Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 62


Vân Lục không hiểu tại sao đột nhiên Giang Úc lại muốn mua lại Tinh Diệu. Tinh Diệu đối với cô rất quan trọng, không phải cứ đập tiền vào nói muốn mua là được. Vân Lục im lặng không nói gì.


Sắc mặt Giang Úc rất nặng nề, nhưng hắn cũng không nói thêm. Chủ yếu vì Giang Úc phát hiện ra Vân Lục cũng chẳng hiểu tại sao hắn đột nhiên lại tức giận. Giang Mạn Mạn cũng nhận ra bầu không khí giữa anh trai và chị dâu không tốt, cô bé cũng không dám lải nhải, thành thật ngồi im cúi đầu bấm điện thoại.


Giang Mạn Mạn đang nói chuyện phiếm với hội chị em của cô bé.


Group [Tiểu bảo bối của GY]


Giang Mạn Mạn: Ê tớ kể cho các cậu nghe...


Giang Mạn Mạn: Anh trai và chị dâu tớ hình như đang cãi nhau...


Giang Mạn Mạn: Từ lúc kết thúc show thời trang đến bây giờ bầu không khí rất nặng nề luôn...


Vương Lãng: Chắc chắn là cãi nhau rồi, Thành Ly ca ca đỡ eo chị gái tiên nữ trên sàn diễn, anh trai cậu có thể không tức giận được sao?


Vương Lãng: Nếu là tớ, tớ cũng sẽ uống dấm no tới chết.


Lưu Mễ Mễ: Ghen! Chắc chắn anh trai cậu đang ghen, đang ăn dấm của Thành Ly ca ca và chị dâu cậu đó. Anh trai cậu đường đường là chính cung, thấy chuyện này sao có thể nhịn mà không ăn dấm được chứ...


Vương Lãng: Mễ Mễ nói đúng đó.


Đường Lê Lê: Này Mạn Mạn, tớ thích ai trai cậu lắm luôn. Đẹp trai thật đấy, không bằng bảo chị dâu cậu nhường anh ấy cho tớ đi!!


Giang Mạn Mạn: Biến ngay!!!!


Giang Mạn Mạn: Tớ hiểu rồi, anh tớ chắc phải uống hết một tô dấm rồi ha ha ha ha.


Cô bé lén lút ngẩng đầu lên nhìn Vân Lục rồi lại nhìn Giang Úc. Giang Úc ngậm điếu thuốc, cúi đầu xem điện thoại, khuôn mặt lạnh băng, ánh mắt hờ hững.


Vân Lục ngồi bên cạnh nghiêng đầu nhìn điện thoại của hắn, rõ ràng là chị dâu muốn làm hòa, nhưng hình như lại không biết anh trai đang ghen...


Giang Mạn Mạn giơ điện thoại sang; "Chị dâu!! Kết bạn nha!!"


"À, được!" Vân Lục mở điện thoại lên rồi quét mã QR kết bạn với Giang Mạn Mạn.


Vừa kết bạn thành công cô liền nhận được tin nhắn của cô bé.


Giang Mạn Mạn: Anh trai em ghen đó!!


Giang Mạn Mạn: Ăn dấm lúc Thành Ly ca ca đỡ chị.


Hai tin nhắn này đã quét sạch sương mù trong đầu Vân Lục từ lúc chiều tới giờ. Nghĩ tới những lời Giang Úc nói ở hậu trường show diễn, rồi chuyện hắn đòi mua lại Tinh Diệu, hoá ra là vì hắn ghen.


Vân Lục nghiêng đầu nhìn Giang Úc, hắn rút điếu thuốc trong miệng ra, đang định gạt tàn thuốc vào gạt tàn trên bàn thì Vân Lục đã duỗi tay ra bắt lấy điếu thuốc của hắn.


Giang Úc sửng sốt, nâng tay lên rồi nhíu mày nhìn qua: "Làm sao?"


Vân Lục mỉm cười đứng lên nắm lấy tay hắn, một tay dí điếu thuốc vào gạt tàn. Khuôn mặt trông rất ngoan ngoãn.


Giang Úc nhướng mày nhìn Vân Lục. Vân Lục xấu hổ cắn cắn môi, nhấc mông lên ngồi trên đùi Giang Úc rồi vòng tay ôm lấy cổ hắn.


Giang Úc bất động, hai tay rũ hai bên người, im lặng nhìn Vân Lục. Khuôn mặt hắn rất tuấn tú, làn da trắng lạnh, nhưng ánh mắt lại rét buốt, làm Vân Lục cảm thấy giống như đang bị hắn áp bách.


Vân Lục thở ra một hơi, dựa vào bờ vai Giang Úc , mặt dán ở cần cổ của hắn, mạch đập ở đó rất có lực, mang theo hơi thở nam tính nồng đậm. Vân Lục thấp giọng lên tiếng: "Đừng giận nữa, em đâu có thích Thành Ly..."


Ồ???



Biết là hắn ghen rồi? Giang Úc cảm thấy như hắn đã được nhìn thấy cảnh heo mẹ leo cây rồi đó. Giang Úc rũ mắt, nhìn chằm chằm vào sống mũi cao thẳng của Vân Lục, trầm giọng hỏi: "Biết rồi?"


"Biết rồi...." Vân Lục thành thật trả lời: "Em đâu có thích Thành Ly, cậu ta chỉ là học sinh của em mà thôi."


"Thật không? Vậy nếu cậu ta thích em thì sao?" Giang Úc đặt điện thoại xuống, dùng một ngón tay nâng cằm Vân Lục lên rồi chăm chú nhìn cô.


Vân Lục sửng sốt: "Sao?"


Cô ngây người: "Cậu ta thích em á?"


Sao lại có chuyện đó được chứ? Kiếp trước siêu thoại của Canh Khởi và Thành Ly đã treo ở đó rất nhiều năm, Vân Lục lúc ấy còn đu CP này một thời gian, còn làm fan CP của hai người họ.


Kiếp này không ngoài dự đoán siêu thoại của bọn họ dưới sự tác động của marketing cũng càng lúc càng lớn mạnh. Tính hướng của cả Canh Khởi và Thành Ly đều trở thành một ẩn số.


Kiếp này đương nhiên Vân Lục vẫn đu CP này...


Giang Úc híp mắt: "Ha!


Em cảm thấy cậu ta sẽ không thích em sao?"


"Tất nhiên rồi." Vân Lục gật đầu.


Giang Mạn Mạn đột nhiên lên tiếng: "Em cũng cảm thấy Thành Ly ca ca không thích chị dâu."


Chúng em đều là fan CP đó....


Giang Úc cười lạnh nhìn hai kẻ ngốc trước mặt, hắn ôm eo Vân Lục, nói: "Ăn cơm đi..."


Hắn vừa dứt lời thì đúng lúc người phục vụ cũng bắt đầu lên món. Vừa bước vào đã thấy cảnh bạn gái của Giang Thái tử gia ngồi trên đùi hắn, người phục vụ trợn mắt kinh ngạc vài giây rồi vội vàng cúi đầu thành thật xếp đồ ăn lên bàn.


Vân Lục đỏ mặt, muốn xuống khỏi đùi Giang Úc. Giang Úc lại đè eo cô lại, ghé vào tai cô thì thầm: "Ngồi lên thì dễ, xuống đâu có dễ như vậy hả?"


Oanh ——


Mặt Vân Lục càng đỏ hơn. Giang Úc còn khẽ l**m vành tai của cô một cái, nói: "Không giải tán GY cũng được, về sau đừng có gặp mặt riêng với Thành Ly.


Anh sẽ bảo Lý Viên giám sát em!"


Tai Vân Lục cũng đỏ bừng theo, cô cúi đầu rồi yên lặng gật đầu, không dám nhìn người phục vụ. Nếu Giang Úc đã ghen với Thành Ly, vậy từ sau cô cách xa cậu ta một chút là được.


Hơn nữa.


Cô và Thành Ly cũng không có khả năng ở riêng với nhau.


Sau khi người phục vụ rời đi, Vân Lục mới được thả cho ngồi xuống ghế. Ba người bắt đầu dùng bữa, Giang Úc dùng khăn ướt lau sạch tay rồi bóc tôm cho hai cô gái.


Giang Mạn Mạn được bóc tôm cho là điều đương nhiên, Giang Úc vẫn luôn rất thương cô bé. Vân Lục cũng tự nhiên mà ăn, thi thoảng cô sẽ gắp thức ăn cho Giang Úc. Biết Giang Úc rất thương Giang Mạn Mạn, nên Vân Lục cũng rất để ý chiếu cố cho cô bé.


Giang Mạn Mạn sướng muốn chết, cả anh trai và chị dâu đều cưng chiều cô bé muốn lên trời luôn.


 


Ăn cơm xong cũng đã hơn 11h, ba người rời khỏi nhà hàng. Vừa lên xe thì Giang Úc nhận được một cuộc điện thoại gọi hắn tối nay về nhà.


Đầu bên kia điện thoại là một giọng nói trầm thấp từ tính.


Giang Mạn Mạn nhoài người lên phía trước rồi nói: "Anh, ba nhắn tin bảo tối nay anh về nhà."


Giang Úc đặt điện thoại xuống hốc để đồ rồi trả lời: "Biết rồi."



"Ừm!" Giang Úc đáp ứng rồi khởi động xe lái về toà chung cư của Vân Lục.


Về tới nơi, Vân Lục đang chuẩn bị mở cửa xuống xe thì Giang Úc đã xuống trước, vòng qua đầu xe sang bên này mở cửa đỡ cô xuống. Sau khi Vân Lục đứng vững, Giang Úc đóng cửa xe lại rồi đè cô lên cửa xe, Vân Lục ngẩng đầu đón nhận nụ hôn như vũ bão của Giang Úc. Khi tách nhau ra cả hai đều th* d*c.


Giang Úc ghé lại cắn môi Vân Lục một cái:


"Hôm nay em đã đồng ý với anh, sẽ đăng ký kết hôn sớm một chút!"


Vân Lục 'ừm' một tiếng.


"Về đi!" Giang Úc đứng lùi lại, Vân Lục xách túi rời đi, đi được vài bước thì cô quay đầu lại nhìn một cái. Giang Úc cũng nhếch mày đáp lại.


Đèn của toà chung cư chiếu lên đường cong khuôn mặt hắn, mông lung mờ ảo, chỉ có đôi mắt hẹp dài kia như lang như sói nhìn theo cô.


Vân Lục mím môi, mỉm cười với Giang Úc rồi đi nhanh vào trong.


Giang Úc nhìn theo đến khi Vân Lục đi vào sảnh mới chịu quay về ghế lái.


Giang Mạn Mạn chống cằm: "Anh à, anh rất thích chị dâu nha."


Giang Úc không đáp lại, hắn cài dây an toàn rồi lái xe về Giang gia.


 


Lăng Diên đã về nhà từ lâu, bà tắm rửa xong xuôi rồi ngồi xem TV. Vân Lục bước vào nhà rồi gọi một tiếng 'mẹ', cô đi vào phòng tắm rửa, sau đó bổ nhào vào lòng Lăng Diên ôm eo bà, cô muốn thuyết phục mẹ đồng ý cho cô kết hôn.


Vân Lục sắp xếp câu chữ trong đầu, đang chuẩn bị nói thì màn hình TV bỗng nhiên đen xì. Lăng Diên sờ sờ lưng cô, thấp giọng nói: "Nếu con thật sự muốn gả cho Giang Úc, mẹ sẽ không ngăn cấm."


"Mẹ?" Vân Lục ngồi thẳng người, ánh mắt sáng lên.


Lăng Diên thấy thế, bất đắc dĩ thở dài: "Con đúng là đồ ngốc mà..."


Vân Lục: "A?"


"Con gái ngốc!!" Lăng Diên xoa đầu Vân Lục, làm mái tóc của cô rối tung. Vân Lục giãy giụa vài cái rồi giơ tay chải lại tóc. Lăng Diên im lặng nhìn con gái, thầm nghĩ may mắn vì hôm nay biết thêm nhiều chuyện về Giang gia như vậy, đã hiểu gia đình người ta như thế nào.


Gia đình của Giang Úc tuy rằng thiếu vắng sự hiện diện của một người mẹ, nhưng Giang Lục đã nuôi dạy cả hai anh em rất tốt. Còn tốt hơn so với rất nhiều gia đình đông đủ khác.


Điều này cũng khiến Lăng Diên rất hổ thẹn, bà không thể cho Vân Lục một gia đình hoàn chỉnh, một thời niên thiếu vô lo vô nghĩ.


Lăng Diên ôm chặt con gái, lên tiếng: "Con phải thật hạnh phúc đấy nhé."


"Vâng ạ." Vân Lục nhỏ giọng đáp ứng.


*


Đêm đó Giang Úc cũng không quay lại, Vân Lục ngủ chung với Lăng Diên. Hai ngày sau đó hắn cũng không về. Hai mẹ con Vân Lục vẫn sinh hoạt đơn giản mà vui vẻ.


Sinh nhật của Lý Viên lại trùng vào ngày diễn ra show thời trang, cho nên bắt buộc phải bỏ một chọn một. Cuối cùng Lý Viên chọn công việc, nhưng đòi tổ chức sinh nhật bù vào ngày khác. Vân Lục cũng đồng ý, vì thế thứ 6 tuần này các thành viên GY lại có thêm một ngày nghỉ.


Người đại diện Lý Viên hôm nay rảnh rỗi tới mức chạy tới tìm Vân Lục đi dạo phố, kêu than rằng lâu lắm rồi không được đi xem phim, sau đó kéo Vân Lục đi ăn cơm rồi đến rạp chiếu phim.


Lý Viên chọn phim oppa của cô ấy đóng chính, là một bộ phim ngôn tình sủng ngọt.


Từ lúc bắt đầu chiếu cho tới lúc kết thúc bộ phim Lý Viên đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Vân Lục ngồi bên cạnh im lặng ăn bỏng ngô, thi thoảng lại nhét vài viên vào miệng Lý Viên.


Cuối cùng oppa chết, Lý Viên khóc đến rối tinh rối mù. Vân Lục lại đưa khăn giấy cho cô ấy lau nước mắt.


Lý Viên ôm bả vai Vân Lục, nói: "Mấy ngày nữa oppa của tớ sẽ tới Trung Quốc. Cậu biết không? Nguyên quán của anh ấy vậy mà lại là ở Lê Thành."



Xem xong phim thì mắt Lý Viên cũng sưng vù. Vân Lục đưa thêm khăn giấy rồi hai người dẫn nhau đi ăn xiên nướng. Vân Lục đưa hộp quà cho Lý Viên.


Lý Viên đứng dựa vào thang máy: "Là gì thế?"


Vừa mở ra Lý Viên đã hưng phấn nhảy bật lên:


"Wow


Vân Lục, tớ yêu cậu chết mất!!!"


Vân Lục tặng cho Lý Viên full set son môi mà oppa của cô ấy làm đại ngôn. Tổng cộng có 20 thỏi.


Lý Viên vui muốn phát điên luôn rồi.


Vân Lục mỉm cười.


Lý Viên là người bạn tốt của cô.


Là người bạn thân duy nhất của cô trong cả hai kiếp.


"Hu hu hu, Vân Lục cậu tốt quá đi. Tớ vẫn luôn muốn mua set này, nhưng lần nào cũng không thể tranh nổi. Tớ tức lắm, cực kỳ tức luôn. Hu hu." Lý Viên ôm chặt hộp quà, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Vân Lục.


"Sao cậu lại mua được?"


"Thì giành được đó." Set son này thực sự quá khó mua, Vân Lục phải luyện cơ tay vài buổi tối mới cướp được, vừa mở bán đã sold out luôn.


Trong lòng Lý Viên càng thêm cảm động.


Hu hu Vân Lục còn tự tay giành son nữa.


Không hề dùng tool hỗ trợ mà tự tay giành cho cô, thật là có lòng quá mà.


"Yêu cậu, yêu cậu."


Vân Lục bật cười, liên mồm ừ ừ ừ đáp lại. Hai người vừa ra khỏi thang máy thì xe nhà Lý Viên đã tới đón. Tài xế đưa Vân Lục về trước.


Vân Lục xuống xe, khom lưng vẫy tay tạm biệt Lý Viên. Lý Viên gửi cho cô một nụ hôn gió cháy bỏng. Bụi cây cách đó không xa lay động, che khuất đầu chiếc xe minibus đang đỗ trong góc tối.


Vân Lục nhìn theo chiếc xe rời đi rồi mới xoay người đi vào trong đại sảnh. Giờ này cũng chưa khuya, phòng trực ban hôm nay lại có chút yên tĩnh. Thi thoảng cũng sẽ có chuyện như vậy, bảo an đi kiểm tra xung quanh, hoặc đi giúp đỡ các chủ chung cư, hoặc là đi toilet. Vân Lục che miệng ngáp một cái, vừa mới bỏ tay xuống thì có một chiếc khăn tay che kín miệng và mũi cô.


Mùi hương gay mũi cực kỳ khó ngửi xộc thẳng vào phổi, cả người Vân Lục nhũn ra, vô lực quỳ sụp xuống rồi nằm bệt ra đất. Túi xách trong tay cũng rơi xuống, phát ra một tiếng "bịch".


Cổng vào tòa nhà chìm trong bóng đêm, xe cộ tới tới lui lui liên tục, đèn trong phòng trực ban rất sáng, đường vào toà nhà rất sạch sẽ.


 


Bóng đèn trên đỉnh đầu chiếu thẳng vào mắt. Vân Lục khó khăn hé mắt ra, theo bản năng muốn cử động cơ thể.


Nhưng cả người cô như bị rút sạch sức lực. Giây tiếp theo cả người cô nghiêng sang rồi đổ vào một cơ thể ấm áp. Vân Lục cố gắng mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn thấy một khuôn mặt rất quen thuộc.


"Thành Ly?"


Thành Ly đã tỉnh lại, cậu ta xoa xoa cái gáy đau đớn, đỡ cơ thể mềm mại đang dựa vào người mình dậy rồi nghiêng đầu nhìn sang.


Hai người nhìn nhau, khuôn mặt xinh đẹp ngày đêm mong nhớ đang gần ngay trước mắt. Thành Ly sửng sốt, lập tức ngồi thẳng người dậy. Vân Lục theo quán tính mà ngã xuống sô pha.


Chân tay cô bị trói chặt.


Thành Ly luống cuống, lại đỡ Vân Lục dậy: "Cô giáo!"



Thành Ly nhìn quanh một vòng rồi trả lời Vân Lục: "Khách sạn, trong phòng khách sạn." Nói xong lại cúi đầu xuống nhìn quần áo trên người mình.


Áo hoodie và quần jean vẫn mặc cẩn thận. Thành Ly quay sang nhìn Vân Lục. Cô co chân lại, đôi chân dài trắng muốt lộ ra, cơ thể cong lên vì bị trói, đường cong của Vân Lục rất đẹp.


Trong lòng Thành Ly đột nhiên nhảy dựng, hắn vội vàng ngồi sát lại đỡ Vân Lục ngồi thẳng: "Tôi giúp ngài cởi trói..."


Thần trí Vân Lục cũng đã tỉnh táo hơn một chút. Cô đã nhìn rõ nơi này, một chiếc giường rất lớn, trên giường có rất nhiều đồ vật có hình thù kỳ quái, Nội y màu đen, màu đỏ...


Thành Ly nhìn theo ánh mắt của Vân Lục, sắc mặt hắn đại biến khi nhìn thấy mấy món đồ trên giường: "Cô giáo! Đừng nhìn!"


Những thứ đó chính là s*x toy.


Vân Lục lúc này mới phản ứng lại, vội vàng nhìn đi chỗ khác, trong đầu có nhiều suy nghĩ lướt qua rất nhanh.


Cô đang định lên tiếng nói chuyện với Thành Ly thì cửa phòng đột nhiên bị đập mạnh: 'Rầm rầm rầm


Rầm rầm rầm'


Giống như có người đang muốn phá cửa tiến vào. Thành Ly đứng bật dậy, cầm lấy bình rượu trên bàn đi tới cửa, bên ngoài truyền tới âm thanh


"Thành Ly, có phải cậu ở trong đó không?"


"Xin chào, mời cậu ra tiếp nhận phỏng vấn. Chúng tôi đã nhìn thấy cậu và bà chủ Tinh Diệu đi vào khách sạn này..."


Truyền thông?


Ngoài cửa là phóng viên.


Thành Ly lập tức gài chốt xích lại.


Trong nháy mắt cậu ta đã nhận ra, có người đang giở trò. Thành Ly xoay người gọi: "Cô giáo!"


"Tôi biết!" Vân Lục cũng biết, cô bị người ta trói tới đây, Thành Ly chắc chắn cũng vậy. Hơn nữa trên giường còn bày mấy thứ kia, ngay sau đó truyền thông đã mò tới, đây là muốn cả hai người họ thân bại danh liệt.


Vân Lục muốn cử động nhưng cả người đều mềm nhũn: "Điện thoại của tôi...."


"Cô giáo, điện thoại của ngài không có ở đây!" Trong phòng không có bất kỳ một vật dụng gì khác, điện thoại của Thành Ly cũng biến mất. Cậu ta xoay người nhìn xung quanh, thấy chiếc điện thoại bàn lập tức bước tới, nói: "Cô giáo, số điện thoại của Giang Thái tử gia là bao nhiêu?"


Điện thoại bàn của khách sạn có thể liên lạc với bên ngoài.


Vân Lục dựa vào ghế, cửa phòng giống như muốn bung cả bản lề ra rồi. Có thể thấy được bên ngoài có rất nhiều phóng viên. Vân Lục chậm rãi đọc ra số điện thoại của Giang Úc.


Thành Ly vội vàng bấm theo.


May mắn điện thoại thông rất nhanh. Giọng nói lạnh lẽo của Giang Úc truyền tới:


"Tôi là Giang Úc."


"Giang Thái tử gia, tôi là Thành Ly."


Bên kia điện thoại im lặng.


Trong lòng Thành Ly khẩn trương muốn chết nhưng vẫn phải bình tĩnh: "Tôi và cô giáo bị nhốt ở Khách sạn Lan Hải, chúng tôi bị người ta hạ thuốc rồi đưa tới đây."


Giang Úc nghe xong lập tức đứng bật dậy.


Tiếng đập cửa càng lúc càng lớn. Thành Ly cố gắng bình tĩnh nói tiếp: "Giang Thái tử gia, phiền ngài hãy nhanh lên một chút, tôi vô cùng cảm kích ngài, tôi không muốn cô giáo bị tổn thương."


Giang Úc: "Chờ."


Giang Úc túm lấy chìa khoá trên bàn: "Cậu bảo vệ cô ấy cẩn thận!"


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 62
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...