Thiên Kim Danh Y
Chương 391
Trong đại doanh của Phụng Nhất giáo.
Sau ba ngày tĩnh dưỡng, bệnh tình của Ngọc Dung đã dần ổn định, thân nhiệt cũng trở lại bình thường.
Ba ngày qua, Tô Liên Y gần như không bước chân ra khỏi phòng, càng không muốn gặp Ngọc Dung. Chỉ có một lần duy nhất, khi thị vệ Chu Lập vì bất lực mà phải đến năn nỉ nàng giúp đỡ: Ngọc Dung kiên quyết không chịu uống thuốc giảm đau, khiến hắn luống cuống đến nỗi vừa khẩn khoản vừa cầu xin, cuối cùng phải mời bằng được nàng qua đó.
Điều kỳ lạ là, hễ Tô Liên Y vừa bước vào lều của Ngọc Dung, người kia chẳng nói chẳng rằng, liền ngoan ngoãn uống thuốc.
Tô Liên Y cũng không cho rằng Ngọc Dung cố tình làm vậy để được gặp nàng, bởi mỗi lần nàng tới, cả hai đều lặng im, không ai cất lời. Nàng cảm giác rằng, tên này thật sự không muốn uống thuốc, dường như muốn mượn cơn đau trong thân thể để chống lại một điều gì đó… thứ mà nàng không rõ.
Tất nhiên, đó chỉ là suy đoán trong lòng Tô Liên Y mà thôi.
Chiều hôm ấy, trời lặng gió. Nàng quấn khăn che mặt, lững thững dạo quanh doanh trại. Mệt, liền chọn một phiến đá bằng phẳng bên vệ đường ngồi xuống, lấy từ trong ngực ra cuốn “Y Thuật Tập”, vừa xem vừa lẩm nhẩm ghi nhớ. Từng loại dược thảo, từng đặc tính, từng công dụng, đều được nàng khắc sâu vào tâm trí.
Từ xa, có tiếng chân gấp gáp vang lên, kèm theo giọng gọi dồn dập: “Tiểu Liên cô nương! Tiểu Liên cô nương ơi…!”
Tô Liên Y ngẩng đầu, thấy là Tôn bà bà. Nàng liền đứng dậy, chỉnh lại tà váy, điềm nhiên hỏi: “Tôn bà bà, đừng vội, có chuyện gì thế?”
Có lẽ đã quen với nhịp sống yên bình nơi đây, nàng bỗng thấy lòng mình bình thản đến lạ, như đang tận hưởng chút tĩnh lặng hiếm hoi giữa chốn hiểm nguy.
Tôn bà bà chạy đến, thở hổn hển, vừa nói vừa xua tay: “Tiểu… Tiểu Liên cô nương à, trong doanh có một vị đại nhân vật vừa đến! Nghe nói là người rất, rất lớn đấy! Đến cả Chu thị vệ cũng không dám thở mạnh! Vị đó vừa vào lều của Ngọc hộ vệ, ta sợ có chuyện nên vội chạy ra tìm ngươi. Ngươi có muốn qua xem thử không?”
Danh phận tân Thánh Nữ của Tô Liên Y giờ đây đã lan khắp doanh trại Phụng Nhất giáo. Từ kẻ tầm thường đến giáo chúng cốt cán, ai nấy đều khâm phục và tôn kính nàng. So với An Liên trước đây, uy tín của nàng cao hơn không biết bao nhiêu lần. Tin tức vừa truyền ra, toàn doanh đã đồng loạt đổi cách xưng hô.
Ngay cả Lý bà bà và Tôn bà bà thân cận nhất bên nàng, cũng nhao nhao gọi nàng là Thánh Nữ, khiến Tô Liên Y nghe mà cảm thấy không quen. Cuối cùng, nàng đành ép họ giữ nguyên cách gọi cũ: Tiểu Liên.
Nàng lặng yên nghe Tôn bà bà nói, đôi mắt khẽ nheo lại, trong lòng âm thầm suy tính: Rốt cuộc là kẻ nào đủ tầm để khiến doanh trại náo động đến vậy?
Bỗng nhiên, một cái tên lóe lên trong đầu nàng, khiến tim đập dồn dập như trống trận. Chẳng lẽ… là hắn sao? Người mà ta cố tình tung câu nhử suốt bấy lâu nay!?
“Người đó trông thế nào?” Tô Liên Y hỏi, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt đã lấp lóe ánh sáng khác thường.
Tôn bà bà lắc đầu lia lịa: “Không ai thấy rõ cả. Chỉ nghe nói đại nhân vật ấy vừa tới liền vào thẳng lều của Ngọc hộ vệ. Ngoài lều, trong ngoài ba tầng vây kín toàn thị vệ, đông nghẹt người, trông mà sợ!”
Tô Liên Y nghe xong, không thể ngồi yên thêm khắc nào. Nàng nắm lấy tay Tôn bà bà, nhanh chóng nói: “Đi, chúng ta đến xem thử.” Hai người vội vã bước nhanh về hướng trung doanh.
“Trong trại có ai đoán được người đó là ai không?” Tô Liên Y hỏi dọc đường.
“Không có.” Tôn bà bà đáp, vẫn còn th* d*c: “Tin tức bị phong kín lắm, chẳng ai dám bàn luận nửa câu.”
Càng nghe, Tô Liên Y càng chắc chắn hơn về phán đoán của mình. Tim nàng đập loạn nhịp, máu nóng dồn lên mặt.
Tốt quá rồi… con cá lớn cuối cùng cũng đã mắc câu! Vở kịch điên rồ này, cuối cùng cũng sắp hạ màn… thành Đông Ô, sắp được hồi sinh rồi!
Hàng ngàn suy nghĩ cuộn trào trong đầu, niềm hân hoan dâng lên khiến nàng phải cố kìm nén. May thay, gương mặt vẫn được che kín dưới lớp khăn lụa, nếu không, cảm xúc ấy ắt sẽ bị người khác nhận ra.
Trong doanh trại, cảnh tượng đúng như lời Tôn bà bà kể, toàn quân giới nghiêm.
Không khí khẩn trương chẳng khác gì lúc nghênh đón thánh chỉ hay tiếp kiến quốc khách. Từng đội thị vệ đứng nghiêm trang, hàng lối chỉnh tề, sắc mặt lạnh như băng. Ngoài ra còn có nhiều gương mặt lạ, y phục tinh tươm, cử chỉ nghiêm nghị như tượng đá, phân bố kín khắp mọi nơi trong trại.
Toàn bộ doanh địa không còn một góc chết nào. Mọi lối đi, mọi tán cây, thậm chí cả bóng tối sau lều, đều nằm trong tầm giám sát.
Tô Liên Y bước tới gần trướng của Ngọc Dung, vừa thấy Chu Lập liền chậm rãi tiến đến, giọng nhẹ như gió thoảng: “Chu thị vệ, thân thể Ngọc hộ vệ dạo này hồi phục đến đâu rồi?”
Nàng cười nhạt dưới lớp khăn lụa, ai lại đi nói thẳng là đến xem “đại nhân vật” kia chứ?
Chu Lập thấy Tô Liên Y xuất hiện thì thoáng ngỡ ngàng, bình thường Tiểu Liên cô nương vốn không bao giờ chủ động đến đây, nay lại tự mình tới, thật khiến hắn kinh hãi xen lẫn mừng rỡ.
“Bẩm Thánh Nữ đại nhân, hôm nay Ngọc hộ vệ thấy khỏe hơn nhiều rồi.”
Gương mặt nàng ẩn dưới lớp khăn lụa, chỉ để lộ đôi mắt sáng như ngọc. Ánh nhìn ấy vừa dịu dàng vừa sâu thẳm, khiến người đối diện không khỏi tò mò, chẳng biết dung nhan ẩn giấu sau lớp vải kia, sẽ là tuyệt sắc khuynh thành đến nhường nào.
Trong lòng Chu Lập thật muốn mời Tiểu Liên cô nương vào ngay. Chỉ cần nàng đến, chủ nhân hắn nhất định sẽ vui. Tuy ngoài mặt Ngọc hộ vệ chưa từng nói, nhưng Chu Lập cảm nhận được rất rõ, người đó coi trọng nàng đến mức nào. Tiếc là lúc này, bên trong còn có “đại nhân vật” kia, đã ở trong trướng suốt nửa buổi, chẳng biết bao giờ mới ra.
Tô Liên Y khẽ gật đầu, giọng bình tĩnh: “Thuốc giảm đau hôm nay, đã uống chưa?” Nàng thừa hiểu đáp án sẽ là… chưa.
Quả nhiên, vừa nhắc tới thuốc, Chu Lập liền thở dài: “Vẫn chưa, Ngọc hộ vệ nói thế nào cũng không chịu uống.”
Tô Liên Y đưa mắt nhìn quanh, thấy thị vệ dày đặc khắp nơi, liền nói nhẹ: “Nghe nói Ngọc hộ vệ có khách quý, nhưng dù thế nào, thuốc vẫn phải uống. Hôm nay là ngày thứ ba sau khi chấn thương, đặc biệt quan trọng.” Nói xong, nàng quay lại, nhận lấy hộp thuốc từ tay Tôn bà bà: “Ta không tiện vào trong. Chu thị vệ, phiền ngươi mang vào giúp, bằng mọi giá hãy khuyên ngài ấy uống thuốc.”
Chu Lập nhất thời lúng túng. Chủ nhân hắn xưa nay chỉ chịu uống thuốc khi có Tiểu Liên cô nương ở bên, hơn nữa bây giờ trong lều còn có người kia, hắn đâu dám làm càn?
Hai người đang nói thì bỗng bên trong vang lên một giọng trầm khàn: “Là ai ở ngoài đó?”
Chu Lập mừng rỡ như được cứu. Hắn còn đang nghĩ cách nói cho chủ nhân biết Tiểu Liên cô nương tới, thì giọng Ngọc hộ vệ đã vang lên, chẳng khác nào trời giúp. Hắn nhanh chóng xoay người vào trướng, để lại ngoài cửa một khoảng tĩnh lặng.
Tô Liên Y lặng lẽ đứng chờ, không nôn nóng, chỉ kiên nhẫn đợi.
Chừng năm phút sau, tiếng bước chân vang lên, càng lúc càng gần. Chu Lập bước ra, vẻ mặt rạng rỡ: “Thánh Nữ đại nhân, Ngọc hộ vệ mời người vào.” Rồi hạ giọng nói thêm, như sợ người khác nghe thấy: “Tiểu Liên cô nương… trong đó không chỉ có mình Ngọc hộ vệ đâu. Còn có một người khác, thân phận cao hơn cả ngài ấy. Người nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Tô Liên Y khẽ gật, tim đập dồn dập.
Lều của Ngọc Dung được bài trí tinh tế, chẳng hề sơ sài. Không gian rộng rãi, trên nền trải lớp thảm dày, những tấm bình phong gỗ quý chia gian phòng thành nhiều khu nhỏ: nơi nghỉ, nơi hành sự, nơi cất binh khí, đâu ra đấy.
Lúc này, Ngọc Dung đang nằm nghỉ trong gian trong cùng.
Trong trướng im ắng. Tay Tô Liên Y cầm hộp thuốc khẽ bước vào, từng bước cẩn trọng. Nàng đoán người kia hẳn cũng đang ở trong cùng.
Đi hết bức bình phong cuối, trước mắt mở ra căn phòng chính. Nàng bỗng thấy hơi khó thở, không phải vì sợ, mà vì hồi hộp. Trái tim đập loạn, cảm giác như một thiếu nữ sắp bước vào vũ hội đầu tiên, vừa háo hức, vừa bất an. Trong đầu nàng lướt qua vô số hình ảnh: Người đó sẽ ra sao? Già hay trẻ, cao hay thấp, khuôn mặt kia… sẽ thế nào?
Nhưng hiện thực luôn khiến người ta kinh ngạc. Người đang chờ trong phòng, quả nhiên vượt xa tưởng tượng của nàng. Không khí trong phòng yên lặng đến nỗi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình. Hai người cùng quay đầu nhìn nàng.
Tô Liên Y cuối cùng cũng thấy rõ người đó.
Là một người đàn ông.
Khoảng hai mươi tuổi.
Tướng mạo tuấn mỹ khác thường.
Khóe mắt mang chút tàn lệ, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím, trên người khoác áo dài gấm đen thêu ẩn văn tinh tế, cả thân hình toát lên khí thế uy nghi lạnh lùng.
Trong khoảnh khắc, trái tim Tô Liên Y chợt siết lại, thì ra hắn chính là Thái tử Bắc Tần.
Điều này đúng trong dự liệu, lại vừa ngoài dự đoán của nàng. Theo thông tin, vì hắn trẻ ngang tuổi Ngọc Dung, khí chất cao ngạo, ánh mắt mang đầy sát khí, quả đúng là kẻ từng lấy tính mạng người khác làm trò đùa. Nhưng ngoài dự đoán, vì ngoài nét lạnh lẽo tàn khốc kia, hắn chẳng có gì đặc biệt hơn.
Nàng từng nghĩ, Thái tử Bắc Tần - kẻ từng thản nhiên giết người giữa lời cười nói, kẻ lập nên Phụng Nhất giáo chỉ để tiêu khiển, ắt phải là nhân vật phi phàm đến mức khiến người ta khiếp sợ.
Không ngờ… lại chỉ là một con người bình thường đến thế.
Tô Liên Y khẽ cúi đầu, giọng trầm tĩnh nhưng vẫn giữ lễ nghi hoàn hảo:
“Tiểu Liên xin ra mắt Ngọc hộ vệ, ra mắt… công tử.” Nàng hơi khom người, rồi nâng chiếc hộp nhỏ trong tay lên, nói nhẹ như nước: “Ngọc hộ vệ, hôm nay là ngày thứ ba trong quá trình tĩnh dưỡng. Ba ngày là một chu kỳ tiểu tuần hoàn của cơ thể, thời điểm này vô cùng quan trọng. Trước kia thuốc giảm đau ngài không chịu uống, ta có thể bỏ qua, nhưng hôm nay thì không được.”
“Chu kỳ tiểu tuần hoàn” gì đó, dĩ nhiên chỉ là lời nàng tùy ý nói ra, thứ y lý này, làm gì có trong sách. Nàng chỉ muốn khiến người nghe cảm thấy rằng hôm nay nhất định phải uống thuốc.
Từ lúc bước vào, Tô Liên Y chỉ thoáng nhìn người đàn ông kia một cái, rồi không hề liếc thêm lần thứ hai.
Ngọc Dung nửa nằm trên giường, thân trên hơi nâng lên nhờ tấm gỗ điều chỉnh độ cao, chính Tô Liên Y đã nhờ người chế tạo riêng để thuận tiện cho việc tĩnh dưỡng.
Người đàn ông áo dài đen bên cạnh hắn ngồi tựa ở mép cửa sổ. Chiếc ghế dưới hắn khác thường: làm bằng kim loại quý, khảm đá ngọc và ngà voi, chạm khắc hoa điểu tinh vi, toát lên vẻ xa hoa bí ẩn mà lạnh lẽo.
Ngọc Dung khẽ mỉm cười, quay sang người ngồi cạnh:
“Kiều Y, đây chính là người mà ta tiến cử… Thánh Nữ Tiểu Liên, người ta tin tưởng nhất.”
Kiều Y…?
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Tô Liên Y khẽ chớp. Nàng lập tức hiểu ra tất cả. Họ “Kiều” — đó chính là quốc tính của Bắc Tần.
Còn người mang tên “Kiều Y Phi” — chẳng phải chính là Thái tử Bắc Tần, kẻ được đồn rằng chỉ xem mạng người như cỏ rác, lại lấy tôn giáo làm trò tiêu khiển hay sao?
Ngọc Dung gọi hắn là “Kiều Y”, chỉ là cách rút gọn thân mật trong chốn riêng tư.
… Phải rồi, Ngọc Dung cũng chẳng phải tên thật của hắn.
Ngọc Dung chỉ vẻ đẹp của nữ nhân, hà cớ gì một nam tử lại lấy làm danh xưng? Giờ Tô Liên Y đã mơ hồ đoán được đáp án, ắt hẳn chuyện này cũng dính líu đến vị Thái tử Bắc Tần kia.
Người đàn ông kia có dung mạo thoáng mang vài nét tương tự Ngọc Dung. Nghĩ đến việc họ Kiều và họ Đoan Mộc vốn có mối liên hôn kéo dài qua nhiều thế hệ, Tô Liên Y thầm đoán hai người ắt có chút huyết thống liên hệ, nên khuôn mặt giống nhau cũng chẳng lạ.
Kiều Y Phi liếc nhìn Tô Liên Y một cái, ánh mắt lạnh lùng lướt qua như gió, rồi lại quay sang giường, giọng trầm thấp mà ôn tồn nói với Ngọc Dung: “Chỉ cần ngươi vui là được.”
Giọng hắn giống như con người hắn, lạnh lẽo, kiềm chế, nhưng sâu trong âm điệu lại chứa chút dịu dàng không giấu nổi.
Tô Liên Y không phải hạng người chậm hiểu, trái lại còn nhạy bén hơn thường. Nhờ từng là thầy thuốc, nàng quen quan sát chi tiết: ánh mắt, hơi thở, nhịp điệu lời nói, tất cả đều lọt vào tầm phân tích.
Càng nhìn cách hai người trò chuyện, nàng càng thấy… có điều gì đó hơi sai sai.
Ngọc Dung khẽ cười, đôi môi tái nhợt nhếch lên: “Công tư bất phân không phải thói tốt. Ta chọn Tiểu Liên, không chỉ vì nàng ấy lương thiện, chân thành, mà quan trọng hơn…”
Hắn dừng lại, giọng chậm rãi, nghiêm nghị đến lạ thường: “… là vì nàng ấy… đã chữa khỏi Thiên Dịch.”
Kiều Y Phi hơi sững người, đôi mắt mở to trong thoáng chốc, song ngay sau đó lại trở về điềm tĩnh như cũ.
“Ồ.” Chỉ một tiếng nhẹ, không vui, không buồn.
Tô Liên Y khẽ cau mày. Tại sao Ngọc Dung lại nhấn mạnh chuyện y thuật của nàng trước mặt người này?
Chưa kịp nghĩ nhiều, Ngọc Dung đã gằn giọng: “Đừng có làm ra vẻ thờ ơ như vậy! Chẳng lẽ ngươi không muốn khỏi hẳn sao?”
Một từ thôi — “khỏi hẳn”? Khiến lòng Tô Liên Y khẽ run lên.
Kiều Y Phi thu ánh nhìn về, rồi chậm rãi đặt lên người nàng. Cái nhìn ấy không còn chút dịu dàng nào, lạnh đến mức như có thể đóng băng cả không khí trong lều.
“Đoan Mộc Giác, hãy đối mặt với hiện thực đi.”
“Ngươi mới là kẻ đang trốn tránh hiện thực!” Ngọc Dung kích động, định bật người dậy, nhưng vết thương kéo đau khiến hắn khựng lại giữa chừng, sắc mặt lập tức tái nhợt.
“Ngọc hộ vệ, đừng cử động.” Tô Liên Y bước nhanh tới, hoàn toàn phớt lờ ánh nhìn sắc như dao của vị Thái tử kia. Nàng đè nhẹ vai Ngọc Dung, giọng cứng mà vẫn dịu: “Vết thương mới tốt lên một chút, sao có thể động mạnh. Uống thuốc giảm đau đi.”
Ngọc Dung im lặng, ánh mắt chùng xuống, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn uống hết bát thuốc.
Thiên Kim Danh Y
