Thiên Kim Danh Y
Chương 389
Thành Đông Ô.
Từ Tri phủ lại vừa “làm việc” thêm một ngày trong nha môn. Cả buổi sáng, ông chỉ nằm ườn trên ghế lớn giữa đại sảnh, khi thì đọc vài trang sách, khi lại nhấp ngụm trà, có lúc còn ngáy khò khò giữa thanh thiên bạch nhật. Dẫu sao, cũng chẳng còn việc gì để ông phải vội.
Trong thành, người dân có chút tiền tài hay thế lực đều đã bỏ đi gần hết, kẻ chạy trốn sang nước ngoài, kẻ lén lút lên kinh tìm chỗ dung thân. Còn lại đa phần dân thường, thì bị các tà giáo mê hoặc, kéo đi nhập hội làm giáo đồ. Nay trong thành, chẳng còn ai đến nha môn báo án, mà có đến, ông cũng chẳng thiết nghe. Dân chúng sớm đã tuyệt vọng với triều đình Loan quốc, giống hệt như lòng ông, Từ Văn Thành.
“Ôi dà…” Ông vươn vai một cái thật dài, cầm chén trà nguội trên bàn súc miệng, rồi tiện tay rút khăn lau qua vệt nước miếng vừa chảy khi ngủ gật. Bộ dạng ấy, chẳng có lấy nửa phần uy nghi của quan tri phủ; chỉ như một lão già mệt mỏi, sống qua ngày đoạn tháng.
“Đại nhân, đã đến giờ rồi.” Viên sư gia đứng bên nhắc nhở, giọng bình thản. Cảnh này, ông đã thấy quen từ lâu.
“Ừm, lại hết một ngày rồi ha… Ôi đời thật lắm chuyện.” Vừa khe khẽ ngân nga điệu dân ca miền Nam, Từ Văn Thành vừa thong thả bước ra khỏi nha môn, lên kiệu quan, trở về phủ.
Bốn người khiêng kiệu đều là thuộc hạ lâu năm của ông. Những năm gần đây, thành Đông Ô suy tàn, nhà giàu không dám phô trương, người nghèo lại chẳng đủ sức sống, ai nấy mất việc, đứt kế sinh nhai. Chỉ có họ vì tri phủ tuổi cao, chân yếu, không thể đi bộ lâu mới còn giữ được chén cơm này.
Đường từ nha môn về phủ chẳng xa, chỉ chừng một nén nhang. Kiệu vừa dừng trước cổng, đã thấy cảnh tượng tiêu điều: cánh cổng đỏ sậm loang lổ màu sơn cũ, bậc đá trước sân cũng sứt mất hai mảnh. Căn nhà từng oai nghi lẫm liệt của quan tri phủ, nay nhìn chẳng khác gì một phủ cũ đã lâu không người quét dọn.
Vừa bước xuống kiệu, đã thấy quản gia vội ra đón: “Lão gia, ngài đã về. Trong phủ có khách, là Từ di nương bên phủ Nguyên soái.”
Nghe đến tên “Từ di nương”, Từ Văn Thành khẽ chau mày, rồi lại cười, chòm râu bạc phất phơ: “Ha ha, là con bé đó à? Lâu rồi chưa gặp, mau, mau mời vào.”
Nhưng bước chân ông bỗng chững lại. Trên gương mặt nhăn nheo thoáng hiện vẻ cảnh giác, ký ức lần gặp trước chợt ùa về. Ông hạ giọng hỏi: “Người hầu đi cùng nó… cô gái tên là Tiểu Liên ấy, có đến không?”
Quản gia lắc đầu: “Không ạ, nàng ta không đi cùng.”
Nghe quản gia nói thế, Từ Văn Thành liền bật cười khà khà, vuốt nhẹ chòm râu bạc dưới cằm, vẻ mặt thoải mái hẳn ra: “Con nha hoàn đó không đến thì tốt.” Ông thầm nghĩ, đúng là kỳ lạ, rõ ràng chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, ít nói, ít cười, vậy mà cứ khiến ông có cảm giác bị đè nén. Nhất là ánh mắt nàng, sắc lạnh, sâu hoắm, như nhìn thấu cả lòng người. Mỗi lần bị đôi mắt ấy dõi theo, ngực ông lại nhói, gan mật cũng run lên.
“Vậy chỉ có một mình di nương tới sao?” Ông vừa hỏi, vừa sải bước nhanh hơn, tiến vào cổng lớn.
“Không ạ, còn một người nữa.” Quản gia vội đáp, đi sát phía sau: “Là một thiết niên lạ mặt, tuổi còn trẻ, dáng vẻ sáng sủa tinh anh. Chỉ là… tiểu nhân thấy người ấy cứ quen quen, nhưng nghĩ mãi chẳng nhớ gặp ở đâu.”
“Ha! Mặt lạ mà lại thấy quen?” Từ Văn Thành cười khẽ, ngoảnh đầu nhìn quản gia: “Ngươi mới hơn bốn mươi mà đã hồ đồ thế à?”
Hai người vừa nói vừa bước vào chính sảnh. Trong đại đường, phu nhân Trân thị đang ngồi tiếp chuyện với Từ di nương, nụ cười khách khí.
Thấy Từ tri phủ xuất hiện, di nương lập tức đứng dậy, khẽ cúi người hành lễ, giọng trong trẻo lễ độ: “Ngũ cữu gia, dạo này người có khỏe không?”
Thấy bóng dáng quen thuộc ấy, Từ Văn Thành khẽ gật đầu, cố tỏ vẻ yếu ớt hơn thường ngày, song không quá lộ liễu. Dù sao, không có cô nha hoàn kia ở đây, ông cũng chẳng cần giả vờ bệnh tật đến mức ấy.
“Khá hơn rồi, mấy hôm nay cũng đỡ nhiều.”
Di nương mỉm cười, rồi khẽ xoay người, đưa tay chỉ về phía người thanh niên đứng cạnh:
“Ngũ cữu gia, người có đoán ra đây là ai không?”
Ông vừa nghe vừa vui vẻ cười đáp, thuận theo hướng tay bà nhìn sang. Nhưng nụ cười chưa kịp trọn, đã đông cứng trên môi.
Trước mắt ông là một chàng trai trẻ, dáng người cao lớn, khí chất trầm ổn mà kiêu hãnh. Trong khoảnh khắc ấy, Từ Văn Thành như bị sét đánh, ánh mắt trừng lớn, bàn tay run rẩy chỉ về phía người kia, nhưng cổ họng nghẹn cứng, chẳng thốt ra nổi một lời.
Chẳng cần ai nói, ông đã hiểu vì sao mình kinh hãi đến vậy, bởi dung mạo của chàng trai ấy, từ đường nét gương mặt, ánh mắt, cho đến dáng điệu, đều giống hệt Vân Nguyên soái năm xưa khi còn trẻ.
Trân thị đứng bên thoáng sững sờ, còn Từ di nương chỉ khẽ cúi đầu, ánh mắt lướt qua một tia ý vị khó đoán, dường như mọi việc đều nằm trong dự tính của bà.
Thật ra, việc quản gia Từ gia thấy Vân Phi Tuân có vẻ quen mắt, cũng là chuyện dễ hiểu. Bởi dung mạo của hắn quả thực quá giống Vân Nguyên soái thuở còn trẻ. Chỉ là, khi quản gia từng gặp Nguyên soái, ông ta đã để râu rậm, che mất nửa khuôn mặt, nên chẳng thể nhận ra hết thần thái ấy.
Trong khi Từ Văn Thành còn chưa hoàn hồn sau cơn chấn động, Từ di nương đã nhanh trí tiến đến bên Trân thị, khẽ dặn mấy câu, bảo bà lập tức cho người lui ra hết. Việc sắp xảy đến, tuyệt đối không thể để lọt ra ngoài nửa lời.
Trân thị vốn là người từng trải, lại hiểu rõ tầm quan trọng của chuyện này, nên chỉ thoáng chốc đã trấn tĩnh lại. Bà lập tức ra hiệu cho quản gia, khẽ nói vài câu.
Chẳng mấy chốc, cả đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại bốn người: Từ Văn Thành, Trân thị, Từ di nương và Vân Phi Tuân.
“Ngươi… ngươi là…” Giọng Từ Văn Thành run lên, bàn tay cũng khẽ rung, không phải giả vờ mà là thật sự chấn động từ tận đáy lòng.
Vân Phi Tuân khẽ cúi người, vén áo hành lễ, nửa quỳ trên mặt đất, giọng cung kính mà chân thành: “Vãn bối Vân Phi Tuân, bái kiến Từ Thế bá.”
Từ tri phủ Từ Văn Thành năm xưa chính là bằng hữu chí cốt của phụ thân Vân Trung Hiếu của hắn. Trong lòng Vân Phi Tuân, ông chẳng khác nào bậc trưởng bối thân thiết, vừa kính trọng vừa cảm phục.
Thật ra, đây là lần đầu tiên hắnđược diện kiến ông bằng xương bằng thịt. Khi Vân gia vào kinh, hắn vẫn còn trong nôi, chẳng nhớ được gì. Những gì hắn biết về Từ Văn Thành, đều là nghe lại từ lời cha kể. Hai nhà vốn là thế giao; tình bạn giữa hai người một văn một võ, như tri âm tri kỷ. Cũng vì vậy mà năm xưa, Từ Văn Thành đã gả cháu gái của mình cho Vân Trung Hiếu, người sau này được gọi là Từ di nương.
Lúc này, cuối cùng Từ Văn Thành cũng bình tâm lại, thở ra một hơi dài. Ông bỏ lớp giả vờ yếu mệt thường ngày, nụ cười dần xuất hiện nơi khóe môi, vừa vui mừng, vừa ngậm ngùi.
“Thì ra là Phi Tuân… Thời gian trôi nhanh thật, mới chớp mắt đã lớn thế này rồi.” Ông khẽ vỗ vai hắn, ánh mắt hiền hòa: “Đứng dậy đi. Mau nói cho ta nghe, phụ thân ngươi dạo này vẫn khỏe chứ?”
Vân Phi Tuân đỡ ông ngồi vào ghế, rồi cung kính đứng hầu một bên. Từ di nương cũng dìu Trân thị về chỗ, bầu không khí trong đại sảnh bỗng trở nên nặng trĩu.
Trân thị khẽ rút khăn tay, chấm nước mắt bên khóe mi, còn di nương hồi tưởng bao năm tháng cũ, cũng nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Vân Phi Tuân mỉm cười, giọng nói ôn hòa mà chan chứa tình thân: “Phụ thân vẫn khỏe, chỉ là vẫn luôn nhắc đến Thế bá. Người thường nói, nếu sau này được cáo lão hồi hương, nhất định sẽ đến thành Đông Ô cùng Thế bá uống trà, đánh cờ, nói chuyện sơn hà.”
Từ Văn Thành nghe vậy, ánh mắt dần xa xăm. Ngoài khung cửa, tuyết rơi lác đác, mà trong lòng ông lại hiện về những ngày xưa cũ - hai người kề vai trị chính, một văn một võ, một cứng một mềm. Cả hai đều thanh liêm, chính trực, chẳng cầu công danh phú quý, chỉ mong vì dân làm chút việc nhỏ nhoi. Nhưng… thời thế thay đổi, lòng người cũng chẳng như xưa.
“Haizz…” Ông khẽ thở dài, giọng trầm buồn: “Ta cũng muốn cáo lão về quê, sống yên ổn qua ngày… chỉ tiếc, chưa thể buông.”
Thời gian gấp rút, Vân Phi Tuân không muốn lãng phí thời gian vào chuyện cũ, bèn nghiêm giọng chuyển đề tài: “Thế bá, nay hoàng thượng không giống tiên hoàng năm ấy. Người nhân hậu, sáng suốt, một lòng vì dân. Khi biết dân chúng miền Đông lầm than, người đau đáu chẳng yên, liền phái Thượng thư Bộ Thương đến Đông Ô điều tra dân tình, mang theo bạc ngân phát cho các thương hộ, giúp vực lại kinh tế thành. Chuyện ấy, Thế bá đã nghe qua chưa?”
Từ Văn Thành giật mình: “Cái gì? Ta cũng không biết! Việc này xảy ra khi nào?”
Vân Phi Tuân thấy vậy, không nỡ trách, chỉ nhẹ giọng giải thích: “Thượng thư Bộ Thương ấy… chính là thê tử của ta, Tô Liên Y.”
Từ Văn Thành ngẩn người, rồi bật cười ha hả: “Ra là vậy! Hai người các ngươi đúng là có phúc. Một người cưới công chúa, một người lấy nữ tài danh khắp thiên hạ. Nghe nói, phu nhân ngươi còn được phong làm quận chúa nữa phải không?”
Vân Phi Tuân khẽ gật đầu: “Vâng, nàng được phong hiệu là quận chúa Liên Y.”
“Hay lắm, hay lắm.” Ông cười, nhưng nụ cười chưa kịp kéo dài đã nhanh chóng nhạt đi. “Nếu quận chúa có dịp đến Đông Ô, ta nhất định phải khoản đãi thật chu toàn…”
Nói đến đây, ánh mắt ông lại cụp xuống, giọng trầm hẳn: “Chỉ tiếc, Đông Ô bây giờ… đã chẳng còn như xưa nữa rồi. Dù nàng có đến, e cũng khó mà thay đổi được hiện thực này.”
“Chỉ bằng tưởng tượng thì chẳng thể thay đổi thành Đông Ô. Nếu không thử, sao biết kết quả sẽ ra sao?” Vân Phi Tuân nói, giọng dứt khoát mà bình tĩnh.
Từ Văn Thành nhìn chàng hồi lâu, rồi khẽ bật cười: “Ngươi quả nhiên giống hệt cha mình. Câu này, năm xưa Trung Hiếu cũng từng nói với ta như vậy.”
Ông dừng lại một thoáng, rồi đổi giọng: “Thôi, giờ chẳng phải lúc ôn chuyện cũ. Nói ta nghe, Liên Y quận chúa khi nào sẽ đến thành Đông Ô? Đã định ngày chưa?”
Vân Phi Tuân đáp: “Nàng đã đến rồi.Thế bá… kỳ thực, người đã gặp qua rồi đó.”
Từ Văn Thành sững lại: “Đã gặp qua? Không thể nào! Ta tuy sáu mươi mốt tuổi, nhưng trí nhớ vẫn còn rõ ràng, sao có thể quên được chuyện như thế?”
Từ di nương bên cạnh khẽ bật cười, nụ cười như gió xuân thoảng qua: “Ngũ cữu gia, người thật sự đã gặp rồi, chỉ là quận chúa kiên quyết giấu thân phận, ta cũng không tiện nói ra. Quận chúa Liên Y, chính là Tiểu Liên cô nương từng đến chẩn bệnh cho người hôm trước đấy.”
Từ Văn Thành đập mạnh vào đùi, giật mình tỉnh ngộ: “Hóa ra Tiểu Liên chính là quận chúa Liên Y! Thảo nào! Thảo nào!” Thảo nào cô nương ấy dù tuổi trẻ mà lại khiến người ta cảm thấy áp lực, thảo nào ánh mắt sắc bén đến mức dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Trân thị cũng kinh hãi, vội hỏi: “Nghi nhi, ngươi nói sao? Tiểu Liên ấy thật sự là quận chúa ư?”
Từ di nương mỉm cười gật đầu: “Đúng thế, Tiểu Liên chính là quận chúa Liên Y.”
Lúc này, mọi việc dần sáng tỏ. Từ Văn Thành cười khẽ, giọng vừa cảm khái vừa tự giễu: “Đúng là sóng sau xô sóng trước. Ta còn từng nói, sau Trung Hiếu sẽ chẳng còn ai tài trí hơn, mà nay xem ra, lớp trẻ các ngươi đã vượt xa bọn ta rồi.”
Vân Phi Tuân nghiêm giọng phản bác: “Thế bá chớ nói vậy. Khi xưa người cùng phụ thân con đã biến thành Đông Ô từ chốn binh đao thành đô hội phồn vinh, công lao ấy chúng con đời đời không thể sánh.”
Từ Văn Thành khoát tay, nụ cười chan chứa ẩn ý, rồi quay sang Từ di nương: “Nghi nhi, nói thật cho ta biết, quận chúa có phải đã sớm nhận ra ta giả bệnh không?”
Nghe thế, sắc mặt Trân thị thoáng biến đổi, trong lòng dâng lên nỗi xấu hổ cùng lo lắng.
Từ di nương khẽ gật đầu: “Vâng, quận chúa đã biết từ lâu rồi.”
Trân thị luống cuống, vỗ đùi đánh “bốp” một cái: “Trời ơi, Nghi nhi! Sao ngươi lại dại dột thế! Sao không nói sớm với ta? Nếu quận chúa trở về kinh, dâng tấu lên triều thì ngũ cữu gia ngươi còn biết xoay xở thế nào?”
Từ di nương nắm chặt tay bà, giọng điềm đạm nhưng kiên định: “Ngũ cữu nương đừng lo. Quận chúa không hề trách hai vị. Ngược lại, nàng còn nói với ta rằng, ngũ cữu gia chắc chắn có lý do riêng, tuyệt chẳng phải hạng người khoanh tay mặc thế.”
Trân thị vẫn chưa yên tâm, tưởng di nương chỉ nói để trấn an, nét mặt u sầu, như sắp khóc.
Từ di nương nắm chặt hơn, nụ cười dịu dàng dần biến thành vẻ nghiêm trang: “Ngũ cữu nương, tin ta đi. Mọi lời đều là do chính miệng quận chúa nói ra. Quận chúa bảo, ngũ cữu gia không phải vì oán hận tiên hoàng mà giả bệnh để chống đối, mà là ‘khúc tuyến cứu quốc’ — lấy lùi làm tiến, âm thầm dưỡng sức, chờ đến khi thời cơ chín muồi sẽ dựng cờ nổi dậy, chém sạch lũ gian tà đang làm hại thành Đông Ô và đất nước Loan này.”
“Hay lắm!” Một tiếng “hay lắm!” vang lên như sấm, khiến cả sảnh chấn động. Chưa đợi Trân thị phản ứng, Từ Văn Thành đã đập mạnh bàn, đứng bật dậy, giọng dõng dạc, ánh mắt sáng rực như lửa.
Ngay cả Vân Phi Tuân cũng sững sờ, ngỡ ngàng nhìn ông. Thì ra, chính hắn cũng chưa từng hiểu hết dụng ý thật sự của Thế bá. Bấy lâu, hắn vẫn tưởng ông chỉ bất mãn với tiên hoàng mà thôi…
Từ Văn Thành bước ra giữa đại sảnh, giọng run run gọi lớn: “Tô Liên Y! Tô Liên Y!”
Hai tiếng ấy cất lên, khiến người nghe cũng thấy cổ họng nghẹn lại. Đôi mắt già đục nước, viền đỏ hẳn, môi run run, chòm râu bạc trắng cũng khẽ rung như sóng.
Vân Phi Tuân tiến lên, ôm quyền, giọng cung kính mà đầy tò mò: “Thế bá, vãn bối ngu dốt, xin người chỉ giáo, ‘khúc tuyến cứu quốc’ mà người nói, rốt cuộc là có ý gì?”
Thiên Kim Danh Y
