Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 59
Lăng Diên đi vào trong phòng ngủ.
Phòng khách chỉ còn lại Vân Lục và Giang Úc, Giang Úc bóp bóp nắn nắn cằm của Vân Lục rồi lên tiếng: "Anh sẽ giải thích."
Vân Lục ghé vào sô pha, nhìn hắn, "Anh nói đi."
Ngay vào thời khắc Giang Úc quỳ xuống Vân Lục đã hết giận rồi, giống như mỗi lần nhìn thấy hắn Vân Lục đều không thể giận nổi.
Giang Úc 'ừm' một tiếng rồi véo má cô.
Vân Lục mở to mắt chờ nghe hắn nói.
"Không phải anh cố ý muốn cướp mảnh đất đó đâu, tên Tổng giám đốc Mao đó không thật sự muốn bán cho công ty em. Nếu anh không ra tay, thì mảnh đất này sẽ về tay tập đoàn Khâu thị.
Em đắc tội Khâu gia à?" Giang Úc đột nhiên hỏi Vân Lục.
"Không có...." Vân Lục nhíu mày trầm ngâm suy nghĩ: "Em đâu có làm gì đắc tội Khâu gia..."
Từ sau khi Vân Lục ngồi lên chiếc ghế Tổng giám đốc, dự án dù lớn hay nhỏ cô cũng đều tham dự. Cô chắc chắn Vân thị chưa từng cạnh tranh bất cứ dự án nào với Khâu thị, kể cả dự án có liên quan tới Khâu thị cũng không có.
Mảnh đất này vốn dĩ dự định để xây dựng nhà máy sản xuất, trước khi Vân Lục tiếp nhận dự án này thì Vân Xương Lễ đã theo sát, mọi thứ đều rất thuận lợi. Hơn nữa mảnh đất này cũng chẳng phải ở khu đắc địa, sao Khâu gia lại muốn tranh với cô? Rồi để cả Giang gia cũng phải nhúng tay vào?
Giang Úc nhíu mày: "Vậy thì lạ thật."
Giang Úc tiếp tục bóp mặt Vân Lục, Vân Lục giữ tay hắn lại rồi đột nhiên trợn mắt lên tiếng: "Em biết rồi, liệu có phải do Khâu Linh Thải không?"
Giang Úc sửng sốt.
Vân Lục cảm thấy chính là lý do này, cô ghé sát mặt vào hắn, ngón tay chọc chọc vào mũi hắn: "Ha, bởi vì anh đấy nhỉ?"
"Vợ à?" Giang Úc nhìn cô gái nhỏ trước mắt, đôi mắt to tròn sáng long lanh, khoé môi cong lên thành một nụ cười nghịch ngợm, giống như vui vẻ vì nắm được nhược điểm của hắn.
Giống hệt con hồ ly nhỏ.
Vân Lục thừa thắng mà xông lên, càng lúc càng sát gần lại, khuỷu tay chống lên tay vịn sô pha, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Giang Úc: "Chính là vì anh, em mới đắc tội Khâu Linh Thải. Cô ta mới muốn cướp mảnh đất mà em nhìn trúng, anh nói xem, anh không có tội sao?"
Giang Úc vẫn im lặng, hắn chăm chú nhìn Vân Lục. Cô gái nhỏ của hắn lúc này thật đáng yêu, vừa xinh đẹp vừa hoạt bát.
Hầu kết Giang Úc trượt trượt, môi mỏng khẽ nhấp: "Vậy theo em thì phải làm sao bây giờ?"
Vân Lục sát lại gần, hai người bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp trai của Giang Úc, sau đó vươn tay dùng ngón trỏ nâng cằm hắn lên. Giang Úc ngửa mặt, cổ rướn lên thành một vòng cung quyến rũ, quai hàm sắc bén như lưỡi dao, hắn hơi híp mắt lại...
Muốn xem xem, con thỏ ngốc này định làm gì..
'Giang Úc lớn lên đẹp trai thật đó' Vân Lục nghĩ trong đầu, cô quay đầu sang một bên 'khụ' một tiếng rồi quay lại tiếp tục nhìn hắn. Nghiêm túc ra lệnh: "Theo em thì anh phải tìm cho em một miếng đất, diện tích không cần quá lớn, giá cả hợp lý. Tập đoàn Giang thị của Giang Thái tử gia chắc phải có biện pháp chứ nhỉ?" Khéo bọn họ còn có cả một đống để không cũng không chừng.
"Vợ à, em rất thông minh đấy." Giang Úc câu môi: "Biết đổi tài nguyên với anh rồi."
Vân Lục mỉm cười, vẻ mặt khiêm tốn: "Không dám, ai bảo anh đắc tội Khâu Linh Thải chứ. Em chỉ là bị liên lụy thôi."
Giang Úc híp mắt nhìn Vân Lục. Chỉ vài giây sau, hắn vòng tay giữ chặt gáy Vân Lục rồi kéo xuống. Vân Lục kêu lên một tiếng rồi im bặt, môi hai người đã cuốn lấy nhau. Cô sửng sốt, mặt đỏ ửng.
Giang Úc hé miệng ngậm lấy môi Vân Lục hôn m*t, đầu lưỡi mạnh mẽ xâm nhập.
"Ưm ưm..." Vân Lục hơi giãy giụa, nhưng đáng tiếc không có tác dụng gì.
Vân Lục bất đắc dĩ, đặt tay lên bả vai Giang Úc, đỏ mặt cùng hắn hôn môi, mái tóc rũ xuống, che khuất khuôn mặt của hai người.
Giang Úc cũng không khách khí, nghiêng đầu hôn lên cổ Vân Lục, cả người cô mềm nhũn. Giang Úc chống chân đứng lên, bàn tay giữ sau đầu và sau lưng cô chậm rãi đặt Vân Lục nằm xuống sô pha, sau đó trực tiếp áp người xuống đè lên người cô tiếp tục vừa hôn vừa m*t. Cả người Vân Lục nóng bừng, không ngừng né tránh.
Giang Úc th* d*c, m*t vành tai Vân Lục rồi thấp giọng thì thầm bên tai cô:
"Em ghen sao?"
Vân Lục rụt người lại, ngón tay run run
"Sao cơ?"
"Em ghen sao? Chuyện của Khâu Linh Thải." Giang Úc vừa nói vừa tiếp tục hôn cô từng cái từng cái.
Vân Lục rũ mắt, chỉ nhìn thấy xương quai xanh và cơ ngực của hắn bên dưới cổ áo sơ mi rộng mở. Cô thấp giọng nói:
"Ghen? Là cảm giác như thế nào? Anh miêu tả một chút đi..."
"Nếu anh hôn cô ta..." Giang Úc trực tiếp miêu tả bằng hành động trực quan. Vân Lục trợn mắt, nhìn khuôn mặt đẹp trai trước mắt. Hắn sẽ hôn người phụ nữ khác sao? Hắn sẽ hôn Khâu Linh Thải sao?
Vân Lục khó thở, cô vòng tay ôm chặt cổ hắn: "Không được, anh không thể hôn người khác."
Giang Úc cong môi
"Chậc...."
Ghen chưa? Ghen chết em đi.
Chậc chậc chậc chậc chậc.
Giang Úc cúi thấp xuống, môi mỏng khẽ chạm vào tai cô: "Vậy em hôn anh đi."
Hai người triền miên ôm hôn trên sô pha phòng khách, Lăng Diên trong thư phòng thì hết ngồi lại đứng. Chờ một lúc lâu không thấy có tiếng động gì, bà nhíu mày kéo cửa đi ra ngoài. Đi được vài bước thì thấy cảnh Giang Úc và Vân Lục nằm trên sô pha hôn nhau.
Thậm chí cuồng nhiệt đến mức bà còn nghe thấy cả tiếng nước. Giang Úc đè lên người Vân Lục, một chân của Vân Lục chống lên bàn trà, hiển nhiên là đã đ*ng t*nh.
Lăng Diên ngây người, lập tức lấy khăn lông che mặt, vội vàng quay về thư phòng. Đi được nửa đường lại vội vàng quay lại, vừa che mặt vừa cầm lấy chiếc hộp màu đen để trên tủ TV ném qua.
Sau đó vội vàng chạy về đóng sầm cửa lại.
Cái hộp ném trúng vào đầu Giang Úc, hắn không nhúc nhích, chỉ nhẹ nhàng duỗi tay bắt lấy. Vừa hôn Vân Lục vừa mở mắt ra xem đó là cái gì.
Vừa nhìn thấy rõ ràng, Giang Úc nhướng mày rồi đứng dậy, một tay cầm hộp, một tay đỡ mông Vân Lục bế cô vào phòng ngủ chính.
Sau khi vào phòng, hắn thả chiếc hộp rơi xuống đất rồi đá vào gầm giường. Sau đó ném Vân Lục xuống giường rồi lập tức đè lên cô.
Phòng khách đã im ắng. Lăng Diên đi ra phòng bếp đặt nồi cháo. Ánh mắt lơ đãng đảo qua ghế sô pha và bàn trà, không thấy chiếc hộp đen ở đó, bà thở phào nhẹ nhõm một hơi, thằng bé đã cầm đi rồi.
Lăng Diên trở về thư phòng, nhắn cho Vân Lục một tin nhắn nói trong bếp có cháo ngao rồi nằm xuống giường. Đột nhiên cảm thấy không thể tin đã tới cái ngày bà phải giáo dục giới tính cho con gái rồi. Nhưng con gái đã lớn rồi, chuyện này cũng rất bình thường. Lăng Diên bật cười, chầm chậm chìm vào giấc ngủ.
Đèn đầu giường hơi sáng, Vân Lục mơ mơ màng màng cảm thấy đã quên mất việc gì đó. Lúc Giang Úc bế cô lên Vân Lục có thoáng nhìn thấy một tay hắn đang cầm cái gì đó, nhưng lại không kịp nhìn rõ ràng. Ngón tay cô túm lấy gối đầu, khuôn mặt đỏ hồng ngẫm nghĩ. Giang Úc lúc này lại cúi đầu hôn cô làm Vân Lục nháy mắt chìm đắm trong mật ngọt tình yêu, quên luôn chuyện này ra sau đầu.
Giang Úc đọc tin nhắn wechat của Vân Lục xong liền hỏi cô: "Em muốn ăn cháo không?"
Vân Lục vùi đầu trong gối, 'ừm' một tiếng.
"Để anh đi múc."
Cơ thể ấm áp sau lưng rời đi, Vân Lục hít vào một hơi thật sâu, cô nằm bất động trên giường. Giang Úc khoác áo tắm dài đi ra ngoài, chỉ một lát sau hắn đã bưng theo bát cháo tiến vào, vạt áo phanh ra, lộ cả cơ ngực.
Vân Lục ôm chăn ngồi dậy, trên người cô không mặc gì, chỉ quấn chăn quanh người, tóc tai rối bời. Dưới ánh sáng vàng nhạt ấm áp, người con gái có bả vai nhỏ nhắn trắng nõn, trên mặt vẫn còn đỏ ửng, khoé mắt cũng đỏ. Trông nhu nhược đến đáng thương.
Giang Úc ngồi ở mép giường nhìn cô, đôi mắt tối sầm thêm vài phần: "Anh bón nhé?"
Vân Lục ngẩng đầu rồi lắc lắc, duỗi tay muốn cầm bát. Giang Úc lại tránh đi, đảo cháo rồi súc một thìa đưa tới miệng cô: "Để anh bón."
Cháo dính lên môi cô, mùi vị cũng rất tuyệt. Vân Lục cũng không khách khí nữa mà há miệng ra ăn, cháo vừa mềm vừa ấm.
Ăn xong bát cháo nhỏ, cơ thể cũng ấm lên, tâm tình cũng thả lỏng. Giang Úc đặt thìa xuống, duỗi ngón cái lên lau sạch khoé môi cho Vân Lục, sau đó không đi rửa mà trực tiếp cho vào miệng m*t.
Vân Lục thấy thế lại đỏ mặt, kéo tay hắn ra: "Trong nồi vẫn còn cháo mà..."
Giang Úc bật cười, hắn tiến sát lại chạm trán với Vân Lục: "Em tưởng rằng anh muốn ăn cháo à?
Anh muốn ăn thật, nhưng là muốn ăn.... em!"
Vân Lục nhìn sống mũi cao thẳng của Giang Úc, vừa xấu hổ vừa ngại ngùng đến cả vành tai cũng đỏ lên. Cô vừa buông tay hắn ra thì bàn tay đó cũng theo mép chăn mà mò vào bên trong.
Trong phòng lại phát ra tiếng r*n r* nỉ non và tiếng th* d*c trầm thấp. Hai tiếng sau, đèn đầu giường mới tắt...
*
Ngày thứ ba, Vân Lục tỉnh giấc từ trong lòng Giang Úc. Cô dậy đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong thì Giang Úc mới tỉnh. Vân Lục bóp bóp cái eo nhức mỏi, vừa ra khỏi cửa thì đã ngửi thấy mùi thơm của mì trộn tương.
Hai mắt Vân Lục sáng lên, chạy tới ghé vào cửa bếp, hô: "Mẹ! Mẹ làm mì trộn tương à?"
Lăng Diên mặc một chiếc váy body đứng trong bếp, bà đeo tạp dề bận rộn luôn tay luôn chân.
Nghe thấy tiếng Vân Lục, bà quay đầu cười nói: "Đúng vậy, con có muốn ăn không?"
"Có chứ! Có chứ!" Vân Lục gật đầu, đôi mắt sáng trưng nhìn bóng dáng Lăng Diên bận rộn trong bếp.
Đột nhiên cô nhớ tới cảnh tượng mẹ cô mặc chiếc váy hoa đứng trong phòng bếp màu trắng xám ở nhà cũ Vân gia.
Nhà cũ Vân gia được xây theo kiểu kiến trúc châu Âu, trong phòng bếp có một cái ống khói rất lớn và một cái cửa sổ rất nhỏ, chỉ đủ cho một chút ánh sáng lọt qua chiếu vào trong nhà. Mẹ cô sẽ đứng ở trong bếp, bận rộn nấu nướng. Vân Xương Lễ sẽ đi vào trong rồi ăn vụng món này món kia, mỗi khi như vậy Lăng Diên sẽ đánh yêu vào mu bàn tay ông một cái. Vân Lục ôm búp bê đứng ở cửa vừa nhìn ba mẹ vừa cười khanh khách. Sau khi Vân Xương Lễ bê đồ ăn ra thì sẽ bước tới khom lưng bế cô tới bàn ăn.
Khi đó ai mà ngờ được, tương lai sẽ trở thành như thế này.
Khoé môi Vân Lục hạ xuống. Cô tiến vào phòng bếp, Lăng Diên cũng bê mì ra, đôi mắt Vân Lục sáng lên nhanh tay đỡ lấy. "A, đúng là hương vị này rồi..."
"Thật không? Lâu lắm rồi mẹ không làm món này." Lăng Diên lại bê thêm hai đĩa mì nữa ra đặt lên bàn. Vân Lục cầm đũa lên gắp một miếng to nhét vào miệng.
Lăng Diên huých vào khuỷu tay cô:
"Thằng bé đâu rồi?"
"Chắc là dậy...."
Còn chưa nói xong đã thấy Giang Úc ăn mặc chỉnh tề bước ra, hắn nhìn về phía Lăng Diên rồi gật đầu: "Mẹ vợ ạ!"
Lăng Diên gật đầu: "Ngồi đi, cùng nhau ăn sáng."
"Vâng, cảm ơn mẹ." Giang Úc kéo ghế ra ngồi xuống, sau đó nhấc tay túm lấy cánh tay Vân Lục đang đứng bên cạnh kéo cô ngồi xuống cạnh mình.
Lăng Diên đi vào trong bếp cởi tạp dề rồi bưng sữa bò ra.
Ba người an tĩnh ăn xong bữa sáng, Vân Lục còn ăn thêm một phần nữa. Giang Úc thấy vậy liền liếc cô một cái, Vân Lục l**m môi nói: "Mẹ em nấu ăn rất ngon."
"Ồ?" Giang Úc cong môi cười: "Em nấu cũng rất ngon."
Vân Lục đỏ mặt, cầm cốc sữa bò lên nhấp một ngụm, đôi mắt sáng lấp lánh. Có thể nhận ra tâm tình con bé rất tốt. Lăng Diên chỉ im lặng quan sát, bà đột nhiên cảm thấy cách hai đứa trẻ ở chung cũng không tồi. Thằng bé này biết tiến biết lùi đúng lúc, so với cô nhóc ngốc bạch ngọt như Vân Lục thì càng biết cách để vun đắp phát triển tình cảm hơn.
Nếu đã thế, bà lại càng phải cố gắng phát triển sự nghiệp, đưa phòng làm việc Lục Lạc càng ngày càng đi lên để Vân Lục có chỗ dựa, vậy sẽ không lo lắng con bé bị tổn thương vì mấy lời như môn không đăng, hộ không đối.
Nghĩ như vậy, tâm tình Lăng Diên cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Ăn sáng xong, Giang Úc đưa hai mẹ con Vân Lục đi làm. Trước tiên là đưa Lăng Diên tới khách sạn mà đoàn đội của bà đang ở, sau đó mới đưa Vân Lục đến Vân thị. Trước khi xuống xe Vân Lục nhìn Giang Úc nói: "Anh nhớ rõ việc hôm qua chúng ta đã giao ước đó."
Giang Úc nghiêng đầu nhìn Vân Lục rồi bật cười: "Biết rồi mà."
"Bye! Vân Lục mở cửa xuống xe, hôm nay cô mặc trang phục màu đen, tay cầm điện thoại đi vào đại sảnh. Lưu Yến đã đứng chờ sẵn, vừa thấy Vân Lục tới lập tức tiến lên chào, ánh mắt thì nhìn ra bên ngoài thăm dò.
Nhìn thấy chiếc Hummer màu đen liền biết là Giang Thái tử gia. Lưu Yến nôn nóng: "Mảnh đất kia..."
Vân Lục dừng một chút rồi lên tiếng: "Chúng ta tìm mảnh khác."
Vân Lục vừa nói vừa đi về hướng thang máy, Lưu Yến mếu máo: "Hả? Tìm lại sao? Không kịp nữa đâu, ông trời ơi. Chồng của ngài cũng quá tệ rồi..."
"Anh ấy không tệ đâu!" Vân Lục phản bác.
"Không tệ thì sao lại đoạt dự án của ngài chứ?" Lưu Yến thật sự muốn khóc, mấy người quản lý cấp cao hôm qua đều trộm xem chuyện vui, tối qua họ còn bàn tán chuyện này rôm rả trong nhóm chat công ty.
Nói Vân Lục chỉ là chỗ chơi qua đường của người ta mà thôi.
Biết rõ mảnh đất đó Vân thị muốn mua còn xuống tay hớt tay trên, thật sự không coi Vân Lục ra gì.
Thậm chí có mấy người có quan hệ tốt với trợ lý Dương còn trào phúng Vân Lục trước kia kiêu ngạo không để ai vào mắt, nghĩ rằng mình gả nổi vào Giang gia chắc.
Bọn họ nói rất khó nghe, Lưu Yến nghe xong còn thấy bất bình thay cho Vân Lục.
Vậy mà hôm nay Vân Lục lại nói Giang Úc không tồi? Không tồi, mới là lạ!
Sau khi lên lầu, Vân Lục bảo Lưu Yến thông báo mở họp.
Vân Lục muốn giải thích nguyên nhân vì sao lại mất mảnh đất này.
Kết quả mấy người kia vừa tới đã liên mồm như nã pháo mà chất vấn Vân Lục.
"Việc này phải xử lý như thế nào?"
"Mảnh đất kia chúng ta đã bỏ công bỏ sức tới xem trực tiếp rất nhiều lần, còn kiểm tra cẩn thận. Bây giờ thì tốt quá rồi Tổng giám đốc Vân nhỉ? Tốt nhất là cô cho chúng tôi một lý do hợp lý. Mảnh đất này trước kia ba cô đã chốt với người ta rồi, giờ vừa vào tay cô đã gặp sự cố. Chuyện này không hề đơn giản...."
Cánh cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy vào. Một đám người đồng loạt nhìn qua. Giang Úc mặc một cây đen bước vào, tay hắn còn cầm theo hai chiếc túi văn kiện. Hắn hất cằm nhướng mày nhìn vị quản lý vừa lên tiếng lúc nãy: "Nào, nói đi, nói tiếp đi chứ?
Vào đến tay vợ tôi rồi làm sao nữa?
Ông ở bộ phận nào? Tai to mặt lớn tới đâu mà dám nói năng như vậy với cấp trên?"
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 59
10.0/10 từ 22 lượt.
