Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 44
Chương 44: “Xin lỗi, anh yêu em.”
*
Lý Bắc đứng yên tại chỗ, nhìn thấy ánh sáng lờ mờ rơi vào mắt cô. Có một giây, cậu cảm thấy cả thế giới của mình sáng bừng lên, như những đốm đom đóm li ti tụ lại giữa bầu trời tối đen.
Cô chính là ngọn đèn soi đường của cậu. Lý Bắc giơ tay lên, duỗi một ngón tay, chạm vào trán Giang Oanh, đẩy cô lùi về sau.
Giang Oanh ngơ ngác nhìn cậu, hàng mi đen như lông quạ khẽ chớp, bật ra một câu làu bàu: “Làm gì thế?”
Ngón tay Lý Bắc gạt tóc mái của cô ra, đầu ngón tay nấn ná trên vết sẹo mảnh ở lông mày cô. Trong đêm tối ánh sáng nhạt nhòa, nơi lông mày bị đầu ngón tay lạnh chạm vào lại nóng bừng lên.
Giang Oanh ngửa đầu, chỉ có thể nhìn thấy trong mắt cậu một mảng tối sâu thẳm u uẩn.
“Em làm gì vậy?” CAậu hỏi ngược lại.
Giang Oanh khẽ cười: “Đến xem chó con của em, xem có đang phá nhà không.”
Lý Bắc rũ mắt, thu tay về, để buông bên hông. Khóe môi cậu khẽ run. Đến khi ngước mắt lên lần nữa, ánh mắt đã trở nên kiên định.
Buông cô ra, cậu không làm được.
Nếu cuộc đời này đã định sẵn hiểm nguy gập ghềnh, vậy thì cậu sẽ dùng hết sức để đổi lấy cho cô một đời bình an.
“Suýt nữa thôi.”
Sự lạnh lẽo mang theo móc câu nhè nhẹ, giọng cậu khàn khàn.
Trong mắt Giang Oanh ánh lên chút nóng, cô cười: “Vậy may mà em tới.”
Lý Bắc “ừ” một tiếng bằng giọng mũi, tiến lên một bước, cúi mắt nhìn cô, tay giữ lấy vai cô, đẩy cô vào trong nhà, rồi trở tay đóng cửa lại.
“?”
Giang Oanh khó hiểu chớp mắt mấy cái, cô chỉ tới xem Lý Bắc có phát điên không thôi mà.
Cửa đóng sầm, ánh sáng bị chặn lại ngoài kia, trong phòng tối đen một mảnh.
Lý Bắc quay lưng về phía cô, bóng dáng hòa vào bóng tối, tay vẫn đặt trên nắm cửa. Cậu nghiêng đầu ngoái lại, nhìn về cái bóng đứng cách vài bước.
“Chẳng phải em muốn vào sao.”
Giọng thiếu niên giống hệt ngày cô đưa cậu về nhà, như ngậm một cục đường lớn trong miệng.
Giang Oanh theo phản xạ kéo nhẹ chiếc áo khoác đang vắt trên vai, má nóng rần, khẽ “ồ” một tiếng.
Lý Bắc quay người, bước về phía cô, đưa hai tay ra. Trong phòng quá tối, Giang Oanh không thấy rõ cậu. Chỉ cảm giác mình bị một mùi bạc hà thanh lạnh ôm chặt vào lòng.
Nhịp tim vững vàng mạnh mẽ xuyên qua lồng ngực, rơi thẳng vào tai cô. Giang Oanh thả lỏng bờ vai đang căng chặt, trán tựa lên ngực Lý Bắc, mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Chó con…” Giọng cô chậm rãi, âm cuối thu lại không gọn, “Em cảm giác như em đã dùng cạn hết sức lực tinh thần rồi.”
Ánh mắt Lý Bắc tĩnh lặng, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, vòng tay siết dần từng chút. Nỗi sợ hãi còn sót lại từ ngày hôm qua… có lẽ sẽ đi theo cậu cả đời.
Giang Oanh không nói thêm nữa, nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ muộn màng ập đến.
Lý Bắc ôm ngang eo cô, bế cô đặt lên giường. Cậu ngồi xếp bằng bên giường, đầu ngón tay chạm khẽ vào bàn tay quấn gạc của cô.
“Xin lỗi…” Cậu rũ hàng mi xuống, thành kính hôn nhẹ lên đầu ngón tay cô. “Anh yêu em.”
Tuyết phủ kín cả thành phố, đến trước khi trời tờ mờ sáng thì ngừng rơi.
Giang Oanh tỉnh dậy, ngoài cửa sổ ánh sớm chỉ mới lộ ra một đoạn đuôi, rèm trong phòng chặn hết ánh sáng. Cô chậm chạp chớp mi, chưa tỉnh hẳn. Trong hơi thở là mùi hương quen thuộc.
Cô nghiêng đầu, ánh mắt rơi lên gương mặt thiếu niên đang ngồi ngủ bên giường.
Ánh nhìn chưa tụ lại dần dần trở nên rõ ràng. Giang Oanh chống tay không bị thương ngồi dậy, đầu ngón tay chạm nhẹ lên sống mũi Lý Bắc.
Chó con lạnh nhạt… lúc ngủ lại dịu dàng hơn nhiều.
Không ngoan.
Nhưng rất nghe lời.
Đây chính là chó con của cô.
Kỳ quặc, lộn xộn lung tung, chẳng có chút logic nào, một con chó điên nhỏ được chắp vá từ đủ thứ hỗn độn.
Giang Oanh cẩn thận xuống giường, lấy tấm chăn phủ lên lưng cậu.
Đứng trên sàn, ánh mắt cô lướt quanh. Mắt đã quen dần với bóng tối, cô có thể nhìn rõ những thứ mờ mờ. Căn phòng này so với lần trước đã nhiều hơn vài phần cảm giác “thuộc về” của cậu, không còn cảm giác sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào nữa.
Giang Oanh không nhịn được cong môi, bước thật nhẹ ra ngoài.
Vừa mới bước ra một bước, vạt áo buông bên hông đã bị kéo lại, không nặng không nhẹ, mang theo chút lưu luyến.
Giang Oanh cúi đầu, thấy những ngón tay xương xẩu rõ ràng đang nắm chặt lấy áo cô.
Men theo cổ tay gầy nhô lên nhìn lên trên, cô bắt gặp đôi mắt đen lạnh lẽo đang lẫn trong bóng tối.
Tóc trước trán cậu dài hơn rồi, che đi một chút hàng mi.
Lý Bắc nhìn cô một lúc, yết hầu bị băng gạc che đi khẽ lăn, giọng còn ngái ngủ: “Đi đâu?”
Ngón út Giang Oanh chọc nhẹ vào lòng bàn tay, không nhịn được giơ tay xoa xoa đầu cậu.
“Về phòng học bài một lát, đợi Tiểu Bạch bọn họ tỉnh rồi đi tiêm uốn ván.” Giọng cô mềm nhẹ, chậm rãi nói, “Tối qua em chỉ xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm nửa buổi sáng thôi, chiều vẫn phải đi học.”
Lông mày Lý Bắc giấu dưới mái tóc khẽ nhíu lại, giọng lạnh lẽo: “Giang Oanh, chiều đi học có chuyện gì thì báo anh ngay, không được giấu nữa.”
Đẩy cửa phòng ra, hơi lạnh ngoài hành lang và hơi ấm trong phòng quấn lấy nhau không rõ ràng. Sắc trắng lạnh lan tràn ngoài cửa sổ mờ hơi nước, bóng đen bị ánh trắng đánh lùi.
Thiếu niên ngồi dưới đất nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vạt áo lướt qua khung cửa.
Trên làn da trắng lạnh, mảng bầm tím ở khóe miệng càng lan rộng, vệt vằn hung dữ u ám càng kéo dài.
Giang Oanh ngược sáng, cong cong mắt nhìn cậu: “Lên giường ngủ thêm một lát đi anh.”
Lý Bắc gật đầu: “Ừ.”
Cô nhẹ nhàng khép cửa lại, trong phòng lại chìm vào bóng tối. Lý Bắc ngả người ra sau, gáy tựa lên nền nhà, ánh mắt nhạt mỏng nhìn trần nhà.
Điện thoại bị ném trên bàn bắt đầu rung lên. Màn hình sáng rực, hiện hai chữ: anh Hạ, ánh sáng hắt ra một mảng lớn.
Lý Bắc đứng dậy, ấn nghe máy, giọng nhàn nhạt: “Anh Hạ.”
Hạ Nghiêu đang ở nước ngoài, âm thanh từ loa truyền tới hỗn loạn: “Tiểu Bắc à, chồng của cô ruột bạn gái cậu, Trần Triệu Nam là người làm ngoại thương, dưới tay còn có hai nhà xưởng. Người ngoài đánh giá ông ta không tệ, là một thương nhân đàng hoàng tử tế.”
Lý Bắc nhíu mày, ánh mắt lộ rõ chán ghét, đầu lưỡi chống lên vòm miệng, quai hàm căng cứng.
Một kẻ có ý nghĩ bẩn thỉu với cháu gái, còn mượn rượu để làm chuyện bại hoại… vậy mà lại là “thương nhân đàng hoàng tử tế”.
“Nhưng mà…” Hạ Nghiêu đổi giọng, ngừng lại một chút.
“Nhưng cái gì?” Lông mày Lý Bắc nhíu chặt hơn, giọng kéo thành một đường lạnh băng.
Bên kia điện thoại, Hạ Nghiêu như đang đi đến chỗ nào đó, giọng từ rõ dần nhạt đi, cuối cùng chìm xuống đáy tối: “Tôi nhờ người hỏi vụ kiện tụng của công ty ông ta, với cả ông ta có tiền án không, thì phát hiện một vụ rút đơn kiện khá thú vị.” Giọng Hạ Nghiêu hơi sắc, cười khinh lạnh lẽo. “Tháng sáu năm 2015 có một cặp vợ chồng ra tòa kiện Trần Triệu Nam dụ dỗ trẻ vị thành niên, quan hệ với con gái họ khiến con gái họ mang thai, nhưng đến tháng chín thì đột ngột rút đơn không một dấu hiệu. Tôi liên hệ hỏi thử, bố mẹ cô bé nói là cô bé nói dối, không phải Trần Triệu Nam, là người khác.”
Lý Bắc không nói gì, chỉ yên lặng chờ Hạ Nghiêu nói tiếp.
Hạ Nghiêu đợi mấy chục giây, bên kia chỉ có tiếng hít thở, bất lực cười: “Tiểu Bắc, bao giờ cậu mới nói nhiều hơn chút vậy?”
Lý Bắc rũ mắt: “Anh Hạ.”
“Rồi rồi rồi, tôi không vòng vo nữa.”
Hạ Nghiêu tiếp tục: “Tôi tìm người quen tra dòng tiền ngân hàng của đôi vợ chồng đó. Cuối tháng chín năm 2015, tài khoản người vợ có một khoản chuyển vào năm triệu. Ngay trong tháng đó họ mua cho con trai một căn nhà, mở cửa hàng làm ăn, cuối năm cưới luôn con dâu mới. Còn cô bé kia… nghe hàng xóm nhà họ nói đầu năm 2016 đã ra nước ngoài du học, từ đó về sau không ai gặp lại nữa. Theo tình hình này, tôi lần theo manh mối tra thêm được nhiều thứ, về chuyện Trần Triệu Nam thích lừa gạt mấy cô bé cuối cùng đều chìm xuồng. Tôi đoán… trong đó có rất nhiều cô gái nhục nhã không dám nói ra, chỉ có số ít rải rác chịu mở miệng.”
Ngừng vài giây, Hạ Nghiêu hỏi: “Tiểu Bắc, cậu muốn Trần Triệu Nam có kết cục thế nào?”
Năm ngón tay Lý Bắc siết chặt, ánh mắt tối sầm sâu thẳm, giọng lạnh u ám: “Trả cái giá ông ta nên trả, gánh hậu quả ông ta phải gánh.”
Hạ Nghiêu trầm ngâm một lúc rồi nói: “Được. Yên tâm đi, học hành cho tốt, chuyện ông ta tôi sẽ xử lý.”
Cuộc trò chuyện lại rơi vào im lặng.
Gân mạch nơi cổ Lý Bắc nổi rõ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Sắc đen trong mắt cậu cuộn lên như sóng. Cậu cầm hộp kẹo trên bàn đổ thẳng vào miệng một viên, nhai nát, nuốt xuống yết hầu, giọng chậm rãi khó khăn trào ra: “Còn người kia thì sao?”
Hạ Nghiêu khẽ thở dài: “Một khi đã dính vào cờ bạc hay m* t**, chỉ cần dính một trong hai thì cả đời cũng không thể thoát ra được.”
Lý Bắc nghiến chặt hàm răng, siết mạnh hộp kẹo trong tay, các khớp ngón tay lúc xanh lúc trắng.
Những năm đó, người đàn ông lăn lộn trong sòng bạc, bất kể hôm ấy thua hay thắng, đều uống say mèm, rồi như thể ăn mừng sau cuộc chơi vậy, đánh vợ, đánh con trai, cuối cùng kết thúc bằng một bãi bừa bộn.
Ngày hôm sau, ông ta sẽ quỳ xuống đất, khóc đến đứt ruột đứt gan để cầu xin vợ tha thứ.
Tối đến, lại tiếp tục làm điều ác.
Cứ thế lặp đi lặp lại, chưa từng hối cải.
Cảm xúc cuộn trào như một lưỡi dao sắc, hết lần này đến lần khác đâm thẳng vào tận cùng dây thần kinh của Lý Bắc.
Cậu im lặng quá lâu, Hạ Nghiêu lại lên tiếng: “Lát nữa tôi gửi cậu một số liên lạc, người đó sẽ nói cho cậu tình hình cụ thể, nhưng liên quan đến một vài bí mật chính thức, sẽ không tiết lộ quá nhiều.”
Lý Bắc hoàn hồn, đáy mắt lạnh băng lại u ám, thấp giọng nói: “Cảm ơn.”
“Nhóc con, khách sáo gì với tôi?” Hạ Nghiêu khẽ cười một tiếng, “Giải quyết xong mấy chuyện bẩn thỉu này thì cứ đàng hoàng bước tiếp.”
“Tôi biết rồi.”
Cúp máy, Lý Bắc cầm điện thoại đứng tại chỗ rất lâu, lâu đến mức trời bên ngoài đã sáng rõ, phòng bên cạnh truyền tới tiếng Tiểu Bạch và Húi Cua ầm ĩ.
Cậu bỗng nhiên tỉnh hẳn lại. Lưng bị mồ hôi thấm ướt, tóc dính nhớp trên trán, mảng đen trong mắt như đặc quánh lại.
Cậu sẽ không trốn nữa.
Lý Bắc bước vào phòng tắm. Ánh sáng lạnh từ ô cửa sổ nhỏ lẻn vào. Những tờ báo dán trên tường bị cậu xé từng tờ từng tờ, ném vào thùng rác.
Rác rưởi thì nên ở trong bãi rác.
Thân thể dơ bẩn thì nên rửa sạch sẽ, không còn hoài niệm quá khứ nữa. Chỉ khi giãy giụa đứng dậy khỏi đau khổ và hối hận, mới có thể sạch sẽ tiến về phía ánh sáng của cậu.
Lý Bắc đứng dưới vòi sen. Dòng nước âm ấm chảy qua lớp băng gạc trên cổ, rơi xuống hõm xương quai xanh sâu hút, trượt qua cơ bắp săn chắc. Trên cánh tay run nhẹ bị nước làm ướt một mảng, sắc đỏ nhàn nhạt dâng lên.
Cậu nhắm mắt, trước mắt toàn là Giang Oanh với đôi mắt sáng rực.
Cánh tay dừng run, cảm xúc nóng bỏng cũng yên lại. Lý Bắc mở mắt, mặt không cảm xúc tắm xong, băng bó lại vết thương, rồi xuống tầng một làm bữa sáng.
Giang Oanh nhận được WeChat Lý Bắc gửi đến khi cô vừa làm xong một tờ đề toán.
LB: Bữa sáng làm xong rồi.
Chim non: Em tới đây.
Cô dùng một tay chậm rãi dọn đồ trên bàn học, khoác áo, vừa bước ra cửa đã gặp Tiểu Bạch và Húi Cua.
Tiểu Bạch cười tươi như hoa: “Chào buổi sáng, cô tiên nhỏ.”
Húi Cua bình thản nói: “Chào.”
“Chào.”
Đôi mắt hổ phách của Giang Oanh trong ánh sớm sáng trong rõ ràng, khóe môi đầy nét cười.
Đại sảnh tầng một, Hắc Tử nằm rạp trước cửa, cố tình giương nanh múa vuốt đe dọa thiếu niên trước mặt, bị Tiểu Bạch lao tới xoa bóp vò nát một trận thê thảm.
Húi Cua: “……”
Ở hành lang không xa, Giang Oanh đứng ở cửa bếp. Dưới ánh đèn trắng, chiếc áo len cổ cao màu đen trên người thiếu niên dồn ở cổ, che kín lớp băng gạc, tay áo xắn lên, cổ tay lộ ra thanh lạnh. Ánh mắt cậu nhìn cô, lạnh như băng như tuyết.
“Chào buổi sáng, chó con.”
“Gâu.”
“?”
“……”
Giang Oanh đờ ra một giây, theo bản năng quay đầu nhìn lại, thấy Húi Cua đang kéo Tiểu Bạch còn đang ôm Hắc Tử. Cô vừa xấu hổ vừa bực mình, liếc hung thủ một cái.
Chó con thối!
Lý Bắc vẫn chẳng có biểu cảm gì, ra hiệu cho cô lại ăn bánh bao sữa trứng.
Ăn sáng xong, Tiểu Bạch và Húi Cua về trường trước. Lý Bắc và Giang Oanh bắt xe đến bệnh viện tiêm uốn ván.
Y tá tiêm xong, dặn dò: “Phải ngồi quan sát đủ bốn mươi phút mới được đi, đừng lén chuồn.”
Giang Oanh gật đầu.
Ngay dãy ghế ngoài quầy y tá, đối diện là thiếu niên áo đen mặt lạnh, khuyên tai bạc hơi lóe ánh. Dao động duy nhất của cậu là mỗi lần nhìn sang người ngồi bên cạnh. Bên cạnh là cô gái buộc tóc đuôi ngựa, nét mặt bình thản. Bên trong áo phao màu hồng phấn là đồng phục trường Trung học số Một, gương mặt nhỏ trắng mịn yên tĩnh, đeo tai nghe nghe bài luyện nghe tiếng Anh.
Phía ngoài dãy ghế là cửa kính sát đất khổng lồ, trời xám mây cuộn.
Giang Oanh liếc trộm Lý Bắc một cái, đột nhiên nghiêng người, nhẹ nhàng hôn lên mặt cậu một cái. Cô không tự nhiên quay mặt đi, giả vờ bình tĩnh.
Lý Bắc hơi sững, ánh mắt mềm ra. Khóe môi hiếm hoi cong lên một nụ cười nhạt. Ngón tay thon dài của cậu mạnh mẽ đan chặt mười ngón tay với Giang Oanh, siết thật chặt.
Theo Bắc - Mạnh Thư
