Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 34
Chương 34: “Về trước đi, tôi đợi em ấy.”
*
Hứa Nghê bước lên một bước, ném bộ quần áo qua, lạnh lùng cười một tiếng: “Giang Oanh, cũng vừa phải thôi. Đừng có được voi đòi tiên, chuyện đã kết thúc rồi mà cứ nhất định phải làm ầm lên để nó bắt đầu lại. Mày chắc là muốn làm như vậy à?”
Ánh đèn trong nhà vệ sinh lạnh lẽo, bộ đồ đen rơi theo người cô ta xuống một vệt bẩn nhỏ trên nền. Vạt áo che kín cả mu giày của Giang Oanh. Cô cụp mắt xuống, đáy mắt đỏ lên từng mảng, nhìn chằm chằm bộ đồ ấy. Bàn tay buông thõng bên người siết chặt đến chết, khớp ngón tay lúc xanh lúc trắng, móng tay cắt gọn cắm sâu vào lòng bàn tay.
Hứa Nghê theo ánh nhìn của cô liếc xuống, tự cười nhạt một tiếng, ý mỉa mai không cần che giấu, rồi xoay người đi ra ngoài.
Không xa ngoài cửa nhà vệ sinh là cửa sau của lớp 12-16. Giữa đám học sinh lác đác, Trần Niên dựa lên lan can sắt đã loang rỉ, bên trong áo phao xám đậm là đồng phục trường Trung học số Một, hơi nheo mắt nhìn Hứa Nghê, cong môi cười nhạt, bước đến cạnh cô ta, ánh mắt ôn hòa nhưng giọng nói hạ thấp.
“Chơi từ từ mới thú vị.”
“Kiềm chế cái tính nóng của cậu lại.”
Hứa Nghê trợn mắt, né ra chút, đáp qua loa: “Biết rồi.”
“Không chỉ là biết.” Ánh mắt Trần Niên tối sầm lại, vượt qua cô ta nhìn vào phía nhà vệ sinh. “Mà là phải nhớ, phải làm được. Không thì chẳng còn thú vị nữa.”
“Tôi đéo mẹ đã nói biết rồi!” Hứa Nghê bực bội gào lên. “Cậu phiền không vậy?”
Chuông vào lớp vang lên, hành lang nhanh chóng không còn ai. Trần Niên đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn cô ta lạnh băng, từng chữ sắc như dao: “Hứa Nghê, là cậu muốn tham gia kế hoạch của tôi. Với lại, chẳng phải cậu ghen tị với nó nên mới điên cuồng đến mức đó sao?”
Bị chọc trúng bí mật kín đáo nhất trong lòng, Hứa Nghê như bị dựng lông, hừ một tiếng: “Cút đi! Đồ ngu, đừng có phát điên với tôi!”
Cô ta húc mạnh vào vai Trần Niên, vượt qua cậu ta đi thẳng về phía lớp 12-18. Trần Niên chẳng thèm để ý, nhún vai rồi đuổi theo, lại trở về bộ dạng lười nhác bình thường: “Chậc, nãy tôi hơi quá lời. Không phải sợ cậu kích động quá rồi mất kiểm soát, nên nhắc cậu bình tĩnh trước sao.”
Hứa Nghê lườm cậu ta một cái, đi thẳng vào lớp.
Sàn trước cửa đã được quét sạch, nhưng trong không khí vẫn còn vương một mùi hôi nhàn nhạt, mùi nước giặt cây lau nhà.
Trong lớp không ai lên tiếng, bề ngoài thì chăm chú đọc sách, thực ra ai cũng lén nhìn về phía cửa. Mãi đến khi giáo viên tiếng Anh tiết một bước vào, gõ gõ bảng đen, thước gỗ chỉ về phía lớp trưởng Vương Vĩ, hỏi: “Giang Oanh và Chu Oánh Oánh đâu?”
Vương Vĩ đứng lên, liếc sang Trần Niên đang ung dung tự tại, do dự mấy giây rồi đáp: “Chu Oánh Oánh đi nhà vệ sinh rồi, còn Giang Oanh… em không rõ.”
Giáo viên tiếng Anh sầm mặt, bảo lớp trưởng ghi tên Giang Oanh lại.
Trong nhà vệ sinh, Chu Oánh Oánh còn lại do dự một chút, không đi cùng Hứa Nghê, vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt khó xử lại lo lắng nhìn Giang Oanh, muốn nói gì đó, nhưng lại như chẳng thể nói được gì.
Giang Oanh không ngẩng đầu, giọng rất bình tĩnh: “Cảm ơn. Đã vào học rồi.”
Chu Oánh Oánh lúng túng: “Thế cậu…”
“Tôi không sao.” Giang Oanh ngắt lời cô ấy. “Cậu về học đi, tôi chỉnh lại một chút là được.”
Chu Oánh Oánh siết chặt quần áo trong tay, do dự mãi rồi rời khỏi nhà vệ sinh.
Đứng trước cửa lớp, Chu Oánh Oánh đối mặt với vô số ánh nhìn dò xét, gọi một tiếng báo cáo. Giáo viên tiếng Anh nhìn ra sau lưng cô ấy, hỏi: “Có thấy Giang Oanh không?”
Chu Oánh Oánh há miệng định nói Giang Oanh ở nhà vệ sinh, nhưng liếc mắt thấy ánh nhìn cười nhạt của Hứa Nghê, năm chữ kia bị cô ấy nuốt ực vào, khó khăn nói: “Kh… không ạ.”
Giáo viên tiếng Anh nói: “Vào đi.”
Chu Oánh Oánh ngồi xuống chỗ, không kìm được cứ nhìn về phía trước. Bạn cùng bàn của cô ấy, Triệu Hân Lan nhíu mày, dùng khuỷu tay khẽ đẩy cô ấy một cái, đưa sang một mẩu giấy nhỏ. Trên đó viết: Cẩn thận kẻo tự rước họa vào thân.
Chu Oánh Oánh mím chặt môi, xé vụn mảnh giấy rồi kẹp vào vở ghi, không nhìn về phía chỗ của Giang Oanh nữa.
Giáo viên tiếng Anh gõ gõ bảng đen, mở bảng trắng, bấm micro ở thắt lưng, bắt đầu giảng bài, nhấn mạnh các dạng đề trọng điểm.
Trong nhà vệ sinh yên tĩnh, ánh đèn trắng lạnh, cái lạnh như có sinh mệnh chui thẳng vào cơ thể. Giang Oanh bị tiếng ồn ào ngoài kia nhấn chìm, đứng hết nửa tiết mới như thoát ra được. Cô cúi người nhặt bộ đồ kia lên, ném vào thùng rác lớn màu xanh, rồi dựa vào một mặt còn tương đối sạch trong buồng vệ sinh chật hẹp mà sững sờ.
Điện thoại rung mấy cái.
Cô mở ra xem.
Là WeChat Lý Bắc gửi tới.
LB: Trưa ăn cơm cùng em.
Trong mắt Giang Oanh dâng lên một tầng sương mù, gần như không nhìn rõ màn hình. Cô ôm ngực hít sâu, tay cầm điện thoại vô thức chọc loạn lên màn hình, gửi qua một tràng chữ cái lộn xộn.
Lớp 12-1 chuyên ngành máy tính, trường nghề Giang Thành. Phòng học không lớn, bật một bóng đèn trắng dệt sáng chói. Cả lớp tổng cộng hai mươi lăm học sinh, thầy dạy chuyên ngành còn trẻ ngồi trên bục giảng, một tay chống cằm, giảng bài uể oải chẳng có sức, cứ tùy tiện bấm chuyển slide.
Bên dưới, học sinh ai chơi nấy: tụm lại chơi game thì chơi game, chán thì lướt video, có người trùm áo ngủ, còn vài ánh mắt hiếu kỳ cứ liên tục ngoái về góc lớp.
Ở dãy cuối cùng sát tường, thiếu niên mặc đồ đen co người trong một thân khí lạnh, thần sắc lãnh đạm, hàng mi rũ xuống hắt thành một vùng bóng mờ. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn càng thêm cô tịch. Cậu chằm chằm nhìn màn hình điện thoại, trang chat WeChat hiện lên chuỗi ký tự loạn mà “chim non” vừa đáp lại.
Lý Bắc khẽ nhíu mày, đầu ngón tay chọc nhẹ lên màn hình.
LB: Em sao vậy?
Đợi một lúc, Giang Oanh vẫn không trả lời.
Tiểu Bạch ngồi phía trước quay đầu lại, trong mắt vẫn không giấu nổi vẻ vui mừng phấn khích, thật sự không ngờ lại gặp anh Bắc ở trường. Cậu ta cười vui đến mức không sao ngừng lại được, hạ giọng nói: “Anh Bắc, chơi game không! Mùa đông leo rank một đợt đi!”
Húi Cua ngồi cạnh Tiểu Bạch nghe cái giọng nịnh nọt lấy lòng kia thì âm thầm chửi một câu: đúng là fan não tàn.
“Không leo.” Lý Bắc không thèm ngước mắt, mà từ chối thẳng.
Tiểu Bạch lập tức xụ mặt: “Anh Bắc, không có anh là em không thắng nổi. Húi Cua đánh gà quá.”
Húi Cua không nói một lời, nhấc khuỷu tay lên, nhanh gọn chuẩn xác thọc mạnh vào bụng Tiểu Bạch.
Nghe Tiểu Bạch kêu “á” một tiếng quái dị thảm thiết.
Cậu ta hài lòng thu tay về, tiếp tục đọc “Đạo sĩ Mao Sơn”.
Không ít người bị tiếng kêu đó thu hút nên quay đầu nhìn lại, nhưng vì trong lớp còn một người không thể làm ngơ, họ lại vội vàng quay đi ngay. Chỉ có Tôn Bách ngồi hàng đầu chậm hơn vài giây mới quay lại. Cậu ta cúi đầu, cả quai hàm căng cứng, khóe môi mím chặt, tay siết chết bút.
Đối với mấy động tĩnh ở phía trước, Lý Bắc thậm chí chẳng có hứng nhấc mí mắt lên. Cậu chỉ tập trung vào Giang Oanh, nhẩm thời gian trường Trung học số Một Giang Thành đang học.
Nhưng cái chuỗi ký tự loạn kia khiến cậu càng nóng ruột muốn biết rốt cuộc cô đang làm gì.
Đợi không thấy trả lời, trong lòng Lý Bắc dâng lên một luồng bực bội cáu kỉnh không sao kìm được. Bàn tay cầm điện thoại siết chặt, gân xanh dưới da mu bàn tay nổi lên.
Một lát sau, cậu giơ chân đạp mạnh vào chiếc ghế sắt phía trước.
“Vào game.”
Tiểu Bạch lập tức mừng rỡ không thôi. Cậu ta chẳng thèm quan tâm bị tố cáo trừ điểm, thoát luôn ván đang đánh dở, đùa à, ai không muốn được Vương Giả Vinh Diệu kéo bay chứ!
Bên kia, Húi Cua cũng dứt khoát tắt trang tiểu thuyết, đăng nhập theo: “Kéo tao.”
Tiểu Bạch chán ghét muốn từ chối, lại bị Húi Cua đấm thêm một cái, đành phải làm bộ bất đắc dĩ vì nể mặt mà kéo cậu ta vào.
Ghép cặp thêm hai người chơi lạ, vừa vào trận.
Lý Bắc hoàn toàn không phối hợp đội hình với đồng đội. Ngón tay thao tác cực nhanh, một mình tàn sát bốn phía, gọn ghẽ dứt khoát giành luôn MVP, đánh thẳng tới nhà chính đối phương.
Tiểu Bạch đè giọng la oai oái, bám sát phía sau đại thần để cướp mạng.
Húi Cua bị lối đánh như trút giận của Lý Bắc làm cho sững sờ, sơ ý dâng luôn mạng đầu, bị Tiểu Bạch châm chọc một câu: “Gà vãi!”
Hai đồng đội còn lại rõ ràng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tiểu Vương không phải Lão Vương: Đờ mờ, đại thần chơi kiểu này luôn á?
Ngu Cơ là chân ái của tôi: Trâu trâu trâu!!! Đại thần ván sau chơi cùng nữa nhaaaaa!
Chưa đến mười lăm phút, màn hình hiện ra hai chữ CHIẾN THẮNG vàng rực.
Tiểu Bạch: “…Đỉnh vãi.”
Húi Cua gật đầu: “Đúng là đỉnh thật.”
Nhưng Lý Bắc vẫn đánh trong bực bội, chẳng hề được xả ra chút nào. Cậu tắt màn hình, một thứ cảm giác khó nói thành lời âm ỉ lan ra.
“Không đánh nữa hả?” Tiểu Bạch hỏi.
Lý Bắc đặt điện thoại lên bàn, khẽ “ừ” một tiếng.
Tiểu Bạch còn chưa đã, định nói thêm gì đó thì bị Húi Cua kéo lại: “Không thấy anh Bắc đang không vui à.”
“Hả?”
Tiểu Bạch lại ngoái đầu nhìn thêm mấy cái, đúng lúc thấy ánh mắt Lý Bắc lạnh chìm, như thể sắp b*p ch*t ai đến nơi.
“…”
Giữ mạng vẫn quan trọng hơn.
Lý Bắc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết trắng mênh mang. Cậu đem Giang Oanh lướt qua một lượt trong đầu, lúc này mới bình tĩnh lại, bắt đầu học bù những môn chuyên ngành trước đó bị bỏ lỡ.
Chuông tan tiết ở trường Trung học số Một Giang Thành vang lên. Giáo viên tiếng Anh đi giày cao gót gót thấp rời khỏi lớp 12-18. Vừa bước vào phòng giáo viên, cô liền hỏi Lý Vi đang soạn bài: “Cô Lý, Giang Oanh không đến học. Em ấy có xin phép cô không?”
Lý Vi ngơ ngác nhìn sang: “Không mà.”
Ngồi cạnh đó là giáo viên chủ nhiệm lớp 12-7, là một thầy toán trung niên đầu hói, dáng người gầy nhỏ. Thầy cân nhắc một lúc rồi nói: “Cô Lý, có chuyện này tôi phải phản ánh với cô.”
Lý Vi khép giáo án lại: “Thầy Chu cứ nói.”
“Tôi nghe mấy học sinh khác bàn tán rằng lớp cô hình như có hiện tượng bắt nạt. Hôm nay còn có một học sinh bị hắt cả người đầy nước.”
“Lớp tôi á?”
“Không thể nào!” Lý Vi sững sờ, phản xạ đầu tiên là cảm thấy trong lớp mình không thể có chuyện đó.
Thầy Chu cười hiền, nâng cốc giữ nhiệt lên nhấp một ngụm rồi cười nói: “Tôi cũng không rõ cụ thể thế nào, chỉ là tình cờ nghe mấy đứa học sinh thảo luận. Có thể toàn nói bậy, đồn thổi lung tung thôi.”
Lý Vi cũng cười đáp lại. Chuông vào tiết vang lên, tiết này là của cô. Cô cầm giáo án đã chuẩn bị, đi vào lớp, theo bản năng liếc sang chỗ của Giang Oanh.
Không có ai.
Trong phòng y tế trắng toát, Giang Oanh co mình ở chiếc ghế góc, ngửa đầu nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ. Trời xám xịt một mảng, mây tụ lại thành đám nhưng chẳng thấy rõ hình dạng.
“Đỡ hơn chưa?” Nữ y tá trường dịu dàng hỏi cô.
Giang Oanh thu ánh mắt lại, gật đầu: “Đỡ nhiều rồi ạ, dạ dày cũng không đau nữa. Phiền cô viết giúp em giấy nghỉ bệnh. Điện thoại em hết pin, chưa kịp xin phép cô chủ nhiệm.”
“Được, không vấn đề.”
Nhận giấy nghỉ bệnh xong, điện thoại trong túi áo khoác đồng phục của Giang Oanh rung mấy cái. Là tin nhắn của người chạy việc: nói quần áo đã lấy xong và thuốc xịt khử mùi cũng đã để hết ở phòng bảo vệ rồi, bảo cô đừng quên ra lấy.
Giang Oanh bước ra khỏi phòng y tế, gió lạnh ập thẳng vào mặt khiến cô lạnh thấu, hàng mi dày khẽ run loạn, như thể trong từng kẽ xương cũng đang rét cóng.
Tiết tiếng Anh vừa tan, vốn dĩ cô định quay về lớp.
Nhưng cả một tầng lầu đều đang bàn tán chuyện buổi sáng, càng lúc càng ầm ĩ. Giang Oanh chỉ muốn trốn.
Phản ứng sinh lý kéo theo cơn quặn dạ dày dữ dội, khiến cô chỉ có thể chật vật trốn trong phòng y tế.
Giang Oanh đi trong gió bấc. Tóc bị nước thấm ướt đã khô được nửa, mùi tanh hôi lúc có lúc không vương quanh người. Cô càng đi càng chậm về phía phòng bảo vệ, lấy đồ xong lại quay về nhà vệ sinh.
Trong thùng rác sau cánh cửa nhà vệ sinh, một đen một trắng, hai bộ quần áo chồng lên nhau.
Giang Oanh lấy chai xịt giấu trong quần áo ra trước, ngửi thử. Mùi hoa anh đào thoang thoảng, không phải loại nồng gắt. Cô giơ lên xịt vào tóc, khi làn sương nước rơi xuống thì nhắm mắt lại. Từng giọt nước đọng rớt xuống, lạnh buốt một mảng.
Cảm xúc bị thiêu đốt trong cô dần dần lắng xuống.
Coi như… kết thúc rồi, đúng không?
Không thể vì những người đó mà làm chậm việc học, ảnh hưởng tâm trạng. Giờ cách kỳ thi đại học chẳng còn bao lâu nữa.
Xử lý xong mùi lạ trên tóc, Giang Oanh lấy áo phao đen trong túi ra, xé luôn mác, khoác bên ngoài đồng phục. Cơ thể đông cứng vì lạnh cuối cùng cũng ấm lên được chút ít. Cô ngước mắt nhìn những vết bẩn loang lổ trên trần nhà vệ sinh, hơi nước trong mắt cũng rút dần.
Đứng ở cửa lớp, Giang Oanh khàn giọng gọi một tiếng: “Báo cáo.”
Vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô.
Trên bục giảng, cô chủ nhiệm Lý Vi bị cắt ngang bài giảng liền khẽ nhíu mày, theo bản năng quan sát cô.
Giang Oanh lấy giấy nghỉ bệnh ra, đưa tới.
Lý Vi nhận lấy, xem qua vài lượt rồi dặn Giang Oanh lần sau phải báo với giáo viên trước, không được tự ý nghỉ học vô cớ, sau đó mới cho cô về chỗ ngồi.
Cố gắng phớt lờ những ánh mắt xung quanh, Giang Oanh trở lại chỗ.
Bạn cùng bàn vốn dĩ chẳng mấy khi nói chuyện với cô là Phùng Đậu bỗng dịch người ra xa một chút, vẻ mặt ghê tởm lầm bầm một câu: “Đờ mờ… cái mùi này ghê vãi.”
Tay Giang Oanh đang lấy đề bài khựng lại, cô rũ mắt xuống, mở sách giáo khoa ra.
May mà đây là tiết của cô chủ nhiệm Lý Vi nên không ai dám làm loạn quá mức. Rất nhanh, mọi người cũng không còn chăm chăm nhìn Giang Oanh nữa mà bắt đầu học một cách căng thẳng.
Đèn trắng dệt trên trần như treo lơ lửng, bên tai tiếng bút chạm giấy ngày một dồn dập hơn.
Giang Oanh căng cứng cả người, cứ cảm giác những kẻ đó vẫn đang nhìn mình. Cô mất rất lâu mới ổn định lại, ép bản thân bước vào trạng thái học tập.
Cả một buổi sáng, cho tới khi tiết cuối cùng kết thúc, trong lớp vẫn đông cứng trong một bầu không khí vi diệu, phức tạp khó tả.
Giang Oanh vẫn ngồi yên ở chỗ, điên cuồng làm đề, không dừng lấy một khắc.
Chẳng bao lâu, tiếng nhạc vang lên, cả lớp đã đi hết, chỉ còn lại một mình cô.
Giang Oanh vô thức siết mạnh ngòi bút, rắc một tiếng, đầu bút lõm hẳn xuống, mực đen đậm tràn ra loang một mảng lớn trên tờ giấy trắng.
Cơ thể gầy yếu mỏng manh bắt đầu run lên, cảm xúc mất kiểm soát đập thẳng vào tuyến lệ vốn đã không chịu nổi.
Cô chỉ muốn sống tử tế thôi.
Có sai sao?
Giang Oanh gục xuống bàn, vùi mặt vào khuỷu tay, không một tiếng động chờ cảm xúc tự tàn đi.
Điện thoại rung ong ong không ngừng. Giang Oanh rút giấy lau sạch nước mắt, hít sâu mấy lần, cố hắng giọng, đè nén tiếng nghẹn trong cổ họng, bấm nghe máy — không đợi bên kia lên tiếng đã nói luôn:
“Lý Bắc, em làm đề quên mất giờ, nên không ăn với anh nữa đâu. Anh đi ăn trước đi.”
Giọng cô rất bình thản, như thể vừa nãy chẳng hề có một trận sụp đổ nào xảy ra.
Bên kia lờ mờ vang lên tiếng ồn ào vụn vặt, lẫn với tiếng nhạc phát trong trường Trung học số Một Giang Thành, im lặng ngắt quãng vài giây.
Giọng thiếu niên không lạnh không nóng: “Ừ, em đừng quên ăn cơm.”
Cái âm cuối lạnh nhạt quen thuộc, như được bọc trong một cục đường thật lớn, rơi vào tai Giang Oanh. Sương mù trong mắt cô lặng lẽ rơi xuống, nện lên mặt bàn, loang ra thành một đóa nhỏ mờ nhạt.
Giang Oanh cố không để lộ ra, giọng nhẹ nhàng: “Ừ, vậy tối gặp nha.”
Cúp máy xong, Giang Oanh cắn chặt răng, tự trấn tĩnh một hai phút, rồi lấy khăn ướt trong cặp ra lau sạch khóe mắt, lau đi hơi ẩm đang đọng trên hàng mi, cố gắng bình tĩnh lại.
Lý Bắc không rời đi. Cậu đứng lặng trong một góc ngõ nhỏ khó bị chú ý bên ngoài trường Trung học số Một, trong đôi mắt cuộn lên mực đậm, nhìn chằm chằm con đường hai bên đầy phụ huynh và học sinh.
Một lúc sau, Tiểu Bạch với Húi Cua lững thững đi tới, tay xách theo mấy xiên nướng. Tiểu Bạch thò đầu nhìn về phía trước, hỏi: “Anh Bắc, anh còn đứng đây nhìn gì thế? Nếu sợ cô tiên nhỏ học rồi quên ăn cơm, em đi mua chút đồ ăn, kiếm người mang vào cho tiểu tiên nữ nhé?”
Lý Bắc nhìn cổng trường phía trước, nói: “Cậu tìm người hôm trước, hỏi tình hình Giang Oanh trong trường.”
Tiểu Bạch nhét một miếng thịt dê tẩm thì là vào miệng, lầm bầm: “Vâng.”
Vừa nói, cậu ta vừa đưa chỗ xiên nướng trong tay cho Húi Cua, rồi tìm số liên lạc gọi một cuộc voice.
Bên kia là một thằng con trai ấp a ấp úng cả mấy phút, Tiểu Bạch mất kiên nhẫn cắt ngang: “Mẹ nó nói nhanh! Đừng ép tao đi chặn đánh thằng cháu mày.”
Một phút sau, Tiểu Bạch cúp điện thoại, sắc mặt khá khó coi.
Tới lượt cậu ta ấp a ấp úng với Lý Bắc. Chuyện rõ ràng chỉ vài câu là xong mà cậu ta lại mất tận mấy phút mới kể được đầu đuôi. Kể xong còn kéo Húi Cua đứng nép vào tường, cẩn thận quan sát thiếu niên vẫn im lặng từ đầu đến cuối.
Dưới chân là lớp tuyết bùn nhão nhoẹt, gió lạnh len lỏi từng kẽ cuốn tới. Lý Bắc căng cứng người, rũ mắt xuống, giấu đi cơn bạo ngược sắp vỡ vụn. Như cố kìm nén, cậu thò tay vào túi lấy kẹo bạc hà cực mạnh, liên tục nhai ba bốn viên vẫn chẳng thể đè nổi sự bực bội ngột ngạt trong lòng.
Tiểu Bạch thăm dò cất tiếng: “Anh… Bắc, tụi em cần làm gì không?”
Giọng Lý Bắc lạnh lẽo: “Về trước đi, tôi đợi em ấy.”
“Nhưng cô tiên nhỏ chẳng phải nói không ăn cùng…”
Húi Cua vả một cái vào lưng Tiểu Bạch, kéo tay cậu ta lôi về hướng trường nghề.
Theo Bắc - Mạnh Thư
