Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên

C43: Chap 47

743@-


12h trưa




Na Na cựa người, cố mở đôi mắt cứ muốn díu lại. Cô  vẫn thấy đầu hơi choáng, những hình ảnh ban sáng chợt ùa về. Kí ức bị cắt đoạn và Na Na không hiểu sao không nhớ nổi đang lúc lên đỉnh thì xảy ra chuyện gì .Dù không nhớ được nhưng Na Na nghĩ đó là những giây phút tuyệt vời, tuyệt vời tới mức khiến cô mụ mị mà không còn nhớ gì . Na Na chợt cười, mất nhiều thời gian để cô chế ngự con thú hoang trong người, rốt cục chính Tỉ lại là người khơi dậy nó. Na Na xoay người, nhận ra bên cạnh mình, dưới tấm chăn mỏng, Tỉ vẫn ngủ ngon lành.




Na Na chống tay, dướn người dậy, vẫn tư thế nằm nghiêng và thích thú ngắm nhìn người con trai ấy. Ngón tay Na Na vuốt nhẹ lên tóc Tỉ 




- Có lẽ... anh mệt quá! Anh mà cứ dùng cách ấy dụ dỗ tôi thì có ngày tôi mất trắng thôi.




Tỉ chợt động đậy mi mắt, đôi mắt từ từ mở ra. Cậu hơi nghiêng đầu nhìn Na Na , chỉ nhìn thôi, bằng ánh mắt vẫn như vô hồn.




- Nói xem lí do anh thay đổi là gì vậy? Vì... nhận ra tình cảm với tôi sao?- Na Na chợt cười, như 1 câu đùa.




Ánh mắt nhìn thẳng lên trần nhà, Tỉ im lặng. Na Na cúi xuống hôn lên khóe môi cậu:




- Được rồi! Nếu thế thì tôi thừa nhận. Tôi không thể xa anh nữa, không thể! VÌ tôi... hình như đã yêu anh thật rồi! Rất nhiều!




Phòng 102




Mĩ Kỳ  dùng khăn giấy ướt nhẹ nhàng lau những vết máu đã khô lại trên bàn tay Khải . Cậu mặc kệ.




- Xin anh, đừng tự hành hạ mình nữa. Nếu giận giữ, hãy trút giận lên vợ anh đây này.




Trong lòng Mĩ Kỳ , vẫn hi vọng lời tay quản lí nói chỉ là suy đoán. Dù còn 1 chút cơ hội, Mỹ Kỳ vẫn mong Tuấn Khải  sẽ thay đổi, sẽ chấp nhận nhỏ, hoặc chí ít vẫn lạnh lùng như vẻ vốn có của cậu, thì cũng chỉ mình nhỏ ở bên Khải thôi.




Chiều tối. Tỉ chậm rãi dùng bữa trên bàn ăn thịnh soạn. Giờ nãy có lẽ ông Vương đang trên đường về. Na Na quăng cuốn tạp chí lên bàn, lại bàn ăn, kéo ghế ngồi




- Dù sắp chết đến nới hay gặp chuyện khó khăn anh vẫn có thể ăn ngon được nhỉ? Anh có biết tôi đang lo lắng thế nào không?




- Không! - Tỉ tiếp tục bỏ miếng thịt vào miệng




- Điên mất! Tôi đã nói sáng nay cần làm việc quan trọng vô cùng mà. Vì anh mà tôi không làm được. Hối hận chết mất....




- Hối hận? - Tỉ ngẩng lên nhìn Na Na .




- Ừ! Thật sự hối hận, người đẹp ạ! Nhưng nếu quay về lúc ấy, với sức hấp dẫn chết người của anh có lẽ tôi... vẫn làm y như cũ!




Na Na  lại cười, đúng là đang lo phát điên lên vẫn không cách nào giận được người con trai này. Cạch! Cửa mở, tay quản lí bước vào




- Ông chủ đã về, cho gọi cô!




- Biết rồi, cha ta thế nào?




- Tức giận và khó mà kiếm chế được ak!




Na Na đứng dậy, đã chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn cuồng nộ




- Anh cứ tiếp tục dùng bữa ngon nhé... kẻ dụ dỗ!




....




Phòng làm việc của ông Vương




- Cha!




- Con còn dám gọi "cha" sao?





- Con sai rồi!




- À. Con còn biết mình sai! Trước khi nhận hình phạt, nói lí do đi!






- Con... ngủ quên, thưa cha.




- Câm ngay! Đến giờ mày vẫn muốn bảo vệ cho thằng  bé đo phải không? Mày điện dại vì tình từ khi nào vậy? VÌ ngủ với 1 đứa con trai mà mày bỏ cuộc gặp quan trọng ảnh hưởng đến mục tiêu của mày và sự nghiệp của cha mày?




Na Na liếc nhìn tay quản lí bằng ánh mắt sắc ngọt




- Con sai rồi!




- Giờ này mày còn nhận sai sao? Mày để Ủy Viên Kang chờ nửa giờ đồng hồ quí báu rồi giận dữ bỏ đi! Mày nghĩ ông ta sẽ để yên và kế hoạch mấy năm nay của cha mày sẽ thực hiện tiếp được?




- Con sẽ tìm cách hẹn lại Ủy viên và noí chuyện cần nói ạ




- Được, để coi mày làm được j. Nhưng trước đó, mày muốn nhận hình phạt gì đây?




- Bất kể điều gì cha yêu cầu, thưa cha!




Giọng ông Vương đột ngột dịu lại




- Sẽ khó khăn đấy!




- Cha nói đi!




- Mày biết vụ thằng Zan Seven, kẻ đã theo ta cả chục năm nay chứ?




- Vâng. Hắn dính vào 1 vụ giết người và đang bị cảnh sát quốc gia truy lùng.




- Với thân phận của nó, nếu không muốn hưởng mức án trên 10 năm tù thì phải sống chui lủi cả đời.




- Ý cha là gì?




- Nhưng nếu con trai của 1 trùm mafia - 1 ông chủ bất động sản lớn vướng vào chuyện này, mức án có thể hạ xuống là 10 tháng. Là hình phạt cũng là yêu cầu của ta! Mày hãy ra đầu thú thay tội thằng Zan đi!




- Con?




- Phải! Thời gian tới ta sẽ phải ra ngoài vài tháng, ta cần 1 kẻ như Zan




- Nhưng cha... cha vì muốn bảo vệ kẻ dưới mà cha muốn con gái mang tiền án và vào nhà đá bóc lịch sao?




- Thứ nhất, đây là hình phạt dành cho sự vô trách nhiệm của mày! Thứ 2. trước khi thế chiến thứ 3 bắt đầu, ta cần 1 khoản tiền khổng lồ dự trữ đề phòng bất trắc.




- Cha muốn điều tra gì trong nhà tù quốc gia chứ?




- Thế giới với 4 bức tường ấy là 1 thị trường lớn cần cung cấp hàng trắng và thuốc kích thích. Ta muốn mày vào đó để tìm hiểu về đươg dây vận chuyển thuốc cấm vào bên trong.




- Bên cha có bao nhiêu kẻ dưới trung thành, hình phạt thế này....




- Vì cần sự trung thành nên ta mới muốn mày làm, để thử lòng trung thành của mày!




Không phải tự nhiên ông Vương nói ra mục đích của mình, mà ông đang buộc Na Na  phải nhận hình phạt nếu không muốn bị coi là có ý phản ông.




- Nhưng... 10 tháng, con còn bao nhiêu việc phải làm...





- Chỉ sau 1 tháng, ta sẽ tìm cách đưa mày ra.




- Nhưng .. - Na Na đang nghĩ đến Tỉ hơn là cuộc sống tù đầy mình sẽ phải chịu




- Kẻ nào đã nói sẽ nhận bất cứ hình phạt nào?




- Con... - Na Na khá khó khăn để nói ra điều này- Vâng, con sẽ làm, thưa cha!




Dù khó chịu, Na Na vẫn phải nín nhịn về phòng, dẫu sao cô cũng đã mắc tội lớn với cha. Nhưng hình phạt ngồi tù thì thật quá đáng, Na Na không tưởng tượng nổi 1 tháng bị nhốt 1 chỗ, không chơi bời, không kẻ hầu người hạ, không đi đâu cả, cậu sẽ sống ra sao. Chỉ riêng việc không thấy TỈ 1 ngày cũng làm cậu phát điện lên rồi, giờ những 30 ngày. Mà biết đâu chưa thể ra ngay, ngồi luôn gần năm trời thì Na Na đúng là chết còn dễ chịu hơn.




- Ông chủ, buộc cô cả ngồi tù, có khổ cho cô quá không?




- Để nó biết cuộc sống của nó tốt đẹp thế nào. Sao rồi? Nó đã đến mức si tình quên cả mục tiêu rồi ư? Lại thêm 1 đứa con ta sập bẫy, thằng bé đó cừ đấy.




- Có lẽ ông chủ hiểu nhầm rồi. Việc sáng nay là ngoài dự đoán, cô cả chỉ nhất thời không kiềm chế được ham muốn thôi, cô vẫn coi chàng trai đó là người tình như bao ng khác - Tay quản lí lấp liếm để Tỉ không gặp nguy hiểm, mà có lẽ chính ông Vương cũng khó tin kẻ độc đoán coi sự nghiệp là trên hết như Na Na lại có thể sa vào vũng lầy tình ái không cách nào thoát ra.




Sáng.




Na Na ngồi dưới sàn, ngả đầu lên mép giường. Chẳng có tâm trạng sang khu A ăn nên vài phút nữa đồi ăn nhanh Na Na gọi sẽ được mang đến. Cô muốn tống khứ những gì ông Vương nói ra ngoài nhưng không thể.




Na Na sẽ ở trong phòng nghỉ ngơi vài ngày, ít nhất có thể ở cạnh Tỉ trong suốt những ngày còn ở nhà. Sau đó sẽ tìm cách sắp xếp lại tất thảy công việc trước khi đi đầu thú. Điều cậu lo lắng nhất vẫn là về Tỉ , cô chỉ ra ngoài nửa ngày, cậu  cũng gặp rắc rối rồi, đường này cô phải mất tích cả tháng trời.




TỈ đang ngồi trên giường vừa xếp mấy lá bài vừa chờ bữa sáng, chẳng quan tâm đến những điều khó chịu của Na Na .




- Nếu xa tôi 1 thời gian, anh sẽ thấy thế nào?




- Thế nào?




- Biết ngay là anh sẽ nói những chữ vô nghĩa mà. Được rồi, chỉ cần nói có nhớ hay không thôi!




- Đói quá!




- Anh thật là... Ừ, chắc đồ ăn sắp đem tới rồi. À, ta đã cho người đi tìm hiểu, có vài nhóm chuyên gia đang nghiên cứu về căn bệnh của anh. Chưa có kết quả nhưng hi vọng sẽ sớm có. Ít ra thì căn bệnh đó cũng không nguy hiểm tới tính mạng nếu được chăm sóc đúng cách phải không?




- Có lẽ.




- Không biết sẽ thế nào khi con người ta chẳng biết đau đớn và biểu lộ cảm xúc nhỉ? Sẽ ra 1 người  xấc xược, không coi ai ra gì như anh sao?




...




- Cậu chủ - Wind nhìn Khải (lại) ngồi trên thành của sổ, nghe mp3 - Buổi gặp hôm qua của ông chủ, cô cả đã phá hỏng 1 nửa. Nghe nói là vì chàng trai  đó, cậu ta đúng là khó lường. Nhưng có lẽ chúng ta nên cảm ơn cậy ta, vì đang làm cho cô cả mụ mị vì tình




Cạch! Cửa mở, Mĩ Kỳ  đang xách 1 túi đồ ăn nhanh bước vào




- Cậu có thể thôi nhắc đến người tình của chị  Na Na trước mặt anh Khải không?




- Vâng.




Mĩ Kỳ đặt túi đồ lên bàn, quay ra nhìn Khải 




- Tối qua không ăn, chắc anh đói lắm. Mình cùng ăn nhé.




- Cậu chủ nên biết quí trọng những gì đang có, 1 người vợ xinh đẹp và quan tâm cậu nhường này, cậu sao có thể nhớ tới người con trai khác chứ?





Khải bỗng bước xuống sàn và đi thẳng ra cửa




- Anh Khải !




- Cậu chủ!




Nhưng Khải đã kéo cửa ra ngoài. Cậu muốn tiếp tục công việc dang dở của Nguyên, điều chế thuốc chữa Smith-angen.




...phòng 101




Na Na ngồi gác chân lên bàn đọc tạp chí. Tỉ vẫn dùng bữa sáng trên bàn. Na Na liếc nhìn cậu , chợt cười





- Hết việc làm rồi nên đến ly sữa anh cũng nghịch được sao?




Tỉ đang sờ những ngón tay lên thành cốc, vẻ mặt kì lạ. Rồi cậu nhúng 1 ngón tay vào sữa, giơ lên cho từng giọt rớt xuống từ móng tay.




- Rốt cuộc cậu làm gì thế hả?




- Sữa nóng! - Tỉ ngước lên nhìn Na Na




- Cứ như phát hiện ra châu Mỹ ấy nhỉ, uống sữa nóng buổi sáng mới dễ chịu chứ?




Na Na định cúi xuống đọc tạp chí tiếp thì bất giác nhìn trân trân vào Tỉ 




-Anh bảo sao? Sữa nóng?




Có gì đó không đúng... Tỉ đang với lấy con dao cắt.




- Anh  định làm gì?




Na Na thấy Tỉ nhấn nhẹ mũi dao vào đầu ngón tay, 1 giọt máu ứa ra. Na Na lập tức lao ra khỏi bàn, đến cạnh cậu , giật lấy con dao ra, túm lấy ngón tay bị thương




- Anh điên sao? Có ai tự làm mình bị thương không? - Na Na lấy khăn giấy thấm máu




- Đau!




- Ai như anh chứ? Tự làm mình bị thương rồi kêu đau hả? Anh ... anh nói là đau? Đau sao? - Na Na bỗng thảng thốt




-Đau!




- Anh ... sao có thể...




... Mình Khải giữa phòng thí nghiệm ngổn ngang tủ kính và máy móc. Cậu đang đọc tiếp cuốn sổ ghi chép về căn bệnh Smith-agen của Vương Nguyên . Vương Nguyên đã nghiên cứu vô cùng kĩ lưỡng căn bệnh, đến trang giữa sổ thì dừng ghi chép, có lẽ vướng 1 vấn đề nào đó chưa tìm ra. Trang cuối cùng ghi một số chất để điều chế thuốc kháng bệnh, 1 số có sẵn, 1 số Nguyên đã tìm ra cách điều chế, nhưng có 1 gạch đầu dòng bỏ trống. Rõ ràng còn thiếu 1 chất nào đó Nguyên chưa tìm ra. Cậu không chú thích tất cả các chất đã ghi chép, nhưng Khải đoán chất cần tìm cuối cùng là chất ức chế sự sản sinh bạch cầu. Với người thường, việc ức chế quá trình sản sinh của máu là điều nguy hiểm, nhưng với người mắc bệnh, điều đó là một trong những điều cần thiết nhất. Bây giờ, việc của Khải  là tìm ra thứ chất có tác dụng ấy, hoặc ở trong 1 thể sống của tự nhiên ,trong 1 hợp chất hoặc phải tìm cách chế tạo ra. Việc mà bao nhiêu nhà khoa học chưa tìm ra, một người có bằng cấp y học tốt như Vương NGuyên còn thấy khó khăn thì có lẽ với Khải cũng không dễ dàng.




Khải tới góc phòng, nơi 1 kệ sách cao trong tủ kính với những cuốn sách dày cộp như từ điển. Cậu lấy ra vài cuốn, có lẽ sẽ tìm hiểu được manh mối nào đó.




...2 ngày trôi qua. Khu biệt thự khá bình yên.




7h sáng




Mĩ Kỳ  ra khỏi phòng tắm, bước lại gần giường ngủ, nhìn Khải đến phát buồn và chán nản. 2 ngày nay cậu chỉ dán mắt vào những cuốn sách y to bự mà chẳng làm thêm gì, không quản lí an ninh trên laptop cũng không bước ra ngoài.




- Anh không thể dời mắt khỏi chúng sao? Rốt cuộc thì anh định làm gì vậy? Định làm chuyên gia y học à?




Khải không để ý, càng khiến mĩ Kỳ bực bội. Nhỏ lôi di động nhìn ngày giờ




- Hôm nay là Rằm, hay tụi mình sang khu A dùng bữa đi. Mấy hôm rồi toàn gọi thức ăn mà. Đi anh...




Khải tiếp tục giở trang bên và lướt mắt đọc, chỉ cần nửa phút để cậu nhập hết nội dung 1 trang sách lớn đầy chữ vào đầu, nhưng vẫn tiếp nhận được lời Mĩ Kỳ nói, kệ.




- Anh cứ thế này có khi sẽ phát điên lên vì bắt não hoạt động quá công suất thôi! Anh không muốn ăn sáng sao? Có khi.. - Mĩ Kỳ nuốt khan trước khi nói tiếp - Có khi chị Na Na  và ng tình cũng sẽ đến đấy!




Chi dứt lời, mắt Khải dời khỏi cuốn sách...





... Phòng ăn. KhuA.




Đúng như Mĩ Kỳ nghĩ, khi nhỏ kéo Khải đến, Na Na và Tỉ cũng vừa ngồi vào bàn




- Chị  cả! mấy ngày không gặp!




- Trùng hợp nhỉ! Mấy ngày rồi chị cũng không sang đây ăn cơm, hôm nay vừa tới đã gặp em dâu - Thực ra Na Na cũng không muốn ra khỏi phòng và mang người con trai của mình đi đâu, nhưng mấy ngày này TỈ chán ăn, cô nghĩ là do chán cơm khách sạn nên đưa qua đây ăn lại cơm nhà xem thế nào.




- Chông em suốt ngày vùi đầu vào sách vở, không thì cũng màn hình máy. Em phải kéo bằng được anh ấy đi ăn cơm Rằm ở nhà đấy.




- À ừ. Hôm nay là Rằm rồi.




... Bắt đầu dùng bữa, mọi người đều im lặng. Thỉnh thoảng, Mĩ Kỳ liếc nhìn Khải . Cậu không hề tập truen vào bữa ăn mà mắt chỉ chú mục vào Tỉ . Mĩ Kỳ hơi nao lòng, nhỏ chỉ định nói Na Na cùng người tình đến khu A dùng bữa để muốn Khải ăn gì đó trước khi kiệt dức. Rốt cuộc , nhỏ hối hận vì đã nói vậy.




- Anh  vẫn không muốn ăn gì sao?




Na Na dừng ăn khi thấy Tỉ không ăn, chỉ ngồi yên nhìn cốc sữa xoay xoay trong tay. Na Na thấy thấy Tỉ có vẻ thích thú với việc cảm thấy 1 vật gì đó nóng nóng trong tay, như trẻ kon lần đầu chơi bupbe vậy. Nhưng đúng là sau khi có thêm cảm giác, Tỉ thấy mỏi mệt hơn, nhạt miệng, chán ăn và chỉ muốn nằm. Hiện tượng ảo giác và choáng tăng rõ rệt. Cậu  không biết rằng, bệnh mình ngày càng xấu đi. Khải chú mục vào Tỉ , để ý từng nét mặt, cử chỉ,cậu cảm thấy nhiều điều bất ổn




- Rốt cuộc anh muốn ăn gì hả? Nếu mệt thì ăn cháo hầm nhé? - Tỉ lắc đầu - Tôi không hiểu nổi anh nữa, lúc thì ăn không ai bằng, lúc thì chẳng muốn ăn gì . ANh cứ không ăn thì sống thế nào hả?




Na Na chẹp miệng, quay đi. Và cậu nhìn thấy em trai... Khải  vẫn đang trân trân nhìn Tỉ ! Na Na nhìn theo hướng Khải nhìn, rõ ràng là không rời mắt khỏi người con trai của cô!




- Mày... làm gì vậy hả? - Na Na dằn giọng. Nhưng Khải không để ý, cậu vẫn chăm chú vào bộ mặt ỉu xìu biếng ăn của Tỉ 




Thật không thể chịu nổi! Trước mặt Na Namà có kẻ dám nhìn người con trai của cô chằm chằm như vậy!




Rầm!




Na Na đứng phắt dậy đập bàn, sữa và rượu trong mấy cái ly chòng chành




- Mắt mày cứ chằm chằm nhìn ai thế hả?? - Giọng gắt lên, Na Na đang bắt đầu tức giận không kiềm chế. Lúc này Khải mới dời mắt khỏi Tỉ , đưa ánh mắt lên nhìn chị gái .




- Mày không có tự trọng hả thằng khốn? Vợ mày ngồi cạnh mà mày có thể nhìn người con trai của tao chằm chằm vậy sao? Mày muốn gì?




Khải không có ý định gây gổ nhưng Mĩ Kỳ  đang đứng phắt dậy




- Chị bảo chồng em nhìn ai chứ? Chị đừng có làm quá lên như vậy! Tại sao anh ấy phải nhìn cậu ta?




- Em lo giữ chồng mình đi, em không thấy sự thèm muốn chàng trai của chị trong mắt nó sao?




- Chị thôi đi! Chị cứ làm như chị chưa từng nhìn chằm chằm vào cơ thể em đấy! Chị có quyền gì mà phán xét chồng em?




Mĩ Kỳ dừng lại 1 chút trước khi nói tiếp, nói những điều vì quá bực mình mà phải tuôn ra:




- Em nghĩ chị nên nhìn lại người tình thì đúng hơn! Chính cậu ta mới là kẻ chuyện đi quyến rũ người khác đấy!




Mĩ Kỳ dứt lời, Na Na mắt trợn lên! Con gái của ông Hạ  ? Cậu mặc kệ ! Dám đụng chạm tới Tỉ nghĩa là mắc tội lớn! Nhưng Na Na chưa kịp làm gì thì...




Rầm!!




Khải đã bật dậy như 1 kẻ sắp phát điên làm ghế đồ rầm ra sau. Chỉ 1 giây, Khải đã lao đến và Mĩ Kỳ gần như chết sững, chưa kịp hiểu gì thì... Bàn tay rắn chắc và thô bạo đã xiết chặt quanh cổ nhỏ. Người Mĩ Kỳ căng ra, khí quản bị xiết tới mức không thể kêu lên. Nhỏ ngột ngạt và bàng hoàng tới nỗi không tin vào mắt mình ! Khải đang nhìn nhỏ, cái ánh nhìn giận dữ và phẫn nộ như cuồng phong, như 1 con thú dữ đã tóm được con mồi. Và bàn tay tàn bạo của cậu sắp cướp đi tính mạng của vợ cậu!




Tỉ không để tâm, Na Na thì ngạc nhiên đến sửng sốt khi thấy phản ứng của em trai. Na Na cũng chẳng định can ngăn




Mĩ Kỳ nhìn Khải bằng ánh mắt đau đớn và tuyệt vọng, đáp lại vẫn là đôi mắt đen đặc với 1 biển hận thù. Bàn tay cậu càng lúc càng xiết mạnh hơn... Và!!!




- Cậu chủ! Thôi ngay đi!




Giọng tay quản lí của Khải gắt lên




- Ông chủ muốn cậu đối tốt với vợ cậu và h cậu định giết cô ấy sao??




Bàn tay Khải chợt giãn ra khi nghe thấy từ "ông chủ". Cơn giận dữ chưa qua đi nhưng cũng dịu bớt lại. Khải nhìn chỗ khác, cánh tay buông xuống. Mĩ Kỳ  ôm lấy cổ, cố hít thở lại bình thường




- Anh... anh muốn giết em??? -Mĩ Kỳ cố nói đứt quãng - muốn giết em... vì cậu ta???



Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Story C43: Chap 47
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...