Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên

C46: Chap 50

639@-

    -Cậu ta ... có thể sống không ? - Mĩ Kỳ hỏi An giọng đầy nghi ngờ , chính nhỏ cũng không rõ vì lẽ gì mà mình trở nên tồi tệ đến vậy ... Nhỏ chỉ cho mình một lí do duy nhất chính đáng : bởi ... nhỏ quá yêu Tuấn Khải !
    -Nếu còn sống , khuôn mặt của cậu ta cũng đã có khiếm khuyết , cậu ta không còn đẹp hoàn hảo như trước nữa . Cô chủ tin không , đàn ông chết mệt vì cậu ta chỉ bởi vẻ đẹp giả tạo ấy thôi. Gía khẩu súng ấy chỉ là súng thường , khuôn mặt cậu ta đã thảm hại hơn nữa rồi.



Rầm !



    -Thụy An ! Thụy An !



Một cô giúp việc mở sầm cửa chạy vào vẻ hoảng hồn.



    -Có chuyện gì vậy ?



    -Trời ... trời ơi ....



    -Rốt cuộc có chuyện gì ? - An biết cô giúp việc này vừa đưa sữa nóng đến phòng 101 cho Tỉ, có lẽ gặp chuyện khủng khiếp lắm . An hơi mỉm cười ...



    -"Tệ" nhất là ... cậu ta chết rồi ? Hay là đang hấp hối ? Đừng có thở hổn hển nữa , nói em nghe đi !



Mĩ Kỳ nuốt khan chuẩn bị nghe tin có lẽ là sét đánh .



    -Không ! Cậu ta không chết , không hấp hối cậu ta cũng ... không hề bị mù ! Hai mắt đều sáng rõ !



    -Gì cơ ? - An bật dậy, quá khó tin.



    -Cậu ta ... trông cậu ta vô cùng quái đản !



    -Không bị mù ?? Quái đản nghĩa là sao ?



    -Đôi mắt cậu ta ... đôi mắt - hai - màu ! con mắt bị thương chuyển màu đen sẫm như café !!



Mĩ Kỳ sững người ... con mắt màu café ??



Dù nhỏ khó chấp nhận, dù hi vọng khôn xiết mình đoán nhầm , nhưng Mĩ Kỳ đủ thông minh để hiểu sự quái đản cô giúp việc nói đến , chỉ có một cách giải thích duy nhất ...



Và nếu đúng như suy nghĩ thoáng qua của Mĩ Kỳ thì chỉ cần gặp Khải sẽ biết câu trả lời . Đôi - mắt - màu - café - đặc !!



Mĩ Kỳ chạy đi vội vã ra khỏi phòng của Thụy An.



...



Phòng 102 .



Dưới khung cửa sổ lớn , Khải đang ngồi dựa sàn. Chiếc mũ lưỡi trai trên đầu đội sụp xuống . Cánh tay buông xuống đang gân lên những ngón tay cào trên sàn gạch . Đôi mắt Khải nhắm nghiền và mặt lấm tấm những mồ hôi ...



Cạch ! Cửa phòng khẽ mở , tay quản lí bước nhanh vào ... Hắn ngồi xuống bên Khải , lục ra ống tiêm và thuốc giảm đau trong túi nilon.



    -Không cần ! - Giọng Khải rít lên.



    -Đừng cố chịu đựng ! - Tay quản lí bỗng gắt - Em biết cậu chủ đang đau đớn thế nào ! Thật điên rồ ! - Rồi hắn tiêm cho Khải thuốc giảm đau liều mạnh.



    -Sẽ đỡ đau nhanh thôi ... nhưng sau này cơn đau sẽ hay tái phát . Em chưa từng thấy cậu chủ làm gì điên rồ hơn thế này ! ...



Chỉ nửa phút cơn đau đã giảm . Khải đưa tay kéo sụp cái mũ lưỡi trai xuống hơn ... rồi đôi mắt từ từ mở ra , một bên nhìn thấy bóng tối mập mờ , một bên đau nhức và hoàn toàn không thấy gì .



    -Sao cậu chủ có thể làm như vậy ? Là em thì ... em không thể !



Khải thở hắt ra, thả lỏng cơ thể vừa căng lên vì đau đến tê dại .



    -Nếu cậu ấy đau đớn ...thì thà ta phải chịu nỗi đau đó !



    -Chẳng ai bắt cậu chủ phải giữ " nó" lại để chịu nỗi đau ấy cả . Hi sinh một phần cơ thể là quá đủ rồi !




    -Ta không muốn ... bất cứ thứ gì thuộc về cậu ấy ... mất đi !



    -Cậu chủ mất hết lí trí vì tình rồi ! - Tay quản lí đứng dậy .





    -Nhưng em không thể ngăn cản được cậu , thì em vẫn sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá. Nhưng dù em không nói với ông chủ thì ông chủ cũng sẽ sớm biết thôi.



Cạch !



Mĩ Kỳ bước vào , tay quản lí hơi cúi đầu chào rồi ra ngoàn luôn . Mĩ Kỳ tiến đến gần Khải , từ từ ngồi xuống . Khải quay mặt về phía khác như không muốn nhỏ nhìn thấy khuôn mặt mình .Mĩ Kỳ cầm thuốc giảm đau dưới sàn lên , đọc nhãn qua ánh sáng mập mờ ... Nhỏ nuốt khan.



    -Anh làm gì mà phải dùng thuốc liều mạnh thế này ? - Tay nhỏ khẽ chạm vào tay Khải , rồi bỗng nắm lấy cả bàn tay Khải mà thảng thốt - Anh ra mồ hôi nhiều quá !



    -Nhìn em ! Quay lại nhìn em đi ! - Mĩ Kỳtúm lấy áo Khải kéo về hướng mình . Nhỏ chỉ muốn xác nhận một chuyện đã rõ ràng mà nhỏ chưa thể tin ... Rồi , nhỏ bỗng sững người , cúi xuống nhìn tay Khải :



    -Anh ... anh không đeo nhẫn ? Nhẫn cưới của chúng mình ?



Tay Khải đưa tay lần trên sàn ở sát chân tường , rồi cậu sờ thấy vật gì nhỏ xíu , giơ lên và thả xuống .



Leng keng ... leng keng ...



Chiếc nhẫn rơi xuống sàn , như một vật vừa bị bỏ đi , một vật chẳng hề quan trọng . Đôi mắt Mĩ Kỳcứng đờ .



    -Vướng ! - Và sau một chữ lạnh lùng của Khải , trái tim Mĩ Kỳ như vỡ tan tựa thủy tinh ... Vật ấy là thứ Mĩ Kỳ nâng niu trân trọng , khi nhàn rỗi thì ngắm không biết chán mắt , là vật Mĩ Kỳ nghĩ là minh chứng cho cuộc hôn nhân , cho hạnh phúc cả đời của nhỏ . Vậy mà Khải có thể quẳng đi như ném một nắm rác ... Mĩ Kỳngước lên nhìn Khải khi mắt đã đỏ hoe ... Khải đang nhìn nhỏ, và một lần nữa , Mĩ Kỳsững sờ ...



Khi thấy đôi mắt Khải !!!



Thời gian cứ trôi đi , lặng lẽ và vô hình .



Căn phòng chìm trong bóng tối tĩnh lặng .



Mĩ Kỳthấy lòng mình trống rỗng , cái gì gọi là tình yêu mãnh liệt vì người con trai ấy , cái gì gọi là đợi chờ hay có thể hiến dâng ?? Khi nhìn đôi mắt Khải , Mĩ Kỳthấy tình yêu của mình chẳng là gì , ngoài sự ích kỉ của bản thân ...



    -Hình như ... em đã hi vọng quá nhiều , đòi hỏi quá nhiều . Em đã nghĩ phải thể hiện để được đền đáp xứng đáng , em đã nghĩ chỉ cần có được anh thôi , vì điều đó sẽ làm em hạnh phúc ... Em ích kỉ , phải không anh ?



Bàn tay Mĩ Kỳtừ từ đưa lên , khẽ lau giọt mồ hôi chảy xuống cằm Khải , nhưng mắt vẫn không dời khỏi đôi mắt Khải và nước mắt nhỏ đã trào tự lúc nào .
    -Anh ... yêu chàng trai đó ... nhiều phải không ?



    -Rất - nhiều !



Mĩ Kỳ hạ tay , cúi gằm mặt xuống để những giot nước mắt thi nhau chảy xuống , tóc tách trên chiếc nhẫn ánh kim .



    -Nếu ... anh gặp em trước ... thì mọi chuyện có thay đổi không ? thì ... anh có thể ... yêu em không ?



    -Không !



Những câu trả lời vô tình của Khải làm tim Mĩ Kỳđau nhói ... nhưng thà đau nhiều một lần , còn hơn cứ đau âm ỉ mãi .



Tai Khải vẫn nghe rõ tiếng nấc của người con gái kề bên . Nhưng đầu cậu chỉ có một hình ảnh một người con trai duy nhất - là Tỉ thôi . Đôi mắt vô hồn lại nhìn xoáy vào một khoảng không tối mịt và không điểm dừng ... Đôi mắt .Vẫn một bên màu café đặc !



Và một bên ... màu nâu khói phủ lớp đục mờ !





Phòng 101 ...



Na Na ngồi trên mép giường , 2 tay đan vào nhau , đầu cúi gằm xuống.Một mớ suy nghĩ hỗn loạn lởn vởn quanh đầu cô , rời rạc , mà rõ ràng là bởi Na Nachưa muốn liên kết chúng ... Cô sẽ phải rời khỏi khu biệt thự trong một tháng . Tỉ đang mắc một căn bệnh nan y và sự sống chỉ tính bằng ngày . Dù côkhông thể bảo vệ Tỉ an toàn , bằng chứng là Na Nađã gián tiếp khiến Tỉ không thể nhìn thấy một bên mắt ... và Na Narõ hơn ai hết , người cho Tỉ thấy lại ánh sáng trọn vẹn là Tuấn Khải . Vừa nghĩ đến Khải , Na Nađã gạt phăng đi ... kể cả Khải ng bảo vệ được cho Tỉ thì Na Nasao có thể đặt lòng tự tôn sang một bên để mà giao Tỉ cho Khải chứ ? Không thể !



Na Nathấy đôi bàn chân đang tiến lại phía mình ... Cô ngẩng lên và thực lòng cô chẳng muốn nhìn đôi mắt của Tỉ lúc này chút nào .



    -Anh muốn ăn gì không ?



Tỉ khẽ lắc đầu , giờ cậu cũng thấy đầu trống rỗng . Cái ý nghĩ không thể nhìn thấy một bên mắt nữa thật khủng khiếp , giờ khi đôi mắt đều sáng rõ lại thì càng thấy lạ lẫm ... Cậu cũng biết đôi mắt mình lành lặn thì sẽ làm người khác không lành lặn , nhưng kệ , vì cậu có cầu xin hay ép ai đó làm thế đâu . Giờ cậu vẫn mệt mỏi và tính mạng thì đang gặp nguy hiểm kìa .




    -Anh có biết ... về kẻ đã cho Anh thấy lại ánh sáng trọn vẹn không ?
 

    -Có lẽ ...



Bỗng , Tỉ lảo đảo , bước loạng choạng và ngã phịch xuống đất ... cậu lại ngất , như mọi lần , Na Nalại cuống lên ...



    -Gọi bác sĩ . Gọi bác sĩ nhanh !!





...



Khép cửa phòng ngủ , Na Natrượt xuống ngồi dưới sàn , dựa cửa . Phía trong . Tỉ vẫn đang được bác sĩ chăm sóc . Những điều tương tự đã xảy ra không ít , và thường thì Na Nachỉ thấy hốt hoảng và phải chờ bác sĩ tới . Không hiểu sao lúc này , cô thấy mình ... vô dụng , ít nhất khi so sánh với Tuấn Khảithì vậy . Khải luôn biết thế nào sẽ tốt cho người con trai đó . Khải tự tin sẽ cứu được Băng khỏi tay Tử thần , một việc chắc chắn Na Na không thể ... Na Na sẽ phải để Tỉ lại một mình mà mất tích một thời gian, hoặc không đi đâu hết và vẫn ở nhà, nhìn Tỉ kiệt sức dần rồi chết . 2 lựa chọn đó , thế nào sẽ được gọi là tình yêu ... Na Na buộc phải thừa nhận , tất cả đều chẳng giúp được gì cho người con traiấy .



Chẳng có lúc nào Na Na tưởng tượng được, mình sẽ để bản thân sang một bên mà nghĩ về một người con trai nhiều đến vậy.Điều quan trọng cuối cùng với Na Na là... chỉ cần Tỉ được sống thôi!



Yêu một người không phải sẽ ở bên người ấy mà là mong cho người ấy hạnh phúc và an toàn , dù ở đâu , bên cạnh ai .





...



10 giờ đêm, cửa phòng 102 chợt mở, Khải bước ra ngoài. Một tay kéo chiếc lưỡi trai xuống, một tay cầm theo vỉ thuốc giảm đau. Cậu sẽ tới phòng thí nghiệm và không biết lúc nào sẽ ra. Nhưng Khải khựng lại, vì một người đang đứng chờ.



    - Mày có thể bảo vệ được cậu ấy?



Không ngạc nhiên vì Na Na tới nhưng Khải cũng chưa thể hiểu chị gái muốn gì.



    - Mày có thể vì cậu ấy mà làm được mọi việc? Chống đối cha? Hi sinh bản thân? Và cả... cho cậu ấy sự sống?



    - Dĩ nhiên!



Na Na quay mặt đi, nuốt khan trước khi nói điều khó khăn đó.



    - Vậy... mày đưa cậu ấy đi đi... Ở bên mày, cậu ấy được an toàn hơn!





...5 giờ sáng.



Trên giường Na Na, Tỉ vẫn mê man. Na Nangồi cạnh, nhìn cậu như đang ngủ.



- Tôi không biết vì sao mà thành ra thế này, có lẽ vì anh đã khiến tôu thay đổi quá nhiều... Tôi sẽ xa anh một thời gian, với anh chắc chẳng có ý nghĩ gì sất, nhưng với tôi, đó không phải là một việc dễ dàng . Thật may vì tôi đã có thể nói ra rồi... Tôi-yêu-anh!



Có tiếng bước chân thật khẽ... Khải đang vào.



    - Không thể cứ chuyền mãi được.



    - Hai ngày nay cậu ấy không ăn gì, chỉ chịu uống ít sữa thôi... Chẳng làm gì nổi khi cậu ấy đã không thích đâu... Chị sẽ phải ra ngoài một thời gian. Đến lúc về, nếu không còn cơ hội thấy cậu ấy nữa, chị sẽ giết mày đầu tiên đấy.



    - Không-cần! Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ sống được khi cậu ấy... không tồn tại trên thế gian.




1

......



Khải bế Tỉ đi trên dãy hành lang... về phòng cậu... Cảm giác thật dễ chịu khi nghĩ người con trai  ấy đã thuộc về mình, dẫu chỉ là lúc này thôi...



Bỗng phía trước có những giọng nói tíu tít, xôn xao. Là đám giúp việc vừa từ khu vệ sinh về. Những giọng nói cười chợt im bặt, khi tất cả cùng trông thấy phong. Và mặt An lẫn mấy cô giúp việc biến sắc khi thấy Tỉ  trên tay Khải.




    - Cậu hai! - Tất cả cùng cúi xuống đồng thanh.



KHAI  định không quan tâm và lướt qua họ, nhưng một cô giúp việc bước lên vài bước và lên tiếng, cô ta tò mò vì thấy chiếc lưỡi trai che nửa khuôn mặt Tuấn Khải , cô ta cũng khó chịu khi thấy Tỉ.



    - Cậu hai định đưa cậu ta đi đâu? Chẳng phải cậu ta mắc bệnh nan y sắp chết rồi sao?



An giật mình khi cô giúp việc nói những lời ngu xuẩn đó... Và chỉ sau 5 giây, đám giúp việc đã phải trợn tròn đôi mắt, người cứng đơ vì kinh hoàng và hãi hùng. Trong những cặp mắt của họ, dưới võng mạc, in lên hình một ngọn lửa lớn. Chỉ trong 5 giây nữa thôi, ngọn lửa sẽ biến thành tro đen, rơi vai~ xuống đất...



Bất giác, họ nhìn sang Khải.... Một giọng nói trầm và quyền lực vang lên làm tất cả ớn lạnh.



    - Muốn một cái chết như thế không? Thử đụng vào người con trai  này ...lần nữa xem!



Chỉ một khoảnh khắc, An cảm giác như tia nhìn đáng sợ của cậu chủ hướng về phía mình, ám chỉ gì đó.



Rồi Khải tiếp tục bước, lướt qua đám giúp việc.



    - Tao... không... dám... chạm vào cậu  ta... nữa đâu!!



    - Tao sẽ tránh xa cậu  ta 10m!



    - Tao muốn được sống yên!



An sẵng giọng:



-     Các chị quên thằng bé đó xảo quyệt như thế nào à? Nó...



    - Không! Tụi này muốn sống yên!!! - đám giúp việc đồng thanh.



An đang cân nhắc xem nên nói với ông chủ những gì, thông quaông Vương  thì xử lí thăngg nhóc  kia sẽ dễ dàng hơn.







.......



    - Sao??? Cô  cả sẽ ra ngoài một thời gian?- Đám giúp việc nhốn nháo.



    - Vậy, không lẽ... là cô cả giao cậu ta cho cậu hai chăm sóc?



-     Không thể nào! - An nói chắc như đinh đóng cột. - Chắc giữa cô  cả và cậu hai đã xảy ra chuyện gì đó. Không thể tự dưng cô cả ra ngoài một thời gian mà để yên cho người tình của mình ở cạnh kẻ khác được.



    - Chẳng phải nó bị bệnh nan y sao? Bệnh gì gì...



-     Mất cảm giác! Vì nó sắp chết nên cô  cả quẳng đi cũng là đúng mà.



    - Nhưng... cậu hai thì sao? Có vợ rồi mà còn đi chăm sóc cho đứa con trai  khác, lại còn là người tình của chị gái!



    - Ôi ôi... sao rắc tối vậy. Tóm lại người đáng thương là cô chủ!



    - Ừa, cô chủ bị đá rồi... Tiểu thư nhà giàu, thông minh lại xinh đẹp sao cứ phải đâm đầu vào ông hoàng lạnh lùng nhà mình chứ. ?



Phía ngoài cửa, Mĩ Kỳ  không đủ bình tĩnh để nghe nốt cuộc nói chuyện nữa, nhỏ quay người đi, thấy lòng mình cứ đau thắt lại.



.... Phòng 102.



Tuẩn Khải dừng tay trên bàn phím laptop, nhìn về phía giường mình, Tỉ vẫn đang mê man. Cậu đứng dậy, bước lại gần mép giường, kéo chăn lên cho Tỉ , rất nhẹ nhàng. Khải  chẳng còn nghĩ được gì nữa ngoài chuyện từ giờ, chàng trai ấy sẽ ở bên cậu... Dẫu phía trước có trở ngại gì thì Khải cũng sẽ chỉ bảo vệ Tỉ  thôi, và trước tiên là cứu cậu  khỏi bàn tay Tử Thần!



Khải nhìn người con trai  ấy rất lâu, rồi quay người. Cậu nhận ra Mĩ Kỳ  đã đứng ở cửa phòng ngủ tự lúc nào.



    - Người con trai  đó đã thế chỗ em rồi... em còn mặt dày ở lại thì thật quá trơ trẽn!



    - Chỗ này... chưa bao giờ là của cô!



Mắt Mĩ Kỳ lại cay xè, nhỏ vẫn biết Khải  là kẻ vô tình nhưng những lời cậu nói ra làm nhỏ đau quá. Nhưng lần này, nhỏ không khóc nữa mà kìm nén vào trong. Một Hạ Mĩ Kỳ tự tin và luôn chủ động, từ khi gặp Vương Tuấn Khải đã trở nên yếu đuối, và có lúc xấu xa. Nhỏ muốn tìm lại con người thật trong mình.



    -  Em biết... gặp anh là định mệnh đời em, nhưng yêu anh là một việc sai lầm. Dẫu vậy, em chưa bao giờ hối hận vì đã yêu anh...không bao giờ! Em sẽ đi, sẽ rời xa anh! cuộc hôn nhân giữa chúng ta sẽ kết thúc, mà có lẽ với anh, nó chưa từng bắt đầu... Anh chẳng coi nó là gì, chẳng coi em là gì... Em vẫn sẽ yêu anh và có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được anh... Nhưng!...



Một tay Mĩ Kỳ đang tháo chiếc nhẫn cưới ra, rất mạnh!



    - Em sẽ khiến anh hối hận vì đã không yêu em! - vừa dứt lời, Mĩ Kỳ quay đi. - Em sẽ không làm gì và sẽ sống tốt nhưng anh nghĩ anh sẽ sống yên với cha anh và cha em sao?




Mĩ Kỳbước thật nhanh khỏi phòng 102, rõ ràng cố gắng để cứng rắn nhưng không hiểu sao nước mắt vẫn trào ra.





......







Khải kéo cửa phòng tắm bước ra, tấm sao sơ-mi và ống tiêm cùng với thuốc giảm đau vừa cháy vụn phía trong.... Cậu sững lại khi thấy trên giường mình chẳng có ai. Lập tức, Khải lao ra phòng ngoài...



Cửa chính đã bị khóa, không thể ra, Tỉ ngồi ở dưới sàn, dựa vào cửa, co ro lại... cậu mệt lả vì hai hôm nay chẳng ăn gì. Khảitiến nhanh lại, ngồi xuống gần sát với Tỉ ... Cậu ngước mắt lên. Tay Khảiđịnh đưa đến chạm vào cậu nhưng khựng lại, từ từ hạ xuống khi cậu nghĩ đến mấy lần Tỉ tránh né và không thoải mái khi gần mình.



Bất giác, một bàn tay mềm mại với những ngón tay thon dài chậm rãi đưa lên... Mắt Tỉ từ nãy giờ... đang chú mục vào đôi mắt Khải. Cậu cảm thấy được điều gì đó kì lạ dưới vành mũ lưỡi trai đội sụp... Ngón tay Tỉ khẽ nâng vành mũ lên.... Đôi mắt đàng tò mò dò xét chợt đồng tử mở căng. Trái tim Tỉ ngừng đập vài nhịp... cảm xúc lẫn lộn và khó hiểu. Đôi mi dày sụp xuống như muốn tránh ánh nhìn của Tỉ . Nhưng ngón tay cậu vẫn lần đi, khẽ chạm vào hàng mi ấy, hàng mi che con mắt màu nâu, đục mờ.



    - Anh... là anh? Người... cho em ánh sáng?



Khải hơi ngoảnh mặt đi, cậu định phủ nhận nhưng lại chuyển chủ đề.



    - Tôi nghĩ.... em cần ăn gì đó trước khi kiệt sức!



Khải đứng dậy, quay người đi. Sự gần gũi đột ngột của Tỉ làm cậu trong khoảnh khắc đã bối rối...



Nhưng... chân cchưa đi được vài bước thì... cậu khựng lại!!!



Từ đằng sau... hai cánh tay dịu dàng bỗng ôm chầm lấy cậu, những ngón tay víu lấy áo cậu như muốn níu kéo... Tim cậu sững lại, rồi bỗng đập rất nhanh, đập loạn nhịp...Khi cậu cảm thấy khuôn mặt ấy đang áp sát vào người mình và lắc nhè nhẹ. Giọng nói âm vực cao và trong vang lên.





    - Không cần gì cả... chỉ cần anh thôi... Đừng! Đừng đi!



Tay Tỉ lại siết lấy áo Khải hơn. - Đừng rời xa em...



Mỗi lời cậu nói ra, làm Khải gần như ngạt thở.... Cậu vẫn chưa thể tin người con trai ấy lại cần cậu đến vậy... Sau nỗi sững sờ là một điều gì đó hạnh phúc rò rỉ trong lòng Khải . Rõ ràng cậu thấy vui... Lần đầu tiên! Là lần đầu tiên trái tim Khải mở lời và nhận được lời đáp trả... Khải từ từ siết lấy bàn tay Tỉ     và kéo ra khỏi mình, rồi từ từ quay lại...



    - Tôi... sẽ không rời xa em! Trừ khi em muốn vậy...



Ánh mắt Tỉ nhìn Khải, lần đầu tràn ngập niềm yêu thương... Cậu lại ôm lấy Khảivà dựa vào ngực cậu, vẫn cảm giác đó, quá đỗi ấm áp và an toàn. Tay Khảicũng vòng qua ôm lấy nhỏ... Không gì có thể diễn tả cảm xúc trong cậu lúc này. Cho-đến-khi...



     -  Không muốn... không muốn rời xa anh lần nữa đâu... Vương- Nguyên!



Tim Khải sững lại!



Người cậu cứng đờ!



Đôi mắt sững sờ không chớp!



Và hai cánh tay cậu từ từ buông xuống...



Tai Khải vừa nghe thấy gì, cậu chỉ ước là mình nghe nhầm thôi.!. Cậu nghe người con trai ấy gọi tên kẻ khác... gọi tên kẻ khác khi đang ôm cậu!! Không! Là Tỉ đã nhầm cậu là Vương Nguyên  ! Vậy mà Khải đã cảm tháy vui, đã cảm thấy hạnh phúc nhường nào... Tim cậu thắt lại, hai hàm răng nghiến chặt... Thì ra chỉ là cậu nhầm tưởng! Thì ra chỉ bởi người con trai ấy nghĩ cậu là kẻ khác! Vậy mà...



Khải đẩy Tỉ ra, rất nhẹ nhàng, cậu nhìn vào mắt cậu .



    - Em nghĩ... tôi... là ai?



    - Vương Nguyên! Nói gì vậy... ghét em rồi sao?



    - Tôi....



Khải định nói nhưng họng nghẹn lại, cậu sẽ nói mình không phải Vương Nguyên sao? Nếu nhận ra mình bị ảo giác, Tỉ sẽ thế nào? Cậu sẽ đẩy Khải ra, sẽ chạy, sẽ tìm cách tránh xa Khải . Bằng một lẽ nào đó, dù không muốn, Khải cũng không thể nói ra sự thật. Tỉ đang bị chứng ảo giác hoàn toàn, tức căn bệnh ấy ngày càng trầm trọng. Khải thà để Tỉ nghĩ mình là kẻ khác còn hơn với cái tên Vương Tuấn Khải này, Tỉ sẽ tránh xa cậu. Nếu cậu trở thành Vương Nguyên... nếu trở thành Vương Nguyên...



    Vương ...Nguyên...??



    - Em sẽ chịu ăn chứ?



Tỉ khẽ gật đầu.



Nếu Khải trở thành Vương Nguyên, dù chỉ là vẻ bề ngoài làm Tỉ lầm tưởng, Tỉ vẫn nhìn Khải ... bằng đôi mắt yêu thương thật dịu hiền... Tim Khải lại nhói lên,... nếu Khải trở thành Vương Nguyên???



.... Tỉ ngồi trên giường, chậm rãi ăn đồ ăn nhẹ. Thỉnh thoảng nhìn lên như sợ "Vương Nguyên" sẽ đi mất. Cậu lâm vào tình trạng ảo giác hoàn toàn, quên rất nhiều thứ, chỉ nhớ những điều quan trọng nhất. Khải cứ nhìn cậu ăn, thấy cậu thật ngoan... Cậu cứ nghĩ mãi về điều ấy: nếu cậu là Vương Nguyên?? Cậu sẽ có cả tình yêu của mẹ và cả người con trai ấy. Nhưng một sự thực không thể thay đổi: Cậu không-phải-Vương- Nguyên! Tim cậu bỗng đau nhói lên..



- Em... yêu...Vương Nguyên? Cả...em...sao...



Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Story C46: Chap 50
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...