Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 74: Phải sống tiếp
Lúc Khương Nhàn thong thả dạo bước trở về biệt thự, điện thoại cũng nhận được tiền bán xe.
Cô chuyển tiền cho Nhan Ninh, và cũng như lần trước, nhờ cô ấy giúp mình rút thành nhiều đợt.
Nhan Ninh: “OK.”
Nhan Ninh: “Nhưng mà cậu bảo tớ đến cổ trấn Hưng Thành thuê nhà, muốn thuê loại nào?”
Khương Nhàn: “Căn nào nhỏ nhỏ là được rồi, đừng dùng tên của cậu.”
Khương Nhàn: “Sau khi gửi địa chỉ qua đây, cậu nhớ xóa hết mọi phương thức liên lạc của tớ đi nhé.”
Nhan Ninh đọc được tin nhắn này liền ngửi thấy có mùi gì đó bất thường: “??? Xỏ quần vào rồi không quen biết ai nữa hả? Dùng bà đây xong là đá đi luôn à?”
Khương Nhàn trả lời cô ấy: “Sẽ kết bạn lại thôi, chỉ là có chút vấn đề, sau này sẽ giải thích với cậu.”
Nhan Ninh: “Được rồi.”
Mấy ngày sau, cô ấy gửi tới địa chỉ và số điện thoại của căn nhà đã thuê xong, sau đó xóa hết mọi phương thức liên lạc của Khương Nhàn.
Ngay lúc nhận được tin nhắn, Khương Nhàn đang đứng bên giường thầm ghi nhớ địa chỉ, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trầm ổn, ấm áp.
“Xem gì mà chăm chú thế?”
Căn phòng yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng nói, Khương Nhàn đang quay lưng về phía cửa giật nảy mình, trong lúc vô thức xoay người lại, cô cầm không chắc, chiếc điện thoại văng ra ngoài.
Bốp!
Màn hình vỡ một góc, đường cong của cú ném rơi xuống ngay trước mặt Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn gần như nín thở.
Lận Nguyên Châu cau mày, cúi xuống nhặt chiếc điện thoại đã bị Khương Nhàn hoảng loạn tắt ngóm, sau đó liếc mắt nhìn cô: “Để anh tự mình mở ra xem, hay là em tự khai?”
“…” Khương Nhàn c*n m** d***: “Em… em đang xem… xem phim người lớn.”
Một câu nói lắp ba lắp bắp, hai tay cô bối rối đan vào nhau, biểu hiện ra dáng vẻ thẹn thùng khó xử.
“?” Ánh mắt của Lận Nguyên Châu tức thì thay đổi, lộ ra vẻ phức tạp khó nói thành lời: “Lấy từ đâu ra?”
“M-mua đó ạ.” Khương Nhàn suýt nữa cắn phải lưỡi mình, cô nhắm mắt lại: “Em vừa mới mở ra thôi, còn chưa xem đâu.”
Trong lúc nói, hai tai cô đã đỏ bừng, gần như muốn rỉ ra máu tươi.
Trông không giống như đang nói dối.
Lận Nguyên Châu hừ lạnh một tiếng, ngoài mấy chuyện không thể bày ra ngoài sáng thế này, cũng chẳng còn gì khác có thể khiến cô xấu hổ đến mức này.
Anh trả điện thoại lại cho Khương Nhàn, nhẹ giọng quở trách: “Sau này cũng đừng xem nữa.”
Khi nắm được chiếc điện thoại trong tay, trái tim đang treo lơ lửng của Khương Nhàn mới từ từ hạ xuống, cô gật đầu như gà mổ thóc: “Vâng.”
Lận Nguyên Châu lại nói thêm: “Xóa hết mấy thứ đó đi.”
Anh bước đến trước mặt Khương Nhàn, xem ra là định tự mình giám sát cô tiêu hủy mấy bộ phim đen này.
Thế nhưng trong điện thoại đương nhiên chẳng có gì cả.
Khương Nhàn liếc anh một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiền cũng mất rồi, em xem một chút rồi xóa có được không ạ?”
Đôi mày nhíu chặt của Lận Nguyên Châu vẫn chưa hề giãn ra, ánh mắt coi thường tất cả của anh nhìn xoáy vào Khương Nhàn, lạnh lùng hỏi: “Em nhiễm phải thói xấu này từ bao giờ?”
“…”
Khương Nhàn thở dài như vừa đưa ra một quyết định hy sinh to lớn nào đó, đột nhiên nhón chân vòng tay qua cổ Lận Nguyên Châu, đu lên người anh. Giọng cô nũng nịu như trước đây chỉ thể hiện trước mặt anh, giọng mũi nặng nề nghe rất tủi thân: “Em muốn học hỏi một chút…”
Cô ngừng lại, khẽ nhướng mắt, nói nốt nửa câu sau: “…để lấy lòng anh.”
Dứt lời, không khí trở nên có phần yên tĩnh.
Động tác của Lận Nguyên Châu vốn định kéo tay cô ra khỏi người mình khựng lại, con ngươi đen láy như đông cứng.
Anh cứ thế để mặc cho Khương Nhàn dựa dẫm vào mình, cảm nhận được tình cảm nồng nhiệt đến mức khiến người ta không kịp đề phòng của cô.
Đôi tay không biết đặt vào đâu được nhấc lên, như thể sắp tạo thành một cái ôm rộng lớn, chỉ cần thả lỏng là có thể đặt lên lưng Khương Nhàn mà vỗ về an ủi.
Nhưng…
Vô cùng không đúng đắn và cũng không bình thường.
Chỉ có kẻ ngốc mới làm như vậy.
Mà Lận Nguyên Châu vốn dĩ không yêu Khương Nhàn.
Anh không yêu.
Thế là, bàn tay đang định đưa ra lại đột ngột, cứng rắn thu về.
Lận Nguyên Châu nhắm mắt lại.
Khi mở ra lần nữa, trong mắt đã không còn gì, sắc mực nơi đáy mắt bị đè nén, anh giả vờ như tất cả đều sóng yên biển lặng, hờ hững nhếch lên một nụ cười không cảm xúc, đôi môi mỏng khẽ mở: “Không cần phải lấy lòng anh.”
Anh dừng một chút, lùi lại một bước không để Khương Nhàn ôm mình: “Anh không có tình cảm với em, cho nên tất cả những điều này đều là vô ích, an phận đi.”
Lận Nguyên Châu nói xong, bước nhanh ra khỏi phòng, tựa như ghê tởm Khương Nhàn đến mức không muốn cùng cô hít thở chung bầu không khí trong một không gian kín.
Khương Nhàn không nhìn anh, chỉ đợi sau khi cửa đóng lại mới cúi đầu dùng đầu ngón tay xoa xoa góc màn hình bị vỡ, một lúc lâu sau mới nói vào căn phòng rộng lớn: “Em biết.”
Chẳng có ai nghe thấy.
Cô ngã ngửa ra sau, dang rộng chân tay trên tấm nệm mềm mại, mày mắt điềm nhiên không chút gợn sóng, ghi nhớ kỹ địa chỉ kia trong đầu.
Đầu tháng sáu, cây quýt nhỏ cuối cùng trong sân cũng đã chết.
Nó chết trong một ngày nắng đẹp không gió không bão, ánh nắng vàng rải khắp mặt đất, ông trời đã dùng một khung cảnh đẹp đẽ lạ thường để tiễn đưa nó.
Lúc người quản gia thành thục xách cây quýt đi vứt, Khương Nhàn thuận tay ngắt hai chiếc lá vẫn còn xanh trên cây.
Cô kẹp chiếc lá vào cuốn sổ dày đặc những bản thảo viết tay, sau đó thu dọn đồ đạc trong phòng sách nhỏ.
Nhân lúc người giúp việc trong biệt thự nghỉ ngơi, Khương Nhàn đã gửi hành lý của mình đi.
Hồ Quý Đàm đã mua một sơn trang ở Giang Thành, từ ba ngày trước đã gửi thiệp mời khắp nơi, mời các danh môn ở Giang Thành đến dự.
Tiết trời đầu hạ khí hậu trong lành, gió thổi dịu dàng.
Khương Nhàn thay lễ phục, sau khi trang điểm, đôi mày và mắt diễm lệ của cô toát lên vài phần quyến rũ, nhưng cô không cười. Cô chỉ nhìn người trong gương, những ngón tay thon dài bóp chặt lấy cổ mình.
Siết mạnh một lúc rồi lại thản nhiên buông ra.
Vừa khao khát cái chết.
Lại vừa muốn sống.
Cô phải sống tiếp.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 74: Phải sống tiếp
10.0/10 từ 13 lượt.
