Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 68: Khắc kỷ phục lễ*

Khắc kỷ phục lễ*: Có nghĩa là kiềm chế bản thân để quay trở về với những chuẩn mực lễ nghi, đạo đức.
“Bây giờ nên nói chuyện của cô rồi.”
Ôn Phục Hoài nói.
Khương Nhàn nghe vậy cũng không có phản ứng gì lớn, chỉ cười nhẹ một cách quen thuộc: “Anh lại muốn cảnh cáo tôi à?”
Ôn Phục Hoài cúi mắt nhìn cô chăm chú.
Một lúc lâu sau, anh ta bỗng dưng không đầu không cuối nói sang chuyện khác: “Lận Nguyên Châu.”
“Gì cơ?” Khương Nhàn từ từ ngước mắt lên.

Bàn tay to lớn của Ôn Phục Hoài chống lên bức tường trên đỉnh đầu cô, anh ta hơi cúi người xuống, khí thế sắc bén dần áp sát: “Tại sao lại thích anh ta?”
Khương Nhàn không thể trốn tránh, chỉ đành ngẩng đầu đối mặt với anh ta, cô nói: “Thích một người không cần lý do.”
“…”
Ánh mắt dịu dàng của cô trông mới hiền dịu làm sao, trong trẻo và sạch sẽ đến thế, hệt như một cô gái ngoan ngoãn không bao giờ nói dối đang bị chất vấn.
Xương mày của Ôn Phục Hoài nhíu chặt lại.
Anh ta đưa khuỷu tay rút một tấm ảnh từ túi áo sơ mi trước ngực, lướt mắt nhìn qua hai lần, rồi đột ngột ném vào mặt Khương Nhàn.
Cạnh ảnh sắc bén lướt qua gò má trắng nõn của cô, để lại một vệt đỏ, tựa như con dao nhọn mà Ôn Phục Hoài đâm tới.
Khương Nhàn chưa kịp nghi hoặc phản kháng, chỉ trong một thoáng lướt qua đã nhìn rõ gương mặt ngày đêm mong nhớ trên tấm ảnh, sắc máu trên mặt cô thoáng chốc rút đi sạch sẽ.
Ôn Phục Hoài nhìn thấy cảnh này, người vốn luôn đĩnh đạc điềm tĩnh lại cất tiếng cười lạnh: “Nếu không phải cô không như bình thường, cứ nhất quyết đòi bức tranh đó, tôi cũng không nghĩ tới những chuyện này. Trên đây chỉ có một góc mặt nghiêng, có giống Lận Nguyên Châu mà cô thích không?”
Anh ta nói đến đây thì dừng lại, ghé sát vào tai Khương Nhàn: “Sai rồi. Phải nói là… Lận Nguyên Châu có giống anh ta không?”
“…”

Con ngươi đang ngưng trệ của Khương Nhàn khẽ động, cổ họng cô nuốt khan, hàng mi dài run rẩy nhìn về phía Ôn Phục Hoài.
Mi mắt người sau hơi cụp xuống, mỗi một đường nét trên gương mặt đều ẩn chứa sự lạnh lẽo đến rợn người.
Cứ như vậy nhìn một lúc lâu, Khương Nhàn ngồi xổm xuống nhặt tấm ảnh rơi vãi trên đất, phủi bụi đi, không hề câu nệ mà dùng tay lau tấm ảnh thật sạch sẽ.
Người trong ảnh vẫn là dáng vẻ của năm đó sau khi đỗ thủ khoa và được lên báo, tuy kỹ thuật của người chụp có thể thấy ngay là rất tệ, nhưng cũng không che giấu được khí chất hăng hái phơi phới trên người thiếu niên.
Một thiên tài xứng đáng bước ra từ thành phố nhỏ.
Tay Khương Nhàn run lên không kiểm soát, lúc mở miệng hơi thở có chút nặng nề, dường như cảm xúc đã bị kích động nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
“Giống chứ.” Cô ưỡn chiếc cổ thon dài, nói thẳng: “Rất giống là đằng khác.”
Cô ngừng lại một lát, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Tôi yêu anh ấy.”
Bốn chữ nhẹ bẫng được thốt ra từ miệng cô lại vang vọng như sắt thép. Ôn Phục Hoài đột nhiên như một gã côn đồ bị chọc giận, bàn tay to lớn siết chặt lấy cổ cô, dường như giây tiếp theo có thể bóp nát nó: “Câm miệng.”
Trong mắt Khương Nhàn không có sự sợ hãi, khóe miệng cô cong lên một nụ cười ôn hòa: “Anh cả, cũng nhờ tấm ảnh anh mang đến, tôi lại có thêm một thứ để tưởng nhớ rồi.”
Cô vô cùng trân trọng áp tấm ảnh vào tim, hành động này tựa như một sự khiêu khích sau khi đã nhìn thấu tâm tư của mãnh thú.
“Tôi bảo cô câm miệng!” Đôi mắt đen của Ôn Phục Hoài như được tôi qua băng giá, anh ta cứng rắn gỡ tay Khương Nhàn ra, lấy đi tấm ảnh trong lòng cô, sau đó lạnh lùng xé nát tấm ảnh, tiện tay tung lên trời.
Những mảnh vụn rơi lả tả khắp đất.
“…”
Ánh mắt Khương Nhàn thoáng vẻ tiếc nuối.
Ôn Phục Hoài đè vai cô ép vào tường, lạnh lùng nhếch môi: “Diễn xuất giỏi thật.”
“Quá khen rồi.” Khương Nhàn thản nhiên cười: “Đi mà vạch trần tôi đi.”
“Cô nghĩ tôi sẽ không làm thế ư?” Mu bàn tay Ôn Phục Hoài nổi đầy gân xanh.

Hai người nhìn nhau, cứ thế đối đầu trong im lặng.
Thế nhưng không lâu sau, thân hình Ôn Phục Hoài đột nhiên cứng đờ.
Không biết từ lúc nào, bàn tay mềm mại không xương của Khương Nhàn đã đặt lên tay anh ta, cô v**t v* qua lại như đang dỗ dành: “Anh ơi.”
Cách xưng hô có phần thân mật này không đến lượt Khương Nhàn được gọi, nhưng cô lại gọi một cách triền miên đa tình, khiến người ta nghe ra được sự yếu thế, nghe ra được mục đích rõ ràng của cô.
Cô bình tĩnh nói những lời khoa trương đó: “Lận Nguyên Châu mà biết chắc chắn sẽ giết em chết mất, đến lúc đó người trước mặt anh đây sẽ lạnh băng, không biết nói, cũng chẳng biết cười, anh có muốn thấy cảnh đó không?”
Ánh mắt Ôn Phục Hoài liếc qua bàn tay cô đang đặt trên tay mình, mặt không cảm xúc nói: “Bỏ ra.”
“Nói cho em biết, anh muốn có được gì từ em?” Cả hai tay của Khương Nhàn đều đặt lên, cô đổi một cách nói khác: “Có muốn… ở bên em không?”
“…”
Bên ngoài thành nổi gió, thổi tung một trận cát bụi mịt mù.
Rất lâu sau vẫn không có ai lên tiếng.
Cửa nhà kho đang hướng thẳng ra phía có gió, Khương Nhàn từ từ xoay người rúc vào lòng Ôn Phục Hoài để tránh gió cát, đầu ngón tay hồng hào trong trẻo nắm lấy một lớp áo sơ mi mỏng của anh ta, cố tình hay vô ý chạm vào.
Người phụ nữ một giây trước còn thề non hẹn biển yêu người khác, giờ phút này lại trông vô tâm vô phế đến thế mà quyến rũ chính mình.
Yết hầu nhô cao của Ôn Phục Hoài trượt lên xuống, ánh mắt nhìn xuống dâng lên vẻ u ám.
Khương Nhàn nghe thấy tiếng tim đập nặng nề của anh ta.
Cô ngẩng đầu, đuôi mắt ửng đỏ, long lanh ngấn nước.
Ôn Phục Hoài đưa tay bóp cằm cô, hơi thở dần trở nên rối loạn, giọng điệu của anh ta vẫn điềm tĩnh, nói từng chữ một: “Rời khỏi Lận Nguyên Châu.”
Từ đầu đến cuối, điều mà người này muốn nói vẫn chưa từng thay đổi.
Khương Nhàn l**m đôi môi đỏ mọng, bất lực cụp mắt xuống: “Em không có cách nào rời khỏi anh ấy, nếu anh không muốn, vậy thì thôi vậy.”

Cô lùi ra khỏi lòng Ôn Phục Hoài, đi về phía ngược chiều gió.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước…
Một lực không thể kìm lại đột nhiên lao tới, nắm chặt lấy cổ tay Khương Nhàn. Cô bị quăng mạnh về phía sau, nhưng tấm lưng lại không hề đau đớn như dự liệu.
Bàn tay to lớn của Ôn Phục Hoài đã đặt chính xác giữa xương vai cô và bức tường, ánh mắt đáng sợ không che giấu được d*c v*ng đang bùng cháy điên cuồng.
Anh ta có h*m m**n với Khương Nhàn.
Từ lần đầu tiên cô xuất hiện trước mặt anh ta, lần đầu tiên gọi ‘Anh cả’, từ lúc cô ngồi trong sảnh lớn của trang viên nhà họ Ôn như một con chuột nhắt rụt rè nhìn ngó xung quanh, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt của Ôn Phục Hoài vừa bước vào cửa.
Sự hoảng sợ của cô gái trẻ đã in sâu vào đáy mắt Ôn Phục Hoài.
Hạt giống đã sớm được gieo xuống, chỉ chờ ngày phá đất mà lên.
Nụ hôn của anh ta tựa như một trận cuồng phong im ắng nhiều năm quét qua, cành cây gãy hết cành này đến cành khác, đứng trên bờ vực mất kiểm soát.
“Ưm…”
Khương Nhàn bị buộc phải nhón chân để đón nhận nụ hôn nhuốm đầy vẻ giận dữ và không cam lòng này.
Sự vụng về vừa đủ của cô đã khơi dậy sự hưng phấn của người đàn ông, gần như muốn dìm đối phương chết chìm trong đó, khiến người ta lộ ra bộ dạng thất thố chưa từng có.
Có lẽ không ai có thể ngờ được Ôn Phục Hoài cũng có ngày trở thành kẻ cướp d*c v*ng, không còn chút lễ nghi tao nhã nào của gia đình danh giá.
Khương Nhàn mở mắt nhìn người đàn ông đang nhắm nghiền mắt ở ngay trước mặt.
Vẻ long lanh nơi đuôi mày cô đã lặng lẽ bay đi mất, chỉ còn lại sự thờ ơ.
Trước mặt là một lớp vỏ bọc không hề thua kém bất kỳ ai, Khương Nhàn dùng từng chút sức lực để tìm kiếm điểm tương đồng trên khuôn mặt này của anh ta.

Thật đáng tiếc, anh ta đã né tránh một cách hoàn hảo tất cả các điểm tương đồng, hoàn toàn khác biệt với người trong tâm trí Khương Nhàn, ngay cả một khoảnh khắc ngẩn người cũng không hề xuất hiện.
Mi mắt cô run lên, không nói được là thất vọng hay là cảm xúc gì khác.
“Tập trung vào.” Ôn Phục Hoài mơ hồ nhắc nhở, đôi môi lại một lần nữa áp xuống thật sâu.

Gió ngừng thổi.
Ôn Phục Hoài cuối cùng cũng lùi lại một bước, hơi cúi đầu để chóp mũi hai người chạm vào nhau, điều chỉnh lại hơi thở rối loạn.
Anh ta nói: “Tôi chỉ nhịn lần này thôi.”
Khương Nhàn ngẩn ra, tầm mắt nhìn xuống dưới.
“…” Ôn Phục Hoài bẻ đầu cô lại, buộc cô phải ngẩng lên: “Không phải nói cái đó.”
Giọng nói của anh ta lộ ra một sự thôi thúc không thể kiểm soát, trong đôi mắt đen như mực loé lên vẻ giãy giụa và nhục nhã.
Cũng là một thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng, nửa đời trước khắc kỷ phục lễ của Ôn Phục Hoài sụp đổ chỉ trong một sớm một chiều.
Lòng tự tôn của anh ta không cho phép mình vượt quá giới hạn, nhưng trớ trêu thay, lúc này lại không kiểm soát được bản thân, cắn lấy miệng của một người phụ nữ đã là hoa có chủ.
Vẻ lịch thiệp trang trọng của Ôn Phục Hoài đã bị vứt bỏ sạch sẽ, lực tay dần tăng lên, anh ta trầm giọng nói: “Em nên bước ra khỏi quá khứ.”
Anh ta bá đạo yêu cầu Khương Nhàn trước hết phải quên đi Dương Đình Chi, sau đó tiện thể quên luôn cả kẻ thay thế tương tự kia.
“Làm cho rõ nhé, cho dù phải vứt bỏ một mối quan hệ, thì đó cũng chỉ có thể là anh.” Khương Nhàn đẩy anh ta ra: “Nói với anh anh cũng không hiểu.”
Ôn Phục Hoài nhíu mày: “Em muốn tôi làm kẻ thứ ba ư?”
Khương Nhàn nghiêng đầu, mạch lạc rõ ràng mà nói nhỏ: “Không có ai muốn anh làm kẻ thứ ba cả, là anh uy h**p tôi, nên mới trở thành kẻ thứ ba.”
Cô chỉ vào những mảnh ảnh vụn trên đất.
Ôn Phục Hoài đứng tại chỗ, khoé môi mím thành một đường thẳng.

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 68: Khắc kỷ phục lễ*
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...