Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Chương 31: Vì em không thể đưa ra lời hứa hẹn đơn giản nhất
Trái tim đập thình thịch xuyên qua da thịt, mạnh đến mức hơi thở của Thẩm Viên cũng không nén được mà trở nên gấp gáp.
Đây có được coi là tỏ tình không? Cô vừa được Dịch Thận tỏ tình sao?
Nhưng mà……
Gió thổi lạnh buốt lòng bàn tay, thứ bị cơn gió lay động không chỉ có lọn tóc mái của cô mà còn có cả nỗi bi thương rung động nổi lên trong đôi mắt hạnh của Thẩm Viên. Giống như dòng suối trong duy nhất còn sót lại trong ngày tận thế, gợn sóng lăn tăn theo gió giữa cảnh vật khô héo xung quanh.
Dịch Thận nhìn cô đứng ngây tại chỗ, anh đưa tay định lấy tờ đơn nhưng lại chạm phải ngón tay lạnh lẽo khác thường của cô, thế là anh thuận thế dùng lòng bàn tay bao bọc lấy tay cô để sưởi ấm, tay còn lại nhận lấy tờ đơn, nhét vào túi.
Bị hơi ấm từ lòng bàn tay anh k*ch th*ch, Thẩm Viên đột nhiên hoàn hồn.
Dịch Thận nhìn cô gái đang bối rối và né tránh trước mặt, anh không hề dao động chút nào, ngược lại còn ung dung lắc lắc tay cô, “Có thể theo đuổi hay không, cho một câu trả lời đi.”
Tay anh thật ấm.
Thẩm Viên như ngậm phải hoàng liên, đắng đến không nói nên lời, cô tránh ánh mắt anh, lắc đầu.
Dịch Thận vẫn chưa tự tin đến mức nghĩ rằng cô sẽ đồng ý ngay lập tức, những lời Thẩm Xước nói lần trước anh vẫn còn nhớ rất rõ.
Khóe môi anh nhếch lên, trầm tĩnh đến lạ thường, “Không thể?”
“Là vì em thấy nhà tôi có một đống chuyện phiền phức lại còn nghèo kiết xác, không xứng theo đuổi em sao?”
Lời tự giễu của anh lại như kim châm vào tim cô, Thẩm Viên lập tức ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ lại lắc đầu thật mạnh.
Sao có thể chứ, đừng nghĩ như vậy.
Cô gập bốn ngón tay lại, dùng sức nắm lấy ngón tay cái của anh, khó khăn mở lời: “……Dịch Thận, chúng ta không phù hợp.”
Dịch Thận cười, “Dùng chính lời tôi từ chối em để từ chối lại tôi à?”
Tim Thẩm Viên như sắp bị xé nát, cô lắc đầu, nước mắt không sao ngăn được, “Không được… chúng ta không được đâu.”
Thấy cô đau khổ như vậy, Dịch Thận dần trở nên nghiêm túc, thấp giọng: “Lúc trước khi hùng hồn tuyên bố muốn theo đuổi tôi, sao không nói là không được?”
“Đúng, lúc trước là theo đuổi anh, nhưng bây giờ tôi không muốn theo đuổi nữa.” Thẩm Viên hít lấy khí lạnh trong không trung, gắng gượng để nói ra những lời tàn nhẫn trái với lòng mình: “Bọn họ nói đúng, tôi chẳng qua chỉ muốn tìm một người mình thích để yêu đương thoải mái. Tôi chỉ muốn chơi đùa thôi.”
“Nhưng tôi phát hiện ra…… anh là người không thể thỏa mãn nhu cầu của tôi nhất.”
“Ở bên cạnh anh, vĩnh viễn không có lúc nào thoải mái, lại còn luôn gặp nguy hiểm.”
“Không những không thoải mái mà còn không có tương lai.” Cô giằng tay ra khỏi tay anh, một lần nữa bị cái lạnh xâm chiếm, mắt đỏ hoe, “Nếu đã biết rõ sẽ không có kết quả tốt đẹp gì thì đừng làm phiền lẫn nhau nữa.”
“Nếu sau này anh vẫn còn coi tôi là bạn, tôi bằng lòng……”
“Em bằng lòng cái gì?” Anh ngắt lời.
Thẩm Viên mím môi rồi im bặt.
Khí chất vốn đang điềm tĩnh của Dịch Thận lặng lẽ thay đổi, bàn tay bị cô hất ra cũng trở nên lạnh lẽo.
Cô nhóc này hễ nói lời tàn nhẫn là toàn đâm vào chỗ mềm nhất, thật sự cho rằng anh là động vật máu lạnh, đâm không biết đau sao.
Dịch Thận nheo mắt, đôi mắt vốn đã như móc câu lại càng thêm vẻ hung tợn của chim ưng, “Em bằng lòng, nhưng tôi không bằng lòng.”
“Làm bạn? Thẩm Viên, em đừng có mơ.”
Anh nắm lấy cánh tay cô, mạnh mẽ kéo người về phía trước.
Thẩm Viên vừa vội vừa khó chịu, đưa tay đánh anh, nắm đấm rơi trên ngực và bụng, nhưng Dịch Thận lại không hề cảm thấy đau, anh cúi đầu xuống.
Cô mở to mắt, hơi thở như ngừng lại ngay khoảnh khắc anh áp sát.
Dịch Thận không đến gần môi cô mà đổi hướng, kề sát bên tai cô.
Người ngoài nhìn vào, trông hệt như một cặp tình nhân đang thủ thỉ lời yêu trong gió.
“Nói theo đuổi là theo đuổi, nói không thích nữa là không thích nữa, trêu đùa tôi vui lắm sao?”
Mỗi một hơi thở khi nói chuyện của anh đều k*ch th*ch dây thần kinh vành tai, ngứa đến mức xương cụt của cô vừa tê dại vừa đau đớn. Nhưng cánh tay bị sức mạnh của đối phương ghì chặt, Thẩm Viên không thể nào thoát ra được.
Dịch Thận kề rất gần, đã phá vỡ ranh giới khoảng cách mà nam nữ nên giữ.
Chóp mũi anh lúc gần lúc xa cọ vào bên má Thẩm Viên, lướt qua nơi nào thì nơi đó lập tức bùng cháy.
Thẩm Viên đột nhiên rùng mình khiến anh bật ra một tiếng cười khẩy.
Anh khống chế phía sau lưng cô, không cho cô lùi lại, hơi thở ấm nóng quấn quýt, như thể đang say mê một món bảo vật, đôi môi anh hôn nhẹ lên vành tai của cô.
Ong—— Thẩm Viên lập tức đỏ bừng mặt.
Vành tai của cô gái mềm mại như thạch, anh chỉ khẽ hôn một cái đã nóng bừng thành một viên ngọc đỏ.
Hôn một cái căn bản không đủ ghiền, anh kiềm chế, khàn giọng bật ra một tiếng cười ngắn đầy vẻ ám muội.
“Bạn bè của em, đều có thể hôn em như vậy sao?”
Thẩm Viên vừa tức vừa ngượng, cả người mềm nhũn đứng không vững, khẽ mắng anh: “Khốn nạn.”
“Rốt cuộc ai khốn nạn?” Dịch Thận chạm vào vành tai vừa hôn, ngón tay cái thô ráp lướt dọc theo vành tai cuối cùng dừng lại ở d** tai, x** n*n, cố gắng để lại dấu vết của riêng mình.
“Thẩm Viên, người lòng lang dạ sói là em đấy.”
“Hối hận cũng vô dụng thôi.”
“Tên khốn nạn này bám lấy em rồi.”
…………
Lời tỏ tình và sự chủ động của Dịch Thận đến quá bất ngờ khiến cô không kịp đề phòng, căn bản không thể chống đỡ.
Rõ ràng đã nói nhiều lời tàn nhẫn như vậy, người đó lại giống như tường đồng vách sắt, ngược lại còn trêu chọc cô.
Liên tiếp mấy đêm liền Dịch Thận đều dày vò cô trong mơ, hơn nữa những giấc mơ kiều diễm không biết xấu hổ như vậy ngày càng trở nên rõ ràng.
Rõ ràng đến mức khi Thẩm Viên tỉnh lại vẫn còn nhớ anh đã nắm chân cô, giữ eo cô, làm ướt đẫm mái tóc cô, dùng bờ môi trao đầy những lời ngon tiếng ngọt hư hỏng và hơi ấm cho cô như thế nào.
Trong mơ, anh vừa hôn cô vừa nói một cách mơ hồ: “Thẩm Viên, đồ khốn nhỏ lòng lang dạ sói.”
“Bây giờ còn muốn chạy? Quá muộn rồi.”
“Tôi xưa nay chẳng có giới hạn gì cả, Thẩm Viên, em có sợ không?”
“Lần sau hôn em trước mặt các anh trai của em, thấy thế nào?”
Thẩm Viên sợ đến mức tưởng là thật, cô ngồi bật dậy khỏi giường vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
Điều đáng sợ nhất là những gì anh nói trong mơ, cô cảm thấy Dịch Thận thật sự có thể làm được.
Quá kinh khủng.
Thẩm Viên vén chăn lên xem thử.
Cũng không phải đến kỳ sinh lý, sao lại thường xuyên có những giấc mơ kỳ quái như vậy.
Hồi lâu sau, cô khẽ thở dài.
Trong phòng ngủ yên tĩnh và thơm ngát phảng phất dư âm của giấc mộng xuân còn chưa tan hết của cô gái.
Hôm đó là thứ Bảy, tối nay trong nhà sắp xếp cô phải ra ngoài cùng các anh trai, vậy nên Thẩm Viên dậy sớm để vẽ bài tập kiểm tra giai đoạn của trường.
Phòng vẽ ở cạnh vườn hoa, cô thấy hôm nay trời ấm áp nên ôm bảng vẽ và dụng cụ ra sân làm bài. Dì giúp việc xách mấy bộ quần áo được bọc trong túi chống bụi quay về, nói với cô: “Cô Viên Viên, lễ phục buổi tối đã được giao đến rồi ạ, đã sửa lại kích cỡ rồi.”
Thẩm Viên đang tập trung vào công việc trong tay, cô quay đầu quay lại mỉm cười lịch sự một lát rồi quay đi, nói: “Dạ được, dì cứ treo vào phòng thay đồ của cháu là được ạ.”
Cô buộc mái tóc xoăn lên, vài lọn tóc buông xõa được vén ra sau tai, được ánh nắng chiếu vào ánh lên màu tựa như sợi tơ vàng.
Ánh nắng ấm áp dịu dàng chiếu nghiêng qua bộ đồ mặc nhà rộng rãi của cô, cánh tay săn chắc mà thon thả của cô gái ẩn hiện sau lớp áo.
Thẩm Viên để mặt mộc, mặc quần áo đơn giản, dù vậy dáng vẻ cô ngồi yên tĩnh tập trung trong vườn vẫn duyên dáng rực rỡ khiến người ta không thể rời mắt.
Dù có chuyện gì cũng sẽ có các anh trai đứng ra giải quyết, nhưng cô cũng thường thay mặt nhà họ Thẩm tham dự nhiều hoạt động khác nhau. Trong những dịp như thế này, tư thái cao quý của cô chủ nhà họ Thẩm còn có thể chống đỡ tốt hơn cả hai chàng trai kia.
Trong giới thượng lưu Tân Dương, Thẩm Viên khi mặc đủ loại lễ phục xa hoa luôn là tâm điểm ngay khi xuất hiện, quả không hổ danh “Tiểu công chúa Tân Dương”.
Anh cả vẫn đang bận việc bên ngoài, phải đến tối mới đến đón họ.
Thẩm Xước ra ngoài chơi từ sáng sớm, mãi đến chiều mới trở về tắm rửa thay quần áo.
Bài tập đã hoàn thành được phần lớn, Thẩm Viên cũng thong thả lên lầu tắm rửa trang điểm.
Chiếc váy được gửi đến vào buổi sáng là hàng cao cấp Xuân Hè 2020 của CHANEL, đó là một chiếc váy công chúa xòe bồng với voan đen và ren trắng.
Trong vô số thương hiệu thời trang xa xỉ nổi tiếng trong và ngoài nước, cô đặc biệt yêu thích Chanel vì sự thanh lịch, thực dụng và mang đậm sức mạnh nữ tính.
Thẩm Viên chưa từng nói với ai, sở dĩ cô yêu thích thương hiệu này là bởi vì trong mắt cô, Chanel đại diện cho những người phụ nữ tự trọng, dám theo đuổi ước mơ và trở nên xinh đẹp nhờ sự phấn đấu.
Cô muốn trở thành một người như thế.
Khoác lên mình bộ trang phục của Chanel như lời nhắc nhở Thẩm Viên rằng, vẫn còn một làn gió tự do mà cô chưa nắm bắt được đang chờ cô theo đuổi cả đời.
Chiếc váy trắng ôm sát với dải voan đen quấn quanh hai vai đã tô vẽ hoàn hảo đường nét xinh đẹp từ cổ đến xương quai xanh của Thẩm Viên. Nét gợi cảm được nuôi dưỡng và vóc dáng mảnh mai mong manh hòa quyện trên người cô, phô bày ra hình ảnh cụ thể của một thiên kim kiều nữ đích thực, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ chạm vào.
Thay đồ xong cô chọn một chiếc dây chuyền bạc chỉ có một viên ngọc trai trắng Akoya từ hộp trang sức. Ngọc trai trắng Akoya có màu bạc lạnh kỳ lạ, thường tương đối tròn và nhỏ, vừa vặn nằm gọn trong hõm xương quai xanh của cô, làm nổi bật làn da trắng nõn của Thẩm Viên, đặc biệt hợp với chiếc váy công chúa màu trắng hôm nay.
Ngũ quan của Thẩm Viên hơi mềm mại, không hợp với kiểu trang điểm đậm, cô cũng không thích cảm giác lớp trang điểm quá dày bí bách trên mặt. Dì giúp việc làm tóc cho cô xong chỉ kẻ mắt đơn giản hai đường rồi tô son bóng là cô xuống lầu.
Xe của anh cả bị tắc đường, để không lỡ thời gian cô và anh hai đi đến địa điểm tổ chức tiệc trước.
Bữa tiệc được tổ chức tại khu biệt thự nghỉ dưỡng nổi tiếng ở ngoại ô Tân Dương, nơi đây có đầy đủ suối nước nóng, sân golf, trường đua ngựa …… Danh tiếng và chất lượng dịch vụ đều không có đối thủ trong những năm gần đây.
Từng chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau đi vào Trung tâm Hội nghị Giải trí Quốc tế Hồ Hy Nham. Xe nhà họ Thẩm dừng lại ở cửa, lập tức có người chạy đến mở cửa.
Hiếm hoi lắm Thẩm Xước mới chỉnh tề ra dáng người, anh ấy mặc bộ vest giải trí lịch sự, mái tóc xoăn đen được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán đầy đặn, khí chất cao quý kiêu ngạo của một công tử bộc lộ trọn vẹn.
Anh ấy xuống xe trước, sau đó cúi người đưa tay ra với người trong xe.
Bàn tay trắng nõn của Thẩm Viên đưa ra, đặt vào tay anh trai.
Cô bước xuống xe, tựa như một nàng tiên giáng trần, lại như một công chúa rời khỏi lâu đài đi du ngoạn. Viên ngọc trai trắng ở giữa xương quai xanh phát ra ánh sáng lạnh rực rỡ, cô khẽ nhíu mày ngước nhìn, ánh mắt long lanh nhưng lại chứa đầy vẻ ngây thơ thuần khiết khiến những người đang nói chuyện bên ngoài sững sờ kinh ngạc.
Thẩm Viên đã quen với việc nhận được nhiều ánh mắt chú ý trong những dịp thế này, cô khoác tay anh hai cùng nhau bước trên thảm đỏ đi vào bên trong.
Bữa tiệc lần này chỉ có những gia đình có tiếng tăm ở Tân Dương mới được mời.
Người của ban tổ chức nhìn thấy hai người có khí chất tôn quý bước đến, anh ta không quen mặt hai người này nên đương nhiên phải hỏi: “Xin chào? Xin hỏi…”
Thiệp mời đang ở chỗ anh cả, Thẩm Viên và Thẩm Xước nhìn nhau, trong những dịp như thế này việc những người trẻ như họ không được nhận ra là việc quá bình thường, hơn nữa tên tuổi của họ cũng không có tác dụng gì.
Cô điềm nhiên tự tại: “Thẩm Tri Tùng là ông nội của tôi.”
Nghe thấy cái tên này, người đó lập tức tháo dây chặn, cúi người ra hiệu: “Thất lễ, xin mời hai vị.”
Vừa bước vào hội trường, mấy thiếu gia quen biết Thẩm Xước đã đi tới chào hỏi, Thẩm Viên cũng lần lượt chào hỏi một vài người lớn mà mình quen biết.
Sau vài lượt giao tiếp xã giao cô thấy khát khô cả họng, Thẩm Viên đi đến khu tự chọn lấy đồ uống. Đang phân vân giữa rượu Champagne và nước trái cây thì cô nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện của những người phía sau một tấm bình phong có nhắc đến nhà họ Thẩm.
“Người nhà họ Thẩm đến rồi, vừa mới thấy.”
“Này, cậu nghe nói chưa? Gần đây tin đồn lan rộng rồi.”
“Chuyện gì vậy?”
“Gia đình đó… đã đến Tân Dương rồi.”
Thẩm Viên giơ ly Champagne lên, lắc nhẹ cổ tay, cẩn thận lắng nghe.
Cô cau mày.
Gia đình đó?…… Gia đình nào cơ?
Sau đó dường như là một tràng thì thầm ghé tai nhau, người nghe nội dung thì kinh ngạc không thôi.
“Tôi thì cho rằng lúc này mới là thời điểm tốt nhất. Mấy năm nay nhà họ Thẩm vốn đang đi xuống, người mới chuẩn bị lên nắm quyền đang thanh lọc chỉnh đốn, đây chẳng phải là cơ hội tốt sao.”
“Tôi nghe nói con trai cả của gia đình đó đã đến rồi. Ai biết đâu lại không mời mà đến làm mọi người bất ngờ, nhân dịp hôm nay chính thức lộ diện không.”
“Chậc chậc, nhưng mà thủ đoạn của cháu đích tôn nhà họ Thẩm cũng không phải hữu danh vô thực, cho dù bọn họ thực sự ra tay cũng chưa chắc có thể gây chuyện lớn ở Tân Dương này đâu.”
Bọn họ nói có vẻ như thật, như thể tình hình đang vô cùng nghiêm trọng, dọa Thẩm Viên lo lắng đến mức suýt không cầm vững ly Champagne.
“…… Thẩm Viên?” Một giọng nam đột nhiên vang lên.
Cô giật mình, quay phắt lại, đối diện với đôi mắt của chàng trai.
Trịnh Văn Bách cao ráo và gầy gò, bộ vest anh ta mặc vừa vặn, lịch sự, vẻ ngoài thanh tú, đeo kính trông có vẻ thư sinh.
Thẩm Viên thấy anh ta quen mắt, nghĩ chắc là người Tân Dương, “Anh là?”
“Tôi là Trịnh Văn Bách, chào em.” Anh ta cười càng thêm tươi tắn, hiếm khi một công tử nhà giàu lại lộ vẻ lo lắng khi đưa tay về phía cô: “Đã sớm nghe danh đàn em Thẩm, hôm nay cuối cùng cũng được gặp.”
“Đàn em?” Cô nắm bắt được thông tin mấu chốt.
“Tôi cũng học ở đại học Tân Dương, năm nay năm hai.” Trịnh Văn Bách vội vàng giới thiệu bản thân: “Tôi học chuyên ngành Thương mại Quốc tế, cách học viện Mỹ thuật của em rất xa.”
Khí chất đối phương ôn hòa, Thẩm Viên không hề ghét bỏ, cô cười cong mí mắt, “Đúng là khó mà gặp được thật, ở trường chúng ta, những cặp đôi yêu nhau người ở phía Nam người ở phái Bắc của học viện thì cũng không khác gì yêu xa đâu.”
Cô đáng yêu và hài hước như vậy, Trịnh Văn Bách càng thêm say mê, anh ta cười theo, ánh mắt dán chặt trên mặt cô không rời, tâm tư đều lộ rõ.
Cùng lúc đó, cách đó không xa.
Thẩm Xước lắc lư ly rượu, nhìn chằm chằm cô em gái đang bị tán tỉnh thì có chút khó chịu, hỏi anh cả vừa đến bên cạnh: “Anh, đó là thằng nhóc thối mà bà nội định mai mối cho Viên Viên à?”
“Ừhm, ý của bà là cứ tiếp xúc trước đã, xem thái độ của Viên Viên thế nào.”
th*m d* gọi phục vụ lấy một ly rượu, nhìn về phía Trịnh Văn Bách đang nói chuyện với em gái một cách lễ độ và ôn hòa ở đằng xa, “Xem ra nhà họ Trịnh đã dặn dò từ lâu rồi.”
Thẩm Xước hừ lạnh, “Thôi đi, rõ ràng là bà nội đã chọn sẵn người rồi trực tiếp nhét cho Viên Viên thôi. Viên Viên còn bé thế…… mà đã cưỡng ép sắp xếp như vậy.”
Tính cách Thẩm Viên tuy không khép kín nhưng cũng là người hướng nội, chàng trai trước mặt vừa mới tiếp xúc lần đầu đã muốn kéo cô nói chuyện trên trời dưới biển, quả thực có chút đột ngột.
Liếc qua khóe mắt thấy hai anh trai, Thẩm Viên lập tức chớp lấy cơ hội, kết thúc câu chuyện: “À, đàn anh Trịnh, tôi đi tìm các anh trai tôi trước đã, lát nữa chúng ta nói chuyện tiếp nhé.”
Nói xong không đợi đối phương trả lời, cô kéo nhẹ vạt váy rồi xoay người bước đi.
Một là để thoát khỏi Trịnh Văn Bách, hai là cô đang vội kể lại chuyện vừa nghe được cho anh cả.
Thấy em gái tiến về phía mình với mục đích rõ ràng, th*m d* đứng yên chờ cô, dùng khẩu hình nhắc nhở: “Đi chậm thôi.”
Ánh mắt của anh trai luôn khiến cô thấy yên lòng, Thẩm Viên giảm tốc độ, đi đến trước mặt th*m d*.
Anh cúi người xuống, Thẩm Viên ghé sát tai anh trai nói: “Có chuyện quan trọng.”
th*m d* điềm tĩnh như không: “Ừhm?”
…………
Sau bữa tối, bữa tiệc vẫn tiếp tục diễn ra.
th*m d* đang tiếp khách trong phòng trà, sau khi những người đó nói chuyện làm ăn xong rời đi, anh ấy lại một mình nhấp thêm vài ngụm trà.
Nước trà thơm ngọt làm dịu cổ họng, anh ấy gọi một cuộc điện thoại.
Cuộc gọi được bấm bật loa ngoài, th*m d* dùng một tay cầm ấm trà, thao tác từng công đoạn của nghệ thuật trà đạo một cách có trình tự.
Đầu dây bên kia bắt máy và chào hỏi đơn giản.
Đôi mắt đen sau cặp kính của th*m d* lướt qua một chút ý tứ sâu xa, cùng với hương trà, anh ấy thản nhiên mở lời: “Giúp tôi để ý một chút, hỏi xem tình hình thế nào.”
“Chuyện gì?”
Anh ấy ngước mắt, ” Hình như nhà họ Kỳ đã có người đến rồi.”
…………
Thẩm Viên đã uống một chút Champagne, chất men làm cô hơi say, cô lách ra hành lang yên tĩnh bên cửa sổ sau bữa ăn để giải rượu.
Khung cửa sổ này vừa hay nằm dưới ánh trăng, phần lớn Trung tâm Hội nghị Quốc tế vẫn còn giữ lại màu xanh của cây cối, buổi tối xào xạc theo gió, đệm nhạc cho ánh trăng.
Cô đắm mình trong khung cảnh độc đáo và ngắn ngủi này, suýt nữa bỏ lỡ cuộc điện thoại đã rung rất lâu.
Thẩm Viên lấy điện thoại ra nhìn kỹ, sững sờ mất vài giây.
Điện thoại của Dịch Thận.
Do dự vài lượt, nếu không nghe thì với cái tính lì lợm của người đó, có lẽ sẽ gọi liên tục cho đến khi cô chịu nghe mới thôi.
Vì vậy Thẩm Viên vẫn nghe máy.
Ngay giây đầu tiên kết nối, giọng nói quen thuộc vang lên.
“Ba mươi mốt giây.”
Thẩm Viên thả lỏng người, áp sát bên cửa sổ, giọng mang theo vẻ nũng nịu của người hơi say: “Gì thế, lại là thời gian tôi do dự có nên nghe điện thoại của anh không à?”
“Anh cứ nhớ những chuyện này làm gì, thật vô vị.”
“Ai nói là vô vị.” Anh cười.
“Ba mươi mốt giây là thời gian tôi mong mỏi em nghe điện thoại của tôi.”
“Thẩm Viên, em, đang, dày vò, tôi, đấy.”
Giọng điệu thờ ơ của anh nghe thế nào cũng giống như đang tán tỉnh.
Tai trái nghe điện thoại của Thẩm Viên lại bắt đầu nóng lên, cô nói lắp bắp: “Ít, ít nói bậy bạ đi, gọi điện có chuyện gì không?”
Dịch Thận im lặng vài giây, đột nhiên hỏi: “Em đang uống rượu với ai?”
Cô bất ngờ, nhất thời không nói nên lời.
Sao anh ấy biết mình uống rượu?
Phản ứng của mình khi uống rượu lại rõ ràng đến vậy sao?
“Tôi đi xã giao với người nhà.” Cô thành thật nói, “Rốt cuộc anh gọi điện làm gì?”
Dịch Thận đang ở nhà,anh ngồi tựa vào ghế đối diện máy tính, nhắc nhở cô: “Dự án, có vài thứ em tự mình xem qua đi, không có vấn đề gì thì tôi tiếp tục làm.”
“Vừa nãy tôi gửi tin nhắn cho em, mãi không thấy em trả lời.”
Chỉ cần nghe giọng thôi là anh đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt xinh đẹp của cô gái nhỏ khi uống rượu khiến hai má ửng hồng, khi nói chuyện, chớp mắt đều đáng yêu và nũng nịu như thế nào.
Có người nhà đi cùng thì anh cũng không cần quá bận tâm.
Ngay lúc anh đang tưởng tượng lan man, tận hưởng từng hơi thở nhỏ bé của Thẩm Viên qua sóng điện thoại…
Ống nghe lại bắt được một giọng nam xa lạ từ đằng xa.
“Thẩm Viên, tôi tìm em mãi.”
Tầm mắt Dịch Thận nhìn chằm chằm lên trần nhà khựng lại.
Không phải giọng của Thẩm Xước, là giọng của một chàng trai trẻ tuổi, không phải anh cả cô.
…… Đó là ai?
Anh vừa định mở lời, giọng Thẩm Viên đã vội vàng vang lên: “Tôi xem xong rồi trả lời anh sau, tôi có việc rồi, cúp máy đây.”
Vừa dứt lời, cuộc gọi lập tức bị ngắt.
Cuộc đối thoại kết thúc đột ngột kèm theo sự im lặng âm u bao trùm.
Dịch Thận vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại, im lìm như tượng rất lâu.
Một lúc sau, khóe môi anh đã mất hết nụ cười.
“Thẩm Viên, tốt nhất là em không phải.”
Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Story
Chương 31: Vì em không thể đưa ra lời hứa hẹn đơn giản nhất
10.0/10 từ 46 lượt.
