Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên

C12: Chap 11

181@-

..................3 năm sau..........
Ô tô cảnh sát réo còi inh ỏi, đậu....... trước cổng khu biệt thự.
2 điều tra viên của cục cảnh sát Trùng Khánh bk vào phòng khách. 1 ng giơ tấm thẻ đeo trước ngực lên:
- Tôi là điều tra viên, mong 2 ng hợp tác.
Na Na vẫn đọc cuốn tạp chí, chân gác lên bàn, ko quan tâm tới cảnh sát thành phố. Vương Nguyên đẩy ng đứng dậy, bk lại phía 2 điều tra viên:
- Xin lỗi. Tôi có nghe ng thông báo rồi. Nhưng thực sự chúng tôi ko hoan nghênh sự có mặt của 2 vị... ko biết 2 vị đến có chuyện j nghiêm trọng?
- Ko phải tổng thống, ko phải quan chức cấp cao mà cần ng canh cổng có phải là điều mà cảnh sát cần lưu tâm ko?
- Tôi muốn biết điều luật nào của quốc gia qui định nhà ng dân ko dk có ng bảo vệ? Điều tra viên của cục cảnh sát đến nhà dân để hỏi về chuyện này, có phải là lố bịch lắm ko?
Na Na đang ngồi trên ghếm cười khẩy 1 cái, lẩm bẩm:" Khỏi làm cảnh sát nữa, đi làm ng mẫu có khi dk nhiều tiền hơn"
Vương Nguyên hơi quay đầu:
- Chị cả. Nghiêm túc chú đi.
Nữ điều tra viên có vẻ khó chịu, liền sẵng giọng:
- Vậy tôi sẽ ko vòng vo nữa. Tôi đến để lục soát khu biệt thự này. Chúng tôi nghi ngờ khu biệt thự có tàng trữ hàng trắng và vũ khí. Cha anh bị tình nghi có liên quan đến 1 đường dây buôn lâu và sản xuất hàng trắng.
- Lệnh lục soát đâu? Nếu ko có lệnh lục soát tôi sẽ kiện các vị tội xâm phạm dân bất hợp pháp.
- CHúng tôi ở trong đội điều tra tội phạm... và ko cần thiết phải xin lệnh.
- Ko có lệnh lục soát vậy chứng cớ nào kết tội khu biệt thự này có tàng trữ hàng cấm?
- Chứng cớ chính là thứ dk giấu trong khu biệt thự.
Vương Nguyên hơi mỉm cười lùi lại vài bk ngồi xuống ghế.
- Vậy thì 1 là các vị ra khỏi đây ngay lúc này, 2 là các vị lên tòa nói chuyện với luật sư của tôi. Ko có lệnh lục soát, ko có chứng cứ, vô cớ công vào nhà ng dân kết tội. Tôi ko chắc các vị còn giữ dk tấm thẻ cảnh sát trước ngực dk bao lâu.
2 viên cảnh sát liếc nhìn nhau rồi kết 1 câu trước khi quay ra cửa.
- Tôi sẽ trở lại sớm với lệnh lục soát khu biệt thự.
.........Na Na quăng cuốn tạp chí lên bàn, rút di động từ túi ra:
- Tiễn chúng đi và khử lũ chó săn trước khi chúng về cục.
Xong, Na Na nằm kềnh xuống ghế sô pha dài, nhắm mắt, lảm bẩm:
- 1 lũ ngốc tự hại mình. CHuyên viên điều tra sao? Chúng ko biết động não tí nào.
Nguyên ngồi trên ghế, hơi nhíu mày:
- ko đâu. Điều tra viên của cục cảnh sát.... ko thể hành động thiếu sót vậy.
Nam rút di động bấm số.
- Xử lí cho cẩn thận vào. Và kiểm tra xem trên ng họ có thiết bị dò phân tử khí hay những j tương tự ko?
.........
- Nếu lần sau có cảnh sát thành phố đến, ko cần thông báo đâu. Cần thì chĩa súng vào!
Nguyên bỏ dt xuống, bấm số khác.
- Chuyển máy cho tôi đến cục trưởng.
.......

- Chào ngài. Tôi là Vương Nguyên


-.....
- Đã có ng của cục đến khu biệt thự của chúng tôi với yêu cầu lục soát và những lời kết án cha tôi vô cùng nghiêm trọng. Tôi thật sự ko hài lòng vì điều đó.
-.....
- Đó là chuyện ngài quản lí cấp dưới. Nếu cha tôi biết dk ông đã bị chuyên viên cảnh sát gọi tên như 1 tội phạm, ngài nghĩ sao?
-....
- Cắt chức ư? Dk thôi, neeys 2 vị cấp dưới của ngài còn sống để trở về cục! Tôi ko muốn mất thời gian của ngài nên sẽ nói thẳng luôn. Nếu chuyện này xảy ra 1 lần nữa, cái ghễ ngài đang ngồi chưa chắc còn giữ vững đâu. Đây ko phải là lời đe dọa!.......... Chào ngài!
Nguyên tắt di động, khuôn mặt trở nên đăm chiêu:
- Ba đã thâu tóm dk toàn bộ thành phố này nên cảnh sát Trùng Khánh ko phải vấn đề. Vấn đề là có khi nào CIA một lần nữa nhảy vào can thiệp?
Na Na vẫn nằm dài trên ghế sô pha:
- CHẳng phải CIA ko có động thái j sao? Vụ Hunter gần 10 năm trước đã quá đủ để bọn chó săn co vòi lại.
- Ko nên xem thường kẻ địch, CIA ko đơn giản vậy đâu. Về cái chết của Hunter gần 10 năm trước, e ko dk tham gia. Nhưng e biết, mất đi bộ não siêu phàm ấy là 1 tổn thất lớn của quốc gia.
.............5h chiều. Phòng 72. KHu B
- Vẫn tập luyện tốt chứ?
- Vâng, cậu 3!
Vương Nguyên ngồi trên chiếc ghế tựa, măt nhìn nhóm sát thủ đang luyện tập.
- Đây là 24 sát thủ chuyên nghiệp, đảm bảo trung thành và ko sai sót trong bất kì 1 nhiệm vụ quan trọng nào, cũng là 24 tên máu lạnh nhất dk cậu cả chọn từ "lũ chó hoang".
- Nếu là chị cả thì ta ko có ý kiến. Về tiền án của chúng?
- Tất cả đều là tội phạm quốc tế đã hoặc đang bị phát lệnh truy nã. Nhưng tên này vô cùng nguy hiểm, nhưng theo tôi thấy thì đã phần nào bị cô Na Na thuần hóa.
- Vậy nhóm sát thủ cứ giao lại cho quản lí của chị cả. Ta cần ngươi là 1 số việc trong thời gian tới.
- Vâng!!!
- Ư aa...aa......
Tiếng hét man rợn của 1 tay sát thủ vang lên. Vương Nguyên lập tức đứng dậy và tiến nhanh lại.....
Tên sat thủ bị lưỡi dao sượt qua cánh tay, máu chảy đầy bàn tay, hắn lăn lộn dưới sàn . Nhưng ko có vẻ vì đau đớn mà vì lí do khác làm hắn gần như nổi điên lên. Đám sát thủ đứng lại thành mấy hàng. Vương Nguyên nhìn tên đang lăn lộn dưới đất nhíu mày.
- CHắc ko tập trung nên đã bị đối phương tấn công. KO có j đâu cậu 3!
- Ko! Hắn ko đau đớn, hắn đang lên cơn!
Tay quản lí trợn mắt nhìn cậu chủ. Vương Nguyên đưa tay rút ra khẩu súng ngắn và hướng thẳng vào mặt tên sát thủ:
- Sử dụng heroin. Ngươi ko đáng dk sống tiếp!
Tên sát thủ quằn quại, cố rướn ng lên, mặt hắn đầm đìa mồ hôi.
- Cậu.....chủ.....em....em....sẽ....cai....em.....
- Ng ko phải đã biết quy định sao? Ta ko thể tha thứ cho những kẻ coi thường quy tắc ta đặt ra!
Nguyêe lên đạn, đôi mắt trở nên sắc sảo hơn và chuẩn bị bóp cò.....
-Em....em....xin lỗi.....xin tha lỗi.....cho em.....

Tên sát thủ như gào lên, ng run lên từng hồi và nhìn Vương Nguyên bằng ánh mắt thảm thiết.
Trong 1s, Nguyên chợt thấy xao dộng, ngón tay đặt vào cò súng thả lỏng ra, cánh tay từ từ buông xuống.....
- Ngươi ko muốn chết.....tại sao còn.....

Pằng! Pằng!
2 phát súng liên tiếp, 2 viên đạn vút đến, xuyên vào 2 con mắt tên sat thủ, xuyên qua não vào cắm phập xuống sàn với tốc độ chóng mặt. Từ 2 hốc măt tên sát thủ, máu phụt ra tung tóe, hắn chưa kịp kêu lên thì đã gục xuống.
Vương Nguyên dứng như trời chồng, đôi mắt mở ta nhìn tên sat thủ chết ngay trước mặt mình. Bàn tay cầm súng khẽ run lên.
- Tuyệt vời! Khẩu K115 này có khi sẽ dk giải Nobel về Khoa học vũ khí tối tân với lực phóng ra cực lớn. Tốc độ đạn là 5km/s trong ko khí. Và có thể xuyên qua bức tường sắt dày 1m trong t/g 1/1 tỉ s.
Na Na quay quay khẩu súng trên tay, tiến lại phía Vương Nguyên . Nhìn cậu e vẫn chưa hết bàng hoàng, Na Na chợt cười 1 tiếng.
- Với những tên thế này, khỏi nói nhiều, tốn t/g. Mày ko làm thì a làm hộ cho nhanh. Coi như thử nghiệm luôn khẩu K115 này.
Nguyên đã lấy lại bình tĩnh và quay sang nhìn chin gái.
- Nhưng đây là 1 trong những tên sát thủ có khả năng mà chị đã chọn.
- Sao? Mày có đề nghị j về cách chị quản lí kẻ dưới ak?
Na Na chỉ tay vào đám sat thủ mắt vẫn nhìn chằm chằm e trai.
- Chúng mày! Còn tên nào muốn làm trái quy định?
Lập tức 23 tên còn lại quỳ xuống, cúi đầu và đồng thanh: - Ko! thưa cô chủ!
Na Na mỉm cười rồi quay ng đi.....
- Dù có năng lực thì mày hãy cố gắng xứng tầm làm đối thủ của anh, để kế thừa vị trí của cha, e trai ạ!
- E chưa bao h coi chin là đối thủ!
- Tốt thôi! Dù sao mày cũng ko bao h vượt qua dk chị.
- E ko nghĩ mình có thể vượt qua dk sự tàn bại của chị. Nhưng......e sẽ cố......
- Vậy...... mày cứ cố đi. Và cẩn thận đấy! sẽ có 1 ngày, chị ..... cướp hết những j thuộc về mày, tất cả.....
Na Na lại chợt cười, chân cậu bk khỏi phòng 72.....
....Nguyên chậm rãi bk trên hành lang, vẻ mặt thẫn thờ. Ở ngôi nhà này, cậu hay có cảm giác ngột ngạt. Điều này ko dk học nhưng chính 3 ng nhà đó vẫn rõ hơn ai hết. Cuộc chiến tranh quyền giữa các anh chị em sẽ kết thúc khi vị trí ng kế thừa dk định đoạt. Và khi ấy, những kẻ thừa kế muốn vị trí của mình vững trải thì phải giết chết những ng còn lại! Như cha mình gần 30 năm về trước đã tự tay kết liễu 2 ng anh ruột của mình!
Thực ra, suy nghĩ của Vương Nguyên là lên nắm quyền để giúp đỡ cha, cậu chưa từng nghĩ sẽ giết hại 2 anh chị ...... Nguyên dừng lại trước cửa phòng mình, đẩy cửa vào..... Cậu dựa lưng vào tường, thở dài 1 tiếng, cơ thể cảm thấy mệt mỏi. Căn phòng khách rộng thênh thang, ngập ánh đèn vang ấm áp. Nguyên đưa mắt nhìn..... dừng kaij tại chiếc bàn kính. 1 cậu bé đang đứng dựa bàn, mải miết nhìn chú chim Palila nhảy nhót trong lồng. Cậu bé mặc bộ vest trắng mềm mại như lụa, có mái tóc xoăn, bàn tay với những ngón dài như búp măng khẽ đưa lên chạm nhẹ vào thanh sắt của chiếc lồng chim. Nguyên hơi nghiêng đầu, đôi mắt mải nhìn ng con trai đó, thật lâu.....
- Em.... ăn tối ....chưa?
Lời Vương Nguyên phát ra đủ để nghe dk, nhưng ng con trai ấy vẫn lặng yên ngắm chú chim, như chẳng nghe thấy ai nói j. Nguyên nhíu mày, hơi dằn giọng xuống:
- Thiên-Tỉ!!!
Lúc này cậu bé mới từ từ quay lại, nhẹ nhàng đưa đôi mắt nhìn về phía Vương Nguyên. Đôi mắt nâu to, trong và sâu như làn nước dưới đáy hồ đêm trăng.
Đôi lồng mày mảnh, dài và cong như đuôi phượng. CHiếc mũi nhỏ cao và thẳng. Cái miệng xinh xắn, ươn ướt đỏ như thoa son, nổi bật giữa làn da trắng ngọc ngà.....
Đôi mắt ấy nhìn thẳng vào Vương Nguyên luôn là vậy, cái nhìn khó hiểu..... Trái tim Vương Nguyên chợt đập lạc 1 nhịp..... Chân cậu từ từ bk lại, đứng trước mặt cậu bé
- Đến khi nào, e mới ko phớt lờ lời ta.... nữa đây?- Nguyên đưa mấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Thiên Tỉ. - Em ....ăn tối chưa?
Tỉ khẽ lắc đầu.

- Em... đói ko?
Vẫn 1 cái lắc đầu.
- KHi nào e mới tự nói ra suy nghĩ của mình? Và khi nào.... e mới hết làm ta lo lắng đây?
Nguyên vòng tay nhẹ nhàng đẩy Thiên Tỉ lại gần và 2 tay ôm lấy Thên Tỉ trong lòng mình..... Nguyên nhắm mắt cảm nhận mùi hương dịu dàng trên mái tóc người con trai ấy.
- Hôm nay.... ta thật sự thấy mỏi mệt. Con đường ta chọn dường như ko thấy điểm dừng. Rất nhiều giống tố. Rất nhiều thử thách. Rất nhiều nổi đau..... Chỉ khi ở bên e thế này.... ta mới thấy.... bình yên.
........

- Tay quản lí kéo vali, đẩy cửa vào phòng 102. Vẫn như mọi ngày. căn phòng chỉ có ánh đèn màn hình mờ nhạt hắt xuống sàn. Đứng giữa bóng tối, tay quản lí cúi gập người:
- Cậu chủ! E đã về.
Ko 1 tiếng đáp lại, hắn ngẩng đầu và ko hề ngạc nhiên.
- 3 năm rồi, cậu chủ vẫn ko hề thay đổi.... Suốt t/g qua, e đã tìm hiểu dk rất nhiều điều về các hệ thống bảo mật và an ninh quốc gia. Nhưng rốt cuộc e dk lệnh trở về từ phía ông chủ.....
1 khoảng lặng.........Tay quản lí nhận ra cậu chủ đang nghe nhạc và.... ngủ, nhưng hắn vẫn tiếp tục cất lời:
- E biết mình ko xứng để quản lí dk cậu chủ. E đã nghe về hệ thống an ninh mới của khu biệt thự. Ko cần e, có lẽ cậu chủ cũng chẳng gặp trở ngại j.......Nhưng lần này trở về, e quyết định sẽ giúp cậu quản lí kẻ dưới và......giành dk quyền thừa kế.....theo như mong muốn của...... bà chủ.
Tay quản lí quay ng, chợt khựng lại.
- Có thể cậu chủ ko muốn nghe, nhưng e vẫn sẽ nhắc lại điều mình luôn nghĩ..... cậu chủ....quả là....thiên tài!!
Quản lí bk ra khỏi phòng 102, cửa phòng vừa đóng lại........Trên thành cửa sổ lớn, tiếng nhạc vẫn réo rắt vào tai Tuấn Khải. Ko phải cậu ko nghe dk những j tay quản lí nói, mà bộ não của cậu đã từ chối tiếp nhận thông tin.
Quản lí của 3 ng con dk Lâm Chấn Đông hết sức cẩn trọng tuyển chọn. Như tay quản lí của Tuấn Khải là ng xuất sắc tốt nghiệp 1 trong 5 trường đại học danh tiếng quốc tế. IQ của hắn ngang ngửa Na Na và Vương Nguyên! 3 năm trước, hắn dk lệnh xuất cảnh để đi tìm hiều về các hệ thống an ninh cấp cao của những quốc gia đứng đầu thế giới, vs mục đích trở về giúp Túân Khải xây dựng lại hệ thống an ninh mới, ko phải chỉ để bảo vệ khu biệt thự mà còn để ngăn chặn lực lượng cảnh sát, điệp viên tấn công bất ngờ. Nhưng 3 năm công sức bỏ ra, rốt cuộc tay quản lí lại dk lệnh về giữa chừng. Bởi vì, ko cần sự giúp đỡ của hắn, Chấn Phong đã tự cho xậy dựng lại hệ thống mới với khả năng bảo vệ tự động cấp cao hơn bất kì hệ thống quan trọng nào trên thế giới. Lúc này những tên cảnh vệ canh cổng chỉ dk coi như vật trang trí. Bức xạ từ bao quanh khu biệt thự sẽ định dạng bất cứ vật nào vượt qua nó đến máy tính của Túân Khải. và ko ngừng lại ở việc đinh dạng, 1 mạng lưới điện tàng hình với hàng triệu tia phóng xạ chằng chịt sẽ lập tưc làm tim kẻ đột nhập co thắt đột ngột dẫn đến cái chết trong gang tấc hoặc thiêu trụi bất cứ vật j dk đưa qua nó. Mạng lưới điện và tia phóng xạ dk lấy năng lượng trực tiếp từ lò phản ứng. Nghĩa là chỉ cần ngồi 1 chỗ trong phòng vs chiếc laptop, Phong có thể bảo vệ an toàn 24/24 cho khu biệt thự này. Đương nhiên, chiếc laptop siêu phàm ấy chỉ có Tuấn Khải là ng duy nhất sử dụng dk.......
.................
- Mừng ông chủ đã về! Các cậu chủ đã nhận dk tin chưa ạ?
- Ko cần thông báo cho chúng. Ta sẽ đi sớm.
- Dạo này, ông chủ có vẻ bận rộn hơn. Ít lần về đây.....
- Phải! Ta có nhiều việc cần giải quyết trước khi lô vũ khí hạt nhân ra lò.
- Vậy là Liên Bang quyết định "nuốt chửng" Quatar để bắt đầu cho thế chiến 3 vào cuối năm nay?
- Hi vọng ko có j thay đổi. Trở ngại lớn nhất để có thể giao dịch với Liêng Bang là CIA. Nếu lũ chó săn nhảy vào, có thể ta sẽ gặp rắc rối.
- Sở hữu bộ não của cậu Tuấn Khải, ông chủ còn lo ngại j chứ? E dk biết hệ thống an ninh mới đã hoạt động.
- CHính vậy. Ta coi như đã tuyên bố đối đầu với CIA. Nhưng, nếu là Túân Khải, ta có thể yên tâm dk. Đương nhiên, lực lượng vẫn phải dk huy động tối đa trước khi có nguy hiểm xảy đến..... Còn nhiệm vụ ta giao thế nào?
- Cậu bé vẫn sống rất tốt vè ko có j bất thường, thưa ông chủ!
- Ko có j bất thường sao?
- Theo như e thấy, cậu bé hoàn toàn dửng dưng vs những thay đổi của to của khu biệt thự, cũng ko hề để tâm tới mạng lưới an ninh vô cùng cao cấp và phức tạp. HƠn hết, con bé ko 1 chút lấy lòng 3 người, ngược lại còn hơi.... xấc xược.
- Dù sao vẫn cần đề phòng..... Ta cũng chưa từng nhìn thấy cậu bé từ sau cái đêm 3 năm trước.
- ko nằm ngoài dự đoán của ông chủ, cậu bé lớn lên với 1 vẻ đẹp thuần khiết và cuốn hút lại lùng. Nhưng, đằng sau đôi mắt nâu khó hiểu ấy, e chắc là 1 bộ óc ko-thể-tầm-thường ạ.
- Đến mức nào?
- E chưa xác nhận dk.
- Thật là 1 cậu bé thú vị. Ta chắc kẻ sập bẫy đầu tiên là thằng con lịch sự và chu toàn của ta.
- Vâng. Ông chủ.... luôn đúng ạ.
- Sao?....Ngươi có nghĩ ta đưa côậu bé ko rõ lai lịch về chỉ vì muốn tìm dk ng thừa kế vị trí của ta?
- Đương nhiên là ko. Nhưng, e ko đoán dk suy nghĩ cuối cùng của ông chủ.
- Rồi.... ngươi sẽ biết thôi..........
Ông trùm mafia ngả ng dựa vào ghế, vẻ mặt uy nghiêm tuyệt nhiên ko thay đổi. Ko ai biết ông đang tính toán điều j. Nhưng chắc chắn, dù là với 3 ng con cùng dòng máu, ông ta cũng ko hề ngần ngại.... tự tay trừ khử kẻ-phản-bội lại ông.

................3h sáng........
Thiên Tỉ tỉnh dậy trên giường Vương Nguyên. Ngồi dậy, việc đầu tiên là liếc nhìn chú chim Palila trên bàn. Nó vẫn đang ngủ ngon lành.... Tỉ chậm rãi bk ra khỏi phòng = đôi chân trần. Sang phòng đọc nhỏ chợt dừng lại vì thấy đèn trên bàn vẫn sáng. Vương Nguyên đang ngồi mải mê đọc sách. 1 chiếc bánh ngọt và 1 tách cafe đặt ngay ngắn trên bàn. Tỉ khẽ tiến lại phía bàn đọc.
- Vương Nguyên!

Nguyên rời mắt khỏi cuốn sách y học và nhìn lên
- Em... dậy sớm vậy?
Tỉ đứng dựa vào thành bàn, đôi mắt khẻ đưa nhìn mọi thứ trên bàn. Ko quan tâm tới mấy cuốn sách dày cộp của Nguyên. Cậu dừng lại tại miếng bánh trên đĩa. Tự nhiên như ko, cậu với lấy và ăn ngon lành dù Nguyên đang ăn dở. Quá quen với chuyện này, Nguyên chỉ mỉm cười và nhìn Tỉ ăn hết luôn miếng bánh.
- Ngon thế sao? Muốn ăn bất cứ lúc nào, e chỉ cần nói, thay vì cứ thản nhiên lấy đồ ăn của ta......
Ko đáp lại lời Nguyên, Tỉ tiếp tục giơ tay lấy tách cafe còn 1 nửa.
- Uống cafe ko tốt, và e cũng khó ngủ tiếp đấy.
Tỉ vẫn uống cạn tách cafe ít sữa. Nguyên chỉ biết mỉm cười...... Tỉ quay đầu và định chở lại phòng ngủ.
- E định làm j tiếp vậ? Nếu thức ta sẽ cho ng làm bữa sáng sớm.
- Ngủ! - Chân Tỉ vẫn bk và miệng trả lời ngắn gọn. Nguyên nhìn theo trong giây lát rồi tiếp tục cúi xuống đọc sách:
- Thik gọi thẳng tên cũng dk, thik nói trống ko cũng dk. E ko trả lời ta còn khó chịu hơn..... Dù sao..... cũng chưa có ai dám ko-coi-ta-ra-j như em....
...........7h sáng. Nguyên vào phòng ngủ của mình..... Tỉ vẫn đang cho chú chim Paliala ăn. Nếu đã làm việc j, cậu luôn rất tập trung, Nguyên tiến lại gần.
- Ta thấy....e quan tâm chú chim đó nhiều hơn e quan tâm tới ta..... Ta hơi buồn rồi đấy....
Đúng như dự đoán của Nguyên, Tỉ vẫn mải miết cho chim ăn và tảng lờ lời cậu nói. Nguyên lại cười, đưa tay vuốt nhẹ tóc Tỉ. Cậu thik thế này hơn. Tỉ chăm chú với Palila, còn cậu chăm chú nhìn Tỉ ......
......
Thụy An rón rén vào phòng cậu 3. Lúc này, Nguyên đang bận với nhiều việc ở phòng thí nghiệm. An chỉ muốn đến để gặp cậu bạn của mình. Ngó vào phòng ngủ, An thấy Tỉ đang ngồi dưới đấy, vô cùng tập trung chơi trò xếp hình. Nguyên đã mua bộ xếp hình cho nhỏ chơi lúc cậu vắng mặt. Bộ xếp hình to 2m2 gồm hàng trăm mảnh ghép nhỏ vuông vắn. ko có hình mẫu, ng chơi phải tự tưởng tượng ta và xếp lại hình. Ng bt xếp đi xếp lại sẽ rất dễ nản. Nhưng Tỉ lại rất có hứng thú với trò chơi tốn t/g, sự tập trung và trí tuệ này.
- Tỉ thân mến! Bạn yêu quý! Lâu rồi mình ko gặp nhau.
An chạy lại và ngồi xuống cạnh Tỉ.
- Trò này khó lắm, đến lúc nào mới xếp xong chứ. Thôi, nc với An đã này.
Nhưng Tỉ vẫn cầm 1 mảnh ghép trên tay và tập trung cao độ vào trò chơi. An vẫn ko thay đỏi j, nghe hay ko vẫn cứ nói thôi.
- Bạn ở đây với cậu 3 sướng như hoàng tử ấy nhỉ? Chắc dk cậu 3 chiều lắm đây. Thik ăn j thì ăn, thik chơi j thì chơi, ko ăn ko chơi thì ngủ...... hic, An vẫn phải làm việc khổ sở đây này.....
An đứng dậy, đi quanh quanh phòng ngắm nghía với một vẻ thik thú vô cùng.
- Hồi nãy chị Như ko lam j dk bạn, coi vẻ bực dọc lắm đấy. Nhưng bạn ở cạnh cậu 3 thì chị ấy chẳng tính toán dk j nữa..... Mình giả bộ đem đồ ăn đến cho bạn theo yêu cầu cảu cậu 3 nên mới đến dk đây đó...... Ái chà, Palila lớn nhanh nhỉ, vẫn đẹp như tránh ấy.
An bỗng phóng lại chỗ Tỉ, chống tay xuống đất ghé mặt lại nhìn cậu bạn.
- Bạn....cũng đẹp.....như tranh......đẹp thật........
.......Đúng như An nói, Tỉ chơi chán rồi lại ăn. Việc tập trung làm j đó khiến nhỏ rất nhanh đói. Nhưng thường thì phòng Vương Nguyên luôn sẵn một khay thức ăn nhẹ ( do cậu yêu cầu điều này). Tỉ ăn chậm rãi và ngon lành. Cậu thường làm việc chậm rãi, ko coi thời gian là 1 thứ quan trọng. Ăn xong đĩa bánh, còn lại cốc sữa nóng, Tỉ định giơ tay lấy .... bỗng 1 suy nghĩ lóe lên trong đầu. Cậu nhớ đến 1 người.........
..............
Cánh cửa phòng 102 khép lại. tay quản lí từ đâu đó bk ra, mắt chăm chăm vào khay đựng cốc sữa nóng trên bàn.
- cậu bé này chắc hẳn là do ông chủ mang về 3 năm trước. Thật ko-hề-tầm-thường!!
Tay quản lí nhìn lên phía cửa sổ lớn, nơi Tuấn Khải vẫn ngồi nghe nhạc.
- E chắc là ông chủ muốn điều j đó hơn là tìm ng thừa kế bằng cậu bé này. Đương nhiên e biết, dù là tính toán j của ông chủ cũng ko ảnh hưởng đến cậu. Cậu bé ấy đẹp cỡ nào....... cũng ko thể làm cậu thay đổi, ko bao giờ!!!
Tay quản lí tiến lại phía bàn, tay hắn đưa đi với ý định chạm vào cốc sữa.......
........Còn ....ý định của cậu bé này.....
Hắn bỗng trợn tròn mắt......Chiếc cốc đựng sữa bằng thủy tinh đang méo đi...... sữa bốc hơi và sôi lên.....trong giây lát, thủy tinh tan chảy vào sữa tràn lênh láng khắp khay đựng.......
Tay quản lí rụt tay lại, quay ra nhìn cậu chủ. Khải vẫn dựa tường, tai vẫn nghe mp3....... Nhưng đôi mắt cậu nhìn xoáy vào chiếc cửa sổ màu bạc......như vô hồn......
- Em hiểu rồi. Ng đầu tiên sập bẫy là.......cậu ba...!!!!



Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Truyện Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên Story C12: Chap 11
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...