Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên

C32: Chap 36

176@-

Đó là với người bình thường, còn người mắc bệnh kì dị như Tỉ thì khác, chỉ cần 15phút đối với người thường là lạnh cóng nhưng trong mức chịu đựng thì với Tỉ , là con đường dẫn đến cái chết!

5h sáng. Cái hầm tối.

Tỉ ngồi co ro 1 chỗ, mặt úp xuống đầu gối, tay ôm bó lấy chân và người run nhè nhẹ. 1 đêm khó khăn! Đúng như Tỉ nghĩ, giữa đêm tháp làm lạnh sẽ hoạt động công suất cao. Và bức tường như đóng băng kia cứ chậm rãi phả hơi lạnh vào căn hầm, nhưng cậu qua được vì dốc toàn bộ hộp zkilico vào miệng. Xung quanh vẫn tối đen như mực và Tỉ biết chỉ đêm qua thôi, cậu đã gặp may. Trong hôm nay phải tìm cách thoát ra trước khi đêm xuống . Phải sốg! Chắc chắn phải sống! Nhưng cơ thể cứ run thế này, trước hết phải kiếm gì sưởi ấm đã. Không được dùng lửa cồn bừa bãi, Tỉ nhớ ra 1 thứ có thể dùng được khi bộ đồ của mình mỏng tanh và rách vài chỗ. Chắc chắn không ai trong tình trạng của Tỉ có thể đủ liều lĩnh và bình tĩnh hơn: cậu đang nghĩ đến chiếc áo bò mà tên tội phạm đã chết đang mặc, đang nằm sóng soài 1 góc nào đó trong căn hầm tối này...

............

Sáng.

Tuấn Khải ngồi trên bàn máy, ngả người vào ghế tựa, mắt nhắm nghiền tưởng như chăm chú và chiếc mp3 nhưng thực ra tai đang để ý vào màn hình máy. Không phải camera ngoài cổng chính mà là camera ghi hình hành lang sang khu B tối hôm qua, tua đi tua lại cảnh 2 tên tội phạm kéo Tỉ vào trong phòng lũ chó hoang.

Cạch! Có tiếng mở cửa rất nhẹ... Mĩ Kỳ đang bước vào, Khải chợt mở mắt, 1 tay đưa lên bàn phím, trở về camera ngoài cổng chính trước khi có kẻ nào tò mò nhìn thấy.

- Hay đến chơi vậy... chắc không làm phiền anh Khải đâu nhỉ?

Không 1 cái liếc nhìn, cũg chưa 1 lần có câu trả lời từ Khải dù Mĩ Kỳ luôn cố đặt câu hỏi để có thể nghe thấy giọng cậu.

- Đương nhiên không phiền, tiểu thư đến lúc nào cũng được ! -Tay quản lí đang bước ra từ phòng phía trong.

- Cảm ơn.

- Không có gì . cậu chủ của tôi không có bạn, mà lại cũg không thích nói chuyện với tôi nên có 1 cô gái bên cạnh cũng tốt.

- Vậy, tôi ở lại dùng bữa trưa nhé?

- Tất nhiên là được, tôi sẽ cho người mang bữa trưa đến. Còn giờ tôi sẽ ra ngoài để tiểu thư và cậu chủ được riêng tư.

.........

Phòng 101. 1h chiều.

Na Na vừa dậy sau giấc ngủ từ lúc gặp Leader về đêm qua. Cô dùng 2 cánh tay hất văng cả bàn thức ăn mà quản lí đã chuẩn bị xuống đất, bát đĩa loảng xoảng, thức ăn tung tóe.



- Cô chủ nên dùng bữa khi đói.

- Tôi không đói! Quẳng hết cho tôi! Cả anh! Cũng cút đi cho khuất mắt!!

Sheely cũng hiểu Na Na tức giận vậy là vì điều gì. Na Na lo lắng cho Tỉ nhưng lại tự phủ nhận điều đó. Cô luôn nghĩ, luôn làm những việc, luôn nói những điều mà đối với cô, Tỉ chẳng là j. Nhưng thực ra trong lòng lại khó chịu vô cùng. Khang muốn cứu Tỉ, đương nhiên cô không phủ nhận điều đó, nhưng cô nghĩ đó là bảo vệ danh dự cho mình khi kẻ khác chạm tới người con trai của mình, chứ không phải vì có tình cảm với Tỉ . Và càng tự lừa dối chính mình thì Khang càng muốn phát điên lên.

- Sao cô chủ phải tức giận như vậy? cô chủ đã mặc kệ cậu ấy cho lũ chó hoang thích làm gì thì làm, mà rõ ràng vì cô đã giết Seiky nên Leader mới trả thù. Bây giờ cô nên vui vẻ mới phải chứ?

- Tôi giết Seiky vì cậu ta mà! Hay anh tính bảo tôi quỳ xuống trước mặt chúng cầu xin? Hay đổi tính mạng? không bao giờ! Không bao giờ!

- Ít nhất cô cũng không nên bỏ mặc cậu ấy.

- Tôi không muốn nghe tới cậu ta nữa. Cậu ta làm tôi đau đầu! Cậu ta làm tôi mất cả kho hàng của cha, nhiệm vụ đầu tiên tôi không hoàn thành! Chỉ có đứa ngu xuẩn mới si tình tới mức đem tính mạng hay tự tôn để người tình được sống thôi!

- Nhưg cô chủ...

Cô chủ nên xem thứ này đi. - Quản lí đem cái máy quay lại.


- Gì ?

- Em chưa xem. Đúng hơn không dám xem. Nó dành cho cô chủ đấy!

........

" - Nói xem, em muốn chơi trò gì trước, người đẹp?

- Nói! Nói! Có nói không???

- Seiky của tao! Mày giết Seiky của tao!!


- Sao? Vui không em??... Nó sẽ thế nào khi xem đoạn băng này?

- Bây giờ.. cho máu em... dính hết lên cơ thể em nhé! "


Đoạn video đã dừng, còn Na Na, mắt vẫn dán vào màn hình, người cứng đờ.... Và chỉ 3 giây, mặt cô đã biến sắc...

Bộp!!! Chiếc máy quay bay xuống đất. NA Na đứng dậy , bước đi như không tự chủ. Cô đang bắt đầu điên lên và sẽ khó dừng lại nếu không giết - người!

Na NA nạp đạn vào khẩu súng ngắn và cầm thêm khẩu K113. Cô ra khỏi phòng.

- Giết! Tôi sẽ giết hết lũ chúng nó! Tôi sẽ giết!!

- Cô chủ đi đâu vậy?

Tay quản lí ngáng đường và lập tức bị 1 cú hích mạnh khiến phải lùi sang bên. Hắn thấy cô chủ đằng đằng sát khí với ý nghĩ muốn giết người quá rõ.

- Cô chủ! Ông chủ gọi đến!

Na Na khựng lại, suy nghĩ chạy qua khỏi 2 chữ "giết người"

- Có lẽ ông chủ đã biết chuyện kho hàng. Cô nên gặp ông chủ rồi quyết định xem có giết chúng nữa không!

............

5h chiều. Mĩ Kỳ vẫn trong phòng 102.

- Em nói thật đấy. Sinh ra trên đời mà chẳg nói, chẳng cười, chẳng tỏ cảm xúc gì, ngày nào cũg làm việc như cái máy thì người ta không gọi là sống mà chỉ gọi là tồn tại thôi! Như anh Khải đấy, là tồn tại!

Mĩ Kỳ liếc nhìn Khải , màn triết lí không gây ảnh hưởng gì . Tay nhỏ mân mê trên thành cửa sổ, tiếp tục:

- Kể cả anh vô cảm thì chí ít anh vẫn là 1 thằng đàn ông trưởng thành. Đứng trước con gái cũng phải cảm thấy gì chứ? Chắc chắn có, không tình yêu thì cũng là dục vọng!


Mĩ kỳ quay lại nhìn Khải vẫn ngồi trước màn hình máy. Cậu chợt mở mắt, đứng dậy, đi lướt qua mặt Mĩ Kỳ , vào phòng trong. Cửa phòng đóng lại và nghe tiếng khoá cửa lạch cạch.

- Anh... anh ơi...- Mĩ Kỳ nhìn theo, mặt ngẩn ra.

Phòng ngủ phía trong, 1 bức tranh lớn từ từ dịch chuyển, lộ ra chiếc thang máy hình hộp trong suốt. Phong bước vào và định xuống tầng hầm thứ nhất. Hệ thống vừa báo có trục trặc ở... tháp làm lạnh!


...Căn hầm tối.

Tỉ không rõ được thời gian nhưng thấy nhiệt độ ngày càng xuống thấp nên hiểu màn đêm đã buông xuống. Cậu vẫn co ro 1 chỗ, nhưng lần này có chiếc áo bò rộng thùng thình. Có mùi máu tanh và hôi hám nhưng Tỉ không quan tâm, quan trọng là sống tiếp được lúc nào hay lúc ấy. Cậulần tìm chiếc hộp zkilico, cố sức dốc xuống

nhưng không 1 viên nào rơi ra, chỉ còn vỏ hộp rỗng.. Cứ thế này đến nửa đêm sẽ khó sống được, nhân lúc còn chịu được phải làm gì đó... Và cậu, chợt thấy cái lỗ hổng trên tường với vệt sáng chiếu xuống ...

Bên kia bức tường có thể có người? Nếu không sao lại có ánh sáng? Vậy phải tìm cách báo hiệu! Nhưng cách nào, bức tường rất dày và Tỉ kiệt sức rồi, vừa đói vừa lạnh sao kêu được?... Tỉ nghĩ.. cố nghĩ và... Khói! Nếu đốt lửa khói sẽ bay qua lỗ hổng! Hi vọng phút chốc bừng lên, Tỉ lần đi tìm mấy chai rượu. Ý nghĩ sẽ được cứu làm cậu quên hết nỗi sợ hãi về những bộ xương người

Nhưng.. lửa cồn hầu như không có khói, phải có gì để đốt.. Phải! Chiếc áo bò...

........

Na Na bước ra từ phòng ông Vương, nỗi tức giận lắng xuống thành nỗi khó chịu.

" Được, ta bỏ qua chuyện kho hàng, với điều kiện con sẽ mua lại nó trong tháng này. Nhưng con đừng nghĩ ta không biết tại sao con làm mất lô hàng. Ta không nghĩ con là loại đàn ba coi trọng đàn ông đâu. Chỉ là cảm xúc nhất thời nên quên đi, con cần biết thứ gì là quan trọg nhất! Còn nữa, ta biết rất rõ chuyện về lũ chó hoang đấy. Nếu, dù chỉ là trong ý định thôi, con muốn cứu cậu bé đó = cách ra tay với chúng, ta nghĩ, con không có 1 chút tư cách hay bản lĩnh để cầm quyền! Đương nhiên con có thể cứu cậu bé theo cách khác, hoặc quên nó đi, ta sẽ rất hài lòng về con."

Na Na thấy càng lúc càng khó chịu... Quên sao? Quên 1 người con gái, chẳng phải chuyện quá nực cười để ông phải nhắc đến sao? Cậu có thể vứt 1 đám vào thùng rác sau khi đã qua đêm... Nhưng Ti, Tỉ khác hoàn toàn đám con gái đó...

......

TỈ cố dịch ra xa bức tường lạnh như băng, nhìn đám lửa vẫn cháy, thỉnh thoảng kêu lách tách vì vài bò. Khói bắt đầu bốc lên... ngập phòng. Tỉ ho sù sụ rồi cố lết ra xa hơn. Càng ngày càg lạnh mà lại chỉ phong phanh chiếc váy lụa, Tỉ biết cơ hội không có nhiều. Chỉ trước nửa đêm thôi, nếu không ai xuống tầng hầm và phát hiện ra khói thì cậukhông thể sống được tới sáng mai!

.........

- Cô chủ! - Sheely đang bước đến

- Sao rồi?

- Em cho người đến lục soát lại và vẫn không tìm thấy, không 1 cái cửa nào dẫn sang phòng khác!


- Điên đầu! Tôi muốn điên đầu lắm rồi! Chỉ vì 1 thằng con trai mà tôi...

- Em biết cậu ấy làm ảnh hưởng tới cô chủ rất nhiều, nên em sẽ không muốn cô phải làm gì nữa... Mục tiêu...


- Quan trọng nhất! Tôi sẽ lấy lại sự hài lòng của cha!

- Bên cậu 2 cho báo tháp làm lạnh gặp trục trặc. Sẽ sửa sớm nhưng dễ ảnh hưởng đến công nhân trong xưởg chế tạo. Em nghĩ cô chủ nên xuống kiểm tra.

- Xuống tầm hầm? Lâu rồi, tôi cũng không đi kiểm tra...

- Vậy bây giờ...

- Không! Tôi không có hứng. Cả ngày nay điên đầu lắm rồi. Tôi đã hẹn mấy thằng bạn đi đua xe. Xảy ra chuyện gì anh lo đi.

- Cô chủ...

- Tôi đang tìm cách để quên chàng thôi. - Bạo lực, tốc độ và gái là cách khiến Na Na quên 1 chuyện không vui nhanh nhất - Tin tôi đi, ý nghĩ chàng sẽ chết ở đâu đó chỗ lũ khốn kia không làm tôi dễ chịu tí nào.

Na Na bỏ đi, tay quản lí vẫn đứng đó.

- Nhưng cô chủ vẫn mặc kệ cho cậu ấy chết, đền mạng cho Seiky. Em không thể làm gì hơn để cứu cậu ấy, em hận chính mình!

.........

2 cánh cửa trắng lớn bằng sắt từ từ khép lại, vài làn hơi mỏng đột ngột bị xua đi trong không khí, Tuấn khải vừa bước ra với 1 chiếc áo choàng trên người. Cậu chịu lạnh tốt nhưng ở dưới này, nhiệt độ luôn âm nên buộc phải mặc áo nếu không muốn bị đóng băng. 1 hành lang dài, trắng toát. Trên hành lang, không khí như ngưng tụ và hơi lạnh toả ra khắp nơi. Dưới này, những bức tường rất rắn chắc và rất dày để giữ nhiệt không quá thấp như ở khu tháp làm lạnh, đủ để cho người thường sống được .

Khải vẫn sải bước trên hành lang sáng...

Cậu bỗng dừng chân, nhíu mày thật nhẹ và hơi quay đầu. Một lớp khói trắng đục phun ra từ 1 lỗ hổng nhỏ ngang tầm mắt Khải . Bên kia bức tường không phải khu làm lạnh... Khải đang nhớ xem theo bản thiết kế khu biệt thực và tầng hầm cậu đã làm thì bên kia bức tường là gì .. Chưa thể nhớ ra! Và điều đó có quan trọng với Khải ? Không hề!!

Chân Khải bước tiếp....








Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Story C32: Chap 36
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...