệt đối tránh xa mọi quan hệ làm ăn với người ở Vịnh Tiêu Quảng Đông.”
“Cháu còn nhỏ, cháu quá xem nhẹ cảm giác thù hận.”
“Nếu cháu bất chấp tất cả, nhất định muốn chọn cậu ta, vậy tức là Thẩm Viên cháu sẽ phải đối đầu với cả nhà họ Thẩm.”
“Nghe rõ chưa, Viên Viên, đây là ý của ông nội cháu.”
Thẩm Viên, cháu là Thẩm Viên của nhà họ Thẩm.
Vinh nhục của gia tộc cao hơn tất cả.
Cháu có định vì một chàng trai mà bỏ rơi những người thân yêu đã bảo vệ cháu cả đời không?
Buổi tối.
Dịch Thận nói hôm nay sẽ nấu cho cô món ngon, Thẩm Viên không quên và vẫn đến nhà của anh đúng giờ.
Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức, Thẩm Viên lén đi vào bếp. Máy hút khói đang bật nên anh không để ý có người đến, vẫn đeo tạp dề cắt rau.
Cô lén vòng ra sau lưng Dịch Thận, bất ngờ ôm lấy anh từ phía sau.
Tấm lưng rộng của anh áp vào nhịp tim cô, khiến tâm trạng Thẩm Viên lập tức bình tĩnh lại.
Cảm giác an toàn ấy đi đôi với rất nhiều nỗi bi thương và không nỡ.
Dịch Thận quay đầu, đưa cho cô một lát dưa leo: “Đến lúc nào thế.”
“Vừa mới thôi.” Thẩm Viên nhai nuốt, trong miệng ngập tràn vị thanh mát của dưa leo.
Cô tắt lửa trên bếp, trong phòng chỉ còn lại tiếng vù vù của máy hút khói. Dịch Thận quay người lại, vừa định hỏi thì cô đã hôn anh, chặn miệng anh lại.
Vì chuyện căn nhà mà cãi nhau nên đã rất lâu rồi hai người không hôn nhau.
Dịch Thận ôm lấy vòng eo thon của cô, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô, Thẩm Viên truyền hương vị dưa leo thanh mát trong miệng qua cho anh.
Hai người ôm chặt lấy nhau hôn, môi lưỡi quấn quýt, hận không thể nuốt đối phương vào bụng.
Thẩm Viên cố sức ép ngực mình sát vào người anh, nói khẽ bên tai anh: “Dịch Thận… Chúng ta làm một lần đi, em muốn làm.”
“Đã lâu rồi chúng ta chưa làm.”
Dịch Thận hôn mạnh lên vành tai cô, vốn dĩ anh không thể nào cưỡng lại được kiểu mời thẳng thắn của cô, cười trêu cô: “Có phải em hơi nghiện chuyện này rồi không.”
“Em không có…” Thẩm Viên v**t v* gương mặt anh, ngón tay trượt đến môi anh, nói một cách si mê: “Là vì anh, em không chịu nổi anh.”
“Không phải anh rất thích em mang tất trắng cùng anh… Sao?” Cô ôm lấy anh, trong lòng tràn ngập nỗi buồn, nói: “…Hôm nay em có mặc, anh thích không?”
Dịch Thận lập tức nóng bừng, bế cô đi thẳng ra khỏi phòng bếp.
Hai người lại giống như trước kia, quấn lấy nhau trên sofa.
Thẩm Viên nằm ngửa, đón nhận nụ hôn mãnh liệt của anh, cô dang hai tay ra vòng lên cổ đối phương.
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng v**t v* đuôi tóc của Dịch Thận, cái chạm m*n tr*n gợi tình ấy khiến cả người anh căng cứng như đá.
Anh hôn dồn dập và thô bạo khiến khóe môi Thẩm Viên ẩm ướt, lỗ chân lông trên người đều mở ra, không ngừng nóng lên.
Trong phòng khách, ngoài những tiếng hôn vụn vặt kia thì còn tiếng vải áo quần cọ xát sột soạt, cảm giác k*ch t*nh tràn ngập khắp căn phòng.
Dịch Thận đang định lấy đồ trong ngăn kéo bàn trà, vừa mở mắt ra lại sững người.
Cô gái trong lòng nhìn anh một cách ngây ngốc, nước mắt trong mắt còn chưa kịp rơi xuống.
Anh vội vàng dừng tất cả tiến độ lại, dùng hai ngón tay cái lau mặt cô, dỗ dành, hỏi: “Sao lại khóc.”
“Anh hôn em đau à?”
Thẩm Viên lắc đầu, chỉ cảm thấy rất rối loạn, rất hoang đường.
Cũng rất mệt mỏi.
Cô nắm lấy cánh tay Dịch Thận, nước mắt chảy dọc theo khóe mắt, run rẩy nói: “Dịch Thận… Chúng ta.”
“Chúng ta.”
“Chúng ta… Chia…”
Cô nói không nên lời.
“Lại làm ầm gì vậy, anh sẽ lập tức mua nhà, chuyện này em nghe theo anh.”
Thẩm Viên lắc đầu.
Đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.
“Vậy em đang muốn làm gì.” Dịch Thận chỉ vào phần cổ áo bị cô tự tay kéo bung ra, giọng nói trở nên trầm thấp vì tức giận: “Em quyến rũ anh để làm gì?”
“Mẹ nó, l*m t*nh trước khi chia tay đúng không?!”
Thẩm Viên bắt đầu khóc dữ dội hơn, cô nấc nghẹn đến mức không nói nên lời.
Trong tầm nhìn mơ hồ, cô thấy mắt Dịch Thận cũng đỏ lên.
Trong không khí vẫn còn vương hơi thở mập mờ, một cuộc ái tình sắp xảy ra đột ngột dừng lại, giống như chiếc thang máy đang chạy mà khựng lại giữa chừng, treo lơ lửng trong không trung, dường như giây tiếp theo sẽ rơi xuống và vỡ tan.
Trên người như có vô số sợi dây vô hình trói buộc cô, không cho cô tùy hứng.
Thứ duy nhất mà Thẩm Viên có thể tự do điều khiển chỉ có cơ thể mảnh mai này, cho nên chỉ có chuyện này, cô muốn dâng hết cho anh.
Cô khẽ giơ tay lên v**t v* gò má của anh, nước mắt rơi không ngừng: “Dịch Thận… Làm cùng em… Được không…”
Đôi mắt anh đỏ rực, còn đỏ hơn cả môi.
“Em điên rồi à.” Dịch Thận đã sớm không còn chút h*m m**n nào, anh nắm lấy bàn tay đang sờ loạn của cô, nắm chặt đến mức cả hai đều đau: “Không được nói chia tay, em mà dám mở miệng, anh sẽ…”
Ấn đường của anh giật mạnh,
Nhưng dù thế nào anh cũng không thể nói ra những lời tàn nhẫn làm tổn thương cô.
“Đã nghĩ kỹ rồi…” Trong miệng Thẩm Viên toàn tiếng nức nở, cô nâng mặt anh lên: “Em đã nghĩ kỹ rồi, em không muốn tiếp tục nữa…”
Sống mũi cay xè, cằm cũng đang run rẩy, cô dứt khoát nói: “Yêu đương với anh rất mệt mỏi, mệt đến mức em thấy phiền.”
“Anh cứ coi như em đang chơi đùa với anh đi… Được không? Đối với em, người nhà của em quan trọng hơn tất cả.”
“Chuyện mà họ không đồng ý, em không thể làm.”
“Hận em cũng được, trút giận cũng được, l*m t*nh trước khi chia tay cũng được…” Cô ôm anh, dùng đôi môi còn dính nước mắt hôn lên cổ anh: “…Em đây, anh muốn thế nào… Cũng được, em đồng ý.”
Dịch Thận nắm lấy cổ áo sau lưng cô, kéo người ra, không chút nể tình mà ném cô sang một bên. Gân xanh trên cổ anh nổi lên: “Em xem anh là loại người gì hả?!”
“Thẩm Viên, em xem bản thân mình là gì vậy!”
Thẩm Viên lau nước mắt trên mặt, cúi đầu xuống, toàn thân gần như sụp đổ: “… Xin lỗi.”
Cô chỉ có một câu đó.
“Không được chia tay.” Dịch Thận nhấn mạnh, giống như dã thú bị ép đến phát điên.
Anh quỳ một gối xuống, nắm lấy tay cô, nghĩ thế nào cũng không hiểu: “Anh không tin những gì em nói.”
“Anh sẽ cố gắng, em có thể chờ anh một chút được không?”
Nước mắt Thẩm Viên càng rơi nhanh hơn.
“Xin lỗi…”
“Em chịu đủ rồi, Dịch Thận.”
Cô ngẩng đầu lên, cười một cách đau xót: “Chúng ta buông tay nhau đi, như vậy sẽ thoải mái hơn.”
“Dịch Thận, đừng đau khổ, quên em đi.”
…
Đó là kết luận của Thẩm Viên về kết cục của đoạn tình cảm mãnh liệt này.
Sau khi về nhà, cô như bị đoạt mất linh hồn, toàn thân trống rỗng chỉ còn lại cái xác không hồn.
Biết rõ rằng dù có làm gì đi nữa cũng không thể ở bên Dịch Thận, mọi thứ lập tức trở nên không còn ý nghĩa.
Sau khi chia tay, dường như tất cả đều quay lại quỹ đạo.
Dịch Thận không cần phải vét sạch tiền tiết kiệm để mua nhà nữa, cũng có thể tiếp tục làm phòng làm việc cùng bạn bè. Đợi khi người nhà họ Kỳ đến Tân Dương, sẽ chọn thời điểm thích hợp để nhận Dịch Thận. Đến lúc đó anh sẽ có một hậu thuẫn mạnh mẽ, sau này khởi nghiệp cũng không sợ người ta ác ý chèn ép.
Cô và anh hai sẽ không còn cãi nhau vì chuyện yêu đương của cô đến mức không thể giãn hòa, ông bà nội cũng sẽ không phải nhọc lòng vì cô nữa, cô sang Anh cũng có thể đoàn tụ với bố mẹ.
Mọi thứ đều quay lại quỹ đạo, thậm chí còn phát triển tốt hơn.
Chỉ có điều.
Cô và Dịch Thận sẽ không còn khả năng nào nữa.
Trước ngày cô bay sang London, Tân Dương đổ một trận mưa lớn, là trận mưa dữ dội nhất kể từ khi vào Hè đến nay.
Thành phố phát báo động mưa bão, các khu trũng thấp đều bước vào tình trạng phòng chống mưa lũ khẩn cấp.
Sau bữa tối, Thẩm Viên ngồi ngẩn ngơ trong phòng ngủ, cố gắng gượng qua đêm nay. Sau đó, dì giúp việc vội vã chạy lên: “Cô Viên Viên.”
Vẻ mặt dì ấy khó xử, ghé sát tai Thẩm Viên nói nhỏ: “Có một chàng trai muốn gặp cô, nhưng bà chủ không cho, cậu ấy cũng không chịu đi…” Thẩm Viên lập tức đứng lên, nhào đến bên cửa sổ sát đất nhìn xuống lầu.
Trong mưa gió dữ dội, cây cối bên ngoài như sắp bị gió quật gãy, có một bóng người cao gầy ở ngoài biệt thự, cứng cỏi, đứng ở trong mưa, không hề nhúc nhích.
Đôi mắt Thẩm Viên lập tức đỏ hoe, cô che miệng để ngăn tiếng nghẹn ngào bật ra.
“Cô Viên Viên, bà chủ… Bảo cô lập tức nghỉ ngơi.” Dì giúp việc rất khó xử.
Đúng lúc đó, người đang đứng trong mưa bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng như đuốc, nhìn thẳng về phía phòng ngủ của cô.
Thẩm Viên lập tức kéo rèm cửa lại, bàn tay nắm rèm liên tục run lên.
Từng có lúc, Dịch Thận cũng đứng dưới biệt thự như thế này, chờ hết lần này đến lần khác rồi ôm cô.
Thẩm Viên đứng yên tại chỗ, mở miệng một cách khó khăn: “…Cháu muốn đi ngủ rồi, dì ra ngoài đi.”
“Vâng, cô nghỉ ngơi sớm nhé, sáng mai tổng giám đốc Thẩm sẽ đưa cô ra sân bay.”
Thẩm Viên tắt hết đèn trong phòng ngủ, cô dựa vào cửa sổ, tiếng nức nở bất lực bị tiếng mưa giông nuốt chửng.
Đêm trước khi cô rời khỏi Tân Dương, mưa như trút nước, ánh mắt của Dịch Thận khiến người ta sợ hãi, anh đứng ngoài cửa nhà cô dầm mưa suốt một đêm.
Không hề nhúc nhích.
…
Mùa Hè năm đó thật lạ, như xóa đi sự ngột ngạt quen thuộc, chỉ còn lại ánh nắng gay gắt thuần túy thiêu đốt trần gian. Mặt trời lặn như tắt lửa, ban cho sinh linh một khoảng nghỉ mong manh lúc chạng vạng, để rồi khi bình minh đến, cái nóng lại cuộn mình tràn về.
Cho dù có bao nhiêu trận mưa cũng không thể dập tắt ánh nắng mặt trời rực cháy ấy.
Giống như Dịch Thận năm hai mươi hai tuổi trong mắt Thẩm Viên.
Mấy năm sau, cô bước đi trên con đường đã được định sẵn, quỹ đạo chính xác, bình an thuận lợi.
Cô và Dịch Thận giống như hai đường thẳng tạm thời lệch quỹ đạo, giao nhau rồi tách ra, cuối cùng thành đường thẳng song song.
Rõ ràng không cách quá xa, cũng biết được sự tồn tại của nhau, nhưng lại không thể giao nhau.
Song song, nhưng là vĩnh biệt.
–
[Kết thúc phần đại học]
Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Story
Chương 49: Có lẽ rất khó để quay đầu
10.0/10 từ 46 lượt.
