Thiên Kim Bạc Tỉ

Chương 7-1: “Nhất dạ phu thê” (I)

33@-
“Đừng để mầm móng của anh ta trong người ư?”.Đoàn Nam Phong khó chịu tự hỏi.

“Đáng ghét. Sao nghe cô ấy uống thuốc tránh thai đầu óc mình lại khó chịu như vậy. Chuyện đêm đó biết là tai nạn nhưng sao mãi vẫn không quên được, lại thấy vui khi cô ấy nói là “thụ động đón nhận”, vậy có nghĩa là cô ấy cũng có chút nào đó thích thú với chuyện đó.” Nghĩ đến đây, Đoàn Nam Phong lại thấy dễ chịu.

Sáng hôm đó, sau khi Tinh Vân rời đi. Trần Khải Nam đã đến báo cáo tình hình đêm đó cho hắn biết. Tất cả là do ả Lý Thanh Thủy kia giở trò. Dám giả làm người bưng rượu đến cho hắn, rồi còn đăng nhập vào hệ thống của khách sạn để mở khóa phòng hắn. Nhắm mắt lại nhớ đến những lời hôm nay Trần Khải Nam báo cáo hắn nhếch môi cười: “Hoàng Tinh Vân năm nay hai mươi mốt tuổi, mồ côi cha từ khi còn trong bụng, sống với mẹ. Cô ấy vừa tốt nghiệp Đại học Quốc Gia khoa quản trị khách sạn và du lịch. Thông thạo ba thứ tiếng Anh, Pháp và Bồ Đào Nha. Liên tục bốn năm giành giải sinh viên tài năng và thanh lịch. Sau khi tốt nghiệp đã nhận được lời mời vào vị trí giám đốc quản lý sự kiện và hội nghị của một khách sạn năm sao ở thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng không hiểu sao cô ấy lại về đảo này làm giám đốc sự kiện của khu nghỉ dưỡng này. Có thể cô ấy không muốn rời bỏ quê hương.”

Đoàn Nam Phong hỏi lại: “Cô ấy đã có bạn trai chưa?”


Bất ngờ trước câu hỏi mang tính cá nhân này, Trần Khải Nam không biết trả lời như thế nào: “ Chuyện này… thuộc hạ vẫn chưa điều tra. Nhưng nghe bạn học nói là có rất nhiều người theo đuổi, nhưng Tinh Vân chỉ một lòng lo học hành và chăm sóc cho mẹ.”

Đoàn Nam Phong gật đầu, Trần Khải Nam lại nói tiếp: “Thiếu gia, dự án phòng tân hôn của cậu là dự án sự kiên quan trọng đầu tiên của cô Tinh Vân, cho nên vì tránh sơ xuất, trước khi cậu vào phòng cô ấy đã đi kiểm tra một lần nữa. Thuộc hạ đã tra ra, phía ban công cậu nói có một cái lỗ rò rỉ nước. Có lẽ cô Tinh Vân muốn leo lên bịt cái lỗ lại.”

Đoàn Nam Phong liếc mắt nhìn Trần Khải Nam: “Bịt một cái lỗ có thể lâu đến vậy sao? Anh chưa từng nghĩ cô ta thông đồng với Lý Thanh Thủy à?”

Trần Khải Nam lắc đầu: “Không có khả năng này, bởi vì Lý Thanh Thủy chỉ mới quay về từ Singapore, cô ta bước vào khu nghỉ dưỡng chỉ trước chúng ta nửa tiếng. Căn bản chưa thể có cơ hội tiếp xúc với cô Tinh Vân. Cho nên, khả năng bọn họ thông đồng là không thể xảy ra.”


Trần Khải Nam nói tiếp: “Hơn nữa, thuộc hạ còn phát hiện, phía dưới mái che ở ban công có một cái tổ chim được bọc bằng vớ da của phụ nữ. Thuộc hạ đã thử đi tra qua, đêm trước khi chúng ta đến, có một trận mưa lớn. Có thể lũ chim đã trốn dưới mái che của khu nghĩ dưỡng. Thuộc hạ cho rằng cái tổ chim đó là do cô Tinh Vân làm để cho chim mẹ và bốn con chim non ở. Vì thời gian gấp rút nên cô ấy không thể di chuyển toàn bộ bọn chúng đi nơi khác nên đã làm một cái tổ bằng cành cây lấy được xung quanh và quấn vớ da bên ngoài để lũ chim non không bị thương. Sau đó còn cẩn thận cất kỹ phía dưới mái nhà để thiếu gia và thiếu phu nhân có đến ở cũng không thể dễ phát hiện ra.”

Nói rồi Trần Khải Nam đưa cho Đoàn Nam Phong xem bức hình tổ chim được chụp bằng điện thoại. Đoàn Nam Phong nhìn chăm chú bức hình, khóe miệng lóe lên một nụ cười. Cuối cùng hắn đã biết vì sao tối đó nàng không mặc vớ da, cứ cư nhiên đưa cặp chân trần ra trước mắt hắn. Nghĩ đến cảnh tượng đó, lòng hắn có cảm giác rất thưởng thức, rất tận hưởng. Có lẽ bản thân Tinh Vân cũng không biết nàng ấy lại đẹp mê hồn như vậy, càng không biết đã vô tình ở vào tư thế quyến rũ Đoàn Nam Phong.

Đoàn Nam Phong nghĩ nghĩ một lúc liền thốt ra lời: “Đúng là cô gái ngốc!”

Sau đó Trần Khải Nam nói tiếp: “Đây là đoạn băng ghi hình Lý Thanh Thủy đêm đó dốc sức mở cửa phòng của cậu. Nhưng vì ổ khóa phòng vệ của chúng ta nên cô ấy đành bỏ cuộc. Nếu cô ta thông đồng với cô Tinh Vân thì đã không cần tức tối vì không vào được phòng của cậu.” Nói rồi Trần Khải Nam đưa điện thoại có đoạn băng ghi hình cho Đoàn Nam Phong xem. Đoàn Nam Phong phẩy tay, mắt cũng không liếc nhìn. Chỉ buông ra một câu: “Người đàn bà thủ đoạn, dám đặt bẫy ta. Đi xử lý cô ta đi ngay.”


...

Tinh Vân bước đến bên cạnh Đoàn Nam Phong, nhìn thấy anh ta vẫn nhắm mắt ngủ liền lấy tay sờ trán anh ta, lúc tay vừa dời đi thì cùm tay đã bị chụp lại. Đoàn Nam Phong mở mắt nhìn cô. Tinh Vân rụt rè rút tay lại chỉ phát ra vài tiếng chống đỡ: “Tôi chỉ kiểm tra xem anh có bị sốt hay không?”

Ngừng một chút, Tinh Vân nói tiếp:“Còn nữa, anh có muốn ăn chút gì không? Tôi đã nấu cháo xong, để ở bàn, anh có muốn ăn ngay không?”

Nói xong vẫn không thấy anh ta nói gì, chỉ nhìn chầm chầm cô. Tinh Vân liền quay người đi. Chưa kịp bước đi đã bị một cánh tay kéo mạnh ngồi về phía giường. Đoàn Nam Phong ngồi dậy, mặt đối mặt với Tinh Vân. Cô hơi khựng người liền né đầu ra phía sau thì bị hắn dùng tay cố định đầu để mũi cô chạm vào mũi hắn. Ở một khoảng cách gần như vậy, Tinh Vân nhìn được rõ ánh mắt của người này, có gì đó dịu dàng và ấm áp. Tinh Vân, trong ba giây, vẫn không muốn dời mắt khỏi hắn, cứ say mê mà ngắm nhìn ánh mắt nâu nhạt trong veo chứa đựng rất nhiều điều bí ẩn khiêu khích nàng tìm hiểu.

Sau đó người trước mặt cũng bắt đầu thỏ thẻ, giọng nhẹ và nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: “Vì sao lại đối xử tốt với tôi? Tôi chiếm đoạt em, hiểu lầm em, xem thường em, nhưng em vẫn chứa chấp tôi, không giao tôi cho bọn người Philippines đó, còn mời bác sĩ và chăm sóc tôi. Em không sợ tôi là người xấu sao?”

Thiên Kim Bạc Tỉ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Bạc Tỉ Truyện Thiên Kim Bạc Tỉ Story Chương 7-1: “Nhất dạ phu thê” (I)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...