Thiên Kim Danh Y
Chương 382
“Nàng đang quan tâm ta à?”
Câu hỏi ấy vang lên, nhẹ như gió thoảng mà khiến cả gian phòng lập tức trĩu xuống. Không ai lên tiếng. Không khí đặc quánh, dường như ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Chu Lập chết lặng. Trong suốt bao năm hầu cận, hắn chưa từng nghe chủ nhân nói ra những lời như thế. Không chỉ chưa từng, ngay cả nghĩ, hắn cũng chẳng dám. Trong mắt hắn, chủ nhân là người lạnh nhạt với thế gian, ánh mắt luôn như phủ một tầng sương, chẳng ai dám chạm tới, đặc biệt là với nữ nhân.
Tô Liên Y khẽ cụp mắt. Từ lần vẽ chân dung trước, nàng đã cảm nhận được mối dây mập mờ giữa họ. Hiểu lầm ấy như hạt giống nhỏ, nay đã bén rễ sâu. Nếu Vân Phi Tuân không ở trong doanh, có lẽ nàng sẽ lợi dụng thời cơ mà đẩy mọi việc xa hơn, nhưng khi nghĩ đến ánh mắt đau buồn của người kia, nàng không thể.
Tô Liên Y quyết tâm, quyết định để sự hiểu lầm đẹp này kết thúc ở đó. Kế mỹ nhân có khéo đến đâu, nàng cũng chẳng muốn dùng nó làm tổn thương một người đang thật lòng đối đãi mình.
“Ta không quan tâm.” Giọng nàng nghiêm túc, không kề có chút đùa cợt nào: “ Có câu: Ăn lộc của chủ, phải chia nỗi lo với chủ. Đã là người của Phụng Nhất giáo, ta tự nhiên chẳng mong thấy ai trong doanh bị bệnh hay đau đớn. Hôm nay là Ngọc hộ vệ, ngày mai nếu là Chu thị vệ—” Nàng nghiêng đầu, chỉ khẽ về phía Chu Lập: “—ta cũng sẽ như vậy.”
Chu Lập sầm mặt, tim giật thót. Thầm mắng *Nha đầu ngu ngốc này, nàng biết chủ nhân là ai không?* Một người như thế, quyền thế, dung mạo, địa vị — có gì là không xứng? Vậy mà nàng còn giả bộ thanh cao!
Ngọc Dung hơi ngẩng đầu. Hắn không tức giận, ngược lại, khoé môi còn khẽ cong lên. Thú vị thật. Nàng dám cự tuyệt hắn, dám đứng trước mặt hắn mà thản nhiên nói “không quan tâm”.
“Ha… ha ha…” Tiếng cười trầm vang trong không gian, nghe mà rờn rợn.
“Đừng cười nữa! Ngài điên rồi sao!?” Tô Liên Y bật thốt, rồi chợt nhận ra mình thất thố. Nàng khẽ hít vào, điều chỉnh lại giọng điệu: “Ngọc hộ vệ, xương sườn khác với các vị trí khác. Dưới nó là ngũ tạng, chỉ cần sơ suất, nhẹ thì lệch xương, nặng thì tổn thương nội phủ. Ta đã nhắc nhiều lần, sao ngài vẫn không nghe?”
Ngọc Dung thu lại tiếng cười, chỉ nhàn nhạt nói: “Cùng lắm là chết thôi. Có gì đâu.”
“Vậy còn người mà ngài muốn bảo vệ thì sao?” Nàng nhìn thẳng hắn, giọng trầm xuống. “Nếu ngài chết, người đó biết sống thế nào?”
Thân hình Ngọc Dung khẽ run. Màu sắc trong mắt hắn đổi hẳn, lạnh lẽo kéo dài trong không khí như băng tan thành sương.
Một lát sau, hắn chậm rãi nói, giọng lại trở nên dửng dưng: “Tiểu Liên cô nương chẳng bao giờ đến vô cớ. Nếu đã dặn ta tĩnh dưỡng, vậy nói thẳng đi… ngươi muốn gì?”
Chu Lập thở dài thườn thượt, thầm than: “Hay rồi. Vừa lòng chưa, nha đầu cứng đầu kia? Chủ nhân đang vui, nàng lại chọc giận. Nữ nhân đúng là…”
Nhưng Tô Liên Y lại thấy nhẹ nhõm. Ít nhất, trong bầu không khí lạnh này, chẳng còn chút ái tình lạc lối nào.
“Được.” Nàng nói chậm rãi: “Ta sẽ nói thẳng. Thương thế của Ngọc hộ vệ hiện không thích hợp để di chuyển. Ta có hai đề nghị: một, đoàn xe hoãn lại, đợi ngài bình phục; hai, đoàn xe đi trước, còn ngài ở lại tĩnh dưỡng.”
Ngọc Dung đáp không cần suy nghĩ: “Ngày mai vẫn khởi hành như cũ. Ta không ở lại.”
Tô Liên Y nhíu mày, cố giữ giọng bình thản: “Trong doanh chẳng có việc gấp, dù trở lại nơi đóng trại cũ cũng chỉ là nghỉ ngơi. Vậy cớ gì phải vội vã?”
“Quy định của giáo.” Hắn chỉ nói bốn chữ, ngắn gọn mà lạnh buốt.
Trong lòng, nàng thoáng nhếch môi cười. “Quy định ư? Hay là có điều gì Phụng Nhất giáo muốn che giấu?” Nhưng ngoài mặt, vẫn giữ vẻ dịu dàng: “Giáo có quy định, ta không dám can thiệp. Chỉ xin Ngọc hộ vệ, đợi vết thương thật sự ổn rồi hãy đi, được không?”
Chu Lập đứng bên cạnh, trong lòng cũng đồng ý với lời khuyên của Tô Liên Y, dù sao chủ nhân đang mang thương tích, chẳng nên di chuyển.
Ngọc Dung khẽ nhắm mắt lại, lạnh giọng: “Những lời như vậy, ta không muốn nghe lần thứ hai. Ra ngoài đi.” Một câu, dứt khoát từ chối.
Chu Lập đành bất lực, không dám nhiều lời, chỉ có thể âm thầm lo lắng.
Bề ngoài Tô Liên Y vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã rối như tơ vò.
“Ngọc hộ vệ, đừng lấy thân thể mình ra làm trò đùa, được không? Hãy nghĩ đến người mà ngài xem trọng nhất. Nếu ngài có mệnh hệ gì… người đó phải sống sao?” Đến giờ, nàng vẫn tin rằng người trong lòng Ngọc Dung là vị hôn thê kia.
Sắc mặt Ngọc Dung lập tức sầm xuống.
“Chuyện của ta, đến lượt ngươi xen vào sao?”
Một câu ấy khiến Tô Liên Y nghẹn lời, chẳng biết phải nói gì thêm. Nàng khẽ thở dài: “Dù thế nào, ta cũng đã đến rồi. Xin cho phép ta kiểm tra lại thương thế của ngài, được chứ?”
Giờ chưa nghĩ ra cách, nàng chỉ muốn kéo dài thời gian thêm chút nữa, biết đâu sẽ tìm ra đường thoát.
“Không cần. Ra ngoài.” Giọng hắn lạnh như sương phủ đêm đông, khiến cả gian phòng chìm vào tĩnh lặng.
Chu Lập thấy chủ nhân bắt đầu mất kiên nhẫn, cũng lên tiếng: “Tiểu Liên cô nương, chủ nhân muốn nghỉ ngơi rồi. Ngươi đi đi thôi.” Giọng nói không còn giữ được lịch sự như trước.
“Được.” Tô Liên Y khẽ đáp, chậm rãi đứng dậy, xách lấy hòm gỗ, lặng lẽ bước về phía cửa.
Mỗi bước chân nàng đều chậm, đầu óc lại xoay chuyển không ngừng. Nàng đang cố tìm lời nào đủ thuyết phục để khiến Ngọc Dung đổi ý, chỉ cần thoát khỏi tầm mắt hắn, nàng sẽ có cơ hội tìm đường quay lại thành Đông Ô.
Không khí trong phòng nặng nề, gần như đóng băng, bởi tâm trạng của người nằm trên giường vẫn lạnh lẽo đến cực điểm.
Chỉ còn một bước nữa là ra khỏi cửa, Tô Liên Y bỗng dừng lại. Nét do dự hiện rõ trên mặt.
Chu Lập thấy nàng đứng yên liền cau mày: “Tiểu Liên cô nương, ngươi còn việc gì sao?”
Bàn tay cầm hòm gỗ của nàng siết chặt rồi lại buông, hết lần này đến lần khác, rõ ràng đang đấu tranh dữ dội trong lòng.
“Tiểu Liên…” Chu Lập còn chưa nói hết, thì Tô Liên Y đột ngột cất lời: “Dù là… vì ta…”
Nàng cúi đầu, giọng khẽ run, nhưng trong căn phòng tĩnh lặng, âm thanh ấy vang lên như sấm nổ: “… có được không?”
Chu Lập sững người. Chuyện gì thế này? Tiểu Liên vừa mới cự tuyệt chủ nhân kia mà?
Hắn nhìn về phía nàng, rồi lại len lén liếc sang giường, chỉ thấy Ngọc Dung, không biết từ lúc nào, đã khẽ mở mắt. Đôi mắt dài hẹp nửa nhắm nửa mở, còn khoé môi thì khẽ cong lên, nụ cười mơ hồ thoáng qua như gió lướt mặt hồ.
“Ta nghe không rõ.” Giọng Ngọc Dung vang lên, trầm thấp mà ẩn ý.
Tô Liên Y vẫn không quay lại. Không phải vì e thẹn mà vì sợ nếu nhìn mặt hắn, sẽ lộ ra sơ hở trong vở kịch của mình. Nàng để cho bóng lưng nói thay: “Nếu ngài… thật sự không còn… ta phải làm sao đây?”
Chu Lập cúi đầu, cố nín cười, vai khẽ run.
“Ngươi chẳng phải vừa nói… không quan tâm đến ta sao?” Ngọc Dung hỏi lại, giọng bình thản nhưng ánh mắt đã sâu thẳm khác thường.
Tô Liên Y khẽ thở dài, vai nàng hơi run: “Trước mặt Chu thị vệ, ngài bảo ta phải nói thế nào đây? Chẳng lẽ muốn ta phơi bày hết, để thiên hạ chê cười ta là kẻ nhẹ dạ, rồi ngài mới vui lòng sao?”
Ngọc Dung thoáng sững người. Lúc ấy hắn mới sực nhớ, trong phòng còn có Chu Lập. Mà Tô Liên Y, khác hẳn những nữ nhân như An Liên, nàng không phải loại người dễ dãi. Nếu không phải vậy, chính hắn đã chẳng vướng bận lòng này.
“Ta thấy hơi tức ngực, khó chịu.” Giọng hắn bỗng trở nên dịu đi, không còn cái lạnh như băng khi nãy:“Nếu ngươi không bận, đến xem giúp ta một chút.”
Tô Liên Y khẽ nhíu mày, trong lòng dở khóc dở cười. Đến nước này rồi, ngài còn phải vòng vo thế sao?
“Vâng.” Dù chẳng muốn chút nào, nàng vẫn ngoan ngoãn đáp lời, gương mặt nhu thuận đến mức khiến chính nàng cũng thấy xót xa cho lòng tự trọng của mình.
“Chu Lập, ngươi ra ngoài trước đi.” Ngọc Dung khẽ nói.
“Vâng.” Chu Lập đáp, trong lòng mừng rỡ, chỉ vì chủ nhân đang vui. Khi lui ra, hắn còn liếc Tô Liên Y một cái, ánh mắt tràn đầy tán thưởng, như muốn nói: “Tiểu Liên, mắt nhìn người thật giỏi.”
Tô Liên Y lập tức cúi đầu. Nàng không muốn để người khác thấy gương mặt mình lúc này, gương mặt của kẻ sẵn sàng dùng thủ đoạn để đạt mục đích. Nhưng trong mắt người ngoài, hành động ấy lại hoá thành một vẻ e lệ dịu dàng, càng khiến người ta thêm thương xót.
Sau khi Chu Lập rời đi, Tô Liên Y thật sự tập trung kiểm tra cho Ngọc Dung. Nàng không sợ hắn làm gì mình, giờ toàn thân hắn đều mang thương tích, xương gãy khắp nơi, dù có thân thể bằng thép cũng chẳng thể cử động nổi, huống hồ ra tay với một nữ nhân.
Nàng kiểm tra tỉ mỉ: xem lưỡi, mi mắt, bắt mạch, nắn lại xương, dùng ống nghe tự chế để lắng nghe nhịp tim. Từng bước đều có trình tự, gọn gàng, cẩn thận. Khi hoàn tất, cũng vừa đúng một tuần trà.
“Ngọc hộ vệ.” Nàng khẽ nói: “Tuy sức ngài vốn tốt, nhưng thương thế lần này thực sự quá nặng. Nên nghỉ ngơi một thời gian mới mong hồi phục.”
Ngọc Dung khẽ ngẩng đầu. Tô Liên Y lập tức quay đi, giả vờ loay hoay dọn dẹp hòm thuốc.
“Nhìn ta.” Ngọc Dung nói.
Tô Liên Y khựng lại. Nàng chưa từng dùng sắc đẹp để mưu cầu điều gì, mà nay lại phải hạ mình, diễn trò với hắn. Trong lòng có chút xấu hổ, có chút khinh bỉ bản thân. Nhưng vì mục đích, nàng vẫn cắn răng quay lại, cúi đầu nhìn người đang nằm trên giường.
“Giờ Chu Lập không ở đây.” Ngọc Dung khẽ nhướng môi, giọng pha ý cười: “Ta hỏi lại… ngươi, có quan tâm đến ta không?”
Hai chữ *quan tâm* như lưỡi dao mảnh, khiến Tô Liên Y thoáng siết tay. Nàng lưỡng lự rồi nói vòng: “Ngài… chẳng phải ngài đã biết câu trả lời rồi sao?”
Khoé môi Ngọc Dung càng cong sâu hơn: “Nếu ta không còn gì cả, ngươi vẫn sẽ quan tâm đến ta chứ?”
Trong lòng Tô Liên Y muốn trợn trắng mắt. Chẳng lẽ tất cả đàn ông quyền quý, dù xưa hay nay, đều thích chơi cái trò này sao?
“Giả như ta là kẻ hám danh hám lợi.” Nàng đáp khẽ: “Thì đã chẳng xuất hiện ở doanh trại này rồi.” Tiền, nàng có thể tự kiếm; thế lực, nàng có thể tự giành. Nàng chẳng cần nương dựa ai.
Ngọc Dung khẽ gật đầu, nhắm mắt lại.
“Được. Theo ý ngươi. Đoàn xe cứ khởi hành như dự định, ta ở lại dưỡng thương.”
Tô Liên Y khẽ sáng mắt, tim đập thình thịch. Tốt quá rồi!
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, giọng hắn lại vang lên: “Ngươi cũng ở lại.”
“...Ta?” Nụ cười của nàng lập tức đông cứng trên môi.
Ngọc Dung mở mắt, nhẹ gật đầu. “Ừ.”
Quả nhiên, vui mừng không bao lâu! Tô Liên Y khẽ than thầm, nhưng giờ không thể viện cớ rời đi. Với bản tính đa nghi của Ngọc Dung, chỉ cần một dấu hiệu khác thường, hắn sẽ sinh nghi ngay.
“Được.” Nàng đáp khẽ, giọng nghe như mang chút ngượng ngùng, song trong lòng chỉ nghĩ: “Nếu muốn rời đi, ta chẳng cần tự mở miệng. Người khiến ta được đi, tất nhiên sẽ là An Liên.”
Hiện giờ An Liên đang sợ nàng thân cận với Ngọc Dung, nếu hắn giữ nàng lại, An Liên hẳn sẽ nổi giận mà can thiệp. Khi ấy, chẳng cần nàng nói, cũng sẽ có người đuổi nàng đi!
“Thuốc giảm đau hôm nay, ngài đã uống chưa?” Tô Liên Y liếc thấy chiếc bát trống sạch trên bàn, hỏi mà chẳng cần đợi đáp. Chỉ cần ngửi mùi trong phòng, nàng cũng đoán được, hắn chưa uống.
“Chưa.” Ngọc Dung đáp thản nhiên.
Tô Liên Y khẽ cúi đầu, giả vờ trách: “Lại không nghe lời à?”
Ngọc Dung chỉ mỉm cười, không nói.
“Để ta sắc thuốc giảm đau cho ngài nhé?” Nàng nói.
“Ừ.” Tìm được lý do chính đáng, Tô Liên Y như trút được gánh nặng, nhanh chóng rời khỏi phòng, bước đến gian bếp. Nàng lấy thuốc, nhóm lửa, giả vờ bận rộn sắc thuốc, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Không chỉ vì phải đối mặt với ánh mắt như hồ sâu của con cáo Ngọc Dung mà nói dối không chớp mắt, mà còn vì… đây là lần đầu tiên trong đời, nàng thật sự phải hạ thấp bản thân để đạt được mục đích của mình.
Khi Tô Liên Y quay lại phòng Ngọc Dung, đã trôi qua chừng một tuần trà.
Liều lượng thuốc giảm đau lần này nhỏ nên thời gian sắc cũng không lâu.
Ngọc Dung vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, sắc mặt tái nhợt, hơi thở chậm rãi nhưng không đều, gãy xương sườn là một trong những thương thế đau đớn nhất.
Tô Liên Y cẩn thận mang thuốc đến, một tay bưng bát, tay kia khuấy đều, đợi nguội bớt rồi được hắn gật đầu ra hiệu, nàng mới khẽ gấp tấm đệm, kê sau gáy hắn. Nửa quỳ trước giường, nàng đưa muỗng thuốc đến môi hắn.
Thuốc đắng. Tô Liên Y vốn lớn lên cùng tây y, mỗi lần phải uống thứ nước đen kịt này, dù đã quen, vẫn phải cố nén mới nuốt nổi. Người Loan quốc cũng thường phải ăn thêm chút mứt ngọt để át vị đắng. Nhưng Ngọc Dung thì không.
Đôi môi mỏng hé ra, từng muỗng thuốc đắng trôi xuống cổ họng, khuôn mặt hắn chẳng đổi sắc, mắt vẫn nhắm, hệt như uống nước lã. Cả khi nàng gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của hắn, cũng chẳng thấy cơ mặt hắn run lên dù một chút.
Tô Liên Y nhìn, bất giác thấy lạnh sống lưng.
Một người có thể tàn nhẫn với chính mình như vậy, liệu sẽ còn nhân từ với ai?
“Xong rồi.” Nàng nhẹ giọng, đặt chiếc bát sang một bên: “Ngọc hộ vệ nên nghỉ ngơi đi. Ta còn phải sang thay thuốc cho Thánh nữ đại nhân.”
Đó mới là mục đích thật của nàng. Trong bát thuốc kia, ngoài thảo dược giảm đau, còn có thêm chút dược liệu an thần, chỉ đủ khiến hắn buồn ngủ, tránh cho nàng bị hắn tra hỏi quá sâu.
Khi Ngọc Dung đã chìm vào giấc ngủ, Tô Liên Y đứng dậy, rời khỏi lều.
Nàng chào Chu Lập ngoài cửa, rồi hướng về phía trại của An Liên.
Hướng vẫn là hướng ấy, nhưng đích đến thì không. Nàng muốn gặp Vân Phi Tuân, bàn chuyện, giải thích, và… giữ lại lòng tin.
Tình thế giờ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Ngọc Dung tỏ ra quá quan tâm đến nàng, điều này khiến nàng sợ Vân Phi Tuân hiểu lầm.
Với nàng, hôn nhân không phải trò tình ái đầy kịch tính, mà là sự bình ổn, thấu hiểu. Cuộc sống không giống tiểu thuyết. chẳng thể cứ hiểu lầm, lại giải thích, rồi lại hiểu lầm mãi. Nếu có thể nói rõ sớm, những tổn thương sẽ ít đi nhiều.
Tô Liên Y vốn là người như vậy: Không lãng mạn, không khéo giả vờ, chỉ biết sống thật, có gì nói nấy. Nhưng nàng chưa kịp tìm Vân Phi Tuân thì đã bị Lý bà bà đứng gác ngoài lều gọi lại.
“Tiểu Liên, ngươi đến đúng lúc lắm. Thánh nữ đại nhân đang bảo tìm ngươi.” Lý bà bà mỉm cười đón, giọng thân thiết.
Tô Liên Y cũng cười, đáp nhã nhặn: “Vậy thì tốt quá, ta cũng định sang kiểm tra vết thương cho người.”
Phía xa, Vân Phi Tuân đang đi tuần quanh trại, ánh mắt vô tình lướt qua nàng, rồi lại lạnh lùng quay đi. Ai nhìn vào cũng nghĩ hai người chẳng hề quen biết, nào ai ngờ họ đã từng nắm tay dưới ánh trăng.
Khi bước vào cửa lều, Lý bà bà khẽ kéo tay nàng, thì thầm: “Mấy hôm nay Thánh nữ đi lại với tên Chu Hải kia suốt. Cẩn thận đấy, hắn không phải hạng tốt lành đâu.”
Tô Liên Y gật đầu cảm ơn: “Đa tạ bà bà.”
“Khách sáo gì chứ.” Bà khẽ phẩy tay, rồi lui ra.
Bên trong, An Liên đang ngồi xếp bằng trên tấm đệm gỗ lê, dáng như nhập định. Chu Hải đứng bên cạnh, hai tay chắp sau lưng, ngón tay khẽ uốn, dáng vẻ kênh kiệu đầy đắc ý.
Không khí trong lều, tĩnh lặng mà nặng nề.
Tô Liên Y không vội, chỉ đứng yên bên cạnh, dáng người thẳng tắp như tùng, ánh mắt bình thản, lặng lẽ chờ đợi.
Một lúc sau, An Liên mở mắt, hơi thở nhẹ mà sâu: “Tiểu Liên, vừa rồi ta bảo Tôn bà bà đi tìm ngươi, nghe nói không thấy trong phòng. Ngươi đi đâu vậy?”
Liên Y mỉm cười, giọng ôn hòa: “Thần đi xem qua thương thế của Ngọc hộ vệ.”
Chu Hải đứng bên khẽ nhếch môi cười khẩy, ánh mắt đảo qua Liên Y đầy khinh miệt, rồi lại đắc ý liếc sang An Liên, như muốn nói: “Thấy chưa, ta nói đâu có sai.”
Sau tấm khăn che mặt, mày An Liên khẽ nhíu: “Thương thế hắn ra sao?”
Tô Liên Y biết cơ hội đến, bèn đáp vừa chừng: “Ngọc hộ vệ hồi phục khá tốt, chỉ là thương tích nặng, e rằng ngày mai khó cùng đoàn khởi hành. Còn có một chuyện…” Nàng dừng lại, như lưỡng lự.
“Chuyện gì?” An Liên hỏi gấp.
Tô Liên Y khẽ thở dài: “Không hiểu vì sao, hôm nay Ngọc hộ vệ nhất quyết muốn ta ở lại chăm sóc hắn. Nhưng thực ra, nếu nói về trị thương, Trương đại phu mới là người giỏi nhất. Ta ở lại… cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu.”
“Ngọc Dung!” An Liên gần như thốt ra tên ấy trong cơn giận. Nhưng điều khiến nàng ta tức tối không phải nghi ngờ tình cảm mờ ám giữa hai người, mà là sợ Ngọc Dung có ý lôi kéo Tô Liên Y, tách nàng ra khỏi mình.
Tô Liên Y chỉ khẽ cúi đầu, khóe môi cong lên một thoáng ý cười.
“Tiểu Liên, ngươi là người của ta, không cần nghe hắn. Giờ lập tức quay lại bảo hắn, ngày mai ngươi theo ta cùng về!”
Tô Liên Y làm ra vẻ bất đắc dĩ, nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta đã nói rồi, nhưng Ngọc hộ vệ không chịu, cứ khăng khăng muốn ta ở lại.”
“Thật là quá đáng! Hắn dám tranh người với ta sao? Ta phải đến gặp hắn hỏi cho ra lẽ!” An Liên nổi giận, toan bước xuống khỏi đài.
“Xin Thánh nữ bớt giận!” Chu Hải lập tức chen lời, giọng mềm như tơ. Hắn liếc xéo Tô Liên Y một cái, rồi quay sang An Liên nói nhỏ: “Thánh nữ, lúc này mà người đi tìm hắn, chẳng phải là tự xé to chuyện sao? Chi bằng… cứ giả vờ thuận theo, để ngày mai khởi hành, Tiểu Liên trực tiếp đi theo chúng ta. Một là khiến Ngọc hộ vệ nghi ngờ nàng ta; hai là…” Hắn ghé sát hơn, giọng nhỏ đi: “chuyện của chúng ta, mới dễ tiến hành.”
Hai chữ “chuyện của chúng ta” được hắn nhấn mạnh rõ ràng.
Tô Liên Y nhìn hai người thì thào, dù không nghe hết, vẫn mơ hồ cảm thấy chẳng phải điều hay. Cái gã Chu Hải nũng nịu này, chẳng đời nào có ý tốt.
Quả nhiên, An Liên dần xuôi theo, môi dưới khẽ cong: “Được, cứ làm theo lời ngươi.”
“Thánh nữ thật muốn ta ở lại chỗ Ngọc hộ vệ sao?” Tô Liên Y hơi nheo mắt, giọng pha chút thăm dò, cũng nửa như uy h**p.
“Sao lại thế được?” An Liên vội vàng đáp, trong lòng lại phức tạp khó tả. Nàng ta vừa sợ, vừa không nỡ. Sợ vì Tô Liên Y không nằm trong tầm kiểm soát; không nỡ vì đã quen dựa dẫm vào nàng.
“Ý ta là… trước hết đừng nói gì với Ngọc hộ vệ, ngày mai chúng ta khởi hành luôn. Như vậy… cũng giúp hắn an tâm dưỡng thương.”
Tô Liên Y khẽ cúi đầu, giọng nhẹ: “Vâng. Chỉ cần có người chịu trách nhiệm là được.”
Nói rồi, nụ cười nơi khóe môi nàng mềm hẳn đi. An Liên trông thế này, thật khiến người vừa thương vừa thấy buồn cười.
“Thánh nữ, để ta xem lại vết thương trên mặt người nhé?”
“Được.” An Liên khẽ đáp. Nàng vẫn tin vào y thuật của Tô Liên Y.
Hai người vào trong tịnh thất. Khi lớp khăn che được tháo xuống, hai khuôn mặt đối diện, nhưng trong lòng mỗi người lại chất chứa một thế giới khác hẳn.
Tô Liên Y chỉ nghĩ: May quá, đều là thương ngoài da. Sưng đã giảm, vết bầm cũng sắp tan, vài hôm nữa là khỏi hẳn.
Còn trong mắt An Liên, lại là một trận sóng ghen cuộn trào: Vì sao không phải là nàng bị thương? Vì sao khuôn mặt ta lại thành ra thế này, còn nàng thì vẫn đẹp đẽ như thế?
Nhìn gương mặt mịn màng, thanh khiết của Tô Liên Y, lòng nàng như bị dao cứa. Cứ đợi đấy, Tiểu Liên… Ta còn có Chu Hải.
“Thương thế không còn gì đáng ngại.” Tô Liên Y mỉm cười nói.
Nụ cười ấy khiến An Liên tức đến nghiến răng, nhưng nhớ lời Chu Hải dặn, nàng ta cố nuốt giận vào trong.
Khám xong, An Liên nói mệt, bảo muốn nghỉ. Tô Liên Y cúi chào rồi rời khỏi phòng.
Sau khi cửa khép lại, Chu Hải lập tức tiến đến, giọng trầm thấp, ánh mắt gian hiểm. Hai người thì thầm bàn bạc lại kế hoạch, từng bước tính toán tỉ mỉ, đề phòng mọi sơ hở. Khi mọi thứ đã định, An Liên mới dần thả lỏng, oán hận trong lòng cũng vơi đi đôi chút.
Chu Hải biết cách làm vui lòng nàng ta, vừa m*n tr*n bằng lời, vừa quyến rũ bằng thân thể. Chẳng bao lâu, không khí căng thẳng tan biến, thay bằng hơi thở ám muội.
Chu Hải vốn dáng thư sinh, trắng trẻo, yếu ớt. Trước kia, An Liên từng thích mẫu người ấy, nhưng giờ, nàng ta lại khao khát kiểu đàn ông mạnh mẽ, cứng rắn… như Tô Đại Hổ.
Chu Hải dốc sức lấy lòng, song An Liên lại chẳng có hứng thú. Nàng ta nhắm chặt mắt, giả vờ đắm say, trong lòng chỉ nghĩ đến một người khác. Nếu như người đang ôm ta là Tô Đại Hổ thì tốt biết mấy…
Còn Tô Đại Hổ, lúc này đang làm gì ư?
Hắn đang cùng vợ mình quấn quýt trong rừng nhỏ ngoài doanh, vừa nói lời yêu thương, vừa cùng nàng vạch kế hoạch cho ngày mai.
Tô Liên Y biết Chu Hải chẳng có lòng tốt, ắt đã bày trò hiểm độc, chỉ là chưa đoán được đến mức nào. Nhưng nàng không sợ, vì đúng như người xưa nói: “Đạo cao một thước, ma cao một trượng.”
Đến khi thời khắc đến, kẻ tính kế ai, e rằng còn chưa chắc đã rõ.
Thiên Kim Danh Y
