Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 63: Lấy lợi đổi người
Dù vậy, tối hôm đó Khương Nhàn vẫn được thỏa lòng mong ước, được Lận Nguyên Châu ôm trọn vào lòng khi ngủ.
Cô dường như rất dễ dàng thỏa mãn.
Một thời gian sau đó, Lận Nguyên Châu đều trở về.
Người trong biệt thự rõ ràng đã quen với mối quan hệ lúc gần lúc xa giữa anh và Khương Nhàn, cho dù sắp tới Lận Nguyên Châu có biến mất thêm một thời gian nữa, dường như cũng không ai cảm thấy có gì kỳ lạ.
Dù sao thì Khương Nhàn vẫn luôn ở đây, tòa biệt thự này chính là chiếc lồng mà cô cam tâm tình nguyện giam mình lại. Dù cô có muốn bay ra ngoài, cũng là bay đến bên cạnh một Lận Nguyên Châu không về nhà.
Những ngày tháng cứ bình lặng trôi đi.
Trong khoảng thời gian này, số cây quýt bị thối rễ trong sân ngày một nhiều hơn.
Buổi chiều, Khương Nhàn làm vỡ một chiếc cốc thủy tinh khi đang uống nước. Lúc dọn dẹp mảnh vỡ, cô đã vô tình làm đứt tay, vài giọt máu rỉ ra từ vết thương, may mà rất nhanh đã cầm lại được.
Chính từ ngày hôm đó, sự dịu dàng của Lận Nguyên Châu một lần nữa đột ngột chấm dứt mà không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Giống hệt như những gì người giúp việc đã dự đoán.
Anh không trở về.
Và ngoài Khương Nhàn ra, cũng không ai cảm thấy có điều gì không ổn.
Thời điểm giao mùa giữa xuân và hạ, thành phố Giang bắt đầu có những cơn mưa phùn dai dẳng.
Nhà họ Hồ gốc ở thành phố Hải, xưa kia có thể xem là một tay che trời, nhưng cùng với sự phát triển của nền công nghiệp mới, gia tộc bảo thủ này đã dần suy tàn cho đến bờ vực phá sản.
Gần mười năm trở lại đây, sự phát triển xem như ổn định, chỉ là người nhà này còn đấu đá nhau ác liệt hơn cả nhà họ Ôn khi xưa, tranh giành đến mức không chết không thôi.
Mãi cho đến khi một người con riêng tên là Hồ Quý Đàm nổi bật lên, chỉ trong một thời gian ngắn, những cậu ấm cô chiêu trông có vẻ nắm chắc phần thắng đều bặt vô âm tín.
Và lúc này, người con riêng đang khiến bao người tò mò ấy đã xuống máy bay ở Giang Thành.
“Mưa rồi.” Hồ Quý Đàm khẽ thở dài: “Chẳng phải điềm lành.”
Người tài xế đứng chếch phía sau anh ta nói: “Trợ lý Lâm đã chuyển lời của Lận tổng, nói rằng tạm thời không có thời gian gặp anh.”
Hồ Quý Đàm không hề ngạc nhiên, anh ta đưa tay ra hứng những giọt mưa lất phất: “Thân ở thế yếu, muốn gặp anh ta đâu có dễ dàng.”
Anh ta quay người nhìn người tài xế, nhắc nhở một câu: “Cậu phải đưa thứ anh ta muốn đến tận tay, hiểu không.”
“Vâng.” Tài xế tiến lên mở cửa xe cho Hồ Quý Đàm.
Người có thể kiểm soát được một nơi hỗn loạn như nhà họ Hồ chắc chắn phải có tài năng hơn người, nhưng đối tác hợp tác có biết bao nhiêu, Hồ Quý Đàm lại cứ nhất quyết tìm đến người khó đối phó nhất.
Có điều, anh ta cũng không nghĩ sẽ vớt vát được bao nhiêu lợi lộc từ chuyện này.
Vài ngày sau, vào một buổi tối, Hồ Quý Đàm đã gặp được Lận Nguyên Châu tại một quán trà.
Đương nhiên không phải là tình cờ, gã này khá là mặt dày, nghe ngóng được Lận Nguyên Châu thích đến đây uống trà nên ngày nào cũng đến thử vận may, trông như thể không có chút cốt khí nào.
Lâm Phong muốn ngăn cũng không ngăn nổi.
Lâm Phong vừa định mở lời từ chối trước, lại không ngờ sếp nhà mình vậy mà lại đồng ý.
Hồ Quý Đàm đã đặt phòng từ sớm, anh ta giơ tay ra hiệu: “Mời.”
Lận Nguyên Châu liếc nhìn anh ta thêm một cái.
Căn phòng riêng được trang trí với vẻ tao nhã đậm chất Trung Hoa, chuông gió dưới mái hiên ngoài cửa sổ đang rung lên leng keng, mưa rơi không ngớt, một khung cảnh vô cùng đẹp.
“Giang Thành năm nào vào thời điểm này cũng mưa sao? Hình như từ lúc tôi đến đây mưa chưa tạnh bao giờ.” Hồ Quý Đàm mỉm cười hỏi.
Lận Nguyên Châu cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Anh chỉ có mười phút.”
Đây đã là sự nhượng bộ mà anh dành cho Hồ Quý Đàm rồi.
“…”
Hồ Quý Đàm thu lại nụ cười tùy tiện, đẩy một bản kế hoạch hợp tác đã soạn sẵn từ lâu đến trước mặt Lận Nguyên Châu.
Lận Nguyên Châu mở ra lướt xem một lượt, sau đó nheo mắt lại, lúc nhìn Hồ Quý Đàm lần nữa, vẻ mặt đã trở nên đầy ý vị.
Hồ Quý Đàm biết rõ lần hợp tác này gần như là đem tiền biếu không cho nhà họ Lận, nhưng anh ta vẫn cứ hai tay dâng lên như vậy, hỏi: “Thế nào?”
Lận Nguyên Châu tiện tay ném bản kế hoạch lên bàn, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Lý do.”
Hồ Quý Đàm không vòng vo, nói thẳng mục đích của mình: “Tôi muốn một người.”
Hồ Quý Đàm ấn tay lên bản kế hoạch dùng lợi ích đổi người đó, miệng thốt ra hai chữ:
“…”
Một câu nói vừa dứt, căn phòng lập tức chìm vào sự tĩnh lặng vô biên.
Mưa xiên xiên vỗ vào chuông gió, những âm thanh trong trẻo hòa cùng hàng vạn tiếng mưa rơi tí tách, vừa đinh tai nhức óc lại vừa tĩnh lặng đến lạ.
Lận Nguyên Châu đánh giá người đàn ông trước mặt, không tỏ thái độ, ngược lại còn ung dung bắt chéo chân: “Anh trăm phương ngàn kế chạy từ Hải Thành đến đây, chỉ vì cô ấy thôi sao?”
Hồ Quý Đàm nhếch môi: “Thứ Lận tổng không thích tự nhiên sẽ có người thích. Tôi từng gặp cô ấy một lần, lúc đó đã nghĩ có lẽ đây chính là định mệnh mà ông trời dành cho mình.”
Giọng điệu chân thành, chỉ là thật giả khó lường.
Lận Nguyên Châu nhướng mày, dường như đang suy tính.
Hồ Quý Đàm tiếp tục: “Cuộc mua bán này chỉ có lời không có lỗ.”
Anh ta tự tay rót đầy trà, đặt chén trà trước mặt Lận Nguyên Châu, khẽ cười nói: “Chỉ xem Lận tổng chọn thế nào thôi.”
Mưa bắt đầu xối xả.
Lận Nguyên Châu khẽ nhấc mí mắt, ánh nhìn sắc bén tựa như cười mà không phải cười, khiến người ta không thể nào đoán được suy nghĩ của anh.
Từ quán trà trở về công ty, Lận Nguyên Châu lại nhận được những tin nhắn mà Khương Nhàn vẫn không biết mệt mỏi gửi trong suốt thời gian qua. Lần nào câu hỏi cũng tương tự, hỏi anh có về không.
Đôi khi Lận Nguyên Châu còn nghi ngờ có phải ngày nào cũng có người đúng giờ lấy trộm điện thoại của cô, rồi gửi đi những câu hỏi vô vị này không.
Vì vậy, anh chưa bao giờ trả lời.
Thế nhưng, điều khác biệt lần này là, không lâu sau Khương Nhàn lại gửi thêm một tin nhắn nữa: “Anh có ảnh hồi cấp ba không?”
Lận Nguyên Châu đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ra những đám mây đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến ở phía xa, và cũng lờ đi tin nhắn này.
Ở bên kia, Khương Nhàn đợi rất lâu cũng không thấy hồi âm, cô thở dài một tiếng.
Dì Chung nhiệt tình hỏi thăm có chuyện gì.
Khương Nhàn lắc đầu: “Không có gì ạ, chỉ là có chút sự cố nhỏ.”
Dì Chung thấy cô không muốn nói, cũng không hỏi dồn nữa.
Đúng là có một sự cố nhỏ, trước đây cô có kết bạn với chị chủ nhà nghỉ, chỉ là chưa từng nói chuyện. Nhưng hôm nay chị ấy lại nhắn tin nói sảnh lớn bị cháy, có một bức ảnh bị cháy chỉ còn lại một góc.
Đối phương vừa nói đến đây, trong lòng Khương Nhàn đã có dự cảm chẳng lành.
Trên bức tường ở nhà nghỉ đó, do duyên số run rủi thế nào lại treo hai tấm ảnh có liên quan đến Khương Nhàn. Nếu tấm bị cháy là ảnh chụp chung của cô và Lận Nguyên Châu thì cô đã chẳng hề hoảng hốt.
Không lâu sau, chị chủ nhà nghỉ đã gửi bức ảnh bị cháy qua, quả nhiên, nửa tấm ảnh thuộc về người kia đã bị hủy hoại.
Có lẽ đây chính là thứ muốn giữ lại chẳng được, thứ không nên giữ thì lại còn đây.
Khương Nhàn ngồi trên sofa, vẻ mặt trầm tư, không biết qua bao lâu, cô đột nhiên nghĩ ra một người có lẽ sẽ có ảnh hồi cấp ba của Lận Nguyên Châu.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
