Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 72: Đính hôn với tôi
Mạnh Vũ Chức ngồi trong đình một lúc lâu, bất giác đưa tay xoa bụng. Ngước mắt lên, cô ấy thấy Khương Nhàn một mình quay lại.
“Trong sảnh không có ai.” Khương Nhàn nói: “Để tôi đưa cô đến bệnh viện trước đã.”
“Không cần, không cần đâu.” Mạnh Vũ Chức mím môi: “Tôi, thật ra tôi là…”
Những lời còn lại chưa kịp nói ra, Mạnh Vũ Chức đã đưa tay đặt lên bụng, nở một nụ cười e thẹn.
Khương Nhàn sững sờ, sau đó liền hiểu ra, đôi đồng tử không tài nào tập trung lại được nhìn Mạnh Vũ Chức, khẽ nói: “Chúc mừng cô.”
Mạnh Vũ Chức cười, cúi đầu xuống.
Khoảng mười mấy phút sau, cảm giác buồn nôn trong cổ họng Mạnh Vũ Chức cuối cùng cũng tan đi gần hết, Khương Nhàn đi cùng cô ấy quay về.
Lận Nguyên Châu vừa hay từ trên lầu đi xuống, nói: “Đến lúc đi rồi.”
Khương Nhàn cúi mắt nhìn điện thoại, dường như không hề nghe thấy.
Lận Nguyên Châu lặng lẽ dời mắt, sải bước ra ngoài.
Bên này, Khương Nhàn quay đầu lại, có chút thất thần nói với Phó Vũ Lễ một câu: “Cô Mạnh lúc nãy không được khỏe.” Rồi mới chậm rãi rời đi.
Phó Vũ Lễ nghe vậy thì nhíu mày, nhìn sang Mạnh Vũ Chức bên cạnh.
Mạnh Vũ Chức không ngờ Khương Nhàn lại nói thẳng ra như vậy, cô ấy khẽ kéo góc áo Phó Vũ Lễ: “Chuyện nhỏ thôi, lát nữa em nói với anh sau.”
Phó Vũ Lễ nhìn cô ấy từ trên xuống dưới một lượt, trông bề ngoài không có vấn đề gì, thế là anh ta chỉnh giọng rồi thản nhiên ừ một tiếng.
Chiếc xe màu đen dừng ở cửa, Khương Nhàn mở cửa xe từ phía bên kia rồi ngồi vào ghế sau, suốt quãng đường cô đều im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tài xế định đưa Khương Nhàn về biệt thự trước rồi mới đưa Lận Nguyên Châu về công ty, nhưng đi được nửa đường, Khương Nhàn lên tiếng: “Làm phiền anh dừng xe ở cổng Vạn Đạt phía trước.”
Tài xế ngẩn ra, nhìn sắc mặt của Lận Nguyên Châu qua kính chiếu hậu.
Lận Nguyên Châu chậm rãi mở mắt, ánh mắt lướt qua người Khương Nhàn, không nói gì.
Tài xế nói: “Vâng, thưa cô Khương.”
Không lâu sau, xe dừng lại trước cổng Vạn Đạt.
Khương Nhàn xuống xe rồi đi dọc theo vỉa hè.
Phía sau cô, chiếc xe vừa hòa vào dòng xe rời đi hai phút trước đang chậm rãi bám theo, tài xế nín thở, Lận Nguyên Châu ngồi ở hàng ghế sau lạnh nhạt nhìn bóng dáng mảnh mai ở phía xa.
Khương Nhàn rẽ vào một con phố thương mại, có lẽ là đang tìm địa chỉ cụ thể, cô xoay vài vòng tại chỗ mới tìm được hướng chỉ trên định vị, sau đó thuận lợi thấy được tiệm bánh Soufflé nổi tiếng trên mạng, rồi cùng rất nhiều cô gái trẻ khác xếp hàng.
Tài xế lên tiếng: “Lận tổng, có đi theo nữa không ạ?”
Lận Nguyên Châu nói: “Về công ty.”
Tài xế xoay vô lăng, khởi động xe chạy vào đường chính.
Khương Nhàn xếp hàng khoảng mười lăm phút, gọi một phần Soufflé xoài. Lúc cô xách hộp bánh đã được đóng gói đi ra khỏi phố thương mại, chiếc xe quay lại rồi đi kia cuối cùng cũng rời khỏi.
Lận Nguyên Châu bản tính đa nghi, Khương Nhàn ở bên cạnh anh mấy năm, cuối cùng cũng học được một hai phần.
Xe của Ôn Phục Hoài đúng giờ dừng lại trước mặt cô, Khương Nhàn kéo mấy lần mới mở được cửa xe đi lên, cô đưa phần bánh Soufflé cho Ôn Phục Hoài.
Người sau liếc qua một cái, lạnh lùng nói: “Tôi bị dị ứng xoài.”
Khương Nhàn “ồ” một tiếng, rút tờ khăn giấy lau mồ hôi trong lòng bàn tay.
Tay cô đang run.
Ôn Phục Hoài đè tay cô lại, giọng điệu không mấy tốt đẹp: “Cả tuần nay không nghe điện thoại, hôm nay sao lại hẹn tôi ra ngoài?”
“Mấy hôm trước không nhớ anh.” Lồng ngực Khương Nhàn khẽ phập phồng, cô dựa vào ghế phụ, ánh mắt cụp xuống: “Hôm nay nhớ anh rồi.”
“…”
Bàn tay to lớn của Ôn Phục Hoài bóp cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên, anh ta híp mắt: “Toàn lời dối trá.”
Khương Nhàn ngửa chiếc cổ thon dài với đường nét xinh đẹp lên, trong mắt dần dần phủ một lớp hơi nước.
Trong khoảnh khắc, Ôn Phục Hoài cảm nhận được vùng da giữa ngón cái và ngón trỏ của mình như bị phỏng.
Cánh tay anh cứng đờ.
Đó là một giọt nước mắt tròn đầy nóng hổi.
Trước khi não bộ kịp nhận ra đó là gì, tay anh đã hành động trước một bước, buông cô ra.
Khương Nhàn khóc rồi.
Từng vệt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng cô không khóc thành tiếng, chỉ cố nén, nén đến mức toàn thân run rẩy, co vai ho đến xé lòng xé phổi.
“Khụ khụ… khụ khụ khụ…”
Khương Nhàn ho đến đỏ cả mắt.
Chỉ là, vẻ đáng thương chân thật đến thế này rất có thể là giả vờ.
Ôn Phục Hoài thừa biết người phụ nữ trông có vẻ bình thường nhưng thực chất tâm cơ sâu nặng này lại muốn lợi dụng anh ta, khóe môi anh ta mím chặt, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Trên cẳng tay đặt trên vô lăng, gân xanh dần nổi lên, Ôn Phục Hoài nhắm mắt lại.
Anh ta nghe thấy giọng nói của chính mình: “Xảy ra chuyện gì?”
Tiếng ho của Khương Nhàn dần ngừng lại, cô đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt, giọng nói có vẻ yếu ớt: “Có người muốn gây sự với tôi.”
Hàng mi dài ướt đẫm của Khương Nhàn dính vào nhau, cô nhìn lại Ôn Phục Hoài.
Ôn Phục Hoài có chút ghét bỏ: “Đừng nhìn tôi.”
“…” Khương Nhàn hít một hơi, đặt tay lên cửa xe: “Vậy tôi đi tìm người khác.”
Cạch.
Cô mở khóa, đứng dậy định xuống xe.
Ngay khoảnh khắc cô bước xuống, bàn tay to lớn của Ôn Phục Hoài đã đè lên vai cô.
Cả người Khương Nhàn bị kéo giật trở lại.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Ôn Phục Hoài ẩn chứa một tia tức giận mỏng manh, anh ta đóng sầm cửa xe lại, sau đó cởi nút áo trên cùng, mất kiên nhẫn gõ gõ lên vô lăng: “Ai muốn gây sự với em?”
Khương Nhàn vỗ vỗ lên vầng trán trơn nhẵn của mình, uể oải nói: “Nhà họ Hồ.”
Ôn Phục Hoài hỏi: “Sao em lại dính vào bọn họ?”
Là chuyện trước đây, Khương Nhàn lắc đầu không nói, dường như nhớ ra điều gì đó, cô tự giễu một cách nực cười: “Lận Nguyên Châu muốn đem tôi cho người khác.”
Đây cũng là lý do tại sao cô tìm đến Ôn Phục Hoài.
Luôn phải chừa cho mình một con đường lui.
Vậy mà Ôn Phục Hoài nghe vậy lại hơi khựng lại.
Với thân phận và địa vị của Lận Nguyên Châu hiện giờ, căn bản không cần nể mặt nhà họ Hồ, nếu nhà họ Hồ muốn dùng thứ gì đó để trao đổi…
Ôn Phục Hoài từng giao thiệp với Lận Nguyên Châu, rất rõ con người này ngông cuồng và kiêu ngạo đến mức nào, anh ta sẽ không thèm để ý.
Vậy mà Khương Nhàn lại nói Lận Nguyên Châu muốn đẩy cô ra, phía sau chắc chắn có nguyên nhân khác.
Nhưng những điều đó không quan trọng.
Ôn Phục Hoài khẽ ngước mắt, đôi môi lạnh lùng nghiêm nghị cong lên một đường cong: “Bảo vệ em cũng được, chỉ xem em có đồng ý với điều kiện hay không thôi.”
Mười ngón tay của Khương Nhàn đan vào nhau, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch, cô hỏi: “Điều kiện gì?”
Ôn Phục Hoài nhìn cô: “Đính hôn với tôi, mọi chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng.”
“………”
Không gian trong xe tức thì rơi vào tĩnh lặng như chết.
Khương Nhàn dừng lại một lát, đột nhiên giơ tay tát cho anh ta một bạt tai.
Chát!
Ôn Phục Hoài bị đánh đến mức mặt hơi nghiêng đi, anh ta dùng lưỡi đẩy vào bên má, nhìn thẳng Khương Nhàn, khẽ cười khẩy: “Cầu cạnh người khác thì phải có thái độ của người đi cầu cạnh.”
Khương Nhàn không ngước mắt, không chút do dự lại tát thêm một cái vào bên má còn lại của anh ta.
“Tôi không đính hôn với người không giống anh ấy.”
Cô nghiến răng nghiến lợi ném lại câu này, mở cửa xe rồi bỏ đi.
Nụ cười khẩy nhàn nhạt trên mặt Ôn Phục Hoài tắt lịm trong giây lát.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
