Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Chương 35: Hướng mấy giờ
Trước đây những chàng trai tiếp cận cô, muốn theo đuổi cô đều rất cẩn thận, lúc nào cũng đoán thái độ của cô, dùng đủ mọi cách, mọi kỹ năng nói chuyện tinh tế, ví dụ như Trịnh Văn Bách.
Vì vậy đối mặt với một Dịch Thận thẳng thắn và trực tiếp như thế này, Thẩm Viên nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Một câu nói lúc tức giận của cô, vậy mà lại khiến anh để tâm đến thế.
Thẩm Viên cạy cạy ly giấy trà sữa, đột nhiên cảm thấy có chút áy náy.
“Tôi sẽ nỗ lực.”
“Tôi muốn em vui.”
Những lời nói bình thường như vậy, từ miệng Dịch Thận nói ra lại có sức nặng đến thế, trúng thẳng vào tim cô, làm sao cũng không gỡ ra được.
“Cảm ơn trà sữa của anh.” Cô mỉm cười, cuối cùng cũng chịu ban cho anh một nụ cười, “Lần sau tôi mời anh.”
“Không cần.” Dịch Thận đứng dậy, đưa tay về phía cô, rất tự tin: “Tôi có tiền.”
Thẩm Viên càng muốn cười hơn, cô gật đầu, cuối cùng lách qua lòng bàn tay anh, nắm lấy cổ tay Dịch Thận mượn lực đứng dậy, nghe thấy đối phương nói: “Muốn ăn gì, tôi mời.”
“Hửm?” Cô hỏi: “Họ vẫn đang xếp hàng ở quán pizza, không phải ăn ở đó sao?”
Dịch Thận nhướng mày, ám chỉ cô: “Chắc chắn vẫn muốn quay lại ăn cùng bọn họ?”
Vừa nãy không phải đã không chịu nổi bầu không khí liếc mắt thăm dò của đám người đó sao.
“Cứ đi ăn riêng như thế này mới càng dễ bị họ đồn bậy bạ đấy!” Thẩm Viên nhận ra sự dẫn dắt cố ý của anh, “Tôi và anh lại chẳng có quan hệ gì, tôi có gì phải chột dạ.”
Dịch Thận nhìn vẻ mặt lì lợm của cô, quay đầu đi, hắng giọng.
Cô nhóc này thật khó lừa.
Thẩm Viên nhìn đồng hồ, “Đi về thôi, vừa nãy nhân viên phục vụ nói đợi khoảng nửa tiếng, cũng đến giờ rồi.”
Nói xong cô cầm ly trà sữa tự mình đi về.
Dịch Thận nhìn chằm chằm cô vài giây, bất lực cất bước đi theo.
Haidilao và quán pizza mở cùng một tầng, trên đường quay về hai người đi ngang qua quán Haidilao này, đúng lúc đông người nên bên ngoài cũng có không ít người xếp hàng.
Thẩm Viên cúi đầu xem tin nhắn WeChat, nghe thấy một đứa trẻ la lên “Mẹ ơi con muốn ăn kem! Kem!” còn chưa kịp ngẩng đầu phản ứng, cậu bé đã đâm sầm vào cô.
Cậu bé không cao, chắc chỉ khoảng ba bốn tuổi, nhưng lại khá mũm mĩm, đâm vào chân Thẩm Viên khiến cô loạng choạng lùi lại mấy bước, cuối cùng được Dịch Thận đỡ lấy.
Cậu bé bị đụng đau, đầu tiên là ngây người vài giây, đối diện với vẻ mặt hung thần ác sát của Dịch Thận thì mếu máo muốn khóc.
Thẩm Viên sợ nhất là trẻ con khóc, thầm kêu không hay rồi, cô vừa định dỗ dành thì một người phụ nữ vội vàng chạy tới bế đứa bé lên: “Con lại chạy lung tung! Lần sau còn chạy lung tung nữa mẹ không cho con ra ngoài nữa đâu!”
Nghe thấy giọng nói này, Dịch Thận đang ôm vai Thẩm Viên bỗng sững sờ.
“Xin lỗi nhé……” Người phụ nữ ngẩng đầu xin lỗi, nhìn thấy Dịch Thận, lời nói nghẹn lại một nửa.
Trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Thẩm Viên nhìn bà ấy rồi lại nhìn Dịch Thận cũng có chút cứng đờ, chớp chớp mắt.
Hửm?
Thường Mai Mai nhìn Dịch Thận, ánh mắt không ngừng dao động, hốc mắt đỏ hoe, lại có chút không dám nhận: “……A Thận?”
Bả vai hơi đau, Thẩm Viên nhìn bàn tay anh đang siết trên vai mình, dùng sức đến mức gân xanh cũng nổi lên.
Nghe thấy cách xưng hô quen thuộc này, trái tim Dịch Thận như rơi xuống đất. Anh định gọi một tiếng mẹ, nhưng khóe mắt liếc thấy đứa bé trong lòng bà ấy, đã đổi thành: “Dì Thường.”
Chính câu nói “Dì” tạm thời đổi giọng này, Thẩm Viên lập tức nhận ra thân phận của người phụ nữ này.
Cũng chính câu “Dì” này, đập vào lòng Thẩm Viên khiến cô thấy xót xa.
Cũng phải…… đứa trẻ bốn năm tuổi, sớm đã hiểu chuyện rồi.
…………
Thẩm Viên mời cậu em nhỏ ăn kem, bốn người tụ tập trong quán kem.
Cô rất có duyên với trẻ con, dỗ dành cậu em nhỏ ăn kem, chơi đồ chơi tặng kèm. Ngược lại, Thường Mai Mai và Dịch Thận ngồi đối diện nhau không nói lời nào, bầu không khí ngưng đọng.
Thẩm Viên nhận ra dì Thường có rất nhiều điều muốn nói, nhìn Dịch Thận rồi lại không dám nhìn quá lâu, cảm xúc viết đầy trên mặt.
“Sao con lại đến Sùng Kinh.” Cuối cùng Thường Mai Mai là người mở lời trước.
Anh trả lời ngắn gọn: “Hoạt động của trường.”
Thường Mai Mai gật đầu, nhìn sang Thẩm Viên, cười nói: “Các cháu học trường nào…?”
“Đại học Tân Dương, thưa dì. Dịch Thận đang giúp khoa Mỹ Thuật của bọn cháu làm một dự án dự thi, lần này đến vòng chung kết nên đi cùng ạ.” Thẩm Viên vui vẻ thay anh kể lại tình hình hiện tại cho người đã từng là mẹ của anh, cô cảm thấy cần có một người đứng ra, hòa giải bầu không khí cứng nhắc sau nhiều năm xa cách này.
“Đại học Tân Dương…” Thường Mai Mai lẩm bẩm, gật đầu lia lịa, “Tốt, đại học Tân Dương tốt lắm…”
Thẩm Viên liếc nhìn anh.
Thi đậu đại học mà cũng không báo cho bà ấy một tiếng sao? Nhưng cũng phải, hai người có lẽ còn không có phương thức liên lạc.
Cô nhận ra người dì này thực sự rất quan tâm đến Dịch Thận, bất kể mình có nhiều chuyện hay không, cô lén bổ sung thêm: “Dì ơi, Dịch Thận ở trường cháu giỏi lắm, thành tích rất tốt, cũng tự mình kiếm được tiền rồi.”
“Hơn nữa còn được xét tuyển thẳng lên Nghiên cứu sinh nữa đấy ạ~”
Vừa dứt lời, bàn tay đang ở dưới bàn của cô đã bị Dịch Thận chạm nhẹ, ý cảnh cáo rất rõ ràng.
Thẩm Viên đâu có sợ anh, cô đánh trả lại.
Chân mày Dịch Thận khẽ giật.
Thường Mai Mai nghe xong, mặt mày lập tức giãn ra, vội vàng gật đầu: “Dịch Thận là một đứa trẻ có chí khí, trước đây dì đã nhìn ra rồi.”
Mắt và môi Thẩm Viên cùng cong lên, sự hài hòa trên ngũ quan được thể hiện trọn vẹn khi cô cười.
Đúng vậy, đúng vậy, anh ấy có chí khí lắm.
Chính nhờ đoạn đối thoại này, bầu không khí giữa hai “mẹ con” đã lặng lẽ giãn ra. Cậu bé nhìn mẹ mình rồi lại nhìn anh trai, tất nhiện là không hiểu gì, tiếp tục cúi đầu chơi đồ chơi.
Thường Mai Mai lấy hết can đảm nhìn Dịch Thận, ngắm nhìn dáng vẻ giờ đã trưởng thành thành một chàng trai đầu đội trời chân đạp đất của anh, trong lòng vừa vui mừng vừa áy náy.
“Mấy năm nay vẫn luôn ở Sùng Kinh à?” Dịch Thận mở lời hỏi bà ấy.
Như thể nhận được sự tha thứ nào đó, nỗi nghẹn ngào trong lòng Thường Mai Mai tan biến ngay khoảnh khắc anh bắt chuyện, bà ấy vội gật đầu: “Năm đó sau khi dì đi… đã cùng bố của thằng bé đến Du An làm ăn vài năm, mấy năm nay mới quay lại Sùng Kinh, hộ khẩu của thằng bé ở đây.”
Dịch Thận dời tầm mắt nhìn sang cậu bé, trong mắt lướt qua một chút dao động khó tả, nhưng cũng chỉ nói: “Tốt lắm.”
“Vẫn luôn không liên lạc với mọi người, là dì không đúng.” Thường Mai Mai vừa nghĩ đến người chồng cũ đã hận mình đến thế nào trước khi ra đi, cũng cảm thấy mình quả thực có nỗi khổ riêng.
Nói xong câu này, bà ấy hỏi Dịch Thận: “Trong nhà mọi người vẫn ổn cả chứ? Ông bà nội con, đều khỏe cả chứ?”
Lúc này Thẩm Viên mới hiểu ra, thì ra năm đó sau khi dì Thường ly hôn với bố của Dịch Thận thì đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc. Không chỉ không rõ tình hình của Dịch Thận, xem ra còn không biết gì về cả nhà họ Dịch.
Cô biết tất cả những biến cố trong gia đình Dịch Thận những năm qua, vẻ mặt dần trở nên cứng nhắc, cô cúi đầu, lần này không định xen vào.
Nếu dì ấy mà biết chồng cũ đã mất, bà nội Dịch Thận cũng đã qua đời vì bệnh, ngay cả ông nội Dịch Thận bây giờ cũng đang nằm trong bệnh viện thì sẽ thế nào……
Ngay lúc Thẩm Viên nghĩ đến đây, người bên cạnh đã lên tiếng.
“Ổn cả.”
Cô hoàn toàn sững sờ, không thể tin được mà nhìn sang Dịch Thận.
Vẻ mặt Dịch Thận điềm nhiên, không một kẽ hở, thật sự thản nhiên như đang nói thật.
Nét mặt anh không hề có chút do dự nào: “Vẫn như cũ thôi.”
Tim Thẩm Viên như bị bóp nghẹt.
Dịch Thận…… anh……
Dịch Thận nhìn thẳng vào Thường Mai Mai, vẻ mặt bình tĩnh dựng nên một bức tranh yên bình giả tạo cho bà ấy xem: “Hai ông bà sắp làm không nổi nữa rồi, trạm phế liệu bây giờ do bố tôi quản lý, có thuê mấy người phụ việc, đủ sống qua ngày.”
“Trong nhà không có gì khác lúc dì đi cả.”
Nghe anh nói vậy, Thường Mai Mai thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng yên tâm, “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”
Dịch Thận gật đầu, chỉ nói: “Không cần hỏi thăm chúng tôi nữa đâu, dì cứ sống tốt cuộc sống của mình đi.”
Thẩm Viên ngồi bên cạnh lắng nghe, nhìn cảnh tượng này cổ họng cô nghẹn lại, tim như vỡ thành trăm ngàn mảnh.
Lại nói thêm vài câu chuyện phiếm, trước khi đi bà ấy nhờ Dịch Thận giúp họ đi lấy một chiếc hộp đóng gói.
Sau khi Dịch Thận đi xa, Thường Mai Mai nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, nói đầy ẩn ý: “Dịch Thận là một đứa trẻ ngoan.”
Thẩm Viên phồng má mỉm cười, hửm?
“Đứa trẻ này không phải xuất thân từ gốc gác nhà họ Dịch, tâm tính rất tốt, chỉ là số khổ. Có lẽ bây giờ điều kiện của nó không được tốt lắm.” Thường Mai Mai tự nhận mình là một người mẹ vô trách nhiệm, chỉ muốn làm thêm chút gì đó cho anh, “Nhưng cháu tin lời dì đi, Dịch Thận sau này nhất định sẽ là một người bạn trai tốt, một người chồng tốt, một người bố tốt.”
“Thằng bé sẽ có tiền đồ, nếu người bên cạnh có thể cho nó thêm một chút niềm tin thì nó sẽ làm tốt hơn nữa.”
Cô đã hiểu ra, cảm thấy ngượng ngùng với những danh xưng đó, cũng không hứa hẹn gì, chỉ mím môi cười e thẹn.
Thường Mai Mai để lại số điện thoại cho Dịch Thận rồi dẫn con trai rời khỏi quán kem.
Nhìn hai mẹ con rời đi, lúc này Thẩm Viên mới thở ra một hơi, cô có chút buồn bã, kéo tay áo anh, hỏi: “Tại sao anh……”
Không nói cho dì ấy biết sự thật.
Dù sao đi nữa, bà ấy cũng đã từng là một thành viên của gia đình này.
Dịch Thận nắm lấy bàn tay đang kéo tay áo vào lòng bàn tay mình, cảm xúc ổn định, “Người chết cũng đã chết rồi, không cần thiết phải để người sống khổ sở nốt phần đời còn lại.”
Ai nói anh là động vật máu lạnh không có tình cảm, cô khó chịu đến không thở nổi, anh rõ ràng ôn hòa như vậy……
Lúc nhỏ, người mẹ nuôi đối với anh cũng không phải hết lòng yêu thương, lúc ly hôn cũng chưa từng nghĩ sẽ mang anh đi cùng. Bao nhiêu năm nay bà ấy chưa từng hỏi thăm, chưa từng quan tâm anh.
Anh đã chịu bao nhiêu khổ cực, vậy mà khi đối mặt với người mẹ nuôi nay đã hạnh phúc viên mãn, anh không hề cảm thấy bất công trong lòng, mà lại chọn nuốt hết mọi khó khăn vào trong để cho phần đời còn lại của bà ấy tươi sáng và thoải mái.
Một Dịch Thận như vậy…… Thẩm Viên nhíu chặt chân mày.
Bảo cô làm sao có thể không thích cho được.
“Bọn họ đã vào ăn từ lâu rồi, xem ra hôm nay định sẵn là hai chúng ta ăn riêng.” Dịch Thận liếc nhìn tin nhắn nhóm trên điện thoại, nhướng mắt thong thả, hỏi: “Muốn ăn gì?”
Anh nắm tay cô định đứng dậy đi, nhưng lại bị cô kéo lại.
Dịch Thận quay đầu, đối diện với ánh mắt đau lòng của Thẩm Viên.
“Anh sắp xếp cho tất cả mọi người ổn thỏa như vậy.” Cô nắm lấy tay anh, siết chặt một cách buồn bã, “Còn bản thân anh thì sao?”
Anh cười khẽ, như thể cảm thấy lời Thẩm Viên nói thật vô nghĩa, “Có thể làm sao được? Sống thế nào mà chẳng phải là sống chứ.”
“Yên tâm, tôi sẽ nỗ lực.”
Dịch Thận lại nói lại lần nữa.
Nói rằng anh sẽ nỗ lực.
Nhưng Thẩm Viên lại không muốn anh phải vất vả nữa.
Tiến về phía cô, có nghĩa là anh phải trả giá nhiều hơn nữa, đến cuối cùng có thể là dã tràng xe cát bi*n đ*ng.
Cô cười khổ, để anh dẫn ra khỏi quán kem, bắt đầu một chủ đề khác: “Tôi hơi tò mò.”
Dịch Thận đáp lại: “Chuyện gì.”
“Bao nhiêu năm nay, từ nhỏ đến lớn.” Cô ngắm nhìn góc nghiêng của anh, “Anh chưa từng nghĩ đến người thân ruột thịt của mình sao? Những người có cùng huyết thống với anh.”
“Chưa từng nghĩ xem, họ trông như thế nào, làm gì, có gia cảnh ra sao.”
Chưa từng nghĩ đến…… một ngày nào đó có thể trở về bên cạnh gia đình.
“Không có.” Anh nói chắc như đinh đóng cột.
Dịch Thận nhìn các nhà hàng xung quanh, đoán xem cô sẽ muốn ăn gì, đồng thời trả lời câu hỏi nhàm chán của cô: “Bởi vì không có bất kỳ ý nghĩa gì.”
Thẩm Viên thở dài, đây là một câu trả lời đã được dự liệu.
Dịch Thận thẳng thắn nói: “Cái ngày mà họ vứt bỏ tôi, họ đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.”
“Họ nghèo hay giàu, sống hay chết cũng không liên quan đến tôi.”
Thẩm Viên gạt tay anh ra, thu lại bàn tay đã được nắm đến ấm áp của mình, “Anh còn định nắm bao lâu nữa!”
“Được thôi, tôi đồng ý với quan điểm của anh, cho dù sau này họ có tìm anh, anh cũng đừng mềm lòng đấy!”
Dịch Thận nhìn bàn tay trống không bị cô hất ra của mình, có vẻ hơi vô tội, nói một cách thản nhiên: “Được thôi, nghe lời em.”
Thẩm Viên mỉm cười, đi trước một bước.
Cô không dám nói cho Dịch Thận biết, thật ra chỉ khi ở bên cạnh anh, cô mới thấy thoải mái và vui vẻ nhất.
…………
Ngày mai phải tham gia cuộc thi nên buổi tối Thẩm Viên trằn trọc mãi không ngủ được.
Cô ngồi dậy kiểm tra lại chương trình nhiều lần, lại sửa lại lời phát biểu, luôn sợ ngày mai sẽ xảy ra sai sót gì.
Bạn cùng phòng đã ngủ say, cô sợ làm phiền đối phương, không dám gây ra tiếng động nên đành phải ôm máy tính ra khỏi phòng.
Sùng Kinh và Tân Dương cơ bản ở cùng một vĩ độ, một cửa sổ nào đó ngoài hành lang chắc đã không đóng, gió đêm thổi vào lồng lộng. Cô vừa ra ngoài đã lạnh đến co rúm người, lập tức dập tắt ý định ngồi ở khu vực làm việc ngoài hành lang để chỉnh sửa bài phát biểu.
Thẩm Viên quay đầu nhìn lại cửa phòng, cũng không thể quay về.
Cô thở dài, đi thang máy xuống lầu trước.
Cửa thang máy vừa mở, một luồng gió lạnh lại ập vào mặt. Ban đêm trong sảnh lớn vẫn còn một nhóm khách vừa đến khách sạn đang cãi cọ với lễ tân về vấn đề phòng ở, phát ra những âm thanh ồn ào không hợp với khung cảnh buổi tối.
Thẩm Viên bước ra ngoài, quấn chặt chiếc áo khoác len dài trên người lại rồi ôm máy tính sụt sịt mũi.
Ở một nơi như thế này cả đêm, thật sự sẽ bị cảm lạnh.
Cô đi về phía máy bán hàng tự động ở góc khuất.
Đi đến góc khuất, lúc Thẩm Viên ngẩng đầu lên, cùng với tiếng “Bịch” của một lon nước rơi xuống, cô nhìn thấy Dịch Thận đang mặc chiếc áo hoodie có mũ màu đen.
Dường như anh vừa mới tắm xong, mũ áo che đi mái tóc còn hơi ẩm ướt, che khuất cả đôi mắt, mang một vẻ bí ẩn như thể bị thấm đẫm trong hơi nước.
Dịch Thận cúi người lấy lon nước soda từ khe ra, lúc đứng dậy quay đầu lại thì chạm phải ánh mắt của Thẩm Viên ở phía không xa.
Thẩm Viên đi về phía anh.
Ngón tay dài của Dịch Thận linh hoạt, một tay mở lon nước vang lên tiếng “Cạch” giòn tan, hỏi: “Không ngủ à?”
Thẩm Viên lắc đầu, “Tôi muốn chuẩn bị thêm một chút, bạn cùng phòng ngủ rồi nên tôi ra ngoài.”
Nói xong cô nhìn menu trên máy bán hàng tự động, chọn một hộp sữa nóng rồi quét mã thanh toán.
Dịch Thận ngửa cổ uống một ngụm, nhìn quanh không gian lạnh lẽo và ồn ào, “Ở đây?”
Chạm vào hộp sữa ấm nóng, Thẩm Viên thoải mái thở ra một hơi, có chút khó xử do dự: “Ừhm… chắc là vậy.”
“Tôi vẫn còn việc chưa làm xong, không ngủ.” Anh đột nhiên nói.
Thẩm Viên nhìn anh, không hiểu.
Dịch Thận nhướng mày, tỏ ra thẳng thắn: “Đến chỗ tôi?”
Vì bên nam là số lẻ, nên cuối cùng dư ra một phòng đơn và Dịch Thận đang ở.
Ở phòng của anh thì không sợ lạnh, cũng không sợ làm ồn đến người khác.
Sự thẳng thắn của Dịch Thận chính là lớp ngụy trang của anh, khiến Thẩm Viên không thể phân biệt được người này rốt cuộc có ý đồ khác hay không, nhưng hiện tại cũng không có lựa chọn nào tốt hơn. Các cửa hàng xung quanh đều đã đóng cửa, ở bên ngoài muộn thế này cũng không an toàn.
Sau khi cân nhắc lợi hại, Thẩm Viên gật đầu, đi theo anh lên lầu.
Một người ở phòng đơn có vẻ đặc biệt rộng rãi, đồ đạc Dịch Thận mang theo cũng không nhiều, hành lý được xếp gọn gàng sang một bên. Chỉ có mùi hương sữa tắm vẫn đang lan tỏa trong phòng tắm là minh chứng cho dấu vết anh đã sử dụng căn phòng.
Đồ dùng trong khách sạn đều cùng một loại, Thẩm Viên nhận ra mùi sữa tắm trên người hai người lúc này là cùng một mùi, đột nhiên có chút không tự nhiên.
Cô chỉ vào chiếc ghế sofa nhỏ trước bàn trà bên trong, “Tôi ngồi đó được không?”
Dịch Thận đóng cửa phòng tắm lại, gật đầu.
Máy tính của anh vẫn còn đặt trên bàn làm việc, quạt tản nhiệt kêu vù vù. Thẩm Viên ngồi xuống, giả vờ mình rất bận rộn và nghiêm túc, lập tức mở máy tính “tập trung tinh thần”.
Nào ngờ sự chú ý của cô đều đổ dồn vào chàng trai đang đi lại trong phòng.
Dịch Thận treo quần áo vừa thay vào tủ, nhìn cô đang căng thẳng khớp lại lời phát biểu, hỏi: “Căng thẳng à?”
Một quý cô từng trải, cư xử tự nhiên phóng khoáng thì không nên thế này.
“Tôi… từ nhỏ đến lớn không thích lên sân khấu gây chú ý cho lắm.” Thẩm Viên cau mày, giọng nản lòng như đang lẩm bẩm: “Bởi vì gia đình tôi như vậy… nên nếu chủ động giành lấy bất cứ thứ gì, trong mắt người khác rất dễ bị hiểu lầm.”
“Lâu dần, tôi không thích lên tiếng nhiều trong các hoạt động tập thể nữa, cứ theo ý mọi người lại thấy thoải mái hơn.”
“Cho nên việc lên sân khấu phát biểu này, tôi thật sự không giỏi lắm.”
Tóc vẫn còn hơi ẩm ướt, Dịch Thận lấy một chiếc khăn từ phòng tắm ra, đi về phía cô. Anh xách theo một chiếc ghế nhỏ khác đến bên cạnh cô, ngồi xuống.
Anh vừa dùng khăn lau tóc vừa nói: “Thử nói với tôi xem.”
Những giọt nước từ tóc Dịch Thận vô tình bắn lên mặt cô, cảm giác mát lạnh đáng lẽ phải bay hơi lại trở nên nóng rực một cách kỳ lạ. Thẩm Viên cũng không giải thích được, tại sao hành động bình thường như vậy của anh lại bị phóng đại lên gấp bội trong mắt cô.
Bầu không khí thật mờ ám.
Thấy đối phương không lên tiếng, Dịch Thận dừng tay và nhìn cô: “Không muốn à?”
Thẩm Viên hoàn hồn, “À, ý anh là, xem anh như khán giả sao?”
“Ừhm, ngày mai lên sân khấu, cứ coi đám người dưới sân khấu là củ khoai tây…… hoặc là chó mèo gì đó.” Dịch Thận đưa ra gợi ý, “Nói chuyện với một đám thú cưng, em còn căng thẳng cái gì.”
Thẩm Viên không thể tin được nhìn anh, “Dịch Thận, anh nói vậy thật bất lịch sự.”
Dịch Thận hơi nhướng mắt, “Lời thì thô nhưng lý thì không thô.”
Nói cũng có lý, Thẩm Viên lườm anh rồi cúi đầu nhìn bản thảo của mình, “Vậy tôi diễn tập với anh một lần, nếu có chỗ nào chưa tốt anh cứ nói cho tôi biết.”
Dịch Thận gật đầu.
Mười mấy phút tiếp theo, Thẩm Viên vừa dùng máy tính trình chiếu PPT vừa nói, diễn tập trước mặt Dịch Thận một lần.
Nói được nửa chừng, Thẩm Viên đã hối hận, đây không phải là một ý hay.
Không phải vì căng thẳng, mà là vì đối mặt với ánh mắt nóng rực của Dịch Thận, cô khó mà…… ổn định nhịp tim.
Nhưng có người giúp luyện tập vẫn hiệu quả hơn là tự mình lẩm bẩm một mình.
Sau khi nói tổng thể một lượt, sự tự tin của Thẩm Viên đã tăng lên không ít. Cô ngồi xuống nghỉ một lát, nâng hộp sữa lên hút.
“Thế nào?”
Dịch Thận liếc nhìn đồng hồ, “Có thể nói chậm lại một chút, thời gian còn rất nhiều, đừng vội.”
“Khi vội vàng là thường tỏ ra không đủ tự tin.”
Thẩm Viên hiểu ra, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Luyện tập xong, Dịch Thận cầm bút giúp cô đánh dấu những chỗ có thể dừng lại một chút khi phát biểu.
Quạt tản nhiệt của máy tính vẫn đang hoạt động, gió bên ngoài càng lúc càng mạnh, thổi từng cơn đập vào cửa kính.
Vừa yên tĩnh lại, bầu không khí đậm đặc như từ trường bùng nổ giữa hai người lại lan tỏa, dần chiếm lấy cả căn phòng.
Thẩm Viên cởi giày, đi tất giẫm trên thảm, cảm nhận được sự hiện diện khó có thể làm lơ của đối phương cùng với sự kỳ lạ trong không khí. Cô co ngón chân lại, cụp mi mắt xuống một cách lặng lẽ và rụt rè.
Suy nghĩ của cô lan man, không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày và vẫn còn có chút để tâm.
“Mẹ của anh… thật sự là một người mâu thuẫn.”
Dịch Thận nhìn chằm chằm vào bản thảo ghi chú một cách nghiêm túc, đáp lại cho có lệ: “Sao thế.”
“Năm đó bà ấy bỏ anh, bỏ cả gia đình, cho dù là để theo đuổi hạnh phúc của riêng mình thì cũng coi như bà ấy không sai.” Tuy Thẩm Viên từng trải, nhưng môi trường sống cuối cùng vẫn còn đơn thuần.
Bản chất phức tạp tr*n tr** của con người bày ra trước mắt cô, giống như một bài toán khó không có lời giải.
“Nhưng bà ấy đã rời xa mọi người, bao nhiêu năm nay, vậy mà lại nhẫn tâm đến mức không một lần liên lạc.”
Cô không hiểu, “Dù sao cũng là người nhà đã sống cùng nhau bao nhiêu năm, thật sự…… không hề quan tâm một chút nào sao?”
“Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy bà ấy là một người có khuyết điểm.”
“Nhưng hôm nay gặp lại, sự quan tâm của bà ấy dành cho anh tôi thấy rất rõ.” Thẩm Viên ngước mắt lên, người hơi rướn về phía trước, muốn anh nghiêm túc tham gia vào chủ đề của mình: “Anh không biết đâu, bà ấy có mấy lần suýt khóc, mắt đỏ hoe.”
“Bà ấy đối với anh mềm lòng, quan tâm như vậy, tôi lại cảm thấy…… bà ấy cũng không hẳn là người xấu hoàn toàn.”
“Anh nói xem, sao con người lại có thể phức tạp như vậy chứ.”
Dịch Thận dừng bút, chỉ nói một câu: “Em chắc chắn mắt bà ấy đỏ là vì nhớ tôi à?”
“Bà ấy nhìn thấy tôi, giống như nhìn thấy những ngày tháng khổ cực không muốn nhớ lại, chỉ sợ tôi phá hoại cuộc sống hiện tại của bà ấy mà thôi.”
Thẩm Viên không dám tin bật lên một tiếng đầy ngạc nhiên, quan sát vẻ mặt có vẻ vô tình của anh, “Con người anh, suy nghĩ vấn đề thật bi quan.”
Ghi chú xong, Dịch Thận bấm lại đầu bút bi, ngước mắt nhìn cô, “Không thích à? Không thích thì tôi sửa.”
“Cũng…” cũng không thể nói như vậy.
Thẩm Viên lại bị anh làm cho không biết phải trả lời thế nào.
Ghế sofa của hai người vốn đã kê gần nhau, lúc này Thẩm Viên lại vô thức nghiêng người về phía trước, ánh mắt vô hại như vậy.
Mùi sữa dưỡng thể sau khi tắm của cô gái nhỏ thoang thoảng bay tới, thơm đến mức ánh mắt Dịch Thận nhìn cô sâu hơn rất nhiều.
Thẩm Viên không nhận ra vẻ mặt đã lặng lẽ biến chất của đối phương, cô nói lời từ tận đáy lòng: “Thật ra… lúc anh mở miệng gọi bà ấy là dì hôm nay.”
“Tôi đau lòng lắm.”
Giọng anh trầm xuống, “Thương tôi à?”
Hàng mi Thẩm Viên run rẩy, suy nghĩ do dự, “Ừhm.”
Sao có thể không thương cho được.
h*m m**n căng tràn dâng lên trong đêm tối, sự quan tâm của cô dành cho anh, đôi mắt trong veo của cô, hương thơm trên cơ thể cô, đã trở thành chất xúc tác cho mọi hậu quả.
Dịch Thận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, từ đôi mắt lướt xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi.
Anh mở lời: “Có một chuyện.”
Thẩm Viên ngẩng đầu, “Hửm?”
Dịch Thận nói thẳng: “Thẩm Viên, tôi muốn hôn em.”
Mặt cô nóng bừng lên, lắp bắp, “Anh… không được, không cho phép.”
Ánh mắt Dịch Thận chăm chú, mê hoặc đến cực điểm, để lộ h*m m**n, giống như một con sói cô độc cuối cùng cũng tìm được chủ nhân bằng lòng thương xót và thấu hiểu mình, đang vẫy đuôi cầu xin một chút thương xót.
Sâu thẳm lại đa tình, hormone nam tính tỏa ra khắp nơi khiến phụ nữ không thể chống cự.
Anh lặp lại: “Tôi muốn hôn em.”
Tay chân Thẩm Viên có chút tê dại, tầm mắt đảo loạn xạ không biết nên dừng lại ở đâu, cố gắng chấn chỉnh: “Không được, chúng ta cùng lắm chỉ là bạn bè, sao có thể động một chút là…”
Lưu manh, đáng ghét, phiền chết đi được.
Dịch Thận: “Muốn hôn em.”
Cố chấp đến cùng.
Nhịp tim nhảy lên đến vạch cảnh báo, lý trí và h*m m**n đánh nhau trong đầu cô, hai má cô đỏ bừng như tuyên bố kết quả.
Căn phòng im lặng trong vài giây.
Cuối cùng, một bên đã thất bại.
Thẩm Viên rướn người, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Story
Chương 35: Hướng mấy giờ
10.0/10 từ 46 lượt.
