Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 1
Chương 1: “Không phải cậu muốn cứu tôi sao?”
“Có những người giống như một cơn gió, thổi mãnh liệt hay dịu dàng, đều để lại dấu ấn đều sâu đậm như nhau.”
Giang Oanh gặp Lý Bắc lần đầu tiên khi cô mười bảy tuổi.
Đó là một ngày đầu thu, vạn vật đang xua tan cái nóng cuối hạ, tiếng côn trùng đã bớt đi nhiều, trả lại cho thế giới sự yên tĩnh.
Nhớ ngày hôm đó, bầu trời xám xịt một màu, mặt trời ẩn trong mây, tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, gió nhẹ phiêu du khắp nơi. Tại cổng nhà tù trên đường Giang Tây, có một chiếc xe van màu trắng cũ kỹ đang đỗ. Trên xe in dòng chữ màu xanh đậm tinh nghịch: Hải sản Hảo Thực Điểm.
Giang Oanh xuống xe ở trạm xe bus không xa, nhìn chiếc xe van đó.
Chiếc xe này từ khi cô bắt đầu học lớp 10 đã ngày nào cũng đến, mỗi lần đi học về đều thấy, không biết người trong xe đang đợi ai, nhưng rất kiên trì, có một quyết tâm không đợi được thì không thôi.
Giang Oanh theo thói quen nhìn chằm chằm vào nó, gần như đã trở thành một môn học bắt buộc mỗi ngày.
Hôm nay chỉ nhìn năm phút thôi, Giang Oanh nghĩ.
Năm phút nói nhanh không nhanh, nói chậm không chậm, Giang Oanh đếm ngược thời gian trong lòng, những ngón tay đang nắm dây đeo cặp sách gõ nhịp.
Cánh cổng nhà tù nặng nề và u ám bỗng phát ra tiếng động, theo tiếng đếm số cuối cùng trong tâm trí Giang Oanh mà mở ra.
Cô sững người một chút, do dự không biết nên rời đi, hay tiếp tục quan sát.
Người bước ra là một người đàn ông trung niên, thân hình cao lớn, sắc mặt âm u, ánh mắt sắc bén, lưng còng, tay xách một cái túi da lớn, mặc áo da đen kiểu cách mười mấy năm trước, quần dài đen, giày da mũi nhọn. Nhìn bộ dạng cổ điển đó thì biết ngay thời trẻ không phải là người tốt.
Ông ta đi thẳng đến bên xe van, kéo cửa ghế lái, thô bạo lôi ra một người từ bên trong.
Đó là một thiếu niên, trông không lớn tuổi lắm, người rất cao, lưng hơi gù, tóc mái dài che gần kín đôi mắt, đường nét gương mặt sắc sảo với chiếc cằm hơi nhọn, đôi môi mỏng luôn mím chặt. Chiếc áo hoodie đen có khóa kéo bị xô lệch do bị kéo giật, để lộ ra một đoạn xương quai xanh sâu hoắm dưới lớp áo phông trắng.
Ấn tượng đầu tiên của Giang Oanh là cậu ấy gầy quá, như một cây sào trúc có gương mặt vậy.
Người đàn ông trung niên ném cái túi trong tay lên ghế phụ, ông ta không thèm liếc nhìn cậu thiếu niên bên xe một cái mà đã ngồi lên xe rồi đóng cửa, sau đó khởi động xe nhanh chóng lái ra đường lớn, rời đi về hướng đông từ vị trí Giang Oanh đang đứng.
Giang Oanh đờ người, ngây ngốc nhìn cậu thiếu niên đó.
Cậu dường như không có phản ứng gì đặc biệt, dường như sớm đã biết sẽ như vậy, sau đó giơ tay kéo một cái cổ áo, kéo mũ trùm lên đầu.
Giang Oanh để ý thấy, tay cậu rất thon dài, gầy gò, mu bài tay có thể nhìn rõ những khớp xương nhô lên, có vài phần tùy tiện.
Đứng tại chỗ một lúc, cậu đi về phía Giang Oanh.
Bước chân không rộng, đi lững thững uể oải, đầu luôn cúi xuống, cột sống hơi cong.
Quãng đường chưa đầy một phút đi bộ mà cậu bước đi rất chậm.
Một chiếc xe tải trắng chạy từ góc đường tới, ở một góc khuất tầm nhìn của tài xế, cậu thiếu niên đột nhiên dừng bước, đứng yên bất động, vai hơi chùng xuống.
Tim Giang Oanh như thắt lại theo động tác của cậu.
Người này định tự tử sao?
Giang Oanh hơi mở to mắt, tay nắm chặt dây đeo cặp sách, nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên dáng người cao dong dỏng đang đứng bên đường, toàn thân cậu đều toát ra sự phiền muộn và tuyệt vọng với thế giới này.
Xe tải càng lúc càng gần, tài xế không giảm tốc, không phát hiện ra cậu.
Giang Oanh không biết lấy đâu ra can đảm mà chạy về phía trước, chạy đến trước mặt cậu, đưa tay kéo cánh tay cậu.
“Mau đi, xe tới rồi.”
Cậu thiếu niên đứng im không nhúc nhích, đầu dường như nghiêng một cái, như thể đang đánh giá bàn tay đang nắm lấy cánh tay nhỏ của cậu.
Giang Oanh sốt ruột, cô dùng hết sức kéo cậu về phía sau, vừa vặn tránh được chiếc xe tải lao vút qua.
Bụi đất cuốn lên từ đuôi xe khiến cô theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng tay vẫn không hề buông lỏng.
Giang Oanh ngó đầu nhìn về phía trước đường, thấy không còn xe nữa thì cô mới buông tay ra, rồi hơi ngẩng đầu nhìn cậu.
Cô muốn hỏi tại sao.
Nhưng không có lập trường nên chỉ có thể lúng túng nói một câu: “Cậu không sao chứ?”
Gió rất nhẹ nhàng, mang theo mùi đất, cậu thiếu niên không có phản ứng gì, dường như không cảm nhận được sự vật bên ngoài, vành mũ rộng kéo rất thấp, chỉ có thể nhìn thấy cằm gầy gò và đôi môi hơi trắng bệch.
Giang Oanh không hiểu sao lại lo lắng, giống như cô đã nhìn cậu đứng đợi ở đây rất lâu vậy, đáng lẽ phải là một kết thúc vui vẻ trọn vẹn, nhưng lại chẳng có gì cả, vô hình trung giữa họ có một sự ràng buộc không nói rõ được.
Nói là ràng buộc thì quá nặng nề, có lẽ gọi là những người bạn xa lạ thì thích hợp hơn.
Đối phương không biết cô, nhưng cô vẫn luôn nhìn cậu.
Cậu chậm rãi cử động cổ một chút, như đã lâu không nói chuyện, giọng như có cát trong cổ họng thốt ra hai chữ: “Nhiều chuyện.”
Giang Oanh hơi đỏ mặt, đầu óc hơi choáng váng, quả thực là nhiều chuyện thật.
Cô há miệng, không biết nói gì cho phải. Dù sao cô chỉ nghĩ đến cảm nhận của mình chứ không phải suy nghĩ của đối phương.
Cuối cùng, Giang Oanh chẳng nói gì, lặng lẽ đi qua bên cạnh cậu.
Từ nay sẽ không còn thấy chiếc xe van đó nữa.
Nhận thức này khiến cô có chút thất vọng, Giang Oanh cúi đầu bước đi, mơ hồ nghe thấy phía sau có tiếng bước chân lê lết chậm chạp, đế giày cao su nghiền qua sỏi đá, phát ra tiếng ồn rất nhỏ.
Giang Oanh dừng lại, cô quay đầu nhìn, trời đã tối một nửa, những đám mây màu cam chiếu rọi ở nơi rất xa, con đường nhựa dưới chân rất dài, đèn đường chập chờn không ổn định.
Ánh đèn không ổn định lặng lẽ lan trên mặt đất, kéo dài bóng của cô.
Người bạn xa lạ kia đứng cách cô hơn mười bước chân, cậu cúi đầu, tay thờ ơ cho vào túi áo hoodie, quần jean đen rộng thùng thình treo trên chân, giày vải cổ cao màu đen cũ nhưng sạch sẽ, dây giày quấn quanh mắt cá chân một vòng.
Cậu im lặng ẩn mình trong bóng tối, gần như hòa làm một.
Giang Oanh hơi sợ, con đường này đi qua hơn mười năm, nhưng không có nghĩa là không sợ hãi.
Ngón tay cô theo bản năng nắm chặt dây đeo cặp sách, căng thẳng hỏi: “Cậu, có chuyện gì sao?”
Vai cậu hơi nhấc lên, cằm ngẩng lên một chút, dưới ánh đèn yếu ớt trông thật trắng bệch và mỏng manh, giọng cậu vẫn khàn đặc: “Không phải cậu muốn cứu tôi sao.”
Giang Oanh sững người: “Gì cơ?”
Cậu không lên tiếng nữa, chỉ im lặng đứng ở đó, bất động, như thể sóng thần có đến thì cậu cũng sẽ bình tĩnh như vậy, không hề sợ hãi chút nào.
Giang Oanh suy nghĩ một chút về logic của người bạn xa lạ này, có lẽ là tôi muốn chết nhưng cậu không cho tôi chết mà tôi không chết thì không có chỗ nào để đi nên chỉ có thể đi theo cậu.
“Ừm, gia đình cậu không lo lắng sao?” Giang Oanh dò hỏi, “Về muộn quá, họ sẽ lo đấy.”
Cậu nghiêng đầu một cái, lộ ra vẻ nghi hoặc, đôi môi tái nhợt hé mở, giọng nói như xé rách đó lại vang lên: “Không có.”
Giang Oanh hỏi: “Không có gia đình sao?”
Cậu “ừm” một tiếng bằng giọng mũi, rất nhẹ, như đáp lại, như hơi thở nặng hơn một chút.
Giang Oanh khựng lại, cô cũng không có gia đình. Nghĩ đến người đàn ông vừa rồi, hẳn là bố cậu, chắc không phải người tốt.
Nếu là người tốt, hẳn sẽ không vứt bỏ con mình như vậy.
Thông thường, những đứa trẻ có thể lái xe đến cổng nhà tù đón đều rất khao khát bố trở về nhà, huống chi chiếc xe này đã đến liên tục trong thời gian dài như vậy, lâu đến mức Giang Oanh đã quen với sự xuất hiện của nó, quen đến mức nhìn thấy nó là có cảm giác an toàn.
Giang Oanh mím môi, trong thoáng chốc đã nghĩ rất nhiều, như đã quyết tâm nói: “Vậy cậu về nhà với tôi đi.”
Sau khi nói xong, Giang Oanh liền xoay người đi về phía trước, lắng nghe tiếng bước chân chậm rãi và uể oải phía sau. Kỳ lạ là lần đầu tiên không cảm thấy sợ hãi vì sự im lặng vĩnh viễn và cảm giác ngột ngạt của con đường này, không cần phải liên tục ngoái đầu xem có ai đi theo không.
Thực ra không nên thả lỏng cảnh giác, Giang Oanh nghĩ.
Hai bóng người trước sau đi được khoảng hơn mười phút, bầu trời đã hoàn toàn tối đen, những vì sao lấp lánh điểm xuyết, vầng trăng uốn lượn, những cây dương hai bên đường phát ra tiếng xào xạc theo gió. Giang Oanh dừng bước, mò trong cặp sách lấy ra đèn pin, đứng trước một cánh cửa sắt đồng đen, móc từ trong túi ra một chùm chìa khóa.
Thành thạo c*m v**, đẩy cánh cửa sắt đôi cao hơn cô rất nhiều, bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt cũ kỹ, bánh xe lăn qua sỏi đá phát ra tiếng lạch cạch, cùng vang lên rất rõ trong đêm đen.
Chói tai mà kỳ lạ.
Giang Oanh tay mò đến góc tường, bật đèn cổng, ánh sáng trắng tức thì tỏa ra đến vị trí cách đó một hai chục mét.
Ánh sáng đột ngột khiến cậu thiếu niên đứng trong bóng tối né người.
Ánh sáng không chỉ chiếu sáng cậu, mà còn chiếu sáng tấm biển chữ đen nền trắng trên hai bức tường bên cạnh cổng sắt.
“Đến sớm đến muộn sớm muộn cũng đến; tới trước tới sau trước sau đều tới.” – Nhà tang lễ Giang Bắc.
Giang Oanh đeo cặp một bên vai, cất chìa khóa cho ngay ngắn, sau đó quay đầu nhìn cậu, hỏi: “Cậu tên gì?”
Cậu thiếu niên nghiêng đầu một cái, để lộ một mảng da trắng lạnh dưới ánh đèn, môi càng nhợt nhạt hơn: “Lý Bắc.”
Giang Oanh tư lự gật đầu, vô thức quay đầu nhìn năm chữ “Nhà tang lễ Giang Bắc” trên tấm biển, lẩm bẩm: “Sao tôi với cậu đều dính chút xui xẻo nhỉ.”
“Tôi tên Giang Oanh, chữ Giang trong Nhà tang lễ Giang Bắc, chữ Oanh trong Oanh ca,” Giang Oanh vừa nói vừa ngước mắt nhìn Lý Bắc, “Chữ bei (Bắc) trong tên cậu là chữ nào?”
Lý Bắc dường như rất không thích ánh sáng, cúi đầu thấp hơn nữa, Giang Oanh chỉ có thể nhìn thấy một chiếc cằm nhọn trắng bệch.
Rất gầy, khiến người ta lo lắng.
Lý Bắc khàn giọng nói: “Chữ Bắc trong Nhà tang lễ Giang Bắc.”
Giang Oanh: “…”
Đột nhiên có cảm giác đây chính là nguyên nhân căn bản khiến cô đưa Lý Bắc, một người bạn xa lạ về nhà.
Giang Oanh thở dài trong lòng, nghiêng người: “Mời vào.”
Lý Bắc chậm rãi đi qua bên cạnh cô, Giang Oanh ngửi thấy một mùi xà phòng rất nhạt và lạnh.
Cô khẽ nhướng mắt, lén nhìn người bạn xa lạ này.
Hoàn toàn ẩn mình dưới vành mũ, vải áo không dày, ở vai hơi nhô lên một khối xương.
Dáng người cậu cao dong dỏng, nhưng rất gầy, không có chút sinh khí.
Một thân màu đen dường như muốn che giấu cậu đi, tạo ra một khoảng cách không thể vượt qua với cả thế giới này.
Ánh đèn phủ đầy bóng lưng cậu, dừng lại dưới đèn đường thứ hai.
Giang Oanh sững người một giây, cậu đang đợi cô sao? Ý nghĩ này khiến cô có chút vui sướng.
Nhanh chóng đóng cánh cửa sắt nặng nề, Giang Oanh cài then cửa, khóa ổ khóa lớn.
Một tiếng “cạch”, chỉ còn lại cậu và cô.
Giang Oanh đi đến bên cạnh Lý Bắc: “Đi thôi.”
Đây là thứ duy nhất cha mẹ để lại cho cô, là nơi duy nhất Giang Oanh có thể nương thân.
Bây giờ lại có thêm một cậu thiếu niên kỳ lạ.
Đối với nhà tang lễ vốn chết chóc ảm đạm nhiều năm nay, Giang Oanh cảm thấy, dường như có điều gì đó khác biệt.
Một tràng tiếng chó sủa vang lên, bóng lưng phía trước đột nhiên khựng lại.
Ánh đèn tùy ý xuyên qua lá cây hòe già, Giang Oanh nhận ra cảm giác sợ hãi của cậu. Cô nhanh chóng vượt qua Lý Bắc, bước lên bậc thang, vẫy tay về phía con chó đen lớn đang bị xích vào lan can đá của bậc thang: “Hắc Tử, đừng sủa.”
Hắc Tử là một con chó Becgie, Giang Oanh nhặt được trên đường đi học về hai năm trước, lúc đó con chó con bị què chân, mặt bị thương, đến giờ vẫn còn một vết sẹo. Tính khí của Hắc Tử không tính là tốt lắm, bình thường đều canh giữ ở đây, hiếm khi gặp người lạ.
Nghe thấy giọng cô, Hắc Tử miễn cưỡng rên ư ử vài tiếng, cứng đầu đứng ở đó, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
Giang Oanh bất đắc dĩ quay đầu nhìn Lý Bắc, cậu thiếu niên người cao, vành mũ kéo thấp, không nhìn thấy biểu cảm của cậu, nhưng cảm nhận được sự ưu phiền của cậu, có chút buồn cười nói: “Không sao đâu, Lý Bắc, đừng sợ, Hắc Tử rất hiền lành, cậu cứ đi theo tôi, đợi sau này các cậu quen nhau là được.”
Giang Oanh đưa tay ra, đưa đến trước mặt Lý Bắc.
Lý Bắc chậm rãi nhấc mí mắt, đồng tử đen sẫm dừng lại trên những ngón tay trắng trẻo mảnh mai dưới bóng cây, đầu ngón tay trong túi áo vô thức móc vài cái, hơi run rẩy.
Cậu không động đậy, Giang Oanh vẫy tay vài cái, kiên nhẫn nói: “Đừng sợ, tôi nắm tay cậu qua đó.”
Theo Bắc - Mạnh Thư
