Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 66: Nói anh yêu em
Tàn ba tuần rượu, tiệc cũng tan.
Lận Nguyên Châu trông vẫn bình tĩnh như thường, nhưng khi đứng dậy khỏi ghế sofa thì lại để lộ sơ hở. Chân dài của anh vô tình va vào bàn, làm vỡ một chiếc ly thủy tinh đặt ở mép bàn.
“Ê, anh Châu say rồi kìa,” Chu Triều huơ huơ chùm chìa khóa, nói với Khương Nhàn.
Khương Nhàn nghe vậy liền quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Lận Nguyên Châu.
Đối phương đang nhìn chằm chằm vào lưng cô, thần sắc trông như một loài động vật máu lạnh nào đó pha lẫn một tia dịu dàng. Ánh đèn xoay vòng lướt qua gương mặt anh, Khương Nhàn bước tới, nhón chân dùng bàn tay trắng nõn che lên đôi mắt ấy, không để ánh sáng chói mắt chiếu vào anh.
Cô hơi cúi người lại gần Lận Nguyên Châu, khẽ khàng ngửi, mang theo một mùi hương cam quýt đặc trưng của riêng mình: “Như thể bị ướp trong rượu vậy.”
Cô chắc chắn rằng Lận Nguyên Châu đã say thật rồi, bèn hỏi tiếp: “Đi được không? Có cần em dìu anh không?”
Lận Nguyên Châu không đáp lời ngay.
Khương Nhàn cảm thấy lòng bàn tay đang che mắt anh hơi nhồn nhột, có lẽ anh vừa chớp mắt.
Đợi mãi không thấy câu trả lời, Khương Nhàn định rụt tay về. Ngay khi bàn tay vừa rời khỏi mặt Lận Nguyên Châu vài centimet, anh đột ngột vươn bàn tay to lớn ra nắm chặt lấy cổ tay cô.
Mạnh như gọng kìm sắt, khiến người ta không tài nào rút ra được.
Khương Nhàn sững người, lúc này cô không hiểu Lận Nguyên Châu bị làm sao, chỉ đành dịu giọng hỏi: “Anh khó chịu à? Em bảo dì Chung chuẩn bị chút canh giải rượu, lát nữa về ưm…”
Giọng nói đầy quan tâm của người phụ nữ đột nhiên ngắt quãng rồi biến đổi, đôi môi bỗng bị chặn lại một cách dữ dội, không thể thốt ra thêm lời nào nữa.
Lận Nguyên Châu không hề báo trước, đột ngột giữ lấy gáy cô rồi cúi đầu hôn xuống. Hơi men khiến những luồng khí tức mà ngày thường anh cố ý kiềm chế không còn bị ràng buộc, hormone nam tính mạnh mẽ và đầy xâm chiếm bao trùm lấy người phụ nữ mảnh mai trong lòng.
Anh cạy mở môi răng của Khương Nhàn, thế công mãnh liệt khiến cô không thể nào chống cự.
Chu Triều và những người khác vốn đã đi đến cửa phòng bao, lúc này nghe thấy động tĩnh thì đồng loạt quay đầu lại, ai nấy đều sững sờ kinh ngạc.
“Wow—”
“Trời đất ơi!”
“k*ch th*ch quá đi mất á á á!!!”
…
Mạnh Vũ Chức nào đã thấy qua cảnh hôn lưỡi khiến người ta mặt đỏ tim đập thế này bao giờ, bất giác siết chặt góc áo của Phó Vũ Lễ.
Phó Vũ Lễ bực bội “chậc” một tiếng, kéo cô ấy ra ngoài.
Trong phòng bao, Khương Nhàn đã hoàn hồn, tay nắm thành quyền không ngừng đấm vào ngực Lận Nguyên Châu. Cô cố gắng mấp máy môi, định nhắc nhở: “Ưm… còn có người…”
Lận Nguyên Châu không nói một lời, siết chặt vòng eo thon của Khương Nhàn, hôn càng lúc càng tợn.
d*c v*ng ngập trời không hề che giấu của anh cuộn trào, những cảm xúc không tên sôi sục nơi đáy mắt, nóng bỏng đáng sợ như dung nham, tựa như giây tiếp theo anh sẽ biến thành một con dã thú hoàn toàn mất hết lý trí.
Vóc dáng hai người chênh lệch quá lớn, Khương Nhàn trông vô cùng nhỏ bé, như thể sắp bị anh ấn vào lưng rồi nghiền nát vào trong xương máu của mình.
Sự phản kháng của cô trở nên yếu ớt, tiếng th* d*c của cô ngày một lớn hơn.
…
Đám đông hóng chuyện đứng ở cửa vẫn chưa chịu đi.
Lận Nguyên Châu đột nhiên dùng một tay ôm eo Khương Nhàn, xoay người cô lại, hoàn toàn ngăn chặn những ánh mắt kia rơi trên người cô, sau đó tiện tay vớ lấy một chiếc ly ném về phía cửa.
Choang một tiếng.
Giọng nói lạnh như băng của Lận Nguyên Châu vang lên:
“Cút.”
Đám người kia như bầy chim bị kinh động, lập tức chạy tán loạn.
Chẳng mấy chốc, không gian tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng th* d*c nặng nề quyện vào nhau của hai người. Khương Nhàn bị đè xuống chiếc ghế sofa mềm mại, cả người lún sâu vào trong, như thể bị một tấm lưới vô hình bao bọc.
Lận Nguyên Châu chống nửa thân trên nhìn người phụ nữ dưới mình, yết hầu lặng lẽ trượt lên xuống, hơi thở phả ra vừa dồn dập vừa nóng bỏng.
Khương Nhàn bất giác đưa tay lên sờ mặt anh: “Về nhà được không anh?”
Lận Nguyên Châu không trả lời câu hỏi đó mà cúi đầu xuống, cắn mạnh một cái lên xương quai xanh của cô, rồi từ từ di chuyển lên dừng lại bên tai cô. Hơi thở ấm nóng phập phồng, con người này giống như một bệnh nhân tâm thần sắp phát điên, giọng nói khàn đến đáng sợ: “Anh không yêu em.”
Khương Nhàn chớp mắt, nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê phía trên.
Lại nghe Lận Nguyên Châu nói lần thứ hai, giọng điệu càng thêm kiên định và tàn nhẫn: “Anh sẽ không bao giờ yêu em.”
…
Anh gục đầu lên vai Khương Nhàn, khuôn mặt vùi sâu vào hõm cổ cô.
Không biết qua bao lâu, Khương Nhàn khẽ cười, giọng ấm áp như nước: “Được, em biết rồi.”
Cô đưa tay lên vuốt lưng Lận Nguyên Châu, cúi mắt nhìn xuống nửa khuôn mặt nghiêng của anh.
Giống quá.
Tim cô lỡ một nhịp, mang theo giọng điệu dỗ dành để nghe lại câu nói mà lúc ấy cô chưa kịp và cũng không chắc chắn, cô từ từ dẫn dụ: “Nói một lời nói dối được không, nói rằng anh yêu em đi.”
Có lẽ ỷ vào việc Lận Nguyên Châu đã say, Khương Nhàn càng trở nên dạn dĩ hơn, cô thậm chí còn thêm vào một câu gần như không thể nghe thấy ở phía sau: “… Đình Chi.”
Lận Nguyên Châu gần như không chút do dự, lạnh lùng đáp: “Anh yêu em.”
“Ừm.” Khương Nhàn hài lòng mỉm cười, như thể đang nhìn một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, cũng như đang nhìn một người tốt bụng đã thỏa mãn ước nguyện của mình: “Cảm ơn anh…”
Thế nhưng, lời còn chưa dứt, đôi mắt đen kịt của Lận Nguyên Châu đã dán chặt vào Khương Nhàn, lặp lại: “Anh yêu em.”
…
“Anh yêu em.”
…
Cùng một câu nói, Lận Nguyên Châu lặp lại ba lần. Đôi mắt anh rất lạnh, lại rất sâu, anh nói: “Tất cả đều là giả.”
Khương Nhàn gật đầu, thừa nhận câu nói này: “Đương nhiên đều là giả.”
Nụ cười của cô đẹp đến thế, quyến rũ đến thế, rực rỡ đến thế, tựa như một đóa hoa ngọc lan.
Lận Nguyên Châu ngắm nhìn rất lâu, rồi đột nhiên bế cô lên đi ra ngoài, nói như một con robot vô cảm: “Về nhà.”
Hóa ra khi say anh lại như thế này.
Khương Nhàn vòng tay qua cổ anh, có một khoảnh khắc cô đã nghĩ, giá như Lận Nguyên Châu ngày nào cũng say thì tốt biết mấy.
Về đến biệt thự, canh giải rượu của dì Chung đã nấu xong và múc ra bát. Lận Nguyên Châu không biết nổi điên cái gì, cứ khăng khăng nói mình không say, nhất quyết không chịu uống.
Dì Chung nhớ lại cảnh tượng lúc cậu chủ bước vào cửa, chỉ vào chiếc ghế đẩu nhỏ mà ông quản gia thích ngồi nhất ở ngoài sảnh rồi giận dữ hỏi ai gan to bằng trời dám dắt chó về đây, khóe miệng giật giật hai cái, làm bà khó xử phải đi gọi Khương Nhàn.
Đợi đến khi Khương Nhàn tắm rửa xong xuôi từ trên lầu đi xuống, Lận Nguyên Châu mặt đã không cảm xúc bưng bát canh giải rượu còn bốc hơi nóng đi tưới cho cây phát tài quý giá đặt trên kệ.
Cô vội vàng chạy tới ngăn lại, đặt bát canh lên bàn.
Lận Nguyên Châu như một vị hoàng tử cảm thấy mình bị thường dân xúc phạm, nhíu mày quát: “Không có chút quy tắc nào, ai cho phép cô đối xử với tôi như vậy.”
Lúc này ngay cả Khương Nhàn là ai anh cũng không nhận ra.
Dì Chung thấy vậy liền lướt chân như gió rời khỏi phòng khách, vờ như không thấy gì cả.
Khương Nhàn thở dài: “Không uống thì thôi, anh có tay có chân, nhớ tắm rửa rồi hãy ngủ.”
Cô dặn dò xong liền xoa xoa thái dương, xoay người đi về phía cầu thang.
Nào ngờ chưa đi được mấy bước, Lận Nguyên Châu ban nãy còn trông điềm tĩnh không ra vẻ say xỉn bỗng nhiên ngã vật ra ghế sofa.
Nhìn lại, người đã ngủ mất rồi.
…
Giờ này Khương Nhàn không tiện gọi ai nữa, đành phải dùng hết sức bình sinh nhét Lận Nguyên Châu đang say ngủ vào thang máy rồi kéo lên tầng hai. Đến khi đặt được người lên giường, Khương Nhàn đã vã ra một thân mồ hôi.
Cô thở hổn hển ngồi bên mép giường, ngắm nhìn khuôn mặt xuất chúng của Lận Nguyên Châu.
Vết cắn trên xương quai xanh lúc này mới hơi nhói đau. Cô kéo áo ra xem, quả nhiên đã đỏ ửng.
Ngừng một chút.
Khương Nhàn đột nhiên giơ tay lên tát anh một cái.
Chát!
Một tiếng giòn giã vang lên trong phòng ngủ, Lận Nguyên Châu đang ngủ say không có phản ứng gì.
Tát xong, Khương Nhàn xoa xoa lòng bàn tay, lẩm bẩm: “Bạc bẽo, mưa nắng thất thường, người như anh, em chỉ có thể cược một lần.”
“Người nhà họ Hồ sắp đến tìm gây sự rồi.” Cô cúi người áp lên lồng ngực Lận Nguyên Châu để nghe nhịp tim của anh, khẽ khàng cầu nguyện: “Hãy bảo vệ em.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
