Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 70: Không thể giữ lại nữa

Trên đường ngồi xe của Ôn Phục Hoài từ ngoại thành trở về khu trung tâm, Khương Nhàn nhìn thấy cuộc gọi nhỡ kia thì trong lòng đã có chút hoảng hốt.
Gần đây, cô phải tích cực chủ động lắm thì Lận Nguyên Châu mới miễn cưỡng đáp lại một cách thiếu kiên nhẫn, điều này đã tạo cho Khương Nhàn một ảo giác rằng chỉ cần mình không chủ động thì sẽ không rơi vào thế bị động.
Cô không ngờ Lận Nguyên Châu lại gọi điện cho mình.
Khương Nhàn ngồi ở ghế phụ, cúi mắt nhìn cuộc gọi nhỡ kéo dài mấy chục giây, lồng ngực đập thình thịch.
Ôn Phục Hoài một tay vịn vô lăng, dùng khóe mắt liếc nhìn người bên cạnh, giọng nói trầm trầm mang theo một tia mỉa mai: “Người trong mộng của em đến kiểm tra đột xuất rồi kìa.”
Anh ta cố tình nhấn mạnh ba chữ ‘người trong mộng’.

Khương Nhàn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Anh ấy không phải người trong mộng của tôi.”
Có lẽ cô cảm thấy nếu Ôn Phục Hoài đã biết rồi thì cũng không cần phải che giấu nữa.
Ôn Phục Hoài cười khẩy: “Không biết nên nói em đa tình hay là thâm tình nữa.”
“Chúng không mâu thuẫn với nhau.” Khương Nhàn hắng giọng, dùng chất giọng dịu dàng như mọi khi nói: “Nhưng anh là…”
Chiếc xe đang chạy ổn định bỗng phanh gấp một cái, theo quán tính, người Khương Nhàn lao về phía trước rồi bị dây an toàn kéo giật trở lại.
Đoạn đường phía trước hơi kẹt xe, Ôn Phục Hoài chuyển làn, đổi sang một tuyến đường khác.
Anh ta hai tay nắm chặt vô lăng, sắc mặt ngưng trọng, căng thẳng.
Khương Nhàn khẽ cười, nói nốt vế sau: “Là kẻ thứ ba.”
Ôn Phục Hoài ngước mắt lên nhìn Khương Nhàn một cái, không phủ nhận, con ngươi sâu thẳm gần như đen kịt.

Suốt chặng đường không ai nói gì.
Khương Nhàn bảo Ôn Phục Hoài thả mình ở một ngã tư bất kỳ, sau đó cô bắt taxi về nhà.
Vừa bước vào cổng biệt thự, cô đã chạm mặt dì Chung, dì len lén nhắc nhở: “Cậu chủ có vẻ không ổn lắm.”
Khương Nhàn nhẹ nhàng điều chỉnh lại hơi thở, mỉm cười với dì: “Dì cứ nghỉ ngơi trước đi ạ, để cháu vào xem sao.”
“Vâng.”
Lần đầu bắt cá hai tay, đúng là không quen chút nào. Khương Nhàn thấy trong lòng bất an, nhưng thực ra chuyện này cũng không thể trách cô được, dù sao cũng là Ôn Phục Hoài nắm được thóp của cô.
Nói đi nói lại, cô cũng là người bị hại.
Nghĩ đến đây, ngay cả một Khương Nhàn vốn đã bị cuộc sống mài mòn đến chẳng còn chút nóng nảy nào cũng không nhịn được mà day day trán, thầm thở dài sao mọi chuyện lại trở nên phiền phức thế này.
Cô bước vào đại sảnh, đứng ở cửa một lúc rồi mới đi vòng qua sofa, đến trước mặt Lận Nguyên Châu đang một mình xử lý vết thương, cô vươn tay cầm lấy miếng bông gòn trên tay anh: “Sao tay anh lại thành ra thế này?”
Khương Nhàn nâng cổ tay Lận Nguyên Châu lên, nhìn thấy những vết thương rách da đáng sợ trên đốt ngón tay anh, chỉ nhìn thôi cũng thấy đau.
Ánh mắt Lận Nguyên Châu khẽ chuyển, dừng lại trên người cô gái đang ngồi xổm trước mặt mình.
Anh không nói gì.
Khương Nhàn giúp anh khử trùng, bôi thuốc, nhẹ nhàng chấm chấm, rồi lại hỏi: “Có đau không ạ? Em làm nhẹ hơn một chút nhé?”
Nói xong, cô dường như cũng cảm nhận được cơn đau, bèn cúi đầu thổi nhẹ.
Hơi thở ấm nóng phả lên vết thương, cảm giác đau đớn bỗng chốc biến thành tê ngứa.

Hương cam quýt trên người cô thoảng đến.
Đã rất lâu rồi Lận Nguyên Châu không dùng loại tinh dầu thơm mùi này, chẳng hiểu vì sao, cách đây không lâu anh lại đổi về mùi hương cũ.
“Thổi một chút sẽ đỡ hơn nhiều.” Khương Nhàn dịu dàng nói, vô cùng trân trọng mà xử lý vết thương cho anh.
Lại đang quyến rũ mình.
Sắc mặt Lận Nguyên Châu đột nhiên sa sầm, một tay anh ấn lên vai cô.
Khương Nhàn ngẩn ra.
Rồi không hề báo trước, bàn tay Lận Nguyên Châu đặt trên vai cô đột nhiên dùng sức, đẩy mạnh một cái khiến Khương Nhàn đang ngồi xổm ngã sõng soài trên đất.
“…”
Vết thương trên tay đau rát, nhưng tâm trạng vừa mới bình ổn của Lận Nguyên Châu lúc này lại dấy lên thôi thúc muốn đấm thêm một cú nữa vào tường.
Anh từ trên cao nhìn xuống Khương Nhàn với ánh mắt ngạo mạn, giọng nói lạnh lùng: “Tránh xa anh ra.”
Khương Nhàn không hiểu tại sao.
Cô đứng dậy từ tấm thảm, đặt miếng bông gòn xuống, cúi đầu nói: “Vậy em lên lầu trước ạ.”
Trông cô có vẻ rất đau lòng, ngay cả bóng lưng cũng toát ra vẻ ủ rũ.
Mãi cho đến khi bóng dáng cô khuất sau khúc quanh ở tầng hai, Lận Nguyên Châu mới nhắm mắt tựa vào ghế sofa, day day mi tâm.
Tất cả mọi dấu hiệu đều đang phát triển theo chiều hướng xấu đi.

Đây không phải là một hiện tượng tốt.
Vì vậy, không thể giữ cô lại được nữa.
Lận Nguyên Châu từ từ ngẩng đầu, trong đôi mắt bạc bẽo như có một cơn bão đang âm thầm tích tụ.
Trên lầu.
Khoảnh khắc bước vào phòng ngủ, Khương Nhàn cuối cùng cũng thở ra một hơi lo lắng, cô nán lại một lúc rồi mới đi vào phòng tắm, đứng trước bồn rửa mặt nhìn vào trong gương.
Đôi môi đã sưng đỏ một cách bất thường, người sành sỏi chốn trăng hoa chỉ cần liếc mắt là biết vừa xảy ra chuyện gì.
May mà Lận Nguyên Châu không muốn để ý đến cô, thậm chí trông còn có vẻ hơi phiền chán.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không ổn, bây giờ cô đang cần sự bảo vệ của Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn mở vòi nước lạnh, vốc nước lên mặt, từng vốc từng vốc một, như thể cảm thấy chưa đủ, cô úp cả mặt vào bồn nước.
Phải làm sao đây.
Rốt cuộc phải làm sao đây.
Nếu có thể, Khương Nhàn muốn dìm chết mình ngay bây giờ.
Nhưng không thể.
Cô nhát gan như chuột, không có khí phách lại còn ham sống sợ chết.
Vết thương lòng năm xưa đã như một vết sẹo khô héo, sẽ không còn đau nữa.

Bàn tay này cũng đã từng bị thương, mu bàn tay gần như bị lột đi một lớp da, da thịt lộn ra trông thật đau lòng, đó là do đánh nhau với người khác.
Đó là chuyện sau khi cô buộc phải nghỉ học cấp ba, quên mất vì lý do gì mà có một thằng con trai chửi cô không có mẹ, Khương Nhàn năm mười sáu, mười bảy tuổi đã tích tụ quá nhiều cảm xúc tiêu cực, lòng báo thù rất mạnh, cô liền lao vào đánh nhau với cậu ta.
Tiếc là thể lực chênh lệch, Khương Nhàn bị người ta đè ra đánh, cô cắn chặt vào cánh tay cậu ta, cắn đến bật máu, cậu ta đau đến mức la oai oái.
Nếu không phải sau đó kiệt sức, cô đã định cắn cho cậu ta một lỗ thủng.
Trận đánh đó tất nhiên chẳng được lợi lộc gì, Khương Nhàn nghỉ học sớm lại còn bị gán cho cái mác nữ sinh hư hỏng, rất nhiều người ở trường cấp ba gần nơi cô làm thêm nhìn thấy cô thì hoặc là chán ghét, hoặc là sợ hãi.
Để trả thù tên đó, một thời gian sau Khương Nhàn luôn tay trái cầm quả táo, tay phải cầm dao gọt hoa quả đứng ở bên kia đường đối diện trường cấp ba, hễ thấy cậu ta ra là cô lại cười với cậu ta.
Tên đó là một tên nhát cáy, có một buổi tối Khương Nhàn đi theo cậu ta nửa đường, cậu ta đã sợ đến tè ra quần.
Kẻ ác biết sai không sửa là chuyện bình thường, may mà Khương Nhàn cũng thực sự khiến kẻ này phải sợ mình, không dám ăn nói lung tung nữa.
Nhưng những chiêu trò bẩn thỉu thì không ít, dần dần trong trường có người đồn cô bị thần kinh, việc bị chỉ trỏ đã thành chuyện như cơm bữa, sau này Khương Nhàn cũng quen dần.
Cho đến một buổi tối, một học sinh giỏi nổi tiếng của trường đó trèo tường ra ngoài chơi game, khi đến quầy thu ngân của quán net trả tiền thì nhìn thấy mu bàn tay mãi không lành, thậm chí còn hơi viêm của Khương Nhàn, người đang làm thêm ở đó.
Cậu ta lục lọi trong túi quần một lúc lâu, móc ra mấy miếng băng cá nhân nhàu nhĩ đặt cùng với tiền đưa qua.
Khương Nhàn nhìn cậu ta thêm một cái.
Chàng trai có đôi mày rậm cương nghị, ánh mắt lại mang theo nét ngổ ngáo phong lưu, nhưng khi cười lên lại dịu dàng đến lạ: “Ngày mai cậu còn ở đây không? Tôi mang thuốc sát trùng đến cho cậu.”
Cậu ta đang mặc đồng phục, nhưng lại không hề có vẻ chán ghét cô như trong tưởng tượng của Khương Nhàn.
Vì vậy, cô lắc đầu, một lát sau lại gật đầu.
Sau này Khương Nhàn mới biết, cậu không phải là học sinh cá biệt không ham học, mà là một thiên tài mà ngôi trường cấp ba đó phải tranh giành với các trường khác mới có được, tên là Dương Đình Chi.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 70: Không thể giữ lại nữa
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...